Năm 2000, hoa hòe nởrộngoài ngoại ô, từng chuỗi hoa rủxuống, mùi hương nồng nàn khiến người ta mơmòng muốn ngủ, hai anh nông dân nằm dài trên triền đê, đầu gối lên giày của chính mình ngủsay nhưchết.
Ráng chiều nhuộm đỏsắc trời, vầng mây cuồn cuộn nổi lên nơi đường chân trời, gió xuân thổi hiu hiu, hoa tuyết đột ngột rơi lảtả, hoa tuyết và hoa hòe quyện vào nhau bay lất phất theo chiều gió.
Hai anh nông dân rét run cầm cập, họnói chuyện với nhau vềmùa đông nhưthếnày:
“Mùa đông năm ngoái lạnh thếkhông biết. Tôi cóng tay, cóng chân, cóng cảtai.”
“Ừ! Tôi cũng cóng tay, cóng chân nhưng tai lại không bịcóng.” “Anh đội mũà?”
“Tôi không có tai!”
Người không có tai kểtrên từng là một kẻlang thang, là công nhân làm đường, từng là kẻđào cát, có điều y sắp trởthành tội phạm.
Muốn tường thuật chính xác vụán ly kì này, trước tiên chúng ta nên quan sát mông y một chút.
Y ngồi trên triền đê, phía dưới mông là bùn đất. Nhưng phía dưới lớp bùn là gì thế?
Là một đoàn tàu!
Đoàn tàu đang chạy qua đường ray nằm phía dưới mông y, chạy qua phía dưới những tòa nhà chúng ta đangở, chạy phía dưới cảthành phốnày.
Năm 2007, rừng trúc nơi y ngồi trước đây và triền đê năm nào đã được san bằng, khu vực xung quanh được cải tạo thành một sân vận động rộng lớn, người phụtrách khu thểthao này đã cho chặt hết trúc, ông ta định biến khu đất trống này thành hồbơi lộthiên nên đã thuê đội xây dựng đến thi công.
Đội xây dựng mới đào được ba mét thì xảy ra hiện tượng đất lún,ởgiữa vùng lún xuất hiện một hang động tối om.
Sau khi anh đội trưởng đi vào trong hang kiểm tra thì tay này lập tức hốt hoảng bỏcủa chạy lấy người, tiền công cũng chẳng cần nữa.
Ông chủkhu thểthao này chỉvào cái hang, hỏi: “Dưới đó có gì vậy?”
Phía cảnh sát nghe tin vội vàngập đến, lập tức phong tỏa hiện trường. Nghe nói một cảnh sát xuống hang động đó đã không bao giờtrởlại nữa.
Những lời đồn thổi bắt đầu phát tán khắp nơi, mấy ngày sau phía cảnh sát phải
lên tiếng đính chính rằng trong lúc tiến hành sửa chữa khu thểthao liên hợp và xây dựng hồbơi, vì gặp phải hiện tượng đất lún nên đội thi công đã vô tình đào thông tới một hầm thông gió của tàu điện ngầm!
Trong đường hầmẩn chứa rất nhiều bí mật mà người đời không bao giờbiết đến!
Ởđó có hầm thông gió, hầm rút nước, hầm giảm áp... phần lớn miệng hầm được che lấp và ngụy trang hoặc được xâyởnơi tương đối hoang vắng. Những nơi đường sắt giao nhau, điện cao thếlên tới hàng ngàn vôn, ngay cảnhân viên đường sắt cũng có khảnăng gặp phải nguy hiểm chết người nếu lao vào đường sắt, không những vậy còn gây tê liệt hệthống giao thông ngầm.
Mặc dù vậy vẫn thường có người nhảy xuống đó, rồi biến mất vào nơi sâu trong đường hầm. Chính phủđành ra mặt, họđềra các quy định đểhạn chếcác hành vi có liên quan.
Viên cảnh sát chui vào hầm thông gió đểđiều tra nọđúng là không trởlên miệng hầm mà anh ta lần mò trong bóng tối men theo đường hầm tiến vềphía trước. Khi anh ta xuất hiệnởnhà ga, các hành khách đều hết hồn, anh ta thởhổn hển giải thích với nhân viên nhà tàu vì sao mình lại xuất hiệnởnơi này, sau đó anh ta nói một câu khiến ai cũng lạnh tóc gáy:
“Trong đường hầm... có người đang hát!”
Từhệthống camera trong phòng điều khiển cảnh sát không hềphát hiện thấy ai nhảy từsân ga xuống đường tàu, người lái tàu cũng thanh minh không thấy dấu tích của con người trong đường hầm, nhưng viên cảnh sát nọcứkhăng khăng với quan điểm của mình, anh ta nói quảthực đã nghe thấy tiếng hát rất to vọng ra từđường hầm.
Sựviệc trởnên nghiêm trọng, phòng kiểm soát đường sắt quyết định áp dụng biện pháp tạm thời dừng mọi hoạt động của các đoàn tàu, nhiều nhân viên điều tra dắt chó cứu nạn đi vào đường hầm. Đồng chí cảnh sát nghe thấy tiếng hát nọcầm đèn chiếu đi trước dẫn đường. Đường hầm không một bóng người, dưới ánh đèn halogen chỉtrông thấy ánh sáng phản chiếu trên đường ray. Tìm suốt mười phút đồng hồ, cảđội vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường, đúng lúc định bỏcuộc thì một giọng hát đột nhiên vang lên từphía sau khúc ngoặt của con đường trước mặt âm thanh rất rõ ràng - đúng là giọng hát của một phụnữ, giọng nữtrung cao vút, không những vậy đó còn là một bài hát tiếng Nhật!
Giọng hát quái dịcứvang vọng trong đường hầm, nghe mà rợn tóc gáy. Một nhân viên điều tra nhát gan run rẩy cất tiếng hỏi: “Người hay ma đấy?” Viên cảnh sát nọtrảlời: “Chắc chắn là người!”
Nhân viên điều tra lại hỏi: “Nếu phía trước có người, thì sao chó nghiệp vụcủa chúng ta không sủa nhỉ?”
Đúng là chú chó cứu nạn khá im hơi lặng tiếng, mọi người chậm chạp tiến vềphía trước, lúc đi qua khúc ngoặt, họchĩa đèn chiếu vềhướng phát ra âm thanh, nhưng âm thanh quái dịđó đột ngột im bặt.
Trong đường hầm không một bóng người.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều dựng tóc gáy.
Trong quá trình đào hầm cho tàu ngầm chạy, đội thi công thường tìm thấy mộvà hài cốt, tại nhiều nhà ga cũng từng xảy ra nhiều vụtựtử, bởi vậy một sốnhân viên thi hành nhiệm vụcàng tin vào sựtồn tại của các hiện tượng kinh dịhơn, họe dè không dám bước tiếp và bắt đầu nảy sinh tâm lí muốn đánh trống thu quân, chỉduy viên cảnh sát nọvẫn can đảm bước vềphía trước. Chẳng bao lâu sau, anh dừng bước, cúi người quan sát thứgì đó trên mặt đất.
Mọi người xúm lại xem, thì ra là một chiếc di động!
Phát hiện này vừa vặn giải thích cho sựxuất hiện của tiếng hát vừa rồi, chắc chắn đó là nhạc chuông điện thoại.
Mọi người thởphào nhẹnhõm, nhân viên điều tra nọđịnh nhặt chiếc máy lên, nhưng anh cảnh sát khi nãy liền ngăn lại bảo đừng động vào.
Anh đeo găng tay, thận trọng cầm chiếc điện thoại trên mặt đất, rồi cất giọng nghi vấn đặc mùi cảnh sát hình sự: “Chủnhân của chiếc điện thoại hiện giờđangởđâu nhỉ?”
Mọi người đều biết, toa điện ngầm là không gian hoàn toàn khép kín, chính vậy có thểloại trừkhảnăng hành khách tựvứt điện thoại của mình xuống đường sắt, hơn nữa nom chiếc điện thoại này có vẻrất xa xỉ. Trong văn phòng quản lý an toàn, một nhân viên đối chiếu bứcảnh trên mạng và xác nhận đây là loại điện thoại di động hiệu Cosmic Shinerexclusive của hãng Toshiba, một hãng điện thoại danh tiếng của Nhật. Trên thếgiới chỉsản xuất hạn chếmột ngàn chiếc, mặt điện thoại còn gắn mười bốn viên đá quý, loại điện thoại này được tạp chí Forbes xếp hạng thứtưtrong danh sách mười loại điện thoại di động xa xỉnhất thếgiới, giá của nó là ba trăm chín mươi chín ngàn yên Nhật. Từđó có thểthấy chủnhân của chiếc điện thoại này chắc chắn vô cùng giàu có.
Đúng lúc nhân viên kiểm tra an toàn giới thiệu vềxuất xứchiếc điện thoại thì đột nhiên nhạc chuông của nó kêu vang, giọng nữtrung hát bài hát tiếng Nhật quái dịnọlại thánh thót cất lên.
Chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt và viên cảnh sát nọđưa mắt hội ý, ngay sau đó họquyết định bấm nút trảlời. Mọi người trong văn phòng đều nín thởđoán xem đối phương sẽnói gì, nào ngờđâu bên kia điện thoại lại hoàn toàn im lặng. Một phút sau, đối phương cúp điện thoại.
Mọi người đang xôn xao bàn bạc xem có nên gọi lại cho đối phương không thì một đám người đột nhiên xông thẳng vào phòng quản lý. Họlà tổng giám sát vận hành đường sắt, trưởng phòng điều phối, phân cục trưởng phân cục cảnh sát đường sắt, quản lý phụtrách trịan thuộc các phòng ban đều tềtựu đầy đủ.
Phân cục trưởng phân cục cảnh sát đường sắt mởcuộc họp khẩn cấp. Ông tiết lộnội tình vụán: Hai mươi tưgiờtrước một tiểu thưthuộc hàng trâm anh thếphiệt đã mất tích bíẩn trong ga tàu điện ngầm. Phía cảnh sát kết hợp với ngành bưu điện viễn thông lần theo dấu vết của sóng định vịtín hiệu đã tìm ra vịtrí của chiếc điện thoại. Cô tiểu thưmất tích tên là An Kỳ, cha của cô ta là An Dật Hiên, tổng giám đốc của tập đoàn chứng khoán Global, một tỉphú thứthiệt, ông ta đầu tưcổphiếuởhàng trăm doanh nghiệp tại Hồng Kông, Đài Loan và Trung Quốc, không những vậy ông ta còn là Hoa kiều định cưtại Nhật.
Chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt nói: “Nhưng hiện giờcon gái của An tiên sinh đã mất tích trong đường hầm, sống không thấy người, chết không thấy xác!”
Viên quản lý đang định nói thêm vài câu bông đùa thì thấy Phân cục trưởng phân cục cảnh sát đường sắt đứng bật dậy, ông ta nhìn ngó bốn phía, rồi cất giọng với vẻmặt vô cùng nghiêm trọng: “Áp lực của chúng ta rất lớn, đại sứquán Nhật đã bắt đầu nhúng tay can thiệp vào vụnày. Bốn phân cục trưởng của sởcông an thành phốkết hợp với nhau đảm nhiệm vịtrí tổng chỉhuy chuyên án này. Các anh làm sao thì làm, nếu ai đểxảy ra chuyện thì đến lúc đó đừng trách tôi không nểmặt, mà ngay cảbản thân tôi cũng chẳng khác nào tượng đất qua sông, khó giữnổi mạng.”
Toàn thành phốtập trung tối đa lực lượng cảnh sát giăng lưới trải rộng khắp đường hầm tàu điện ngầm và tiến hành lùng sục, nhiệm vụtrọng điểm là tìm kiếm những đối tượng khảnghi cũng mất tích vào ngày hôm đó. Họlàm bút lục thẩm vấn vô cùng cẩn thận. Thiết bịgiám sát đường sắt vẫn chưa cung cấp được manh mối hữu dụng nào, vụán hoàn toàn giậm chân tại chỗ. Có điều cảnh sát nhận được một thông tin ngoài lềchẳng hềcó chút giá trịnào. Người cuối cùng gặp tiểu thưcon nhà giàu nọlà tài xếriêng của cô ta, khi đó tài xếđưa An tiểu thưra sân bay, chẳng may lại gặp đúng lúc tắc đường, cô tiểu thưnhà giàu nọđành phải đổi lịch trình, đoạn hội thoại giữa họkhi đó diễn ra nhưsau:
An tiểu thư: “Anh bảo tôi chen chúc vào tàu điện ngầm với đám nghèo mạt hạngấy à?”
Tài xếriêng: “Tiểu thư, bây giờđang tắc đường, dù chúng ta có lái xe tăng đến thì cũng không kịp giờmáy bay cất cánh, cô chỉcòn cách ngồi tàu điện ngầm thôi.”
An tiểu thư: “Khốn kiếp! Chỉcòn một tiếng nữa là cất cánh rồi, ngồi tàu điện ngầm liệu kịp giờkhông?”
Tài xếriêng: “Tiểu thư, cô xuống chỗnày đi chuyến tàu cuối cùng là có thểđến thẳng sân bay. Thôi! Cô chịu thiệt thòi chút vậy!”
Cô tiểu thưnhà giàu chửi thềmột tiếng rồi xuống xe. An Kỳđeo kính râm, mặc váy chiffon lồng đèn màu trắng, quai mảnh, hởlưng, vai khoác túi xách Muse hiệu Yves Saint Laurent, tuy vẻmặt hơi tức giận nhưng vẫn không mất đi vẻsang trọng và trang nhã, cô ta cao ngạo, ***** thảbước vào nhà ga, nhưng từđó cô ta không bao giờbước ra khỏi đường sắt nữa.
Ba ngày sau, phía cảnh sát vẫn không thu hoạch được gì, phân cục trưởng phân cục cảnh sát đường sắt bịđình chỉcông tác. Trong phòng họp của cục công an thành phố, bốn vịphân cục trưởng mởcuộc họp khẩn cấp phân tích tình hình vụán. Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc cũng đến nghe báo cáo, tới dựhội nghịcòn có các cấp lãnh đạoủy ban nhân dân thành phố. Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc phát biểu, vụán này rất quan trọng, nó không chỉảnh hưởng đến quan hệngoại giao giữa hai nước Trung Quốc và Nhật Bản mà còn liên quan trực tiếp đến kinh tếtrong nước, một khi An tiên sinh rút các khoản đầu tưchứng khoán khỏi đại lục thì không biết bao nhiêu doanh nghiệp và người mua cổphiếu phải đối mặt với nguy cơphá sản.
Phó cục trưởng đang phát biểu thì cửa phòng họp đột nhiên bật mở, một người phụnữmặc kimono dìu một ông già lẩy bẩy bước vào, phía sau còn có mấy người dáng chừng vệsĩ.
Ông già đó chính là tổng giám đốc tập đoàn chứng khoán Global - An Dật Hiên!
Phó cục trưởng bước đến gần, bắt tay An tiên sinh rồi nói: “Xin lỗi! Thực sựxin lỗi ngài! Chúng tôi cũng rất chú trọng đến vụán này...”
Câu đầu tiên An tiên sinh thốt lên là: “Bao nhiêu tiền?” Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc không hiểu ý.
An tiên sinh nói tiếp: “Chúng đòi bao nhiêu?”
Đến lúc này, phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc mới vỡlẽthì ra An tiên sinh cho rằng con gái mình bịbắt cóc.
Trưởng phòng cảnh sát hình sựthành phốđứng lên thưa: “Khảnăng An tiểu thưbịbắt cóc tống tiền không lớn, vì đến giờphút này phía cảnh sát vẫn chưa nhận được bất cứthông tin đòi tiền chuộc nào của hung thủ. Phân tích bước đầu cho thấy hung thủbắt An tiểu thưcó lẽnhằm hai mục đích, thứnhất là muốn giết côấy đểtrảthù, nếu đúng nhưvậy thì hi vọng lệnh ái còn sống sót vô cùng mong manh. Ngoài ra còn một khảnăng nữa, đó là lệnh ái còn sống, nhưng lại bị...”
Trưởng phòng cảnh sát hình sựdo dựkhông biết có nên nói tiếp hay không, An tiên sinh sốt ruột giục giã, viên trưởng phòng mớiấp úng nói ra bốn chữ. Bốn chữấy khiến An tiên sinh suýt nữa ngất xỉu.
Giam cầm bức hại!
Cảnh sát đặt tên cho vụtrọng án này là “Chuyên án đặc biệt sốmột”, đồng thời ngay tối đó quyết định thành lập tổchuyên án đặc biệt. Họphải chọn ra bốn nhân vật kiệt xuất nhất trong sốhơn một triệu tám ngàn cảnh sát từhệthống công an toàn quốc.
Bốn viên cảnh sát này sẽthay mặt bốn vịphân cục trưởng gánh vác trách nhiệm chỉđạo vụtrọng án. Tất cảcác ban ngành thuộc bộcông an đều phối hợp vô điều kiện đểđảm bảo có thểphá án đúng kì hạn. Các thành viên trong cuộc họp bàn bạc nghiên cứu kĩlưỡng đểvạch ra nguyên tắc làm việc. Riêng việc chọn nhân tài thì mỗi người mỗi ý, thảo luận rất sôi nổi, nhưng cuối cùng vẫn chưa chốt được phương án cuối cùng. Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc trầm tưhồi lâu, rồi bảo: “Đột nhiên tôi nghĩđến một người.”
Trưởng phòng cảnh sát hình sựnói: “Vậy thì mau mời ngườiấy đến!”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc lại bảo: “Người này rất quan trọng, tôi phải đích thân lái xe đi mời ôngấy mới được!”
Tất cảcác thành viên trong phòng họp đều ngồi tại chỗchờlệnh, phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc cùng nữtrợlý vội vã rời đi. Một tiếng sau, ông đưa một ông già tới, ông già tầm ngoại lục tuần, ngồi xe lăn, mái tóc bạc phơ, nhưng nom rất tinh anh, ánh mắt sáng ngời. Trưởng phòng điều tra hình sựđứng dậy kính cẩn chào: “Con chào thầy!”, phó thịtrưởng thành phốbước tới gần, cúi người rồi đưa tay ra bắt tay ông già: “Chào giáo sưLuơng, giáo sưvềnước khi nào thếạ?” Những người khác thì thầm hỏi nhau xem giáo sưLương đang ngồi xe lăn kia là ai.
Giáo sưLương gật đầu cảmơn, ông im lặng lăn xe đến trước mặt An tiên sinh, rồi giơmột ngón tay ra.
Tất cảmọi người có mặt trong phòng họp bắt đầu lầm rầm bàn tán, không hiểu ông già làm vậy là có ý gì.
An lão tiên sinh hỏi: “Ông là…”
Nữtrợlý của phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc đứng bên cạnh vội giới thiệu: “Đây là chuyên gia hình sựlừng danh trong và ngoài nước, giáo sưLương ThưDạđấyạ! Ôngấy từng là cốvấn trưởng của tổchức cảnh sát hình sựquốc tếvăn phòng Trung Quốc, chuyên gia phân tích hành vi phạm tội của tổchức FBI, tham gia điều tra hơn ba ngàn vụtrọng án trên khắp thếgiới và các bang của Mỹ, giáo sưđược vinh danh tại nhiều trường đại học trên thếgiới. Giờôngấy vừa mới nghỉhưu, nên vềnước đểan hưởng tuổi già.”
An tiên sinh gật đầu, rồi lập tức viết chi phiếu: “Đây là một triệu tệđểông làm kinh phí phá án, coi nhưkhoản tài trợcủa tôi.”
Giáo sưLương ***** thảđáp: “Tôi giơmột ngón tay không phải đòi ông một triệu tệ.”
An tiên sinh nghi hoặc hỏi lại: “Vậy… là một trăm triệu tệ?”
Giáo sưLương lắc đầu, quảquyết nói: “Một tuần! Khi ngồi xe trên đường đến đây tôi đã hiểu nội tình vụán. Tôi đảm bảo sẽphá được vụán này trong vòng một tuần.”
Phòng họp lại rộlên những tiếng bàn luận, một sốngười cảm thấy ông già này chém gió quá đà. Vụán này đang sa vào ngõ cụt, phía cảnh sát không có bất cứmanh mối nào, cũng chẳng điều tra được gì, vậy mà ông già dám khẳng định sẽphá án trong một tuần, há chẳng phải còn khó hơn bắc thang lên trời sao?
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc tỏý với An tiên sinh phía cảnh sát không thiếu kinh phí, mà cũng không thểnhận tiền phi pháp của người nhà nạn nhân, nên từchối mấy lần, An tiên sinh liền bảo ông quyên góp một triệu tệnày cho quỹtừthiện của công an Trung Quốc dành cho những liệt sĩđã anh dũng hi sinh vì an ninh tổquốc.
Sau khi giải tán cuộc họp, trong phòng chỉcòn lại ba người: phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc, nữtrợlí và giáo sưLương.
Nữtrợlí mởmáy tính, trên màn hình hiển thịsơyếu lí lịch của một sốcảnh sátưu tú khắp các tỉnh thành trên toàn quốc, đểgiáo sưLương chọn thành viên cho tổchuyên án đặc biệt. Giáo sưLương quan sát nữtrợlí của phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc một hồi lâu. Cô gái mặc đồng phục vest sơmi trắng, cổthắt chiếc khăn lụa rất trang nhã, tay ôm tập tài liệu, mái tóc mượt mà buộc gọn gàng thành đuôi ngựa phía sau, đôi tất giấy màu đen ôm trọn đôi chân thon dài, gợi cảm, mắt đen láy, sáng ngời, hàm răng trắng bóng, đều tăm tắp, nụcười rạng rỡnhưánh mặt trời.
Giáo sưLương mỉm cười hỏi: “Trong danh sách này có hồsơcủa cô không?”
Nữtrợlí ngẩn người một lát, rồi cũng cười đáp lời: “Không có, thưa giáo sư!”
Lương giáo sưnói: “Vậy thì tôi muốn cô gia nhập tổchuyên án!”
Nữtrợlí tròn mắt ngạc nhiên, cô hỏi: “Vì sao giáo sưlại chọn tôi?”
Giáo sưLương từtốn đáp: “Lí do rất đơn giản! Người có thểtrởthành trợlí của phó cục trưởng chẳng lẽlại là hạng xoàng sao?”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc vội vàng giới thiệu nữtrợlí cho giáo sưLương. Côấy tên là Tô My, tựhọc lập trình máy tính từkhi đang học cấp hai, biết năm ngoại ngữ, hội phó hội an ninh mạng quốc tếđã phát hiện ra cô khi lầu Năm Góc của Mĩtruy tìm mười hacker nguy hiểm nhất thếgiới, đồng thời còn phát hiện tổchức liên minh các hacker do cô bí mật sáng lập, tuy tổchức này không có nhiều thành viên nhưng đến từmọi đất nước trên thếgiới, mỗi hacker dưới trướng của cô đều có khảnăng trởthành thống soái của cuộc chiến thông tin.
Giáo sưLương hỏi: “Chỉcó vài bản lĩnh vặt vãnh đó thôi sao? Côấy còn biết làm gì nữa không?”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc nói: “Xin lỗi giáo sư! Tôi không có quyền tiết lộnhững chuyện chưa được phép đưa ra ngoài ánh sáng. Có điều Tiểu My đúng là một trong những hacker cao thủcó thểnắm được các lỗhổng bảo mật, các thủthuật mã hóa và giải mã. Lầu Năm Góc của Mĩvà liên minh hacker của côấy từng đối kháng dai dẳng trên mạng, cuối cùng lầu Năm Góc đành giơcờhàng đểkết thúc cuộc chiến này.”
Giáo sưLương hỏi luôn: “Sau đó côấy bịcác anh bắt gọn sao?”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc nói: “Nói chính xác hơn thì chúng tôi tuyển dụng côấy, sau nhiều năm khảo hạch, giờcôấy đang là một cảnh sát.”
Giáo sưLương châm điếu thuốc, hút một hơi, rồi nói: “Này cô gái! Sao cô lại muốn trởthành cảnh sát?”
Tô My thẳng thắn đáp: “Vì những ngành khác không dám dùng tôi.”
Thếlà tổchuyên án chỉthiếu hai người nữa! Giáo sưLương vẫn chưa liếc mắt đến danh sách các cảnh sátưu tú được tiến cửtrên máy tính, những cảnh sátưu tú nhiều lần được biểu dương không nằm trong phạm vi lựa chọn của ông. Giáo sưnói luôn ra hai cái tên: Họa Long và Bao Triển.
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc nhíu mày, ông ngập ngừng cất giọng với vẻkhó xử: “Giáo sưđổi một trong hai người đó được không? Tôi biết cậu tên là Họa Long này, có điều hiện giờcậu ta vẫn đang bịnhốt trong trại giam!”
Giáo sưLương nói: “Anh có đủkhảnăng thảcậu ta mà! Cứbảo lãnh tại ngoại rồi xét xửsau, đểcậu ta lấy công chuộc tội.”
Tô My bắt đầu đọc: Họa Long, sĩquan vũtrang, năm 1989 đoạt giải quán quân võ thuật toàn quốc, năm 1991 đạt giải nhất cuộc thi đấu đối kháng tựdo của cảnh sát trên toàn thếgiới, năm 1994 trởthành quán quân môn quyền anhởTam Á, năm 1995 giành được đai vàngởhạng sáu mươi kilogam cúp nhà vua Thái Lan, năm 1997 tựý đến Nhật Bản tham gia cuộc thi đấu đối kháng quốc tếK-l, bịcưỡng chếbắt vềnước nên chưa kịp giành thứhạng. Nhiều lần vi phạm kỉluật, sửdụng vũkhí cảnh sát phi pháp, bức cung, ép cung, uống rượu trong giờlàm việc, đánh bạc sau khi tan sở, tác phong sinh hoạt rất bê bối… Đúng là một lí lịch đầy vếtố.
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc hỏi: “Thếcòn cậu tên là Bao Triển kia, tôi chưa bao giờnghe thấy tên người này, cậu ta cũng là cảnh sát vũtrangư?”
Giáo sưLương nói: “Không phải!”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc hỏi tiếp: “Thếcậu ta là cảnh sát đặc nhiệm sao?”
Giáo sưLương lắc đầu.
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc lại hỏi: “Thếthì ít nhất cậu ta cũng phải là cảnh sát hình sựchứ?”
Giáo sưLương đáp: “Cũng không phải!”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc đành hạlệnh, trước khi trời sáng phải dùng trực thăng đưa được hai người mà giáo sưLương vừa chỉđích danh đến đây.
Một đêm đằng đẵng trôi qua, giáo sưLương đặc biệt lựa chọn phòng hội nghịbàn tròn đểđón tiếp hai thành viên mới này. Ý nghĩa của hội nghịbàn tròn là các thành viên tham gia bất phân chức vịlớn nhỏ, không được phép tôn trọng quá mức hay khinh thường bất cứai, mọi người đều bình đẳng đối thoại.
Họa Long đến trước, anh đứng trong phòng hội nghịbàn tròn, ghếch điếu thuốc trên môi, tỏvẻkhó chịu: “Sếp, tôi muốn quay lại trại giam!”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc cười trừ: “Họa Long, lâu lắm chưa gặp cậu nhỉ? Mọi chuyện vẫnổn đấy chứ? Tôi mời cậu đến đây là có việc cần nhờtới cậu, việc gì phải suy nghĩtiêu cực thếhả?”
Họa Long đáp: “Lần trước sếp tìm mấy tay cảnh sát ngầm. Hômấy, tôi còn đứng cùng họ, thếmà sau đó mấy tayấy đều ngã hết, muốn đứng cũng hết đường nhỏm dậy. Tôi vẫn muốn sống thêm vài ngày nữa!”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc hỏi: “Lần này vì sao cậu lại bịtống vào trại giam thế?”
Tô My đưa tập hồsơcho giáo sưLương, trên đó ghi chép vụán hình sựHọa Long gây sựđánh nhau cốý gây thương tích.
Họa Long bình thản đáp: “Đấm vỡmặt tay đội trưởng đội cảnh sát!”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc ngán ngẩm: “Lại đánh nhau à? Nghiêm trọng hơn còn cốý gây thương tích, nếu nghiêm trọng hơn nữa thì đã mắc tội ngộsát rồi đấy! Đây chính là con đường cậu muốn đi hay sao? Chi bằng gia nhập tổchuyên án? Sao hả? Tổchuyên án này do ban ngành công an tối cao thành lập, có quyền chỉhuy điều động tất cảcác cảnh sát trên toàn quốc. Các thành viên của tổchuyên án là những cảnh sát xuất sắc nhất được tuyển chọn từhàng vạn cảnh sátưu tú. Được chọn vào tổchuyên án là niềm vinh dựmơcũng không thấy của bất kì cảnh sát nào. Tổchuyên án phụtrách tiến hành điều tra, phá giải tất cảnhững vụán nghiêm trọng nhất trên khắp đất nước. Các đơn vịcảnh sát khác có trách nhiệm hết sức hỗtrợ, giúp đỡtổchuyên án phá án một cách vô điều kiện. Trình tựlà thếnày cảnh sát địa phương viết đơn xin gia nhập, sau khi hồsơđược nộp lên trên, chúng tôi sẽquyết định…”
Không đợi phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc nói hết câu, Họa Long đã chen ngang: “Được rồi! Sếp nói hết sức hỗtrợởđây có nghĩa là gì?”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc trịnh trọng giải thích: “Tất cảlực lượng cảnh sát địa phương phải phục tùng theo sựchỉhuy của các cậu, nghe theo sựphân công của các cậu. Thậm chí nếu cậu muốn lãnh đạo lau giày cho mình, thì lãnh đạo của cậu cũng phải phục tùng vô điều kiện!”
Nghe đến đây, hai mắt Họa Long sáng bừng: “Sếp! Thếnghĩa là nếu tôi gia nhập tổchuyên án thì dù lãnh đạo mời tổchuyên án đi giúp đỡ, các thành viên của tổchuyên án hoàn toàn có quyền từchối, phải không?”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc đáp: “Đúng vậy! Thép tốt phải đểdành làm lưỡi dao. Những vụán giao cho tổchuyên án phải là những vụán vô cùng nghiêm trọng và đặc biệt. Mỗi vụán đều là những vụkinh thiên động địa!”
Họa Long vẫn băn khoăn: “Liệu các lực lượng cảnh sát khác có nghe lời chúng tôi thật không? Nếu họkhông phối hợp thì rất khó phá án. Ví dụthếnày…”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc trấn an: “Vềchuyện này thì cậu cứyên tâm! Nếu vụán mà họtrình lên cấp trên không thểphá được thì cảnh sát địa phương phải chịu trách nhiệm trực tiếp, thậm chí có nguy cơtừchức, bởi vậy chắc chắn cảnh sát trưởng của các địa phương sẽcoi các cậu nhưnhững cứu tinh. Họkhông dang rộng hai tay chào đón các cậu mới lạ. Hơn thếnữa, tất cảkinh phí sẽdo họchi trả, điều duy nhất tôi cần làm là cửnhững cảnh sát xuất sắc nhất đi giúp họ, chứkhông vứt cho họmấy quảtrứng thối.”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc nói tiếp: “Trong vụán đầu tiên mà các cậu tiếp nhận, biểu hiện của các cậu nhưthếnào sẽđược viết vào bản báo cáo nhận xét.”
Họa Long thắc mắc: “Sếp nói vậy là ý gì?”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc đáp: “Khi thành lập tổchuyên án này, tôi phải chịu áp lực nặng nềchưa từng có từtrước đến nay. Hi vọng tổchuyên án sẽkhông làm tôi thất vọng, bằng không sẽphụlòng tin tưởng tuyệt đối của tôi. Nếu các cậu không thểphá nổi vụán đầu tiên này, thì tổchuyên án sẽđứng trước nguy cơbịgiải thể.”
Giáo sưLương hỏi: “Đây là mệnh lệnh sao?”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc nhún nhường: “Không! Đó là lời thỉnh cầu!”
Giáo sưLương hỏi tiếp: “Vậy nếu phá được thì sao?”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc đáp: “Thì sẽcó những vụán kếtiếp!”
Giáo sưLương thởdài: “Tôi mắc bẫy của cậu rồi!”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc cất tiếng cười sảng khoái!
Mọi người rất tò mò với thành viên cuối cùng của tổchuyên án, bởi người này không phải cảnh sát đặc nhiệm, lại cũng không phải cảnh sát vũtrang, thậm chí còn không phải cảnh sát hình sự. Tô My tìm được thông tin cá nhân của Bao Triển trên mạng Intemet.
Nếu dựa vào những tưliệu này thì thành viên cuối cùng của tổchuyên án có lí lịch vô cùng bình thường, không hềcó điểm nổi bật nào. Hơn thếnữa, dường nhưanh ta còn gặp vấn đềvềtrí tuệ. Bậc tiểu học mà anh ta cần học những bảy năm, trung học cũng mất những năm năm, vừa mới tốt nghiệp khoa điều tra của trường đại học cảnh sát, giờđang trong quá trình thực tập tại đội cảnh sátởquê nhà, thậm chí còn không thểcoi anh ta là cảnh sát dân sự.
Họa Long nói: “Ốla la… Lại còn tìm một kẻđần độn hơn cảtôi nữa sao?”
Tô My phản bác: “Biết đâu lại là một đại thiên tài?”
Giáo sưLương giới thiệu giản lược: “Bao Triển là một cô nhi, cha mẹmất sớm, được nhà họBao trong thôn nuôi dưỡng từthuởbé cho đến khi trưởng thành. Từnhỏ, cậu ta đã phải vừa học vừa làm, từng là nhân viên phục vụtrong nhà hàng, thợđiện, rồi bày bán sách ven đường, bán rau, bán báo… cứthếcho đến khi tốt nghiệp trường cảnh sát.”
Khi Bao Triển còn học trong trường cảnh sát, anh vẫn thường xuyên thưtừqua lại với giáo sưLương. Theo nhưgia phảthì Bao Triển là hậu duệtrực hệcủa Bao Chửng Bao Thanh Thiên.
Họa Long tỏvẻcoi thường: “Thếcũng đâu có gì giỏi giang, hậu duệcủa Bao Chửng dễcó đến mấy vạn người. Hàng nămởAn Huy đều tổchức hoạt động tếlễphỏng cổ.”
Giáo sưLương điềm tĩnh đáp: “Tôi chọn cậu ta chứng tỏcậu taắt không phải người thường.”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc tỏvẻnghi ngờ: “Tôi cũng muốn biết hậu duệcủa Bao Chửng rốt ruộc có điểm gì hơn người!”
Đúng lúc này cửa phòng họp liền bật mở, một thanh niên bước vào.
Một người có vẻbềngoài chẳng khác nào dân thường bước vào, nước da ngăm đen, mặt lớn, mũi to, chân đi đôi giày giải phóng quân.
Tô My đang định hỏi xem anh ta định tìm ai thì thấy người đó nghiêm trang chào theo kiểu nhà binh: “Bao Triển – Cảnh sát thực tập tại đội cảnh sát xã Bao Gia Phô Tử, huyện Gia Tường, tỉnh Sơn Đông báo cáo có mặt!”
Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc bước vềphía anh thanh niên, hỏi: “Vừa mới tốt nghiệp, vẫn đang trong giai đoạn thực tập mà đã được tuyển chọn vào tổchuyên án, cậu có cảm tưởng gì?”
Bao Triển hạtay xuống, đứng nghiêm trang, cất giọng dõng dạc: “Thềtrước quốc kì, từng lời nói hành động của cảnh sát tuyệt đối không vấy bẩn sao vàng. Thềtrước hiến pháp, từng suy nghĩý thức của cảnh sát tuyệt đối không phạm tới tôn nghiêm của pháp luật. Thềtrước nhân dân suốt đời suốt kiếp của cảnh sát tuyệt đối không phụsựkì vọng của nhân dân. Trước quốc kì và quốc huy, tôi xin thề: Sẽđấu tranh không ngừng nghỉđến giọt máu cuối cùng với mọi hoạt động phạm tội vì sựhưng thịnh của quốc gia, vì an ninh của nhân dân! Tôi thềsẽlàm tất cảvì sứmệnh thần thánh, vì sựhi sinh cao cảcủa các chiến hữu. Được làm cảnh sát và đứngởđây là vinh dựcủa cảđời tôi!”
Lời tuyên thệsôi sục nhiệt huyếtấy khiến phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc không thểkhông giơtay lên đáp lễ, rồi bảo: “Chào mừng cậu gia nhập tổchuyên án!”
Họa Long cất lời châm biếm: “Một cảnh sát mới vào nghềà?” Giọng anh mang hơi hướng trêu chọc.
Giáo sưLương nói với Bao Triển: “Xem ra cậu phải cho họxem tài nghệcủa mình mới được!”
Giáo sưLương bảo Bao Triển nhắm mắt lại, quay người đi, lưng xoay vềphía mọi người, rồi ông lấy trong túi áo ra một chiếc bút máy, giơlên cao hỏi Bao Triển: “Gì đây?”
Bao Triển nhắm hai mắt, đáp ngay không cần suy nghĩ: “Bút máy nắp xoay hiệu Parker!”
Họa Long thấy hơi khó tin, liền móc ngay bao thuốc ra, giơlên hỏi tiếp: “Thếcái gì đây?”
Bao Triển đáp: “Thuốc lá hiệu Trung Hoa, vẫn còn nửa bao!”
Tô My nghi ngờBao Triển giởtrò, có lẽtrong phòng có vật gì đó phản quang, anh ta đã lén nhìn trộm và đoán ra được. Nghĩvậy, cô liền tháo chiếc khăn lụa quàng trên cổ, bịt chặt hai mắt Bao Triển, thắt nút sau đầu. Cuối cùng Tô My giơtay lên, trong tay cô không cầm bất cứvật gì. Tô My hỏi: “Trong tay tôi là thứgì?”
Bao Triển trầm ngâm một lát rồi đáp: “Không có gì hết, chỉcó… mùi nước hoa.”
Mọi người ngỡngàng, thì ra Bao Triển có khứu giác vô cùng khác thường. Những nhà chếtạo nước hoa Pháp cao cấp đều có thểdùng mũi ngửi đểphát hiện ra các loại hoa khác nhau được dùng trong nước hoa.
Chuyện này không có gì kì lạ, mà điều khiến người ta không thểhiểu nổi là làm sao Bao Triển có thểbiết hiệu chiếc bút máy và bao thuốc lá?
Bao Triển điềm nhiên giải thích: “Trong một lần viết thưcho tôi, giáo sưđã nhắc hiệu chiếc bút máy, còn việc biết hiệu bao thuốc là vì lúc mới bước vào phòng, tôi đã nhìn thấy Họa Long hút điếu thuốc hiệu Trung Hoa.”
Thếlà tổchuyên án chính thức thành lập. Không có bất kì nghi thức nào! Không có ánh đèn chớp nháy của máyảnh, cũng không có phóng viên! Nhưng đó lại là ngày có ý nghĩa lịch sửđối với ngành cảnh sát Trung Quốc!
Bốn thành viên của tổchuyên án, người nào cũng sởhữu một tuyệt kĩsiêu phàm.
Giáo sưLương ThưDạcó kinh nghiệm phá án phong phú, tưduy thông tuệ, giỏi phát hiện và suy luận.
Bao Triển có khứu giác đặc biệt nhạy cảm và khảnăng quan sát xuất sắc.
Họa Long – sĩquan cảnh sát vũtrang, giỏi võ và có sức khỏe phi thường.
Tô My – cao thủhacker, có thểcung cấp mọi thông tin kĩthuật.
Tình hình vụán bây giờrất khẩn cấp, thiên kim tiểu thưnhà họAn mất tích trong đường sắt tàu điện ngầm một cách kì bí, chưa rõ sống chết ra sao. Giáo sưLương đã mạnh miệng hứa sẽphá án trong vòng một tuần khi hiện tại tổchuyên án không có bất kì manh mối nào. Các thành viên lập tức lao vào nhịp độkhẩn trương của công việc. Họcoi phòng hội nghịnày nhưvăn phòng làm việc. Mặc dù tổchuyên án mới được thành lập chưa lâu, mọi người còn chưa quen biết nhau lắm, nhưng tất cảđều có chung một mục đích, đó là nhanh chóng phá được vụán này!
Phó cục trưởng đứng đợi mãiởcửa, ông ngồi xuống ghế, nghiêng đầu lơmơmuốn ngủ.
Buổi chiều, Họa Long đánh thức phó cục trưởng dậy: “Sếp! Phiền sếp gọi hết mấy em xinh đẹp trong cục chúng ta đến đây giúp nhé!”
Cục phó lơngơkhông hiểu: “Hả? Gì cơ? Mấy em xinh đẹp sao?”
Họa Long giải thích: “Sếp! Tổchuyên án vừa họp và ra quyết định, chỉcần nữcảnh sát tham gia chuyên án, mà phải xinh xinh chút đấy!”
Phó cục trưởng vẫn chưa hiểu, nhưng vẫn y lời Họa Long, lập tức triệu tất cảnữcảnh sát xinh đẹp trong ngành đến phòng họp. Các nữcảnh sát xếp thành mấy hàng đứng sát tường, lầm rầm bàn tán, không rõ vì sao tổchuyên án lại triệu tập họtới. Họthấy phòng họp vốn sạch sẽgọn gàng mọi hôm giờđã biến thành gian phòng luộm thuộm, trên tường đính đầy mảnh giấy nhớtrên cửa sổdày đặc những con chữđược viết bằng bút dạ, trên mặt đất lảtảnhững tệp công văn giấy tờ, ba chiếc máy tính đều đang mở, một trong sốđó đang nhanh chóng scan tài liệu gì đó, rõ ràng tổchuyên án đã làm việc không ngừng nghỉtrong căn phòng này.
Giáo sưLương nói: “Bây giờtôi sẽcông bốtình hình vụán, hung thủchắc chắn vẫnởtrong phạm vi thành phốnày…”
Một nữcảnh sát lập tức ngắt lời ông, cô hỏi: “Sao giáo sưcó thểkhẳng định chắc chắn nhưvậy? Và tại sao lại bắt đầu lục soát từphạm vi trong thành phố”
Giáo sưLương hỏi lại: “Không lẽta nên bắt đầu lục soát từngoại vi thành phốsao?”
Phó cục trưởng ra hiệu cho mọi người không được cắt ngang lời giáo sư. Giáo sưLương tiếp tục nói: “Thực ra vụán này vô cùng đơn giản. Điểm khó khăn duy nhất là chúng ta không hềcó bất kì manh mối nào. Nhưng không có manh mối thì chúng ta phải tạo ra manh mối. Tính chất của vụán này cho phép ta đặt ra bốn khảnăng: Một là An tiểu thưtựmuốn mình mất tích; hai là cô ta đã bịhung thủgiết chết rồi phi tang đểtrảthù cá nhân, ba là cô ta bịbắt cóc tống tiền, bốn là bịhung thủbắt giữvà giam cầm. Trong bốn khảnăng trên thì khảnăng đầu tiên ít nhất và khảnăng cuối cùng lớn nhất. Phương hướng điều tra luôn lựa chọn khảnăng lớn nhất, nghĩa là chúng tôi sẽtiến hành rà soát từphạm vi nội thành, chứkhông bắt đầu từngoại thành. Câu hỏi đặt ra là tại sao hung thủlại bắt người và giam giữ? Hung thủcó thểlà ai? Câu trảlời rất đơn giản – Y chính là kẻchuyên quấy rối tình dục trong tàu điện ngầm.”
Bao Triển bổsung thêm: “Theo suy luận bốn cấp leo thang trong hình sựthì khảnăng lớn nhất có thểxảy ra là hung thủchính là một tên chuyên quấy rối tình dục thường hoạt độngởkhu vực tàu điện ngầm, nhìn thấy các cô gái xinh đẹp gợi cảm liền nảy sinh dục vọng. Có lẽtại một điểm mù nằm ngoài tầm kiểm soát của hệthống camera trong khu vực trạm nghỉ, An tiểu thưxinh đẹp đã bịhung thủđánh ngất bằng phương pháp nào đó, sau đó y sẽnhét nạn nhân vào túi to hoặc ba lô kéo, rồi đưa đến hangổ.”
Tô My nói: “Các đồng chí, nhiệm vụhiện giờcủa các đồng chí là phải đi bắt những tên yêu râu xanh hoạt độngởkhu vực tàu điện ngầm, bởi vậy các đồng chí cần mặc quần áo gợi cảm, trang điểm thật đẹp. Sau khi bắt được chúng, trọng điểm điều tra là xét hỏi xem trong ngày cô An Kỳmất tích, những tên yêu râu xanh nào đã từng nhìn thấy cô ta trong nhà ga tàu điện ngầm. Các đồng chí đều phải đem theoảnh của cô An Kỳvà thay cảnh phục bằng thường phục!”
Một nữcảnh sát trung niên tầm ngoại tứtuần liền dõng dạc hô lớn: “Rõ!”
Họa Long chọc: “Thímơi! Thím làmơnởnhà cho đỡvướng cẳng, đểcác em trẻđẹp đi được rồi!”
Nữcảnh sát trung niên nọtrừng mắt hỏi: “Tôi là đảng viên! Tôi chưa bao giờsợđấu tranh với lũngười xấu… Ý cậu nói tôi không đẹp chứgì?”
Mọi người phá lên cười…
Thực ra trong tàu điện ngầm chỉcó hai loại người: Yêu râu xanh và không phải yêu râu xanh!
Họa Long và Bao Triển ngồi trên ghếtàu điện ngầm. Cách đó không xa, Tô My đứng gần cửa ra vào, nắm chặt vào vòng bám tay trên tàu giảdạng hành khách. Cô mặc đồng phục, trông không khác gì một tiếp viên hàng không xinh đẹp và gợi cảm. Nếu là yêu râu xanh, chắc chắn hắn không thểnào bỏqua!
Vì chân giáo sưLương không tiện đi lại nên ông không tham gia hoạt động lần này, mà chỉngồi ngồi trong văn phòng quan sát camera.
Các nữcảnh sát xinh đẹp mặc trang phục vừa thời thượng vừa thời trang, tản ra khắp các toa tàu thực hiện nhiệm vụ. Họlén đưa mắt nhìn các hành khách xung quanh, thầm đánh giá vàước đoán xem ai có khảnăng là yêu râu xanh. Đối với những cảnh sát đêm ngày làm bạn với khẩu súng và hiểm nguy thì nhiệm vụnày vô cùng mới mẻvà khiến họhưng phấn. Có lẽvì sựnhạy cảm và tinh thần cảnh giác cao độđặc thù của các nữcảnh sát, nên nữcảnh sát trung niên nọđã bắt nhầm người, suýt nữa phá hỏng cảlần hành động này. Tô My khẽthì thầm vào bộđàm không dây khuyến cáo các nữcảnh sát không được quên mình là ai. Dẫu xác định đúng đối phương là yêu râu xanh cũng không được bắt chúng ngay tại trận, tránh đánh rắn động cỏ, gây chú ý cho những người xung quanh, Bao Triển đưa mắt quan sát bốn phía, một người đàn ông trung niên quần áo xộc xệch, nhếch nhác tiến lại gần. Bao Triển cảnh giác liếc hắn. Người nọtránh ánh mắt anh. Một lát sau, hắn dừng lại cạnh Bao Triển, hơi cúi người nhếch mép nửa nhưcười nửa nhưkhông, thì thầm bảo: “Mấy hôm trước vớt được một tửthi nữkhông đầu trong hồnhân tạoởcông viên. Cậu muốn biết ai giết cô ta không?”
Bao Triển chột dạ, tim đập thình thịch. Họa Long cũng nghe thấy, anh đưa mắt ra hiệu cho Bao Triển chớvội hành động.
Gã trung niên nọthấy mặt Bao Triển chứa đầy vẻhoài nghi, liền nói tiếp: “Tháng trước, một đám người cầm dao giết chết một tài xế. Cậu có biết chuyện này không?”
Bao Triển đáp: “Không biết!”
Gã trung niên nọtiếp tục: “Gần đây các băng nhóm xã hội đen hoành hành rất dữdội, chúng có súng, chuyên hoạt độngởcác bến tàu, trạm xe, cướp giật đồcủa khách ngoại tỉnh…” Giọng hắn càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng trầm xuống. Cùng lúc đó, tay hắn thò vào trong ba lô sau lưng…
Họa Long đứng bật dậy. Bao Triển đang do dựkhông biết nên lập tức bắt hắn hay tiếp tục án binh bất động thì thấy hắn móc ra một tập báo dày trong ba lô, tài tình nhưngười ta làmảo thuật. Hắn cười nói: “Mua một tờPháp luật ra ngày hôm nay là biết liên à! Vụán động trời nào cũng có tuốt!”
Đúng là một phen thần hồn nát thần tính! Họa Long sừng sộbước tới, túm cổáo gã trung niên quát: “Biến!”
Gã trung niên bán báo thấy Họa Long trừng mắt liền len lén chuồn thẳng sang toa khác.
Tàu đến trạm tiếp theo, hành khách ùn ùn kéo vào, mọi người đều bịxô vào trong góc. Tô My cũng bịép vào một góc tàu. Phía sau cô là một thanh niên với dáng vẻgiống c xanh đi theo dòng hành khách ra khỏi ga. Tô My đi theo sau, cô trừng mắt nhìn gã thanh niên, tức giận đến mức không thốt nên lời.
Lần hành động này, đội cảnh sát bắt được tất cảsáu tên yêu râu xanh trong tàu điện ngầm. Tất cảbọn chúng đều do Bao Triển và phân cục phó trực tiếp thẩm vấn.
Họa Long đùa Tô My, anh hỏi cô có muốn tham gia ghi bút lục không. Tô My trừng mắt lườm anh, không thèm trảlời.
Cuộc thẩm vấn kết thúc mà không có bất kì thu hoạch nào. Ngoài việc tựcảm thấy hối hận vềhành vi của mình ra, thì sáu tên yêu râu xanh chuyên quấy rối tình dục hành khách nữtrong tàu điện ngầm đều thanh minh mình chưa bao giờnhìn thấy An tiểu thư. Họkhông hềcóấn tượng với bứcảnh của An Kỳ. Bao Triển, Họa Long, Tô My bắt đầu thấy hơi nản. Họquay vềvăn phòng chuẩn bịbáo cáo tình hình với giáo sưLương ThưDạ.
Giáo sưLương đang tập trung tinh thần quan sát từng hìnhảnh camera trong máy tính, thậm chí ba thành viên của tổchuyên án bước vào lúc nào ông cũng không hềhay biết.
Tô My thởdài: “Hầy! Tôi đã xem cuốn băng này hàng trăm lần rồi, phân cục đường sắt cũng xem nát cảcuốn băng nhưng chẳng có gì.”
Tại thời điểm An Kỳmất tích, trong băng camera không hềxuất hiện bất kì hìnhảnh nào của cô ta suốt quá trình từkhi cô ta bắt đầu bước vào ga tàu cho đến khi chuyến tàu điện ngầm cuối cùng khởi hành. Ngay cảtrong camera đặtởcác cửa ra của nhà ga cũng không hềphát hiện thấy bóng dáng An Kỳ. Điều đặc biệt là cảnh sát tuyệt đối không phát hiện bất kì kẻkhảnghi nào mang hành lý xách tay hoặc ba lô khoác vai xuất hiện trong camera.
Giáo sưLương xoay máy tính vềphía Bao Triển, Họa Long và Tô My, rồi trầm giọng bảo: “Các cô cậu đã bao giờxem phim kinh dịlúc nửa đêm chưa?”
Ba người nhìn vào màn hình vi tính, họlập tức trông thấy cảnh tượng khiến người ta dựng tóc gáy hiện lên trong camera giám sát mọi hoạt động của đường tàu. Chuyến tàu cuối cùng đã khởi hành từlâu, thời gian trên màn hình hiển thị0:10, đường sắt tịnh vắng bóng người, sân ga mờtối bởi người ta đã tắt bớt bóng đèn.
Bao Triển, Họa Long và Tô My lờmờnhìn thấy phía dưới đường tàu có một phụnữcúi gập lưng hai tay buông thõng, đầu gục xuống, tóc rủlơphơtrùm hết khuôn mặt. Cô ta lừlừtiến lại gần sân ga.
Trên thếgiới từng xuất hiện rất nhiều vụhung án ly kì xảy ra trong khu vực tàu điện ngầm.
Năm l974, tại New York, Mỹ, một nhóm khủng bốbịt mặt bắt giữhành khách trong tàu điện ngầm làm con tin. Cứcách một tiếng, chúng lại giết một người đểuy hiếp chính phủ, đòi khoản tiền chuộc khổng lồ. Đối diện với lực lượng cảnh sát dày đặc vây bốn phía, sau khi nhận được tiền chuộc, nhóm khủng bốbịt mặt lập tức biến mất một cách vô cùng thần bí ngay dưới lòng đất. Sau đó, một công nhân tuần tra đường sắt phát hiện bọn chúng đã đào trước một đường hầm bí mậtởgần đó.
Năm 1982, tại tàu điện ngầmởLondon xảy ra một vụthảm án, vì mất điện nên đoàn tàu điện ngầm buộc phải dừng lại giữa đường. Sáu hành khách bịgiết dã man. Một hành khách say rượu nằm ngủởgóc khuất nên may mắn thoát khỏi kiếp nạn. Ông ta lấy máyảnh chụp lại hiện trường hung án. Sau khi được đăng trên tờ“The Times”, bứcảnh đó đã tạo ra cơn địa chấn rúng động toàn thếgiới. Đây chính là vụán “Ma cắt cổ” nổi tiếng trong lịch sửphạm tội. Đến tận ngày nay, vụán này vẫn chưa có lời giải.
Người phụnữxuất hiện trên màn hình không phải ai khác, mà chính là An Kỳ!
Trong camera, tưthếcủa cô ta trông vô cùng quái dị, lưng cúi gập, đầu gục xuống, hai tay buông thõng.
Phía dưới thân thểcô ta còn có một người khác. Kẻđó đang cõng An Kỳđi trong sân ga.
Vì ánh sáng rất kém nên hìnhảnh của họtrông lờmờ. Kẻcõng An Kỳchỉlộnửa đầu, phần còn lại đều bịtóc của An Kỳche khuất, bởi vậy rất khó phân biệt các đặc trưng vềdiện mạo và kiểu tóc của y. Tô My phóng to hìnhảnh lên một trăm lần, rồi dùng kĩthuật xửlý kích hình rõ nét, kết quảtrên màn hình hiện ra một kẻđội mũgiáp!
Giáo sưLương lập tức gọi điện thoại cho phân cục trưởng phân cục đường sắt, yêu cầu ông ta thẩm vấn trọng điểm những kẻquấy rối tình dục hành khách nữvừa bịbắt ngày hôm nay xem ai là công nhân xây dựng hoặc lính cứu hỏa, ai thường đội mũbảo hộlao động ra vào nhà ga.
Bao Triển bổsung thêm: “Hãy tìm người đàn ông trung niên chuyên bán báo trong nhà ga và thẩm vấn anh ta. Có lẽanh ta sẽcung cấp được một vài manh mối hữu ích.”
Một lát sau, chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt đã lôi được gã trung niên bán báo đến văn phòng của tổchuyên án. Hắn bịcòng tay, miệng lải nhải kêu oan: “Tôi chỉđi bán báo, có làm gì phạm pháp đâu mà vô cớbắt tôi?”
Bao Triển bước đến chỗhắn, mởkhóa còng tay rồi bảo: “Xin lỗi ông anh! Chúng tôi chỉmuốn ông anh hợp tác với cảnh sát phá án. Tôi vốn định mời ông anh đến, chẳng ngờhọlại bắt ông anh thếnày!”
Gã bán báo vẫn còn bực mình, hắn tỏvẻkhó chịu đáp lời: “Tôi đếch biết gì sất! Đừng hỏi vô ích!”
Chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt liền nghiêm giọng quát: “Tốt nhất anh hãy ngoan ngoãn phối hợp với cảnh sát!”
Bao Triển cầm ba lô đựng báo của gã trung niên, kiểm tra một lát, thấy bên trong còn một sập báo, anh bảo: “Tôi mua hết chỗbáo này! Có điều tôi muốn hỏi thăm một việc, mong ông anh trảlời giúp. Ông anh có đểý thấy ai trong nhà ga hay đội mũgiáp không? Ông anh thấy hắn có hành động gì khảnghi giống nhưkẻtrộm hay kẻquấy rối tình dục không?”
Tay bán báo nghe vậy mới nguôi giận, giọng nói cũng hòa nhã hơn, hắn bắt đầu thao thao bất tuyệt. Quảthực hắn đã cung cấp được một manh mối vô cùng quan trọng. Ngày nào gã trung niên này cũng bán báo trong nhà ga, hắn nhìn thấy rất nhiều người đội mũgiáp, đa sốđều là công nhân, sốít là các ca sĩlang thang đội mũbảo hiểm xe máy, ngoài ra còn có một người đặc biệt, ngày nào anh ta cũng ngồiởga tàu điện ngầm, nom vừa giống thợđiện, lại vừa hao hao giống công nhân đường sắt, dường nhưanh ta thiếu một bên tai nên luôn đội mũbảo hiểm đểche phần tai bịmất. Anh ta không đi làm, mà ngồi cảngày trong nhà ga.
Chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt tìm một chiếc mũgiáp, gã trung niên bán báo lập tức nhận ra ngay: “Đúng vậy! Anh ta đội chiếc mũnày!”
Sau khi đối chiếu các thông sốkĩthuật thì thấy chiếc mũnày hoàn toàn trùng khớp với chiếc mũthấy trong camera.
Giáo sưLương nói: “Rất có khảnăng nghi phạm là công nhân phục vụtrong ngành đường sắt. Từcamera có thểnhận ra y cốtình cúi đầu thật thấp đểtránhống kính. Điều đó chứng tỏy rất thông thạo các vịtrí camera được bốtrí trong nhà ga.”
Chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt nói: “Những công nhân đội mũbảo hiểm làm việc trong đường sắt thường là công nhân tuần tra, công nhân tu sửa đường tàu, thợđiện, thợcơkhí… Những người này đều làm ca đêm, một sốlà công nhân thời vụ, sau khi các chuyến tàu hoạt động vào ban ngày kết thúc, họsẽtiến hành kiểm tra và sửa chữa đường tàu vào ca đêm.”
Giáo sưLương đưa ra phỏng đoán: “Rất có khảnăng nghi phạm là kẻbịhủy hoại dung nhan, tính tình lập dị, hướng nội, không thích giao tiếp với mọi người. Y làm công việc thấp kém, thường bịmọi người coi thường. Có lẽy vẫn độc thân và sởhữu không gian độc lập, chỉvậy y mới có nơi đểcầm tù người bịhại.”
Chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt nói: “Giáo sưnói vậy khiến tôi nghĩđến một người. Anh ta là công nhân chuyên xửlý nước thải, trông mặt mũi rất xấu xí, không có vợcon. Anh ta còn chơi gái và bịphạt tiền nữa. Kì lạlà sau khi tiểu thưAn mất tích thì không thấy anh ta đi làm. Ngay cảmấy hôm nay phát lương cũng không tìm được anh ta.”
Trung tâm xửlý nước thải đường sắt có sáu trạm trung chuyển, tất cảđều nằm trong đường hầm, giữa sốđó có một trạm nằmởga tàu điện ngầm gần sân bay.
Đáng lẽAn Kỳsẽphải xuất hiện tại lối raởga này, nhưng cô ta lại mất tích một cách thần bí.
Hômấy, An Kỳđã đăng trên mạng xã hội một đoạn nhưsau:
“Trưa nay, đầu bếp người Pháp nhà mình làm cơm rõ ngon. Ghét thật! Tiểu thưđây đang giảm béo cơmà! Mình nặng quá bốn lăm kí rồi! Mình và bạn trai chỉuống chút rượu vang Château Lafite Rothschild, giá chai rượu này đủđểmột nông dân sống cảnăm. Muốn đi Praha ăn kem quá! Hay đi Hawaii ăn chè kemởbãi biển cũng được!”
Sang phòng trang điểm, lấy chai khoáng dưỡngẩm đổlên miếng bông Uemura, xoa lên mặt, sau đó thoa kem LaMer, rồi gọi điện cho thợtrang điểm của gia đình lên tầng giúp mình trang điểm nhẹnhàng.
Xong rồi! Giờchuẩn bịra ngoài shopping thôi! Vào kho đểxe, chọn con Porsche Cayenne màu hồng. Đúng rồi! Mình mua liền bảy chiếc Porsche, phun thành màu mình thích. Quần áo hôm nay hợp với con xe màu hồng.
Tiếp đến lái xe tới quảng trường Vạn Long, nói thật, mình không thích Vạn Long lắm, hàng họchẳng bắt kịp xu hướng thời trang quốc tếchút nào, có điều mình cũng mua được ít đồ, tiêu hết mỗi hơn ba trăm ngàn tệ. Hôm nay mua sắm ít nên chẳng thấy vui gì cả.
Hơi mệt! Thếlà vào luôn StarbucksởCITI Pacific ngồi nghỉ. Vừa mới châm điếu Reasurer lên thì con bé nhân viên phục vụđã lù lù xuất hiện bảo không được hút thuốc, còn bảo tiểu thưđây phải ra ngoài quán ngồi nữa chứ? Làm gì có chuyện vô lý đó? Tức chết đi được! Mình tiện tay tặng luôn một tát, sau đó hỏi nó có biết bổn tiểu thưlà ai không? Rồi lôi ngay thẻngân hàng siêu Vip của Thụy Sỹra vứt vào mặt nó, bảo: “Hôm nay bổn tiểu thưbao trọn quán này luôn! Còn nữa, gọi quản lý nhà hàng ra đây, tôi muốn ông ta đuổi việc cô!”Ối mẹ, nó khóc quá trời luôn, biến luôn khỏi tầm nhìn của mình. Hứ! Dám chống lại bổn tiểu thưthì chỉcòn đường chết.
Thôi! Không viết nữa, tối còn phải ra sân bay đi Nhật dựtuần lễthời trang quốc tế. Hẹn gặp lại, các Fans của tôi!”
Sau đó An Kỳbịkẹt xe, buộc phải đi tàu điện ngầm, đó là chuyến tàu cuối cùng ngày hômấy. Sau khi đến ga tàu gần sân bay, cô gái có tínhưa sạch sẽquá mức này liền đi rửa tay trong nhà vệsinh. Phòng vệsinh không một bóng người, nền nhà trơnướt, không may An Kỳtrượt chân ngã xuống sàn. Một người đàn ông đội mũgiáp bước tới đỡcô ta dậy, An Kỳghê tởm xua tay ra, quát lên: “Bẩn chết đi được! Cút ra chỗkhác! Thật đáng ghét!”
Cô ta rửa tay lại rồi ngẩng đầu lên. Từtrong gương của phòng vệsinh cô ta nhìn thấy một người đàn ông đội mũgiáp đang đứng phía sau lưng, ánh mắt anh ta lộhung quang.
An Kỳsợrun cầm cập, tất tảđịnh bỏđi, nhưng chợt thấy sau gáy tê rần, rồi một cơn đauập đến, cô ta khẽco giật và ngất đi.
Lúc tỉnh lại, An Kỳphát hiện mình đangởtrong đường hầm tối om của đường sắt. Một người đàn ông cõng cô ta trên lưng. An Kỳhoảng loạn kêu gào thảm thiết, giãy giụa hòng thoát ra, nhưng tay và chân cô ta đã bịtrói chặt. Gã đàn ông đặt An Kỳxuống đất, lấy băng keo dán chặt miệng cô ta lại, sau đó tiếp tục vác An Kỳtrên vai mặc cho cô ta úớkêu van. Y sải bước dài tiến sâu vào nơi tối tăm trong đường sắt.
Tiếng hát của gã đàn ông vang vọng giữa đêm đen. Y hát một bài hát xưa cũ:
“Hỏi người có thiên trường địa cửu hay không? Tiểu thuyết lãng mạn đều nói có! Ai viết cho anh một bản tình ca bất hủ? Dẫu trời có tình thì đất vẫn cỗi. Anh chỉlo mình không thểđợi được đến ngày đó thôi! Phải làm sao mới đối mặt được với những mâu thuẫn trong lòng? Xưa nay yêu không ngụy biện, yêu không hối hận! Tất cảcủa em vĩnh viễn thuộc vềanh, nếu em là truyền thuyết của anh…”
An Kỳtiếp tục ngất lịm!
Trong đường sắt cũng có một sốdân lang thang cưngụ, ví nhưngười ăn mày, những kẻkhông nhà đểvề, họtìm một góc rồi ngủvạngủvật trên mấy tờbáo. Chẳng ai quan tâm đến họ, cũng chẳng ai buồn hỏi họ. Người công nhân xửlý rác thải nọcũng sốngởmột trạm trung chuyển trong đường hầm. Anh ta là công nhân thuê thời vụ. Gian phòng nhỏtối tăm sặc mùi tanh nồng chính là ngôi nhà tạm bợcủa anh ta.
Phân cục phó phân cục cảnh sát đường sắt và chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt dẫn theo đội cảnh sát, họbừng bừng khí thếmen theo đường hầm hướng vềtrạm trung chuyển xửlý nước thải. Bao Triển và Họa Long đều có linh cảm sắp phá được vụán này. Lẽra Tô My không cần tham gia, nhưng lòng tò mò đã thôi thúc cô đến hiện trường đểxem bộdạng đáng thương khi bịgiam cầm của thiên kim tiểu thưnhà họAn.
Khi sắp đến trạm trung chuyển, mọi người nóng lòng đến mức gần nhưtất cảđều cất bước chạy.
Từvăn phòng của tổchuyên án, giáo sưLương phải nói vào bộđàm không dây nhắc nhởmọi người: “Có năm nhân tốdễphá vỡhiện trường vụán, trong đó nhân tốnghiêm trọng nhất chính là cảnh sát!”
Lời cảnh báo của giáo sưkhiến bước chân mọi người bất chợt chậm lại. Họcẩn trọng tiến vềphía trạm trung chuyển. Dưới ánh đèn halogen, gian phòng nhỏnom chẳng có gì bất thường, bên trong tối nhưhũnút, dường nhưtrống không.
Họa Long bước lại gần, giơchân đạp cửa, cánh cửa sắt không khoá, một tiếng “keng” vang lên, cánh cửa mởbật ra rồi chậm chạp đàn hồi trởlại.
Từkẽhởcủa khe cửa, mọi người phát hiện có một người đang nằm trên sàn nhà!
Một người khổng lồ!
Nói chính xác hơn, đó chính là một cỗxác trương phình thành khổng lồ!
Cửa lại được mởra, mấy cảnh sát đứng phía trước lập tức gập người nôn thốc nôn tháo. Tô My chỉliếc nhìn, rồi liền quay mặt đi, lợm giọng buồn nôn.
Tửthi đã phân huỷởmức độcao, phần mặt phù thũng, con ngươi lồi ra ngoài, phần bụng tròn vo nhưquảbóng, khí xâm nhập vào trong, trởnên trương phình.
Bao Triển thốt lên: “Xác trương phình!”
Sau khi chết năm đến bảy ngày, tửthi sẽphình to giống nhưngười khổng lồ. Trong y học, hiện tượng này được gọi là hiện tượng xác trương phình do phân hủy.
Phân cục phó và chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt cốkìm nén cảm giác lợm giọng đang cồn cào trong dạdày, bước đến gần xem xét. Một cảnh sát chụpảnh làm bằng chứng. Đột nhiên cỗxác phát nổ! Một tiếng “Bụp!” vang lên, nước dịch trong cơthểtửthi bắn tung tóe, mùi hôi thối kinh tởm tỏa ra.
Khí phân huỷkhiến áp lực trong bụng tửthi tăng cao, đến lúc không thểchịu nổi, tửthi sẽphát nổ.ỞHàn Quốc từng xảy ra một vụviệc rất ly kì, tửthi thai phụphình to rồi phát nổ, khi phát nổtrong bụng tửthi vọt ra một đứa trẻ!
Mặc dù bây giờkhông thểnhận dạng được diện mạo của tửthi, nhưng dựa vào quần áo nạn nhân mặc tại hiện trường, nhóm máu và dấu vân tay, cảnh sát xác định nạn nhân chính là người công nhân xửlý nước thải nọ. Bác sĩpháp y bước đầu kiểm tra tửthi đã đưa ra kết luận, nguyên nhân dẫn khiến công nhân xửlý nước thải nọtửvong là bịngười ta đánh ngất rồi bóp cổđến chết. Nạn nhân đã chết khoảng năm ngày truớc đó, đó cũng chính là thời điểm An Kỳmất tích.
Vụán đột nhiên trởnên ly kì và khó hiểu. Nghi phạm duy nhất đã chết, không những vậy anh ta còn trởthành một cỗxác khổng lồvà phát nổ.
Vậy ai là hung thủgiết anh ta?
Hiện giờAn Kỳđangởđâu?
Nếu vụán đầu tiên không thểphá giải thì tổchuyên án sẽđứng trước nguy cơbịgiải tán!
Mọi người đều ngồi trong văn phòng chờđợi kết quảkhám nghiệm của bác sĩpháp y, chẳng ai nói với ai câu nào.
Lần đầu tiên trong đời Bao Triển hút thuốc. Đối với anh, được gia nhập tổchuyên án là cơhội mà cảđời anh mơcũng không thấy. Từnhỏđến lớn anh đã phải chịu đựng biết bao khổcực. Những năm tháng khó khănấy đã nuôi dưỡng thói quen nhẫn nại và ý chí kiên cường. Khi vấp phải khó khăn, dẫu cúi đầu thì vẫn phảiưỡn ngực. Tuy vậy cũng vì thếnên anh luôn cảm thấy tựti trong lòng, chưa bao giờanh cất tiếng cười lớn, dẫu mỉm cười cũng nhíu hai đầu mày lại. Anh tựhỏi mình, chẳng lẽlại phải vềđội cảnh sát xã làm một viên cảnh sát thực tập quèn hay sao?
Trên thếgiới này không có kẻphạm tội thông minh, mà chỉcó cảnh sát kém cỏi. Không vụán nào có thểche đậy kín bưng. Không phá được án là vì cảnh sát chưa làm tốt, nguyên nhân chưa làm tốt là vì cảnh sát vẫn chưa đi sâu sát thực tế.
Bất kì tửthi nào cũng biết nói, chỉcần tìm cách đểnghe nó nói mà thôi.
Một mình Bao Triển đến hiện trường. Anh thẫn thờtrong gian phòng xửlý nước thải xộc mùi hôi thối rất lâu. Anh ngồi suy ngẫm giữa bóng tối mênh mông của đường hầm, nhưng vẫn không phát hiện ra manh mối nào. Lúc trởlại văn phòng thì đã có kết quảthẩm định của phòng kĩthuật và phòng vật chứng. Vật chứng được phát hiện tại hiện trường phạm tội không nhiều, tại hiện trường không thấy dấu vết vật lộn, cũng không lấy được dấu vân tay hay vân chân. Ngoại trừmột đôi giày ra, thì không hềcó vật khảnghi nào khác. Cỡchân của người công nhân xửlý nước thải là bốn mươi bốn, trong khi đôi giày phát hiện tại hiện trường vụán mạng lại mang sốbốn mươi hai.
Giáo sưLương xem đi xem lại bứcảnh hiện trường rồi lại cầm đôi giày lên quan sát tỉmỉ. Ông gật đầu nói: “Đôi giày này là của hung thủđểlại!”
Đây là đôi giày vải rất phổthông, có thểtìm muaởbất cứcửa hàng, cửa hiệu nào.
Giáo sưLương lại hỏi: “Có lấy được ADN từđôi giàyấy không?”
Nhân viên phụtrách phòng vật chứng nói: “Nước ta vẫn chưa thành lập được kho sốliệu AND, cho nên dẫu lấy ADN thì cũng không thểtìm ra một người thông qua ADN lưu lại trên đôi giày này.”
Trên ti vi thường xuất hiện hìnhảnh cảnh sát ngồi ung dung trong phòng thí nghiệm, vừa nói chuyện vừa lắcống thí nghiệm, sau đó liền phá được án. Đúng là nực cười!
Từmột đôi giày đi tìm một người thực chẳng khác nào mò kim đáy bể. Vậy mà tên tội phạm nổi tiếng Bạch Bảo Sơn bịphát hiện nhờbao đựng súng mà y vứt lại; cảnh sát có thểtruy bắt Đông Bắc NhịVương cũng chỉdựa vào một chiếc xe đạp, khi đó phán đoán ra tuyến đường chạy trốn của y.
Bao Triển đeo găng tay, lấy chiếc giày trong túi đựng vật chứng ra, anh làm một động tác khiến tất cảmọi người có mặt tại hiện trường đều trốmắt kinh ngạc – Ngửi đếgiày!
Tô My và Họa Long ngớngười nhìn Bao Triển.
Bao Triển nhắm mắt, chóp mũi gí sát vào đếgiày, hít mạnh một hơi, rồi ngẩng đầu lên. Vẻmặt nhưthểđang say sưa trong hương thơm bất tận.
Tô My cảm thấy lợm giọng.
Họa Long hỏi: “Người anh em! Ngửi thấy mùi gì không?”
Bao Triển lộvẻmặt hoan hỉ, đáp: “Mùi phân lợn!”
Giáo sưLương nghe Bao Triển nói vậy liền vô cùng hưng phấn, ông hỏi dồn: “Cậu chắc không?”
Bao Triển gật đầu xác nhận. Mùi này khiến anh nhớlại rất nhiều chuyện từng xảy ra trong quá khứ.
Giáo sưLương yêu cầu phòng kĩthuật kiểm nghiệm lại chất vi lượng dưới đếgiày đểchứng thực xem có đúng là phân lợn thật hay không. Rất nhiều vụán bịlãng phí thời gian do quá trình kiểm chứng kéo dài, dẫn đến việc lỡcơhội quý giá bắt tội phạm. Giáo sưLương không ngồi đợi kết quảkiểm định, ông lập tức bảo Tô My dùng máy tính tìm kiếm. Nếu phán đoán của Bao Triển chính xác thì chắc chắn hung thủsốngởtrại chăn nuôi hoặc giết mổgia súc, tóm lại đó là một nơi có phân lợn. Hung thủđã khôn khéoẩn mình trốn tránh các tài liệu lưu hồsơcủa cục thuế, cục kiểm dịch vệsinh giết mổgia súc, đơn vịquản lý hộkhẩu của ngành giết mổtrong thành phố.
Trong thành phốnày không có nhiều nơi nuôi lợn, bởi đa sốngười dân chỉnuôi lợnởvùng ngoại ô, nhờvậy phạm vi điều tra được thu hẹp rất nhiều. Tô My sửdụng kĩthuật của tin tặc đểvào trộm mạng nội bộcác ban ngành nhưcục chăn nuôi, trạm kiểm dịch. Đối với cô chuyện này dễnhưtrởbàn tay, vậy mà cô không tìm thấy bất kì thông tin có giá trịnào. Giáo sưLương đưa ra chỉthị: “Tôi cần danh sách bệnh viện thú y trong thành phốnày! Tôi còn cần tất cảđịa chỉnhững nơi có thểgiẫm phải phân lợn nữa!”
Tô My nói: “Giáo sưđợi một chút! Xâm nhập vào máy tính của họởkhoảng cách xa chắc chưa đến mười phút.”
Sau khi kiểm tra trên diện rộng, Tô My đã tìm thấy hóa đơn thu phí khám bệnh thời gian gần đây trong hồsơlưu trữtrên máy tính của các bệnh viện thú y. Tất cảđều không có giá trịgì! Có điều cô lại tìm thấy sổchuyên cần,ởđó ghi lại địa chỉcủa các khách hàng. Trong sốcác địa chỉcó một địa điểm nuôi lợn rất khảnghi, bởi nó nằm tại một thôn ngay gần sân bay. Giáo sưLương lập tức gọi điện thoại choủy ban xã. Chủnhiệm trịan xã giới thiệu qua điện thoại: “Chủkhu nuôi lợn đó tên là Cát Đinh, thường ngày rất ít nói, chưa từng có tiền án tiền sự, năm nay ba mươi tám tuổi, cao tầm một mét bảy mươi. Vợanh ta mắc bệnh tâm thần, không biết muaởđâu vềhay lấy từđâu về, ngoài ra còn có cậu con trai câm điếc bẩm sinh nữa. Trại nuôi lợn nhà anh ta có mười mấy đầu lợn.”
Đột nhiên Bao Triển chợt nhớđến lời của người đàn ông bán báo, anh ghé sát điện thoại hỏi: “Ông Cát Đinh đó có phải bịtậtởtai không?”
Chủnhiệm trịan đáp: “Đúng vậy! Hồi trẻtrong một lần uống rượu say, anh ta ngã cắm đầu vào chuồng lợn và bịlợn gặm mất nửa bên mặt, nên thường ngày toàn đội mũ, thỉnh thoảng còn đội cảmũgiáp nữa.”
Các thành viên tổchuyên án lập tức hứng khởi hẳn, tim đập nhanh nhưtrống trận, cuối cùng nghi phạm nặng kí Cát Đinh cũng lộdiện.
Trong truyện cổtích, hoàng tửtìm thấy cô bé LọLem yêu dấu nhờvào đôi giày thuỷtinh. Còn trong vụán này, các thành viên tổchuyên án lấy vụn mủn dưới đếgiày mang đi xét nghiệm ADN, rồi đối chiếu với ADN của Cát Đinh là có thểbiết y có xuất hiện tại hiện trường hung án trong đường hầm hay không.
Họa Long và Bao Triển thông báo với phó cục trưởng. Ba người dẫn đội cảnh sát vũtrang xuất phát.
Hơn một tiếng sau, Họa Long gọi điện cấp báo cho giáo sưLương. Họa Long hậm hực nói: “Có một tin xấu, thưa giáo sư!”
Giáo sưLương hỏi: “Tin gì?”
Họa Long tiếp: “Còn một tin tốt nữa!”
Giáo sưLương bảo: “Vậy cậu nói tin tốt trước đi!”
Họa Long hồhởi: “Chúng ta đã tìm thấy cô An Kỳtrong tầng hầm trại nuôi lợn nhà Cát Đinh. Cô ta vẫn còn sống và đã được giải cứu.”
Lương giáo sưhỏi: “Thếtin xấu thì sao?”
Họa Long đáp: “Tên Cát Đinh trốn mất rồi! Chúng tôi đã bao vây toàn bộkhu vực nuôi lợn, nhưng chẳng ngờy lặng lẽchuồn ngay trước mũi cảnh sát.”
Tô My không tham gia vào vụtruy bắt hung thủ.
Vì lòng hiếu kì của phụnữ, cô rất muốn biết bộdạng khi bịgiam cầm dưới tầng hầm của tiểu thưAn Kỳ. Nếu kết hợp hìnhảnh giữa một thiên kim tiểu thưnhưhoa nhưngọc và mụnuôi lợn xấu xí, nhếch nhác, giữa người đẹp và ác thú thì sẽtạo ra hiệuứng rúng động lòng người đến mức nào. Chẳng bao lâu sau, Tô My đã tận mắt nhìn thấy các bứcảnh được chụp tại hiện trường.
Cô lật giởtừng tấm hình, bàn tay bắt đầu run rẩy. Trongảnh hiện rõ một miền quê trồng rất nhiều bạch dương, hai bên con đường đổxi măng là những ngôi nhà mái ngói đỏthẫm thấp lè tè. Nhà của Cát Đinh là một trong sốnhững ngôi nhà đó. Cánh cổng sắt ngoài vườn loang lổ, han gỉ, từkhe cửa có thểnhìn thấy một con chó, chắc chính nó đã tạo cơhội giúp chủnhân trốn thoát. Trong vườn có hai khu vực quây tròn đểnuôi lợn, nước bẩn chảy thành dòng. Sau đó, một cảnh tượng chợt vụt loé lên, cửa vào đường hầm xuất hiện. Qua màn hình có thểnhìn thấy Họa Long đang cầm súng, vẻmặt đầy cảnh giác. Trong hầm chứa đầy bánh đậu và lạp xưởng. Một cánh cửa gỗhiện giữa đống đồchất đầy dưới hầm…
Tô My nôn nóng lật xem các tấm hình tiếp theo. Cuối cùng cô cũng nhìn thấy tiểu thưAn Kỳ. Bứcảnh khiến cô dựng tóc gáy, cơnớn lạnh từđâu bỗng chạy dọc theo sống lưng. Bứcảnh đủkhiến công chúng cảm thấy rùng rợn. Một cô gái đang yên đang lành đi trên tàu điện ngầm, bỗng nhiên mất tích thần bí, sau đó cô gái bất chợt biến thành bộdạng giống nhưnô lệthời trung cổ.
Tô My ôm mặt, cô không dám nhìn tiếp.
Trong những ngày bịCát Đinh giam giữ, chuyện gì đã xảy ra với tiểu thưAn Kỳvậy?
Bứcảnh cuối cùng cho thấy dưới tầng hầm có một thùng phân lẫn nước tiểu đầy xâm xấp, lẫn lộn cảgiấy vệsinh…
Vụán này sắp đi đến hồi kết, nó khiến chúng ta bừng lửa giận khi bước vào nội tâm của một tên tội phạm biến thái. Đó chính là nơi sâu thẳm của địa ngục.
Thực ra cảm giácưu việt của người Trung Quốc đều được xây dựng trên việc khinh miệt người khác.
Người thành phốkhinh miệt người nông thôn. Người khỏe mạnh khinh miệt người tàn tật.
Nguyên nhân khiến Cát Đinh không lấy được vợrất đơn giản, bởi y là người tàn tật, là một kẻbịhủy hoại dung nhan.
Mấy năm trước Cát Đinh “lấy” được cô vợtừmiền núi xa xôi về. Rất nhiều người trong thôn đoán già đoán non chắc anh ta bỏtiền ra mua về, chứlàm gì có ai chịu lấy một người dịhợm nhưCát Đinh. Tuy đoán thếnhưng chẳng ai báo cảnh sát. Cát Đinh nói dối rằng vợy mắc bệnh tâm thần. Đểvợkhông chạy trốn, y đã lấy xích sắt khóa chân vợlại, rồi nhốt dưới tầng hầm.
Năm 2008, tòa án cảnước xử1353 vụán dụdỗ, lừa bán phụnữvà trẻem, tăng 9.9l% so với năm 2007. Những sốliệu này chỉlà một phần của tảng băng trôi. Trong khi cuộc sốngởthành phốvừa hiện đại vừa giàu sang, thì hiện tượng phạm tội mua bán phụnữtrẻem tại vùng nông thôn và ngoại ô vẫn diễn ra vô cùng nghiêm trọng.
Người vợđã sinh cho y một đứa bé trai. Hai mẹcon cô đều bịnhốt dưới tầng hầm, họdựa vào nhau mà sống. Đứa bé không hềbịcâm, nhưng cậu bé chưa bao giờmởmiệng nói. Chỉbấy nhiêu thôi cũng đủthấy cuộc sống của hai mẹcon họbi đát đến chừng nào. Đứa con là hi vọng duy nhất của người mẹởnơi cuộc sống nhưđịa ngục này. Trong tầng hầm tăm tối, không một tia sáng mặt trời, da người phụnữnọtrởnên trắng bệch nhưbịbạch tạng, cơthểnhanh chóng béo múp míp chẳng khác nào phù nề. Nếu bảo côấy nom giống một con lợn nái thì cũng chẳng quá lời. Không cần nghĩcũng biết một gia đình nhưvậy chắc chắn chẳng bao giờcó được khoảnh khắcấm áp, nhưng từviệc người mẹthêu chiếc giày đầu hổcho đứa con trai và đan áo cho cậu bé, ta cũng có thểcảm nhận được một điều rằng dẫu con người sống trong địa ngục, thì họvẫn ngẩng đầu lên hướng vềthiên đường.
Sau khi Cát Đinh chắc chắn vợmình sẽkhông bao giờchạy trốn nữa, thỉnh thoảng y lại đểvợdắt con trai rời khỏi tầng hầm, ngồi trong vườn tắm nắng một lát. Ta có thểtưởng tượng ra cảnh vào một chiều xuânấm áp nào đó côấy ngồi trên chiếc ghếdài, ôm chặt con trai vào lòng, chuyển nó từgối trái sang gối phải, hai mẹcon đều không nói gì, chỉlẳng lặng ômấp nhau mặc cho ông chồng dịhợm đang ném ánh mắt chán ghét vềphía mình. Càng ngày cơthểcô càng béo tròn, nếu xuất hiện giữa thôn chắc hẳn sẽkhiến bọn trẻcon bu quanh trêu ghẹo.
Cảthếgiới của hai mẹcon họchính là cái trại lợn này!
Đôi lúc Cát Đinh vứt cho mẹcon họbát mỳvằn thắn trộn ít vụn thịt lợn, hoặc thỉnh thoảng lại là bát canh lòng lợn, rồi hất hàm bảo: “Ăn đi!”, “Uống đi, lợn sề!” Khi y buồn bực hoặc say rượu, y lại thượng cẳng chân hạcẳng tay không thương tiếc với con lợn nái sề, còn đứa bé đứng cạnh nhìn trân trân cha nó đánh mẹnó, khuôn mặt non nớt, tái mét hoàn toàn vô cảm.
Ý nghĩa thực sựcủa cuộc sống vợchồng thật ra là ngủcùng nhưng không làm gì cả.
Sau khi vợCát Đinh sinh con, y hoàn toàn không còn chút cảm hứng nào với vợ, thậm chí còn không thấy hứng thú bằng việcướp thịt lợn.
Tầng hầm là nơi Cát Đinh dùng đểướp thịt lợn. Khi xây hầm, y vô tình đào thấy một giếng ngầm ăn thông với đường hầm của tàu điện ngầm.
Đường hầm tàu điện ngầm có một vài phân nhánh bí mật, ví nhưđường sắtởNew York, Mỹcó đường ray ngầm dùng đểchuyên chởvật tưquân sự, đường sắtởLondon, Anh có đường hầm bí mật dành cho thủtướng lúc khẩn cấp. Bất kì quốc gia nào khi đào đường hầm dành cho tàu điện ngầm đều suy xét đến nhân tốchiến tranh. Một sốgiếng ngầm ăn thông với các công trình phòng không chưa được khởi động, mà những hầm phòng không này đều liên thông với cảhệthống đường sắt ngầm.
Rồi giá thịt lợn trên thịtrường ngày một tăng cao khiến trại lợn của Cát Đinh kiếm được khá nhiều tiền. Dân gian thường bảo “no cơmấm cật, dậm dật chân tay”, lòng y lại mơtưởng, càng nhìn vợmình, y càng thấy xấu xí; càng nhìn con gái trên phố, y lại càng thấy họxinh đẹp. Một ngày, y vô tình đào thông tới đường sắt ngầmởphía dưới tầng hầm của trại lợn. Khi đứng trên sân ga, nhìn những cô gái xinh đẹp đi qua đi lại, lúc là nữcông chức thanh lịch, lúc lại là các thiếu nữe thẹn, các thiếu phụgợi tình, các cô gái ăn mặc thiếu vải lộđường cong, nơi thành đô có đủnhững bóng hồng mĩmiều. Những tà váy đủmàu sắc, kiểu dáng khiến người ta hoa mắt phấp phới bay theo từng bước chân, giày cao gót nhưnghiền nát tim y.
Đinh Cát theo chân các thiếu nữtrong mộng bước vào toa tàu. Đầu tiên y chỉdám quấy rối một cách vô cùng thận trọng, sau đó phát triển thành yêu râu xanh tàu điện ngầm to gan ngông cuồng. Ngày nào y cũng ngồi tàu đi xuyên qua hết thành phốnày đến thành phốkhác dưới lòng đất, đứng sau các mỹnữdần dần trởthành nguồn vui lớn nhất trong cuộc sống của y. Giống nhưngười thích xem phim, thích đá bóng, thì y thích quấy rối tình dục vậy!
Tai y bịtật nên thường phải đội mũ, nhưng mùa hè mà đội mũthì có vẻhơi dịnên mỗi lúc ngồi tàu điện ngầm y thường đội mũbảo hộlao động, ăn mặc sao cho giống với thợđiện hoặc công nhân xây dựng. Chiếc mũbảo hộlao độngấy y nhặt đượcởdưới đường tàu.
Trí tưởng tượng của Cát Đinh vô cùng phong phú, đôi lúc khi máy bay lướt qua bầu trời thôn, y lại ngẩng đầu lên tưởng tượng ra dáng điệu yểu điệu, gợi cảm của các nữtiếp viên hàng không.
Thực ra trong lòng mỗi người đều cất giấu một tòa địa ngục!
Còn trong lồng ngực của Cát Đinh thì giam giữmột con dã thú. Nó thành hình, rồi dần dần lớn lên, cuối cùng trởnên vô cùng nanh ác. Y đã có thểmua một người vợ, thì tại sao không thểcướp một người vợnhỉ?
Y tựhỏi mình nhưvậy! Cát Đinh cảm thấy một trong sốnhững cô gái xinh đẹp ngoài kia mới là vợmình. Y đánh giá từng cô gái mà mình gặp hàng ngày trong tàu điện ngầm bằng ánh mắt của một đếvương đang tuyển chọn cung nữ. Vô sốmỹnữđã đi lướt qua vai y đểlại cho y vô sốhối tiếc và ngậm ngùi. Quá trình vạch kếhoạch gây án của y được thôi thúc và hình thành cũng từnhững lần tiếc nuối đó.
Đôi khi một vụán hiếp dâm lại bắt đầu từtiếng huýt sáo vang lên khi một cô gái xinh đẹp bước qua đám công nhân xây dựng hoặc người đưa hàng!
Trong thời gian này không ai đểý vợcủa Cát Đinh đã biến mất, y nói với hàng xóm rằng vợy vềnhà mẹđẻđểchữa bệnh.
Tuy nhiên y vẫn chưa đủcan đảm đểgây án, mãi đến khi trong đầu lóe lên một ý tưởng. Y mua cây gậy chích điện, đầu tiên y đem thửnghiệm trên cơthểlợn, con lợn bịgậy chích điện chạm vào người liền quay lơra đất. Nhưvậy chứng tỏcây gậy này đủsức hạgục một người trong nháy mắt.
Đúng nhưông chủbán gậy chích điện giới thiệu: Ai bịđèn pin chích điện này chạm phải sẽhôn mê trong vòng mười lăm phút mới tỉnh. Trong thời gian này, người đó sẽhoàn toàn mất khảnăng kháng cựvà tấn công.
Công cụgây án của y là mũbảo hiểm, gậy chích điện, băng dính và găng tay.
Y cất tất cảdụng cụvào trong ba lô, nhét trái tim đầy độc ác vào trong lồng ngực rồi bắt đầu hành động săn mồi.
Thành phốthoắt biến thành rừng rậm, có lẽCát Đinh vẫn hoài niệm thời viễn cổ, thích ai thì đánh ngất người đó, lôi vào trong động sống cảđời.
Phòng vệsinh trong tàu điện ngầm là một điểm mù không bịcamera giám sát. Cát Đinh lấy gậy chích điện làm An Kỳngất xỉu, rồi kéo vào một gian vệsinh, trói chặt tay cô ta lại, vác lên vai, rồi đứng đó. Đây là chuyến tàu cuối cùng, đợi khi hành khách đều đi hết, y mới cõng con mồi của mình đi vềphía đường tàu. Trong đường hầm, điện thoại di động của An Kỳchợt reo vang khiến Cát Đinh hết hồn. Y ném điện thoại đi, tiếp tục sải chân tiến vềphía trước. Phía trước xuất hiện một người lạmặt làm y lại giật nảy mình. Cát Đinh lấy ngay gậy chích điện ra gí vào người công nhân xửlý nước thải, sau đó bóp cổanh ta đến chết. Mặc dù cảquá trình diễn ra đúng là kinh hồn bạt vía nhưng đối với y mà nói thì chẳng qua chỉmất tí sức mà thôi.
Lúc này, Cát Đinh mới chợt nhớtrên đường ray ngầm tích điện cao thế. Đúng là chuẩn bịtrăm đường vẫn sơhởmất một đường. Trong đống dụng cụgây án của y không có giày cách điện trong khi đôi giày mà người công nhân xửlý nước thải nọđang đeo lại vừa hay là giày cách điện, bởi vậy y không chần chừthay luôn giày của nạn nhân. Chính hành độngấy sau này đã trởthành điểm đột phá của phía cảnh sát.
Một thiên kim tiểu thưcon gái tỉphú từthiên đường bỗng nhiên bịrớt xuống địa ngục.
Cát Đinh cõng An Kỳvềsào huyệt của mình. Ai có trí tưởng tượng phong phú đều đoán ra trong những ngàyấy đã xảy ra những chuyện gì. Quá trình từthích nhìn đàn bà tắm đến ngày hôm đó là quá trình phạm tội của y.
Y thích hát.
Cát Đinh lim dim nhìn An Kỳvà bảo: “Ai hát hay hơn anh? Làm gì có ai!”
Y không chỉthích hát mà còn thích vừa hát vừa nhảy, các động tác của y xấu xí y nhưgiọng hát, y điên cuồng và say sưa thểhiện đủmọi kiểu với thân hình béo ú, thô kệch của mình. Hômấy, câu y hát nhiều nhất là: “Ơi người dân! Vui lên đi! Á hà ha…Ơi người dân!Ứhừhư…”
Ngày đầu tiên An Kỳbịgiam giữ, cô gái thường ngày kiêu kì cao ngạo giờquỳmọp trước mặt y, khóc lóc nhưmưa, thảm thiết van xin Cát Đinh thảmình ra. Cát Đinh thờơ. Thậm chí cô tiểu thưnhà giàu còn chủđộng cởi áo, mong sau đó được thảra, không những thếcô ta còn khua chân múa tay y nhưmụnông dân thềthốt với y rằng sau khi cô ta đi sẽtuyệt đối không báo chuyện này với cảnh sát.
An Kỳrun rẩy nói: “Anh cần bao nhiêu? Nhà tôi có rất nhiều tiền.”
Cát Đinh không nói, chỉlắc đầu.
An Kỳlại lập cập hỏi: “Thếanh muốn gì? Chỉcần thứtôi có tôi sẵn sàng cho anh.”
Cát Đinh ngoác miệng cười, lộra hàm răng vàng khè, y lấy ngón tay gại gại lên ngực của An Kỳ. Đối với y động tác này rất giàu ý thơvì hướng y chỉkhông chỉlà ngực cô ta mà còn là vịtrí của trái tim. Động tác tiếp theo thì thực sựvô liêm sỉ, y lật váy của An Kỳlên.
An Kỳrun lẩy bẩy, lấy hết can đảm hỏi tiếp: “Được rồi! Vậy anh hãy nói cho tôi biết, rốt cuộc anh muốn gìởtôi?”
Cát Đinh cười nanh ác, buông tà váy xuống, ôm mỹnữtrước mặt vào lòng, y đang ôm hươngấm ngọc êm. Dường nhưbịkích thích quá độ, y cốgắng cất giọng khàn khàn thểhiện sựdịu dàng và thẹn thùng: “Làm vợ…”
Hômấy, gã nuôi lợn đó còn làm một chuyện có lẽlà lãng mạn nhất trong cuộc đời y.
“Vợnày!” – Cát Đinh nói với An Kỳ– “Chúng ta chính thức kết hôn nhé! Tôi sẽđi làm giấy chứng nhận kết hôn.”
An Kỳhoàn toàn quỵngã, cô ta đờđẫn không nói nên lời, nước mắt thi nhau tuôn rơi. Cát Đinh liếm nước mắt trên mặt An Kỳnhưmột con sói khát nước, sau đó y dịu dàng và nâng niu hôn cô ta.
Cát Đinh đứng trước bức tường, trên vách tường ghi đầy các loại thông tin quảng cáo vớvẩn nhưlàm giấy tờ, vay tiền, báo thù, hóa đơn v.v…
Y gọi điện cho một tên chuyên làm giấy tờgiả, nói rằng mình cần làm giấy chứng nhận kết hôn.
Không cần kểcũng biết gã chuyên làm giảgiấy tờngạc nhiên và hoài nghi thếnào khi nhận được cú điện thoại của y. Bọn chúng từng làm đủmọi loại giấy tờgiảnhưbằng tốt nghiệp, bằng công chức, chứng minh nhân dân, giấy chứng nhận tài sản nhà đất và thậm chí cảgiấy phép kinh doanh… nhưng đây là lần đầu tiên chúng nhận được hợp đồng làm giảgiấy chứng nhận kết hôn.
Cát Đinh yêu cầu: “Tôi muốn giấy tờphải đóng dấu thiếc.”
Gã làm giảgiấy tờbảo: “Thếthì phải thêm tiền đấy! Mà nói thật sao anh chịkhông điủy ban làm thủtục đăng kí kết hôn thật cho rẻ?”
Cát Đinh đáp cộc lốc: “Bao nhiêu tiền cũng chi!”
Gã làm giảgiấy tờnghe thếchỉhỏi: “Anh và vợtên là gì đểtôi điền vào đơn?”
Cát Đinh trảlời: “Hẵng đểtrống đã! Tôi tựđiền tên mình, còn vợgiờvẫn chưa biết tên là gì.”
Gã làm giảgiấy tờbật cười bảo: “Ông anh cứkhéo đùa!”
Cát Đinh cộc cằn gằn giọng: “Tôi muốn làm giấy chứng nhận thật! Tôi và vợmuốn lấy nhau cũng là thật!”
Giấy chứng nhận kết hôn vẫn chưa làm xong thì cảnh sátập vào nhà Cát Đinh. Khi An Kỳđược giải cứu thì cô thiên kim tiểu thưgiàu có đang định đi Nhật tham dựtuần lễthời trang quốc tếgiờtrông thật thảm hại. Người đẹp vốn muốn đi Praha đểăn kem, đi Hawaii đểăn chè đá bào giờđang uống bát canh lèo tèo vài vụn thịt. Bịnhốt mấy ngày, trông cô chẳng khác nào cái xác biết đi, ánh mắt lờđờ, toàn thân bẩn thỉu hôi hám.
Cát Đinh chuồn thẳng vào đường sắt ngầm từlối vào của tầng hầm, hômấy toàn bộhệthống tàu điện ngầm đều ngừng hoạt động, cảnh sát huy động toàn bộlực lượng tìm kiếm kẻphạm tội, cấp trên có lệnh buộc phải bắt được hung thủtrước khi trời sáng. Vì tàu điện ngầm tạm thời ngừng hoạt động khiến cảthành phốnáo loạn, gâyảnh hưởng và tổn thất nặng nềcho người dân.
Mỗi lối vào nhà ga đều có khảnăng trởthành lối ra cho tên tội phạm đang muốn đào tẩu.
Phía cảnh sát bốtrí lực lượng canh phòng dày đặc đứng gácởtất cảcác lối vào.
Cát Đinh nhưcon chim sợcành cong, run rẩy đứng trong đường hầm, y chọn một hướng tháo chạy khác – đến một sân vận độngởngoại ô thành phố. Đây chính là sân vận động đã được nhắc đếnởphần lời dẫn. Khi người ta cho xây hồbơiởsân vận động này, vì đất lún nên vô tình đào thông tới một giếng thông khí của hệthống đường sắt ngầm.
Lúc trời hửng sáng, Cát Đinh phát hiện lối ra này, y sung sướng đến phát cuồng, cứngỡđã tìm thấy đường thoát thân, nhưng vừa mới lộdiện đã bịhai cảnh sát tóm cổ.
Hai viên cảnh sát đó chính là Bao Triển và Họa Long. Trước đó, họnói chuyện với nhau thếnày:
Họa Long: “Sao cậu biết Cát Đinh sẽchui ra từlối này?”
Bao Triển: “Đoán thôi! Tôi tựđặt mình vào vịtrí của hung thủ, nếu tôi là Cát Đinh, tôi sẽchạy đến đây.”
Họa Long: “Ừm! Thếthì hi vọng vận may sẽđứng vềphía mình! Kiên nhẫn chờđợi đi! Khi nãy phó cục trưởng nói, cảnh sát phát hiện rất nhiều vết máuởtrong trại nuôi lợn, xem ra tên này đã giết hại vợcon rồi, chỉcó điều không biết y vứt xác họchỗnào…”
Bao Triển: “Có lẽthi thểcủa hai mẹcon họởđâu đó trong đường hầm thôi!”
Họa Long: “Cảnh sát còn phát hiện mấy cuốn sách tiếng Anh và vởbài tập cũkĩởtrong nhà y, trên đó toàn là nét chữcon gái, phó cục trưởng nghi rằng…”
Bao Triển: “Lẽnào không phải y mua vợ, mà cũng là cướp côấyởtrong tàu điện ngầm sao?”
Download NovelToon APP on App Store and Google Play