[Fanfic] [Kỳ Nguyên] Bí Mật Của Tổng Giám Đốc

[Fanfic] [Kỳ Nguyên] Bí Mật Của Tổng Giám Đốc

Tác giả:lần đầu gặp mặt

Mở đầu

Bầu trời phía tây hiện ra mang theo một màu đỏ sẫm hòa cùng với màu xám làm cho người chờ đợi ngắm ánh mặt trời chiều có chút buồn bực bỏ xuống lại giơ lên máy chụp ảnh trước mặt thở dài.

Cậu đứng ở trên gò cao của núi Thái Sơn, mặc cho gió lớn thổi loạn tóc của cậu, si ngốc mà nhìn về hướng chiều tà. Xem ra hôm nay không thể chụp được ảnh cảnh sắc buổi chiều tà rồi.

Lúc cậu chuẩn bị xoay người rời đi, bỗng nhiên thoáng thấy một bong dáng cô đơn đứng ở ven vách núi cao, đầu người nọ đang cúi xuống phía dưới dò xét.

"Đừng! Đừng! Đừng! Không nên nhảy xuống vách núi!" Trương Chân Nguyên sốt ruột gọi to, sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, " Anh ! Có lẽ chú có chuyện gì không hài lòng, nhưng là trăm ngàn đừng nhảy xuông vách núi ạ!"

Nơi này là vách đá cao nhất cũng đến một trăm mét, ngã xuống cũng không phải là chuyện đùa

Người đàn ông kia có chút lưỡng lự quay đầu lại, nhìn thấy một cậu con trai mắt nhỉ nhỏ đầu tóc bù xù vì gió thổi đứng đối diện anh hét to.

Anh có chút ngạc nhiên, chỉ vào mình: "Em nghĩ rằng tôi là người muốn tự sát?"

Trương Chân Nguyên gật mạnh đầu: "Anh , có lẽ người gặp phải chuyện gì không hài lòng, cháu có thể lý giải tâm tình của chú, nhưng. . . . . . Nhưng xin chú nhìn xem chiều tà phía tây đi!"

"Chiều tà?" Người đàn ông mang theo ánh mắt như có như không, có khuôn mặt giống như điêu khắc lạnh lùng,trện người mặc một bộ đồ thể thao màu xanh, đứng ở vách núi đen càng có vẻ trong trắng đẹp đẽ

"Vâng!" Trương Chân Nguyên lặng lẽ đi đến bên cạnh anh ta, thử thăm dò giữ chặt tay anh ta. Oa, anh này thật cao nha, bàn tay cũng rõ to mà.

Anh ta như nghĩ tới cái gì nhìn cậu, không có buông bàn tay nhỏ bé của cậu ra, sau đó theo ánh mắt của cậu nhìn về phía trời tây.

Nói cũng thật kỳ quái, mới vừa rồi còn thật nhiều tầng mây mà giờ lại đang từ từ tan đi, mặt trời tuy rằng còn khuất ở đằng sau mây, nhưng xung quanh đám mây lại trở nên sáng lạn lóa mắt, làm cho người nhìn tâm tình không khỏi hào hứng lên.

"Là ráng đỏ đó! Đẹp quá!" cậu hưng phấn nói.

"Em thích mặt trời chiều sao?" Thanh âm của anh trầm thấp mà êm tai,giống như thanh âm đàn cello dịu dàng.

"Đúng, nhìn mặt trời chiều cháu cảm thấy mọi chuyện cũng không quá khó khắn. Tôi vốn cũng rất buồn bực, hôm nay còn trốn tiết cơ mà." sờ sờ máy chụp ảnh treo ở trước ngực, cậu có chút xấu hổ lúng túng nói.

"Buồn rầu? Vì sao?" Anh có chút ngoài ý muốn, cẩn thận nhìn cậu. Cậu thoạt nhìn ước chừng chỉ mười tám, bộ dáng như đã khóc thật lâu.

"Em. . . . . . em. . . . . . Không phải bố, mẹ sinh ra, là một cô nhi được nhặt về, em . . . ." Trương Chân Nguyên chậm rãi cúi đầu, nước mắt lại một lần rơi xuống.

Đêm qua tranh đồ chơi với em trai, kết quả làm em trai khóc, em trai khóc nói: " Anh cút khỏi nhà tôi, Anh không phải anh trai tôi, anh là một đứa nhỏ được nhặt về."

Tuy rằng sau được bố mẹ khuyên giải, an ủi cậu, nhưng ngẫm lại khuôn mặt mình và bố mẹ cùng anh trai, em trai không giống nhau, cậu tin bản thân chính là cô nhi được nhặt về.

Cậu càng nghĩ càng thương tâm, cảm thấy mờ mịt về tương lai của bản thân, vốn một gia đình ấp áp đột nhiên trở lên thật xa lại, làm cho đứa nhỏ như cậu chịu không nổi, lén lút ở nơi đây khóc cả ngày, cuối cùng đến khi hoàng hôn mới có thể tháo gỡ được tâm tư.

Cũng không biết vì sao, cậu lại nói ra tâm tư phức tạp cùng ưu thương chôn dấu trong lòng với một người xa lạ. Người đàn ông trầm mặc thật lâu sau, cuối cùng hỏi:"Vậy em còn muốn quay về cái nhà kia không?"

"Vâng. Bố mẹ cũng rất thương em, cho dù không phải ruột thịt nhưng cũng không sao nữa, em đã suy nghĩ thông suốt rồi."

Cậu đưa tay lau nước mắt, ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt hồn nhiên ngây thơ tươi cười.

"Thông suốt? Nghĩ như thế nào mà thông suốt?" Người đàn ông cảm thấy có chút khó tin, một cậu con trai như vậy lại có thể nghĩ thông suốt vấn đề lớn như vậy?

Cậu xem mới có mười tám, đối với đứa sắp trưởng thành này mà nói chuyện như vậy hẳn là cũng rất bình thường

"Bởi vì em còn có một giấc mơ ạ." ánh mắt cậu đột nhiên trở nên sáng lạn trong suốt.

"Giấc mơ?"

"Vâng. Mặc kệ em là con của ai, em vẫn là em, cũng vẫn có thể có giấc mơ. Giấc mơ của em là trở thành một nhiếp ảnh gia tài giỏi ạ." Tay nhỏ bé của cậu chỉ về phía trời tây "Anh xem, có phải rất đẹp hay không?"

Đám mây không biết khi nào hoàn toàn tiêu tán , mặt trời trở nên đỏ rực to lớn trở lại,như là kháng cự lại cùng vận mệnh mà lặn xuống, đem ánh sáng nóng đỏ không kiêng nể gì rải ở nhân gian, cậu giơ lên chiếc máy ảnh ở trước ngực, chụp lại khoảnh khắc xinh đẹp này.

"Em muốn ghi lại mọi khoảnh khắc xinh đẹp thoáng qua trên thế giới." Cậu kiêu ngạo tuyên bố giấc mơ của mình.

Người đàn ông kinh ngạc nhìn cậu, ánh mắt càng thêm thâm thúy, anh chậm rãi nhếch khóe miệng lên.

"Em trai nhỏ này giấc mơ cũng không khó thực hiện đâu hy vọng em sớm biến giấc mơ thành sự thật."

"Thế anh có giấc mơ không? Thầy giáo nói, chỉ cần có giấc mơ, mặc kệ có gặp bao nhiêu khó khăn đều có thể vượt qua."

"Giấc mơ của tôi. . . . . . Thật buồn, tôi lại không có giấc mơ." Người đàn ông nhíu nhíu mày.

"Vậy làm sao có thể? Không có giấc mơ đời người sẽ trở lên không thú vị ." Trương Chân Nguyên nắm chặt nắm tay lo lắng vô cùng nói.

"Ừ, hình như là vậy." Người đàn ông ngồi xổm người xuống, nhìn khuôn mặt ngọt ngào, nhỏ nhắn của cậu "Nếu đúng như vậy tôi bông nhiên lại có một giấc mơ."

"Ah? Là cái gì? Có thể nói với em được không?" Cậu lộ vẻ mặt tò mò hỏi.

"Giấc mộng của tôi chính là có được một người vợ đáng yêu, em muốn giúp tôi thực hiện giấc mơ này hay không?" Anh dùng giọng điệu mê hoặc hỏi.

"Gì?Gì cơ?" Trương Chân Nguyên giật mình nhìn hai mắt quyến rũ cuả anh ta, trong lòng mãnh liệt vang lên hồi chuông cảnh báo. Cậu không phải gặp được người xấu dụ dỗ rồi chứ?

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nháy mắt liền trắng bệch, khóe môi anh nhếch lên "Thế nào? Nhà của tôi rất nhiều tiền, có thể mua thiết bị chụp ảnh tốt nhất cho em, giúp em thực hiện giấc mơ."

Trương Chân Nguyên sợ tới mức một câu cũng không dám nói, ôm chặt máy chụp ảnh liền chạy xuống dưới núi.

Thật đáng sợ, thật đáng sợ! Cậu nhất định là đụng phải người xấu!

"Thật đúng là trẻ con không chịu nổi chút vui đùa." Anh ở sau lưng cậu lạnh nhạt nói, một bàn tay theo thói quen đút vào trong túi quần , ánh mắt phức tạp nhìn cậu.

Trương Chân Nguyên ngước lại, chần chờ quay đầu lại dừng bước.

"Tôi giống như em cũng là cô nhi." Người đàn ông đẩy kính mắt trên mũi, chậm rãi nói: "Hôm nay tôi cũng bởi vì thật buồn nên mới chạy đến trên núi giải sầu."

"Sao?" há to miệng, "Thật vậy sao?" Thì ra bọn họ lại cùng cảnh ngộ.

"Thật là như vậy, chuyện khổ não của tôi vừa nói chuyện cùng em một lát liền được giải quyết." Anh đến gần cậu kéo bàn tay hơi to của cậu.

Cậu vùng vẫy một cái, nhưng bàn tay to lớn ấm áp của anh không buông cuối cùng cậu bỏ cuộc, ngoan ngoãn mặc anh nắm lấy.

"Cám ơn em, em trai nhỏ." Anh vẻ mặt chăm chú nhìn cậu nói

"A?" khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhất thời đỏ bừng.

Cậu hiện tại mới phát hiện, người này có hình dáng vô cùng đẹp. Tóc đen như mực, ở đằng sau mắt kính là gương mặt xinh đẹp, cái mũi với đường cong hoàn mỹ, đôi môi mỏng, khuôn mặt không có gì nhưng lại cực kỳ tuấn mỹ, trên cổ nổi lên yết hầu lúc có lúc không đầy quyến rũ.

, làm cho Lâm Khởi Quân thở dài nhẹ nhõm.

Nghê Vạn Hùng có hai người con gái sinh đôi, nhưng bọn họ lại sớm qua đời, trên đời chỉ còn lại Nghê Hải Đường là người thân duy nhất, cho nên ông cụ rất mực yêu thương người cháu gái này, nếu mất đi cô ấy, chỉ sợ ông cụ sẽ không còn hy vọng sống tiếp.

Dương Tử Uyển trong lòng hết sức cảm thán, tuy rằng Nghê Vạn Hùng có tài sản lên tới hàng tỷ, nhưng hiện tại ông cụ so cũng chỉ là một ông cụ cô độc.

"Nghê tiên sinh thường xuyên nói tiểu thư Hải Đường là một cô gái đáng yêu hay cười, cho nên dù Nghê tiên sinh không nhìn, cô vẫn nhất định phải mặt lộ vẻ mỉm cười với ông, kiểu như hé miệng mỉm cười đoan trang. Nhớ lấy không thể để lộ vẻ mặt bi thương, Nghê tiên sinh ghét nhất gặp người mang vẻ mặt đưa đám, ông có nói qua, cho dù ông qua đời, ông vẫn muốn người bên cạnh mỉm cười đưa ông rời đi." Lâm Khởi Quân dặn dò kỹ lưỡng.

Dương Tử Uyển liên tiếp gật đầu, vô cùng vất vả học theo đặc huấn suốt ba ngày làm một "Thục nữ tươi cười".

Đi đến bên ngoài phòng bệnh, Lâm Khởi Quân gõ cửa.

"Các vị tới ." Mở cửa là một vị bác sĩ trung niên

Trương Chân Nguyên bỗng nhiên cảm thấy bản thân bị hấp dẫn, người đàn ông này rất thích hợp để làm người mẫu chụp ảnh, nhất định rất đẹp rất đẹp.

"Như vậy, tiểu ân nhân có thể nói cho tôi biết tên được không?"

Người đàn ông khôi ngô như được điêu khắc, khuôn mặt được mặt trời chiều chiếu vào lấp lánh, rực rỡ, nhìn giống như một thiên thần hạ phàm. Khiến cho khuôn mặt của Trương Chân Nguyên càng thêm nóng bỏng.

"Trương. . . . . . . Trương Chân Nguyên "

"Chân Nguyên?" Ánh mắt của anh đột ngột dao động, cầm tay cậu đột nhiên tăng sức mạnh, làm khuôn mặt của cậu vì đau mà nhăn lại, nhưng anh cũng như không để ý vẻ mặt của cậu, tiếp tục hỏi:

Ánh mắt của anh liền tiêu tan lạnh lùng, ngược lại có chút nghiền ngẫm, nheo ánh mắt lại hỏi:

"Như vậy, Tiểu Nguyên của tôi, thật sự không muốn làm vợ của tôi sao? Tôi có thể chờ em lớn lên."

"Gì cơ?" Người này còn chưa chết tâm sao? Trương Chân Nguyên lại sợ hãi, từ trong tay anh thoát ra lui về phía sau.

Vừa rồi anh còn vô cùng phiền muộn,nhưng bây giờ khuôn mặt lạnh nhạt lần đầu hiện ra nụ cười, mang theo chút giảo hoạt đột nhiên có cảm giác mình và cậu ấy tường lai sẽ rất thú vị.

Nhìn một cậu bé vì giấc mơ mà đi về phía trước, từ ngây ngô trở nên thành thục, hẳn là một chuyện hết sức thú vị.

"Mới không cần ! Ông chú..... Trương Chân Nguyên lớn tiếng từ chối, ôm chặt máy chụp ảnh, sợ hãi xoay người chạy trốn giống như con sóc nhỏ.

Người đàn ông nâng cằm, cau chặt hai hàng lông mày, có chút buồn rầu thì thào tự nói: "ông chú? Tôi mới 25 tuổi thôi? Dù có thiếu niên lão thành cũng không cần như vậy chứ?"

end chap