MẠN ĐÌNH- EM LÀ CỦA ANH

MẠN ĐÌNH- EM LÀ CỦA ANH

Tác giả:Qiuxian

CHƯƠNG I: OAN GIA TƯƠNG PHÙNG

## **1. Hồng nhan tựa họa, mỹ nhân như mộng**

Giữa lòng thành phố xa hoa bậc nhất, nơi ánh đèn rực rỡ soi chiếu những bữa tiệc thượng lưu lộng lẫy, cái tên **Khúc Mạn Đình** là một biểu tượng không thể chạm tới.

Nàng sinh ra trong gia tộc Khúc thị danh giá, mang trong mình cốt cách cao quý cùng vẻ đẹp tựa tranh họa.

Tóc đen dài chấm lưng, mềm mượt như dải lụa dưới ánh trăng. Đôi mắt phượng sâu thẳm, phảng phất tia sắc bén tựa băng tuyết, lại điểm chút yêu kiều mê hoặc. Gò má thanh tú, đôi môi mỏng khẽ cong lên như ẩn chứa một bí mật không thể dò đoán.

Không chỉ sở hữu dung mạo khuynh thành, nàng còn là **tài nữ bậc nhất chốn kinh kỳ.**

Cầm kỳ thi họa, không gì không tinh thông. Một khúc đàn cầm dưới ánh trăng có thể khiến người ta lưu luyến mãi không quên, một nét bút phóng khoáng đủ để vẽ nên giang sơn hùng vĩ. Nhưng nàng không phải kiểu khuê tú yếu đuối, mà là một nữ nhân có bản lĩnh, một người thừa kế mang trong mình dòng máu kiêu hãnh của danh gia vọng tộc.

Mạn Đình luôn biết mình muốn gì.

Và lần này, điều nàng muốn… chính là **Trình Dịch.**

 

## **2. Cuộc gặp gỡ định mệnh**

Tối hôm ấy, nàng tham dự buổi dạ tiệc của giới thương nghiệp, nơi hội tụ những nhân vật quyền lực bậc nhất.

Dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, giữa những chiếc váy dạ hội tinh xảo cùng những ly rượu sóng sánh ánh hồng, một bóng dáng cao lớn lặng lẽ bước vào đại sảnh.

Hắn vận âu phục đen tuyền, dáng người cao gầy nhưng lại toát lên vẻ cứng cỏi tựa núi cao. Đường nét khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt thâm trầm như ẩn chứa ngàn tầng suy nghĩ.

Trình Dịch.

Nhân vật lừng lẫy trong giới công nghệ, kẻ được mệnh danh là thiên tài lập trình, nhưng cũng là một người đàn ông **cấm dục lạnh lùng**, chưa từng dính dáng đến bất kỳ lời đồn tình ái nào.

Những quý cô xung quanh đều lặng lẽ liếc nhìn hắn, nhưng chẳng ai dám lại gần.

Khúc Mạn Đình lại không giống họ.

Nàng cầm trên tay một ly rượu vang đỏ, khóe môi khẽ nhếch lên đầy ý vị.

Hắn không ngờ được, lần gặp mặt đầu tiên của hai người, lại là **một trò đùa của số mệnh.**

 

## **3. Oan gia tương phùng**

Buổi đấu giá diễn ra sau đó không lâu, là nơi giới thượng lưu thi nhau tranh đoạt những tác phẩm nghệ thuật vô giá.

Bức tranh sơn thủy cổ mang tên **“Xuân Sơn Tuyết”**, một kiệt tác hàng trăm năm trước, trở thành tâm điểm của buổi đấu giá.

Mạn Đình vốn chỉ định nâng giá chơi đùa một chút, không ngờ người ra giá đối đầu với nàng lại chính là **Trình Dịch.**

Nàng khẽ nheo mắt, tay mân mê ly rượu, khóe môi cong lên thành một nụ cười mang đầy hứng thú.

“Ba mươi triệu.”

“Bốn mươi triệu.”

Nàng nhướn mày.

“Năm mươi triệu.”

Trình Dịch vẫn không chút cảm xúc: “Sáu mươi triệu.”

Lần này, những người xung quanh bắt đầu xôn xao. Hai kẻ này… rốt cuộc là vì thích bức tranh, hay vì muốn tranh nhau?

Mạn Đình chống cằm, ánh mắt lấp lánh ý cười:

“Trình tiên sinh, anh thật sự rất thích bức họa này?”

Trình Dịch liếc nhìn nàng, giọng trầm ổn như nước:

“Chỉ là tôi không thích thua.”

Nàng bật cười khẽ, cầm lấy bảng giá:

“Tám mươi triệu.”

Trình Dịch im lặng vài giây. Rồi hắn thản nhiên buông bảng giá xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng:

“Cô thắng.”

Tiếng búa gõ xuống, cuộc đấu giá khép lại.

Nhưng… đây mới chỉ là khởi đầu.

 

## **4. Định mệnh đã buộc chặt**

Mạn Đình không ngờ, chỉ vài ngày sau, nàng lại gặp hắn một lần nữa.

Nhưng lần này, không phải trong bữa tiệc xa hoa, mà là trong **phòng họp** của tập đoàn Khúc thị.

Nàng bước vào, ngồi xuống vị trí chủ trì.

Trước mặt nàng, Trình Dịch khoanh tay, ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu thẳm, như thể đang đánh giá nàng một lần nữa.

Mạn Đình khẽ nghiêng đầu, đôi môi cong lên một nụ cười tao nhã:

“Thật trùng hợp, Trình tiên sinh.”

Hắn cười nhạt, giọng trầm thấp nhưng lại mang theo chút ý vị khó đoán:

“Không biết là trùng hợp, hay là cô cố ý sắp đặt?”

Nàng không trả lời ngay, chỉ nhấc ly trà lên, chậm rãi nhấp một ngụm. Hương trà thanh nhẹ lan tỏa, tựa như dáng vẻ ung dung của nàng.

Ánh mắt nàng lướt qua hắn, tựa như một tia sáng lấp lánh giữa màn đêm.

“Có lẽ là cả hai.”

Trình Dịch không đáp, chỉ trầm ngâm nhìn nàng. Một lúc lâu sau, hắn mới cất giọng, mang theo chút ý cười lạnh nhạt:

“Vậy thì… tôi rất mong chờ, xem cô còn có bao nhiêu ‘trùng hợp’ nữa.”

Khúc Mạn Đình đặt ly trà xuống, tiếng chạm khẽ vang lên trong không gian yên tĩnh.

Nàng nghiêng người, ánh mắt vừa khiêu khích, vừa đầy thâm sâu:

“Yên tâm, Trình tiên sinh. Từ nay về sau, tôi sẽ còn xuất hiện trong cuộc đời anh rất nhiều lần.”

 

**Khi hai kẻ mạnh gặp nhau, đây không còn đơn thuần là một cuộc theo đuổi, mà là một ván cờ giữa hai thế lực ngang tầm.**

Nhưng trong ván cờ này, ai mới là kẻ nắm thế chủ động?

**Chương I kết thúc.**