Chap 1.2

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc đáp: “Thì sẽcó những vụán kếtiếp!”

Giáo sưLương thởdài: “Tôi mắc bẫy của cậu rồi!”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc cất tiếng cười sảng khoái!

Mọi người rất tò mò với thành viên cuối cùng của tổchuyên án, bởi người này không phải cảnh sát đặc nhiệm, lại cũng không phải cảnh sát vũtrang, thậm chí còn không phải cảnh sát hình sự. Tô My tìm được thông tin cá nhân của Bao Triển trên mạng Intemet.

Nếu dựa vào những tưliệu này thì thành viên cuối cùng của tổchuyên án có lí lịch vô cùng bình thường, không hềcó điểm nổi bật nào. Hơn thếnữa, dường nhưanh ta còn gặp vấn đềvềtrí tuệ. Bậc tiểu học mà anh ta cần học những bảy năm, trung học cũng mất những năm năm, vừa mới tốt nghiệp khoa điều tra của trường đại học cảnh sát, giờđang trong quá trình thực tập tại đội cảnh sátởquê nhà, thậm chí còn không thểcoi anh ta là cảnh sát dân sự.

Họa Long nói: “Ốla la… Lại còn tìm một kẻđần độn hơn cảtôi nữa sao?”

Tô My phản bác: “Biết đâu lại là một đại thiên tài?”

Giáo sưLương giới thiệu giản lược: “Bao Triển là một cô nhi, cha mẹmất sớm, được nhà họBao trong thôn nuôi dưỡng từthuởbé cho đến khi trưởng thành. Từnhỏ, cậu ta đã phải vừa học vừa làm, từng là nhân viên phục vụtrong nhà hàng, thợđiện, rồi bày bán sách ven đường, bán rau, bán báo… cứthếcho đến khi tốt nghiệp trường cảnh sát.”

Khi Bao Triển còn học trong trường cảnh sát, anh vẫn thường xuyên thưtừqua lại với giáo sưLương. Theo nhưgia phảthì Bao Triển là hậu duệtrực hệcủa Bao Chửng Bao Thanh Thiên.

Họa Long tỏvẻcoi thường: “Thếcũng đâu có gì giỏi giang, hậu duệcủa Bao Chửng dễcó đến mấy vạn người. Hàng nămởAn Huy đều tổchức hoạt động tếlễphỏng cổ.”

Giáo sưLương điềm tĩnh đáp: “Tôi chọn cậu ta chứng tỏcậu taắt không phải người thường.”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc tỏvẻnghi ngờ: “Tôi cũng muốn biết hậu duệcủa Bao Chửng rốt ruộc có điểm gì hơn người!”

Đúng lúc này cửa phòng họp liền bật mở, một thanh niên bước vào.

Một người có vẻbềngoài chẳng khác nào dân thường bước vào, nước da ngăm đen, mặt lớn, mũi to, chân đi đôi giày giải phóng quân.

Tô My đang định hỏi xem anh ta định tìm ai thì thấy người đó nghiêm trang chào theo kiểu nhà binh: “Bao Triển – Cảnh sát thực tập tại đội cảnh sát xã Bao Gia Phô Tử, huyện Gia Tường, tỉnh Sơn Đông báo cáo có mặt!”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc bước vềphía anh thanh niên, hỏi: “Vừa mới tốt nghiệp, vẫn đang trong giai đoạn thực tập mà đã được tuyển chọn vào tổchuyên án, cậu có cảm tưởng gì?”

Bao Triển hạtay xuống, đứng nghiêm trang, cất giọng dõng dạc: “Thềtrước quốc kì, từng lời nói hành động của cảnh sát tuyệt đối không vấy bẩn sao vàng. Thềtrước hiến pháp, từng suy nghĩý thức của cảnh sát tuyệt đối không phạm tới tôn nghiêm của pháp luật. Thềtrước nhân dân suốt đời suốt kiếp của cảnh sát tuyệt đối không phụsựkì vọng của nhân dân. Trước quốc kì và quốc huy, tôi xin thề: Sẽđấu tranh không ngừng nghỉđến giọt máu cuối cùng với mọi hoạt động phạm tội vì sựhưng thịnh của quốc gia, vì an ninh của nhân dân! Tôi thềsẽlàm tất cảvì sứmệnh thần thánh, vì sựhi sinh cao cảcủa các chiến hữu. Được làm cảnh sát và đứngởđây là vinh dựcủa cảđời tôi!”

Lời tuyên thệsôi sục nhiệt huyếtấy khiến phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc không thểkhông giơtay lên đáp lễ, rồi bảo: “Chào mừng cậu gia nhập tổchuyên án!”

Họa Long cất lời châm biếm: “Một cảnh sát mới vào nghềà?” Giọng anh mang hơi hướng trêu chọc.

Giáo sưLương nói với Bao Triển: “Xem ra cậu phải cho họxem tài nghệcủa mình mới được!”

Giáo sưLương bảo Bao Triển nhắm mắt lại, quay người đi, lưng xoay vềphía mọi người, rồi ông lấy trong túi áo ra một chiếc bút máy, giơlên cao hỏi Bao Triển: “Gì đây?”

Bao Triển nhắm hai mắt, đáp ngay không cần suy nghĩ: “Bút máy nắp xoay hiệu Parker!”

Họa Long thấy hơi khó tin, liền móc ngay bao thuốc ra, giơlên hỏi tiếp: “Thếcái gì đây?”

Bao Triển đáp: “Thuốc lá hiệu Trung Hoa, vẫn còn nửa bao!”

Tô My nghi ngờBao Triển giởtrò, có lẽtrong phòng có vật gì đó phản quang, anh ta đã lén nhìn trộm và đoán ra được. Nghĩvậy, cô liền tháo chiếc khăn lụa quàng trên cổ, bịt chặt hai mắt Bao Triển, thắt nút sau đầu. Cuối cùng Tô My giơtay lên, trong tay cô không cầm bất cứvật gì. Tô My hỏi: “Trong tay tôi là thứgì?”

Bao Triển trầm ngâm một lát rồi đáp: “Không có gì hết, chỉcó… mùi nước hoa.”

Mọi người ngỡngàng, thì ra Bao Triển có khứu giác vô cùng khác thường. Những nhà chếtạo nước hoa Pháp cao cấp đều có thểdùng mũi ngửi đểphát hiện ra các loại hoa khác nhau được dùng trong nước hoa.

Chuyện này không có gì kì lạ, mà điều khiến người ta không thểhiểu nổi là làm sao Bao Triển có thểbiết hiệu chiếc bút máy và bao thuốc lá?

Bao Triển điềm nhiên giải thích: “Trong một lần viết thưcho tôi, giáo sưđã nhắc hiệu chiếc bút máy, còn việc biết hiệu bao thuốc là vì lúc mới bước vào phòng, tôi đã nhìn thấy Họa Long hút điếu thuốc hiệu Trung Hoa.”

Thếlà tổchuyên án chính thức thành lập. Không có bất kì nghi thức nào! Không có ánh đèn chớp nháy của máyảnh, cũng không có phóng viên! Nhưng đó lại là ngày có ý nghĩa lịch sửđối với ngành cảnh sát Trung Quốc!

Bốn thành viên của tổchuyên án, người nào cũng sởhữu một tuyệt kĩsiêu phàm.

Giáo sưLương ThưDạcó kinh nghiệm phá án phong phú, tưduy thông tuệ, giỏi phát hiện và suy luận.

Bao Triển có khứu giác đặc biệt nhạy cảm và khảnăng quan sát xuất sắc.

Họa Long – sĩquan cảnh sát vũtrang, giỏi võ và có sức khỏe phi thường.

Tô My – cao thủhacker, có thểcung cấp mọi thông tin kĩthuật.

Tình hình vụán bây giờrất khẩn cấp, thiên kim tiểu thưnhà họAn mất tích trong đường sắt tàu điện ngầm một cách kì bí, chưa rõ sống chết ra sao. Giáo sưLương đã mạnh miệng hứa sẽphá án trong vòng một tuần khi hiện tại tổchuyên án không có bất kì manh mối nào. Các thành viên lập tức lao vào nhịp độkhẩn trương của công việc. Họcoi phòng hội nghịnày nhưvăn phòng làm việc. Mặc dù tổchuyên án mới được thành lập chưa lâu, mọi người còn chưa quen biết nhau lắm, nhưng tất cảđều có chung một mục đích, đó là nhanh chóng phá được vụán này!

Phó cục trưởng đứng đợi mãiởcửa, ông ngồi xuống ghế, nghiêng đầu lơmơmuốn ngủ.

Buổi chiều, Họa Long đánh thức phó cục trưởng dậy: “Sếp! Phiền sếp gọi hết mấy em xinh đẹp trong cục chúng ta đến đây giúp nhé!”

Cục phó lơngơkhông hiểu: “Hả? Gì cơ? Mấy em xinh đẹp sao?”

Họa Long giải thích: “Sếp! Tổchuyên án vừa họp và ra quyết định, chỉcần nữcảnh sát tham gia chuyên án, mà phải xinh xinh chút đấy!”

Phó cục trưởng vẫn chưa hiểu, nhưng vẫn y lời Họa Long, lập tức triệu tất cảnữcảnh sát xinh đẹp trong ngành đến phòng họp. Các nữcảnh sát xếp thành mấy hàng đứng sát tường, lầm rầm bàn tán, không rõ vì sao tổchuyên án lại triệu tập họtới. Họthấy phòng họp vốn sạch sẽgọn gàng mọi hôm giờđã biến thành gian phòng luộm thuộm, trên tường đính đầy mảnh giấy nhớtrên cửa sổdày đặc những con chữđược viết bằng bút dạ, trên mặt đất lảtảnhững tệp công văn giấy tờ, ba chiếc máy tính đều đang mở, một trong sốđó đang nhanh chóng scan tài liệu gì đó, rõ ràng tổchuyên án đã làm việc không ngừng nghỉtrong căn phòng này.

Giáo sưLương nói: “Bây giờtôi sẽcông bốtình hình vụán, hung thủchắc chắn vẫnởtrong phạm vi thành phốnày…”

Một nữcảnh sát lập tức ngắt lời ông, cô hỏi: “Sao giáo sưcó thểkhẳng định chắc chắn nhưvậy? Và tại sao lại bắt đầu lục soát từphạm vi trong thành phố”

Giáo sưLương hỏi lại: “Không lẽta nên bắt đầu lục soát từngoại vi thành phốsao?”

Phó cục trưởng ra hiệu cho mọi người không được cắt ngang lời giáo sư. Giáo sưLương tiếp tục nói: “Thực ra vụán này vô cùng đơn giản. Điểm khó khăn duy nhất là chúng ta không hềcó bất kì manh mối nào. Nhưng không có manh mối thì chúng ta phải tạo ra manh mối. Tính chất của vụán này cho phép ta đặt ra bốn khảnăng: Một là An tiểu thưtựmuốn mình mất tích; hai là cô ta đã bịhung thủgiết chết rồi phi tang đểtrảthù cá nhân, ba là cô ta bịbắt cóc tống tiền, bốn là bịhung thủbắt giữvà giam cầm. Trong bốn khảnăng trên thì khảnăng đầu tiên ít nhất và khảnăng cuối cùng lớn nhất. Phương hướng điều tra luôn lựa chọn khảnăng lớn nhất, nghĩa là chúng tôi sẽtiến hành rà soát từphạm vi nội thành, chứkhông bắt đầu từngoại thành. Câu hỏi đặt ra là tại sao hung thủlại bắt người và giam giữ? Hung thủcó thểlà ai? Câu trảlời rất đơn giản – Y chính là kẻchuyên quấy rối tình dục trong tàu điện ngầm.”

Bao Triển bổsung thêm: “Theo suy luận bốn cấp leo thang trong hình sựthì khảnăng lớn nhất có thểxảy ra là hung thủchính là một tên chuyên quấy rối tình dục thường hoạt độngởkhu vực tàu điện ngầm, nhìn thấy các cô gái xinh đẹp gợi cảm liền nảy sinh dục vọng. Có lẽtại một điểm mù nằm ngoài tầm kiểm soát của hệthống camera trong khu vực trạm nghỉ, An tiểu thưxinh đẹp đã bịhung thủđánh ngất bằng phương pháp nào đó, sau đó y sẽnhét nạn nhân vào túi to hoặc ba lô kéo, rồi đưa đến hangổ.”

Tô My nói: “Các đồng chí, nhiệm vụhiện giờcủa các đồng chí là phải đi bắt những tên yêu râu xanh hoạt độngởkhu vực tàu điện ngầm, bởi vậy các đồng chí cần mặc quần áo gợi cảm, trang điểm thật đẹp. Sau khi bắt được chúng, trọng điểm điều tra là xét hỏi xem trong ngày cô An Kỳmất tích, những tên yêu râu xanh nào đã từng nhìn thấy cô ta trong nhà ga tàu điện ngầm. Các đồng chí đều phải đem theoảnh của cô An Kỳvà thay cảnh phục bằng thường phục!”

Một nữcảnh sát trung niên tầm ngoại tứtuần liền dõng dạc hô lớn: “Rõ!”

Họa Long chọc: “Thímơi! Thím làmơnởnhà cho đỡvướng cẳng, đểcác em trẻđẹp đi được rồi!”

Nữcảnh sát trung niên nọtrừng mắt hỏi: “Tôi là đảng viên! Tôi chưa bao giờsợđấu tranh với lũngười xấu… Ý cậu nói tôi không đẹp chứgì?”

Mọi người phá lên cười…

Thực ra trong tàu điện ngầm chỉcó hai loại người: Yêu râu xanh và không phải yêu râu xanh!

Họa Long và Bao Triển ngồi trên ghếtàu điện ngầm. Cách đó không xa, Tô My đứng gần cửa ra vào, nắm chặt vào vòng bám tay trên tàu giảdạng hành khách. Cô mặc đồng phục, trông không khác gì một tiếp viên hàng không xinh đẹp và gợi cảm. Nếu là yêu râu xanh, chắc chắn hắn không thểnào bỏqua!

Vì chân giáo sưLương không tiện đi lại nên ông không tham gia hoạt động lần này, mà chỉngồi ngồi trong văn phòng quan sát camera.

Các nữcảnh sát xinh đẹp mặc trang phục vừa thời thượng vừa thời trang, tản ra khắp các toa tàu thực hiện nhiệm vụ. Họlén đưa mắt nhìn các hành khách xung quanh, thầm đánh giá vàước đoán xem ai có khảnăng là yêu râu xanh. Đối với những cảnh sát đêm ngày làm bạn với khẩu súng và hiểm nguy thì nhiệm vụnày vô cùng mới mẻvà khiến họhưng phấn. Có lẽvì sựnhạy cảm và tinh thần cảnh giác cao độđặc thù của các nữcảnh sát, nên nữcảnh sát trung niên nọđã bắt nhầm người, suýt nữa phá hỏng cảlần hành động này. Tô My khẽthì thầm vào bộđàm không dây khuyến cáo các nữcảnh sát không được quên mình là ai. Dẫu xác định đúng đối phương là yêu râu xanh cũng không được bắt chúng ngay tại trận, tránh đánh rắn động cỏ, gây chú ý cho những người xung quanh, Bao Triển đưa mắt quan sát bốn phía, một người đàn ông trung niên quần áo xộc xệch, nhếch nhác tiến lại gần. Bao Triển cảnh giác liếc hắn. Người nọtránh ánh mắt anh. Một lát sau, hắn dừng lại cạnh Bao Triển, hơi cúi người nhếch mép nửa nhưcười nửa nhưkhông, thì thầm bảo: “Mấy hôm trước vớt được một tửthi nữkhông đầu trong hồnhân tạoởcông viên. Cậu muốn biết ai giết cô ta không?”

Bao Triển chột dạ, tim đập thình thịch. Họa Long cũng nghe thấy, anh đưa mắt ra hiệu cho Bao Triển chớvội hành động.

Gã trung niên nọthấy mặt Bao Triển chứa đầy vẻhoài nghi, liền nói tiếp: “Tháng trước, một đám người cầm dao giết chết một tài xế. Cậu có biết chuyện này không?”

Bao Triển đáp: “Không biết!”

Gã trung niên nọtiếp tục: “Gần đây các băng nhóm xã hội đen hoành hành rất dữdội, chúng có súng, chuyên hoạt độngởcác bến tàu, trạm xe, cướp giật đồcủa khách ngoại tỉnh…” Giọng hắn càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng trầm xuống. Cùng lúc đó, tay hắn thò vào trong ba lô sau lưng…

Họa Long đứng bật dậy. Bao Triển đang do dựkhông biết nên lập tức bắt hắn hay tiếp tục án binh bất động thì thấy hắn móc ra một tập báo dày trong ba lô, tài tình nhưngười ta làmảo thuật. Hắn cười nói: “Mua một tờPháp luật ra ngày hôm nay là biết liên à! Vụán động trời nào cũng có tuốt!”

Đúng là một phen thần hồn nát thần tính! Họa Long sừng sộbước tới, túm cổáo gã trung niên quát: “Biến!”

Gã trung niên bán báo thấy Họa Long trừng mắt liền len lén chuồn thẳng sang toa khác.

Tàu đến trạm tiếp theo, hành khách ùn ùn kéo vào, mọi người đều bịxô vào trong góc. Tô My cũng bịép vào một góc tàu. Phía sau cô là một thanh niên với dáng vẻgiống c xanh đi theo dòng hành khách ra khỏi ga. Tô My đi theo sau, cô trừng mắt nhìn gã thanh niên, tức giận đến mức không thốt nên lời.

Lần hành động này, đội cảnh sát bắt được tất cảsáu tên yêu râu xanh trong tàu điện ngầm. Tất cảbọn chúng đều do Bao Triển và phân cục phó trực tiếp thẩm vấn.

Họa Long đùa Tô My, anh hỏi cô có muốn tham gia ghi bút lục không. Tô My trừng mắt lườm anh, không thèm trảlời.

Cuộc thẩm vấn kết thúc mà không có bất kì thu hoạch nào. Ngoài việc tựcảm thấy hối hận vềhành vi của mình ra, thì sáu tên yêu râu xanh chuyên quấy rối tình dục hành khách nữtrong tàu điện ngầm đều thanh minh mình chưa bao giờnhìn thấy An tiểu thư. Họkhông hềcóấn tượng với bứcảnh của An Kỳ. Bao Triển, Họa Long, Tô My bắt đầu thấy hơi nản. Họquay vềvăn phòng chuẩn bịbáo cáo tình hình với giáo sưLương ThưDạ.

Giáo sưLương đang tập trung tinh thần quan sát từng hìnhảnh camera trong máy tính, thậm chí ba thành viên của tổchuyên án bước vào lúc nào ông cũng không hềhay biết.

Tô My thởdài: “Hầy! Tôi đã xem cuốn băng này hàng trăm lần rồi, phân cục đường sắt cũng xem nát cảcuốn băng nhưng chẳng có gì.”

Tại thời điểm An Kỳmất tích, trong băng camera không hềxuất hiện bất kì hìnhảnh nào của cô ta suốt quá trình từkhi cô ta bắt đầu bước vào ga tàu cho đến khi chuyến tàu điện ngầm cuối cùng khởi hành. Ngay cảtrong camera đặtởcác cửa ra của nhà ga cũng không hềphát hiện thấy bóng dáng An Kỳ. Điều đặc biệt là cảnh sát tuyệt đối không phát hiện bất kì kẻkhảnghi nào mang hành lý xách tay hoặc ba lô khoác vai xuất hiện trong camera.

Giáo sưLương xoay máy tính vềphía Bao Triển, Họa Long và Tô My, rồi trầm giọng bảo: “Các cô cậu đã bao giờxem phim kinh dịlúc nửa đêm chưa?”

Ba người nhìn vào màn hình vi tính, họlập tức trông thấy cảnh tượng khiến người ta dựng tóc gáy hiện lên trong camera giám sát mọi hoạt động của đường tàu. Chuyến tàu cuối cùng đã khởi hành từlâu, thời gian trên màn hình hiển thị0:10, đường sắt tịnh vắng bóng người, sân ga mờtối bởi người ta đã tắt bớt bóng đèn.

Bao Triển, Họa Long và Tô My lờmờnhìn thấy phía dưới đường tàu có một phụnữcúi gập lưng hai tay buông thõng, đầu gục xuống, tóc rủlơphơtrùm hết khuôn mặt. Cô ta lừlừtiến lại gần sân ga.

Trên thếgiới từng xuất hiện rất nhiều vụhung án ly kì xảy ra trong khu vực tàu điện ngầm.

Năm l974, tại New York, Mỹ, một nhóm khủng bốbịt mặt bắt giữhành khách trong tàu điện ngầm làm con tin. Cứcách một tiếng, chúng lại giết một người đểuy hiếp chính phủ, đòi khoản tiền chuộc khổng lồ. Đối diện với lực lượng cảnh sát dày đặc vây bốn phía, sau khi nhận được tiền chuộc, nhóm khủng bốbịt mặt lập tức biến mất một cách vô cùng thần bí ngay dưới lòng đất. Sau đó, một công nhân tuần tra đường sắt phát hiện bọn chúng đã đào trước một đường hầm bí mậtởgần đó.

Năm 1982, tại tàu điện ngầmởLondon xảy ra một vụthảm án, vì mất điện nên đoàn tàu điện ngầm buộc phải dừng lại giữa đường. Sáu hành khách bịgiết dã man. Một hành khách say rượu nằm ngủởgóc khuất nên may mắn thoát khỏi kiếp nạn. Ông ta lấy máyảnh chụp lại hiện trường hung án. Sau khi được đăng trên tờ“The Times”, bứcảnh đó đã tạo ra cơn địa chấn rúng động toàn thếgiới. Đây chính là vụán “Ma cắt cổ” nổi tiếng trong lịch sửphạm tội. Đến tận ngày nay, vụán này vẫn chưa có lời giải.

Người phụnữxuất hiện trên màn hình không phải ai khác, mà chính là An Kỳ!

Trong camera, tưthếcủa cô ta trông vô cùng quái dị, lưng cúi gập, đầu gục xuống, hai tay buông thõng.

Phía dưới thân thểcô ta còn có một người khác. Kẻđó đang cõng An Kỳđi trong sân ga.

Vì ánh sáng rất kém nên hìnhảnh của họtrông lờmờ. Kẻcõng An Kỳchỉlộnửa đầu, phần còn lại đều bịtóc của An Kỳche khuất, bởi vậy rất khó phân biệt các đặc trưng vềdiện mạo và kiểu tóc của y. Tô My phóng to hìnhảnh lên một trăm lần, rồi dùng kĩthuật xửlý kích hình rõ nét, kết quảtrên màn hình hiện ra một kẻđội mũgiáp!

Giáo sưLương lập tức gọi điện thoại cho phân cục trưởng phân cục đường sắt, yêu cầu ông ta thẩm vấn trọng điểm những kẻquấy rối tình dục hành khách nữvừa bịbắt ngày hôm nay xem ai là công nhân xây dựng hoặc lính cứu hỏa, ai thường đội mũbảo hộlao động ra vào nhà ga.

Bao Triển bổsung thêm: “Hãy tìm người đàn ông trung niên chuyên bán báo trong nhà ga và thẩm vấn anh ta. Có lẽanh ta sẽcung cấp được một vài manh mối hữu ích.”

Một lát sau, chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt đã lôi được gã trung niên bán báo đến văn phòng của tổchuyên án. Hắn bịcòng tay, miệng lải nhải kêu oan: “Tôi chỉđi bán báo, có làm gì phạm pháp đâu mà vô cớbắt tôi?”

Bao Triển bước đến chỗhắn, mởkhóa còng tay rồi bảo: “Xin lỗi ông anh! Chúng tôi chỉmuốn ông anh hợp tác với cảnh sát phá án. Tôi vốn định mời ông anh đến, chẳng ngờhọlại bắt ông anh thếnày!”

Gã bán báo vẫn còn bực mình, hắn tỏvẻkhó chịu đáp lời: “Tôi đếch biết gì sất! Đừng hỏi vô ích!”

Chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt liền nghiêm giọng quát: “Tốt nhất anh hãy ngoan ngoãn phối hợp với cảnh sát!”

Bao Triển cầm ba lô đựng báo của gã trung niên, kiểm tra một lát, thấy bên trong còn một sập báo, anh bảo: “Tôi mua hết chỗbáo này! Có điều tôi muốn hỏi thăm một việc, mong ông anh trảlời giúp. Ông anh có đểý thấy ai trong nhà ga hay đội mũgiáp không? Ông anh thấy hắn có hành động gì khảnghi giống nhưkẻtrộm hay kẻquấy rối tình dục không?”

Tay bán báo nghe vậy mới nguôi giận, giọng nói cũng hòa nhã hơn, hắn bắt đầu thao thao bất tuyệt. Quảthực hắn đã cung cấp được một manh mối vô cùng quan trọng. Ngày nào gã trung niên này cũng bán báo trong nhà ga, hắn nhìn thấy rất nhiều người đội mũgiáp, đa sốđều là công nhân, sốít là các ca sĩlang thang đội mũbảo hiểm xe máy, ngoài ra còn có một người đặc biệt, ngày nào anh ta cũng ngồiởga tàu điện ngầm, nom vừa giống thợđiện, lại vừa hao hao giống công nhân đường sắt, dường nhưanh ta thiếu một bên tai nên luôn đội mũbảo hiểm đểche phần tai bịmất. Anh ta không đi làm, mà ngồi cảngày trong nhà ga.

Chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt tìm một chiếc mũgiáp, gã trung niên bán báo lập tức nhận ra ngay: “Đúng vậy! Anh ta đội chiếc mũnày!”

Sau khi đối chiếu các thông sốkĩthuật thì thấy chiếc mũnày hoàn toàn trùng khớp với chiếc mũthấy trong camera.

Giáo sưLương nói: “Rất có khảnăng nghi phạm là công nhân phục vụtrong ngành đường sắt. Từcamera có thểnhận ra y cốtình cúi đầu thật thấp đểtránhống kính. Điều đó chứng tỏy rất thông thạo các vịtrí camera được bốtrí trong nhà ga.”

Chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt nói: “Những công nhân đội mũbảo hiểm làm việc trong đường sắt thường là công nhân tuần tra, công nhân tu sửa đường tàu, thợđiện, thợcơkhí… Những người này đều làm ca đêm, một sốlà công nhân thời vụ, sau khi các chuyến tàu hoạt động vào ban ngày kết thúc, họsẽtiến hành kiểm tra và sửa chữa đường tàu vào ca đêm.”

Giáo sưLương đưa ra phỏng đoán: “Rất có khảnăng nghi phạm là kẻbịhủy hoại dung nhan, tính tình lập dị, hướng nội, không thích giao tiếp với mọi người. Y làm công việc thấp kém, thường bịmọi người coi thường. Có lẽy vẫn độc thân và sởhữu không gian độc lập, chỉvậy y mới có nơi đểcầm tù người bịhại.”

Chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt nói: “Giáo sưnói vậy khiến tôi nghĩđến một người. Anh ta là công nhân chuyên xửlý nước thải, trông mặt mũi rất xấu xí, không có vợcon. Anh ta còn chơi gái và bịphạt tiền nữa. Kì lạlà sau khi tiểu thưAn mất tích thì không thấy anh ta đi làm. Ngay cảmấy hôm nay phát lương cũng không tìm được anh ta.”

Trung tâm xửlý nước thải đường sắt có sáu trạm trung chuyển, tất cảđều nằm trong đường hầm, giữa sốđó có một trạm nằmởga tàu điện ngầm gần sân bay.

Đáng lẽAn Kỳsẽphải xuất hiện tại lối raởga này, nhưng cô ta lại mất tích một cách thần bí.

Hômấy, An Kỳđã đăng trên mạng xã hội một đoạn nhưsau:

“Trưa nay, đầu bếp người Pháp nhà mình làm cơm rõ ngon. Ghét thật! Tiểu thưđây đang giảm béo cơmà! Mình nặng quá bốn lăm kí rồi! Mình và bạn trai chỉuống chút rượu vang Château Lafite Rothschild, giá chai rượu này đủđểmột nông dân sống cảnăm. Muốn đi Praha ăn kem quá! Hay đi Hawaii ăn chè kemởbãi biển cũng được!”

Sang phòng trang điểm, lấy chai khoáng dưỡngẩm đổlên miếng bông Uemura, xoa lên mặt, sau đó thoa kem LaMer, rồi gọi điện cho thợtrang điểm của gia đình lên tầng giúp mình trang điểm nhẹnhàng.

Xong rồi! Giờchuẩn bịra ngoài shopping thôi! Vào kho đểxe, chọn con Porsche Cayenne màu hồng. Đúng rồi! Mình mua liền bảy chiếc Porsche, phun thành màu mình thích. Quần áo hôm nay hợp với con xe màu hồng.

Tiếp đến lái xe tới quảng trường Vạn Long, nói thật, mình không thích Vạn Long lắm, hàng họchẳng bắt kịp xu hướng thời trang quốc tếchút nào, có điều mình cũng mua được ít đồ, tiêu hết mỗi hơn ba trăm ngàn tệ. Hôm nay mua sắm ít nên chẳng thấy vui gì cả.

Hơi mệt! Thếlà vào luôn StarbucksởCITI Pacific ngồi nghỉ. Vừa mới châm điếu Reasurer lên thì con bé nhân viên phục vụđã lù lù xuất hiện bảo không được hút thuốc, còn bảo tiểu thưđây phải ra ngoài quán ngồi nữa chứ? Làm gì có chuyện vô lý đó? Tức chết đi được! Mình tiện tay tặng luôn một tát, sau đó hỏi nó có biết bổn tiểu thưlà ai không? Rồi lôi ngay thẻngân hàng siêu Vip của Thụy Sỹra vứt vào mặt nó, bảo: “Hôm nay bổn tiểu thưbao trọn quán này luôn! Còn nữa, gọi quản lý nhà hàng ra đây, tôi muốn ông ta đuổi việc cô!”Ối mẹ, nó khóc quá trời luôn, biến luôn khỏi tầm nhìn của mình. Hứ! Dám chống lại bổn tiểu thưthì chỉcòn đường chết.

Thôi! Không viết nữa, tối còn phải ra sân bay đi Nhật dựtuần lễthời trang quốc tế. Hẹn gặp lại, các Fans của tôi!”

Sau đó An Kỳbịkẹt xe, buộc phải đi tàu điện ngầm, đó là chuyến tàu cuối cùng ngày hômấy. Sau khi đến ga tàu gần sân bay, cô gái có tínhưa sạch sẽquá mức này liền đi rửa tay trong nhà vệsinh. Phòng vệsinh không một bóng người, nền nhà trơnướt, không may An Kỳtrượt chân ngã xuống sàn. Một người đàn ông đội mũgiáp bước tới đỡcô ta dậy, An Kỳghê tởm xua tay ra, quát lên: “Bẩn chết đi được! Cút ra chỗkhác! Thật đáng ghét!”

Cô ta rửa tay lại rồi ngẩng đầu lên. Từtrong gương của phòng vệsinh cô ta nhìn thấy một người đàn ông đội mũgiáp đang đứng phía sau lưng, ánh mắt anh ta lộhung quang.

An Kỳsợrun cầm cập, tất tảđịnh bỏđi, nhưng chợt thấy sau gáy tê rần, rồi một cơn đauập đến, cô ta khẽco giật và ngất đi.

Lúc tỉnh lại, An Kỳphát hiện mình đangởtrong đường hầm tối om của đường sắt. Một người đàn ông cõng cô ta trên lưng. An Kỳhoảng loạn kêu gào thảm thiết, giãy giụa hòng thoát ra, nhưng tay và chân cô ta đã bịtrói chặt. Gã đàn ông đặt An Kỳxuống đất, lấy băng keo dán chặt miệng cô ta lại, sau đó tiếp tục vác An Kỳtrên vai mặc cho cô ta úớkêu van. Y sải bước dài tiến sâu vào nơi tối tăm trong đường sắt.

Tiếng hát của gã đàn ông vang vọng giữa đêm đen. Y hát một bài hát xưa cũ:

“Hỏi người có thiên trường địa cửu hay không? Tiểu thuyết lãng mạn đều nói có! Ai viết cho anh một bản tình ca bất hủ? Dẫu trời có tình thì đất vẫn cỗi. Anh chỉlo mình không thểđợi được đến ngày đó thôi! Phải làm sao mới đối mặt được với những mâu thuẫn trong lòng? Xưa nay yêu không ngụy biện, yêu không hối hận! Tất cảcủa em vĩnh viễn thuộc vềanh, nếu em là truyền thuyết của anh…”

An Kỳtiếp tục ngất lịm!

Trong đường sắt cũng có một sốdân lang thang cưngụ, ví nhưngười ăn mày, những kẻkhông nhà đểvề, họtìm một góc rồi ngủvạngủvật trên mấy tờbáo. Chẳng ai quan tâm đến họ, cũng chẳng ai buồn hỏi họ. Người công nhân xửlý rác thải nọcũng sốngởmột trạm trung chuyển trong đường hầm. Anh ta là công nhân thuê thời vụ. Gian phòng nhỏtối tăm sặc mùi tanh nồng chính là ngôi nhà tạm bợcủa anh ta.

Phân cục phó phân cục cảnh sát đường sắt và chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt dẫn theo đội cảnh sát, họbừng bừng khí thếmen theo đường hầm hướng vềtrạm trung chuyển xửlý nước thải. Bao Triển và Họa Long đều có linh cảm sắp phá được vụán này. Lẽra Tô My không cần tham gia, nhưng lòng tò mò đã thôi thúc cô đến hiện trường đểxem bộdạng đáng thương khi bịgiam cầm của thiên kim tiểu thưnhà họAn.

Khi sắp đến trạm trung chuyển, mọi người nóng lòng đến mức gần nhưtất cảđều cất bước chạy.

Từvăn phòng của tổchuyên án, giáo sưLương phải nói vào bộđàm không dây nhắc nhởmọi người: “Có năm nhân tốdễphá vỡhiện trường vụán, trong đó nhân tốnghiêm trọng nhất chính là cảnh sát!”

Lời cảnh báo của giáo sưkhiến bước chân mọi người bất chợt chậm lại. Họcẩn trọng tiến vềphía trạm trung chuyển. Dưới ánh đèn halogen, gian phòng nhỏnom chẳng có gì bất thường, bên trong tối nhưhũnút, dường nhưtrống không.

Họa Long bước lại gần, giơchân đạp cửa, cánh cửa sắt không khoá, một tiếng “keng” vang lên, cánh cửa mởbật ra rồi chậm chạp đàn hồi trởlại.

Từkẽhởcủa khe cửa, mọi người phát hiện có một người đang nằm trên sàn nhà!

Một người khổng lồ!

Nói chính xác hơn, đó chính là một cỗxác trương phình thành khổng lồ!

Cửa lại được mởra, mấy cảnh sát đứng phía trước lập tức gập người nôn thốc nôn tháo. Tô My chỉliếc nhìn, rồi liền quay mặt đi, lợm giọng buồn nôn.

Episodes

Download

Like this story? Download the app to keep your reading history.
Download

Bonus

New users downloading the APP can read 10 episodes for free

Receive
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download NovelToon APP on App Store and Google Play