English
NovelToon NovelToon

Mê Vợ Không Lối Về

Chương 1: Tôi Không Hối Hận

Độ ấm từ sau lưng chậm rãi vây quanh, hô hấp nóng bỏng ở bên tai: “Sợ không?”

Hơi thở xa lạ quanh quẩn bên tai khiến người ta lạnh lẽo đến không dám lên tiếng.

Lâm Tử Lạp như cảm giác được người đàn ông hơi khựng lại, sau đó lại vang lên giọng nói của anh: “Bây giờ hối hận vẫn còn kịp.”

Cô căng thẳng siết chặt hai tay, lắc đầu: “Tôi không hối hận…”

Cô đang ở trong thời kỳ xinh đẹp nhất, nhưng…

Một đêm này đau đớn mà dài lâu…

Cuối cùng nửa đêm về sáng người đàn ông đứng dậy đi vào phòng tắm, Lâm Tử Lạp mới kéo thân thể mệt mỏi, mặc đồ ra khỏi phòng.

Dưới lầu khách sạn có người phụ nữ trung niên giới thiệu công việc này cho cô đang đứng đó, thấy Lâm Tử Lạp đi tới, bà ta đưa cho cô một cái túi màu đen: “Đây là tiền thù lao của cô.”

Lâm Tử Lạp gần như không chút do dự nhận lấy, cầm tiền nhanh chóng chạy đi, thậm chí còn không quan tâm sự đau đớn dưới thân, chỉ muốn nhanh chóng đến bệnh viện.

Bầu trời vẫn chưa sáng khiến hành lang rất im lặng, dưới đất trước phòng phẫu thuật để hai cái cáng cứu thương, vì không đóng tiền nên không được đưa vào phòng phẫu thuật.

Lâm Tử Lạp nhìn mà đau lòng không thôi, nức nở nói: “Tôi có tiền, mau cứu mẹ và em trai tôi đi…” Cô nghẹn ngào đưa tiền trong tay cho bác sĩ, bác sĩ nhìn thoáng qua, đưa cho y tá kiểm kê, sau đó mới kêu nhân viên đưa người bị thương vào trong phòng phẫu thuật.

Lâm Tử Lạp không thấy bọn họ đẩy em trai mình vào, vội vàng nhào lên bắt lấCô rất quen với nó, cho dù đã cách xa tám năm, cô vẫn nhớ rõ dáng vẻ ông ta ép mẹ ly hôn với mình.

Sau khi đưa bọn họ đến đây, ông ta chưa từng đến nhìn bọn họ một cái, hôm nay lại đột nhiên xuất hiện ở đây là có ý gì?

“Kha Nguyệt, lúc trước bà và bà chủ nhà họ Tông tình như chị em, đã quyết định hôn ước từ nhỏ, theo đạo lý thì hôn ước bà quyết định phải do con gái bà lấy chồng…”

“Lâm Viên Trung, ông có ý gì?!” Thân hình Trang Kha Nguyệt gầy yếu, bất chấp trên người còn có vết thương mà giãy dụa đứng lên muốn đánh ông ta, ông ta còn là người hay sao?

Sắp xếp cho bà và con gái ở lại cái nơi quỷ quái xa lạ này, chưa từng quan tâm sống chết của bọn họ, hôm nay lại muốn con gái bà lập gia đình?

“Cậu cả nhà họ Tông cũng là con trai bạn tốt của bà, trông ưa nhìn, dòng dõi nhà họ Tông bà cũng biết đó, lấy bên đó chỉ có hưởng phúc thôi…” Nói đến phía sau, giọng ông ta nhỏ lại.

Cậu cả nhà họ Tông đúng là cao quý thật, dáng vẻ tuấn tú lịch sự, nhưng một tháng trước, anh ra nước ngoài làm việc bị rắn độc cắn, tê liệt thần kinh, không thể hành động, còn không thể làm chuyện kia.

Gả qua đó chẳng khác nào ở goá cả.

“Tôi lấy.”

Lâm Tử Lạp đột nhiên đẩy cửa ra, cô đứng trước cửa, hai tay siết lại nắm chặt hộp đựng cơm trong tay: “Lấy chồng cũng được, nhưng tôi có một điều kiện.”

Lâm Viên Trung nhìn ra cửa, thấy đứa con gái đã tám năm không gặp này, trong chốc lát hoảng hốt mất mấy giây. Lúc đưa cô đến, cô vẫn là một đứa nhỏ mười tuổi, bây giờ đã trưởng thành rồi, làn da cô trắng ngần, lại rất gầy, khuôn mặt nhỏ nhắn còn chưa lớn bằng lòng bàn tay, khô khan không hề tươi tắn chúng nào, như không được phát triển tốt vậy.

Không hề khiến người ta yêu thích như con gái nhỏ trong nhà.

Sự không nỡ trong lòng cũng bớt đi, dẫu sao vẻ ngoài của cô cũng không đẹp lắm, cho dù lấy người chồng không làm được chuyện kia cũng không quá uất ức.

Nghĩ vậy, Lâm Viên Trung cũng không thấy có gì không tốt: “Điều kiện gì, nói đi.”

“Tôi về nước với mẹ, trả tất cả những thứ thuộc về mẹ cho chúng tôi, tôi đồng ý lấy chồng.” Lâm Tử Lạp liên tục siết chặt tay, dần dần mới bình tĩnh lại được.

Tuy hàng năm không ở trong nước, nhưng trước đây cô đã nghe nói tới nhà họ Tông của thành phố B, gia tộc khổng lồ, của cải bạc triệu, cậu chủ của nhà họ Tông đương nhiên là cao quý. Lâm Tử Lạp không cảm thấy chuyện tốt như vậy sẽ đến tay mình, nói không chừng cậu cả nhà họ Tông kia rất xấu, hoặc là thân thể có chỗ khiếm khuyết.

Nhưng cho dù thế, đây cũng là một cơ hội rất tốt để về nước với cô, lợi dụng tốt, còn có thể giành lại tài sản là của hồi môn của mẹ.

“Lạp Lạp…” Trang Kha Nguyệt muốn khuyên cô, chuyện lớn như cưới xin không thể đùa giỡn.

Cô đã đi theo bà chịu rất nhiều khổ cực rồi, không thể để cô đưa cả hôn nhân vào được.

Lâm Viên Trung nghe thấy thế, lo rằng Lâm Tử Lạp bị Trang Kha Nguyệt thuyết phục sẽ không muốn lấy chồng, vội nói: “Được, chỉ cần cô chịu lấy chồng, sẽ cho cô về nước.”

“Của hồi môn của mẹ tôi thì sao?” Lâm Tử Lạp nhìn người ba trên danh nghĩa của mình, giọng nói cực kỳ lạnh lẽo.

Lúc trước khi Trang Kha Nguyệt lấy ông ta thật sự có rất nhiều của hồi môn, đó là một số lượng không nhỏ, bây giờ kêu Lâm Viên Trung lấy ra khiến ông ta rất không nỡ.

“Ba, có lẽ đứa em gái kia của tôi rất xinh đẹp, nó nên có thứ tốt hơn, nếu lấy một người đàn ông thân thể có chỗ thiếu hụt thì cả đời cũng xong rồi, huống hồ ông và mẹ tôi đã ly hôn, ông cũng nên trả lại tiền bà đưa đến nhà họ Lâm đúng không.”

Lâm Viên Trung chột dạ né tránh không dám nhìn thẳng vào cô.

Cô ở nước ngoài sao lại biết cậu cả nhà họ Tông kia là một người không vẹn toàn?

Lâm Viên Trung nào biết Lâm Tử Lạp chỉ đang đoán thôi.

Nghĩ đến cô phải lấy một người đàn ông không bình thường, Lâm Viên Trung nghiến răng: “Đợi cô gả qua đó sẽ đưa cho cô.”

Con gái nhỏ của ông ta như hoa như ngọc, sao có thể lấy một người đàn ông không làm được chuyện kia chứ?

Có cao quý bao nhiêu, không thể làm chuyện vợ chồng thì khác gì một người tàn phế đâu?

Nghĩ đến đây, Lâm Viên Trung cũng không khó chịu như vậy nữa.

Nhưng trong lòng lại ghét Lâm Tử Lạp hơn mấy phần, chỉ toàn nghĩ việc lấy tiền từ trong tay ông ta.

Lâm Viên Trung lạnh lùng nhìn cô một cái: “Mẹ cô đúng là không dạy dỗ cô đàng hoàng, không hề biết lễ phép chút nào!”

Lâm Tử Lạp rất muốn nói người làm cha là ông không có trách nhiệm hay sao? Ném cô lại đây chưa từng để tâm.

Nhưng lúc này cô không thể nói, lợi thế của cô quá yếu, chọc giận Lâm Viên Trung không có lợi với cô.

“Chuẩn bị một chút, ngày mai trở về.” Lâm Viên Trung vung tay áo rời khỏi phòng bệnh.

y bác sĩ cầu xin: “Còn cả em trai tôi nữa, ông cứu thằng bé đi…”

Bác sĩ thở dài: “Thật ngại quá, em trai cô đã không cứu được nữa rồi…”

“Không cứu được nữa?!

Lời này như tiếng sét động trời giáng mạnh lên đầu Lâm Tử Lạp, khiến trước mắt cô đen lại…

Đau, lồng ngực như bị người ta dùng con dao quấy phá, đau đến run rẩy ngồi cuộn lại dưới đất, tám năm trước, cô mười tuổi, ba ngoại tình vứt bỏ mẹ, đuổi mẹ đang mang thai và cô ra nước ngoài xa lạ.

Sau đó em trai được sinh ra, lúc ba tuổi phát hiện mắc bệnh tự kỷ, vốn cuộc sống đã túng thiếu, bệnh của em trai lại liên tiếp gặp nạn, cô và mẹ đi làm công cho người khác khắp nơi mới có thể sống qua ngày. Nhưng một vụ tai nạn giao thông, ở nước ngoài không có người thân, không có tiền, không ai giúp đỡ, khiến cô cảm nhận được cái gì là cùng đường.

Bị ép đến đường cùng, cô đã bán đi mình cũng không thể cứu em trai về.

Có một sự đau đớn, nó không dữ dội, nhưng lại khiến người ta cảm thấy không dễ chịu, hít thở cũng khó khăn, bầu trời thì xám xịt, nhưng cô phải chấp nhận, còn phải cười mà chấp nhận, vì cô còn mẹ.

Mẹ cần cô.

Sau khi được điều trị, sức khoẻ của mẹ chuyển biết tốt, nhưng khi biết em trai đã chết, bà như sụp đổ đến nơi.

Là Lâm Tử Lạp ôm bà, khóc nói: “Mẹ, mẹ vẫn còn con, cố sống tốt vì con đi.”

Suốt một tháng ở bệnh viện, Trang Kha Nguyệt thường xuyên ngẩn người ngồi bên giường, Lâm Tử Lạp biết bà nhớ em trai. Nếu không phải vì mình, chỉ sợ mẹ đã đi theo em trai rồi, vì phải chăm sóc mẹ, cô bị đuổi học, nhưng vết thương của mẹ đã chuyển biến tốt đẹp.

Cô xách đồ ăn đi vào bệnh viện, đến trước cửa phòng bệnh, khi cô nâng tay vừa định mở cửa, lại nghe thấy giọng nói ở bên trong…

Chap 2: Mang Thai Rồi

“Lạp Lạp, hôn nhân là chuyện lớn cả đời, mẹ không cho con làm thế.” Ít nhiều gì Trang Kha Nguyệt cũng biết ý đồ của Lâm Tử Lạp.

Lâm Tử Lạp để hộp đựng cơm lên ngăn tủ đầu giường, vừa lấy ra vừa nói: “Còn cũng không lấy người ngoài, không phải là con trai của bạn mẹ sao.”

“Bà ấy mất sớm, mẹ cũng không hiểu con trai bà ấy, cho dù có nuốt lời, mẹ cũng muốn con lấy người mình thích, chứ không phải dùng hôn nhân làm lợi thế, như vậy, mẹ thà rằng ở lại đây cả đời.”

Người mình thích?

Cho dù sao này gặp được, cô cũng không có tư cách.

Cô cúi đầu, lấy ai cũng không quan trọng, quan trọng là lấy lại mọi thứ bị người ta cướp đi.

Trang Kha Nguyệt không thể thuyết phục Lâm Tử Lạp thay đổi quyết định, ngày hôm sau bọn họ lập tức về nước.

Lâm Viên Trung ghét bỏ mẹ con bọn họ, không cho bọn họ vào cửa nhà họ Lâm, mà cho bọn họ thuê phòng bên ngoài ở, đợi đến ngày kết hôn, Lâm Tử Lạp trở về là được.

Vừa hay Lâm Tử Lạp cũng không muốn về, trở về, mẹ sẽ phải đối mặt với đồ vợ bé phá hoại hôn nhân của bà, so với việc mất tự nhiên không bằng ở lại đây.

Yên tĩnh.

Trang Kha Nguyệt vẫn rất lo lắng: “Lạp Lạp, nếu đây là một cuộc hôn nhân tốt, thì đã không đến tay con rồi, cho dù mẹ và bà Tông từng có… tình cảm qua lại.”

Lâm Tử Lạp không muốn nói những chuyện này với mẹ, vì thế đổi chủ đề: “Mẹ, mau ăn gì đó đi.”

Trang Kha Nguyệt thở dài, rõ ràng Lâm Tử Lạp không muốn nói chuyện này, cô đi theo mình chịu khổ, bây giờ ngay cả hôn nhân cũng phải hy sinh.

Lâm Tử Lạp cầm đũa trong tay, nhưng không hề có khẩu vị, còn bị buồn nôn.

“Con không thoải mái sao?” Trang Kha Nguyệt quan tâm hỏi.

Cô không muốn khiến bà lo lắng, nói bừa là ngồi máy bay xong không có khẩu vị.

Buông đũa xuống đi về phòng.

Cửa phòng đóng lại, cô tựa lên ván cửa, tuy cô chưa từng có thai, nhưng cô từng thấy dáng vẻ khi mẹ mang thai, bà cũng buồn nôn, ăn không ngon.

Mà tình trạng của cô lúc này cũng giống thế.

Cách đêm đó đã hơn một tháng rồi, ngày đèn đỏ của cô cũng bị muộn mười ngày…

Cô không dám nghĩ tiếp nữa, đêm đó đã rất nhục nhã rồi. Nếu không phải vì mẹ và em trai, cô cũng sẽ không bán mình.

Cô run rẩy…

“Cô mang thai rồi, sáu tuần.”

Ra khỏi bệnh viện, trong đầu Lâm Tử Lạp vẫn quanh quẩn câu cô mang thai rồi của bác sĩ.

Lâm Tử Lạp lừa Trang Kha Nguyệt đến bệnh viện kiểm tra, sau đó kết quả là như vậy, tâm trạng cô rất rối ren, không biết phải làm sao bây giờ, sinh ra, hay phá bỏ?

Tay cô không nhịn được phủ lên bụng, tuy bất ngờ, thậm chí là nhục nhã, nhưng cô vẫn hơi không nỡ.

Có cảm giác vui sướng, và chờ mong khi lần đầu làm mẹ.

Cô hoảng hốt.

Trở về nơi ở, Lâm Tử Lạp giấu giấy siêu âm B đi, mới đẩy cửa ra.

Nhưng Lâm Viên Trung cũng ở đó, sắc mặt cô thoáng chốc sa sầm lại.

Ông ta đến làm gì?

Sắc mặt Lâm Viên Trung cũng không được tốt lắm, hình như vì không thấy cô khiến ông ta đợi lâu, lạnh lùng nói: “Đi thay quần áo.”

Lâm Tử Lạp nhíu mày: “Tại sao?”

“Nếu phải gả đến nhà họ Tông, cô và cậu cả nhà họ Tông kia cũng phải gặp mặt.” Lâm Viên Trung quan sát cô từ trên xuống dưới: “Cô ăn mặc rách nát thế này đi gặp cậu ta à? Muốn khiến tôi mất mặt sao?”

Đau là cảm giác thế nào?

Cô cho rằng bán mình, em trai chết, đã khiến cô đau đến chết lặng.

Nhưng nghe thấy lời nói vô tình của Lâm Viên Trung, trái tim vẫn sẽ đau chứ không còn chết lặng nữa.

Ông ta đưa mình và mẹ đến một đất nước phương Tây nghèo hèn, sau đó chưa từng quan tâm bọn họ.

Cô lấy đâu ra tiền?

Nếu cô có tiền, sao em trai có thể chết vì chữa trị chậm trễ được?

Hai tay buông xuống bên người cô siết chặt thành nắm đấm.

Hình như Lâm Viên Trung cũng nghĩ đến điều này, vẻ mặt hơi xấu hổ: “Đi thôi, người nhà họ Tông sắp đến rồi, không tiện để bọn họ đợi.”

“Lạp Lạp…” Trang Kha Nguyệt lo lắng, vẫn muốn khuyên Lâm Tử Lạp, bà đã mất đi con trai rồi, bây giờ chỉ muốn chăm sóc con gái thật tốt, tiền bạc đã không còn quan trọng nữa.

Cũng không muốn con gái lại bước vào nhà họ Lâm, hoặc là nhà họ Tông.

Nhà giàu phức tạp, lại còn không biết cậu cả nhà họ Tông kia trông ra sao.

Bà lo lắng.

“Mẹ.” Lâm Tử Lạp cho bà một ánh mắt an ủi, để bà yên tâm hơn.

“Đi mau.” Lâm Viên Trung không kiên nhẫn thúc giục, sợ Lâm Tử Lạp đổi ý, còn đẩy cô một.

Lâm Viên Trung không thích cô, cô cũng không có chút tình cảm với người ba này.

Tám năm, tất cả tình thân máu mủ đều đã tiêu mòn hết rồi.

Lâm Tử Lạp ăn mặc thật sự rất cũ kỹ, lại phải gặp nhà họ Tông, Lâm Viên Trung dẫn cô đến một tiệm đồ nữ xa hoa, mua một bộ quần áo tàm tạm cho cô.

Tiến vào tiệm còn có nhân viên đến tiếp đón, Lâm Viên Trung đẩy Lâm Tử Lạp về phía trước: “Lấy đồ nào nó mặc được.”

Nhân viên quan sát cô một lượt, đại khái đã biết cô mặc số mấy: “Đi theo tôi.”

Nhân viên cầm một cái váy dài màu lam nhạt đưa cho cô: “Cô đến phòng thử đồ xem sao.”

Lâm Tử Lạp nhận lấy, đi tới phòng thử đồ.

“Bạch, anh phải cưới con gái của nhà họ Lâm sao?” Giọng nói của người phụ nữ mơ hồ mang theo uất ức.

Lâm Tử Lạp đột nhiên nghe thấy giọng nói nên đưa mắt nhìn qua phòng bên cạnh, xuyên qua khe hỡ của cánh cửa, cô nhìn thấy người phụ nữ ôm lấy cổ người đàn ông làm nũng: “Anh đừng cưới cô gái khác được không?”

Tông Triển Bạch nhìn người phụ nữ, ánh mắt như mang theo bất đắc dĩ, đây là chuyện cưới xin mẹ quyết định cho anh, không thể đổi ý được.

Nhưng nghĩ đến đêm đó, anh lại không đành lòng để cô ta thất vọng: “Đêm đó, có phải rất đau không?”

Hơn một tháng trước, anh ra nước ngoài đến một nước lạc hậu khảo sát một hạng mục, kết quả bị một loại rắn cắn, độc của nó rất mạnh, nếu không trút ra trên người phụ nữ, sẽ khô nóng mà chết.

Còn Bạch Lộ Khiết, đã làm thuốc giải cho anh.

Bản thân anh biết lúc đó mình không khống chế được bao nhiêu.

Ai cũng nói lần đầu tiên của phụ nữ rất đau, anh lại còn không thương tiếc, có thể nghĩ được cô ta đau bao nhiêu.

Nhưng cô ta lại cam chịu như vậy, chưa từng lên tiếng một lần nào, chỉ run rẩy trong lòng anh.

Tần Lộ Khiết thích anh, anh luôn biết, nhưng chưa từng cho cô ta cơ hội.

Một là không yêu cô ta, hai là vì mẹ đã quyết định hôn ước cho anh rồi.

Nhưng cô ta vẫn luôn ở bên cạnh anh, từ đó về sau, anh cảm thấy mình nên cho người phụ nữ này một thân phận.

Đến bây giờ anh vẫn nhớ rõ dấu đỏ kia rực rỡ đến mức nào.

Tần Lộ Khiết vùi trong lòng anh, mắt hơi rũ xuống, thẹn thùng ừ một tiếng.

Cô ta thích Tông Triển Bạch, mấy năm nay vẫn ở bên cạnh anh với thân phận thư ký, nhưng cô ta đã không phải xử nữ từ lâu. Cô ta không thể để Tông Triển Bạch biết được, đàn ông để ý sự trong sạch của phụ nữ bao nhiêu cô ta hiểu rõ. Cho nên cô ta bỏ một khoản tiền cho dân trên thị trấn tìm một cô gái chưa từng làm chuyện đó đưa đến căn phòng kia.

Đợi sau khi cô gái đó ra ngoài, cô ta mới đi vào tạo hiện tượng giả rằng đêm đó là cô ta.

“Thích quần áo ở đây thì mua thêm mấy món đi.” Tông Triển Bạch xoa đầu cô ta, cưng chiều nói.

“Đây là phòng VIP, cô không thể vào được, cô đi tới gian bên phải đi.” Nhân viên nhắc nhở Lâm Tử Lạp.

Tiệm quần áo xa hoa thế này, phòng thử đồ đều độc lập với nhau, mà phòng VIP càng xa hoa hơn, trong phòng thử đồ có chỗ để thử đồ, gian ngoài là để bạn bè đợi hoặc nghỉ ngơi.

“À.” Lâm Tử Lạp cầm quần áo đi tới phòng bên phải.

Lúc thay quần áo trong phòng thử đồ, Lâm Tử Lạp còn đang nghĩ, hình như trong cuộc trò chuyện của một nam một nữ khi nãy có nhà họ Lâm.

Chẳng lẽ người đàn ông kia…

Chap 3: Tôi Phải Lấy Anh

Thay quần áo xong, Lâm Tử Lạp đi ra khỏi phòng thử đồ, nhìn sang phòng thử bên trái, cửa đã đóng lại rồi.

“Rất hợp với khí chất của cô.”

Nhân viên rất có mắt nhìn, chỉ cần nhìn người là có thể lấy ra quần áo hợp với người đó, Lâm Tử Lạp mặc váy dài mày xanh nhạt, khiến làn da càng trắng ngần hơn, dây thắt lưng bên hông quấn quanh vòng eo mảnh khảnh, nhìn hơi gầy quá mức, nhưng khuôn mặt lại rất xinh đẹp.

Lâm Viên Trung thấy hợp thì lập tức trả tiền, lúc này mới phát hiện cái váy tới tận chín mươi triệu, nhưng nghĩ đến cô phải gặp người nhà họ Tông, bèn cắn răng tính tiền, giọng nói lạnh như băng: “Đi thôi.”

Lâm Tử Lạp đã sớm cảm nhận được sự vô tình của ông ta, nhưng sự lạnh lùng lúc này vẫn khiến tim cô khó chịu đến đau đớn.

Cô cúi đầu theo sau ông ta lên xe.

Chẳng mấy chốc xe đã dừng lại trước cổng lớn của biệt thự.

Tài xế kéo cửa xe cho Lâm Viên Trung, ông ta khom người đi xuống, Lâm Tử Lạp theo sau.

Cô đứng trước cổng biệt thự, hoảng hốt mất mấy giây, lúc cô và mẹ vì bệnh của em trai mà sống không bằng chết, ba của cô lại đang hạnh phúc hưởng thụ trong biệt thự khí thế với vợ bé của mình.

Hai tay cô không nhịn được siết chặt.

“Cô đứng ở đó làm gì?” Lâm Viên Trung không thấy có người đi theo sau mình, quay đầu lại nhìn thoáng qua, thì thấy cô sững sờ đứng trước cửa.

Lâm Tử Lạp vội vàng đuổi theo, nghe giúp việc trong nhà nói người nhà họ Tông vẫn chưa đến, Lâm Viên Trung bèn kêu cô đợi trong phòng khách.

Chỗ bên cạnh cửa sổ sát đất của phòng khách có để một cây đàn piano, hiệu Seidel của Đức, rất đắt, lúc sinh nhật năm tuổi của cô, mẹ đã mua cho cô.

Từ nhỏ cô đã thích, bốn tuổi rưỡi thì bắt đầu học đàn, sau đó bị đưa đi, cô cũng không chạm vào nữa.

Không nhịn được sờ lên, quen thuộc lại hưng phấn.

Ngón trỏ cô ấn trên phím đàn, nhẹ nhàng dùng sức, ting một tiếng, âm thanh du dương trong trẻo vang lên, vì rất lâu không đàn, nên ngón tay của cô cứng hơn rất nhiều.

“Đồ của tôi, ai cho cô động vào?!” Một giọng nói lanh lảnh mang theo tức giận vang lên sau lưng cô.

Đồ của cô ta?

Lâm Tử Lạp xoay người, thấy Lâm Hàn Uyển hùng hổ đứng sau lưng mình, nhớ cô ta nhỏ hơn mình một tuổi, năm nay mười bảy, kế thừa ưu điểm của Thẩm Thanh Anh, dáng vẻ không tệ.

Nhưng điệu bộ nhe răng trợn mắt lúc này có mấy phần dữ tợn.

“Của cô?”

Bọn họ phá huỷ cuộc hôn nhân của mẹ, dùng tiền của mẹ, bây giờ ngay cả đồ mẹ tặng cho mình của trở thành của cô ta?

Cô từ từ siết chặt tay, liên tục thầm nói với mình là đừng xúc động, đừng kích động, vì bây giờ cô vẫn không thể cướp lại đồ thuộc về mình.

Cô phải nhịn!

Cô không phải cô gái nhỏ chỉ biết khóc bị ba đưa đi tám năm trước, bây giờ cô đã trưởng thành rồi!

“Cô… là Lâm Tử Lạp?!” Lâm Hàn Uyển hiểu ra, hôm nay là ngày người nhà họ Tông đến, ba đón hai mẹ con kia về nước.

Lâm Hàn Uyển vẫn còn nhớ dáng vẻ đáng thương khi Lâm Viên Trung đưa bọn họ ra nước ngoài, Lâm Tử Lạp quỳ dưới đất ôm chân Lâm Viên Trung năn nỉ ông ta, kêu ông ta đừng đưa mình đi.

“Ba đón cô về, có phải cô vui lắm không?” Lâm Hàn Uyển khoanh tay, khinh thường nhìn cô: “Cô đừng có đắc ý quá, đưa cô về chỉ vì muốn cô gả vào nhà họ Tông thôi, nghe nói người đàn ông kia…”

Nói xong, Lâm Hàn Uyển châm chọc che miệng.

Nhớ đến Lâm Tử Lạp phải gả cho người đàn ông không thể làm chuyện kia, còn không thể đi lại, không nhịn được thấy vui sướng khi người gặp hoạ.

Hôn nhân là chuyện lớn cả đời, lấy một người đàn ông như vậy, không phải cả đời đều bị huỷ bỏ sao?

Lâm Tử Lạp nhíu mày.

Đúng lúc này, giúp việc đi tới: “Người của nhà họ Tông đến rồi.”

Lâm Viên Trung tự mình ra cửa nghênh đón.

Lâm Tử Lạp xoay người, lập tức nhìn thấy người đàn ông ngồi xe lăn bị người ta đẩy vào, ngũ quan sắc nét, tướng mạo ngay thẳng, cho dù ngồi trên xe lăn cũng khiến người ta không dám khinh thường.

Khuôn mặt này, không phải người đàn ông tán tỉnh với người phụ nữ kia trong phòng thử đồ mà cô thấy sao?

Anh lại có thể là cậu cả của nhà họ Tông?!

Nhưng ở phòng thử đồ, rõ ràng cô thấy anh đứng được mà, còn ôm người phụ nữ kia nữa, chân đâu có tật gì.

Xảy ra chuyện gì vậy?

Khi cô vẫn chưa nghĩ kỹ vì sao người đàn ông này phải giả vờ, Lâm Viên Trung gọi cô một tiếng: “Tử Lạp mau đến đây, đây là cậu cả nhà họ Tông.”

Lâm Viên Trung nhún vai nịnh hót, cong lưng nói: “Cậu Tông, đây là Lạp Lạp.”

Lâm Viên Trung thầm thấy thương tiếc, đường đường là cậu cả nhà họ Tông, còn ưa nhìn như thế, lại trở thành tàn phế rồi.

Tông Triển Bạch nhìn Lam Tử Lạp, thấy tuổi không lớn, quá gầy, dáng vẻ hơi thiếu dinh dưỡng, anh cau mày.

Đây là hôn sự mẹ quyết định cho anh, làm con trai, anh không thể làm trái lời hẹn. Nên sau khi ra nước ngoài bất ngờ bị rắn độc cắn, anh đã đưa ra tin nói độc kia không giải được, tàn phế rồi, còn không thể làm chuyện kia, chính là muốn nhà họ Lâm đổi ý.

Nhưng không ngờ nhà họ Lâm không hề đổi ý.

Tông Triển Bạch im lặng không nói gì, sắc mặt nặng nề, Lâm Viên Trung nghĩ rằng anh không hài lòng, vội giải thích: “Bây giờ con bé còn nhỏ, vừa đủ mười tám, nuôi lớn rồi chắc chắn là một người đẹp.”

Tông Triển Bạch thầm cười lạnh, người đẹp thì không nhìn ra, nhưng cũng thấy không tầm thường, anh là một “người què” còn muốn con gái mình lấy anh.

Anh lạnh nhạt, nở nụ cười sâu xa: “Tôi ra nước ngoài làm việc, không cẩn thận bị thương, cái chân này sợ là không đi lại được nữa, cũng không thể thực hiện trách nhiệm của người làm chồng…”

“Tôi không ngại.” Lâm Tử Lạp lập tức trả lời.

Lâm Viên Trung đã đồng ý với cô, chỉ cần gả vào nhà họ Tông sẽ trả lại của hồi môn của mẹ, cho dù hôm trước vào cửa, hôm sau ly hôn, bây giờ cô cũng phải đồng ý.

Trong khoảng thời gian này, cô đã suy nghĩ cẩn thận tất cả, rõ ràng anh có thể đứng lên, nhưng đến nhà họ Lâm lại ngồi xe lăn, có lẽ là vì người phụ nữ kia, cũng không muốn thực hiện giao hẹn, muốn nhà họ Lâm đổi ý trước.

Nhưng anh không ngờ Lâm Viên Trung sẵn sàng hy sinh đứa con gái không được cưng chiều là cô để hoàn thành giao hẹn.

Tông Triển Bạch híp mắt nhìn chằm chằm vào cô.

Lâm Tử Lạp bị anh nhìn đến lạnh sống lưng, đáy lòng chua xót, cô nào có muốn gả vào nhà họ Tông chứ?

Không đồng ý, sao cô có thể về nước, sao có thể lấy lại những gì đã mất được?

Cô cong môi cười, cay đắng và chua xót trong đó chỉ mỗi cô biết: “Chúng ta được đính hôn từ lúc còn nhỏ, anh trở thành thế nào, tôi cũng phải lấy anh.”

Ánh mắt Tông Triển Bạch lại càng nặng nề hơn, người phụ nữ này cũng biết nói chuyện đấy.

Lâm Viên Trung cũng không nghe ra cái gì không đúng, thăm dò hỏi: “Vậy ngày cưới…”

Vẻ mặt Tông Triển Bạch thay đổi trong nháy mắt, cuối cùng lại bình tĩnh đáp: “Đương nhiên sẽ làm theo giao hẹn, đây là chuyện hai nhà quyết định từ trước, sao có thể nuốt lời được.”

Lâm Tử Lạp rũ mắt, giấu đi tâm tư của mình, không dám nhìn vào anh, rất rõ ràng anh cũng không hài lòng với chuyện cưới xin này.

Bây giờ đồng ý cũng chỉ vì giao hẹn thôi.

“Vậy cũng tốt.” Lâm Viên Trung thầm vui mừng, dùng một đứa con gái không xuất sắc kết thông gia với nhà họ Tông, đương nhiên là chuyện tốt.

Tuy nhà họ Lâm cũng có tiền, nhưng so với nhà họ Tông chỉ là cá lớn gặp cá bé, cũng như cá mập và con tép vậy.

Hoàn toàn không thể đánh đồng với nhau!

Lâm Viên Trung khom lưng, nhỏ giọng nói: “Tôi đã cho người chuẩn bị bữa tối rồi, ở lại ăn cơm xong hãy đi.”

Tông Triển Bạch nhíu mày, trò hề nịnh nọt cung kính này của ông ta khiến người ta rất khó chịu.

“Không cần, tôi còn có việc.” Tông Triển Bạch từ chối, Quang Kình đẩy anh ra ngoài, khi đi ngang qua bên cạnh Lâm Tử Lạp, anh hơi nâng tay lên, ý bảo Quang Kình dừng lại, anh nâng mắt hỏi: “Cô Lâm có rảnh không?”

Download NovelToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download NovelToon APP on App Store and Google Play