[ Tường Lâm ] Sủng Em!

[ Tường Lâm ] Sủng Em!

Tác giả:Như Umee Boy Love

Chap 1

Giới thiệu nhân vật.

Nghiêm Hạo Tường 20 tuổi, thiếu gia họ Nghiêm lạnh lùng, không thích tiếp xúc với người lạ.

Hạ Tuấn Lâm 17 tuổi, không có người thân gia đình. Sống tự lập, có ơn lớn với bà Đình là người giúp cậu sống sót lúc bé.

__________________

Vào truyện.

Bà Đình là người cưu mang Hạ Tuấn Lâm từ nhỏ. Đến khi lớn Hạ Tuấn Lâm có thể tự đi kím tiền cho việc học lẫn việc nuôi bà nhưng bà Đình từ chối. Hạ Tuấn Lâm quyết định phải thật thành công để đáp lại công ơn của bà Đình. Cuối cùng vì sinh lão bệnh tử nên bà Đình cũng bỏ Hạ Tuấn Lâm mà đi. Hạ Tuấn Lâm như suy sụp không còn muốn cố gắng làm gì nữa.

Một đêm trời tuyết rơi dày đặt. Nghiêm Hạo Tường đi tảo bộ trong thành phố đã gặp Hạ Tuấn Lâm ngồi trong góc hẻm nhỏ. Người cậu lạnh run lại còn bị thương, quần áo xuề xòa không nhìn rõ được mặt. Vốn Nghiêm Hạo Tường là người không thích tiếp xúc với người lạ định bỏ đi nhưng nghe tiếng gọi của cậu..

- Đừng mà! "run"

Không hiểu tạo sao Nghiêm Hạo Tường lại nảy sinh ý nghĩ rất đặt biệt trong đầu. Cậu cho anh cảm giác rất đặc biệt. Cuối cùng anh đưa cậu về căn biệt thự riêng của mình.

Về đến biệt thự anh bế cậu lên phòng, mang cậu vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ. Làn da trắng hồng với gương mặt nghiên về phía đáng yêu những vết thương trên mặt cậu giống như bị lập đi lập lại cả mấy lần. Anh xót xa vuốt ve gương mặt này. Sau khi thay đồ và xử lý vết thương cho cậu xong anh đặt cậu lên giường ngay ngắn. Cảm nhận được hơi ấm của giường chăn, mơ màng mở mắt. Thấy anh ngồi cạnh bên cậu hoảng hồn ngồi lùi về phía góc giường.

- Xin lỗi đừng đánh nữa. "kêu khóc"

Anh cảm thấy cậu bạn này có lẽ đã bị nhiều sự đả kích từ tâm hồn lẫn thể xác.

- Không sao tôi không làm gì cậu đâu! Lại đây nào. "dùng tone giọng ấm nhất có thể"

- Anh không phải là người xấu?

- Không! Ngoan lại đây.

Cậu ngoan ngoãn tiến gần đến anh. Anh ôm cậu vào lòng. Một cái ôm thật ấm, ấm như vòng tay của bà Đình vậy. Cậu chìm trong cái ôm đó không muốn rời ra tý nào. Nghiêm Hạo Tường thấy cậu bình tĩnh lại mới hỏi cậu.

- Cậu tên gì? Bao nhiêu tuổi?

- 16 à năm nay 17 rồi. Tên..Hạ Tuấn Lâm

- Tôi là Nghiêm Hạo Tường, 20 tuổi.

- Vậy phải kêu bằng anh!

- Vậy sao?

- Phải bà Đình đã dạy em như thế! Ai lớn hơn phải gọi là anh.

- Bà Đình?

- Là người nuôi nấn em từ nhỏ.

- Được rồi. Vậy nhà em ở đâu?

- Nhà em..không có.

- Vậy còn bà Đình của em?

- Bà Đình...mất rồi

Nhắc lại ký ức đau buồn đó Hạ Tuấn Lâm không thể kìm được nước mắt của mình. Cứ thế mà nước mắt cứ thi nhau rơi xuống. Nghiêm Hạo Tường cũng phần nào hiểu cảm giác xa người thân yêu nhất là như thế nào.

- Bà anh cũng mất rồi! Nhưng anh tin là bà anh chỉ đi đến một nơi nào đó thật đẹp và chắc chắn đang sống thật hạnh phúc.

Nghe Nghiêm Hạo Tường an ủi Hạ Tuấn Lâm có phần lạc quan hơn.

- Vậy bà Đình của em cũng như vậy đúng không? "nhìn anh"

- Phải. Em đừng khóc nữa bà sẽ không vui đâu.

- Được em không khóc nữa. "lau nước mắt"

Thấy sự đáng yêu này anh bật cười lấy tay xoa đầu cậu.

- Em đói không?

- Em đói..

- Thế bây giờ anh xuống bếp làm gì cho em ăn được không?

- Dạ!

- Thế em ở yên đây nhé! Tý anh quay lại.

Nghiêm Hạo Tường rời khỏi phòng, Hạ Tuấn Lâm nghe lời mà ngồi yên trên giường nhìn ngó căn phòng to đùng mà cảm thán.

Ngồi được khoảng 15 phút ngửi được mùi thức ăn thoang thoãng, cậu lần theo đó mà xuống lầu. Đang đi giữa chừng thì bất cẩn trượt chân, nghe tiếng la Nghiêm Hạo Tường tắt bếp chạy lên coi thử thì ra là Hạ Tuấn Lâm không quen với việc đi cầu thang nhiều như thế nên sơ ý trượt chân.

- Tuấn Lâm em có sao không? "lo lắng"

- Em..em xin lỗi. "rươm rướm nước mắt"

- Sao lại xin lỗi? Lỡ bị gì rồi sao! Đưa anh xem.

Hên sao chân cậu chỉ bị trật nhẹ không ảnh hưởng gì nguy hiểm. Anh thở phào nhẹ nhỏm.

- Em chạy xuống làm gì thế?

- Tại em..thấy mùi thơm nên..

- Sau này phải cẩn thận nghe chưa?

- Dạ..em xin lỗi.

- Được rồi mà! Vào ăn nhé.

Nói rồi anh dìu cậu vào phòng bếp. Mặc dù là thiếu gia nhưng tài nấu ăn của anh chẳng thua kém ai lúc còn sống bà anh đã dạy anh rất nhiều. Đó là lý do tại sao anh lại yêu quý bà nhất.

Ăn xong Hạ Tuấn Lâm ngáp ngắn, ngáp dài. Nhận thấy Hạ Tuấn Lâm buồn ngủ Nghiêm Hạo Tường tắt tivi.

- Buồn ngủ sao?

- Không có..Em vẫn xem được!

- Mặt như thế mà còn nói không buồn ngủ nữa hả? "chạm vào mặt cậu"

- Em sợ..

- Sao lại sợ? Không sao hết có anh ở đây cơ mà.

- Em sợ sau khi em ngủ đi và khi thức dậy em sẽ trở lại chỗ đó, và anh chỉ là một giấc mơ của em. Em không muốn.

- Đồ ngốc! Đây là nhà của em từ nay, em không cần phải về chỗ đó nữa hiểu không? Ngoan bây giờ ngủ đi!

- Thật sao? Em có thể sao?

- Phải.

- Tốt quá Hạo Tường em thích anh quá đi!

Nghiêm Hạo Tường không biết cảm giác trong lòng là như thế nào nhưng chỉ biết là anh bây giờ chỉ muốn bảo vệ cậu bạn này, muốn cậu bạn này bên cạnh mình. Từ trước đến giờ ngoài bà ra anh chẳng có cảm giác ấm áp hạnh phúc bên cạnh ai như thế. Nhưng giờ cậu bạn này lại xuất hiện khiến cho cảm. giác ấy như quay về một lần nữa.

Cứ vậy mà Hạ Tuấn Lâm ngủ trong vòng tay của Nghiêm Hạo Tường. Một vòng tay ấm áp, mặt dù cả hai chỉ vừa biết nhau vài tiếng trước..

End Chap 1

Tác giả: Thấy có ai chăm viết truyện như tác giả chưa? Vì các độc giả hết đấy! Nhớ like và comment cho tác giả với nha! ❤️