English
NovelToon NovelToon

Tam Sinh Tam Thế- Ngạn Tinh Duyên

CHAP 1: tóm tắt truyện và giới thiệu nhân vật.

Tam sinh tam thế- Ngạn Tinh duyên

Nv chính

Chính

- Thượng Quan Ngạn Viễn/ Lục Hy: Thỏ tinh ngây ngô, hoạt bát. Sống thẳng và luôn lo chuyện bao đồng.

-Triệu Tinh Vân/Niên Tiện: Băng Thần của Thiên giới; cao lãnh luôn giúp đỡ mọi người.

-Phi Tịnh Nhiên: Hỏa thần của Thiên giới. Xinh đẹp, tốt bụng nhưng hơi ngang tàn

-Ân Bích Quân: Con trai Yêu Vương. Đem lòng yêu Tịnh Nhiên nhưng bị phản đối.

-Ôn Tình Sa: Con gái Ma Vương, yêu say đắm Ngạn Viễn.

-Sở Tuyết : Quận chúa Thiên giới, yêu Tinh Vân nhưng một phần là vì trả thù riêng

Phụ

-Phi Tiểu Lục: Đệ đệ của Tịnh Nhiên.

-Khương Dật Vũ: con trai Y Vương

-Khương Ân Anh: Y Vương thánh nữ của Y Giới.

-Ôn Châu Sa: Muội muội của Tình Sa

-Hoa Mạn Nghiên: Hoa thần Hoa giới, mẹ Tinh Vân

-Triệu Lữ: Tiền Băng thần cha Tinh Vân.

-Khanh Thiên: hảo bằng hữu của Tịnh Nhiên

-Tam Thất: Mạnh Bà của Hoàng Tuyền.

-Lộ Quỳnh: Chủ của Thiên Sơn

-Mạc Diên, Tuyết Diên: nô tỳ của Tịnh Nhiên.

-Thiểu Đồng, Mạn Đà: thân cận bên Tinh Vân

Tóm tắt

Chuyện kể về Thượng Quan Ngạn Viễn vốn là người hiện đại với cái tên Lục Hy và đã yêu bạn cùng lớp là Niên Tiện, nhưng bị bme hai bên ngăn cản. Sau một vụ tai nạn xe cậu đã xuyên không về thời cổ đại nhưng lại với hình dáng là một con thỏ trắng. Ở đây cậu gặp lại người bạn kia nhưng hiện h y lại là Băng thần cao lãnh với cái tên Triệu Tinh Vân và cậu cũng đã gặp Hỏa thần Phi Tịnh Nhiên. Giữa họ đã xảy ra vô vàn những biến cố nhưng cuối cùng vẫn tìm được hp riêng của mình. Ngạn Viễn cũng đã phát hiện ra một lời quyền truyền kiếp đang ứng lên người mình và Tinh Vân.

Chap 2: Gặp mặt

*Buổi sáng tại một ngọn núi, có hai nam nhân đang ngồi quấn quýt lấy nhau nói chuyện.

-Lục Hy: Niên Tiện cậu nghĩ ba mẹ cậu có chấp nhận mình không?

-Niên Tiện: đừng lo, họ sẽ hiểu thôi. Ngày mai cậu cứ theo mình về; mình sẽ nói rõ với ba mẹ. Còn nữa nếu được ngày mai cậu dẫn cả ba mẹ cậu tới đi.

-NH: Cũng được, tối nay mình sẽ nói với ba mẹ mình coi sao

-NT: Ừm

Buổi tối tại nhà của Lục Hy. Cậu tiến tới phòng khách nơi ba mẹ cậu đang ngồi xem tivi. Cậu ngồi xuống mạnh dạn nói

-Ba mẹ con muốn nói với ba mẹ một chuyện.

-Mẹ LH: Con nói đi. Có chuyện gì mà con căng thẳng vậy?

-LH: Dạ. Ba mẹ con muốn nói là....ờ..ừm...con ơ....con có người yêu rồi

-Mẹ: thật sao? vậy thì tốt quá rồi. Con bé đó tên gì, con nhà ai, gia thế thế nào

-Bố: bà yên lặng đi để con nó nói hết. A Hy nói tiếp đi con

-LH: dạ..vậy nên con muốn ngày mai ba mẹ tới nhà của cậu ấy để...

-Bố: hiểu rồi muốn đến đó dạm hỏi chứ gì?

-Mẹ: ông yên lặng coi nào. A Hy con chưa trả lời mẹ con bé là ai?

-LH: người đó ba mẹ cũng biết. Bố cậu ấy là Tổng Giám đốc tập đoàn An thị; mẹ là chủ tiệm trang sức lớn. Cậu ấy bằng tuổi con, vẻ ngoài không tệ lại còn rất tốt bụng nữa.

-Bố: gia thế lớn vậy sao? Cũng tốt như vậy mới xứng với con trai mình chứ.

-Mẹ: vậy nó tên là gì

-LH: An..ba mẹ, ba mẹ từng nói dù con có yêu ai ba mẹ vẫn ủng hộ con đúng không

-Mẹ: chỉ cần là người con trai mẹ thích thì mẹ đều ưng ý.

-LH: Mẹ hứa rồi đó. Cậu ấy tên là An Niên Tiện.

-Bố: An Niên Tiện?

-Phải cậu ấy chính là con trai của Tổng Giám đốc tập đoàn An thị

Nghe đến đây ba mẹ của Lục Hy đều rất sốc bởi người mà con mình thích lại là một cậu trai khác. Cả hai cố lấy lại bình tĩnh để nói chuyện với con trai

-Mẹ: Con trai ngoan có nhất thiết phải là cậu ta không?

-LH: Mẹ đừng nói là mẹ phản đối nha. Mẹ hứa với con còn gì. Với lại cậu ấy cũng có vấn đề gì đâu. Gia thế tốt, học vấn cũng không tồi, thì có gì mà phải phản đối.

-Mẹ: cái mẹ phản đối không phải vì gia thế hay học vấn mà là

-LH: Giới tính sao? Mẹ chuyện này thì có gì đâu chứ! Đất nước này cũng đâu cấm chuyện tình yêu đồng giới đâu

-Bố: mày im miệng. Pháp luật không cấm nhưng ba cấm. Mày nghĩ chuyện này vui lắm hả? Mày thử nghĩ xem chuyện này mà bị đồn ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa. Ba mày đường đường là Chủ tịch của một tập đoàn lớn, mẹ mày lại là cổ đông lớn nhất của Tập đoàn, không lẽ để con trai mình đi làm cái chuyện xấu hổ này sao*?

-LH: Con có thấy gì đáng xấu hổ đâu chứ, đây là tình yêu mà.

-Bố: mày

*reng reng*. Tiếng điện thoại reo lên, bố Quý nhấc máy nói" Alo"

+Alo xin hỏi có phải Chủ tịch Quý không?

-Đúng rồi. Cho hỏi ai vậy

+Tôi là An Dĩnh, ba của An Niên Tiện- bạn học của Quý Lục Hy đây

-À chào Tổng Giám đốc An. Không biết tối vậy rồi ông gọi có việc gì không

+Còn chuyện gì ngoài chuyện của hai đứa nhỏ; thằng bé Niên Tiện về nói với chúng tôi chuyện của hai đứa tụi nó; vậy nên tôi đang muốn thử gặp mặt "bạn gái nhỏ" của nó xem sao; ngày mai mời gia đình ông tới nhà tôi dùng cơm tiện thể cho tôi xen mặt con ông, chắc ông không phiền gì đâu.

-Đương nhiên đương nhiên. Vậy ngày mai gặp

+Được. Chào ông. Ngày mai gặp

*Tút tút*

-Điện thoại vừa cúp, Bố Quý hừ một tiếng rồi nói: "Bạn trai nhỏ của mày thuyết phục được bố mẹ nó rồi, ngày mai tới nhà của nó"

-LH: Thật sao? Yeah, tốt quá rồi

-Bố: đừng vội mừng ba chưa đồng ý đâu

-LH: Kệ ba chứ ba mẹ cậu ấy đồng ý là được.* Đứng dậy* Con về phòng đây, ngày mai gặp

-Bố: mày.

~Sáng hôm sau~

- A Hy xuống ăn sáng đi con; chưa dậy sao?

-LH: mẹ, mẹ nghĩ sao mà một ngày quan trọng như vậy con có thể dậy trễ được chứ.

-Bố: mày thì giỏi rồi, bình thường gọi muốn tắc hơi hôm nay không cần gọi luôn, vui thế cơ à

-LH: đương nhiên

-Mẹ: được rồi hai ba con các người lo ăn đi.

-Dạ dạ

~Nhà Niên Tiện ~

Ở phòng khách cậu cứ đứng ngồi không yên, thi thoảng lại ngó ra cổng khuôn mặt có vẻ hơi lo lắng

-Đang đợi bạn gái nhỏ tới hả

-NT: mẹ. Mẹ nói gì vậy?

-Mẹ nói không đúng sao? Nhưng ba con mời họ vào bữa trưa kia mà, con có đứng ở đây họ cũng không đến luôn đâu. Qua ghế ngồi đi

-NT: mẹ, cảm ơn mẹ nha

-Hôm nay con sao vậy, sao lại cảm ơn mẹ

-Tối qua nhờ mẹ ba con với cô mới chịu đồng ý, nếu không chắc....

-Con ngoan, mẹ là mẹ của con đương nhiên phải ủng hộ con rồi, con hiểu chứ

-Con hiểu rồi

~2 tiếng sau~

*Píp píp* ngoài cổng có tiếng còi ô tô, chị giúp việc nhanh chân chạy ra mở cổng, còn Niên Tiện thì vui vẻ nhận ra ngay đó là xe của nhà Lục Hy, khuôn mặt đầy chờ đợi. Lúc này cô và ba của cậu cũng xuống. Cả nhà ra ngoài chào hỏi Quý gia sau đó mời họ vào nhà. Hai gia đình ngồi nói chuyện với nhau một lúc, sau đó chị giúp việc nói rằng cơm trưa đã chuẩn bị xong. Cả hai nhà cùng nhau ra dùng cơm. Nhưng trong suốt bữa cơm cô của Niên Tiện không ít lời xúc phạm, nói nhăng nói cuội khiến cho Quý gia rất khó chịu. Đỉnh điểm chính là lúc cô hỏi rằng ai sẽ là người cầm hoa cưới thì mẹ của Lục Hy đã không chịu nổi đứng lên nói

-Tổng Giám đốc An, hôm nay chúng tôi đến đây chỉ vì thương con, nghĩ rằng Quý gia các người sẽ có hảo tâm mà cho qua. Ai ngờ cũng như nhau cả, nếu đã như vậy, tôi nghĩ đám cưới này chúng ta hủy bỏ đi

-LH:* Đứng bật dậy*: Mẹ

-NT: hốt hoảng đứng dậy nói: Bác gái bác bình tĩnh đi, cô của cháu không cố ý đâu

-Gì mà không cố ý, cô chính là cố ý đó, cô muốn xem xem họ sẽ trả lời như thế nào.

-Mẹ Quý: A Hy con thấy chưa đây chính là hảo tâm của họ đó.

-LH: meh đủ rồi mẹ đã hứa với con rồi mà, sao mẹ có thể...

Chưa nói dứt câu, câu chạy một mạch ra ngoài đường; Niên Tiện thấy vậy nói" ba chuyện này ba xử lý đi; con là con không bỏ qua đâu". Nói dứt cậu chạy theo Lục Hy gọi" Lục Hy cậu quay lại đi"; vừa gọi cậu vừa băng qua con đường cao tốc đầy xe để theo Lục Hy. Bỗng nhiên từ phía sau một chiếc ô tô tiến tới, Niên Tiện không có thời gian tránh nhưng lúc này Lục Hy lao tới đẩy cậu ra, chiếc xe tông vào anh khiến anh văng ra xa. Thấy vậy Niên Tiện sốc vội chạy tới ôm lấy anh vào lòng gọi" Lục Hy, A Hy; cậu mở mắt ra nhìn mình đi; sao cậu ngốc vậy hả? Ai cần cậu làm vậy đâu chứ, cái đồ ngốc này mở mắt ra đi". Vừa nói nước mắt cậu cứ dàn dụa khắp khuôn mặt, rơi xuống cả mặt của anh.

Đúng lúc, hai nhà đều chạy ra. Nhìn thấy con trai mình nằm bất động, máu me đầy mình; ba mẹ anh chạy ra, mẹ của anh sốc đến mức ngất luôn tại đó; còn bố anh nhanh chóng gọi điện cho bệnh viện để đưa anh vào cứu chữa.

Chap 3: Thượng Quan Ngạn Viễn

*Sau vụ tai nạn, mọi người tức tốc đưa Lục Hy vào bệnh viện. Suốt đường đi cho tới lúc đẩy anh vào phòng cấp cứu Niên Tiện luôn nắm chặt lấy tay của Lục Hy không rời. Trong phòng phẫu thuật bác sĩ đang rất cố gắng để cứu chữa cho anh. Còn bên ngoài thì mọi người cũng rất lo lắng đứng ngồi không yên.

-Mẹ Quý: Chồng, A Hy, A Hy nó sẽ không sao đúng không? Nó sẽ không sao đúng không?

-Bố Quý: ờ ờ yên tâm con mình phúc lớn mạng lớn sẽ không sao đâu. Ha, đừng lo

-Mẹ Quý: sao em có thể không lo được chứ; sao tự nhiên lại xảy ra chuyện này chứ?

-NT: Do cháu, là do cháu; do cháu mà cậu ấy mới bị vậy, tại cháu hết* cậu nói với khuôn mặt hoảng loạn*

-Mẹ Quý: Cậu nói cái gì?

-NT: do cháu; đáng lẽ người nằm trong đó là cháu nhưng cậu ấy, cậu ấy lại; cậu ấy đã chạy ra đỡ cho cháu; tại cháu là tại cháu hết.*khuôn mặt cậu càng hoảng loạn hơn*

-Mẹ Quý:*nắm cổ áo Niên Tiện*: cậu cái đồ khốn nhà cậu; con trai tôi ở bên cậu chẳng có gì tốt đẹp hết, là do cậu; cậu trả con trai cho chúng tôi đi. Vừa nói mẹ Quý vừa lay cậu vừa còn đánh cậu; nhịn không được cô của Niên Tiện giật tay của bà ra nói" Nè bà thôi đi, cũng đâu thể trách A Niên nhà tôi được; là do con trai bà tự làm tự chịu"

-Mẹ Quý: cô nói cái gì cô muốn chết hả?

-Cô: Phải đó bà có gan bà lại đây

-NT: đủ rồi, cô im đi. Chẳng phải là do cô hết sao.

-Cô: cô… cô là gì chứ

-Bố An: được rồi, đây là bệnh viện đó, yên lặng chút đi

~1 tiếng sau~

Bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu, Niên Tiện nhanh chân chạy đến hỏi tình hình của Lục Hy.

-Bác sĩ: Tạm thời Quý thiếu gia có thể giữ được tính mạng; nhưng có thể tỉnh lại hay không là do cậu ấy

- NT: bác sĩ nói vậy là sao?

-BS: đầu của cậu ấy bị tổn thương rất nặng, có thể giữ được tính mạng là may mắn lắm rồi. Hai ngày nữa nếu không tỉnh lại thì khả năng như vậy của cậu ấy là rất cao

-NT: có nghĩa là…

-BS: có nghĩa là một sẽ bị bôn mê sâu, hai sẽ thành người thực vật suốt đời. Gia đình luôn phải có sẵn tâm lý cho bất cứ chuyện gì.

-NT: bác sĩ, bác sĩ không thể cứu cậu ấy sao? ông là bác sĩ giỏi nhất ở đây sao ông không chịu cứu đi; tôi cầu xin ông bác sĩ à, tôi cầu xin ông cứu A Hy đi, bao nhiêu tiền tôi cũng trả cho ông, ha, ông cứu A Hy đi

-BS: An thiếu gia tôi nói rồi, Quý thiếu gia còn giữ được mạng là may lắm rồi; khả năng của tôi chỉ đến đây, xin lỗi cậu và gia đình.

-Mẹ Quý: không, không được. con trai của tôi, không được

-NT: A Hy, A Hy, A HY. *cậu vừa gọi vừa chạy thẳng vào phòng cấp cứu nắm lấy tay của anh khóc lóc, kêu anh mở mắt ra*

Nhưng điều đó là không thể, có muốn cũng không được. Trong cơn mê man anh nghe thấy tiếng gọi của người yêu nhưng lại không thể mở miệng đáp lại, cũng không thể mở mắt ra nhìn cậu, không thể lấy tay lau nước mắt cho cậu. Bây giờ anh cảm giác như mình đang trôi tới một nơi nào đó không rõ; trong đầu chỉ nghĩ mình đang tới cõi chết.

~Hoàng tuyền~

#Mạnh Bà Trang#

Anh mở mắt ra thấy mình đang nằm trong một rừng hoa màu đỏ tươi như máu; xung quanh toàn là cát và gió cát. Đang lo sợ không biết đây là nơi nào thì một giọng nữ vang lên" Tỉnh rồi hả, vào đây đi", sau đó cánh cửa trước mặt mở ra, anh để ý đến tấm bảng ở trên thành"Mạnh Bà Trang" thì đã biết được nơi này là Âm Phủ. Nhưng cũng chỉ cười cho qua rồi đứng dậy đi vào, nhưng còn điều lạ nữa; anh không còn là người, hiện tại lại là một con Thỏ Trắng. Điều này mới thực sự làm anh ngạc nhiên, chân đi không vững đứng lên rồi lại ngã xuống; bỗng từ trong bay ra một luồng tiên khí kéo anh lên đưa vào trong sau đó thả bịch xuống đất. Bị ngã đau. anh nhăn mặt nói

-nếu đã hảo tâm đưa tôi vào đây rồi, sao không thả nhẹ nhàng một chút

Đột. nhiên có một giọng cười vang lên, trước mắt anh xuất hiện một nữ nhân dung mạo kiều diễm, xinh đẹp hơn người; anh bị vẻ đẹp đó hút hồn, đang mải ngắm nhìn thì nữ nhân đó lên tiếng.

-Đã xuống tới Hoàng Tuyền rồi mà còn ý kiến gì sao?

- Thì ra nơi này thực sự là Hoàng Tuyền sao? Có nghĩa là tôi chết rồi hả?

-Đúng, mà cũng không đúng hoàn toàn.

-Là sao

-Nghĩa là ở thế giới kia ngươi đang hôn mê rất sâu nên cũng chẳng khác gì người chết. Nhưng ở đây ngươi là một sinh vật có sự sống.

-Vậy làm sao tôi đến được đây? Còn nữa sao tôi lại là một con thỏ chứ.

-Mệnh ngươi chưa tận vì vậy ta mới cho ngươi một cơ hội để sống, đừng phí phạm. Còn lý do ngươi lại có hình dáng thỏ là vì ta không thể tìm được người nào phù hợp với hồn phách của ngươi nên mới cho nó vào con thỏ tinh này

-Thỏ tinh sao?

-Sao hả, đang khinh thường nó sao? Ngươi đừng có như vậy, nó dù gì cũng đã tu luyện được 1000 năm rồi, hình người cũng đã rõ, linh lực pháp thuật mà nó tu luyện được đều là của ngươi hết

-Thật, thật sao. Vậy tốt quá rồi. Nhưng bây giờ làm sao để tôi hóa thành người đây

-Tập trung linh lực không được phân tâm, nghĩ tới điều ngươi muốn là có thể làm được

-Hảo, đa tạ

Anh bắt đầu làm theo lời của Mạnh Bà, hồi đầu có chút khó khăn do anh chưa quen; nhưng rồi cũng bắt đầu học được và làm một cách thành thục.

-Tôi làm được rồi, đa tạ bà nhiều lắm

-Cũng không có gì, ta cứu ngươi đương nhiên phải chỉ ngươi mấy chuyện này

-Nhưng tôi có cái này muốn nói với bà…

-Muốn lên nhân gian chứ gì. Ta hiểu mà đâu ai muốn ở lại Hoàng Tuyền lạnh lẽo này chứ

-Tôi, tôi không phải có ý đó; đúng là tôi muốn lên nhân gian cog có ý chê nơi này của bà đâu

-Ha ha. Cần gì phải lo như vậy, ta đùa thôi. Được rồi nếu ngươi muốn thì ta sẽ đưa ngươi lên, nhưng nhớ khoảng thời gian đầu tuyệt đối không được để cho ai biết ngươi là thỏ tinh; nếu gặp phải thần tiên thì cứ hóa lại thành hình thỏ. Biết chưa

-Tôi biết rồi. Nhưng mà làm sao để tôi phân biệt được thần tiên với người phàm chứ.

Đến đó Mạnh Bà Tam Thất hóa ra một bông hoa màu đỏ giống như mấy bông anh nhìn thấy ngoài kia. Bà đưa cho anh rồi nói

-Ngươi cầm lấy bông hoa này, nó sẽ giúp ngươi; khi gặp phải thần tiên hoặc yêu ma thì nó sẽ sáng lên. Còn nữa sau này muốn gặp ta cứ nói với nó, nó sẽ tự động đưa ngươi tới Hoàng Tuyền này.

-*nhận lấy hoa*: đa tạ, đa tạ. Đây là hoa gì vậy. Tôi thấy hình dáng và màu sắc của nó rất đặc biệt.

-Đây là hoa bỉ ngạn hay còn gọi là Mạn Châu Sa Hoa; chắc ngươi nghr truyền thuyết về nó rồi đúng không

-Nghe rồi nghe rồi chỉ là chưa thấy thôi

-Bây giờ thấy rồi đó, nhớ phải giữ kĩ nó không chỉ tín hiệu mà còn là sinh mệnh của ngươi đấy

-Tôi nhớ rồi

-Được rồi theo ta

Lục Hy theo Mạnh Bà ra ngoài; bà dùng công pháp mở ra một cánh cổng; phía sau chính là cảnh tưởng đông đúc của nhân gian, khiến anh háo hức vô cùng.

-Đây, qua cánh cổng này sẽ là nhân gian; trước mặt ngươi chính là Phàm giới, ngươi có thể theo đó mà vui chơi nhưng đừng làm gì khiến bản thân mất mạng lần nữa

-Tôi hiểu rồi, bà đã mất công cứu mạng, tôi nhất định sẽ gìn giữ thật kĩ.

-Được rồi. Nhớ những gì ta đã nói với ngươi; còn nữa bây giờ ngươi không còn tên là Quý Lục Hy nữa, tên của ngươi là Thượng Quan Ngạn Viễn .

Download NovelToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download NovelToon APP on App Store and Google Play