Chương 3: Yêu Cầu Chịu Trách Nhiệm

"Quách lão gia, Quách phu nhân, con trai hai người làm Đỗ Nhược Vi nhà tôi bụng mang dạ chửa thế kia nhưng chẳng thèm có lấy lời hỏi thăm nào, tính chối bỏ trách nhiệm hả?"

Ngay sau khi biết Quách Thừa Nhân là cha đứa trẻ trong bụng Đỗ Nhược Vi, ba mẹ cô mừng như được mùa, ngay lập tức kéo cô tới nhà họ Quách làm loạn om sòm hết cả lên. Ban đầu, Đỗ Nhược Vi đã kiên quyết ngăn cản, cô từng đưa ra quyết định tự mình nuôi con, tuy nhiên, chỉ vừa hé nửa lời liền bị cha mẹ mắng cho như tát nước vào mặt.

Nguyên nhân khiến ba mẹ Đỗ Nhược Vi vui mừng đến vậy là bởi nhà họ Quách trong thành phố này có vị thế khá lớn, Quách Thừa Nhân đồng thời nắm giữ nhiều huyết mạch kinh tế quan trọng, là một trong những tổng tài trẻ tuổi nhất thời điểm hiện tại, đặc biệt giỏi giang, bản lãnh được biết bao người ngưỡng mộ, chỉ thua duy nhất một gia tộc họ Trần hùng mạnh, luôn đứng đầu trong lĩnh vực kinh doanh cũng như tài chính, giàu có bậc nhất cả nước. Nhà họ Đỗ tuy cũng được gọi là mang chút tiếng tăm nhưng so với gia thế Quách Thừa Nhân vẫn chưa là gì cả. Những người sinh ra Đỗ Nhược Vi muốn nhân cơ hội này làm thân với Quách gia, họ tính dựa vào danh tiếng và độ giàu có để mở mặt trong giới thượng lưu, hơn hết là hợp tác được với Quách thị thì nguồn vốn thu về vô cùng lớn.

Đứng trước cảnh tượng hiện tại, Đỗ Nhược Vi vừa ngượng ngùng vừa xấu hổ, cô lảng tránh quay mặt sang chỗ khác.

Chỉ vừa mới nãy thôi, cô liên tục bị cha mẹ mắng xối xả bằng những lời cực kỳ tàn nhẫn: "Mày đúng là loại chả ra gì hết, sao tao lại sinh ra cái thứ vô dụng như mày chứ? Chưa giúp ích được cho gia đình thì thôi, nay còn tính khiến tao với ba mày nhục mặt trước bàn dân thiên hạ nữa. Biết vậy hồi xưa tao đẻ quả trứng ăn cho rồi. Thứ thấp kém, không biết giữ gìn bản thân, thậm chí còn trơ trẽn dâng tận miệng bọn đàn ông nữa."

Đỗ Nhược Vi đỏ mắt cắn chặt răng, cô rất muốn thanh minh, nhưng chỉ cần phát ra một tiếng chắc chắn người con gái đáng thương sẽ bị đánh. Ba cô tuy chẳng nói gì, tuy nhiên, Đỗ Nhược Vi hiểu rõ, ông ấy đối với cô càng thêm ghét bỏ sau việc này. Đỗ Nhược Vi bất giác bật cười, tự nhủ rằng từ nhỏ tới lớn, cảnh tượng bị cha mẹ dùng lời lẽ độc địa mắng chửi diễn ra thường xuyên rồi, cần gì phải đau lòng.

Dù vậy, cõi lòng Đỗ Nhược Vi bất giác âm thầm tan nát.

Bị kéo thẳng tới tìm Quách Thừa Nhân, cô từng phản kháng: "Cha, mẹ, hai người dừng lại đi. Quách Thừa Nhân chẳng chấp nhận con đâu."

"Đồ ngu." Đỗ phu nhân trực tiếp đánh thật mạnh lên thân thể con gái: "Đầu óc mày đúng thật rất đần độn. Mày đang mang thai, Quách Thừa Nhân dù có thích hay ghét đều phải chịu trách nhiệm, huống chi ba mẹ thằng đó nổi tiếng trọng lễ nghĩa. Khỏi cần tình yêu gì hết, chỉ cần làm thiếu phu nhân nhà họ Quách, cái đó quan trọng hơn nhiều, cả đời ăn sung mặc sướng, gia đình cũng nở mày nở mặt vì mày."

Hết cách, Đỗ Nhược Vi đành lặng lẽ đứng đằng sau.

Hai vợ chồng Đỗ gia quá nóng giận, Quách phu nhân vội vàng đứng ra giảng hòa, ngữ khí nhã nhặn: "Hai vị xin hãy bình tĩnh. Chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện được chứ? Để tôi cho người gọi Quách Thừa Nhân về, nếu như nó thật sự khiến Đỗ tiểu thư mang thai, chúng tôi nhất định cho nhà họ Đỗ câu trả lời phù hợp."

Cô âm thầm quan sát mẹ Quách Thừa Nhân, dáng vẻ bà ấy cao ráo, nét mặt ôn hậu, nhu hòa, luôn bình tĩnh giải quyết tình huống, đặc biệt trên người Quách phu nhân tỏa ra phong thái điềm đạm của một vị nữ chủ nhân. Đoán chừng bà ấy mới chỉ hơn bốn mươi tuổi thôi.

"Gọi về cái gì chứ?" Đỗ lão gia nhếch môi, gắt gỏng: "Nhà họ Quách mấy người không tin lời chúng tôi nói? Giấy khám thai và đứa trẻ đang lù lù ở kia, Đỗ Nhược Vi nhà tôi bị Quách Thừa Nhân làm nhục, từ hôm ấy chẳng lấy một câu thăm hỏi. Nhà họ Đỗ chúng tôi tuy thua kém nhưng công bằng nhất định phải có, nếu chẳng tìm ra biện pháp phù hợp tôi đảm bảo truyền thông ngày mai sẽ rất nhiều tin nóng hổi."

Hết cách, Quách phu nhân đành cho người gọi con trai về gấp.

Chồng bà đích thân ra mặt tiếp đón vợ chồng Đỗ gia, Đỗ Nhược Vi chỉ lủi thủi ở một chỗ. Thỉnh thoảng, cha mẹ Quách Thừa Nhân hỏi thăm cô vài câu, người con gái chỉ trả lời qua loa, sợ hãi làm mất hình tượng trước mặt đối phương.

Lúc Quách Thừa Nhân vừa đặt chân tới cửa, đập thẳng vào mắt hắn là gia đình Đỗ Nhược Vi đang ngồi chễm chệ ở phòng khách. Hắn chẳng kìm được mà nhếch môi khinh bỉ, ghét bỏ Đỗ Nhược Vi ra mặt.

Thấy con trai, Quách lão gia ngay lập tức trừng mắt, đập tay lên bàn, hỏi: "Quách Thừa Nhân, con làm Đỗ tiểu thư mang thai, đây là sự thật? Mau chóng giải thích cho ba rốt cuộc chuyện như thế nào." Dù Quách Thừa Nhân là con trai ông, nhưng ông luôn công chính liêm minh, thái độ vô cùng nghiêm khắc, thanh âm dứt khoát.

Người đàn ông lơ đãng liếc mắt về phía Đỗ Nhược Vi, hừ lạnh một tiếng. Có lẽ cô cũng cảm nhận được ánh mắt sắc bén như dao găm của Quách Thừa Nhân đang dán chặt lên người mình, thoáng chốc, cô mặt mũi tái mét, căng thẳng cuộn tròn tay.

"Thừa Nhân, con còn đứng đấy làm gì, mau nói." Quách phu nhân thúc giục.

Hắn ta lười nhác trả lời: "Ai biết được. Con với cô ta tháng trước đúng là đã từng phát sinh quan hệ với nhau, nhưng chắc gì đứa trẻ cô ta đang mang do con gây ra. Chưa biết chừng Đỗ tiểu thư từng lên giường với nhiều người đàn ông khác rồi nhân cơ hội này bắt con chịu trách nhiệm."

"Cậu Quách, cậu nói vậy là sao?" Để bảo vệ mặt mũi gia đình, Đỗ lão gia thở hổn hển trừng mắt: "Nếu là tháng trước, đứa con Đỗ Nhược Vi mang vừa vặn trùng khớp thời gian. Nhà họ Quách đúng thật khiến tôi ngạc nhiên khi ăn ốc mà chẳng chịu đổ vỏ, mặc kệ con gái nhà tôi chịu đựng một mình đấy."

Quách lão gia mở miệng: "Ông Đỗ, xin ông cứ bình tĩnh. Tôi đảm bảo cho ông câu trả lời vừa lòng." Dứt lời, ông quay sang, tức giận mắng con trai: "Quách Thừa Nhân, gây ra chuyện còn tính chối bỏ trách nhiệm ư? Mày làm con gái nhà người ta mang thai rồi chối đây đẩy, ba mẹ từ nhỏ dạy mày làm vậy à? Hơn nữa, chưa rõ mọi chuyện đã nghi ngờ nhân phẩm đối phương, đây là hành động một người đàn ông nên làm sao? Đứa trẻ là con của mày, vậy thì nhất định phải chịu trách nhiệm."

"Đúng đó." Đỗ phu nhân gật đầu tán thành, chen lời: "Đừng ỷ gia tộc nhà cậu lớn thì ức hiếp được chúng tôi. Hôn lễ tổ chức càng nhanh càng tốt đi, để người khác biết họ cười cho vào mặt."

Mẹ Quách Thừa Nhân tiếp tục nói: "Thừa Nhân, con tính sao?"

"Được." Người đàn ông không tình nguyện trừng to hai mắt, gằn mạnh từng chữ: "Nếu cha mẹ chấp nhận Đỗ tiểu thư, vậy thì con kết hôn với cô ta. Dù sao cô gái con yêu bỏ con rồi, giờ cưới ai thì cũng như vậy." Dưới sức ép nặng nề, ngữ khí đầy miễn cưỡng, Quách Thừa Nhân ghét bỏ chấp nhận cùng Đỗ Nhược Vi kết hôn.

Tuy nhiên, hiện tại, trong lòng hắn, hình tượng Đỗ Nhược Vi càng thêm xấu đi. Quách Thừa Nhân khẳng định chắc nịch rằng chính cô ta ở đằng sau xúi giục cha mẹ tới nhà mình làm loạn, buộc hắn cưới cô ta để ngồi lên vị trí nữ chủ nhân.

Thật ghê tởm.

Quách Thừa Nhân thầm mắng một câu.

"Hai vị, kết quả như vậy, mọi người vừa lòng rồi chứ?" Quách phu nhân cong môi cười.

Vợ chồng nhà họ Đỗ lúc bấy giờ mới gật đầu, bọn họ mừng thầm, sau này giàu to rồi.

Định kéo Đỗ Nhược Vi trở về, tuy nhiên, Quách Thừa Nhân ngăn cản: "Để tôi nói chuyện với vợ tương lai một chút, cha mẹ vợ không phiền chứ?" Hắn nhấn mạnh từng chữ, thanh âm bình thường nhưng nang sức uy hiếp cực cao.

"Đương nhiên rồi." Bọn họ vui vẻ thỏa hiệp.

Đỗ Nhược Vi im lặng suốt từ nãy bị Quách Thừa Nhân kéo ra vườn, suốt cả quá trình, cô hoàn toàn ngơ ngác, hiện tại còn bị người đàn ông trước mặt chăm chăm để ý. Hắn nhún vai, ghé sát tai Đỗ Nhược Vi, thì thầm: "Vừa lòng cô rồi phải không?"

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

Chị lại khổ rồi

2025-02-05

1

Nguyễn Hồng Ngọc

Nguyễn Hồng Ngọc

Ngay cả bậc phụ huynh, đứt ruột sinh ra mình còn không thương mình thì làm sao dám trông mong từ ai đây🤧

2024-07-05

0

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

đọc ngược nhiều quá đau hết cả đầu rồi á 🙄🙄

2023-04-17

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Bị Hạ Thuốc (H)
2 Chương 2: Hiểu Lầm Nghiêm Trọng
3 Chương 3: Yêu Cầu Chịu Trách Nhiệm
4 Chương 4: Kết Hôn Chớp Nhoáng
5 Chương 5: Đêm Tân Hôn Cô Độc
6 Chương 6: Gọi Tên Người Phụ Nữ Khác
7 Chương 7: Nguyên Nhân (1)
8 Chương 8: Nguyên Nhân (2)
9 Chương 9: Một Mình Đi Khám Thai
10 Chương 10: Khó Khăn Tứ Phía
11 Chương 11: Thái Độ Thay Đổi
12 Chương 12: Mẹ Chồng Lạnh Nhạt
13 Chương 13: Quách Thừa Nhân Về Nhà
14 Chương 14: Chịu Đựng Sự Lạnh Nhạt
15 Chương 15: Thái Độ Lạnh Nhạt
16 Chương 16: Sinh Con
17 Chương 17: Đơn Độc
18 Chương 18: Chẳng Hề Ưa Cháu Gái
19 Chương 19: Chịu Nhiều Thiệt Thòi
20 Chương 20: Đỗ Phu Nhân Cay Nghiệt
21 Chương 21: Không Thừa Nhận Đứa Trẻ
22 Chương 22: Càng Thêm Hiểu Lầm
23 Chương 23: Hướng Vãn Ý
24 Chương 24: Liên Tục Chịu Đả Kích
25 Chương 25: Đe Dọa Hướng Vãn Ý
26 Chương 26: Giẫm Đạp Lên Tình Cảm
27 Chương 27: Chịu Đựng Cơn Giận
28 Chương 28: Hình Phạt Tàn Khốc (H)
29 Chương 29: Tổn Thương Chồng Chất
30 Chương 30: Mẹ Ruột Đòi Tiền
31 Chương 31: Chịu Nhục Nhờ Vả Quách Thừa Nhân
32 Chương 32: Tình Cảnh Hai Thế Gọng Kìm
33 Chương 33: Quách Vị An Tủi Thân
34 Chương 34: Yêu Cầu Của Thiệu Ninh Thuần
35 Chương 35: Thiệu Ninh Thuần Đắc Ý
36 Chương 36: Đưa Tình Nhân Về Nhà
37 Chương 37: Tủi Thân Ấm Ức
38 Chương 38: Dở Trò Chia Rẽ
39 Chương 39: Bắt Tay Cùng Quách Phu Nhân
40 Chương 40: Chỉ Trích Dữ Dội
41 Chương 41: Gặp Lại Người Quen
42 Chương 42: Tình Cảm Chôn Giấu
43 Chương 43: Bạn Thân Đưa Lời Khuyên
44 Chương 44: Tội Danh Ngoại Tình (1)
45 Chương 45: Tội Danh Ngoại Tình (2)
46 Chương 46: Dọa Dẫm
47 Chương 47: Quách Vị An Phát Sốt
48 Chương 48: Tình Trạng Rối Rắm
49 Chương 49: Yêu Cầu Hiến Tủy
50 Chương 50: Quách Thừa Nhân Uy Hiếp
51 Chương 51: Quách Vị An Thiệt Mạng
52 Chương 52: Điên Cuồng Chất Vấn
53 Chương 53: Đau Thương Chồng Chất
54 Chương 54: Mẹ Chồng Dày Vò
55 Chương 55: Vô Cảm
56 Chương 56: Rời Khỏi Quê Hương
57 Chương 57: Hé Mở Quá Khứ
58 Chương 58: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (1)
59 Chương 59: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (2)
60 Chương 60: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (3)
61 Chương 61: Hình Phạt Dành Cho Thiệu Ninh Thuần
62 Chương 62: Phát Hiện Đỗ Nhược Vi Biến Mất
63 Chương 63: Bị Bạn Thân Châm Chọc
64 Chương 64: Đặc Biệt Tức Giận
65 Chương 65: Hời Hợt Với Gia Đình
66 Chương 66: Vất Vả Tìm Kiếm
67 Chương 67: Bảy Năm Ròng Rã
68 Chương 68: Gặp Lại Sau Thời Gian Dài
69 Chương 69: Đứa Con Trai Sáu Tuổi
70 Chương 70: Nỗi Lo Sợ
71 Chương 71: Cố Tình Gây Chuyện
72 Chương 72: Trực Tiếp Chống Trả
73 Chương 73: Trực Tiếp Cảnh Cáo
74 Chương 74: Cố Chấp Dây Dưa
75 Chương 75: Xin Một Cơ Hội
76 Chương 76: Trịnh Hi Ngôn Chất Vấn
77 Chương 77: Lời Tỏ Tình Bất Ngờ
78 Chương 78: Từ Bỏ Danh Dự Mà Cầu Xin
79 Chương 79: Lo Lắng Cho Con Trai
80 Chương 80: Hết Sức Cố Gắng
81 Chương 81: Lời Cầu Hôn
82 Chương 82: Không Hận - Không Yêu
83 Chương 83: Quyết Định Buông Tay
84 Chương 84: Sự Yêu Thích Của Con Trai
85 Chương 85: Xác Định Mọi Chuyện
86 Chương 86: Đại Kết Cục
87 Chương 87: Ngoại Truyện 1
88 Chương 88: Ngoại Truyện 2
89 Chương 89: Ngoại Truyện 3
90 Chương 90: Ngoại Truyện 4: Toàn Văn Hoàn
91 pr truyện
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: Bị Hạ Thuốc (H)
2
Chương 2: Hiểu Lầm Nghiêm Trọng
3
Chương 3: Yêu Cầu Chịu Trách Nhiệm
4
Chương 4: Kết Hôn Chớp Nhoáng
5
Chương 5: Đêm Tân Hôn Cô Độc
6
Chương 6: Gọi Tên Người Phụ Nữ Khác
7
Chương 7: Nguyên Nhân (1)
8
Chương 8: Nguyên Nhân (2)
9
Chương 9: Một Mình Đi Khám Thai
10
Chương 10: Khó Khăn Tứ Phía
11
Chương 11: Thái Độ Thay Đổi
12
Chương 12: Mẹ Chồng Lạnh Nhạt
13
Chương 13: Quách Thừa Nhân Về Nhà
14
Chương 14: Chịu Đựng Sự Lạnh Nhạt
15
Chương 15: Thái Độ Lạnh Nhạt
16
Chương 16: Sinh Con
17
Chương 17: Đơn Độc
18
Chương 18: Chẳng Hề Ưa Cháu Gái
19
Chương 19: Chịu Nhiều Thiệt Thòi
20
Chương 20: Đỗ Phu Nhân Cay Nghiệt
21
Chương 21: Không Thừa Nhận Đứa Trẻ
22
Chương 22: Càng Thêm Hiểu Lầm
23
Chương 23: Hướng Vãn Ý
24
Chương 24: Liên Tục Chịu Đả Kích
25
Chương 25: Đe Dọa Hướng Vãn Ý
26
Chương 26: Giẫm Đạp Lên Tình Cảm
27
Chương 27: Chịu Đựng Cơn Giận
28
Chương 28: Hình Phạt Tàn Khốc (H)
29
Chương 29: Tổn Thương Chồng Chất
30
Chương 30: Mẹ Ruột Đòi Tiền
31
Chương 31: Chịu Nhục Nhờ Vả Quách Thừa Nhân
32
Chương 32: Tình Cảnh Hai Thế Gọng Kìm
33
Chương 33: Quách Vị An Tủi Thân
34
Chương 34: Yêu Cầu Của Thiệu Ninh Thuần
35
Chương 35: Thiệu Ninh Thuần Đắc Ý
36
Chương 36: Đưa Tình Nhân Về Nhà
37
Chương 37: Tủi Thân Ấm Ức
38
Chương 38: Dở Trò Chia Rẽ
39
Chương 39: Bắt Tay Cùng Quách Phu Nhân
40
Chương 40: Chỉ Trích Dữ Dội
41
Chương 41: Gặp Lại Người Quen
42
Chương 42: Tình Cảm Chôn Giấu
43
Chương 43: Bạn Thân Đưa Lời Khuyên
44
Chương 44: Tội Danh Ngoại Tình (1)
45
Chương 45: Tội Danh Ngoại Tình (2)
46
Chương 46: Dọa Dẫm
47
Chương 47: Quách Vị An Phát Sốt
48
Chương 48: Tình Trạng Rối Rắm
49
Chương 49: Yêu Cầu Hiến Tủy
50
Chương 50: Quách Thừa Nhân Uy Hiếp
51
Chương 51: Quách Vị An Thiệt Mạng
52
Chương 52: Điên Cuồng Chất Vấn
53
Chương 53: Đau Thương Chồng Chất
54
Chương 54: Mẹ Chồng Dày Vò
55
Chương 55: Vô Cảm
56
Chương 56: Rời Khỏi Quê Hương
57
Chương 57: Hé Mở Quá Khứ
58
Chương 58: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (1)
59
Chương 59: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (2)
60
Chương 60: Toàn Bộ Sự Thật Phơi Bày (3)
61
Chương 61: Hình Phạt Dành Cho Thiệu Ninh Thuần
62
Chương 62: Phát Hiện Đỗ Nhược Vi Biến Mất
63
Chương 63: Bị Bạn Thân Châm Chọc
64
Chương 64: Đặc Biệt Tức Giận
65
Chương 65: Hời Hợt Với Gia Đình
66
Chương 66: Vất Vả Tìm Kiếm
67
Chương 67: Bảy Năm Ròng Rã
68
Chương 68: Gặp Lại Sau Thời Gian Dài
69
Chương 69: Đứa Con Trai Sáu Tuổi
70
Chương 70: Nỗi Lo Sợ
71
Chương 71: Cố Tình Gây Chuyện
72
Chương 72: Trực Tiếp Chống Trả
73
Chương 73: Trực Tiếp Cảnh Cáo
74
Chương 74: Cố Chấp Dây Dưa
75
Chương 75: Xin Một Cơ Hội
76
Chương 76: Trịnh Hi Ngôn Chất Vấn
77
Chương 77: Lời Tỏ Tình Bất Ngờ
78
Chương 78: Từ Bỏ Danh Dự Mà Cầu Xin
79
Chương 79: Lo Lắng Cho Con Trai
80
Chương 80: Hết Sức Cố Gắng
81
Chương 81: Lời Cầu Hôn
82
Chương 82: Không Hận - Không Yêu
83
Chương 83: Quyết Định Buông Tay
84
Chương 84: Sự Yêu Thích Của Con Trai
85
Chương 85: Xác Định Mọi Chuyện
86
Chương 86: Đại Kết Cục
87
Chương 87: Ngoại Truyện 1
88
Chương 88: Ngoại Truyện 2
89
Chương 89: Ngoại Truyện 3
90
Chương 90: Ngoại Truyện 4: Toàn Văn Hoàn
91
pr truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play