PHẦN 1: KHI ANH VẪN CÒN Ở ĐÂY
🇻🇳 Bệnh viện về đêm yên tĩnh đến đáng sợ. Ánh đèn trắng kéo dài trên hành lang lạnh lẽo.
🇬🇧 The hospital at night is frighteningly quiet. White lights stretch along the cold hallway.
🇻🇳 Trong một căn phòng nhỏ, Hùng nằm trên giường bệnh. Gương mặt anh gầy đi rất nhiều.
🇬🇧 Inside a small room, Hung lies on the hospital bed. His face has grown much thinner.
🇻🇳 Dương ngồi bên cạnh, lưng dựa vào tường. Cả đêm cậu không ngủ.
🇬🇧 Duong sits beside the bed, leaning against the wall. He hasn’t slept all night.
🇻🇳 Tay Dương nắm lấy tay Hùng — nhẹ, nhưng không dám buông.
🇬🇧 Duong holds Hung’s hand — gently, yet afraid to let go.
🇻🇳 Hùng (giọng rất yếu): “Dương…”
🇬🇧 Hung (very weakly): “Duong…”
🇻🇳 Dương giật mình, lập tức cúi sát lại.
🇬🇧 Duong startles and leans closer immediately.
🇻🇳 Dương: “Anh đây. Anh không đi đâu cả.”
🇬🇧 Duong: “I’m here. I’m not going anywhere.”
🖼️ Khung 8
🇻🇳 Hùng khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười rất mệt.
🇬🇧 Hung smiles faintly, but the smile is exhausted.
🇻🇳 Hùng: “Anh đừng thức nữa… Em không sao.”
🇬🇧 Hung: “You should rest… I’m fine.”
🇻🇳 Dương lắc đầu, mắt đỏ hoe.
🇬🇧 Duong shakes his head, eyes reddened.
🇻🇳 Dương: “Em nói dối kém lắm.”
🇬🇧 Duong: “You’re terrible at lying.”
🇻🇳 Hùng im lặng. Tiếng máy đo nhịp tim vang đều.
🇬🇧 Hung falls silent. The heart monitor beeps steadily.
Memories
🇻🇳 Ngày hôm đó, trời nắng. Hùng đứng đợi Dương trước cổng trường.
🇬🇧 That day, the sun was bright. Hung stood waiting for Duong at the school gate.
🇻🇳 Dương chạy tới, thở hổn hển.
🇬🇧 Duong runs over, out of breath.
🇻🇳 Dương: “Xin lỗi, anh tới trễ.”
🇬🇧 Duong: “Sorry, I’m late.”
🇻🇳 Hùng xoa đầu Dương, cười rất hiền.
🇬🇧 Hung pats Duong’s head, smiling gently.
🇻🇳 Hùng: “Không sao. Chờ anh là thói quen rồi.”
🇬🇧 Hung: “It’s okay. Waiting for you has become a habit.”
Return to the present
🇻🇳 Dương siết tay Hùng chặt hơn.
🇬🇧 Duong tightens his grip on Hung’s hand.
🇻🇳 Dương (thì thầm): “Em còn ở đây… xin anh đừng bỏ em.”
🇬🇧 Duong (whispering): “I’m still here… please don’t leave me.”
🇻🇳 Hùng quay mặt đi, nước mắt rơi xuống gối.
🇬🇧 Hung turns his face away, tears falling onto the pillow.
🇻🇳 Hùng: “Em sợ… em sẽ làm anh đau.”
🇬🇧 Hung: “I’m afraid… I’ll hurt you.”
🇻🇳 Dương cúi xuống, ôm Hùng thật chặt.
🇬🇧 Duong leans down and hugs Hung tightly.
🇻🇳 Dương: “Anh đau cũng được. Chỉ cần người làm anh đau… là em.”
🇬🇧 Duong: “I don’t mind the pain. As long as the one who causes it… is you.”
End of Part 1
🇻🇳 Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu mưa. Trong phòng bệnh, hai người vẫn ôm nhau.
🇬🇧 Outside the window, it starts to rain. Inside the hospital room, the two remain in each other’s arms.
Thank you, thank you, thank you, thank you so much! I love you everyone hahahahhaahhahaa Byee
💐
PHẦN 2: SỰ THẬT KHÔNG AI MUỐN NGHE
PART 2: THE TRUTH NO ONE WANTED TO HEAR
Đêm đó, Hùng ngủ rất sâu. Có lẽ vì mệt, cũng có lẽ vì thuốc.
That night, Hung slept deeply. Maybe it was exhaustion, maybe it was the medicine.
Dương ngồi bên giường, lặng lẽ nhìn từng nhịp thở của người mình yêu, như thể chỉ cần quay đi một giây thôi, Hùng sẽ biến mất.
Duong sat beside the bed, silently watching every breath of the person he loved, as if looking away for even a second would make Hung disappear.
Khi bác sĩ gọi Dương ra hành lang, tim cậu đập mạnh đến mức gần như không nghe thấy gì nữa.
When the doctor called Duong into the hallway, his heart pounded so loudly he could barely hear anything else.
Ánh đèn trắng lạnh lẽo. Giọng bác sĩ chậm và nặng.
The white lights were cold. The doctor’s voice was slow and heavy.
“Bệnh đã tiến triển rất nhanh.”
“The illness has progressed very quickly.”
“Chúng tôi đã cố gắng hết sức.”
“We’ve done everything we can.”
“Thời gian còn lại… có thể không nhiều.”
“The time left… may not be much.”
Dương đứng im, không khóc, không phản ứng. Trong đầu cậu trống rỗng hoàn toàn.
Duong stood still, unable to cry, unable to react. His mind was completely empty.
Chỉ khi quay lại phòng bệnh, nhìn thấy Hùng nằm đó, Dương mới nhận ra tay mình đang run.
Only when he returned to the room and saw Hung lying there did Duong realize his hands were trembling.
Hùng ngủ rất yên. Gương mặt gầy nhưng hiền đến đau lòng.
Hung slept peacefully, his thin face gentle in a way that hurt.
Dương nhớ lại ngày đầu tiên họ yêu nhau. Trời hôm đó mưa rất lớn.
Duong remembered the day they first fell in love. It was raining heavily.
Hùng đứng trước cửa nhà Dương, ướt sũng, cười ngốc nghếch.
Hung stood in front of Duong’s house, completely soaked, smiling awkwardly.
“Nếu anh nói anh thích em… em có đuổi anh đi không?”
“If I say I like you… will you push me away?”
Dương đã ôm Hùng thật chặt. Khi đó, cậu tin rằng chỉ cần yêu đủ nhiều thì mọi thứ đều có thể vượt qua.
Duong had hugged Hung tightly. Back then, he believed that loving hard enough could overcome anything.
Nhưng bây giờ, cậu hiểu rồi. Có những thứ, tình yêu không thể thắng.
But now, he understood. There were things love could not defeat.
Hùng khẽ mở mắt.
Hung slowly opened his eyes.
“Anh vẫn ở đây à?”
“You’re still here?”
“Ừ. Anh ở đây.”
“Yeah. I’m here.”
Hùng nhìn Dương rất lâu. Ánh mắt đó khiến tim Dương thắt lại.
Hung looked at Duong for a long time. That gaze tightened Duong’s chest.
“Bác sĩ nói gì với anh?”
“What did the doctor say?”
“Không có gì.”
“Nothing.”
Hùng mỉm cười yếu ớt. “Anh nói dối kém lắm.”
Hung smiled faintly. “You’re bad at lying.”
Dương cúi đầu. Nước mắt rơi xuống tay Hùng, nóng đến đau.
Duong lowered his head. Tears fell onto Hung’s hand, warm and painful.
“Em xin lỗi… vì không giữ được anh.”
“I’m sorry… for not being able to keep you.”
Hùng đưa tay lên, chạm vào má Dương.
Hung raised his hand and touched Duong’s cheek.
“Được em yêu… đã là điều đẹp nhất đời anh rồi.”
“Being loved by you… was the most beautiful thing in my life.”
“Không đủ…” Dương lắc đầu. “Em muốn già đi cùng anh.”
“It’s not enough…” Duong shook his head. “I wanted to grow old with you.”
“Nếu một ngày anh không còn…” Hùng nói rất khẽ.
“If one day I’m gone…” Hung whispered.
“Đừng nói.”
“Don’t say it.”
“Xin em… đừng tự trách mình.”
“Please… don’t blame yourself.”
“Em không hứa được.”
“I can’t promise.”
Hùng mỉm cười, rất dịu.
Hung smiled gently.
“Vậy thì… hãy sống thật tốt. Sống cả phần của anh nữa.”
“Then… live well. Live my part too.”
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sáng. Hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau.
Outside the window, the sky slowly brightened. Their hands remained tightly intertwined.
Dương cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Hùng.
Duong leaned down and softly kissed Hung’s forehead.
“Dù chỉ còn một phút… em vẫn yêu anh.”
“Even if there’s only one minute left… I’ll still love you.”
“Cho đến khi anh không còn thở.”
“Until you breathe no more.”
PHẦN 3: NƠI HY VỌNG BẮT ĐẦU
PART 3: WHERE HOPE BEGINS
Buổi sáng hôm đó, Hùng tỉnh dậy sớm hơn thường lệ.
That morning, Hung woke up earlier than usual.
Ánh nắng mỏng len qua khung cửa sổ, rơi nhẹ lên gương mặt anh.
Thin sunlight slipped through the window, gently resting on his face.
Dương đang gục đầu bên giường, ngủ không yên.
Duong had fallen asleep beside the bed, restless.
Hùng nhìn cậu rất lâu, rồi khẽ mỉm cười.
Hung watched him for a long time, then smiled softly.
“Anh gầy đi rồi.”
“You’ve lost weight.”
Dương giật mình tỉnh dậy.
Duong startled awake.
“Em tỉnh rồi à?”
“You’re awake?”
Hùng gật đầu. “Hôm nay… anh thấy dễ thở hơn.”
Hung nodded. “Today… I feel a little easier breathing.”
Dương khựng lại vài giây, rồi nở nụ cười rất chậm, rất cẩn thận.
Duong froze for a moment, then smiled slowly, carefully.
“Vậy là tốt rồi.”
“That’s good.”
Dương không dám vui quá. Nhưng trong lồng ngực, một tia ấm áp vừa khẽ rung lên.
Duong didn’t dare to be too happy, but a small warmth stirred in his chest.
Cánh cửa phòng mở ra. Bác sĩ bước vào, theo sau là y tá.
The door opened. The doctor walked in, followed by a nurse.
Dương nín thở.
Duong held his breath.
“Có một phương án điều trị mới,” bác sĩ nói.
“There is a new treatment option,” the doctor said.
“Chúng tôi chưa thể hứa chắc,” ông tiếp tục,
“We can’t promise anything yet,” he continued,
“nhưng… có hy vọng.”
“but… there is hope.”
Dương đứng sững.
Duong stood frozen.
Hy vọng — từ đó rơi xuống như một phép màu nhỏ bé.
Hope — the word fell like a small miracle.
Hùng quay sang nhìn Dương. Trong mắt anh có ánh sáng rất quen.
Hung turned to look at Duong. There was a familiar light in his eyes.
“Anh thấy chưa?” Hùng thì thầm.
“See?” Hung whispered.
“Em vẫn còn ở đây.”
“I’m still here.”
Dương cúi xuống, ôm chặt Hùng, lần đầu tiên sau rất lâu không khóc vì sợ.
Duong leaned down and hugged Hung tightly, for the first time in a long while without crying from fear.
“Ừ… em còn ở đây.”
“Yeah… you’re still here.”
Những ngày sau đó, Hùng bắt đầu điều trị. Có ngày mệt, có ngày đau, nhưng cũng có ngày anh cười.
In the days that followed, Hung began treatment. Some days were exhausting, some painful, but some days he smiled.
Dương ở bên anh mỗi ngày.
Duong stayed by his side every single day.
Khi Hùng không ăn được, Dương kiên nhẫn đút từng thìa nhỏ.
When Hung couldn’t eat, Duong patiently fed him spoon by spoon.
Khi Hùng đau, Dương nắm tay anh, không nói gì cả.
When Hung was in pain, Duong held his hand, saying nothing.
“Anh không cần phải mạnh mẽ đâu.”
“You don’t have to be strong,”
“Chỉ cần đừng buông tay em.”
“Just don’t let go of me.”
Hùng mỉm cười.
Hung smiled.
“Nếu anh mệt…”
“If I get tired…”
“Em sẽ mạnh thay anh.”
“I’ll be strong for you.”
Một buổi chiều, Dương đẩy xe lăn đưa Hùng ra vườn bệnh viện.
One afternoon, Duong wheeled Hung into the hospital garden.
Trời xanh hơn, gió nhẹ hơn.
The sky was bluer, the breeze gentler.
Hùng nhắm mắt, hít sâu.
Hung closed his eyes and took a deep breath.
“Em biết không,” anh nói khẽ,
“You know,” he said softly,
“lúc anh tưởng mình sắp mất tất cả,”
“when I thought I was about to lose everything,”
“thứ giữ anh lại… là em.”
“what kept me here… was you.”
Dương đứng sau lưng anh, nước mắt rơi, nhưng lần này là nước mắt ấm.
Duong stood behind him, tears falling — but this time, they were warm.
“Vậy thì ở lại.”
“Then stay.”
“Ở lại thật lâu.”
“Stay for a long time.”
Hùng mở mắt, nhìn bầu trời.
Hung opened his eyes, looking at the sky.
“Anh sẽ cố.”
“I’ll try.”
Ngoài kia, nắng vẫn chiếu.
Outside, the sun kept shining.
Không ai dám hứa về tương lai.
No one dared to promise the future.
Nhưng ở khoảnh khắc đó,
But in that moment,
hai người vẫn nắm tay nhau —
they were still holding hands —
và hy vọng, cuối cùng, đã ở lại.
and hope, at last, stayed.
Download NovelToon APP on App Store and Google Play