Chân Trời Góc Bể
Nộp xong đơn xin nghỉviệc, tôi đi bộvềnhà trong tâm trạng uấtức phẫn nộ, kiệt sức gieo mình suống sofa.
Là một thưký, tôi không cho rằng mình có chỗnào chưa tròn phận sự, mọi thông tin ông chủcần tôi đều thu thập đầy đủ, phân loại rõ ràng, tài liệu ông chủyêu cầu, tôi đều chuẩn bịchu đáo, thông qua sựphê chuẩn của ông chủrồi mới gửi đi, ông chủmuốn tôi cùng đi dựtiệc, khách yêu cầu tôi uống nhiều đến đâu, chưa bao giờtôi dám nói “không”, ngay cảkhi tâm trạng ông chủkhông vui, bực bội quát tháo, tôi cũng nhẫn nhịn đến khi ông chủhết bực…
Tuy nhiên, dù tôi đã cắn răng nhẫn nhịn suốt hơn một năm vẫn bịông chủvốn có ý muốn một “quan hệ” khác với tôi tuyệt tình hất ra khỏi cửa.
Là do tôi có khuôn mặt dung tục bẩm sinh, hay do tôi đã sai khi chọn nghềnhạy cảm này ?
Có lẽcảhai đều không đúng, mà do tính cách tôi có vấn đề.
“Chẳng ông chủnào thích hằng ngày đối diện với một cô thưký rất gợi tình nhưng lại làm ra vẻtrong sạch, thanh cao!” Đó là lời của Liễu Dương, bạn thân nhất của tôi, thực tếchứng minh, cách nghĩcủa cô bạn quảlà sâu sắc, chí lý.
Không thểphủnhận, những thưký được chào đón, hoan nghênh trong xã hội bây giờđược chia thành hai loại. Một là những thưký lão luyện, có thâm liên công tác, kinh nghiệm dồi dào, tưduy kinh doanh nhạy bén. Loại kia là những cô trẻđẹp, không cần năng lực chuyên môn, chỉcần biết nói cười đưa đẩy, chiều chuộng làm đàn ông vui lòng!
Bất hạnh thay, tôi không thuộc hai loại trên. Tôi làm thưký bốn năm, trình độchuyên môn tầm tầm, kinh nghiệm khiêm tốn, lại không biết đưa đẩy làm ông chủvừa lòng, không bịhất ra cửa, e sẽhổthẹn với danh xưng “nữthưký” nhạy cảm kia, càng hổthẹn với tấm thân tình nhân, tuổi có thểhai ba, ba lăm, hay ba sáu này của tôi lắm lắm…
Hai mươi mốt tuổi, tôi bắt đầu coi khinh, thậm chí là căm hận cuộc sống vì sựbất công này. Tôi đã quẳng lại đơn xin nghỉviệc, kiêu hãnh ra đi. Bây giờtôi hai mươi lăm tuổi, đã quá quen với những yêu cầu khiếm nhã nhưng quá bình thường của ông chủ, học được cách từchối tếnhị, học được cách lượn lờquanh ông chủ, cốt giữcông việc cho mình, nhẫn nhịn và nhẫn nhịn, cho đến khi không nhịn được nữa…
Lần mất việc này khiến tôi nhìn thấu cái bất thường trong nhân tình thếthái, thà đổi sang một nghềkhông nhạy cảm còn hơn quanh quẩn trong cái vòng luân hồi vô lượng đó.
Mất đi mức thu nhập hài lòng, nhận lại nỗi sầu nhân thế, tôi rót một cốc sinh tố, dựa vào sofa, cần mẫn khoanh tròn vài điểm trong mục quảng cáo tuyển dụng trên tờbáo mới mua.
Phiên dich chuyên nghiệp? Giao tiếp đơn giản với khách nước ngoài còn tạm, nhưng dich chuyên nghiệp e rằng khôngổn.
Kếtoán? Bán hàng?...
Những nghềnày hoàn toàn không thể, vì hơn bốn năm sau khi tốt nghiệp đại học, kinh nghiệm làm việc của tôi chỉvẻn vẹn giới hạnởchuyên môn thưký mà thôi.
Nghe tiếng chìa khóa lách cách, biết Liễu Dương đã về, tôi xoa bóp cánh tay mỏi nhừ, bò dậy ra mởcửa.....
***Download NovelToon to enjoy a better reading experience!***
Comments