Chỉ Là Một Cái Kho Để Tạm
[Hệ Thống Ghép Cặp Chăng?]
Chương 1: Cẩu Huyết Truyện
”Hạ Vũ nâng họng súng lên, chỉa về phía hai người đang vật lộn, cắn chặt răng hạ quyết tâm bóp còi.
Tiếng súng vang lên, hiện trường vốn hỗn loạn bỗng trở lên im lặng không tiếng động tựa có thể nghe tiếng kim rơi. Nhâm Bạch ngạc nhiên nhìn người đã đỡ viên đạn giúp mình - Hạ Đông - Anh trai Hạ Vũ. Hạ Vũ sợ hãi ngồi bệt xuống đất, đôi mắt xinh đẹp ngân ngấn nước. Cô không nghĩ, anh trai sẽ đỡ đạn giúp Nhâm Bạch. Nhâm Bạch khóc lớn, đẩy Cố Ngạo ra, lết lại gần Hạ Đông, miệng lẩm nhẩm cầu xin:
“Đông ca, anh đừng chết. Em biết sai rồi, em yêu anh...” Nhâm Bạch vẫn cứ nỉ non nói không ngừng.
Bỗng nhiên, một chiếc ô tô màu đen chạy đến. Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía nam nhân chậm rãi bước xuống từ chiếc xe. Nam nhân mặc bộ âu phục đen, cả người toát ra khí thế ‘người sống chớ gần’ khiến người khác kiêng dè lùi vài bước. Đôi mâu vàng nhạt nhẹ nhàng quét qua từng người một. Khác với dáng vẻ chật vật của bọn họ, người nọ nhìn chung có dáng vẻ sạch sẽ như thể nơi hắn vừa đặt chân đến không phải bãi chiến trường mà là một bữa tiệc khiêu vũ lớn. Nam nhân có sức hút rất lớn khiến người khác nhìn vào là khó thể dời mắt.
Ôn Nặc chầm chậm tiến lại gần Cố Ngạo, nhìn dáng vẻ chật vật của y mà cười trào phúng:
“Thật nực cười, Cố tổng cao cao tại thượng, người người mến mộ lại có khi khổ sở thế này”
Cố Ngạo giận đến nghiến răng nghiến lợi gằn ra từng chữ: “Không biết Ôn tổng đến đây có việc gì? Hay Ôn tổng định nhân lúc Cố Ngạo gặp khó dễ mà ra tay?” Y nhìn trừng mắt nhìn khẩu súng mà Ôn Nặc đang cầm.
Ôn Nặc vuốt ve khẩu súng, bình tĩnh nói: “Cố tổng nói đùa, không phải ai cũng giống như ngài đâu. Lúc nào cũng ra vẻ quân tử nhưng thật tâm lại là tên tiểu nhân lợi dụng người xong liền giết”
Ôn Nặc lấy một khẩu súng khác từ trong túi áo ra, ném về phía Cố Ngạo, cười lạnh:
“Chúng ta đấu đi, ai thắng thì người đó ra về, thua liền chết tại đây. Trong khẩu súng chỉ có một viên nên Cố tổng chỉ có duy nhất một cơ hội thôi”
Cố Ngạo không dám tin nhìn về phía Ôn Nặc. Y cao giọng hét lớn: “Ôn Nặc, ngươi điên rồi!!!”
“Sao? Cố tổng không dám?” Hắn mở miệng diễu cợt.
Cố Ngạo: “Có gì mà không dám chứ!”
Ôn Nặc vỗ tay khen ngợi: “Tốt, có khí thế!”
Hạ Vũ nghe Cố Ngạo nói liền hoảng sợ kêu nên: “Cố Ngạo, đừng...”
La Tiểu Hi cũng khuyên nhủ: “Ngạo ca, anh không được đồng ý với hắn ta. Hắn rất mưu mô sảo quyệt. Xin anh nghe em lần này thôi!”
Cố Ngạo nghe ả nói mà cười nhạt, ai mà không biết hắn có quỷ kế chứ. Nhưng y không thể cứ như vậy bị hắn giết chết được. Y còn muốn bên cạch tiểu Vũ.
Cả hai người đều nâng súng chỉa về phía đối phương. Chưa kịp để Cố Ngạo phản ứng, Ôn Nặc đã nả một phát súng vào đầu của y.
Đúng lúc này, La Tiểu Hi vừa nãy còn đứng bên cạch Hạ Vũ đã lao ra đỡ đạn. Bộ đầm trắng mặc trên người dần nhuốm một màu đỏ tươi trông quỷ mị cực kỳ. Ả cuộn tròn người, hai tay ôm chặt miệng vết thương, mặt nhăn thành một đống. Nước mắt cứ như vậy chảy ra càng làm ả trông xấu xí hơn. Có vẻ viên đạn đã bắt thủng dạ dày của ả nhưng tuyệt nhiên ả không cảm thấy hối hận. La Tiểu Hi khó nhọc thở ra từng hơi tàn, đôi mắt tối dần, miệng vẫn nở nụ cười hạnh phúc.
Thấy viên đạn không đến được đích, Ôn Nặc nhíu mày, trông có vẻ không hài lòng lắm. Vốn dĩ viên đạn chỉ có một, nhưng Ôn Nặc vẫn tiếp tục bóp còi. Lần này nhắm chúng mục tiêu là Cố Ngạo.
Cố Ngạo lùi lại một bước để né viên đạn nhưng vẫn bị thương nặng. Y tức giận hét lên với Ôn Nặc:
“Mày không giữ lời”
Ôn Nặc cười lạnh, tiếp tục chỉa họng chúng về phía y, ánh mắt phủ đầu băng gia như thể người trước mắt đã chết. Hắn nói:
“Tôi từ trước tới giờ chưa bao giờ công nhận mình là quân tử. Chỉ trách—“ Ôn Nặc bỗng nhiên quỵ xuống, đôi mâu vàng nhạt nhìn về phía thanh niên vừa nổ súng.
Hứa Minh run rẩy, nước mắt trào ra nhưng vẫn cứng miệng nói: “Ngươi là tên khốn!!! Ngươi đã giết La tỷ tỷ, ngươi đáng chết”
Trong khi mọi người chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì ‘Đoàng’ tiếng súng vang lên. Ôn Nặc chết ngay tại chỗ. Viên đạn đó được bắn ra từ họng súng của Cố Ngạo. Hạ Vũ chạy về phía y, kiểm tra miệng vết thương. Vài phút sau, thuộc hạ của Cố Ngạo tới, đưa những người bị thương đi cấp cứu. Riêng về phần của Nhâm Bạch, cậu vẫn khóc ròng ôm lấy thi thể của Hạ Đông không cho ai mang đi.
Từ sau sự việc đó, Nhâm Bạch tự sát trước mộ của Hạ Đông. Hứa Minh thần trí không tỉnh táo lúc điên lúc khùng, gặp nữ nhân nào cũng gọi là ‘La tỷ tỷ’. Tin tức Ôn Nặc chết đã khiến cho toàn thể giới hắc bạch hoang mang. Ai mà chả biết, Ôn Nặc là nắm trong tay toàn bộ hắc đạo. Bình thường, Ôn Nặc đi đâu cũng có vệ sĩ theo bảo vệ, thế mà hôm đó, hắn lại đi một mình. Đây rõ ràng là tự tìm đến cái chết mà. Toàn bộ tài sản của Ôn Nặc được chuyển hết cho đàn em thân cận. Còn Cố Ngạo và Hạ Vũ ra nước ngoài kết hôn, sinh con, sống một cuộc đời hạnh phúc tới già”
Diệp Vân Thanh xong tức muốn phun ra một búng máu. Cái kết quỷ quái gì đây!? Vì lý do gì mà tất cả nhân vật phụ đều chết hết vậy??? Còn có đôi cẩu nam nữ chính kia nữa, sau khi chứng kiến cái chết của nhân vật phụ mà vẫn vui vẻ sống đến già. Diệp Vân Thanh cố kìm chế cảm xúc muốn bóp cổ tác giả, lướt xuống khu bình luận. Phía dưới ai cũng tỏ thái độ rất không phục khi tất cả nhân vật phụ đều chết. Mà hầu hết mọi người đều bênh vực cho dàn nhân vật phụ, ném đá cẩu nam nữ chính và tác giả thậm tệ. Truyện cũng bị đánh giá thấp (3.2*/5*).
Khu bình luận
———Quỷ Vô Thường: Tác giả viết kết cục như vậy là quá ác rồi. Cùng lắm thì chỉ cho Ôn Nặc chết thôi chứ.
Fan Ôn Nặc trả lời Quỷ Vô Thường: Cái gì? Tôi thấy Ôn Nặc là người không đáng chết nhất đó!
Quỷ Vô Thường trả lời Fan Ôn Nặc: Có gì mà không đáng chết. Nó tìm mọi cách để hại nam nữ chính nên đáng.
Fan Ôn Nặc trả lời Quỷ Vô Thường: Vậy Nhâm Bạch, La Tiểu Hi, Hạ Đông cũng hại nam nữ chính sao mày không nói!
Quỷ Vô Thường trả lời Fan Ôn Nặc: Nhưng tao thấy Ôn Nặc chết là hợp lý. Mấy đám fan não tàn như chúng mày đừng có mà lắm điều.
Chính Nghĩa Là Tất Cả trả lời Quỷ Vô Thường: Bạn gì đó ơi, bạn nói thế không thấy nhột à? Bạn cũng là fan não tàn của nam nữ chính đó, chửi người ta như thế kia chẳng khác nào đang tự nhột cả.
...
Chính Nghĩa Là Tất Cả trả lời Quỷ Vô Thường: Sao không nói nữa đi. Hăng hái cào bàn phím lắm cơ mà.
———Bong Bóng Bay: Cái kết vô duyên hết sức!!! Đánh giá 3* thôi.
Hạt Mưa Biết Rơi trả lời Bong Bóng Bay: Trời ơi, có mỗi cái kết cục mà cũng trừ đi 2* của tác giả. Mình thấy bạn mới là người vô duyên đó. Không đọc được thì đi ra chỗ khác đê.
Bong Bóng Bay trả lời Hạt Mưa Biết Rơi: Mỗi người đều có cảm nhận khác nhau thôi bạn. Mình đánh giá bao nhiêu sao đó là quyền của mình không cần bạn phải nói. Với lại mình không vô duyên, mình đọc và cảm nhận như thế nào không liên quan đến bạn.
———Chính Nghĩa là Tất Cả: Đọc bình luận thấy mấy bà nói kết cục tốt tôi đến chịu. Truyện nát nhất là hai nhân vật chính luôn, nữ chính thì không biết hối hận là gì. Tự tay giết chết anh trai ruột thịt của mình mà vẫn sống vui vẻ. Thậm chí ngay khi Nhâm Bạch chết cô ta chẳng hề quan tâm ở nước ngoài tình tứ với nam chính. Với lại nam chính cũng vô tâm quá đi, nữ phụ đã đỡ đạn cho gã mà vẫn dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra. Mà các nhân vật phụ chưa đến mức phải chết, tác giả rõ ràng có thể viết một kết cục tốt hơn nhưng bả không làm. Bả thích hút nước mắt của mọi người nhưng không ngờ bị phản dame. Tôi nghĩ nếu bả viết nam chính nữ chính chết thì nhiều người ủng hộ đấy. Nhưng dù sao kết cục cũng không thể đổi. Tôi mong tác giả sẽ viết phiên ngoại cho các nhân vật phụ để làm hài lòng độc giả chúng tôi.
•Làm hài lòng độc giả +1
•Làm hài lòng độc giả +2
•Làm hài lòng độc giả +3
.........
•Làm hài lòng độc giả +999
————————————————————
Đọc đến bình luận của Chính Nghĩ Là Tất Cả, Diệp Vân Thanh liền thả một like. Vậy cũng tốt, cậu cũng muốn hóng phiên ngoại. Mà truyện bị tác giả phá nát rồi không biết bả định viết phiên ngoại kiểu gì. Diệp Vân Thanh tắt khu bình luận, day day đôi mắt đỏ ngầu. Cậu liếc nhìn giờ hiển thị trên máy tính. Ngáp dài một cái, than thở:
“4h sáng rồi cơ à. Thôi làm một giấc cái đã”
Diệp Vân Thanh tắt máy tính rồi nằm xuống ngủ.
\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=
Tác Giả Có Lời Muốn Nói:
Diệp Vân Thanh: không biết bà tác giả định viết phiên ngoại như nào nhỉ?
Tác giả said: Tôi là con trai...
Diệp Vân Thanh: “...”
Chương 2: Thiếu Niên Khó Ở
“Ê, tên kia! Dậy mau!”
Diệp Vân Thanh mơ mơ màng màng mở mắt. Trước mặt cậu là một thiếu niên cỡ khoảng mười hai tuổi, tóc trắng, mắt đỏ, ngũ quan tinh sảo không tỳ vết. Khuôn mặt nhăn lại, tỏ vẻ rất thiếu kiên nhẫn cùng tức giận. Thiếu niên bay lơ lửng trên không, trừng mắt nhìn cậu. Trong khi, Diệp Vân Thanh không hiểu có mô tê gì thì bị thằng nhóc kia thúc cho một cú vào bụng.
“Ách...” Diệp Vân Thanh hít vào một ngụm khí lạnh, cậu ôm bụng vẻ mặt đầy đau đớn.
“Hừ, yếu đuối” Thằng nhóc tóc trắng khinh thường nói.
Giờ cậu mới để ý, xung quanh là một khoảng không trắng xoá chứ không phải phòng ngủ quen thuộc của cậu. Diệp Vân Thanh quay sang hỏi thằng nhóc tóc trắng:
“Đây là đâu?” Diệp Vân Thanh đầy bụng nghi hoặc.
Thiếu niên hít một hơi thật sâu sau đó nói: “Không gian hệ thống”
Diệp Vân Thanh: ???.
Thiên niên tóc trắng: Chậc.
“Ta tưởng mấy tên trạch nam như ngươi rõ tình huống nhất chứ?”
Diệp Vân Thanh đáp: “Biết thì có, nhưng bình thường phải chết mới có tình huống này chứ nhỉ?”
“Thì ngươi chết rồi”
“Vô lý, tôi hôm qua vẫn còn ngủ ngon lành sao lại chết được” Diệp Vân Thanh phản bác.
Thiếu niên tóc trắng nhàn nhạt hỏi: “4h sáng ngươi ngủ?”
Diệp Vân Thanh: Gật gật.
“8h sáng hôm sau nhà bên cạch bị nổ gas. Lửa lan sang nhà ngươi, còn ngươi thì ngủ như chết. Mặc dù lửa có lan sang mấy nhà khác nhưng giờ đó bọn họ đi làm hết rồi. Tóm lại, cháy to nhưng chỉ có ngươi chết.” Nói rồi, từ hư không xuất hiện một tờ báo bay đến trước mặt cậu.
Diệp Vân Thanh: Cmn, cậu thế mà lại chết cháy.
“Vậy cậu là hệ thống gì gì đó phải không?” Diệp Vân Thanh xoa xoa cằm hỏi.
“Ta không phải hệ thống gì gì đó, ta là R-A-I” Rai liếc xéo Diệp Vân Thanh một cái.
“Ngươi hiện tại chỉ cần câm miệng nghe ta nói” Rai mặt lạnh ra lệnh.
Diệp Vân Thanh: “...”
Diệp Vân Thanh: Cậu có cảm giác hệ thống này rất khó ở chung.
Trước mặt Rai bỗng nhiên xuất hiện một chiếc máy tính, thiếu niên làm một vài thao tác rồi xoay màn hình máy tính về phía cậu. Diệp Vân Thanh tò mò xem thử, một dòng chữ to đập thẳng vào mắt cậu.
[Tổng Tài Bá Đạo Và Thiếu Nữ Bạch Liên Hoa Của Hắn]
Đây không phải bộ truyện hôm qua cậu cày đến sáng sao??? Cũng tại nó mà cậu bị chết cháy đó.
“Nhiệm vụ của ngươi là xuyên đến thế giới ảo, được thiết lập dựa trên những cuốn tiểu thuyết bị lỗi. Giả dụ như nó chẳng hạn, ngươi cần phải thay đổi kết cục và ghép cặp cho các nhân vật phụ. Ngươi sẽ xuyên qua tầm chục thế giới như vậy, nếu không hoàn thành trước khi ngươi chết thì nhiệm vụ coi như thất bại. Hình phạt cho ngươi là một chút giáo huấn của ta. Nếu thành công ghép cặp cho các nhân vật phụ thì sẽ được nhận tích phân và một hộp quà thế giới. Tích phân dùng để mua vật phẩm trong khương thành. Mỗi thế giới sẽ có độ khó khác nhau - SSS, SS, S, A, B, C, D, E, F. Từ đó sẽ được phân bố tích phân dựa trên cấp độ thế giới đó. Sau khi ngươi hoàn thành hết tất cả thế giới thì sẽ được một nguyện vọng” Rai nghiêm túc giảng giải.
Diệp Vân Thanh nghi hoặc hỏi: “Tôi thật sự không hiểu, làm như vậy thì có lời ích gì cho cậu? Đó cũng chỉ là tiểu thuyết mạng thôi mà”
Bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó Rai nhăn mặt tức giận nói: “Mấy bộ truyện đó là do chủ nhân ta viết đó. Cũng do nó mà ta mới xuất hiện ở đây, ta đường đường là thuộc hạ thân cận của chủ nhân, nay lại bị bắt đi làm mấy việc vặt vã”
Hơ? Bây giờ thần cũng thích viết truyện nữa hả? Bắt trend dữ vậy. Hoá ra thần cũng rảnh ghê đấy chứ lị...
“Ta cần phải ‘đánh nhanh thắng nhanh’ mới được” Sau câu nói của Rai, cậu bỗng cảm thấy người nhẹ bẫng, không gian đảo lộn, cậu thấy choáng váng rồi ngất đi.
\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=
Chương 3: Nhân Vật Phản Diện Không Phải Như Vậy A (1)
Diệp Vân Thanh tỉnh dậy trong một căn phòng chứa đầy mùi thuốc sát khuẩn. Lạ là, cậu lại có cảm giác rất quen thuộc, như đã ngửi mùi này trăm triệu lần rồi. Tuy đây không phải bệnh viện nhưng nó được trang bị không khác gì phòng bệnh. Xung quanh toàn là các thiết bị điện tử, máy đo nhịp tim, tủ thuốc,.... Tóm lại thứ gì bệnh viện có nơi đây đều đủ cả.
Diệp Vân Thanh cảm thấy cổ họng khô rát khó chịu như thể đã mấy ngày liền chưa được uống nước. Đầu óc cứ mơ mơ màng màng, thi thoảng nhói đau. Cậu dùng hết sức lực mà hỏi Rai:
“Rai, đây là sao thế?” Giọng cậu khàn khàn khó nghe.
“Đọc rồi tự hiểu” Rai trả lời, kèm theo đó là tập tài liệu ghi ghi chép chép.
Diệp Vân Thanh lướt qua vài dòng đã thấy đầu óc đau điếng nhưng cậu biết sao được, không đọc liền không hiểu tình hình. Đây đúng là một cực hình đối với cậu.
Cậu xuyên vào thân thể của một vị cùng tên họ. Từ nhỏ thân thể nguyên chủ đã không được khoẻ, bị bệnh triền miên, vào viện như cơm bữa. Vì để tránh việc đi lại bất tiện, cha nguyên chủ đã mời các vị danh y, bác sĩ trực tiếp ở biệt thự. Thậm chí còn tỉ mỉ sắp xếp một căn phòng giống y chang bệnh viện cho cậu.
Bảo sao cậu thấy nơi này quen thuộc...
Nguyên chủ có một người bạn thanh mai trúc mã là Ôn Nặc.
Ôn Nặc? Nhân vật phản diện??? Đùa à!? Nhân vật phản diện được đánh giá là ngang tàn, độc ác, vậy mà cũng có người dám chơi với hắn sao?
Diệp Vân Thanh mang theo tâm trạng hoang mang đọc tiếp.
Bọn họ như hình với bóng, lúc nào cũng đi bên cạch nhau. Cả hai đều hiếu chiến, ra tay lúc nào cũng ác độc, nhưng thân thể nguyên chủ yếu kém không thể hoạt động mạnh nên cậu hầu như đều sử dụng trí não là chính. Họ đã trở thành bộ đôi không thể động đến ở trong trường. Tuy nhiên, điều đó lại khiến cho một vài kẻ không vừa mắt, nhất là những tên đã bị Ôn Nặc đánh. Bọn chúng biết thân thể nguyên chủ yếu đuối chắc chắn không địch lại được với chúng nên quyết định tìm cách tách hai người họ ra.
Ngày định mệnh đó, bọn chúng bắt nguyên chủ ném vào phòng chứa đồ của nhà trường. Ra sức đánh đập cậu, chúng chút hết lỗi oán hận với Ôn Nặc lên người cậu. Thân thể vốn nhược từ bé, không thể chấp nhận được những đòn đánh kia, cậu nhanh chóng bị chúng chà đạp đến choáng váng. Cậu vẫn cố sức vùng vẫy thoát ra, đá vào mặt một tên khiến gã đã điên càng điên hơn. Gã cầm cây gậy bóng chày, liên tiếp đập vào chân cậu, mấy đứa nhát gan xung quanh đã lên tiếng can ngăn, nhưng có vẻ tên kia cầm đầu nên chúng không dám nói gì nữa. Hai chân của cậu bị gã kia đánh bê bết máu, cậu hôn mê liền không biết gì nữa.
Sau sự việc đó, nguyên chủ chính thức trở thành một tên què, chỉ có thể ngồi xe lăn. Kèm theo đó tính cách của nguyên chủ cũng dần trở lên trầm tính hơn, không còn vẻ hiếu chiến, năng động của một thiếu niên 16 tuổi nữa. Ôn Nặc biết do mình mà nguyên chủ mới mất đi đôi chân thì liên tục tự trách. Đến trường để đập chết đám chó má kia. Kỳ lạ, đám học sinh đó đã hoàn toàn biến mất như chưa từng tồn tại. Ôn Nặc sau đó mới biết chuyện, đó là cha của nguyên chủ đã bắt đám kia giam vào hầm ngục của Diệp gia. Vì Diệp gia cũng nằm trong giới hắc đạo nên việc có một hầm ngục là chuyện rất bình thường. Nơi đây giam giữ những tên tội đồ, những kẻ thua cuộc, nằm vùng,...
Cha nguyên chủ cực kỳ tức giận khi nghe tin con trai không thể đi lại được nữa. Ông muốn chính tay con trai trả lại mối thù nên đã đưa đám nhóc đó cho con trai xử lý. Nguyên chủ không nói không rằng ra lệnh tra tấn chúng, đủ các loại cực hình kinh khủng. Nhưng trong toàn bộ quá trình, cậu chỉ lẳng lặng ngồi xem, khuôn mặt không mang theo nhiều cảm xúc. Sau ngày hôm đó, đám kia bị hành hạ nửa sống nửa chết, bị lột sạch da, sau đó ném ở một xó xỉnh tự sinh tự diệt. Tuy nhiên, cha Diệp không có ý định để bọn chúng sống, liền ra lệnh trừ khử ngay sau khi chúng được thả, đối với ông việc gì cũng phải nhổ bỏ tận gốc. Vì nhỡ đâu, bọn chúng còn sống, đem niềm oán hận trả thù Diệp gia thì sao? Cách tốt nhất là giết hết. Diệp gia chủ cũng giảng giải kĩ lưỡng về vấn đề này cho con trai. Cha Diệp đã lên kế hoạch dạy con trai kĩ năng chiến đấu, cách sử dụng vũ khí,....
Cũng vì lẽ đó mà Ôn Nặc không được gặp mặt nguyên chủ những một năm liền. Hắn rất suốt ruột nhưng chẳng thể làm gì hơn. Hắn còn tưởng nguyên chủ vì chuyện đó mà nghỉ chơi với hắn, nên ủ rũ mấy tháng trời. Cuối cùng hắn không nhịn được, nửa đêm lẻn vào nhà cậu. An ninh Diệp gia tuy không dày đặc bằng nhà hắn nhưng hắn cũng mất khá nhiều thời gian để đến được phòng của nguyên chủ. Ôn Nặc nghĩ là nguyên chủ đã ngủ nhưng không ngờ, vừa đặt chân xuống ban công liền nghe một tiếng nói:
“Ai!?” Giọng nói quen thuộc mà hắn nhớ mong suốt một năm nay.
“Tớ nè!” Ôn Nặc vui sướng đáp.
Diệp Vân Thanh mở cửa ban công nghi hoặc hỏi:
“A Nặc? Sao cậu lại ở đây?
Ôn Nặc đưa tay gãi gãi đầu, nở một nụ cười ngốc nghếch:
“Nhớ cậu quá ý mà”
“Ý tớ là cậu sao không vào cửa chính mà trèo cây làm gì”
Ôn Nặc:...
“Không nghĩ tới” Ôn Nặc ngơ ngác nói.
“Đồ Ngốc” Diệp Vân Thanh bật cười.
Hai người ngồi trên giường trò truyện đến khi mệt cả hai mới lăn đùng ra ngủ.
Hai người bọn họ lại tiếp tục thân thiết với nhau, Ôn Nặc sau khi biết Diệp Vân Thanh học bắn súng, các kiểu thì bắt cha Ôn dạy mình. Ông Ôn cũng đành chiều theo ý con trai, ra sức dạy bảo.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, năm Ôn Nặc và Diệp Vân Thanh 20 tuổi, thì cha Diệp qua đời. Diệp Vân Thanh là con trai duy nhất trong nhà nên đã thừa hưởng toàn bộ Diệp gia. Khác với Ôn gia, Diệp gia hoạt động trong cả hai giới hắc bạch, vì vậy nguyên chủ phải chịu gánh nặng gấp đôi. Những thuộc hạ thân cận của cha Diệp đã cố gắng hết sức để giảm bớt gánh nặng cho cậu, giúp đỡ cậu rất nhiều. Ban đầu khi cậu chưa quen có gặp vài vấn đề khó khăn, rất nhiều cuộc xung đột nội bộ đã diễn ra. Nhiều kẻ không an phận muốn dành công ty Diệp gia nhưng chúng đều bị cậu giết hết. Sau hai năm cậu dần ổn định vị trí gia chủ Diệp gia.
Còn về phía Ôn Nặc, hắn được cha chuyển nhượng vị trí trùm giới hắc đạo khi đến tuổi 23. Tính cách hắn cũng dần trở lên lạnh lùng, tàn khốc hơn cả. Dưới sự giúp đỡ của Diệp Vân Thanh, hắn dễ dàng có được sự trung thành, tận tuỵ của đám đàn em. Không biết có phải do hắn quá độc ác hay không mà tất cả mọi người dưới chướng hắn đều sợ hãi. Nhưng mấy ai biết được Ôn Nặc lại thầm thích Diệp Vân Thanh chứ.
Đọc câu cuối, Diệp Vân Thanh liền trợn mắt há mồm. Tuy trong truyện đúng là Ôn Nặc có thích một người nhưng đối phương bị nam chính lợi dụng rồi giết chết. Nó khiến cho mâu thuẫn của nam chính với Ôn Nặc phát sinh.
Vì nhân vật Diệp Vân Thanh chỉ là một pháo hôi nên phần giới thiệu của tác giả có hơi sơ sài, thừa thiếu các kiểu nên Diệp Vân Thanh của chẳng nắm rõ có nhân vật dưới chướng nguyên chủ là ai. Cậu có chút mơ hồ một xíu, hiện tại cậu vẫn chưa đọc phần của các nhân vật khác. Không biết khi nào thì nam chính với nữ chính gặp nhau đây?
Không để Diệp Vân Thanh nghĩ ngợi lâu, cơn đau đầu lại xuất hiện. Cậu nghe thấy tiếng cửa mở rồi lại đóng, Diệp Vân Thanh cố rướn người nhìn qua. Nam nhân mặc bộ âu phục đen, tay bê một khay thức ăn tiến lại gần. Khuôn mặt tỉ lệ chuẩn, đôi mâu vàng ánh lên vẻ ôn nhu hiếm thấy, môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp.
Hắn nhìn đến người đang nằm trên giường, ngũ quan tinh sảo, xinh đẹp, chiếc mũi nhỏ nhắn hồng hồng do thời tiết lạnh giá bên ngoài. Đôi mắt mông lung nhìn hắn y như vật nhỏ vô hại, không có khả năng tấn công. Làn da đối phương trắng bệch, tái nhợt trông yếu đuối khiến người khác tưởng chỉ cần mạnh tay một chút là có thể làm bị thương người nọ.
Ôn Nặc tiến lại gần, thuần thục đỡ Diệp Vân Thanh ngồi dậy. Khi hắn đến gần, Diệp Vân Thanh bỗng dưng run lên vì lạnh. Có vẻ như vừa rồi hắn ở bên ngoài mang theo hơi lạnh đi vào. Ôn Nặc nhíu mày, lấy điều khiển bật nóng hết cỡ, tiếp theo đi đến tủ chứa đồ, lấy một túi giữ ấm trong đó ra rồi nhét vào tay cậu. Thấy cậu trông có vẻ thoải mái hơn, Ôn Nặc không nhanh không chậm chuẩn bị bàn thức ăn trên giường, sau đó đặt khay đồ nên. Phía trên là một bát cháo trắng đang bốc hơi nóng hừng hực cùng với cốc nước ấm và vài viên thuốc.
Diệp Vân Thanh uống một ngụm nước, sau đó cầm muỗm múc từng miếng cháo bỏ vào miệng. Ôn Nặc ngồi ở chiếc ghế bên cạch yên lặng ngắm nhìn đối phương. Diệp Vân Thanh ăn được vài miếng liền dừng.
Ôn Nặc nương theo động tác của cậu liền biết cậu không muốn ăn nữa. Hắn lên tiếng nhắc nhở:
“A Thanh, kén ăn là không tốt đâu” Nói rồi, Ôn Nặc múc một muỗm cháo đưa đến miệng cậu.
Diệp Vân Thanh lắc người tránh né kiên quyết không chịu ăn.
Ôn Nặc thấy thái độ của cậu, thở dài một tiếng, rồi nói:
“Cậu gầy như này, tớ làm gì còn mặt mũi để gặp chú Diệp chứ” Ôn Nặc đánh con át chủ bài cuối cùng.
Diệp Vân Thanh nghe vậy có vài phần do dự. Phân vân một lúc, cậu có chút bực bội mở miệng để Ôn Nặc bón ăn. Hai người cứ thế, bát cháo nhanh chóng thì hết.
Nhìn đến những viên thuốc, Diệp Vân Thanh nhăn mặt, lộ rõ vẻ chán ghét như thể nó chính là kẻ thù không đội trời chung của cậu. Tuy không biết nguyên chủ có ghét thuốc hay không nhưng cậu thì cực kỳ ghét. Chính vì thế, mỗi lần cậu bị bệnh đều hạn chế uống thuốc hết mức có thể, đơn giản vì nó có vị đắng. Nhưng nhìn thân thể yếu nhược của nguyên chủ thì tình hình uống thuốc này phải kéo dài lâu.
Ôn Nặc nhìn vẻ nhăn nhó của cậu dở khóc dở cười nói:
“A Thanh, cậu vẫn không hết ghét vị đắng của thuốc. Yên tâm đi, lần này tớ của mang theo mứt hoa quả”
Diệp Vân Thanh có chút ngoài ý muốn nhưng cũng cố gắng nhét mấy viên thuốc vào miệng rồi nuốt thẳng. Vị đắng chát khiến cậu mặt nhăn thành một đống, ngay sau đó miệng tràn đầy vị ngọt lịm của mứt cùng với hương hoa quả thanh mát. Diệp Vân Thanh thoải mái ăn, đôi mắt nhắm lại y như một đứa trẻ vừa được cho kẹo. Ăn chán chê, Diệp Vân Thanh mới mở miệng cảm thán:
“Ngon quá, cậu mua ở đâu vậy?”
Ôn Nặc bị bộ dáng thoải mái của cậu làm cho lòng mềm nhũn. Hắn cười cười nói:
“Bí mật, khi nào cậu muốn ăn thì tớ mua cho”
“Xì, keo kiệt” Diệp Vân Thanh bĩu môi, hình tượng nhân vật phản diện đẹp trai, soái ca, lạnh lùng, tàn ác trong lòng cậu hoàn toàn bị sụp đổ. Nếu không phải khuôn mặt giống y như miêu tả nhân vật phản diện trong truyện thì cậu ngỡ đây là người khác.
\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=
Chương 4: Nhân Vật Phản Diện Không Phải Như Vậy A (2)
Diệp Vân Thanh đang yên lặng phun tào nhân vật phản diện trong lòng thì Rai đột ngột nói:
“Xem tiếp cốt truyện của các nhân vật khác đi. Đừng có mà quên nhiệm vụ của ngươi đấy!”
“Được rồi” Cậu đáp.
Cậu gộp hết tất cả cốt truyện vào rồi đọc.
Nam phụ, nữ chính và Hạ Đông cũng giống như nguyên chủ và Ôn Nặc, bọn họ là thanh mai trúc mã. Ngay từ khi còn bé, Nhâm Bạch và Hạ Vũ đã thề sẽ cưới nhau. Hạ Đông thì khác, anh lớn hơn họ ba tuổi nên hơi khó hoà nhập. Anh nhận ra giới tính của mình từ rất sớm - 10 tuổi và anh cũng biết mình thích Nhâm Bạch nhưng không hề nói. Tuy còn rất nhỏ nhưng anh nhận thức được rằng, thế giới không hề chấp nhận những kẻ dị dạng như anh. Hạ Đông chỉ thầm quan sát Nhâm Bạch, thấy cậu lớn lên, thấy cậu vui vẻ bên em gái của mình.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, Hạ Đông lên đại học, tiếp thêm ba năm, Hạ Vũ và Nhâm Bạch cũng nối gót theo sau. Năm Hạ Vũ 20 tuổi, cô bị tai nạn xe, mà người gây nên tai nạn chính là nam chính. Tình cờ hai người gặp gỡ và quen biết nhau, nam chính nhất quyết chịu trách nghiệm với nữ chính. Dần dần, hai người có tình cảm với nhau và bắt đầu hẹn hò. Sau khi hẹn hò được vài tuần, Nhâm Bạch lấy hết can đảm thổ lộ với nữ chính, nói về lời thề năm xưa cậu vẫn nhớ, vv... Tất cả chỉ nhận lại được vỏn vẹn có năm từ “Tớ có người yêu rồi”.
Nhâm Bạch trong lúc tuyệt vọng liền tìm đến Hạ Đông tâm sự. Lúc này, cậu vẫn chưa biết Hạ Đông thích mình nên hoàn toàn không chút đề phòng. Hạ Đông lúc này mới thổ lộ và yêu cầu hẹn hò với Nhâm Bạch. Trong cơn say, Nhâm Bạch nhanh chóng đồng ý rồi cũng nhanh chóng hối hận. Nhưng cậu không dám nói với Hạ Đông, sợ làm anh ấy tổn thương.
Sau một khoảng thời gian, Nhâm Bạch chuyển đến sống cùng Hạ Đông. Vì Hạ Đông là chủ một quán bar nên lúc nào cũng về rất muộn. Nhâm Bạch thì bận học nên cả hai cũng chẳng nói chuyện với nhau nhiều. Khi nam chính và nữ chính cãi nhau, nữ chính đều đến kể khổ với Nhâm Bạch và cầu xin anh giúp đỡ. Nhâm Bạch không lỡ, đành giúp nữ chính hết lần này đến lần khác.
Còn về phần của nam chính, trong quá trình giận dỗi với nữ chính. Y đi đến bờ biển để hít thở không khí, mặc dù công việc chất thành một đống nhưng y không thoải mái liền không làm, vì y biết có cố làm thì hiệu quả sẽ thấp. Cố Ngạo đi dọc bờ biển, đón từng con gió mát rượi mang vị mặn của biển cả. Đi được một lúc, y thấy một bóng người đang nằm trên mặt cát. Mái tóc đen tuyền rũ rượi che đi nửa khuôn mặt khiến y không nhìn rõ, đối phương mặc một chiếc áo sơ mi trắng cùng với chiếc quần đen. Người thường nhìn vào thì chỉ nghĩ đó là một bộ quần áo đơn giản bình thường nhưng riêng Cố Ngạo biết rõ. Chiếc áo sơ mi đối phương đang mặc là do Bạch Lỵ tự tay thiết kế, cô là nhà thiết kế nổi tiếng nhất Trung Hoa, giá của chiếc áo có thể lên tới 29 triệu NDT. Chiếc quần cũng không hề kém cạnh khi nó được thiết kế bởi Tạ Phi của hãng thời gian có tiếng, giá của chiếc quần là 17 triệu. Đây rõ ràng là người rất giàu có, không thể chêu vào. Nếu có ơn với người này thì y ắt sẽ không thiệt thòi.
Cố Ngạo từ từ tiến lại gần, nhìn thấy tay đối phương thì có chút sợ hại. Làn da trắng bệch, y như người chết, nếu không phải nồng ngực vẫn phập phồng thì Cố Ngạo cho rằng người nọ đã chết. Không nói không rằng, Cố Ngạo liền đưa người này về nhà sau đó gọi bác sĩ tư nhân tới.
Sau khi kiểm tra thì phát hiện đối phương bị mất trí nhớ tạm thời và đôi chân hoàn toàn bại liệt. Không biết Cố Ngạo nghĩ gì, kể từ ngày đó trở đi, y luôn bên cạch săn sóc cho người nọ. Tất cả chỉ để lấy được lòng tin, sự yêu thích của cậu. Về sau, Cố Ngạo mới biết, cậu là chủ tịch công ty VT. Tuy chủ tịch mất tính nhưng đội ngũ cao cấp của công ty vẫn duy trì hoạt động, không chút sơ hở. Dần dần, “Diệp Vân Thanh” bắt đầu thấy thích Cố Ngạo, coi y là người duy nhất đáng tin tưởng, mọi việc đều ngoan ngoãn nghe theo y.
Một ngày nọ, một đám người mặc đồ đen đến tìm y. Bọn họ yêu cầu y giao “Diệp Vân Thanh” ra đương nhiên y không đồng ý, cương quyết đuổi bọn họ đi. Nhưng bọn họ có mang theo súng, chúng đe doạ y và cưỡng chế mang “Diệp Vân Thanh” đi. Bọn chúng không ai khác chính là thuộc hạ của Ôn Nặc.
Diệp Vân Thanh được đưa về nhà và hoàn toàn không nhận ra Ôn Nặc, mạnh miệng mắng y là tên bắt cóc khốn nạn. Thấy người mình yêu liên tục nhìn hắn với ánh mắt hoàn toàn xa lạ, căm phẫn, không cam tâm, lòng hắn bỗng nhói đau. Ôn Nặc quyết định tìm mọi cách để khôi phục trí nhớ cho cậu. Hắn không muốn thấy cậu nhìn hắn bằng ánh mắt như vậy...
Mấy ngày sau, Diệp Vân Thanh không ăn không uống, yêu cầu muốn gặp Cố Ngạo. Ôn Nặc không đành lòng liền kêu người bắt Cố Ngạo tới. Nhìn thấy Cố Ngạo, Diệp Vân Thanh vui sướng ăn hết sạch cơm.
Lúc này, Cố Ngạo mới nhận ra, người trước mắt không đơn thuần chỉ là chủ tịch công ty VT mà còn là thành viên của giới Hắc đạo. Cố Ngạo suy tính cẩn thận, trước khi ra về căn dặn Diệp Vân Thanh hãy tìm cách lấy tài liệu quan trọng liên quan đến việc buôn lậu vũ khí nóng, hàng cấm của bọn chúng. Cậu ngoan ngoan vâng lời, Diệp Vân Thanh là mất trí nhớ chứ không phải biến thành ngốc tử. Cậu biết cách lấy lòng tên lạ mặt, biết tài liệu được cất dấu ở đâu, thậm chí tên lạ mặt này còn tín nghiệm cậu để cậu ngồi bên cạch khi đang bàn chính sự. Cũng nhờ đó mà cậu biết được địa điểm, thời gian bọn họ giao dịch... Tất cả Diệp Vân Thanh đều nói cho Cố Ngạo.
Diệp Vân Thanh mất trí nhớ nên hoàn toàn không có tác phong hành động cẩn thận như trước trái lại là rất vụng về. Những việc cậu làm hoàn toàn không thể qua mắt được Ôn Nặc nhưng hắn vẫn mặc kệ. Chỉ cần A Thanh ở bên cạch hắn là được.
Sau phi vụ, Ôn Nặc hoàn toàn biến mất, người hầu trong nhà bận rộn, thuộc hạ thân cận của hắn thì suốt ruột đi tìm hắn. Diệp Vân Thanh nhân lúc không có người, ngồi trên xe lăn lặng lẽ trốn thoát. Cậu đến chỗ điện thoại công cộng gọi cho Cố Ngạo, bảo y đến đón.
Thật ra, Ôn Nặc cũng chẳng bị gì, hắn chỉ muốn xác nhận một thứ. Nếu hắn biến mất, liệu A Thanh có lo lắng không. Nhưng phải làm hắn thất vọng, cậu chẳng những không hề quan tâm mà còn chạy trốn, đi theo một tên đàn ông khác. Vậy là tất cả những gì cậu làm với hắn khi mất trí nhớ đều là giả, không có một chút thật nào cả...
Trở lại ngôi nhà quen thuộc, Diệp Vân Thanh hít một hơi thật sâu thoả mãn. Cố Ngạo đánh con bài cuối cùng, y đưa một hợp đồng bảo Diệp Vân Thanh ký vô. Cậu không ngần ngại thẳng tay ký. Sau khi ký xong, thứ cậu nhận lại là một viên đạn lạnh tanh. Chết rồi, đôi mắt cậu vẫn mở như thể chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đôi mắt dần mất đi tiêu cự, tối dần, máu chảy từ trán xuống, tí tách rơi chúng sàn nhà băng giá.
Cố Ngạo chỉ lạnh lùng đứng bên cạch nhìn, ra hiệu cho thuộc hạ thu dọn. Đối với y, thứ hết giá trị lợi dụng thì nên chết. Bản hợp đồng mà cậu ký đó là chuyển nhượng công ty VT sang tên Cố Ngạo.
\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=
Chương 5: Nhân Vật Phản Diện Không Phải Như Vậy A (3)
Diệp Vân Thanh chết, Cố Ngạo quay trở lại bên cạch nữ chính. Hai người ngày đêm tình tứ miên man, trông y không có vẻ gì là ăn năn. La Tiểu Hi biết Cố Ngạo có người yêu liền giận tím mặt, ả đã bỏ ra bao nhiêu công sức mới có được danh bạn bè thân nhất của Cố Ngạo. Thế mà một tiện nhân không biết điều lại cố tình quyến rũ Cố Ngạo. Rõ rành là ả đến trước, ả đối xử với y tốt hơn con hồ ly tinh kia vậy mà Cố Ngạo lại chọn nó chứ không phải là ả.
Quá khứ của La Tiểu Hi cũng không hề tốt đẹp, ả là trẻ mồ côi sống ở cô nhi viện tồi tàn nhất trong thành phố. Bên cạch ả còn có một đứa em trai kém vài tuổi, tuy không cùng huyết thống nhưng hai người coi nhau là chỗ dựa cố gắng đứng lên. Bọn họ lao động, làm việc ngay từ khi còn bé. Tuy không thể đến trường nhưng ả lại tự học ở nhà. Có một khoảng thời gian ả gặp khó khăn, trong lúc ả nhặt rác bên đường thì gặp Cố Ngạo đang từ trường về nhà. Y mặc bộ đồng phục trường cấp một, vai mang cặp cách nặng trịch, ả có chút hâm mộ nên nhìn Cố Ngạo lâu một chút khiến y phát hiện. Thấy ả nhìn chằm chằm mình, Cố Ngạo chẳng những không giận mà còn cười với ả. Cái này khác hoàn toàn so với những ánh nhìn khinh thường của người khác dành cho ả. La Tiểu Hi đỏ mặt cúi đầu tiếp tục nhặt rác, Cố Ngạo thấy thú vị liền chạy lại chào hỏi.
La Tiểu Hi ban đầu có chút ngượng ngùng nhưng sau khi thấy Cố Ngạo không có vẻ gì là bài xích với ả nên ả tủi thân kể hết chuyện của mình cho y. Cố Ngạo đưa cho ả một sấp tiền, nói đó là tiền tiêu vặt của mình. Y chỉ có nhiêu đó thôi, không biết có giúp gì được cho ả không. Lần đầu tiên trong đời ả thấy nhiều tiền như vậy, La Tiểu Hi xúc động khóc nấc lên.
Từ ngày đó, hai người cứ vậy qua lại, bắt đầu thân thiết với nhau. La Tiểu Hi cũng lần đầu tiên hiểu cảm giác được người khác quan tâm là như thế nào. Một năm sau, Cố Ngạo học hết cấp một, tiến đến sơ trung. Nhưng trường sơ trung mà Cố Ngạo chuyển đến là ở thành phố B. Chính vì thế, hai người liền mất liên lạc, La Tiểu Hi chẳng biết phải làm sao, đành cố gắng kiếm tiền, đi học, sau đó đến thành phố B tìm Cố Ngạo.
Khoảng thời gian xa cách nhau những mười năm liền, La Tiểu Hi đã dần quên y định đến thành phố B của mình vì ả còn phải chăm sóc đứa em trai kém ả sáu tuổi. Ả vừa học đại học vừa kiếm tiền nuôi em trai. Vì ả có thành tích học tập rất tốt nên được học bổng không cần lo lắng tiền học phí của mình.
Ngày nọ, một người đàn ông tìm đến ả nói đến đón ả về. Sau khi biết người đó là cha mình La Tiểu Hi cực kỳ tức giận không muốn nhận cha. La Cường cầu xin đủ điều, hứa hẹn các kiểu mới làm La Tiểu Hi mềm lòng đồng ý. Ả yêu cầu ông đưa cả Hứa Minh - Em trai La Tiểu Hi về đó nữa. La Cường hoang mang, ông chỉ thất lạc một đứa con gái lòi đâu ra một thằng con trai nữa. Nghe La Tiểu Hi giải thích, ông hào phóng đón Hứu Minh và La Tiểu Hi về.
Vốn dĩ, ông tìm La Tiểu Hi là do chuyện thừa kế công ty. Ông đã già lắm rồi nhưng những đứa con kia lại không ra gì. Nhà có hai thằng con trai, đứa nào không ham mê cờ bạc thì cũng chơi thuốc... Sau một đêm suy nghĩ, ông nhớ ra mình còn một đứa con riêng. Sai người tìm đến tình nhân trước kia, được biết đứa con kia vừa được sinh ra đã bị mẹ nó vứt vào cô nhi viện. Thế là ông âm thầm cho người điều tra và tìm được La Tiểu Hi.
La Tiểu Hi tìm mọi cách để hãm hại nữ chính, cố tách hai người bọn họ ra nhưng mãi vẫn không thành. Thế là ả đến tìm Hạ Đông yêu cầu hợp tác xoá sổ nữ chính. Hạ Đông dao động liền đồng ý, mặc dù Hạ Vũ là em gái anh thật nhưng cô ta luôn lợi dụng tình cảm của Nhâm Bạch mà ba lần bảy lượt đến làm phiền cậu. Cuối cùng lại khiến Nhâm Bạch tổn thương, không thể tha thứ được!
Bên kia, Ôn Nặc không thấy tin tức của Diệp Vân Thanh liền sai người đi điều tra. Phát hiện Cố Ngạo đã giết chết cậu, và cướp toàn bộ tài sản của cậu. Ôn Nặc bi thương, lần thứ hai trong cuộc đời rơi nước mắt. Lần thứ nhất là lúc đôi chân của Diệp Vân Thanh bị bại liệt. Ôn Nặc khóc đến thảm thương, nhìn bia mộ lạnh lẽo, xung quanh cỏ mọc um tùm. Không biết A Thanh nằm ở dưới đó có lạnh không? Có cảm thấy trách hắn không? Lúc bị bắn có đau đớn không? A Thanh, A Thanh của hắn đã mất rồi... Ôn Nặc hắn thề sẽ bắt thằng xúc vật đó đền mạng cho cậu!
Vì hiện tại Cố Ngạo đang nắm trong tay thế lực rất lớn ở giới Bạch đạo nên Ôn Nặc không thể cứ vậy mà ra tay được.
***Download NovelToon to enjoy a better reading experience!***
Updated 5 Episodes
Comments