Tửthi đã phân huỷởmức độcao, phần mặt phù thũng, con ngươi lồi ra ngoài, phần bụng tròn vo nhưquảbóng, khí xâm nhập vào trong, trởnên trương phình.
Bao Triển thốt lên: “Xác trương phình!”
Sau khi chết năm đến bảy ngày, tửthi sẽphình to giống nhưngười khổng lồ. Trong y học, hiện tượng này được gọi là hiện tượng xác trương phình do phân hủy.
Phân cục phó và chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt cốkìm nén cảm giác lợm giọng đang cồn cào trong dạdày, bước đến gần xem xét. Một cảnh sát chụpảnh làm bằng chứng. Đột nhiên cỗxác phát nổ! Một tiếng “Bụp!” vang lên, nước dịch trong cơthểtửthi bắn tung tóe, mùi hôi thối kinh tởm tỏa ra.
Khí phân huỷkhiến áp lực trong bụng tửthi tăng cao, đến lúc không thểchịu nổi, tửthi sẽphát nổ.ỞHàn Quốc từng xảy ra một vụviệc rất ly kì, tửthi thai phụphình to rồi phát nổ, khi phát nổtrong bụng tửthi vọt ra một đứa trẻ!
Mặc dù bây giờkhông thểnhận dạng được diện mạo của tửthi, nhưng dựa vào quần áo nạn nhân mặc tại hiện trường, nhóm máu và dấu vân tay, cảnh sát xác định nạn nhân chính là người công nhân xửlý nước thải nọ. Bác sĩpháp y bước đầu kiểm tra tửthi đã đưa ra kết luận, nguyên nhân dẫn khiến công nhân xửlý nước thải nọtửvong là bịngười ta đánh ngất rồi bóp cổđến chết. Nạn nhân đã chết khoảng năm ngày truớc đó, đó cũng chính là thời điểm An Kỳmất tích.
Vụán đột nhiên trởnên ly kì và khó hiểu. Nghi phạm duy nhất đã chết, không những vậy anh ta còn trởthành một cỗxác khổng lồvà phát nổ.
Vậy ai là hung thủgiết anh ta?
Hiện giờAn Kỳđangởđâu?
Nếu vụán đầu tiên không thểphá giải thì tổchuyên án sẽđứng trước nguy cơbịgiải tán!
Mọi người đều ngồi trong văn phòng chờđợi kết quảkhám nghiệm của bác sĩpháp y, chẳng ai nói với ai câu nào.
Lần đầu tiên trong đời Bao Triển hút thuốc. Đối với anh, được gia nhập tổchuyên án là cơhội mà cảđời anh mơcũng không thấy. Từnhỏđến lớn anh đã phải chịu đựng biết bao khổcực. Những năm tháng khó khănấy đã nuôi dưỡng thói quen nhẫn nại và ý chí kiên cường. Khi vấp phải khó khăn, dẫu cúi đầu thì vẫn phảiưỡn ngực. Tuy vậy cũng vì thếnên anh luôn cảm thấy tựti trong lòng, chưa bao giờanh cất tiếng cười lớn, dẫu mỉm cười cũng nhíu hai đầu mày lại. Anh tựhỏi mình, chẳng lẽlại phải vềđội cảnh sát xã làm một viên cảnh sát thực tập quèn hay sao?
Trên thếgiới này không có kẻphạm tội thông minh, mà chỉcó cảnh sát kém cỏi. Không vụán nào có thểche đậy kín bưng. Không phá được án là vì cảnh sát chưa làm tốt, nguyên nhân chưa làm tốt là vì cảnh sát vẫn chưa đi sâu sát thực tế.
Bất kì tửthi nào cũng biết nói, chỉcần tìm cách đểnghe nó nói mà thôi.
Một mình Bao Triển đến hiện trường. Anh thẫn thờtrong gian phòng xửlý nước thải xộc mùi hôi thối rất lâu. Anh ngồi suy ngẫm giữa bóng tối mênh mông của đường hầm, nhưng vẫn không phát hiện ra manh mối nào. Lúc trởlại văn phòng thì đã có kết quảthẩm định của phòng kĩthuật và phòng vật chứng. Vật chứng được phát hiện tại hiện trường phạm tội không nhiều, tại hiện trường không thấy dấu vết vật lộn, cũng không lấy được dấu vân tay hay vân chân. Ngoại trừmột đôi giày ra, thì không hềcó vật khảnghi nào khác. Cỡchân của người công nhân xửlý nước thải là bốn mươi bốn, trong khi đôi giày phát hiện tại hiện trường vụán mạng lại mang sốbốn mươi hai.
Giáo sưLương xem đi xem lại bứcảnh hiện trường rồi lại cầm đôi giày lên quan sát tỉmỉ. Ông gật đầu nói: “Đôi giày này là của hung thủđểlại!”
Đây là đôi giày vải rất phổthông, có thểtìm muaởbất cứcửa hàng, cửa hiệu nào.
Giáo sưLương lại hỏi: “Có lấy được ADN từđôi giàyấy không?”
Nhân viên phụtrách phòng vật chứng nói: “Nước ta vẫn chưa thành lập được kho sốliệu AND, cho nên dẫu lấy ADN thì cũng không thểtìm ra một người thông qua ADN lưu lại trên đôi giày này.”
Trên ti vi thường xuất hiện hìnhảnh cảnh sát ngồi ung dung trong phòng thí nghiệm, vừa nói chuyện vừa lắcống thí nghiệm, sau đó liền phá được án. Đúng là nực cười!
Từmột đôi giày đi tìm một người thực chẳng khác nào mò kim đáy bể. Vậy mà tên tội phạm nổi tiếng Bạch Bảo Sơn bịphát hiện nhờbao đựng súng mà y vứt lại; cảnh sát có thểtruy bắt Đông Bắc NhịVương cũng chỉdựa vào một chiếc xe đạp, khi đó phán đoán ra tuyến đường chạy trốn của y.
Bao Triển đeo găng tay, lấy chiếc giày trong túi đựng vật chứng ra, anh làm một động tác khiến tất cảmọi người có mặt tại hiện trường đều trốmắt kinh ngạc – Ngửi đếgiày!
Tô My và Họa Long ngớngười nhìn Bao Triển.
Bao Triển nhắm mắt, chóp mũi gí sát vào đếgiày, hít mạnh một hơi, rồi ngẩng đầu lên. Vẻmặt nhưthểđang say sưa trong hương thơm bất tận.
Tô My cảm thấy lợm giọng.
Họa Long hỏi: “Người anh em! Ngửi thấy mùi gì không?”
Bao Triển lộvẻmặt hoan hỉ, đáp: “Mùi phân lợn!”
Giáo sưLương nghe Bao Triển nói vậy liền vô cùng hưng phấn, ông hỏi dồn: “Cậu chắc không?”
Bao Triển gật đầu xác nhận. Mùi này khiến anh nhớlại rất nhiều chuyện từng xảy ra trong quá khứ.
Giáo sưLương yêu cầu phòng kĩthuật kiểm nghiệm lại chất vi lượng dưới đếgiày đểchứng thực xem có đúng là phân lợn thật hay không. Rất nhiều vụán bịlãng phí thời gian do quá trình kiểm chứng kéo dài, dẫn đến việc lỡcơhội quý giá bắt tội phạm. Giáo sưLương không ngồi đợi kết quảkiểm định, ông lập tức bảo Tô My dùng máy tính tìm kiếm. Nếu phán đoán của Bao Triển chính xác thì chắc chắn hung thủsốngởtrại chăn nuôi hoặc giết mổgia súc, tóm lại đó là một nơi có phân lợn. Hung thủđã khôn khéoẩn mình trốn tránh các tài liệu lưu hồsơcủa cục thuế, cục kiểm dịch vệsinh giết mổgia súc, đơn vịquản lý hộkhẩu của ngành giết mổtrong thành phố.
Trong thành phốnày không có nhiều nơi nuôi lợn, bởi đa sốngười dân chỉnuôi lợnởvùng ngoại ô, nhờvậy phạm vi điều tra được thu hẹp rất nhiều. Tô My sửdụng kĩthuật của tin tặc đểvào trộm mạng nội bộcác ban ngành nhưcục chăn nuôi, trạm kiểm dịch. Đối với cô chuyện này dễnhưtrởbàn tay, vậy mà cô không tìm thấy bất kì thông tin có giá trịnào. Giáo sưLương đưa ra chỉthị: “Tôi cần danh sách bệnh viện thú y trong thành phốnày! Tôi còn cần tất cảđịa chỉnhững nơi có thểgiẫm phải phân lợn nữa!”
Tô My nói: “Giáo sưđợi một chút! Xâm nhập vào máy tính của họởkhoảng cách xa chắc chưa đến mười phút.”
Sau khi kiểm tra trên diện rộng, Tô My đã tìm thấy hóa đơn thu phí khám bệnh thời gian gần đây trong hồsơlưu trữtrên máy tính của các bệnh viện thú y. Tất cảđều không có giá trịgì! Có điều cô lại tìm thấy sổchuyên cần,ởđó ghi lại địa chỉcủa các khách hàng. Trong sốcác địa chỉcó một địa điểm nuôi lợn rất khảnghi, bởi nó nằm tại một thôn ngay gần sân bay. Giáo sưLương lập tức gọi điện thoại choủy ban xã. Chủnhiệm trịan xã giới thiệu qua điện thoại: “Chủkhu nuôi lợn đó tên là Cát Đinh, thường ngày rất ít nói, chưa từng có tiền án tiền sự, năm nay ba mươi tám tuổi, cao tầm một mét bảy mươi. Vợanh ta mắc bệnh tâm thần, không biết muaởđâu vềhay lấy từđâu về, ngoài ra còn có cậu con trai câm điếc bẩm sinh nữa. Trại nuôi lợn nhà anh ta có mười mấy đầu lợn.”
Đột nhiên Bao Triển chợt nhớđến lời của người đàn ông bán báo, anh ghé sát điện thoại hỏi: “Ông Cát Đinh đó có phải bịtậtởtai không?”
Chủnhiệm trịan đáp: “Đúng vậy! Hồi trẻtrong một lần uống rượu say, anh ta ngã cắm đầu vào chuồng lợn và bịlợn gặm mất nửa bên mặt, nên thường ngày toàn đội mũ, thỉnh thoảng còn đội cảmũgiáp nữa.”
Các thành viên tổchuyên án lập tức hứng khởi hẳn, tim đập nhanh nhưtrống trận, cuối cùng nghi phạm nặng kí Cát Đinh cũng lộdiện.
Trong truyện cổtích, hoàng tửtìm thấy cô bé LọLem yêu dấu nhờvào đôi giày thuỷtinh. Còn trong vụán này, các thành viên tổchuyên án lấy vụn mủn dưới đếgiày mang đi xét nghiệm ADN, rồi đối chiếu với ADN của Cát Đinh là có thểbiết y có xuất hiện tại hiện trường hung án trong đường hầm hay không.
Họa Long và Bao Triển thông báo với phó cục trưởng. Ba người dẫn đội cảnh sát vũtrang xuất phát.
Hơn một tiếng sau, Họa Long gọi điện cấp báo cho giáo sưLương. Họa Long hậm hực nói: “Có một tin xấu, thưa giáo sư!”
Giáo sưLương hỏi: “Tin gì?”
Họa Long tiếp: “Còn một tin tốt nữa!”
Giáo sưLương bảo: “Vậy cậu nói tin tốt trước đi!”
Họa Long hồhởi: “Chúng ta đã tìm thấy cô An Kỳtrong tầng hầm trại nuôi lợn nhà Cát Đinh. Cô ta vẫn còn sống và đã được giải cứu.”
Lương giáo sưhỏi: “Thếtin xấu thì sao?”
Họa Long đáp: “Tên Cát Đinh trốn mất rồi! Chúng tôi đã bao vây toàn bộkhu vực nuôi lợn, nhưng chẳng ngờy lặng lẽchuồn ngay trước mũi cảnh sát.”
Tô My không tham gia vào vụtruy bắt hung thủ.
Vì lòng hiếu kì của phụnữ, cô rất muốn biết bộdạng khi bịgiam cầm dưới tầng hầm của tiểu thưAn Kỳ. Nếu kết hợp hìnhảnh giữa một thiên kim tiểu thưnhưhoa nhưngọc và mụnuôi lợn xấu xí, nhếch nhác, giữa người đẹp và ác thú thì sẽtạo ra hiệuứng rúng động lòng người đến mức nào. Chẳng bao lâu sau, Tô My đã tận mắt nhìn thấy các bứcảnh được chụp tại hiện trường.
Cô lật giởtừng tấm hình, bàn tay bắt đầu run rẩy. Trongảnh hiện rõ một miền quê trồng rất nhiều bạch dương, hai bên con đường đổxi măng là những ngôi nhà mái ngói đỏthẫm thấp lè tè. Nhà của Cát Đinh là một trong sốnhững ngôi nhà đó. Cánh cổng sắt ngoài vườn loang lổ, han gỉ, từkhe cửa có thểnhìn thấy một con chó, chắc chính nó đã tạo cơhội giúp chủnhân trốn thoát. Trong vườn có hai khu vực quây tròn đểnuôi lợn, nước bẩn chảy thành dòng. Sau đó, một cảnh tượng chợt vụt loé lên, cửa vào đường hầm xuất hiện. Qua màn hình có thểnhìn thấy Họa Long đang cầm súng, vẻmặt đầy cảnh giác. Trong hầm chứa đầy bánh đậu và lạp xưởng. Một cánh cửa gỗhiện giữa đống đồchất đầy dưới hầm…
Tô My nôn nóng lật xem các tấm hình tiếp theo. Cuối cùng cô cũng nhìn thấy tiểu thưAn Kỳ. Bứcảnh khiến cô dựng tóc gáy, cơnớn lạnh từđâu bỗng chạy dọc theo sống lưng. Bứcảnh đủkhiến công chúng cảm thấy rùng rợn. Một cô gái đang yên đang lành đi trên tàu điện ngầm, bỗng nhiên mất tích thần bí, sau đó cô gái bất chợt biến thành bộdạng giống nhưnô lệthời trung cổ.
Tô My ôm mặt, cô không dám nhìn tiếp.
Trong những ngày bịCát Đinh giam giữ, chuyện gì đã xảy ra với tiểu thưAn Kỳvậy?
Bứcảnh cuối cùng cho thấy dưới tầng hầm có một thùng phân lẫn nước tiểu đầy xâm xấp, lẫn lộn cảgiấy vệsinh…
Vụán này sắp đi đến hồi kết, nó khiến chúng ta bừng lửa giận khi bước vào nội tâm của một tên tội phạm biến thái. Đó chính là nơi sâu thẳm của địa ngục.
Thực ra cảm giácưu việt của người Trung Quốc đều được xây dựng trên việc khinh miệt người khác.
Người thành phốkhinh miệt người nông thôn. Người khỏe mạnh khinh miệt người tàn tật.
Nguyên nhân khiến Cát Đinh không lấy được vợrất đơn giản, bởi y là người tàn tật, là một kẻbịhủy hoại dung nhan.
Mấy năm trước Cát Đinh “lấy” được cô vợtừmiền núi xa xôi về. Rất nhiều người trong thôn đoán già đoán non chắc anh ta bỏtiền ra mua về, chứlàm gì có ai chịu lấy một người dịhợm nhưCát Đinh. Tuy đoán thếnhưng chẳng ai báo cảnh sát. Cát Đinh nói dối rằng vợy mắc bệnh tâm thần. Đểvợkhông chạy trốn, y đã lấy xích sắt khóa chân vợlại, rồi nhốt dưới tầng hầm.
Năm 2008, tòa án cảnước xử1353 vụán dụdỗ, lừa bán phụnữvà trẻem, tăng 9.9l% so với năm 2007. Những sốliệu này chỉlà một phần của tảng băng trôi. Trong khi cuộc sốngởthành phốvừa hiện đại vừa giàu sang, thì hiện tượng phạm tội mua bán phụnữtrẻem tại vùng nông thôn và ngoại ô vẫn diễn ra vô cùng nghiêm trọng.
Người vợđã sinh cho y một đứa bé trai. Hai mẹcon cô đều bịnhốt dưới tầng hầm, họdựa vào nhau mà sống. Đứa bé không hềbịcâm, nhưng cậu bé chưa bao giờmởmiệng nói. Chỉbấy nhiêu thôi cũng đủthấy cuộc sống của hai mẹcon họbi đát đến chừng nào. Đứa con là hi vọng duy nhất của người mẹởnơi cuộc sống nhưđịa ngục này. Trong tầng hầm tăm tối, không một tia sáng mặt trời, da người phụnữnọtrởnên trắng bệch nhưbịbạch tạng, cơthểnhanh chóng béo múp míp chẳng khác nào phù nề. Nếu bảo côấy nom giống một con lợn nái thì cũng chẳng quá lời. Không cần nghĩcũng biết một gia đình nhưvậy chắc chắn chẳng bao giờcó được khoảnh khắcấm áp, nhưng từviệc người mẹthêu chiếc giày đầu hổcho đứa con trai và đan áo cho cậu bé, ta cũng có thểcảm nhận được một điều rằng dẫu con người sống trong địa ngục, thì họvẫn ngẩng đầu lên hướng vềthiên đường.
Sau khi Cát Đinh chắc chắn vợmình sẽkhông bao giờchạy trốn nữa, thỉnh thoảng y lại đểvợdắt con trai rời khỏi tầng hầm, ngồi trong vườn tắm nắng một lát. Ta có thểtưởng tượng ra cảnh vào một chiều xuânấm áp nào đó côấy ngồi trên chiếc ghếdài, ôm chặt con trai vào lòng, chuyển nó từgối trái sang gối phải, hai mẹcon đều không nói gì, chỉlẳng lặng ômấp nhau mặc cho ông chồng dịhợm đang ném ánh mắt chán ghét vềphía mình. Càng ngày cơthểcô càng béo tròn, nếu xuất hiện giữa thôn chắc hẳn sẽkhiến bọn trẻcon bu quanh trêu ghẹo.
Cảthếgiới của hai mẹcon họchính là cái trại lợn này!
Đôi lúc Cát Đinh vứt cho mẹcon họbát mỳvằn thắn trộn ít vụn thịt lợn, hoặc thỉnh thoảng lại là bát canh lòng lợn, rồi hất hàm bảo: “Ăn đi!”, “Uống đi, lợn sề!” Khi y buồn bực hoặc say rượu, y lại thượng cẳng chân hạcẳng tay không thương tiếc với con lợn nái sề, còn đứa bé đứng cạnh nhìn trân trân cha nó đánh mẹnó, khuôn mặt non nớt, tái mét hoàn toàn vô cảm.
Ý nghĩa thực sựcủa cuộc sống vợchồng thật ra là ngủcùng nhưng không làm gì cả.
Sau khi vợCát Đinh sinh con, y hoàn toàn không còn chút cảm hứng nào với vợ, thậm chí còn không thấy hứng thú bằng việcướp thịt lợn.
Tầng hầm là nơi Cát Đinh dùng đểướp thịt lợn. Khi xây hầm, y vô tình đào thấy một giếng ngầm ăn thông với đường hầm của tàu điện ngầm.
Đường hầm tàu điện ngầm có một vài phân nhánh bí mật, ví nhưđường sắtởNew York, Mỹcó đường ray ngầm dùng đểchuyên chởvật tưquân sự, đường sắtởLondon, Anh có đường hầm bí mật dành cho thủtướng lúc khẩn cấp. Bất kì quốc gia nào khi đào đường hầm dành cho tàu điện ngầm đều suy xét đến nhân tốchiến tranh. Một sốgiếng ngầm ăn thông với các công trình phòng không chưa được khởi động, mà những hầm phòng không này đều liên thông với cảhệthống đường sắt ngầm.
Rồi giá thịt lợn trên thịtrường ngày một tăng cao khiến trại lợn của Cát Đinh kiếm được khá nhiều tiền. Dân gian thường bảo “no cơmấm cật, dậm dật chân tay”, lòng y lại mơtưởng, càng nhìn vợmình, y càng thấy xấu xí; càng nhìn con gái trên phố, y lại càng thấy họxinh đẹp. Một ngày, y vô tình đào thông tới đường sắt ngầmởphía dưới tầng hầm của trại lợn. Khi đứng trên sân ga, nhìn những cô gái xinh đẹp đi qua đi lại, lúc là nữcông chức thanh lịch, lúc lại là các thiếu nữe thẹn, các thiếu phụgợi tình, các cô gái ăn mặc thiếu vải lộđường cong, nơi thành đô có đủnhững bóng hồng mĩmiều. Những tà váy đủmàu sắc, kiểu dáng khiến người ta hoa mắt phấp phới bay theo từng bước chân, giày cao gót nhưnghiền nát tim y.
Đinh Cát theo chân các thiếu nữtrong mộng bước vào toa tàu. Đầu tiên y chỉdám quấy rối một cách vô cùng thận trọng, sau đó phát triển thành yêu râu xanh tàu điện ngầm to gan ngông cuồng. Ngày nào y cũng ngồi tàu đi xuyên qua hết thành phốnày đến thành phốkhác dưới lòng đất, đứng sau các mỹnữdần dần trởthành nguồn vui lớn nhất trong cuộc sống của y. Giống nhưngười thích xem phim, thích đá bóng, thì y thích quấy rối tình dục vậy!
Tai y bịtật nên thường phải đội mũ, nhưng mùa hè mà đội mũthì có vẻhơi dịnên mỗi lúc ngồi tàu điện ngầm y thường đội mũbảo hộlao động, ăn mặc sao cho giống với thợđiện hoặc công nhân xây dựng. Chiếc mũbảo hộlao độngấy y nhặt đượcởdưới đường tàu.
Trí tưởng tượng của Cát Đinh vô cùng phong phú, đôi lúc khi máy bay lướt qua bầu trời thôn, y lại ngẩng đầu lên tưởng tượng ra dáng điệu yểu điệu, gợi cảm của các nữtiếp viên hàng không.
Thực ra trong lòng mỗi người đều cất giấu một tòa địa ngục!
Còn trong lồng ngực của Cát Đinh thì giam giữmột con dã thú. Nó thành hình, rồi dần dần lớn lên, cuối cùng trởnên vô cùng nanh ác. Y đã có thểmua một người vợ, thì tại sao không thểcướp một người vợnhỉ?
Y tựhỏi mình nhưvậy! Cát Đinh cảm thấy một trong sốnhững cô gái xinh đẹp ngoài kia mới là vợmình. Y đánh giá từng cô gái mà mình gặp hàng ngày trong tàu điện ngầm bằng ánh mắt của một đếvương đang tuyển chọn cung nữ. Vô sốmỹnữđã đi lướt qua vai y đểlại cho y vô sốhối tiếc và ngậm ngùi. Quá trình vạch kếhoạch gây án của y được thôi thúc và hình thành cũng từnhững lần tiếc nuối đó.
Đôi khi một vụán hiếp dâm lại bắt đầu từtiếng huýt sáo vang lên khi một cô gái xinh đẹp bước qua đám công nhân xây dựng hoặc người đưa hàng!
Trong thời gian này không ai đểý vợcủa Cát Đinh đã biến mất, y nói với hàng xóm rằng vợy vềnhà mẹđẻđểchữa bệnh.
Tuy nhiên y vẫn chưa đủcan đảm đểgây án, mãi đến khi trong đầu lóe lên một ý tưởng. Y mua cây gậy chích điện, đầu tiên y đem thửnghiệm trên cơthểlợn, con lợn bịgậy chích điện chạm vào người liền quay lơra đất. Nhưvậy chứng tỏcây gậy này đủsức hạgục một người trong nháy mắt.
Đúng nhưông chủbán gậy chích điện giới thiệu: Ai bịđèn pin chích điện này chạm phải sẽhôn mê trong vòng mười lăm phút mới tỉnh. Trong thời gian này, người đó sẽhoàn toàn mất khảnăng kháng cựvà tấn công.
Công cụgây án của y là mũbảo hiểm, gậy chích điện, băng dính và găng tay.
Y cất tất cảdụng cụvào trong ba lô, nhét trái tim đầy độc ác vào trong lồng ngực rồi bắt đầu hành động săn mồi.
Thành phốthoắt biến thành rừng rậm, có lẽCát Đinh vẫn hoài niệm thời viễn cổ, thích ai thì đánh ngất người đó, lôi vào trong động sống cảđời.
Phòng vệsinh trong tàu điện ngầm là một điểm mù không bịcamera giám sát. Cát Đinh lấy gậy chích điện làm An Kỳngất xỉu, rồi kéo vào một gian vệsinh, trói chặt tay cô ta lại, vác lên vai, rồi đứng đó. Đây là chuyến tàu cuối cùng, đợi khi hành khách đều đi hết, y mới cõng con mồi của mình đi vềphía đường tàu. Trong đường hầm, điện thoại di động của An Kỳchợt reo vang khiến Cát Đinh hết hồn. Y ném điện thoại đi, tiếp tục sải chân tiến vềphía trước. Phía trước xuất hiện một người lạmặt làm y lại giật nảy mình. Cát Đinh lấy ngay gậy chích điện ra gí vào người công nhân xửlý nước thải, sau đó bóp cổanh ta đến chết. Mặc dù cảquá trình diễn ra đúng là kinh hồn bạt vía nhưng đối với y mà nói thì chẳng qua chỉmất tí sức mà thôi.
Lúc này, Cát Đinh mới chợt nhớtrên đường ray ngầm tích điện cao thế. Đúng là chuẩn bịtrăm đường vẫn sơhởmất một đường. Trong đống dụng cụgây án của y không có giày cách điện trong khi đôi giày mà người công nhân xửlý nước thải nọđang đeo lại vừa hay là giày cách điện, bởi vậy y không chần chừthay luôn giày của nạn nhân. Chính hành độngấy sau này đã trởthành điểm đột phá của phía cảnh sát.
Một thiên kim tiểu thưcon gái tỉphú từthiên đường bỗng nhiên bịrớt xuống địa ngục.
Cát Đinh cõng An Kỳvềsào huyệt của mình. Ai có trí tưởng tượng phong phú đều đoán ra trong những ngàyấy đã xảy ra những chuyện gì. Quá trình từthích nhìn đàn bà tắm đến ngày hôm đó là quá trình phạm tội của y.
Y thích hát.
Cát Đinh lim dim nhìn An Kỳvà bảo: “Ai hát hay hơn anh? Làm gì có ai!”
Y không chỉthích hát mà còn thích vừa hát vừa nhảy, các động tác của y xấu xí y nhưgiọng hát, y điên cuồng và say sưa thểhiện đủmọi kiểu với thân hình béo ú, thô kệch của mình. Hômấy, câu y hát nhiều nhất là: “Ơi người dân! Vui lên đi! Á hà ha…Ơi người dân!Ứhừhư…”
Ngày đầu tiên An Kỳbịgiam giữ, cô gái thường ngày kiêu kì cao ngạo giờquỳmọp trước mặt y, khóc lóc nhưmưa, thảm thiết van xin Cát Đinh thảmình ra. Cát Đinh thờơ. Thậm chí cô tiểu thưnhà giàu còn chủđộng cởi áo, mong sau đó được thảra, không những thếcô ta còn khua chân múa tay y nhưmụnông dân thềthốt với y rằng sau khi cô ta đi sẽtuyệt đối không báo chuyện này với cảnh sát.
An Kỳrun rẩy nói: “Anh cần bao nhiêu? Nhà tôi có rất nhiều tiền.”
Cát Đinh không nói, chỉlắc đầu.
An Kỳlại lập cập hỏi: “Thếanh muốn gì? Chỉcần thứtôi có tôi sẵn sàng cho anh.”
Cát Đinh ngoác miệng cười, lộra hàm răng vàng khè, y lấy ngón tay gại gại lên ngực của An Kỳ. Đối với y động tác này rất giàu ý thơvì hướng y chỉkhông chỉlà ngực cô ta mà còn là vịtrí của trái tim. Động tác tiếp theo thì thực sựvô liêm sỉ, y lật váy của An Kỳlên.
An Kỳrun lẩy bẩy, lấy hết can đảm hỏi tiếp: “Được rồi! Vậy anh hãy nói cho tôi biết, rốt cuộc anh muốn gìởtôi?”
Cát Đinh cười nanh ác, buông tà váy xuống, ôm mỹnữtrước mặt vào lòng, y đang ôm hươngấm ngọc êm. Dường nhưbịkích thích quá độ, y cốgắng cất giọng khàn khàn thểhiện sựdịu dàng và thẹn thùng: “Làm vợ…”
Hômấy, gã nuôi lợn đó còn làm một chuyện có lẽlà lãng mạn nhất trong cuộc đời y.
“Vợnày!” – Cát Đinh nói với An Kỳ– “Chúng ta chính thức kết hôn nhé! Tôi sẽđi làm giấy chứng nhận kết hôn.”
An Kỳhoàn toàn quỵngã, cô ta đờđẫn không nói nên lời, nước mắt thi nhau tuôn rơi. Cát Đinh liếm nước mắt trên mặt An Kỳnhưmột con sói khát nước, sau đó y dịu dàng và nâng niu hôn cô ta.
Cát Đinh đứng trước bức tường, trên vách tường ghi đầy các loại thông tin quảng cáo vớvẩn nhưlàm giấy tờ, vay tiền, báo thù, hóa đơn v.v…
Y gọi điện cho một tên chuyên làm giấy tờgiả, nói rằng mình cần làm giấy chứng nhận kết hôn.
Không cần kểcũng biết gã chuyên làm giảgiấy tờngạc nhiên và hoài nghi thếnào khi nhận được cú điện thoại của y. Bọn chúng từng làm đủmọi loại giấy tờgiảnhưbằng tốt nghiệp, bằng công chức, chứng minh nhân dân, giấy chứng nhận tài sản nhà đất và thậm chí cảgiấy phép kinh doanh… nhưng đây là lần đầu tiên chúng nhận được hợp đồng làm giảgiấy chứng nhận kết hôn.
Cát Đinh yêu cầu: “Tôi muốn giấy tờphải đóng dấu thiếc.”
Gã làm giảgiấy tờbảo: “Thếthì phải thêm tiền đấy! Mà nói thật sao anh chịkhông điủy ban làm thủtục đăng kí kết hôn thật cho rẻ?”
Cát Đinh đáp cộc lốc: “Bao nhiêu tiền cũng chi!”
Gã làm giảgiấy tờnghe thếchỉhỏi: “Anh và vợtên là gì đểtôi điền vào đơn?”
Cát Đinh trảlời: “Hẵng đểtrống đã! Tôi tựđiền tên mình, còn vợgiờvẫn chưa biết tên là gì.”
Gã làm giảgiấy tờbật cười bảo: “Ông anh cứkhéo đùa!”
Cát Đinh cộc cằn gằn giọng: “Tôi muốn làm giấy chứng nhận thật! Tôi và vợmuốn lấy nhau cũng là thật!”
Giấy chứng nhận kết hôn vẫn chưa làm xong thì cảnh sátập vào nhà Cát Đinh. Khi An Kỳđược giải cứu thì cô thiên kim tiểu thưgiàu có đang định đi Nhật tham dựtuần lễthời trang quốc tếgiờtrông thật thảm hại. Người đẹp vốn muốn đi Praha đểăn kem, đi Hawaii đểăn chè đá bào giờđang uống bát canh lèo tèo vài vụn thịt. Bịnhốt mấy ngày, trông cô chẳng khác nào cái xác biết đi, ánh mắt lờđờ, toàn thân bẩn thỉu hôi hám.
Cát Đinh chuồn thẳng vào đường sắt ngầm từlối vào của tầng hầm, hômấy toàn bộhệthống tàu điện ngầm đều ngừng hoạt động, cảnh sát huy động toàn bộlực lượng tìm kiếm kẻphạm tội, cấp trên có lệnh buộc phải bắt được hung thủtrước khi trời sáng. Vì tàu điện ngầm tạm thời ngừng hoạt động khiến cảthành phốnáo loạn, gâyảnh hưởng và tổn thất nặng nềcho người dân.
Mỗi lối vào nhà ga đều có khảnăng trởthành lối ra cho tên tội phạm đang muốn đào tẩu.
Phía cảnh sát bốtrí lực lượng canh phòng dày đặc đứng gácởtất cảcác lối vào.
Cát Đinh nhưcon chim sợcành cong, run rẩy đứng trong đường hầm, y chọn một hướng tháo chạy khác – đến một sân vận độngởngoại ô thành phố. Đây chính là sân vận động đã được nhắc đếnởphần lời dẫn. Khi người ta cho xây hồbơiởsân vận động này, vì đất lún nên vô tình đào thông tới một giếng thông khí của hệthống đường sắt ngầm.
Lúc trời hửng sáng, Cát Đinh phát hiện lối ra này, y sung sướng đến phát cuồng, cứngỡđã tìm thấy đường thoát thân, nhưng vừa mới lộdiện đã bịhai cảnh sát tóm cổ.
Hai viên cảnh sát đó chính là Bao Triển và Họa Long. Trước đó, họnói chuyện với nhau thếnày:
Họa Long: “Sao cậu biết Cát Đinh sẽchui ra từlối này?”
Bao Triển: “Đoán thôi! Tôi tựđặt mình vào vịtrí của hung thủ, nếu tôi là Cát Đinh, tôi sẽchạy đến đây.”
Họa Long: “Ừm! Thếthì hi vọng vận may sẽđứng vềphía mình! Kiên nhẫn chờđợi đi! Khi nãy phó cục trưởng nói, cảnh sát phát hiện rất nhiều vết máuởtrong trại nuôi lợn, xem ra tên này đã giết hại vợcon rồi, chỉcó điều không biết y vứt xác họchỗnào…”
Bao Triển: “Có lẽthi thểcủa hai mẹcon họởđâu đó trong đường hầm thôi!”
Họa Long: “Cảnh sát còn phát hiện mấy cuốn sách tiếng Anh và vởbài tập cũkĩởtrong nhà y, trên đó toàn là nét chữcon gái, phó cục trưởng nghi rằng…”
Bao Triển: “Lẽnào không phải y mua vợ, mà cũng là cướp côấyởtrong tàu điện ngầm sao?”
***Download NovelToon to enjoy a better reading experience!***
Comments