[ Link Click × Lục Quang ] Thiên Sắc Lưu Ly
Tác giả:Võ Khánh Thư
[ Thời Quang ] Mèo nhỏ
Dạo gần đây Kiều Linh cảm giác Trình Tiểu Thời trở nên vô cùng vui vẻ
Tuy bình thường đứa em ngốc của cô vẫn luôn tràn đầy năng lượng như thế, nhưng vui vẻ thế này là sau rất lâu rồi mới được thấy lại
Chả là mấy hôm trước, Trình Tiểu Thời vừa nhặt được một chú mèo nhỏ ở ngõ hẻm
Bé mèo đó dễ thương lắm, tuy nhiên lại bị thương, nó nằm co ro một góc, run rẩy với vết thương ở chân, bộ lông ướt đẫm vì cơn mưa nặng hạt đêm qua
Như tuôn như xối mà trút lên cơ thể yếu ớt đó, nó thở từng hơi khó khăn, đôi mắt nhắm nghiền như chỉ đợi giây phút cuối cùng khi nó bước qua cửa tử
Lạnh lẽo, bụng rỗng tuếch, đã bao lâu rồi nó chưa có gì bỏ bụng? Cơ thể gầy gò, vết thương khi dính nước lại rát lên cơn đau như muốn giết chết nó ngay tại nơi cô đơn và đáng sợ này
Trình Tiểu Thời chạy thật nhanh, giữa cơn mưa tầm tã, chết thật, Kiều Linh vốn đã nhắc nhở anh về việc đêm nay sẽ có bão, nhưng ông chủ Trình đây quá mức tự tin, thành ra lại chẳng mang chút vật dụng che mưa nào
Lúc đầu khi vừa tan học, nhìn mây đen chen chúc lấp kín cả bầu trời, một màu u tối bao trọn cả thành phố, Trình Tiểu Thời mới ngờ ngợ nhớ ra về lời nhắc nhở của người chị yêu quý của mình
Anh thầm chửi rủa vì sự xui xẻo này, cũng là sự chủ quan của anh, nhìn từng hạt mưa bắt đầu rơi xuống, Trình Tiểu Thời nép mình dưới cổng trường, gió lạnh chết mất, xui xẻo quá mức khi hôm nay anh bị bắt ở lại lớp trực nhật nữa cơ
Bạn bè sớm đã về đến nhà hết rồi
Charles - Trình Tiểu Thời
Xui xẻo quá đi mất
Charles - Trình Tiểu Thời
Mưa lớn thật, liệu mình có thể về nhà nếu cứ mưa thế này không?
Charles - Trình Tiểu Thời
Ông trời thật là vô tâm
Trình Tiểu Thời lục cặp sách, sau đó là túi áo đến túi quần, cuối cùng lại chẳng đem một đồng nào đi học, xui xẻo cứ nối tiếp xui xẻo như thế
Anh thở dài thất vọng, nhìn mưa càng ngày càng dày hơn mà nóng ruột, thôi đành liều vậy
Trình Tiểu Thời phóng thẳng dưới cơn mưa mà chạy về nhà, ướt không sao, sức khỏe của anh cực kỳ tốt, nhiêu đây nước chả thấm gì đâu
Cũng không hiểu có phải là thích tự ngược không, anh lại mỉm cười, chỉ là thấy bản thân thật trẻ con, cũng thật thảm hại đi
Trình Tiểu Thời chớp chớp mắt, anh quay lại nhìn vào con hẻm mà mình vừa chạy qua, có phải anh vừa nghe thấy gì đó không?
Một âm thanh nhỏ nhoi và yếu ớt như thế?
Charles - Trình Tiểu Thời
...Có phải mình nghe nhầm không? Mưa lớn thế này, lại có thể có tiếng gì lọt tai ngoài tiếng xe sao?
Trình Tiểu Thời từ từ đi vào con hẻm, vừa đi vừa nhìn xung quanh, xem nguồn gốc âm thanh đến từ đâu
Charles - Trình Tiểu Thời
Hả? Mèo..?
Anh cúi xuống nhìn chú mèo nhỏ ở một góc tối, nó kêu lên tiếng kêu nhẹ, toàn thân lông trắng run rẩy, ướt đẫm nước mưa
Charles - Trình Tiểu Thời
Ai lại nhẫn tâm để một con mèo nhỏ nhắn thế này ở lại đây chứ?
Charles - Trình Tiểu Thời
Thật là tội nghiệp mà
Trình Tiểu Thời không có quá nhiều thời gian để nghĩ ngợi, anh cẩn thận bế con mèo nhỏ lên, một cái ôm trọn vào lòng, sau đó lại đội mưa chạy về nhà
Thật sự rất tốt, Trình Tiểu Thời cố gắng che chắn cho con mèo nhỏ, lại cứ luôn sợ nó bị lạnh, chỉ hận không trực tiếp cho cả vào áo đồng phục để sưởi ấm
Về đến nhà, Trình Tiểu Thời vội vã đi đặt mèo nhỏ vào một chiếc chăn bông ấm áp anh vừa lấy trên lầu xuống, anh quan sát vết thương ở chân mèo nhỏ, cẩn thận khử trùng và băng bó lại
Sau đó là cả loạt các thao tác anh cho rằng có thể giúp mèo con cảm thấy tốt hơn
Trình Tiểu Thời cầm một bát sữa, quan sát xem chú mèo nhỏ đã tỉnh dậy chưa, nhưng nó dường như đã thiếp đi vì ấm áp
Anh mỉm cười, cảm giác đã giúp được mèo nhỏ một chút gì đó
Jo - Kiều Linh
Trình Tiểu Thời-
Jo - Kiều Linh
Gì thế này!? Haha... nhìn bộ dáng nhem nhuốc của cậu kìa--
Jo - Kiều Linh
Chị đã dặn cậu đem áo mưa hoặc ô đi mà không chịu, nhìn giống như thú nhỏ vừa nhảy vào đống nước vậy haha-
Kiều Linh ôm bụng không nhịn được cười, cô biết ngay kiểu gì Trình Tiểu Thời cũng sẽ bị thế này, liền đặc biệt chạy qua để chọc quê cậu một trận
Nhưng đứa em nhỏ vội đến che miệng cô lại, còn đưa ngón trỏ lên mà làm dấu yên lặng
Charles - Trình Tiểu Thời
Suỵt, cậu ấy đang ngủ đấy
Jo - Kiều Linh
Cậu ấy? Ai cơ? Cậu dẫn bạn về nhà à?
Charles - Trình Tiểu Thời
Không... là một bé mèo con em nhặt được ở con hẻm cách đây một khu phố
Jo - Kiều Linh
Hả? Thì đó chỉ là một con mèo thôi mà
Charles - Trình Tiểu Thời
Chị Kiều Linh, chị không hiểu đâu, bé mèo đó là đỉnh của đỉnh, dễ thương cực kỳ, mỗi tội quá mức tội nghiệp
Charles - Trình Tiểu Thời
Chị nghĩ xem một tấm lòng lương thiện như tôi sao có thể bỏ rơi một bé mèo đáng thương chết dưới mưa chứ, agh- tôi đúng là quá tình cảm
Jo - Kiều Linh
Thôi mau đi tắm đi, người gì ướt nhẹp, lại ốm lăn ra bây giờ
Kiều Linh đánh vào lưng Trình Tiểu Thời một cái, sau đó chạy vào xem mèo nhỏ đang ngủ ngoan trong chăn, nhìn cơ thể thảm thương của nó, cô cũng không nhịn được mà cảm thấy xót
Có lẽ cô sẽ mua ít đồ để bồi bổ cho bé mèo nhỏ này
Vài ngày sau đó, dưới sự chăm sóc của cả hai chị em, bé mèo nhỏ cuối cùng cũng trở nên tốt hơn rất nhiều
Nó tạm thời có thể đi lại, ăn uống cũng rất tốt, Trình Tiểu Thời còn cảm thấy chưa hài lòng, còn đòi đưa mèo nhỏ đến phòng khám thú y, tuy nhiên mèo nhỏ khi nghe thấy liền cố chạy đi mất
Hoàn toàn không muốn rời nhà nửa bước
Tuy nhiên, bé mèo này rất bám Trình Tiểu Thời ta, và anh cũng cưng chiều mèo quá mức, như trở thành một người bạn tốt luôn vậy
Làm gì cũng nghĩ đến hôm nay sẽ chơi gì với mèo nhỏ, đến cả ngồi học cũng nhớ về bộ lông mềm mượt ấm áp của mèo ta, Trình Tiểu Thời lại nhớ không chịu được
Kiều Linh dám chắc rằng đứa em mình đã nghiện mèo, bản năng của một con sen
Một hôm như thường ngày, Trình Tiểu Thời tỉnh ngủ, anh vội ngồi dậy, việc đầu tiên sau khi thức chính là tìm xem mèo nhỏ đang ở đâu để ôm lấy cưng nựng nó
Tuy nhiên lại không thấy đâu, chạy rồi sao!? Trình Tiểu Thời hốt hoảng, bình thường mèo nhỏ luôn luôn nằm cạnh anh và sẽ luôn ở trong tầm mắt ngay khi anh thức dậy
Giờ lại không thấy đâu, Trình Tiểu Thời chạy lật đật quanh nhà tìm kiếm, sau khi phi một mạch xuống phòng khách, mắt anh mở to
Anh dụi dụi mắt, chỉ là không biết phải nói gì
Trước mặt anh, trên sofa thường trống vắng nay lại xuất hiện một cậu bé xinh đẹp, mái tóc trắng trông như thiên thần vậy, làn da trắng trẻo, còn mặc đồ của anh, đang ngoan ngoãn ngồi đọc sách
Dáng vẻ một mực thư sinh điềm tĩnh, nhưng thứ gây chú ý nhất, vẫn là đôi tai mèo và chiếc đuôi nhỏ đang nghoe nguẩy kia, trắng, mèo trắng
Charles - Trình Tiểu Thời
Cậu- Cậu là ai!?
Charles - Trình Tiểu Thời
Cậu sao lại có tai!?
Charles - Trình Tiểu Thời
Ơ...
Lucas - Lục Quang
Anh bị ngốc sao?
Lucas - Lục Quang
Mèo không có tai thì có gì?
Trình Tiểu Thời muốn cười cũng không cười nổi, không biết thế nào, anh lại cảm giác được sự quen thuộc đến lạ kỳ từ cậu bé xinh đẹp này
Anh chầm chậm tiến lại gần, sau đó ngồi xuống cạnh cậu bé đó
Charles - Trình Tiểu Thời
Cậu là mèo của tôi?
Charles - Trình Tiểu Thời
Sao cậu lại biến thành người, tôi có phải vẫn đang mơ không..?
Charles - Trình Tiểu Thời
Sao lại mắng tôi ngốc hoài vậy chứ, cậu là mèo của tôi đó!
Lucas - Lục Quang
Trình Tiểu Thời, đi đánh răng đi, đừng hét lên như thế-
Cậu bé gấp cuốn sách lại, sau đó né xa ra khỏi anh, ánh mắt không rõ cảm xúc gì, chỉ biết là Trình Tiểu Thời đã đỏ mặt chạy đi mất, bị nhắc ngại quá còn gì
Charles - Trình Tiểu Thời
Sao mèo thành người lại lạnh băng như thế!? Bình thường rõ là rất bám mình có mà!
Trình Tiểu Thời vừa đi vừa lẩm bẩm, vào phòng khách liền thấy cậu bé nằm dài ra sofa mà thiếp đi, đúng là mèo, ngủ mãi
Anh nhìn xuống con mèo nhỏ ôm trong lòng bỗng nhiên lại hóa lớn mà chiếm dụng chỗ của anh, không biết phải nói gì tiếp nữa
Phải công nhận cậu bé này rất đẹp, lông mi dày, gương mặt hoàn hảo, dáng dấp xinh xắn, hẳn được anh nuôi kỹ, nay da thịt đầy đặn, không gầy guộc như trước nữa
Trình Tiểu Thời nuốt nước bọt, nhìn chiếc đuôi và tai nhỏ, tay anh run lên, muốn sờ sờ vuốt vuốt lắm rồi
Không sao cả, đây là mèo của anh cơ mà
Trình Tiểu Thời vuốt nhẹ tai mèo, lập tức cậu bé nhảy dựng dậy và chạy ra xa
Lucas - Lục Quang
Anh- Anh làm gì vậy!?
Charles - Trình Tiểu Thời
Cậu là mèo của tôi mà...
Charles - Trình Tiểu Thời
Trước bám tôi lắm cơ mà
Charles - Trình Tiểu Thời
Sao giờ lại không cho tôi sờ...
Lucas - Lục Quang
Tôi... Tôi...
Nhìn thấy biểu cảm uất ức của Trình Tiểu Thời, mèo nhỏ cũng cảm giác mình hơi quá đi, nhẹ nhàng ngồi lại kế bên anh
Lucas - Lục Quang
Muốn sờ thì sờ đi
Trình Tiểu Thời không nhịn nổi cười, liền vuốt ve mèo nhỏ không ngừng, mềm quá, dễ thương quá đi mất
Anh nhìn vẻ mặt đỏ bừng của mèo nhỏ, vẫn là vừa buồn cười vừa muốn trêu tiếp
Và anh đã ăn nguyên một cào của mèo nhỏ ngay khi nắm lấy đuôi của cậu, không đau, cảm giác còn rất vui, Trình Tiểu Thời cười cười, chưa bao giờ thấy chọc mèo vui đến thế
Charles - Trình Tiểu Thời
À mà mèo nhỏ của tôi tên gì nhỉ?
Lucas - Lục Quang
Không nhớ rõ lắm
Lucas - Lục Quang
Là Lục Quang
Charles - Trình Tiểu Thời
Tên hay thật đó
Charles - Trình Tiểu Thời
Cậu không thể hóa thành mèo nhỏ lại sao, lớn thế này, có ngại nếu anh bế cậu không?
Lucas - Lục Quang
Anh điên à
Charles - Trình Tiểu Thời
Cậu là mèo của anh mà, trước anh bế cậu suốt còn gì? Ơ..
Lucas - Lục Quang
...Anh, đồ xấu tính
Lucas - Lục Quang
Nhưng tôi tạm thời chưa nghĩ được hướng giải quyết, chắc sẽ ở dạng này một thời gian
Charles - Trình Tiểu Thời
...hmm... tôi cũng thích bế mèo lớn lắm, nếu cậu không phiền-
Lucas - Lục Quang
Tránh ra
Lục Quang hơi lùi lại, ánh mắt hiện chút kỳ thị, thề nếu Trình Tiểu Thời dám dở trò lưu manh với mèo, cậu sẽ cào anh ta
Charles - Trình Tiểu Thời
À mà giờ cậu ngủ với ai nhỉ
Charles - Trình Tiểu Thời
Hay là ngủ chung với anh-
Lucas - Lục Quang
Giường của anh là giường hai tầng, ngủ chung chật lắm
Lucas - Lục Quang
Tôi sẽ ngủ ở tầng trên
Charles - Trình Tiểu Thời
Ngủ chung cũng được mà, không chật đâu
Lucas - Lục Quang
Anh là biến thái à...
Lucas - Lục Quang
Mèo cũng cần có quyền riêng tư mà
Charles - Trình Tiểu Thời
Nhưng chúng ta đã từng ăn chung. ngủ chung, tắm chung-
Lucas - Lục Quang
Anh thôi đi!
Và thế là mèo nhỏ đã giận
Tuy nhiên Trình Tiểu Thời là quá mặt dày, vẫn kéo được mèo nhỏ Lục Quang vào trong lòng mình
Thật ra, nếu có thể, cứ biến lớn như vậy mãi cũng được
Trình Tiểu Thời thật sự rất thích