Psychotic Lover
Trường học luôn ồn ào vào buổi sáng đầu tuần, như một bầy ong vỡ tổ.
*Arata Nakamura bước vào lớp với dáng vẻ ung dung, trên môi nở nụ cười quen thuộc – kiểu cười mà các nữ sinh gọi là “ấm áp”* còn đám con trai thì bảo là “giả trân.”
Cậu không bận tâm. Mọi thứ vẫn thế. Cho đến khi cậu nhìn thấy cô.
Cô gái với mái tóc dài buộc thấp đơn giản, ánh mắt hơi buồn nhưng vẫn ánh lên điều gì đó khiến người ta chẳng thể dứt ra được.
Cô đứng cạnh chỗ ngồi của mình, cười nhẹ với bạn bè – cái kiểu cười không quá lớn, không quá thu hút… nhưng lại khiến mọi thứ xung quanh mất tiếng.
Tim cậu đập nhanh, rồi chậm lại.
“Cô ấy... là ai?”
Từ giây phút ấy, trong đầu Arata, chỉ còn lại một điều duy nhất:
“Mình phải biết tất cả về cô ấy. Mình phải giữ cô ấy. Không ai được chạm vào cô ấy.”
Arata vẫn còn đang cố nhớ cách thở lại bình thường thì…
“Chào buổi sáng.”
Giọng cô nhẹ như gió. Không quá cao, không quá thấp. Nhưng từng từ như cứa vào màng nhĩ, rồi trượt xuống tim cậu – và đập mạnh.
Cậu quay đầu lại. Ánh mắt cô đang nhìn vào cậu.
Không ai khác. Là cậu.
“Chào…”
Cậu lắp bắp. Cổ họng khô khốc.
“…buổi sáng.”
Lạy trời, sao tai mình nóng dữ vậy…?!
Cậu vội cúi đầu, tránh ánh mắt cô, tay siết nhẹ quai cặp như thể đó là cách duy nhất để không bộc lộ cảm xúc.
Trái tim cậu đập loạn.
Như tiếng trống trận. Như thể vừa nghe thấy một bản giao hưởng mới.
Chỉ là một lời chào.
Chỉ là một ánh nhìn.
Chỉ là một nụ cười thoáng qua.
Nhưng với Arata Nakamura, mọi thứ vừa bắt đầu.
Một thứ cảm xúc không tên – hoặc đúng hơn, là một nỗi ám ảnh đang nảy mầm.
“Hiromiii\~ đi với tớ lên thư viện chút nha! Có quyển manga mới về rồi đó!”
Makira kéo tay cô bạn nhẹ nhàng nhưng đầy hứng thú.
Hiromi bật cười, gật đầu. “Ừm, đi thôi.”
Hai cô gái bước ra khỏi lớp trong tiếng rì rầm của những học sinh xung quanh. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ lấp lánh trên mái tóc nâu nhạt của Hiromi.
Còn lại trong lớp là Arata – vẫn ngồi ở chỗ mình, tay chống cằm, mắt dõi theo hướng cô vừa rời đi.
Tim cậu vẫn chưa ổn định. Tai vẫn đỏ hoe.
Natsuki Kazuaki – bạn thân từ nhỏ – huých nhẹ vào vai cậu:
“Nè… Ông ổn không đó?”
“Hả?” Arata chớp mắt, như vừa trở lại thực tại.
“Tai đỏ như trái cà chua kìa. Đừng nói mới ngày đầu đã phải lòng ai rồi nha?”
“Tớ… không…”
Cậu định phủ nhận, nhưng ánh mắt lại liếc ra cửa lớp – nơi Hiromi đã đi qua.
Natsuki nhìn cậu, nửa lo lắng, nửa tò mò. “Này, đừng có như mấy lần trước nữa đó nha. Nhớ cái hồi lớp 9—”
“Tớ không sao.”
Arata cắt lời bạn, giọng điềm tĩnh lạ thường.
“Chỉ là… tớ cần biết thêm một chút về cô ấy.”
Ở một góc khuất nào đó trong tâm trí Arata, một cánh cửa hé mở. Bên trong là những suy nghĩ không nên có – những xúc cảm lệch lạc đang lớn dần lên như dây leo hoang dại.
“Mình sẽ biết tất cả về cô ấy.”
“Mình sẽ không để ai khác có được cô ấy.”
Và như một bản năng, con người yandere trong Arata mỉm cười, đánh dấu sự xuất hiện đầu tiên.
Thư viện tầng ba sáng nhẹ với ánh nắng len qua ô cửa kính lớn. Mùi giấy mới hòa cùng tiếng điều hòa phả nhè nhẹ khiến nơi đây thật dễ chịu.
Hiromi bước theo sau Makira, cả hai dừng lại trước kệ truyện tranh vừa mới được cập nhật.
“Aaaa! Có cả Blue Roses và Shadow Angel nè! Mấy bộ hot nhất năm nay đó!”
Makira reo lên, mắt sáng như sao.
Hiromi mỉm cười, nhẹ gật đầu.
“Ừ… Bộ Blue Roses tớ cũng thấy trên mạng rồi, tranh đẹp ghê luôn á.”
Cô cẩn thận lướt tay qua những quyển manga được xếp ngay ngắn, như thể mỗi trang giấy đều là một kho báu.
“Mà nè,” Makira nghiêng đầu, liếc sang cô bạn, “Năm nay cậu chắc được học sinh xuất sắc mất thôi đó nha\~”
Hiromi nghiêng đầu ngạc nhiên.
“Năm ngoái cậu được tận 97.8/100 tổng kết năm còn gì! Cố lên nha, nữ sinh hoàn hảo của tớ ơi\~!”
Hiromi bật cười, ánh mắt hơi e thẹn.
“Không phải đâu… Tớ chỉ cố gắng thôi. Còn nhiều bạn giỏi lắm.”
Makira vòng tay khoác vai cô, cười toe:
“Ừ thì giỏi thiệt! Nhưng cậu là Hiromi Makino mà\~ luôn yên tĩnh, luôn nhẹ nhàng… mà lại làm bài kiểm tra như thần tượng học đường! Ai mà không ghen cho được\~”
Hiromi cười dịu dàng.
Cô không biết rằng ở một nơi nào đó, người ta đang ghi lại từng cử chỉ của cô – từng ánh mắt, nụ cười, từng lời nói cô trao cho người khác… và xé toạc chúng trong lòng bằng một thứ cảm xúc tên là chiếm hữu tuyệt đối.
Hiromi và Makira bước ra khỏi thư viện, mỗi người tay ôm một chồng truyện tranh dày cộp. Tổng cộng khoảng mười hai bộ—phần thưởng nhỏ cho kỳ nghỉ ngắn sáu ngày sắp tới.
“Cậu chắc đọc hết nổi không đó?!”
Makira phì cười.
“Tớ mà lấy chừng đó là mẹ tớ nộp đơn xin cấm truyện toàn quốc luôn á!”
Hiromi cười nhẹ, khẽ điều chỉnh chồng truyện trên tay.
“Tớ chia lịch rồi. Mỗi ngày hai bộ, đọc sau khi làm bài tập xong. Sẽ ổn thôi.”
Hai cô bạn vừa đi vừa trò chuyện, cho đến khi—bất ngờ, từ ngã rẽ gần lớp học—Arata Nakamura xuất hiện.
“Hiromi Makino-san.”
Giọng cậu bình tĩnh, nhưng ánh mắt hơi run – như thể vừa đấu tranh nội tâm rất lâu để dám gọi tên cô.
Hiromi dừng lại, khẽ nghiêng đầu.
“Cậu… cần gì sao?”
“Tớ—”
Arata nuốt nhẹ.
“Có thể… giúp cậu mang bớt truyện về lớp được không?”
Makira nhướn mày, nhìn Arata với ánh mắt hơi nghi hoặc, nhưng không nói gì.
Hiromi nhìn chồng truyện trên tay. Rồi quay sang cậu, khẽ mỉm cười.
“Ừm… nếu cậu không ngại.”
Cô chia một nửa—sáu quyển—sang tay Arata.
“Cảm ơn cậu.”
Tay Arata run nhẹ. Không phải vì nặng. Mà vì ấm. Những quyển truyện mà cô vừa chạm vào... giờ đang ở trong tay cậu.
“Tớ mang được hết đó.”
Giọng Arata nhỏ, nhưng thật.
Cậu đi bên cạnh cô, khoảng cách vừa đủ để không khiến ai nghi ngờ…
Nhưng trong đầu, Arata đang ghi nhớ.
Lần chạm đầu tiên. Lần đầu cô nhờ cậu giúp. Lần đầu đi cùng cô.
“Hiromi… Hiromi Makino…
Tớ sẽ còn giúp cậu nhiều hơn nữa.
Để rồi một ngày… cậu không thể rời tớ được nữa.”
...08:27 sáng....
Không khí lớp học dần yên ắng lại khi chuông reo báo hiệu tiết hai sắp bắt đầu. Các học sinh bắt đầu thu dọn tạp chí, bỏ điện thoại vào ngăn bàn và lấy sách Sinh học ra.
Hiromi nhẹ nhàng bước vào lớp, tóc buộc gọn bằng chiếc nơ màu xanh pastel. Cô đi qua từng dãy bàn, gật đầu chào vài bạn quen, rồi ngồi xuống chỗ – góc gần cửa sổ, hàng thứ hai từ trên xuống.
Cô đặt cặp xuống, mở lấy sách và vở ghi chép. Mắt khẽ đảo một lượt xem hôm nay học đến phần nào trong giáo trình.
“Hôm nay có vẻ học về hệ tuần hoàn...”
Cô nghĩ thầm, tay đặt cây bút máy màu hồng ngọc lên bàn, chỉnh lại góc vở ngay ngắn.
Tiếng bước chân vang lên từ ngoài hành lang.
Cộc cộc cộc...
Một người đàn ông trung niên, tóc hơi muối tiêu, tay cầm sổ điểm, bước vào lớp với vẻ điềm đạm thường thấy. Giọng ông vang lên vừa đủ rõ:
“Chào buổi sáng, lớp 11-A.”
Cả lớp đồng loạt đứng dậy:
“Chúng em chào thầy ạ!”
“Chào các em. Mời ngồi.”
Ghế đồng loạt dịch nhẹ về sau rồi trở về vị trí.
Hiromi ngồi xuống, thẳng lưng, tay đặt lên bàn. Bên ngoài cửa sổ, ánh sáng dịu dàng len qua kẽ lá, chiếu lên mái tóc nâu nhạt của cô như rắc mật ong.
Mọi thứ đều yên ắng, như một tiết học bình thường...
Tiết học trôi qua với những slide bài giảng về hệ tuần hoàn, tiếng giảng đều đều của thầy giáo vang lên trên nền tiếng bút sột soạt và tiếng giấy lật.
Nhưng với Arata Nakamura, tất cả âm thanh đó... như tan vào hư vô.
Cậu không ghi bài.
Không nhìn lên bảng.
Không quan tâm đến hệ tim mạch hay tế bào máu đỏ.
Tất cả sự chú ý của cậu—tập trung vào người con gái ngồi cách hai dãy bàn phía trước: Hiromi Makino.
Mái tóc nâu nhạt ấy khẽ lay theo làn gió nhẹ từ cửa sổ.
Đôi tay trắng mảnh mai cầm bút đều đặn ghi chép.
Dáng ngồi thẳng, tập trung, với ánh mắt hiền hoà nhìn về phía thầy giáo.
Cô ấy không biết mình đang đẹp đến mức nào đâu...
Không biết có người đang nhớ từng cái nghiêng đầu, từng cái bặm môi khi viết chữ.
Arata chống tay lên má, nghiêng đầu quan sát.
Cô ấy không để ý tới mình... Không sao cả. Mình thích nhìn từ xa thế này.
Hiromi... trông cậu yên bình như một giấc mơ. Và giấc mơ đó là của mình.
Cậu khẽ mỉm cười, rất nhỏ. Như thể đang hài lòng với “góc nhìn riêng” của mình.
Thế giới có thể xoay chuyển, bạn bè có thể nói cười rôm rả, thầy có thể gọi bất kỳ ai lên bảng…
Nhưng Arata vẫn chìm đắm trong thực tại chỉ có một người—Hiromi.
“Makino Hiromi, em có thể giải thích sơ đồ hệ tuần hoàn không?” – Thầy giáo hỏi.
Cô gái ấy nhẹ nhàng đứng dậy, không chút lúng túng.
Giọng nói rõ ràng, mạch lạc vang lên giữa lớp học.
Từng thuật ngữ được phát âm đúng chuẩn, từng dòng giải thích logic khiến cả lớp im lặng lắng nghe.
Còn Arata thì...?
Cậu rút một quyển sổ bìa đen từ ngăn bàn.
Mở trang mới. Viết bằng nét mực đậm:
...Ngày 19 tháng 4 – 08:51 sáng...
Cô ấy đứng dậy. Cô ấy đang nói.
Mình đang lắng nghe. Từng từ. Từng nhịp thở.
Hiromi thật thông minh... đẹp đến mức lời nói cũng trở thành âm nhạc trong lớp học này.
Mọi người đều đang ngồi. Chỉ có cô ấy đứng dậy. Tỏa sáng. Cô ấy là ánh sáng.
Mình muốn là lý do khiến cô ấy mỉm cười. Là người duy nhất được nghe cô ấy nói cả đời.
...Tối nay phải tìm thêm ảnh của cô ấy cười.
Khi Hiromi kết thúc phần trình bày, thầy gật đầu hài lòng.
“Tốt lắm, Makino. Câu trả lời đầy đủ và rõ ràng.”
Hiromi nhẹ cúi đầu, rồi ngồi xuống. Arata cất sổ. Cậu nhìn lên... và tim lại đập nhanh một cách vô lý.
...9:27 sáng....
Ba phút cuối của tiết học.
Cả lớp lật vở lại, thầy giáo đang tổng kết bài, tay gõ nhịp trên bàn giáo viên.
Hiromi liếc nhìn đồng hồ điện tử ở góc bảng—chữ số nhấp nháy nhẹ: 09:27.
“Nhanh thật… Sắp sang tiết Tiếng Anh rồi.”
Cô lặng lẽ đóng nắp bút máy, gài lại sách vở.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng cũng đổi sắc một chút, ấm áp hơn. Cô nghe tiếng ai đó thầm thì phía sau.
Không rõ ai.
Không quan trọng.
...Một lát sau…...
“Được rồi, hôm nay đến đây. Các em nghỉ ba phút chuyển tiết, chuẩn bị bài mới.”
Tiếng thầy giáo khẽ vang lên như kết thúc bản nhạc. Ghế lại kêu lạch cạch. Cả lớp bắt đầu xì xào đổi vở, hỏi nhau bài. Hiromi cúi người xuống ngăn bàn… để cất sách Sinh và lấy sách Tiếng Anh.
…
***Download NovelToon to enjoy a better reading experience!***
Comments