Đền trung tâm Konoha được xây trên nền đá trắng, nhưng không ai còn nhớ nó từng trắng đến mức nào.
Tôi quỳ trước bậc thềm thứ mười ba, nơi máu chảy xuống sẽ không bao giờ được lau sạch hoàn toàn. Đá ở đây có những đường vân tự nhiên, nhưng qua hàng trăm năm hiến tế, chúng đã quen với màu đỏ sẫm hơn bất kỳ màu nào khác. Máu thấm vào kẽ đá như ký ức thấm vào lịch sử, không thể gột rửa, chỉ có thể bị che đậy.
Đêm nay không có trăng.
Không phải vì mây, mà vì nghi lễ đòi hỏi như vậy. Khi lời tiên tri được gọi tên, bầu trời không được phép chứng kiến.
Người bị hiến tế quỳ trước tôi. Không phải tội nhân, cũng không phải anh hùng. Chỉ là một thanh niên được chọn vì huyết thống của hắn "đủ thuần", và vì gia tộc của hắn hiểu rằng từ chối là một dạng phản nghịch thầm lặng. Hắn không khóc. Hắn cũng không cầu xin. Những người được chọn hiếm khi làm thế, vì họ đã được dạy rằng im lặng là đức hạnh cuối cùng.
Tôi đặt tay lên trán hắn.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tâm trí tôi chạm vào tâm trí hắn, không phải để đọc suy nghĩ, mà để xác nhận rằng kẻ bị hiến tế kia trong lòng không oán hận, và không có ý định phản kháng. Chỉ có sợ hãi được nén lại, như một con dao giấu trong tay áo.
"Ngươi có biết vì sao mình ở đây không?" Tôi hỏi, theo đúng nghi thức.
Hắn lắc đầu.
Không ai được phép biết toàn bộ lý do. Ngay cả người chết.
Lưỡi dao tế lễ được đưa ra khỏi vải bọc. Nó không sáng. Thép đã cũ, được truyền qua nhiều thế hệ tăng lữ Yamanaka. Người ta tin rằng nếu dao quá sắc, máu sẽ chảy nhanh và lời tiên tri sẽ bị nuốt mất. Dao phải đủ cùn để buộc định mệnh lên tiếng.
Khi lưỡi dao cắt qua da, không có tiếng hét. Chỉ có tiếng thở gấp, rồi lặng đi. Máu chảy xuống bậc đá, men theo những đường rãnh đã được khắc sẵn từ thời Konoha còn chưa có tên.
Tôi nhắm mắt.
Và lời tiên tri đến.
Không phải bằng giọng nói. Không phải bằng hình ảnh. Nó đến như một cảm giác, một thứ lạnh, nặng, và không thể kháng cự. Những câu chữ tự hình thành trong đầu tôi, không theo trật tự, không theo ngữ pháp của loài người.
Ngai vàng sẽ không sụp đổ vì chiến tranh.
Nó sẽ rỉ máu từ bên trong.
Tôi thấy những bàn tay đan vào nhau trong hôn lễ, nhưng giữa các ngón tay là dao găm. Tôi thấy những đứa trẻ sinh ra không phải vì tình yêu, mà vì sự cần thiết. Máu của chúng không cùng một dòng, nhưng cùng một mục đích.
"Cuộc chiến..." tôi thì thầm, và nhận ra môi mình đang run.
Không có cái tên nào được gọi. Không có khuôn mặt nào hiện ra. Chỉ có cảm giác rằng cuộc chiến ấy đã bắt đầu từ rất lâu, trước cả khi người ta nhận ra mình đang bị cuốn vào nó.
Lưỡi dao phản bội sẽ không đến từ kẻ thù.
Nó sẽ đến từ người được tin cậy nhất.
Tôi thấy một cái ôm biến thành xiềng xích. Một lời thề biến thành bản án. Có kẻ quỳ xuống không phải để cầu xin, mà để giết kẻ mình yêu.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng tôi. Trong bao năm làm tăng lữ, tôi đã nghe nhiều lời tiên tri. Phần lớn mơ hồ, phần lớn có thể bẻ cong để phù hợp với kẻ cầm quyền. Nhưng lần này thì khác. Lần này, định mệnh không yêu cầu sự diễn giải. Nó chỉ yêu cầu sự chấp nhận.
Đứa trẻ mang dòng máu thuần tuý sẽ đứng giữa bàn cờ.
Nó không được sinh ra để làm vua.
Nó được sinh ra để khiến người khác giết nhau vì ngai vàng.
Tôi mở mắt.
Máu đã chảy tới bậc đá cuối cùng. Người hiến tế đã tắt thở, gương mặt bình thản một cách đáng sợ. Tôi tự hỏi liệu trong khoảnh khắc cuối, hắn có thấy điều gì không. Hay hắn chết như phần lớn con người trong lịch sử, không hiểu mình vừa góp mặt vào điều gì.
Tôi ra hiệu. Những người phụ tá bước lên, kéo thi thể đi. Đền trở lại im lặng, chỉ còn mùi kim loại tanh nồng lẫn trong hương trầm.
Tôi nhìn xuống tay mình. Máu đã dính vào các kẽ ngón tay, dù tôi không trực tiếp cầm dao. Máu luôn tìm được đường của nó.
Ngoài kia, Konoha đang ngủ. Các gia tộc lớn đang yên ổn trong tường cao và cổng kín. Những đứa trẻ đang lớn lên, chưa biết rằng tên của chúng đã được cân nhắc trong những căn phòng tối hơn bất kỳ ngôi đền nào.
Ngày mai, sẽ không ai nhắc đến nghi lễ này. Không ai cần biết. Lịch sử, suy cho cùng, không được viết bằng sự thật, mà bằng thứ quyền lực cho phép một số sự thật được tồn tại.
Tôi lau tay vào áo choàng trắng.
Vết máu không biến mất hoàn toàn.
Tôi quay lưng đi, mang theo lời tiên tri không có tên, và một nỗi chắc chắn lạnh lẽo rằng: khi máu đã đổ trên bậc đá này, không có ngai vàng nào có thể sạch sẽ nữa.
Cuộc chơi đã bắt đầu.
...oooOOOooo...
Ta viết những dòng này bằng mực đen, trên giấy da đã được chuẩn bị sẵn, trong một căn phòng không cửa sổ. Ánh sáng đến từ ba ngọn nến, không hơn, không kém. Bởi ánh sáng quá nhiều khiến người ta nhìn thấy những điều không nên thấy.
Trước khi Konoha được gọi bằng cái tên ấy, vùng đất này không có hình hài rõ ràng. Chỉ có chiến tranh.
Những thung lũng bị chia cắt bởi thù hận, những con sông mang tên các trận đồ cũ, và những cánh rừng mà mỗi gốc cây đều từng chứng kiến máu đổ. Các dòng họ lớn nhỏ trỗi dậy rồi suy tàn như sóng vỗ. Không có vua. Chỉ có kẻ mạnh hơn hôm qua.
Người dân không gọi đó là loạn lạc. Họ gọi đó là trật tự tự nhiên.
Cho đến khi Hashirama của dòng Senju xuất hiện.
Sử sách gọi ông là Hashirama Kẻ Dẹp Loạn, người đã gom những mảnh đất rách nát thành một hình hài duy nhất, bằng gươm, bằng hôn ước, và bằng những lời thề được thốt ra trên xương người chết. Ông không phải là kẻ đầu tiên mơ về một vương quốc, nhưng là người đầu tiên đủ sức buộc giấc mơ ấy thành hiện thực.
Konoha, sau ngày thống nhất, mang hình dáng của một lòng chảo khổng lồ: núi bao quanh như vành miện, sông cắt ngang như mạch máu, rừng già ôm trọn những vùng đất thấp. Đó là vùng đất dễ phòng thủ, khó xâm lăng, và cũng khó rời bỏ. Người ta nói Hashirama chọn nơi này không chỉ vì địa thế, mà vì nó buộc những kẻ từng là thù địch phải nhìn thấy nhau mỗi ngày.
Người Konoha có một thói quen kỳ lạ: họ không gọi đất bằng tên hành chính, mà bằng tên dòng họ. Biển Uzumaki. Núi Hyuga. Vành nam Uchiha. Rừng Nara. Sa mạc Sabaku. Như thể đất không thuộc về vương quyền, mà vương quyền chỉ là kẻ tạm thời đứng tên hộ đất đai của các gia tộc.
Họ thờ cúng rất nhiều thứ. Thần rừng, thần gió, tổ tiên, những vị vua đã chết, và cả chính ký ức của mình.
Nhưng hơn tất cả, họ đều có chung một niềm tin, rằng thế giới này được tạo bởi Bảy vị Thần Cổ, mỗi vị thần tượng trưng cho một điều khác nhau. Sinh - Tử - Chiến - Trí - Trật tự - Hỗn loạn - Ký ức, họ đặt tên các vị thần như thế. Họ cho các vị đấng tối cao ấy là những người quyết định vận mệnh của Konoha, rằng thế giới sẽ diệt vong nếu làm trái lời Cổ Thần.
Thế nên đã có biết bao cuộc hiến tế diễn ra, hi sinh những mạng sống khác nhau để có thể nhìn thấy thứ gọi là 'lời tiên tri'.
Mỗi dòng họ cũng có nghi lễ riêng, mỗi lãnh địa có biểu tượng riêng, nhưng tất cả đều quỳ gối trước ngai vàng Senju. Ít nhất là trên giấy.
Ngai vàng ấy được truyền qua nhiều đời, mỗi đời lại bớt đi một phần hào quang ban đầu. Và rồi, vào một thời điểm mà sử thi gọi là êm ấm, vương quyền rời khỏi tay Senju để đến với Sarutobi.
Không có chiến tranh lớn được ghi lại. Không có phản loạn. Không có máu trên bậc đá, ít nhất là không trong những trang ta được phép chép. Sử thi nói rằng đó là sự đồng thuận của các gia tộc, là bước chuyển mình cần thiết để giữ ổn định cho Konoha. Một sự thay đổi hợp lẽ, hợp tình, và được toàn dân ủng hộ.
Ta đã chép lại điều đó, từng chữ một.
Nhưng những gì không được ghi lại, đó mới là phần thật sự của Konoha.
Trong phòng lưu trữ, có những bản thảo cũ hơn. Giấy đã ngả màu, mực đã phai, và một số đoạn bị cố tình cạo đi. Ta từng đọc chúng khi còn trẻ, trước khi hiểu rằng trí nhớ quá tốt là một dạng nguy hiểm. Những bản thảo ấy kể về các hiệp ước ký trong đêm, về hôn phối không có tình yêu, về những đứa trẻ được sinh ra để làm cầu nối, hoặc làm vật thế chấp.
Chúng không mâu thuẫn hoàn toàn với lịch sử chính thức. Chúng chỉ nói nhiều hơn mức cần thiết.
Khi Konoha lớn mạnh, lịch sử cũng được chỉnh sửa cho phù hợp. Những chiến thắng trở nên gọn gàng hơn. Những thất bại được gộp chung lại thành "cái giá phải trả". Và mỗi khi quyền lực đổi chủ, một vài đoạn trong biên niên sử được viết lại bằng nét chữ mới - cứng cáp hơn, tự tin hơn, và ít câu hỏi hơn.
Ta đã từng thắc mắc liệu có tồn tại một phiên bản lịch sử hoàn chỉnh hay không. Một bản ghi chép trung thực, không bị mài mòn bởi lợi ích và sợ hãi. Nhưng càng chép, ta càng hiểu rằng lịch sử không bao giờ đi trước quyền lực.
Sự thật luôn đến sau.
Nó đến muộn, lặng lẽ, và thường chỉ tồn tại trong lời thì thầm, nó nằm giữa hai trang giấy, trong những khoảng trống mà không ai muốn lấp đầy. Và đôi khi, nó không đến chút nào.
Ta đặt bút xuống, hoàn thành chương viết về Sự Thống Nhất Vĩ Đại của Konoha. Bản thảo này sẽ được sao chép, phân phát, và dạy lại cho các thế hệ sau. Trẻ em sẽ học nó như một câu chuyện khởi nguồn đáng tự hào. Người lớn sẽ trích dẫn nó khi cần biện minh.
Còn ta, ta cất đi bản nháp cũ hơn, nơi có những dòng chữ bị gạch xóa, và những câu hỏi chưa từng được trả lời.
Là một kẻ nhỏ bé ghi chép lại những câu chuyện cổ xưa, ta luôn phải hiểu rằng lịch sử không nói dối, nó chỉ nói điều mà quyền lực cho phép.
Và ở Konoha, quyền lực luôn biết chính xác mình muốn được nhớ như thế nào.
...oooOOOooo...
Gió luôn đến trước sóng.
Vùng lãnh địa Uzumaki nằm dọc theo rìa phía đông Konoha, nơi biển và sông lớn gặp nhau trong một thế cân bằng không bao giờ yên ổn. Những cơn gió mặn thổi quanh năm, mang theo mùi rong biển và kim loại rỉ, quất vào tường đá của lâu đài ven vịnh như một lời nhắc nhở rằng đất này chưa bao giờ thực sự thuộc về con người.
Biển không bao giờ hoàn toàn yên lặng. Ngay cả vào những buổi sáng không gió, khi mặt nước xám bạc trải dài đến tận đường chân trời, vẫn luôn có tiếng rì rầm mơ hồ, như hơi thở của một sinh vật cổ xưa chưa từng ngủ. Muối bám trên đá, trên mái nhà, trên làn da người đi biển. Ở đây, mọi thứ đều mang vị mặn, kể cả ký ức.
Đất ở Uzumaki cằn cỗi, màu xám nhạt như tro nguội. Cây cối không mọc cao, rễ bám sâu để chống lại gió. Người dân nơi đây không trông chờ vào mùa màng, họ sống nhờ biển, nhờ sông, nhờ những đoàn thuyền ra vào cảng từ sáng sớm đến đêm muộn. Hải cảng Uzumaki là một trong những cửa ngõ giao thương lớn nhất Konoha, nơi hàng hóa, tin tức, và cả những lời đồn thì thầm cập bến trước khi lan vào nội địa.
Những con thuyền treo cờ hiệu giản dị, không phô trương. Người Uzumaki không thích màu sắc sặc sỡ. Họ nói ít, nhìn lâu, và tin vào những điều đã được thề dưới gió và nước.
Giữa lãnh địa ấy, lâu đài Uzumaki đứng quay mặt ra biển, lưng dựa vào sông. Kiến trúc không đồ sộ theo kiểu phô trương quyền lực, mà nặng nề, kiên cố, như thể được xây để chịu đựng hơn là để thống trị. Các bậc đá dẫn xuống bến cảng đã bị mài mòn qua nhiều thế hệ, mỗi vết nứt là dấu tích của thời gian và lời thề cũ.
Naruto lớn lên trong lâu đài đó, giữa tiếng gió rít qua hành lang đá và tiếng chuông nghi lễ vang lên mỗi khi thủy triều đổi hướng.
Lịch sử Konoha đến với Naruto không phải qua sách, mà qua giọng nói của Kushina, trầm, đều, và luôn như thể đang cân nhắc từng chữ. Những câu chuyện được kể vào buổi tối, khi gió đập vào cửa sổ và ánh đèn dầu lay lắt trên tường.
Kushina kể rằng trước khi Naruto chào đời, hoàng tộc Senju đã đưa ra một tuyên bố khiến cả Konoha phải cúi đầu suy nghĩ:
Ngai vàng không thuộc về huyết thống, mà thuộc về kẻ được Thần chọn.
Không ai dám hỏi Thần là ai, hay bằng cách nào sự lựa chọn ấy được thực hiện. Nhưng từ khoảnh khắc đó, khái niệm kế vị ở Konoha không còn là điều chắc chắn. Ngai vàng trở thành một lời hứa mơ hồ, vừa linh thiêng, vừa nguy hiểm.
Năm Kushina và Minato thành hôn, Konoha có một vị vua mới. Một người không mang huyết thống Senju. Không thuộc về bất kỳ gia tộc lớn nào trong chín tộc. Mang họ Sarutobi, một cái tên ngoại lai, đủ xa để không đe dọa trực tiếp, và đủ trung lập để được chấp nhận.
Naruto còn quá nhỏ để hiểu ý nghĩa của sự kiện đó. Nhưng hình ảnh ngày đăng quang vẫn được ghi nhớ qua lời kể: ngai vàng bằng gỗ sẫm màu, đặt trên bệ đá cao giữa đại điện Konoha. Biểu tượng thần linh khắc phía sau, đó là Cổ Thần. Vị vua mới quỳ xuống trước biểu tượng ấy, trước khi đội vương miện.
Ngai vàng của Konoha không lấp lánh. Được làm từ gỗ rừng. Nó nặng nề, như thể được tạo ra để nhắc người ngồi lên rằng quyền lực là gánh nặng, không phải phần thưởng.
Khi Naruto lên năm, một sự kiện nhỏ, ít nhất là trên sử sách, xảy ra tại vùng đất Uzumaki. Một nhánh gia tộc phụ nắm giữ một phần lãnh địa phía bắc cửa sông đã nổi loạn. Không phải một cuộc chiến lớn. Không có quân đội hùng hậu. Chỉ là một hành động tuyệt vọng, được thực hiện trong bóng tối, và kết thúc nhanh chóng.
Cuộc phản loạn thất bại.
Người đứng đầu bị xử tử. Gia tộc bị giải tán. Và một đứa trẻ được đưa về lâu đài Uzumaki như một lời nhắc nhở, và như một con tin.
Tên cô bé là Tenten.
Nàng lớn hơn Naruto một tuổi. Khi được đưa đến, quần áo còn dính bụi đường, ánh mắt không khóc, cũng không van xin. Kushina không gọi nàng là con tin. Trong lâu đài, không ai gọi nàng như vậy. Nhưng tất cả đều biết vị trí của nàng là gì.
Tenten được nuôi lớn như một đứa trẻ Uzumaki. Học nghi lễ. Học lời thề. Học cách im lặng khi cần thiết. Kushina chăm sóc nàng như con gái ruột, không thiên vị, không che giấu sự thật, nhưng cũng không để nàng sống trong sợ hãi.
Naruto lớn lên bên cạnh Tenten, chưa từng nghĩ về nàng như một kẻ bị giam giữ. Trong ký ức non trẻ, đó là một người chị, trầm lặng, quan sát nhiều hơn nói, luôn đứng giữa gió mà không cúi đầu.
Thời gian trôi qua như thủy triều lên xuống. Naruto bước vào tuổi mười bảy, và những lời thì thầm bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong hành lang đá và ngoài bến cảng.
Tên Minato được nhắc đến ngày càng thường xuyên. Không phải như một người cha. Không phải như một lãnh chúa Uzumaki. Mà như một khả năng.
Quần chúng thì thầm rằng nếu Sarutobi có thể lên ngôi mà không mang huyết thống vương tộc, thì Minato cũng có thể. Rằng Thần không chọn máu, mà chọn người. Rằng Uzumaki, với cảng biển, với nghi lễ phong ấn cổ xưa, với lòng trung thành đã được chứng minh, là một cái tên đáng cân nhắc.
Trung tâm nghi lễ của Uzumaki, nơi những lời thề được khắc lên đá và niêm phong bằng nghi thức cổ, chưa bao giờ vắng người. Những biểu tượng cũ được lau chùi. Những bài cầu nguyện được đọc lại. Không ai nói về ngai vàng, nhưng mọi người đều nghĩ đến nó.
Minato không tham gia vào những lời thì thầm đó. Ông nói rằng tốt hơn hết là đừng để bản thân bị kéo vào những câu chuyện chưa có hình dạng. Quyền lực, theo lời ông, là thứ càng nhìn lâu càng dễ nhầm lẫn với định mệnh.
Naruto nghe những lời ấy, nhưng chưa hiểu. Ở tuổi đó, thế giới vẫn là một câu chuyện được kể lại, chưa phải là bàn cờ nơi người ta mưu tính từng nước đi.
Cậu đứng trên tường thành Uzumaki, nhìn ra biển động, nghe gió thổi qua cờ hiệu, và tin rằng mình chỉ là một phần của vùng đất này. Một đứa trẻ được nuôi lớn giữa lời thề và nước mặn.
Naruto chưa phải người chơi.
Chỉ là một quân cờ đang được đặt vào vị trí, rất lâu trước khi bàn tay đầu tiên chạm đến.
...oooOOOooo...
Download NovelToon APP on App Store and Google Play