10 Vụ Án

10 Vụ Án

Chap1:Nô lệ dưới tầng hầm

Năm 2000, hoa hòe nởrộngoài ngoại ô, từng chuỗi hoa rủxuống, mùi hương nồng nàn khiến người ta mơmòng muốn ngủ, hai anh nông dân nằm dài trên triền đê, đầu gối lên giày của chính mình ngủsay nhưchết.

Ráng chiều nhuộm đỏsắc trời, vầng mây cuồn cuộn nổi lên nơi đường chân trời, gió xuân thổi hiu hiu, hoa tuyết đột ngột rơi lảtả, hoa tuyết và hoa hòe quyện vào nhau bay lất phất theo chiều gió.

Hai anh nông dân rét run cầm cập, họnói chuyện với nhau vềmùa đông nhưthếnày:

“Mùa đông năm ngoái lạnh thếkhông biết. Tôi cóng tay, cóng chân, cóng cảtai.”

“Ừ! Tôi cũng cóng tay, cóng chân nhưng tai lại không bịcóng.” “Anh đội mũà?”

“Tôi không có tai!”

Người không có tai kểtrên từng là một kẻlang thang, là công nhân làm đường, từng là kẻđào cát, có điều y sắp trởthành tội phạm.

Muốn tường thuật chính xác vụán ly kì này, trước tiên chúng ta nên quan sát mông y một chút.

Y ngồi trên triền đê, phía dưới mông là bùn đất. Nhưng phía dưới lớp bùn là gì thế?

Là một đoàn tàu!

Đoàn tàu đang chạy qua đường ray nằm phía dưới mông y, chạy qua phía dưới những tòa nhà chúng ta đangở, chạy phía dưới cảthành phốnày.

Năm 2007, rừng trúc nơi y ngồi trước đây và triền đê năm nào đã được san bằng, khu vực xung quanh được cải tạo thành một sân vận động rộng lớn, người phụtrách khu thểthao này đã cho chặt hết trúc, ông ta định biến khu đất trống này thành hồbơi lộthiên nên đã thuê đội xây dựng đến thi công.

Đội xây dựng mới đào được ba mét thì xảy ra hiện tượng đất lún,ởgiữa vùng lún xuất hiện một hang động tối om.

Sau khi anh đội trưởng đi vào trong hang kiểm tra thì tay này lập tức hốt hoảng bỏcủa chạy lấy người, tiền công cũng chẳng cần nữa.

Ông chủkhu thểthao này chỉvào cái hang, hỏi: “Dưới đó có gì vậy?”

Phía cảnh sát nghe tin vội vàngập đến, lập tức phong tỏa hiện trường. Nghe nói một cảnh sát xuống hang động đó đã không bao giờtrởlại nữa.

Những lời đồn thổi bắt đầu phát tán khắp nơi, mấy ngày sau phía cảnh sát phải

lên tiếng đính chính rằng trong lúc tiến hành sửa chữa khu thểthao liên hợp và xây dựng hồbơi, vì gặp phải hiện tượng đất lún nên đội thi công đã vô tình đào thông tới một hầm thông gió của tàu điện ngầm!

Trong đường hầmẩn chứa rất nhiều bí mật mà người đời không bao giờbiết đến!

Ởđó có hầm thông gió, hầm rút nước, hầm giảm áp... phần lớn miệng hầm được che lấp và ngụy trang hoặc được xâyởnơi tương đối hoang vắng. Những nơi đường sắt giao nhau, điện cao thếlên tới hàng ngàn vôn, ngay cảnhân viên đường sắt cũng có khảnăng gặp phải nguy hiểm chết người nếu lao vào đường sắt, không những vậy còn gây tê liệt hệthống giao thông ngầm.

Mặc dù vậy vẫn thường có người nhảy xuống đó, rồi biến mất vào nơi sâu trong đường hầm. Chính phủđành ra mặt, họđềra các quy định đểhạn chếcác hành vi có liên quan.

Viên cảnh sát chui vào hầm thông gió đểđiều tra nọđúng là không trởlên miệng hầm mà anh ta lần mò trong bóng tối men theo đường hầm tiến vềphía trước. Khi anh ta xuất hiệnởnhà ga, các hành khách đều hết hồn, anh ta thởhổn hển giải thích với nhân viên nhà tàu vì sao mình lại xuất hiệnởnơi này, sau đó anh ta nói một câu khiến ai cũng lạnh tóc gáy:

“Trong đường hầm... có người đang hát!”

Từhệthống camera trong phòng điều khiển cảnh sát không hềphát hiện thấy ai nhảy từsân ga xuống đường tàu, người lái tàu cũng thanh minh không thấy dấu tích của con người trong đường hầm, nhưng viên cảnh sát nọcứkhăng khăng với quan điểm của mình, anh ta nói quảthực đã nghe thấy tiếng hát rất to vọng ra từđường hầm.

Sựviệc trởnên nghiêm trọng, phòng kiểm soát đường sắt quyết định áp dụng biện pháp tạm thời dừng mọi hoạt động của các đoàn tàu, nhiều nhân viên điều tra dắt chó cứu nạn đi vào đường hầm. Đồng chí cảnh sát nghe thấy tiếng hát nọcầm đèn chiếu đi trước dẫn đường. Đường hầm không một bóng người, dưới ánh đèn halogen chỉtrông thấy ánh sáng phản chiếu trên đường ray. Tìm suốt mười phút đồng hồ, cảđội vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường, đúng lúc định bỏcuộc thì một giọng hát đột nhiên vang lên từphía sau khúc ngoặt của con đường trước mặt âm thanh rất rõ ràng - đúng là giọng hát của một phụnữ, giọng nữtrung cao vút, không những vậy đó còn là một bài hát tiếng Nhật!

Giọng hát quái dịcứvang vọng trong đường hầm, nghe mà rợn tóc gáy. Một nhân viên điều tra nhát gan run rẩy cất tiếng hỏi: “Người hay ma đấy?” Viên cảnh sát nọtrảlời: “Chắc chắn là người!”

Nhân viên điều tra lại hỏi: “Nếu phía trước có người, thì sao chó nghiệp vụcủa chúng ta không sủa nhỉ?”

Đúng là chú chó cứu nạn khá im hơi lặng tiếng, mọi người chậm chạp tiến vềphía trước, lúc đi qua khúc ngoặt, họchĩa đèn chiếu vềhướng phát ra âm thanh, nhưng âm thanh quái dịđó đột ngột im bặt.

Trong đường hầm không một bóng người.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều dựng tóc gáy.

Trong quá trình đào hầm cho tàu ngầm chạy, đội thi công thường tìm thấy mộvà hài cốt, tại nhiều nhà ga cũng từng xảy ra nhiều vụtựtử, bởi vậy một sốnhân viên thi hành nhiệm vụcàng tin vào sựtồn tại của các hiện tượng kinh dịhơn, họe dè không dám bước tiếp và bắt đầu nảy sinh tâm lí muốn đánh trống thu quân, chỉduy viên cảnh sát nọvẫn can đảm bước vềphía trước. Chẳng bao lâu sau, anh dừng bước, cúi người quan sát thứgì đó trên mặt đất.

Mọi người xúm lại xem, thì ra là một chiếc di động!

Phát hiện này vừa vặn giải thích cho sựxuất hiện của tiếng hát vừa rồi, chắc chắn đó là nhạc chuông điện thoại.

Mọi người thởphào nhẹnhõm, nhân viên điều tra nọđịnh nhặt chiếc máy lên, nhưng anh cảnh sát khi nãy liền ngăn lại bảo đừng động vào.

Anh đeo găng tay, thận trọng cầm chiếc điện thoại trên mặt đất, rồi cất giọng nghi vấn đặc mùi cảnh sát hình sự: “Chủnhân của chiếc điện thoại hiện giờđangởđâu nhỉ?”

Mọi người đều biết, toa điện ngầm là không gian hoàn toàn khép kín, chính vậy có thểloại trừkhảnăng hành khách tựvứt điện thoại của mình xuống đường sắt, hơn nữa nom chiếc điện thoại này có vẻrất xa xỉ. Trong văn phòng quản lý an toàn, một nhân viên đối chiếu bứcảnh trên mạng và xác nhận đây là loại điện thoại di động hiệu Cosmic Shinerexclusive của hãng Toshiba, một hãng điện thoại danh tiếng của Nhật. Trên thếgiới chỉsản xuất hạn chếmột ngàn chiếc, mặt điện thoại còn gắn mười bốn viên đá quý, loại điện thoại này được tạp chí Forbes xếp hạng thứtưtrong danh sách mười loại điện thoại di động xa xỉnhất thếgiới, giá của nó là ba trăm chín mươi chín ngàn yên Nhật. Từđó có thểthấy chủnhân của chiếc điện thoại này chắc chắn vô cùng giàu có.

Đúng lúc nhân viên kiểm tra an toàn giới thiệu vềxuất xứchiếc điện thoại thì đột nhiên nhạc chuông của nó kêu vang, giọng nữtrung hát bài hát tiếng Nhật quái dịnọlại thánh thót cất lên.

Chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt và viên cảnh sát nọđưa mắt hội ý, ngay sau đó họquyết định bấm nút trảlời. Mọi người trong văn phòng đều nín thởđoán xem đối phương sẽnói gì, nào ngờđâu bên kia điện thoại lại hoàn toàn im lặng. Một phút sau, đối phương cúp điện thoại.

Mọi người đang xôn xao bàn bạc xem có nên gọi lại cho đối phương không thì một đám người đột nhiên xông thẳng vào phòng quản lý. Họlà tổng giám sát vận hành đường sắt, trưởng phòng điều phối, phân cục trưởng phân cục cảnh sát đường sắt, quản lý phụtrách trịan thuộc các phòng ban đều tềtựu đầy đủ.

Phân cục trưởng phân cục cảnh sát đường sắt mởcuộc họp khẩn cấp. Ông tiết lộnội tình vụán: Hai mươi tưgiờtrước một tiểu thưthuộc hàng trâm anh thếphiệt đã mất tích bíẩn trong ga tàu điện ngầm. Phía cảnh sát kết hợp với ngành bưu điện viễn thông lần theo dấu vết của sóng định vịtín hiệu đã tìm ra vịtrí của chiếc điện thoại. Cô tiểu thưmất tích tên là An Kỳ, cha của cô ta là An Dật Hiên, tổng giám đốc của tập đoàn chứng khoán Global, một tỉphú thứthiệt, ông ta đầu tưcổphiếuởhàng trăm doanh nghiệp tại Hồng Kông, Đài Loan và Trung Quốc, không những vậy ông ta còn là Hoa kiều định cưtại Nhật.

Chủquản phụtrách công tác an ninh đường sắt nói: “Nhưng hiện giờcon gái của An tiên sinh đã mất tích trong đường hầm, sống không thấy người, chết không thấy xác!”

Viên quản lý đang định nói thêm vài câu bông đùa thì thấy Phân cục trưởng phân cục cảnh sát đường sắt đứng bật dậy, ông ta nhìn ngó bốn phía, rồi cất giọng với vẻmặt vô cùng nghiêm trọng: “Áp lực của chúng ta rất lớn, đại sứquán Nhật đã bắt đầu nhúng tay can thiệp vào vụnày. Bốn phân cục trưởng của sởcông an thành phốkết hợp với nhau đảm nhiệm vịtrí tổng chỉhuy chuyên án này. Các anh làm sao thì làm, nếu ai đểxảy ra chuyện thì đến lúc đó đừng trách tôi không nểmặt, mà ngay cảbản thân tôi cũng chẳng khác nào tượng đất qua sông, khó giữnổi mạng.”

Toàn thành phốtập trung tối đa lực lượng cảnh sát giăng lưới trải rộng khắp đường hầm tàu điện ngầm và tiến hành lùng sục, nhiệm vụtrọng điểm là tìm kiếm những đối tượng khảnghi cũng mất tích vào ngày hôm đó. Họlàm bút lục thẩm vấn vô cùng cẩn thận. Thiết bịgiám sát đường sắt vẫn chưa cung cấp được manh mối hữu dụng nào, vụán hoàn toàn giậm chân tại chỗ. Có điều cảnh sát nhận được một thông tin ngoài lềchẳng hềcó chút giá trịnào. Người cuối cùng gặp tiểu thưcon nhà giàu nọlà tài xếriêng của cô ta, khi đó tài xếđưa An tiểu thưra sân bay, chẳng may lại gặp đúng lúc tắc đường, cô tiểu thưnhà giàu nọđành phải đổi lịch trình, đoạn hội thoại giữa họkhi đó diễn ra nhưsau:

An tiểu thư: “Anh bảo tôi chen chúc vào tàu điện ngầm với đám nghèo mạt hạngấy à?”

Tài xếriêng: “Tiểu thư, bây giờđang tắc đường, dù chúng ta có lái xe tăng đến thì cũng không kịp giờmáy bay cất cánh, cô chỉcòn cách ngồi tàu điện ngầm thôi.”

An tiểu thư: “Khốn kiếp! Chỉcòn một tiếng nữa là cất cánh rồi, ngồi tàu điện ngầm liệu kịp giờkhông?”

Tài xếriêng: “Tiểu thư, cô xuống chỗnày đi chuyến tàu cuối cùng là có thểđến thẳng sân bay. Thôi! Cô chịu thiệt thòi chút vậy!”

Cô tiểu thưnhà giàu chửi thềmột tiếng rồi xuống xe. An Kỳđeo kính râm, mặc váy chiffon lồng đèn màu trắng, quai mảnh, hởlưng, vai khoác túi xách Muse hiệu Yves Saint Laurent, tuy vẻmặt hơi tức giận nhưng vẫn không mất đi vẻsang trọng và trang nhã, cô ta cao ngạo, ***** thảbước vào nhà ga, nhưng từđó cô ta không bao giờbước ra khỏi đường sắt nữa.

Ba ngày sau, phía cảnh sát vẫn không thu hoạch được gì, phân cục trưởng phân cục cảnh sát đường sắt bịđình chỉcông tác. Trong phòng họp của cục công an thành phố, bốn vịphân cục trưởng mởcuộc họp khẩn cấp phân tích tình hình vụán. Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc cũng đến nghe báo cáo, tới dựhội nghịcòn có các cấp lãnh đạoủy ban nhân dân thành phố. Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc phát biểu, vụán này rất quan trọng, nó không chỉảnh hưởng đến quan hệngoại giao giữa hai nước Trung Quốc và Nhật Bản mà còn liên quan trực tiếp đến kinh tếtrong nước, một khi An tiên sinh rút các khoản đầu tưchứng khoán khỏi đại lục thì không biết bao nhiêu doanh nghiệp và người mua cổphiếu phải đối mặt với nguy cơphá sản.

Phó cục trưởng đang phát biểu thì cửa phòng họp đột nhiên bật mở, một người phụnữmặc kimono dìu một ông già lẩy bẩy bước vào, phía sau còn có mấy người dáng chừng vệsĩ.

Ông già đó chính là tổng giám đốc tập đoàn chứng khoán Global - An Dật Hiên!

Phó cục trưởng bước đến gần, bắt tay An tiên sinh rồi nói: “Xin lỗi! Thực sựxin lỗi ngài! Chúng tôi cũng rất chú trọng đến vụán này...”

Câu đầu tiên An tiên sinh thốt lên là: “Bao nhiêu tiền?” Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc không hiểu ý.

An tiên sinh nói tiếp: “Chúng đòi bao nhiêu?”

Đến lúc này, phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc mới vỡlẽthì ra An tiên sinh cho rằng con gái mình bịbắt cóc.

Trưởng phòng cảnh sát hình sựthành phốđứng lên thưa: “Khảnăng An tiểu thưbịbắt cóc tống tiền không lớn, vì đến giờphút này phía cảnh sát vẫn chưa nhận được bất cứthông tin đòi tiền chuộc nào của hung thủ. Phân tích bước đầu cho thấy hung thủbắt An tiểu thưcó lẽnhằm hai mục đích, thứnhất là muốn giết côấy đểtrảthù, nếu đúng nhưvậy thì hi vọng lệnh ái còn sống sót vô cùng mong manh. Ngoài ra còn một khảnăng nữa, đó là lệnh ái còn sống, nhưng lại bị...”

Trưởng phòng cảnh sát hình sựdo dựkhông biết có nên nói tiếp hay không, An tiên sinh sốt ruột giục giã, viên trưởng phòng mớiấp úng nói ra bốn chữ. Bốn chữấy khiến An tiên sinh suýt nữa ngất xỉu.

Giam cầm bức hại!

Cảnh sát đặt tên cho vụtrọng án này là “Chuyên án đặc biệt sốmột”, đồng thời ngay tối đó quyết định thành lập tổchuyên án đặc biệt. Họphải chọn ra bốn nhân vật kiệt xuất nhất trong sốhơn một triệu tám ngàn cảnh sát từhệthống công an toàn quốc.

Bốn viên cảnh sát này sẽthay mặt bốn vịphân cục trưởng gánh vác trách nhiệm chỉđạo vụtrọng án. Tất cảcác ban ngành thuộc bộcông an đều phối hợp vô điều kiện đểđảm bảo có thểphá án đúng kì hạn. Các thành viên trong cuộc họp bàn bạc nghiên cứu kĩlưỡng đểvạch ra nguyên tắc làm việc. Riêng việc chọn nhân tài thì mỗi người mỗi ý, thảo luận rất sôi nổi, nhưng cuối cùng vẫn chưa chốt được phương án cuối cùng. Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc trầm tưhồi lâu, rồi bảo: “Đột nhiên tôi nghĩđến một người.”

Trưởng phòng cảnh sát hình sựnói: “Vậy thì mau mời ngườiấy đến!”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc lại bảo: “Người này rất quan trọng, tôi phải đích thân lái xe đi mời ôngấy mới được!”

Tất cảcác thành viên trong phòng họp đều ngồi tại chỗchờlệnh, phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc cùng nữtrợlý vội vã rời đi. Một tiếng sau, ông đưa một ông già tới, ông già tầm ngoại lục tuần, ngồi xe lăn, mái tóc bạc phơ, nhưng nom rất tinh anh, ánh mắt sáng ngời. Trưởng phòng điều tra hình sựđứng dậy kính cẩn chào: “Con chào thầy!”, phó thịtrưởng thành phốbước tới gần, cúi người rồi đưa tay ra bắt tay ông già: “Chào giáo sưLuơng, giáo sưvềnước khi nào thếạ?” Những người khác thì thầm hỏi nhau xem giáo sưLương đang ngồi xe lăn kia là ai.

Giáo sưLương gật đầu cảmơn, ông im lặng lăn xe đến trước mặt An tiên sinh, rồi giơmột ngón tay ra.

Tất cảmọi người có mặt trong phòng họp bắt đầu lầm rầm bàn tán, không hiểu ông già làm vậy là có ý gì.

An lão tiên sinh hỏi: “Ông là…”

Nữtrợlý của phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc đứng bên cạnh vội giới thiệu: “Đây là chuyên gia hình sựlừng danh trong và ngoài nước, giáo sưLương ThưDạđấyạ! Ôngấy từng là cốvấn trưởng của tổchức cảnh sát hình sựquốc tếvăn phòng Trung Quốc, chuyên gia phân tích hành vi phạm tội của tổchức FBI, tham gia điều tra hơn ba ngàn vụtrọng án trên khắp thếgiới và các bang của Mỹ, giáo sưđược vinh danh tại nhiều trường đại học trên thếgiới. Giờôngấy vừa mới nghỉhưu, nên vềnước đểan hưởng tuổi già.”

An tiên sinh gật đầu, rồi lập tức viết chi phiếu: “Đây là một triệu tệđểông làm kinh phí phá án, coi nhưkhoản tài trợcủa tôi.”

Giáo sưLương ***** thảđáp: “Tôi giơmột ngón tay không phải đòi ông một triệu tệ.”

An tiên sinh nghi hoặc hỏi lại: “Vậy… là một trăm triệu tệ?”

Giáo sưLương lắc đầu, quảquyết nói: “Một tuần! Khi ngồi xe trên đường đến đây tôi đã hiểu nội tình vụán. Tôi đảm bảo sẽphá được vụán này trong vòng một tuần.”

Phòng họp lại rộlên những tiếng bàn luận, một sốngười cảm thấy ông già này chém gió quá đà. Vụán này đang sa vào ngõ cụt, phía cảnh sát không có bất cứmanh mối nào, cũng chẳng điều tra được gì, vậy mà ông già dám khẳng định sẽphá án trong một tuần, há chẳng phải còn khó hơn bắc thang lên trời sao?

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc tỏý với An tiên sinh phía cảnh sát không thiếu kinh phí, mà cũng không thểnhận tiền phi pháp của người nhà nạn nhân, nên từchối mấy lần, An tiên sinh liền bảo ông quyên góp một triệu tệnày cho quỹtừthiện của công an Trung Quốc dành cho những liệt sĩđã anh dũng hi sinh vì an ninh tổquốc.

Sau khi giải tán cuộc họp, trong phòng chỉcòn lại ba người: phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc, nữtrợlí và giáo sưLương.

Nữtrợlí mởmáy tính, trên màn hình hiển thịsơyếu lí lịch của một sốcảnh sátưu tú khắp các tỉnh thành trên toàn quốc, đểgiáo sưLương chọn thành viên cho tổchuyên án đặc biệt. Giáo sưLương quan sát nữtrợlí của phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc một hồi lâu. Cô gái mặc đồng phục vest sơmi trắng, cổthắt chiếc khăn lụa rất trang nhã, tay ôm tập tài liệu, mái tóc mượt mà buộc gọn gàng thành đuôi ngựa phía sau, đôi tất giấy màu đen ôm trọn đôi chân thon dài, gợi cảm, mắt đen láy, sáng ngời, hàm răng trắng bóng, đều tăm tắp, nụcười rạng rỡnhưánh mặt trời.

Giáo sưLương mỉm cười hỏi: “Trong danh sách này có hồsơcủa cô không?”

Nữtrợlí ngẩn người một lát, rồi cũng cười đáp lời: “Không có, thưa giáo sư!”

Lương giáo sưnói: “Vậy thì tôi muốn cô gia nhập tổchuyên án!”

Nữtrợlí tròn mắt ngạc nhiên, cô hỏi: “Vì sao giáo sưlại chọn tôi?”

Giáo sưLương từtốn đáp: “Lí do rất đơn giản! Người có thểtrởthành trợlí của phó cục trưởng chẳng lẽlại là hạng xoàng sao?”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc vội vàng giới thiệu nữtrợlí cho giáo sưLương. Côấy tên là Tô My, tựhọc lập trình máy tính từkhi đang học cấp hai, biết năm ngoại ngữ, hội phó hội an ninh mạng quốc tếđã phát hiện ra cô khi lầu Năm Góc của Mĩtruy tìm mười hacker nguy hiểm nhất thếgiới, đồng thời còn phát hiện tổchức liên minh các hacker do cô bí mật sáng lập, tuy tổchức này không có nhiều thành viên nhưng đến từmọi đất nước trên thếgiới, mỗi hacker dưới trướng của cô đều có khảnăng trởthành thống soái của cuộc chiến thông tin.

Giáo sưLương hỏi: “Chỉcó vài bản lĩnh vặt vãnh đó thôi sao? Côấy còn biết làm gì nữa không?”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc nói: “Xin lỗi giáo sư! Tôi không có quyền tiết lộnhững chuyện chưa được phép đưa ra ngoài ánh sáng. Có điều Tiểu My đúng là một trong những hacker cao thủcó thểnắm được các lỗhổng bảo mật, các thủthuật mã hóa và giải mã. Lầu Năm Góc của Mĩvà liên minh hacker của côấy từng đối kháng dai dẳng trên mạng, cuối cùng lầu Năm Góc đành giơcờhàng đểkết thúc cuộc chiến này.”

Giáo sưLương hỏi luôn: “Sau đó côấy bịcác anh bắt gọn sao?”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc nói: “Nói chính xác hơn thì chúng tôi tuyển dụng côấy, sau nhiều năm khảo hạch, giờcôấy đang là một cảnh sát.”

Giáo sưLương châm điếu thuốc, hút một hơi, rồi nói: “Này cô gái! Sao cô lại muốn trởthành cảnh sát?”

Tô My thẳng thắn đáp: “Vì những ngành khác không dám dùng tôi.”

Thếlà tổchuyên án chỉthiếu hai người nữa! Giáo sưLương vẫn chưa liếc mắt đến danh sách các cảnh sátưu tú được tiến cửtrên máy tính, những cảnh sátưu tú nhiều lần được biểu dương không nằm trong phạm vi lựa chọn của ông. Giáo sưnói luôn ra hai cái tên: Họa Long và Bao Triển.

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc nhíu mày, ông ngập ngừng cất giọng với vẻkhó xử: “Giáo sưđổi một trong hai người đó được không? Tôi biết cậu tên là Họa Long này, có điều hiện giờcậu ta vẫn đang bịnhốt trong trại giam!”

Giáo sưLương nói: “Anh có đủkhảnăng thảcậu ta mà! Cứbảo lãnh tại ngoại rồi xét xửsau, đểcậu ta lấy công chuộc tội.”

Tô My bắt đầu đọc: Họa Long, sĩquan vũtrang, năm 1989 đoạt giải quán quân võ thuật toàn quốc, năm 1991 đạt giải nhất cuộc thi đấu đối kháng tựdo của cảnh sát trên toàn thếgiới, năm 1994 trởthành quán quân môn quyền anhởTam Á, năm 1995 giành được đai vàngởhạng sáu mươi kilogam cúp nhà vua Thái Lan, năm 1997 tựý đến Nhật Bản tham gia cuộc thi đấu đối kháng quốc tếK-l, bịcưỡng chếbắt vềnước nên chưa kịp giành thứhạng. Nhiều lần vi phạm kỉluật, sửdụng vũkhí cảnh sát phi pháp, bức cung, ép cung, uống rượu trong giờlàm việc, đánh bạc sau khi tan sở, tác phong sinh hoạt rất bê bối… Đúng là một lí lịch đầy vếtố.

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc hỏi: “Thếcòn cậu tên là Bao Triển kia, tôi chưa bao giờnghe thấy tên người này, cậu ta cũng là cảnh sát vũtrangư?”

Giáo sưLương nói: “Không phải!”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc hỏi tiếp: “Thếcậu ta là cảnh sát đặc nhiệm sao?”

Giáo sưLương lắc đầu.

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc lại hỏi: “Thếthì ít nhất cậu ta cũng phải là cảnh sát hình sựchứ?”

Giáo sưLương đáp: “Cũng không phải!”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc đành hạlệnh, trước khi trời sáng phải dùng trực thăng đưa được hai người mà giáo sưLương vừa chỉđích danh đến đây.

Một đêm đằng đẵng trôi qua, giáo sưLương đặc biệt lựa chọn phòng hội nghịbàn tròn đểđón tiếp hai thành viên mới này. Ý nghĩa của hội nghịbàn tròn là các thành viên tham gia bất phân chức vịlớn nhỏ, không được phép tôn trọng quá mức hay khinh thường bất cứai, mọi người đều bình đẳng đối thoại.

Họa Long đến trước, anh đứng trong phòng hội nghịbàn tròn, ghếch điếu thuốc trên môi, tỏvẻkhó chịu: “Sếp, tôi muốn quay lại trại giam!”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc cười trừ: “Họa Long, lâu lắm chưa gặp cậu nhỉ? Mọi chuyện vẫnổn đấy chứ? Tôi mời cậu đến đây là có việc cần nhờtới cậu, việc gì phải suy nghĩtiêu cực thếhả?”

Họa Long đáp: “Lần trước sếp tìm mấy tay cảnh sát ngầm. Hômấy, tôi còn đứng cùng họ, thếmà sau đó mấy tayấy đều ngã hết, muốn đứng cũng hết đường nhỏm dậy. Tôi vẫn muốn sống thêm vài ngày nữa!”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc hỏi: “Lần này vì sao cậu lại bịtống vào trại giam thế?”

Tô My đưa tập hồsơcho giáo sưLương, trên đó ghi chép vụán hình sựHọa Long gây sựđánh nhau cốý gây thương tích.

Họa Long bình thản đáp: “Đấm vỡmặt tay đội trưởng đội cảnh sát!”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc ngán ngẩm: “Lại đánh nhau à? Nghiêm trọng hơn còn cốý gây thương tích, nếu nghiêm trọng hơn nữa thì đã mắc tội ngộsát rồi đấy! Đây chính là con đường cậu muốn đi hay sao? Chi bằng gia nhập tổchuyên án? Sao hả? Tổchuyên án này do ban ngành công an tối cao thành lập, có quyền chỉhuy điều động tất cảcác cảnh sát trên toàn quốc. Các thành viên của tổchuyên án là những cảnh sát xuất sắc nhất được tuyển chọn từhàng vạn cảnh sátưu tú. Được chọn vào tổchuyên án là niềm vinh dựmơcũng không thấy của bất kì cảnh sát nào. Tổchuyên án phụtrách tiến hành điều tra, phá giải tất cảnhững vụán nghiêm trọng nhất trên khắp đất nước. Các đơn vịcảnh sát khác có trách nhiệm hết sức hỗtrợ, giúp đỡtổchuyên án phá án một cách vô điều kiện. Trình tựlà thếnày cảnh sát địa phương viết đơn xin gia nhập, sau khi hồsơđược nộp lên trên, chúng tôi sẽquyết định…”

Không đợi phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc nói hết câu, Họa Long đã chen ngang: “Được rồi! Sếp nói hết sức hỗtrợởđây có nghĩa là gì?”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc trịnh trọng giải thích: “Tất cảlực lượng cảnh sát địa phương phải phục tùng theo sựchỉhuy của các cậu, nghe theo sựphân công của các cậu. Thậm chí nếu cậu muốn lãnh đạo lau giày cho mình, thì lãnh đạo của cậu cũng phải phục tùng vô điều kiện!”

Nghe đến đây, hai mắt Họa Long sáng bừng: “Sếp! Thếnghĩa là nếu tôi gia nhập tổchuyên án thì dù lãnh đạo mời tổchuyên án đi giúp đỡ, các thành viên của tổchuyên án hoàn toàn có quyền từchối, phải không?”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc đáp: “Đúng vậy! Thép tốt phải đểdành làm lưỡi dao. Những vụán giao cho tổchuyên án phải là những vụán vô cùng nghiêm trọng và đặc biệt. Mỗi vụán đều là những vụkinh thiên động địa!”

Họa Long vẫn băn khoăn: “Liệu các lực lượng cảnh sát khác có nghe lời chúng tôi thật không? Nếu họkhông phối hợp thì rất khó phá án. Ví dụthếnày…”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc trấn an: “Vềchuyện này thì cậu cứyên tâm! Nếu vụán mà họtrình lên cấp trên không thểphá được thì cảnh sát địa phương phải chịu trách nhiệm trực tiếp, thậm chí có nguy cơtừchức, bởi vậy chắc chắn cảnh sát trưởng của các địa phương sẽcoi các cậu nhưnhững cứu tinh. Họkhông dang rộng hai tay chào đón các cậu mới lạ. Hơn thếnữa, tất cảkinh phí sẽdo họchi trả, điều duy nhất tôi cần làm là cửnhững cảnh sát xuất sắc nhất đi giúp họ, chứkhông vứt cho họmấy quảtrứng thối.”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc nói tiếp: “Trong vụán đầu tiên mà các cậu tiếp nhận, biểu hiện của các cậu nhưthếnào sẽđược viết vào bản báo cáo nhận xét.”

Họa Long thắc mắc: “Sếp nói vậy là ý gì?”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc đáp: “Khi thành lập tổchuyên án này, tôi phải chịu áp lực nặng nềchưa từng có từtrước đến nay. Hi vọng tổchuyên án sẽkhông làm tôi thất vọng, bằng không sẽphụlòng tin tưởng tuyệt đối của tôi. Nếu các cậu không thểphá nổi vụán đầu tiên này, thì tổchuyên án sẽđứng trước nguy cơbịgiải thể.”

Giáo sưLương hỏi: “Đây là mệnh lệnh sao?”

Phó cục trưởng Bạch Cảnh Ngọc nhún nhường: “Không! Đó là lời thỉnh cầu!”

Giáo sưLương hỏi tiếp: “Vậy nếu phá được thì sao?”

Episodes

Download

Like this story? Download the app to keep your reading history.
Download

Bonus

New users downloading the APP can read 10 episodes for free

Receive
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download NovelToon APP on App Store and Google Play