Cả thế giới của tôi sụp đổ chỉ sau một cái nhìn.
Mẹ không nói gì, nhưng sự lạnh lẽo trong mắt bà đã cắt đứt mọi hy vọng. Tôi thấy mình đứng giữa màn sương, run rẩy trong bộ y phục thiên nhân lộng lẫy nhưng chẳng thể giữ ấm cho trái tim đang thắt lại. Tại sao tôi lại ở đây? Tôi đã làm gì sai?
Trong đầu tôi, những mảng ký ức rời rạc như những mảnh gương vỡ hiện về. Một tiếng thì thầm dịu dàng đâu đó thúc giục tôi hãy đi về phía bóng tối, nơi mà mọi người vẫn gọi là hang ổ của quỷ dữ. Tôi sợ, nhưng còn sợ sự cô độc này hơn.
Trước mặt tôi, Cánh Cổng Phân Giới.
Nó sừng sững, trắng toát một màu tang tóc, khắc họa những hoa văn cổ xưa phức tạp đến chóng mặt. Cánh cửa ấy là lằn ranh tuyệt đối: sau lưng là màn sương mờ mịt của quê hương, trước mặt là hơi ẩm ướt, nồng nặc mùi đất và lá mục của khu rừng rậm rạp.
Tôi đưa bàn tay run rẩy chạm vào những hoa văn chạm trổ lạnh ngắt trên mặt cửa. Tôi hiểu rằng, chỉ cần gót chân mình chạm vào nền đất bùn phía bên kia, tôi sẽ không còn là đứa con của Caelora nữa. Tôi sẽ trở thành một kẻ sa ngã, một sinh vật bị ánh sáng ruồng bỏ. Có phải nếu bước qua, tôi sẽ mãi mãi không bao giờ còn thấy lại ánh sáng của mẹ nữa không?
Đôi chân tôi như bị đóng đinh xuống nền đất lạnh. Lý trí bảo phải đi, nhưng bản năng lại ghim chặt tôi lại, khiến tôi cứ đứng đó, lừng khừng giữa hai thế giới.
“Ai đấy?”
Tiếng gọi bất ngờ xé toạc sự tĩnh lặng làm tôi giật bắn mình, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nước mắt chực trào vì hoảng sợ, tôi quay phắt lại.
Từ trong bóng tối của khu rừng, một sinh vật bước ra. Đó là một con cáo đen tuyền. Bộ lông của nó không đen kịt, mà lấp lánh những ánh vàng kim huyền bí mỗi khi nó chuyển động. Nó nhìn tôi, uy nghi và đầy quyền lực, khiến tôi chết trân tại chỗ.
“Ami? Cô là Ami đúng không?”
Cái tên của mình thốt ra từ miệng một sinh vật xa lạ khiến tôi vừa kinh ngạc, vừa cảm thấy một luồng hơi ấm kỳ lạ len lỏi vào tim. Theo phản xạ, tôi đứng thẳng dậy, cố nặn ra một nụ cười méo xệch để che giấu sự bối rối:
“À... ờm... đúng là tôi. Sao anh biết—”
“Vào đi. Orson đang đợi cô.”
Nó cắt ngang lời tôi một cách dứt khoát, chẳng thèm để tôi kịp hoàn hồn. Nhưng khoan đã… Có người đang đợi mình? Giữa cái chốn hoang vu hẻo lánh này sao? Mà quan trọng hơn… Orson là gã nào?
“Ê ê!! Chờ cái đã!!”
Tôi hét toáng lên, nhưng con cáo đen đã quay lưng, thong thả bước đi, bỏ mặc tôi đứng ngẩn ngơ với hàng vạn câu hỏi đang nhảy múa trong đầu.
“Aaaa, sao giờ…sao giờ ta?!”
Tôi luống cuống đi qua đi lại, vò đầu bứt tai. Bằng một cách thần kỳ nào đó, con cáo kia biết tên tôi. Và nó bảo nó dẫn tôi tới chỗ tên Orson. Hắn là ai? Một tên thú nhân khát máu? Hay một gã buôn người? Lỡ hắn lừa mình vào rừng sâu rồi làm thịt thì sao?! Tôi ôm đầu, rùng mình tưởng tượng ra đủ thứ kịch bản kinh dị.
Nhưng rồi, tôi nhìn theo bóng con cáo đang khuất dần. Thái độ của nó… dửng dưng đến lạ. Hắn chẳng thèm quan tâm tôi có đi theo hay không. Nếu là kẻ xấu muốn dụ dỗ, hẳn hắn phải ngon ngọt lôi kéo chứ đâu có bỏ đi một nước như thế?
“Aaa!! Thôi kệ xác nó đi!!”
Tôi tặc lưỡi. Đằng nào cũng chẳng còn đường lui. Cứ đi theo cái đã, lỡ hắn có ý đồ xấu thì mình… té! He he, dù sao mình cũng đâu phải dạng vừa!
Tôi lấy hết can đảm đẩy mạnh cánh cửa, chạy vụt theo bóng đen phía trước, vừa chạy vừa vẫy tay hét lớn:
“CHỜ TÔI VỚI!! ANH CÁO ƠI!!”
Sau lưng tôi, cánh cửa trắng khổng lồ bắt đầu chuyển động.
Kétttt.... RẦM!
Tiếng bản lề rỉ sét rên rỉ một âm thanh chói tai, kéo dài như tiếng than khóc của một con thú khổng lồ đang hấp hối. Rồi ngay sau đó là tiếng va chạm nặng nề, trầm đục vang lên khi hai cánh cửa đóng sầm lại, tạo ra một luồng gió mạnh thốc vào lưng tôi. Tiếng vọng Uỳnh... uỳnh... vang dội, rung chuyển cả mặt đất dưới chân, như một lời tuyên án vĩnh viễn, niêm phong lại con đường quay về Caelora.
Cánh cửa mờ dần, rồi tan biến hoàn toàn vào màn sương dày đặc, để lại tôi một mình giữa khu rừng ẩm ướt, chạy theo một con cáo đen về phía định mệnh chưa biết tên.
——
“Hộc… hộc…”
Tôi thở dốc, hai chân rã rời, cố lắm mới bắt kịp được cái bóng dáng thoăn thoắt phía trước. Con cáo chết tiệt này, bảo người ta đi theo mà cứ cắm đầu cắm cổ đi, không thèm ngoái lại chờ lấy một lần. Nó tưởng ai cũng bốn chân như nó chắc? Lỡ tôi trượt chân ngã xuống đầm lầy thì sao? Cái rừng này có phải công viên dạo mát đâu, cây cối rậm rạp, rễ cây chằng chịt như bẫy người. Cũng may mà phản xạ tôi còn nhanh nhạy, chứ không giờ này chắc làm mồi cho cá sấu rồi.
Tôi hít sâu một hơi, vừa bước thấp bước cao vừa ném cho cái bóng lưng vô tình kia một cái lườm xéo sắc. Nó vẫn thế, thong dong bước đi như thể đang dạo chơi trong vườn nhà mình, tuyệt nhiên không một lời hỏi han, cũng chẳng buồn liếc mắt xem “cục nợ” phía sau còn sống hay đã ngỏm.
Thú nhân ở đây ai cũng thô lỗ như thế này ư?
Tự dưng thấy nhớ anh ấy ghê. Tôi ủ rũ thầm so sánh. Ít ra so với mấy kẻ cục súc ở đây, anh ta vẫn còn thuộc dạng dễ ưa chán, dù hơi… hoặc rất phiền phức.
“Sắp tới rồi.”
Con cáo đột nhiên lên tiếng làm tôi giật bắn mình.
“Oh… Ừm…” Tôi đáp lí nhí, rồi dáo dác nhìn quanh. Càng đi sâu, cây cối càng um tùm, tán lá che kín cả bầu trời tạo nên một không gian tranh tối tranh sáng rờn rợn. Nền đất dưới chân ẩm ướt, nhão nhoét, tiếng côn trùng kêu râm ran nghe đến là não nề. Một cảm giác vừa quen thuộc lại vừa rợn tóc gáy, cứ sai sai thế nào ấy mà không diễn tả được.
“Cẩn thận cành—”
“AH!”
Chưa kịp nghe hết câu cảnh báo muộn màng, trán tôi đã “hôn” cái bốp vào một cành cây khô chìa ra giữa đường.
“Ai daaaa…” Tôi ôm đầu rên rỉ, nước mắt lưng tròng. Không chảy máu nhưng cảm giác da đầu bị xước xát đau điếng, rát buốt thấu tận óc.
Con cáo dừng lại, quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ không che giấu:
“Mắt cô để sau gáy à?”
Giọng nó mỉa mai đến mức tôi muốn nhặt ngay cành cây vừa đập vào đầu mình lên phang cho nó một cái.
Tôi không thèm đáp, chỉ trừng mắt lườm nó cháy sém. Thấy người ta bị đau không hỏi han được câu nào tử tế thì thôi, lại còn đứng đấy mà nói mát.
“Hừ!”
Tôi hất cằm, hùng hổ bước đi để chứng tỏ khí thế. Và rồi, ngay giây tiếp theo…
Huỵch!
“AH! Cái rừng này! Mày chơi tao hả?!”
Tôi hét lên đầy uất ức. Vừa sĩ diện bước được vài bước, chân tôi đã hụt xuống một cái hố khuất sau đám cỏ dại. Cả người tôi ngã lăn quay ra đất, ê ẩm hết cả mình mẩy. Lần này thì xước xát thật rồi, máu rơm rớm ở bàn tay với đầu gối, đúng như ý nguyện của ai đó.
“Lại nữa?”
Con cáo nhìn tôi bằng đôi mắt cá chết, rồi cười nhếch, giọng mỉa mai chế giễu thấy rõ. “Chưa thấy thiên nhân nào ngu như này.”
Nó lẩm bẩm một mình rồi quay đít bước tiếp.
“NÀY! TÔI NGHE THẤY HẾT ĐẤY NHÁ!!”
Tôi gào lên, loạng choạng đứng dậy. Nhìn xuống bộ dạng mình lúc này mà ngán ngẩm: quần áo lấm lem bùn đất, tóc tai bù xù dính đầy lá khô. Haizzz, người ta bảo nhập gia tuỳ tục, tôi đây chắc là “hoà mình vào thiên nhiên” theo nghĩa đen luôn rồi.
Thôi kệ, tôi thở dài phủi qua loa mấy cái lá trên người. Trông nhem nhuốc thế này cũng tốt, đỡ bị chú ý, dễ ẩn thân. Nghĩ vậy, tôi lại thấy vui vui, lon ton chạy theo.
“Ngã sấp mặt mà còn cười? Đầu cô có vấn đề à?”
Con cáo lại lên tiếng, ánh mắt ngước xéo đầy phán xét.
“Người ta gọi là lạc quan đấy! Con cáo chết tiệt này!!”
Tôi gồng người, gào lên thở hổn hển. Tức nước vỡ bờ rồi. Nãy giờ tôi đã nhẫn nhịn, bỏ qua cho cái thái độ lồi lõm của nó. Biết thân biết phận đang ở nơi đất khách quê người, sơ sẩy một cái là bị mang lên thớt lúc nào không hay, nên tôi đã tự nhủ phải nhịn, phải cẩn thận. Nhưng con cáo già này cứ dăm ba câu lại móc mỉa một lần, bộ cái miệng nó sinh ra chỉ để phun châu nhả ngọc kiểu đấy thôi à?
“…”
Nó đứng lại, ngoái đầu, im lặng nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt sắc lạnh như dao cạo.
Một giây… Hai giây… Không khí cô đặc lại.
“Ờm… Xin lỗi.”
Tôi cười hề hề, tay gãi đầu gãi tai, thái độ quay ngoắt 180 độ. Không phải tôi hèn đâu, mà là… biết thời thế mới là trang tuấn kiệt. Lỡ nó nổi điên lên bỏ mặc tôi ở đây hoặc làm gì đó thì toi đời.
“Ha ha… anh cáo đi tiếp đi, mời anh.” Tôi giơ hai tay ra mời, hơi nghiêng người, nở nụ cười công nghiệp chuẩn “Made in Caelora”.
“Cẩn thận cái mồm.” Nó buông một câu lạnh tanh rồi quay đầu bước tiếp.
“Đương nhiên rồi ạ, ha ha.”
Tôi cười đáp, miệng thì dạ vâng nhưng trong lòng lửa giận bùng lên ngùn ngụt. Trời đậu, không thể tin nổi con cáo già này. Nó dám lên mặt dạy đời mình thật kìa. Ha ha, buồn cười ghê cơ.
Tôi vẫn bước đi bình thường, nụ cười thân thiện vẫn dán trên môi, nhưng hai bàn tay giấu sau lưng đã siết chặt đến trắng bệch. Chỉ muốn lao tới sút cho cái mông đầy lông kia văng xa mấy mét cho bõ ghét.
“Tôi nghe thấy tiếng cô nghiến răng đấy.” Nó nói, giọng thản nhiên như không, chân vẫn bước đều.
“HẢ?!”
Tôi khựng lại há hốc mồm, mặt đỏ bừng lên vì bị bắt thóp.
“Đâu có đâu ha ha! Anh nghe nhầm rồi!” Tôi vội vàng phủ nhận, lại lon ton chạy theo sau.
Chậc! Quên mất tai cáo thính như ra-đa. Con cáo già chết tiệt này, cứ đợi đấy, bà ghim rồi nhé!
“Rốt cuộc... bao giờ mới tới nơi vậy?”
Tôi thều thào hỏi, hai chân rã rời như sắp lìa khỏi cơ thể. Chúng tôi đã băng qua khu rừng lắt léo như mê cung, rồi lại phải trượt dốc xuống tận chân núi khiến bộ trang phục te tua như giẻ lau. Ai mà ngờ được cái Cổng Phân Giới chết tiệt lại đặt ngay trên đỉnh núi hiểm trở chứ? Trêu ngươi người ta vừa vừa phải phải thôi. Bộ hết chỗ bằng phẳng, dễ chịu hơn chút hay sao hả trời?
Đã thế, con cáo già chết tiệt kia còn đi nhanh như gắn tên lửa vào chân, làm tôi đuổi theo muốn hụt hơi. Tóc tai tôi vướng vào cành cây, giờ chắc bù xù chẳng khác gì tổ quạ. Không biết bộ dạng mình bây giờ thảm hại đến mức nào nữa.
“Dừng ở đây.” Con cáo đột ngột lên tiếng.
“Hử? Tới rồi á?”
Tôi thắc mắc, nheo mắt nhìn vào căn nhà gỗ lụp xụp trước mặt. Nó nằm trơ trọi gần chân núi, gỗ mục nát, ẩm thấp và phủ đầy rêu xanh, trông như nhà hoang bị bỏ phế cả thế kỷ. Xung quanh chẳng có lấy một bóng người hay mống nhà nào khác, chỉ toàn cỏ dại và bãi đất trống heo hút. Tôi nuốt nước bọt cái ực, bắt đầu thấy sai sai.
“Ở-Ở đây thật á—”
Lời chưa dứt, tôi khựng lại, mắt trợn tròn.
Trước mắt tôi, con cáo già vừa rồi bỗng biến mất. Thay vào đó là một người đàn ông cao lớn, khôi ngô, với mái tóc màu nâu đỏ dài trải mượt và đôi mắt sắc lạnh. Hắn đứng đó, phủi bụi trên áo, thản nhiên như không.
Tôi đơ người, chớp mắt liên tục, rồi quay trái quay phải nhìn quanh, tự hỏi mình có đang bị ảo giác do mệt quá không.
“Anh… là ai vậy?” Tôi hỏi, giọng ngơ ngác như bò đội nón.
“Con cáo già chết tiệt.”
Hắn quay lại đáp gọn lỏn, khoé môi nhếch lên một nụ cười khinh khỉnh trước cái bản mặt ngu ngơ của tôi.
“Đứng đấy đợi.” Nói rồi, hắn thong thả bước vào trong căn nhà nát.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ thêm vài giây để bộ não xử lý thông tin.
Một con cáo già mỏ hỗn tự dưng biến thành một tên đàn ông đẹp trai chuẩn hình người?
Kiến thức Thú Nhân học tôi từng dùi mài kinh sử lập tức ùa về: Thú nhân có khả năng chuyển đổi mượt mà giữa hai dạng thú và người chỉ có thể là Thú nhân hệ Alpha hoặc Beta. Nhưng nhìn nét mặt hắn, rõ ràng mang những đường nét thanh tú đặc trưng của người Caelora.
Vậy thì chắc chắn hắn là Thú nhân Alpha – những kẻ từng là Thiên nhân nhưng bị biến đổi hoặc trục xuất giống như tôi.
Nói cách khác, hắn là đồng hương!
Hoặc nói cách khác nữa là… ĐỒNG MINH?
Tôi ôm mặt, suýt hét lên vì vui sướng. Người ta đồn đại rằng Thú nhân rất căm ghét Thiên nhân, kể cả những kẻ vừa bị trục xuất vẫn còn giữ ngoại hình Thiên nhân như tôi thì càng dễ trở thành đối tượng bị xỉ vả, tra tấn. Phụ nữ Caelora bị trục xuất hiếm như lá mùa thu, nên tôi đã sợ mình sẽ bị bắt cóc ăn thịt ngay khi bước qua cánh cổng đó.
Nhưng nếu có tổ chức “đồng hương” cưu mang thì lại là chuyện khác! Chứ cái Caelora thối nát đó làm gì có gì tốt đẹp đâu mà luyến tiếc cơ chứ.
“Cô… lại lên cơn gì vậy?”
Tên cáo bước ra, trên tay cầm theo một chiếc áo choàng xám xịt. Hắn cau mày nhìn tôi. Vừa nãy còn ủ rũ than vãn, giờ đã cười tươi roi rói, má ửng hồng, mắt cười tít lại trông đến là kì quặc.
Không hiểu trong đầu cô ta chứa cái gì mà lúc nào cũng cười nhe nhởn vậy? Hay cô ta lén mang theo cỏ cười để hít? Hắn tự hỏi, rồi ném cái áo choàng về phía tôi.
“Trùm kín vào rồi đi theo tôi.”
Bụp!
Tôi chộp lấy chiếc áo, dõng dạc đáp: “Tuân lệnh!”
Tôi nhanh chóng trùm áo lên, che kín bộ dạng te tua, rồi bước nhanh theo sau lưng hắn. Giờ thì mọi chuyện dễ hiểu hơn rồi. Chắc chắn anh ta thuộc một hội nhóm, cộng đồng hoặc tổ chức ngầm nào đó chuyên tiếp nhận những kẻ cùng cảnh ngộ bị Caelora ruồng bỏ.
Ha ha, thật là! Sao không nói toẹt ra ngay từ đầu có phải làm người ta đỡ lo không. Ha ha.
Lại cười rồi.
Hắn liếc sang cô gái nhỏ đang trùm kín mít bên cạnh, tiếng cười khúc khích phát ra từ trong lớp áo choàng nghe rợn cả người. Hắn lắc đầu ngao ngán, thầm thắc mắc không hiểu Orson thích con nhỏ điên khùng này ở điểm nào nữa.
Hắn nhớ lại cuộc đối thoại ban nãy.
Vừa nhận được danh sách những kẻ bị trục xuất đợt này từ Caelora, Orson liền phát điên lên, ra lệnh cho hắn phải đích thân tới tận đây đón cô ta về bằng được. Hắn đã cảnh báo rằng đây rất có thể là một cái bẫy. Nếu thực sự là vì vụ việc năm đó, đáng lẽ chúng phải trục xuất cô ta từ lâu rồi, chứ không phải đợi tận 50 năm sau thế này.
Nhưng Orson như kẻ mất trí, gằn giọng, mắt đỏ ngầu đòi hắn phải mang cô ta về, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Hắn liếc sang Ami lần nữa. Cô ta vẫn vừa đi vừa ngân nga giai điệu gì đó, có vẻ vui đời lắm.
Thái độ này càng làm hắn thấy đáng ngờ. Bình thường, những kẻ bị trục xuất – dù có hống hách đến đâu – sau khi trải qua nghi thức tước bỏ thiên lực, bị tịch thu tài sản và ném sang cái chốn mà họ gọi là “man rợ” này, không khóc lóc ỉ ôi thì cũng gào thét đòi về.
Không ai lại cười cợt như đi nghỉ dưỡng thế này cả. Trừ khi cô ta điên thật, hoặc là một con tốt thí được huấn luyện kỹ càng để xâm nhập.
Dù là gì đi nữa, hắn cũng phải canh chừng cẩn thận.
“Bước nhanh chân lên, đi sát vào người tôi.”
Hắn ngoái lại nhắc nhở, giọng trầm xuống đầy cảnh báo khi chúng tôi bắt đầu tiến vào khu vực đông đúc hơn.
“Sắp vào làng rồi, lạc ở đây là tôi không tìm đâu.”
Thấy tôi vẫn đang mải mê ngó nghiêng mấy sạp hàng lạ mắt bên đường như đứa trẻ lần đầu đi chợ, hắn gắt nhẹ: “Này!”
“H-Hả?!”
Tôi giật bắn mình, vội vàng quay lại.
“Tôi nghe rồi mà! Đi sát anh để không lạc chứ gì, hi hi.” Tôi cười đáp, cố tỏ ra ngoan ngoãn.
Đừng hòng mà bắt bẻ tôi nhé, đồ cáo già chết tiệt.
Hắn im lặng nhìn tôi một giây, ánh mắt loé lên tia tinh quái, rồi quay lên phía trước, buông một câu bâng quơ:
“Cẩn thận, phía trước có bãi phân kìa.”
“Cái gì?!???”
Theo phản xạ có điều kiện, tôi hét lên rồi nhảy cẫng sang một bên như con châu chấu để né “bom”. Tim đập thình thịch, tôi vội nhìn xuống đất để kiểm tra.
Chẳng có gì cả.
Mặt đất sạch bong kin kít.
“Pfft! Ha ha ha ha!”
Tiếng cười phá lên từ phía trước khiến tôi ngẩng phắt dậy. Tên cáo già đang ôm bụng cười rung cả người, vai run lên bần bật.
“Phản xạ nhanh đấy, ha ha. Không hổ danh là... thiên nhân.”
Chậc!
Cái tên cáo già xảo quyệt, lưu manh, mất nết này!
Tôi cười méo xệch, nhưng hai bàn tay giấu trong tay áo choàng đã siết chặt thành nắm đấm, móng tay găm vào lòng bàn tay đau điếng.
Tức thật! Tức muốn nổ phổi! Thực sự chỉ muốn tung một cú song phi vào lưng cho hắn ngã sấp mặt ra đất cho bõ ghét.
Nhưng không được. Bình tĩnh, bình tĩnh nào Ami ơi. Mày đang ở thế yếu, nhịn một chút sóng yên biển lặng.
Tôi hít sâu, nuốt cục tức xuống, rồi lại nở nụ cười tươi roi rói, bước nhanh lên đi song song với hắn.
Được rồi, ông thích chơi khăm chứ gì? Bà đây tiếp chiêu.
“Ê, cái kia là cái gì vậy? Trông lạ thế?”
Tôi chỉ tay về phía một sạp hàng bên phải, giọng đầy vẻ tò mò ngây thơ.
Hắn đang mải cười đắc ý nên mất cảnh giác, theo phản xạ nhìn theo hướng tay tôi chỉ: “Cái nà—”
Bốp!
Tôi lách nhanh ra sau, dùng đầu gối huých mạnh vào đúng khoeo chân của hắn.
Bị tấn công bất ngờ vào điểm yếu trụ, chân hắn khuỵu xuống ngay lập tức. Cả người hắn mất đà, bổ nhào về phía trước, suýt chút nữa thì “hôn đất” theo đúng nghĩa đen nếu không kịp chống tay xuống.
Nhưng may mắn thay, đúng lúc đó có một cô gái Thú nhân trẻ tuổi đang đi ngược chiều tới. Cú ngã của hắn khiến hắn quỳ rạp xuống bằng một chân, ngay trước mặt cô gái nọ, trong một tư thế... không thể nào giống cầu hôn hơn.
Cô gái giật bắn mình, đánh rơi cả giỏ rau trên tay. Khi thấy một anh chàng đẹp trai lãng tử đột nhiên quỳ gối dưới chân mình, mặt cô đỏ bừng lên như quả gấc chín. Cô nàng lắp bắp không thành tiếng, rồi ôm mặt xấu hổ chạy biến vào đám đông, để lại tên cáo già vẫn đang quỳ chỏng chơ với vẻ mặt ngơ ngác tột độ.
“Chờ đã!” Hắn vội gọi cô gái kia lại nhưng cô đã chạy đi mất rồi.
“Hahahahahaha!”
Lần này đến lượt tôi ôm bụng cười ngặt nghẽo, tiếng cười sảng khoái vang vọng cả góc đường.
Nước mắt tôi trào ra vì buồn cười.
“Gì vậy anh cáo? Sao tự nhiên lại quỳ gối cầu hôn người ta giữa đường thế? Lãng mạn quá cơ! Hahahahaha!”
Hắn loạng choạng đứng thẳng dậy, phủi đầu gối, rồi quay phắt lại lườm tôi. Gương mặt điển trai giờ đen sì như đáy nồi cháy khét, đôi mắt hằn lên tia sát khí, răng nghiến ken két:
“Con nhỏ này...”
Giỏi thì làm gì đi, lêu lêu. Quê độ chưa?
Tôi lè lưỡi trêu ngươi, rồi không đợi hắn kịp phản ứng, tôi sải bước đi trước, vừa đi vừa huýt sáo vang trời.
“Ah!”
Chưa bước được mấy bước, cổ áo choàng phía sau bỗng bị ai đó túm chặt, giật ngược lại. Cả người tôi bị kéo sộc về phía sau, vạt áo thắt vào cổ họng suýt nữa làm tôi nghẹn thở.
Tôi ho sặc sụa, quay lại gắt gỏng:
“Khụ! Anh làm cái trò gì đấy hả?!”
“Con nhỏ xảo quyệt.”
Hắn nói, giọng kìm nén sự tức giận nhưng khoé miệng lại nhếch lên một nụ cười đầy nham hiểm. Trên tay hắn đang đung đưa cái giỏ rau mà cô gái ban nãy đánh rơi trong lúc hoảng loạn.
Hắn dí cái giỏ vào sát mặt tôi:
“Liệu hồn mà mang đi trả người ta đi.”
“Hả?!” Tôi trợn mắt, dài giọng trả treo đầy oan ức. “Vô lý! Anh là người quỳ xuống dọa cô ấy chạy mất dép cơ mà? Tự làm tự chịu chứ!”
“Có làm không?”
Hắn vẫn cười, nụ cười đẹp trai đến chói mắt nhưng giọng thì hạ xuống tông trầm thấp, sặc mùi đe dọa. Ánh mắt hắn như muốn nói: Không làm thì biết tay ông. Rõ ràng là ỷ thế bắt nạt người yếu thế (và đang ở nhờ) như tôi.
“Chậc!”
Tôi tặc lưỡi, bĩu môi đầy khinh bỉ.
“Đồ ỷ thế hiếp người! Quân độc tài!”
Dù miệng lầm bầm chửi rủa, tay tôi vẫn chộp lấy cái giỏ một cách hậm hực. Tôi lườm hắn một cái muốn rách mắt rồi quay lưng, giậm chân bình bịch bước đi tìm cô gái tội nghiệp kia.
Được rồi, quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Cứ đợi đấy!
Tôi vừa đi vừa kéo chặt mũ áo choàng che kín mặt, một tay giữ mép áo, tay kia xách cái giỏ nặng trịch dáo dác nhìn quanh.
Cô gái đó chắc chỉ hoảng quá chạy đi thôi, kiểu gì cũng sẽ quay lại tìm. Một giỏ rau củ đầy ắp thế này, chắc là mua cho gia đình hoặc quán ăn nào đó. Mất thì rắc rối to.
"Xem nào... dáng người nhỏ nhỏ, tai cụp..." Tôi lẩm bẩm, mắt quét qua đám đông.
Giờ mới để ý kỹ, nơi này quả thực là một nồi lẩu thập cẩm đa chủng tộc. Chỉ trong bán kính vài mét mà tôi đã thấy đủ loại Thú nhân: từ gấu, sói, hổ bặm trợn đến những người có nét giống con người hơn. Họ buôn bán, cười nói, trông cũng... hiền lành mà ta? Đâu có man rợ, khát máu như trong mấy cuốn sách giáo khoa Caelora mô tả đâu.
Bụp!
Đang mải suy nghĩ vẫn vơ, lại cái thói đi không nhìn đường, tôi đâm sầm vào một "bức tường thịt" đứng sừng sững giữa lối đi.
Lực phản chấn khiến tôi bật ngửa ra sau mấy bước, loạng choạng suýt ngã. Cái trán tội nghiệp chưa kịp lành vết thương cũ giờ lại bồi thêm cú đập đau điếng. Tôi cắn môi không dám kêu.
Sao tên này ăn cái quái gì mà người cứng như đá tảng vậy trời?
Tôi vừa xoa trán vừa ngước lên để xin lỗi.
Ngước lên.
Vẫn chưa thấy mặt.
Lại ngước lên nữa.
Phải ngửa cổ hết cỡ, cái mũ áo choàng suýt tuột ra sau, tôi mới nhìn thấy trọn vẹn "ngọn núi" trước mặt. Hắn to tổ bố, cao phải gấp rưỡi tôi, bề ngang chắc phải bằng ba người tôi gộp lại. Cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới lớp áo da thú, trông như thể một cái búng tay của hắn cũng đủ làm tôi bay màu.
“Hửm?”
Hắn ngoái đầu lại, lỗ mũi phập phồng thở hắt ra một cái mạnh đến mức tôi cảm nhận được luồng gió thổi bay mấy sợi tóc loà xoà trước trán.
Tôi bắt đầu run như cầy sấy, người co rúm lại, luống cuống nhìn quanh tìm đường thoát.
“Ờm… Xin lỗi, tôi không cố ý— Aaaaaa! Ngươi làm gì vậy?! Thả tôi xuống!!!”
Chưa kịp nói hết câu, hai bàn tay to như cái quạt nan của hắn đã túm lấy nách tôi, nhấc bổng lên trời nhẹ tựa lông hồng. Chân tôi lơ lửng cách mặt đất cả mét, đạp đạp trong vô vọng.
“Thả tôi xuốnggggg!!!”
Tôi dùng hết sức bình sinh vùng vẫy, đạp chân vào bụng hắn, đấm tay thùm thụp vào bắp tay hắn. Nhưng vô ích, hắn đứng im như tượng đá, chẳng mảy may xi nhê gì.
Nước mắt tôi bắt đầu rưng rưng vì sợ. Tôi đảo mắt nhìn quanh cầu cứu, nhưng đám đông đi qua chỉ liếc nhìn rồi thản nhiên bước tiếp, chẳng ai có ý định can thiệp.
“Cô… không phải Thú—”
Giọng hắn ồm ồm vang lên như sấm rền, mũi hắn bắt đầu ghé sát vào người tôi.
“Chờ đã, Janet.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau, bình thản và điềm đạm.
Khoảnh khắc đó, tôi như người chết đuối vớ được cọc. Tôi vội vàng quay đầu lại, giọng nghẹn ngào, nức nở:
“Anh cáo... Cứu tôi với...”
Tên cáo già đang đứng đó, khoanh tay trước ngực, nhìn cảnh tượng này với vẻ mặt... cực kỳ giải trí. Hắn nhếch mép cười, hoàn toàn không có ý định nhấc ngón tay lên giúp đỡ.
“Aaaaa!”
Tự dưng tên khổng lồ co tay lại, kéo tôi sát rạt vào mặt hắn. Mũi hắn khịt khịt, hít hà khắp người tôi như đang kiểm tra món hàng.
Tôi hoảng loạn giơ tay lên chặn, rướn người ra sau hết mức có thể để né tránh.
“Ngươi làm gì vậy hả? Đồ biến thái! Buông ra!” Tôi hét lên, chửi bới loạn xạ. Rồi lại quay sang tên cáo, khóc tu tu thành tiếng: “Anh cáo ơi... bảo hắn thả tôi xuống đi mà... huhu...”
“Thôi nào cô nương, tôi có định làm gì cô đâu mà khóc?”
Người khổng lồ tự dưng lên tiếng, giọng nói tuy ồm ồm nhưng ngữ điệu lại... nhẹ nhàng một cách kỳ quặc?
Khoan đã… Nãy tên cáo gọi người này là Janet – một cái tên nữ tính.
Tôi khựng lại, ngừng vùng vẫy. Não tôi bắt đầu "load" lại dữ liệu.
Nhưng mà... nhìn cái bắp tay to hơn đùi tôi, cái khuôn mặt góc cạnh đầy sẹo và bộ ngực phẳng lì (hoặc do cơ bắp quá to nên tôi không nhận ra)…
Người này... thực sự là phụ nữ hả?!
Tôi đơ người, treo lơ lửng trên tay "chị đại", mắt chớp chớp nhìn trân trân vào vị thú nhân trước mặt, quên cả sợ hãi vì cú sốc quá lớn này.
“Được rồi, Janet. Đừng doạ cô ta nữa. Là lính mới thôi.”
Giọng tên cáo vang lên cứu vớt tình thế. Janet chớp đôi mắt to tròn (nhưng nằm trên khuôn mặt hầm hố), nhìn tôi chằm chằm thêm một lúc như đang thẩm định, rồi mới nhẹ nhàng đặt tôi xuống đất.
Bàn tay to lớn của cô ấy đặt lên đầu tôi, xoa xoa như vỗ về một con thú cưng nhỏ:
“Xin lỗi vì làm cô sợ.”
Cảm giác... cứ là lạ sao ấy nhỉ?
Bàn tay thô ráp, to bằng cả cái mặt tôi đang xoa đầu tôi, nhưng lực đạo lại nhẹ nhàng đến bất ngờ. Tôi ngơ ngác ngước lên nhìn cô ấy, não bộ vẫn đang quay cuồng xử lý thông tin.
“Janet là Thú nhân gấu. Bát Đầu của làng Tam Sắc.”
Tên cáo thong thả giới thiệu, rồi bồi thêm một câu chí mạng:
“Nhìn to xác thế thôi, chứ Janet kém tuổi cô nhiều đấy. Bớt làm trò con bò đi.”
Hự!
Một mũi tên vô hình găm thẳng vào lòng tự trọng tuổi tác của tôi. Tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê, quay sang liếc hắn cháy mắt, răng nghiến ken két. Cái tên này, không nói móc người ta một câu thì hắn ăn không ngon ngủ không yên à?
Tôi hít sâu, cố gắng lấy lại vẻ chuyên nghiệp xã giao. Tôi đưa tay phải ra trước mặt Janet, nở nụ cười thân thiện nhất có thể:
“À... ra vậy. Rất vui được gặp em, ha ha.”
Janet không bắt tay lại. Cô ấy nhìn chằm chằm vào bàn tay của tôi với vẻ tò mò kỳ lạ.
“A! Xin lỗi.” Tôi định rụt tay lại, nghĩ thầm chắc người ở đây không có thói quen bắt tay kiểu Caelora. Chưa kể tay tôi còn đang lem luốc bùn đất nữa. Ngại ghê.
Nhưng...
“AH! J-Janet?”
Cô ấy đột ngột chộp lấy cổ tay tôi, kéo phắt lên sát mặt mình. Tôi giật bắn người, chưa kịp hiểu chuyện gì thì mũi cô ấy đã dí sát vào mu bàn tay tôi. Cô ấy hít sâu, khịt khịt mũi liên tục, rồi dùng những ngón tay to lớn mân mê từng ngón tay tôi, vuốt ve làn da một cách... quá đà.
Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi rùng mình, cố gắng giật mạnh tay lại nhưng vô ích.
Lực nắm của cô ấy như gọng kìm sắt, không hề suy chuyển dù chỉ một milimet. Ánh mắt cô ấy nhìn tay tôi... cứ như nhìn một món ăn ngon vậy.
“Janet!”
Giọng tên cáo vang lên, lần này sắc lạnh và nghiêm khắc hơn hẳn.
Nghe thấy tiếng gọi, Janet khựng lại, vẻ mặt có chút tiếc nuối nhưng vẫn ngoan ngoãn buông tay tôi ra. Tôi vội vàng lùi lại mấy bước, ôm lấy cổ tay đau nhức, tim đập thình thịch.
“Cầm lấy cái giỏ này, đi tìm cô gái làm rơi trả lại đi.”
Hắn đưa cái giỏ rau củ cho Janet, giọng điệu ra lệnh như một thủ lĩnh thực thụ.
Janet cầm lấy cái giỏ, ánh mắt vẫn nán lại trên người tôi thêm một chút đầy ẩn ý, rồi mới cúi người chào hắn và quay lưng lững thững rời đi, hoà vào dòng người đông đúc.
Tôi đứng đó, vuốt ngực thở phào, nhưng cảm giác ớn lạnh vẫn chưa tan biến hết.
“Cô không—”
Hắn bước tới, giờ mới chịu tỏ vẻ quan tâm, định hỏi han vài câu. Nhưng đáp lại hắn là cái nhìn ném lửa đầy tức giận của tôi. Nước mắt ấm ức kìm nén nãy giờ lại bắt đầu rịn ra nơi khoé mi.
Tôi đưa mu bàn tay quẹt mạnh ngang mắt, cố nuốt ngược cục nghẹn xuống để không oà khóc thành tiếng như đứa trẻ con, nhưng lồng ngực vẫn phản chủ mà nấc lên từng hồi không kiểm soát.
Hức.
“Xin lỗi,” Hắn ngập ngừng, giọng có chút bối rối hiếm thấy, “tôi... không nghĩ Janet lại bị kích động như vậy.”
Tôi quay phắt sang lườm hắn cháy mặt, tiếng nấc vẫn vang lên đều đều.
Không nghĩ? Câu bao biện kinh điển! Nếu Janet không kiểm soát được, lên cơn cắn đứt cổ tôi hay bẻ gãy tay tôi thì lúc đấy tôi còn đứng đây nghe anh xin lỗi được chắc?
Tôi vẫn găm ánh mắt hình viên đạn vào hắn, môi mím chặt. Tôi không dám mở miệng, vì biết chắc nếu nói lúc này giọng sẽ lạc đi, nghe thảm hại lắm.
Hức.
Tôi quay mặt đi, nhìn mông lung vào hư không.
Tự dưng thấy nhớ anh ta kinh khủng. Hay là bỏ quách tên này đi tìm anh ấy nhỉ? Chẳng muốn đi cùng cái tên vô trách nhiệm này tí nào. Nhưng biết tìm anh ấy ở đâu giữa cái chốn xa lạ này?
Hình như trước khi đi, anh ấy có dúi vào tay tôi cái gì đó để liên lạc…
Tôi lục lọi trí nhớ. Lúc đấy tôi khóc lụt cả nhà, đầu óc quay cuồng, có nhớ mình nhét nó vào đâu đâu—
Khoan đã…
AAAAAAA!!!
Tôi ôm đầu, hét lên trong tâm trí.
“Cô… lại bị làm sao đấy?”
Tên cáo đứng bên cạnh ngơ ngác hỏi. Vừa nãy hắn còn thấy chút tội lỗi vì tưởng làm cô tổn thương sâu sắc, giờ lại thấy cô ôm đầu giãy nảy như bị điên... Hắn thực sự cạn lời, không biết phải đối phó với sinh vật này thế nào.
“T-Tôi…”
Tôi quay sang nhìn hắn, mặt mếu máo như sắp tận thế, hoàn toàn quên sạch sành sanh chuyện giận dỗi ban nãy.
“...tôi để quên hành lý ở Cổng Phân Giới rồi…”
Hắn trợn tròn mắt, đơ người mất mấy giây như không tin vào tai mình.
“Thật luôn?” Hắn hỏi lại, giọng đầy vẻ hoang mang.
“Ừm.” Tôi gật đầu lia lịa, sụt sịt mũi ra vẻ đáng thương hết mức có thể. “Anh... anh có biết cách nào lấy lại không?”
Hắn nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, rồi thở dài thườn thượt đầy bất lực. Chắc hắn đang tự hỏi kiếp trước mình tạo nghiệp gì mà giờ phải dây dưa với tôi.
“Trước mắt cứ về Đại Điện đã. Nếu thấy hành lý vô chủ để đó, thể nào lính canh cũng gửi sang kho lưu trữ thôi. Tôi sẽ cho người đi lấy sau.”
“Anh cáo à…”
Tôi lập tức đan hai tay vào nhau, mắt chớp chớp lấp lánh nhìn hắn đầy ngưỡng mộ (và nịnh nọt).
Tự dưng thấy cái bản mặt khó ưa của anh ta cũng... không đến nỗi nào. Thậm chí còn toả ra hào quang của sự giàu có và quyền lực.
“Đi nhanh lên, sắp muộn rồi.” Hắn quay đi, nhưng bước chân có vẻ nhanh hơn để trốn tránh ánh mắt "biết ơn" quá đà của tôi.
“Rõ!”
Tôi hô to, hí hửng chạy theo sau.
He he, thôi thì cứ có chỗ ăn chỗ ở cái đã rồi tính tiếp. Người ta bảo “có thực mới vực được đạo”, giờ hành lý – nguồn sống duy nhất – cũng để quên mất rồi, không có tiền thì có mà cạp đất mà ăn. Chịu chết chứ làm sao xoay xở được giữa cái chốn lạ nước lạ cái này. Thế nên, bám theo “đại gia” vẫn là thượng sách! Chưa kể, đi theo hắn mình còn có cơ hội... tiêu tiền của hắn để trả thù cho bõ ghét. Ha ha ha ha! Ý tưởng tuyệt vời!
Trông anh ta có vẻ có “cơ to”, lại còn sai khiến được người khác, đi theo chắc chắn sẽ được ăn sung mặc sướng, chăn ấm đệm êm hơn là bám đuôi ông anh lang bạt kỳ hồ, nay đây mai đó kia.
Xin lỗi anh nhé, em cũng quý anh lắm, nhưng vật chất quyết định ý thức mà! Ha ha!
Download NovelToon APP on App Store and Google Play