“Ngài Nguyên, ngài xác định là mời một bác sĩ tâm lý, chứ đâu có phải là một bảo mẫu?” Phương Nho nhìn nhìn tư liệu đặt trên bàn, không thèm động thủ lật xem.
“Đúng vậy! Tôi biết đề nghị này có chút không hợp với quy củ. Nhưng thỉnh Phương tiên sinh hãy thông cảm cho tâm tình của một người làm cha. Nếu như không phải không còn cách nào, thì tôi cũng sẽ không làm đến nước này!” Đối diện Phương Nho là một lão gia mang gương mặt mỉm cười, ngữ khí thành khẩn. Trong ánh mắt cùng cả người đều phát ra uy nghiêm, không cần người khác phải nhắc đến tài trí hơn người và địa vị xuất thân của ông.
“Phải ở bên cạnh giám hộ một năm, đã thế còn phải giấu diếm thân phận là bác sĩ. Dưới tình huống như vậy, ông nghĩ tôi phải nhượng bộ mà phối hợp điều trị thế nào?”
Lão gia bất đắc dĩ hít một hơi: “Nó là một người phi thường chán ghét việc người khác phân tích cách tư duy của mình, cũng không dễ dàng tiếp nhận chữa trị. Tôi đã hỏi qua không ít chuyên gia, kết quả đều là vô vọng, thậm chí còn phản tác dụng mà gia tăng thêm một tầng cảm xúc của nó nữa!”
“Nhưng căn bản là loại phương thức chữa bệnh này rõ ràng đã trái với quy tắc nghề nghiệp. Thành thật mà nói thì tôi thật sự rất khó tiếp thu!”
“Về điểm này thì tôi rất rõ ràng!” Lão gia nhẹ nhấp một ngụm trà, chậm rãi đáp: “Phương tiên sinh không cầm lo lắng! Trước đó tôi sẽ cùng cậu ký tên lên một hợp đồng, nếu như trong quá trình điều trị phát sinh bất kỳ một tranh cãi nào, tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm của cậu, mà ngược lại sẽ bồi thường! Tôi chỉ cầu cậu dùng tài năng của mình mà giúp cho con tôi! Trong khoàng thời gian đó, cậu hoàn toàn không cần bận tâm đến các vấn đề khác, chỉ cần đem mình trở thành một người bảo mẫu bình thường là được!”
Phương Nho ngẫm nghĩ một hồi, ngẩng đầu lên nói: “Ngài Nguyên, tôi vẫn còn một nghi vấn! Trong nước có nhiều bác sĩ tâm lý ưu tú như vậy, tại sao ông cứ nhất quyết phải chọn tôi?”
Lão gia cười cười, trả lời: “Đầu tiên, là cậu mới về nước chưa lâu. Ở trong nước còn chưa nổi tiếng, cho nên có thể dễ dàng cho nó không có ngờ vực vô căn cứ. Cậu phải biết rằng, tất cả các bác sĩ tâm lý từ lớn đến nhỏ tại quốc gia này, nó đã đều gặp hết. Thứ hai, cậu còn trẻ, bề ngoài dễ nhìn, càng giống như một cậu thanh niên mới tốt nghiệp ra trường, sẽ không làm nó phản cảm. Cuối cùng, trừ bỏ bề ngoài tri thức, cậu còn am hiểu nhiều thứ, tính cách ôn hoà, phi thường thích hợp để chiếu cố nó!”
Phương Nho há miệng, nhưng không nói được gì!
Lão gia rất kiên nhẫn, lẳng lặng chờ đợi cậu hồi phục…
Một lát sau, Phương Nho thay đổi tư thế ngồi, chậm rãi vươn tay, mở tập tài liệu ở trên bàn ra.
Ngài Nguyên thấy thế, khoé miệng lộ ra nụ cười.
Phương Nho nghiêm túc đọc nội dung của tập giấy.
Nguyên Triệt, hai mươi lăm tuổi, nguyên là con trai thứ hai của chủ tịch tập đoàn nhà họ Nguyên – Nguyên Thức.
Nguyên Thức là một tập đoàn rất mạnh, trong nước hay nước ngoài đều có rất có sức ảnh hưởng, tài sản thì không thể lường được. Mà người cầm quyền của Nguyên Thức lại là lão gia đang ngồi trước mặt cậu – Nguyên Phong. Dưới trướng Nguyên Phong còn có bốn người con: ba nam một nữ. Con trai trưởng Nguyên Trạch, nam thứ Nguyên Triệt, con gái ba Nguyên Tĩnh và cuối cùng là Nguyên Khê. Nguyên Trạch và Nguyên Triệt đều đang làm giám đốc, người đầu thường xuyên có mặt trên báo chí và phương tiện đại chúng, nhưng người sau thì tin tức lại rất ít.
Tư liệu nói anh ta chán ghét chụp ảnh cùng phỏng vấn, cũng rất ít khi tham dự các bữa tiệc hoặc buổi gặp mặt mang tính chất xã giao.
“Chỉ số thông minh của anh ta là 180??” Phương Nho nhíu mày.
“Đúng vậy!” Lão gia cười tươi mang theo vài phần kiêu ngạo: “Nó là đứa con thông minh và có năng lực nhất trong cả bốn đứa! Đáng tiếc tính cách có chỗ thiếu hụt nên làm nó khi tiếp xúc có chút chướng ngại, người bình thường khó mà ở chung được.”
Phương Nho gật gật đầu, tiếp tục nhìn xuống.
Phần tư liệu này thật đầy đủ, ghi lại toàn bộ quá trình lớn lên của Nguyên Triệt, có cả thói quen, sở thích,đặc điểm tính cách, mọi thứ nhỏ nhất đều được lưu hết lại. Còn có một ít số liệu mà các chuyên gia phân tích lúc trước, làm cho Phương Nho đối với bệnh nhân sắp tới của mình có được nhận thức toàn diện hơn.
Cậu nhìn ra được Nguyên Triệt có một tư duy rất sinh động, lại có gan đổi mới, là một nhà lãnh đạo rất quyết đoán, lại biết tự mình phòng hộ ý thức, tinh lực tràn đầy. Nhưng đáng giận, từ nhỏ đã có khuynh hướng bạo lực, thường xuyên ở vào tình trạng tập trung cao độ. Đây đúng là có biểu hiện gần giống như tính nóng nảy!
Lúc này, lão gia lại mở miệng nói: “Nó ở trước mặt người ngoài sẽ cố gắng áp chế cảm xúc, không làm gì thì sẽ không sao, trừ phi bị người ta cố ý làm nó tức giận. Nhưng ngay khi về đến nhà, nó sẽ thường xuyên bộc phát, phá đồ đạc, thậm chí còn giam mình trong phòng cả ngày. Thời điểm nó có cơn, tựa như là một con sư tử chuẩn bị đi săn mồi vậy. Gia đình chúng tôi rất thương nó, nhưng cũng rất sợ hãi. Vì vậy nó liền dọn ra khỏi nhà, tại Hoàng Đô mua một căn hộ sống một mình…”
Phương Nho im lặng lắng nghe, không phát biểu một điều gì…
Lão gia lại tiếp tục: “Từ khi dọn ra ngoài, không biết chúng tôi đã phải đổi cho nó không biết bao nhiêu bảo mẫu cùng hầu gái trong ba năm. Chưa một ai có thể kiên trì ở cạnh nó quá hai tháng. Công việc nở rộ đầy thành công, nhưng cuộc sống sinh hoạt thì hỏng bét không ra cái gì cả!”
Phương Nho khép tư liệu lại, bình thản đáp: “Tình huống của cậu Nguyên cơ bản tôi đều hiểu. Bất quá phải tiếp xúc một thời gian mới có thể đưa ra kết luận được!”
“Nói như vậy, cậu là đã chấp nhận ca này?”
Phương Nho cười nói: “Chủ tịch Nguyên chức cao vọng trọng lại nhân nhượng trước một người thấp hèn như tôi. Thành từng ý nguyện, tôi làm gì có lý do để mà cự tuyệt? Huống hồ, ca này đối với tôi mà nói lại là một lời khiêu chiến không tồi đâu!”
“Thật tốt quá!” Lão gia vui lòng cười rộ lên, dừng một chút, lại nói: “Được Phương tiên sinh đồng ý khiến tôi thật cao hứng! Nhưng nếu muốn bước vào được thế giới của nó, đầu tiên hãy nhượng Nguyên Triệt từ từ tiếp nhận cậu!”
“Tôi biết!” Phương Nho giảo hoạt mỉm cười “Kể cả có là thượng đế thì vẫn phải giống người thường đi thử việc để kiểm tra trình độ!”
“Hahaa!! Tốt!” Chủ tịch Nguyên khoái trá gật đầu: “Cậu yên tâm! Kể cả cậu có ‘thử việc’ không thành công, tôi sẽ đều phân phó đầy đủ thù lao cho cậu!”
“Về phương diện tiền bạc thì tôi không quan trọng lắm!” Ánh mắt Phương nho lại dùng lên tập tài liệu trên bàn, bình tĩnh nói: “Tôi chỉ có một yêu cầu, phiền ngài Nguyên hãy an bài cho tôi một thân phận mới thật hợp lý!”
Ba tháng sau, tại khu cao cấp Hoàng Đô…
Nguyên Triệt vừa mới từ phòng tắm đi ra, chợt nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên. Hắn nhíu mày, một bên lau khô tóc, một bên ra mở cửa.
Ngoài cửa xuất hiện một chàng trai khoảng hai mươi tuổi, tướng mạo tuấn tú, gương mặt mộc mạc, được mái tóc mềm mại ôm lấy, đôi mắt như hai viên lưu ly trong suốt đầy trong sáng, đuôi mắt hơi hơi cong lên, thanh thuần lại mang chút biếng nhác, thoạt nhìn tựa như một con mèo Ba Tư (1) mềm mềm, khiến người ta có cảm giác muốn ôm vào sờ sờ ôm ôm.
“Ngày mới tốt lành thưa cậu chủ! Tôi là do Vương tiên sinh giới thiệu tới!” Chàng trai mở lời, thanh âm ấm áp, hiền lành, tạo cho người nghe được cảm giác thật thoải mái.
“Vào đi!” Nguyên Triệt thu hồi ánh mắt, xoay người hướng trở lại trong phòng.
Phương Nho tuỳ tay đóng cửa lại, theo sau Nguyên Triệt, trong lòng thầm tinh tế đánh giá vị nhị thiếu gia này. Người này tựa như là một vị chân nhân vậy, ngũ quan có chiều sâu đẹp tựa điêu khắc, phảng phất một chút hương vị đàn ông phương tây. Mái tóc ướt sũng tuỳ ý rù trên trán, đem đôi ngươi sắc bén thoáng che lấp. Vừa rồi hắn ta chăm chú nhìn cậu, mang theo vài phần xoi mói cùng xem kỹ, hệt như đang duyệt binh, cấp cho kẻ đối diện một áp lực khó để mở miệng. Thân hắn cao tầm 180cm, cơ bắp thân trên rắn chắc, tràn ngập gợi cảm, phía dưới mặc một cái quần rộng thùng thình làm lộ ra đường cong vòng eo đầy hoàn mỹ, càng tương xứng với nửa trên hơn nữa!
Phương Nho không khỏi cảm thán. Người đàn ông này đều tập hợp được tất cả các khí chất làm cho toàn bộ phụ nữ đỏ mặt tim đập ngay lần đầu tiên chạm mặt.
Đi vào trong phòng, lọt vào tầm mắt của cậu chính là một đống hỗn độn. Sàn nhà, ghế sa lông, nơi nơi đều rơi rớt quần áo bẩn cùng rác rưởi, đồ dùng sinh hoạt tuỳ ý quăng quật, gạt tàn đầy mẩu thuốc đến nỗi tàn thuốc vãi đầy trên mặt bàn, cửa sổ mở rộng, bức màn theo gió đong đưa, kèm theo âm thanh hỗn độn của đường phố phía dưới.
Phòng khách rộng mở, thiết kế tao nhã. Đáng tiếc sắc điệu lãnh túc, không có lấy một thứ gì trang trí màu sắc, có vẻ có chút đơn điệu.
Thói quen sinh hoạt quá kém! Suy ra phẩm chất thấp! — Đây là Phương Nho ở trong lòng đánh giá!
Nguyên Triệt đặt khăn mặt lên ghế, mở miệng nói: “Nếu là Vương thúc giới thiệu cậu tới thì cậu phải hiểu được quy củ. Từ nay cậu sẽ ở tại phòng cho khách, phụ trách nấu nướng, quét tước vệ sinh. Trừ bỏ cuối tuần, tôi sẽ không về ăn trưa, cậu chỉ cần làm bữa sáng và tối. Nếu không có chuyện gì thì đừng quấy rầy tôi. Nhà tôi có hơi lộn xộn, tôi cho cậu nửa tháng! Nếu nửa tháng sau tôi không nói cậu phải đi, thì hãy tiếp tục ở lại. Nghe rõ chưa?”’
“Ân! Tôi đều hiểu được!” Phương Nho lộ ra mỉm cười, biểu tình ấm áp, không có chút luống cuống.
Nguyên Triệt nhìn cậu khắc, lại tiếp lời: “Cậu gọi là Phương Nho? Tôi đã xem qua thông tin của cậu: sinh viên vừa mới tốt nghiệp, vì cái gì mà phải làm bảo mẫu?”
“Tôi là nghệ sĩ đàn dương cầm, ở trong nước cũng không dễ tìm việc!” Phương Nho trả lời “Tôi am hiểu nấu nướng, lại được gia đình gia giáo đầy kinh nghiệm chăm sóc nhà cửa. Thấy Vương tiên sinh còn trống một chân làm bảo mẫu tại gia nên tôi liền tranh thủ nhận việc luôn!”
“Được rồi! Trước hết cậu hãy dọn qua cái nhà, trước giờ cơm chiều đừng đến quấy rầy tôi!” Nguyên Triệt không có hứng thú nói chuyện, lập tức xoay người trở về phòng riêng của mình, đem Phương Nho một mình giữa gian phòng khách bề bộn.
Phương Nho bất đắc dĩ cười cười, vén tay áo lên… Kiếp sống bảo mẫu của cậu chính thức bắt đầu!
Chiều chạng vạng, Nguyên Triệt mới ra khỏi cửa đã nghe thấy một cỗ hương thơm cơm chiều. Đến phòng khách, mấy cái bẩn, loạn đã không còn thấy, mà thay vào đó là một mảnh sạch sẽ đến bất ngờ!
Nguyên Triệt âm thầm gật đầu. Phương diện vệ sinh: cho qua!
“Cậu chủ! Đồ ăn lập tức sẽ có! Mời cậu ngồi!” Phương Nho đứng dậy khỏi ghế, hướng phòng bếp đi tới, sau đó mang theo đồ ăn quay lại đặt lên bàn.
Cậu làm mấy món mặn một món canh, đều là các món ăn gia đình đơn giản, bình thường.
Nguyên Triệt nhìn thức ăn trên bàn, dấu đi thanh sắc của bản thân mà giơ đũa lên nếm thử…
Hương vị tuyệt ngonn!!! Duyệt 100 điểm!
“Cậu cũng mau ngồi xuống ăn đi!” Nguyên Triệt đột nhiên hướng Phương Nho, chỉ sang ghế đối diện.
“A! Không được đâu cậu chủ!”
“Mau ngồi xuống! Đừng để tôi nói đến lần thứ hai!” Trong mắt Nguyên Triệt hiện lên chút không kiên nhẫn.
Phương Nho không chối từ nữa,mang bát đũa rồi ngồi đối diện Nguyên Triệt.
Ánh chiều tà xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, làm loang lên bàn một tầng sa mỏng màu hồng nhạt.
Hai người đối diện nhau, lẳng lặng dùng cơm…
Nguyên Triệt biểu tình chuyên chú mà lãnh túc, giống như đem chuyện ăn cơm biến thành một loại công việc. Không có chút cảm giác thả lỏng, thoải mái nào. Hắn chính là một điển hình của động vật ăn thịt, rau dưa hầu như không động đũa, nhưng món ăn mặn ngược lại thì rất nhanh! Động tác dùng cơm cũng sạch sẽ, lưu loát như tác phong nói chuyện của chính bản thân hắn. Khiến ấn tượng ban đầu của Phương Nho về hắn cũng không tệ lắm.
Thoáng yên tâm, trừ bỏ rau dưa thì mấy món khác đều là căn cứ vào danh sách yêu thích của Nguyên Triệt mà nấu. Cậu không muốn ngày đầu tiên bị cuốn gói đuổi đi vì mấy chi tiết vụn vặt.
Sau khi ăn cơm xong, Phương Nho dọn dẹp sạch sẽ đâu đấy, liền pha cho Nguyên Triệt một ly trà Long Tỉnh (2).
“Tôi nhìn thấy trong tủ có một hộp trà nên đã tự ý pha cho cậu một ly!”
Nguyên Triệt ngửi hương trà, một lúc lâu sau mới mở miệng: “Viết lại số điện thoại cho tôi! Rồi mau về nhà thu vén đồ đạc!”
Rồi còn ném cho cậu một danh thiếp: “Đây là số của lái xe, y sẽ giúp cậu!”
“Cảm ơn cậu chủ!” Phương Nho lộ ra vẻ ôn thuận tươi cười: “Vậy xin phép cậu tôi đi trước!”
Nguyên Triệt từ chối cho ý kiến, gật đầu.
Đợi Phương Nho rời đi, hắn lập tức lấy điện thoại ra bấm một dãy số: “Dylan! Giúp tôi điều tra một người!”
——–
(1) Mèo Ba Tư là giống mèo có nguồn gốc từ Iran, lông xù mắt híp rất đáng yêu! Nhưng thường được gọi bằng cái tên rất quý sờ tộc: Hoàng Tử Ba Tư hay vương giả. Nhà Du Du cũng đang nuôi mấy em chảnh mèo này đó
Sáng sớm, Phương Nho rửa mặt, chải đầu xong xuôi liền tới phòng bếp chuẩn bị bữa sáng. Cậu từ trước tới giờ đều có thói quen ngủ sớm dậy sớm rất tốt, một ngày ba bữa rất đúng giờ.
“Sớm tốt lành thưa cậu chủ!” Phương Nho thấy Nguyên Triệt vào phòng khách, cười rộ: “Bữa sáng hôm nay là sandwich cùng với sữa ấm!”
Nguyên Triệt ngồi xuống, lắc đầu: “Tôi không thích uống sữa! Hãy đổi cho tôi nước trái cây hoặc cà phê!”
“Được ạ!” Phương Nho đổi cho hắn một ly nước trái cây.
Nguyên Triệt cắn một ngụm sandwich, mày nhăn lại, sau đó không vui mà đem sandwich ném trở lại đĩa, không nói một lời liền rời bàn ăn.
Phương Nho nhìn về miếng bánh chỉ cắn có một miếng — không uống sữa cũng không ăn rau. Cho dù ở giữa kẹp một miếng rau xà lách cũng không nguyện ý ăn. Phương Nho biết hắn không thích ăn thứ đồ này, vừa rồi chỉ là muốn làm một thí nghiệm một chút để kiểm tra xem hắn kiêng ăn thứ gì. Hiện tại đã có kết quả. Rõ ràng là không chỉ có một chứng bệnh nóng nảy, mà còn ăn thực phẩm đầy mỡ nữa!
Nửa giờ sau, Nguyên Triệt một thân tây trang giày da ra khỏi phòng.
Ở cửa nhà, Phương Nho đưa cho hắn mọt cái túi nhỏ: “Cậu chủ! Bữa sáng nay cậu chưa ăn cái gì, hãy mang cái này theo ạ!”
“Cái gì vậy?” Nguyên Triệt mắt đều không nâng, chỉ thuận miệng hỏi một câu.
“Thịt gà khô cùng với ô mai tự làm!”
Nguyên Triệt dừng một chút, tiếp nhận nó rồi đi khỏi.
Tiễn vị thiếu gia này ra cửa, Phương Nho nhìn chung quanh một vòng, sau đó vào thư phòng.
Bất đồng với phòng khách, thư phòng của Nguyên Triệt thật sạch sẽ. Bên phải là kệ sách màu đen chiếm cứ chình ình một mặt tường. Mặt trên của cuốn sách từ từ trái qua phải, dựa theo thể loại mà sắp xếp chỉnh tề. Bàn làm việc thật to hướng ra cửa sổ, trên mặt chỉ có một máy tính. Bàn làm việc nhỏ hơn phía sau có cái giá nhỏ, bừa bãi phóng một ít văn kiện. Bên trái là một bộ sô pha da cùng bộ bàn trà mộc mạc, cạnh sô pha là tủ đứng trưng cất mấy bình rượu đỏ.
Toàn bộ không gian chỉ là cảm giác đơn giản, nghiêm túc và không có chút ấm áp nào…
Phương Nho rời khỏi phòng, tuy rằng mục tiêu của cậu là chữa trị mới tìm đến, đối với việc xâm phạm nơi riêng tư của người khác lại không hứng thú. Vừa rồi xem xét thư phòng của Nguyên Triệt là do muốn tìm hiểu sâu đặc điểm sinh hoạt cùng thói quen của người này. Thứ hai là làm chút việc quét tước cần có của bảo mẫu, Nhưng hiển nhiên, thái độ đối đãi phòng làm việc của vị thiếu gia này so với phòng khách là hoàn toàn bất đồng. Trong này chỉ cần vỗ vỗ vài cái là đã sạch bóng bụi rồi.
Phương Nho lại đến phòng ngủ của hắn. Không ngoài sở liệu, vẫn là sự trống trơn, phóng đãng. Trừ bỏ giường kingsize có chút khoa trương nếu nhìn tử ngoài vào thì mấy thứ khác đều chẳng có gì. Từ trong ra ngoài đều lạnh như băng, khiến cho chính người bình thường cũng phải buồn đến mắc cả lỗi.
Trở lại phòng của chính mình, Phương Nho mở laptop, bắt đầu một hồ sơ bí mật, ghi lại những gì mình đã quan sát được trong ngày.
Nguyên Triệt đến văn phòng, trước tiên mang văn kiện chỉnh lý ra xem, nhìn đồng hồ, giờ hành chính còn những mười phút. Vì thế hắn liền lấy cà mèn mà Phương Nho giao cho lúc sáng, mở nắp, bên trong liền thấy những món ăn được xếp theo thứ tự gồm thịt gà khô, ít ô mai cùng chocolate.
Chocolate?
Nguyên Triệt không để bụng mà nhướn nhướn mày, gọi thư ký mang một ly café đến, sau đó một bên xem thông tin mới cập nhập trên máy tính, một bên hưởng dụng bữa sáng.
Mấy món này không nằm trong diện chán ghét của hắn, ô mai khai vị khá được, hắn ăn cũng không đến nỗi nào. Trong lúc lơ đãng bỏ một viên chocolate vào miệng, lập tức tan ngay trong miệng, loang ra hương ngọt ngập tràn đầu lưỡi, còn vương chút vị rượu đỏ mềm mại như tơ lụa.
Ân? Động tác của Nguyên Triệt bất chợt ngừng lại, nhìn về mấy viên chocolate, độ ngọt vừa phải, mềm nhưng không dính. Hắn nhịn không được lại ăn thêm một viên, lúc này hương vị liền bất đồng, ở giữa mang loại hạt giòn giòn, còn có vị rất ngọt.
Năm viên chocolate đơn giản nhưng lại mang năm mùi vị khác nhau. Hẳn là người kia là một người rất biết quan tâm đi?
Trên mặt Nguyên Triệt liền lộ ra biểu tình hơi hơi hài lòng.
Bất quá, tâm tình tốt đẹp không duy trì được bao lâu. Tại hội nghị kế tiếp, bởi vì có một vị giám đốc phạm sai lầm mà tất cả mọi người đều như bị ném vào bắc cực bởi hàn khí phát ra từ hắn.
Giờ tan tầm, lái xe nơm nớp lo sợ đưa Nguyên Triệt về nhà. Nguyên Triệt lạnh lùng mở cửa, sau đó “Phanh!” một tiếng đem cửa đóng lại, chân đá rớt giày ra khỏi, cầm lấy cái gạt tàn thuốc lá ném vào tường tạo ra âm thanh vỡ vụn loảng xoảng.
Phương Nho nghe thấy tiếng động, từ trong bếp ló đầu ra nhìn. Phát hiện Nguyên Triết như một trận cuồng phong cuốn lá, phá tung mọi đồ vật trong phòng khách.
Cậu không nghĩ đến việc ngay ngày hôm sau liền được diện kiến bộ mặt khi nổi giận của người kia. Thật giống như một vị gọi là hung thần ác sát, mỗi lần điên lên là lại một lần phá, cái bàn cái chén phải chịu khổ dưới tàn sát; một hồi ngồi xuống một hồi đứng lên, biểu tình phấn khởi, tựa như hoàn toàn không thể kiềm chế được. Khó trách trong nhà không bày thứ gì quá cực phẩm, dưới sự phá hoại của hắn, bất luận cái gì có đắt đỏ đẹp đẽ đến đâu cũng sẽ chết thật thảm!
“Nhìn cái gì?” Ánh mắt chim ưng của Nguyên Triệt thẳng tắp bắn về phía Phương Nho.
Phương Nho liền giơ lên con dao đang cầm trên tay, cúi đầu: “Xin lỗi cậu chủ! Tôi không biết là không thể nhìn! Tôi đi nấu cơm đây ạ! Cậu cứ tiếp tục đi!”
Nói xong, quay đầu vào trong, tiếp tục xào xào nấu nấu.
Nguyên Triệt ngẩn người, cái gì gọi là “Cậu cứ tiếp tục đi!”? Cậu ta cho là đang xem diễn phim sao? Hừ lạnh một tiếng, Nguyên Triệt đem áo khoác cởi ra, vứt lên sa lông, nằm lên sô pha, rút ra một điếu thuốc, châm lửa. Hít vài hơi, lại mãnh liệt hướng đến bàn trà đá một cước, buông cà vạt, vẻ mặt phiền não.
Phương Nho nghe bên ngoài không còn động tĩnh, liền ra khỏi bếp, mở cửa sổ lớn, đem đồ ăn nhẹ ra phòng khách.
Tiếp theo, cậu rót một ly trà sữa, nhẹ nhàng đặt xuống bàn trà cạnh Nguyên Triết rồi tránh ra, lấy dụng cụ dọn dẹp bắt đầu quét tước lại gian phòng.
Nguyên Triệt không để ý cậu, hắn sợ mình sẽ không chế trụ được mà lấy đồ ném người. Nhưng Phương Nho thật thức thời chưa có tới quấy rầy hắn, chính là nhẹ nhàng tự nhiên đi qua.
Bên tai truyền đến âm ly trà được đặt xuống, một mùi thơm ngát thản nhiên truyền vào cánh mũi. Nguyên Triết quay đầu, nhìn thấy chênh chếch trên bàn trà một ly trà sữa, khói bay nhè nhẹ, màu be nhàn nhạt.
Đột nhiên cảm thấy miệng tràn ngập chua xót, cánh tay vừa mới nghiền nát mọi thứ bỗng đưa ra bưng lấy ly trà.
Uống một hơi, tâm tình bĩnh tĩnh hơn một chút, hắn bắt đầu chú đến thân ảnh đang bận rộn đằng xa.
Phương Nho chính là thứ duy nhất khiến Nguyên Triết nhìn chăm chú. Từ bên ngoài từ từ hướng trong co người lại, không chút khẩn trương, động tác không nhanh cũng không chậm. Không giống như đang lau dọn, ngược lại như đang vẽ, điểm, câu, cong, phất,.. nếu có âm nhạc, hắn hoài nghi người này chắc chắn là đang nhảy rồi!
Trải qua một màn bát nháo ban nãy, cậu chẳng những không sợ hãi, lại có thể bảo trì được tâm tình thoải mái tự nhiên, thật sự là có chút bất khả tư nghị.
Phương Nho vẫn luôn ở cạnh Nguyên Triệt, khoảng cách chỉ hơn khoảng một bước. Nguyên Triệt không xuất ra bất luận một biểu tình chán ghét hay cảm xúc tức giận nào. Chỉ là thản nhiên liếc mắt nhìn cậu.
Phương Nho cười cười, mang rác rưởi ra ngoài bỏ đi.
Rồi về phòng đổi bộ quần áo tươm tất hơn, tiếp tục tất bật dọn cơm, xong xuôi mới hô: “Cậu chủ ra ăn cơm!”
Nguyên Triệt đứng dậy đến cạnh bàn, thẳng tắp nhìn chằm chằm Phương Nho, lạnh lùng hỏi: “Cậu không có gì muốn nói sao?”
“A? Cậu chủ muốn tôi nói cái gì ạ?” Phương Nho nhìn lại hắn, cặp mắt lưu ly ánh mắc lộ ra vài phần hoang mang.
“Vừa rồi cậu không thấy bộ dáng của tôi sao?” Nguyên Triệt xị mặt, ngữ khí âm trầm.
“Tôi có thấy!” Phương Nho sờ sờ mũi, hơi cúi thấp đầu, vài sợi tóc theo động tác rủ xuống trán “Kỳ thật trước khi đến đây, Vương tiên sinh đã nói trước với tôi nên tôi đã sớm chuẩn bị tâm lý thưa cậu chủ!”
“Có thật không? Cậu một chút còn không thấy sợ?”
“Ân! Tôi cũng đã luyện qua võ thuật rồi!” Phương Nho ngẩng đầu, lộ ra một nụ cười thiên sứ (.
Nguyên Triệt bị ánh mắt đơn thuần ấy liếc một cái, chỉ cảm thấy những điều mình muốn nói ra bị nghẹn ứ tại yết hầu, phun ra không được mà nuốt vào chẳng xong. “Tôi cũng đã luyện qua võ thuật rồi!” là có ý gì? Chẳng lẽ là nếu mình đánh nhau với cậu ta thì cậu ta nhất định sẽ không chịu thiệt?
“Có học qua võ thuật? Tốt đấy! Từ nay nếu có cơ hội tôi sẽ thỉnh giáo cậu vài chiêu xem sao?” Nguyên Triệt đem ánh mắt xoi mói mà nhìn cậu từ trên xuống dưới. Cậu cao lắm cũng chỉ tầm 175cm, khung xương tinh tế, trên tay không có chút bắp, bước đi nhẹ nhàng, khí chất thư sinh. Có chỗ nào giống với “luyện qua võ thuật” chứ?
“Ân! Được thôi a~” Phương Nho sảng khoái đáp ứng.
Nguyên Triệt không dám khinh thường. Có lẽ cậu chính là dạng người “thâm tang bất lộ” (1)?
Ăn xong bữa tối, Nguyên Triệt vào phòng làm việc, mở máy tính, phát hiện mình có một thư tín mới. Người gửi là Dylan, chắc là y có kết quả điều tra rồi. Hắn mở thư, nghiêm túc xem.
Phương Nho hai mươi ba tuổi, người thành phố A, cha mẹ mất sớm, tốt nghiệp học viện âm nhạc H, khoa đàn dương cầm.
Nguyên Triệt nhìn một tập tài liệu khác trên bàn, phần tư liệu này với lý lịch lần trước Vương thúc giao cho hắn không có điểm gì quá khác biệt. Chẳng lẽ hắn thực sự quá đa nghỉ?
Khoé miệng Nguyên Triệt lộ ra một tia cười mỉa mai. Cứ coi như là hắn quá đa nghi đi! Hắn không muốn miệt mài theo đuổi cái gì. Chỉ cần người kia thành thật giúp hắn xử lý chuyện nhà thì những thứ khác đều không quan trọng. Ở chung hai ngày, hắn đối với tiểu tử cũng khá vừa lòng, trù nghệ không tồi, tính cách lại ôn thuận không đáng ghét.
Chỉ mong cậu có thể ở lại lâu một chút, hắn thật sự cảm thấy chuyện đổi người lại đến là phiền!
Bên kia, một chàng trai đang ngồi trước máy tính, cả người run rẩy đè thấp giọng: “Ông chủ! Người vạn vạn lần đừng trách tôi! Đại boss phái người đến nã súng vào đỉnh đầu của tôi! Tôi không thể không vì bọn họ mà làm! Kỳ thật, bác sĩ tâm lý có một người bạn bên cạnh cũng không phải rất tốt sao?”
Ngày kế tiếp, Phương Nho bắt đầu bước thí nghiệm lực khống chế của Nguyên Triệt, cũng thuận tiện cải thiện hoàn cảnh sinh hoạt của hắn. Ví dụ như, gia trang một chút sắc thái ấm áp vào căn nhà.
“Phương Nho! Đây là cái gì?” Nguyên Triệt chỉ vào hai cái gối ôm hình con hồ ly, sắc mặt tối tăm hỏi.
“A! Đây là gối ôm của tôi!” Phương Nho ôm lấy cái gối, tựa mặt vào nó, nhu đạo: “Tôi cảm thấy trên ghế sa lông có hai cái gối ôm với tựa sẽ rất thoải mái! Cậu chủ không vui sao?”
Nguyên Triệt nhấp hé miệng, nhìn người kia chôn mặt trên người con hồ ly. Cảm thấy mình có chút ngứa ngáy khó hiểu, miệng cứng ngắc: “Cậu thích thì cứ để đấy!”
“Cảm ơn cậu chủ!”
“Nhưng mà phải đặt ở chỗ tôi không ngồi!”
Phương Nho nghe vậy, nhìn qua trái nhìn qua phải, sau đó hai mắt sáng lên, đem gối ôm hồ ly đặt ở hai bên tay vịn, mỗi bên một cái.
“Cậu chủ xem để thế này được chưa? Chỗ tay vịn cậu hẳn sẽ không ngồi vào phải không?
“…” Nguyên Triệt im lặng nhìn chỗ cậu đặt hồ ly, cảm thấy cả bộ sôpha cách điệu đều bị chúng nó làm hỏng hết cả!
Lại đến bữa sáng…
“Phương Nho! Đây là cái gì?” Nguyên Triệt chỉ vào chén đĩa có một quả trứng trần nước sôi vẽ mặt cười, biểu tình vặn vẹo.
“Bữa sáng với trứng trần và thịt hun khói vui vẻ!” Phương Nho lại mang lên một ly nước trái cây “Perfect!”
Có chỗ nào là Perfect?! Cái khuôn mặt tươi cười kia sao lại vặn vẹo như vậy?
“Đều là món cậu thích! Thỉnh cậu mau hung hăng hưởng thụ đi!”
“…” Cậu xác định là tiếng Trung của mình không có vấn đề chứ?
Giờ nghỉ trưa…
Nguyên Triệt mở hộp đồ ăn Phương Nho giao cho mình ra, thiếu chút nữa là bị hộp bánh quỷ dị làm cho mù mắt. Mỗi miếng bánh quy đều có hình dạng bất đồng: xe đạp, ô tô, ca nô, xe tăng, súng lục, bom, đạn pháo, hoả tiễn… Hắn cảm thấy Phương Nho có được một đại não đủ để chinh phục cả thế giới, nếu kém hơn thì có thể chế tạo được cả bom nguyên tử! Từ từ, nếu mấy cái bánh này mà mang hình con mèo thì nó sẽ chính là bom nguyên tử!
“Phương Nho! Ngày mai cậu mà còn chuẩn bị cái thứ này cho tôi thì tôi sẽ trừ ngay tiền lương của cậu!” Nguyên Triệt rống giận với cái điện thoại.
Phương Nho cúp điện thoại, cậu thấy vui! Hoàn toàn không lấy sự uy hiếp của hắn là cái vấn đề gì đáng lo ngại cả!
Cậu làm mấy cái này không chỉ là muốn cải thiện sinh hoạt của hắn. Mà cũng là muốn tạo một con đường thích hợp để dẫn dắt được tâm tình của hắn!
Nguyên Triệt luôn mang tiềm thức sợ hãi không thể khống chế được. Cho nên không có lúc nào là không tạo cho chính mình áp lực. Chờ đến lúc không thể kiềm được nữa, cảm xúc sẽ như mưa rền phát tiết hết. Sinh hoạt đảo lộn hiển nhiên không đủ chạm đến giới hạn của hắn, chỉ có công việc mới khiến thần kinh hắn bị buộc chặt mà thôi.
Download NovelToon APP on App Store and Google Play