Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Vợ Yêu Bảo Bối Của Lục Tổng

Chương 1: Cô Chỉ Là Một Đứa Con Riêng

Một cô gái với ngũ quan thanh tú, xinh đẹp, thuần khiết động lòng người với mái tóc bạch kim đặc trưng. Cô đang ngồi trên giường, bộ váy cưới vẫn chưa được thay ra. Cô nắm chặt tay để cố giữ bình tĩnh, chờ đợi Lục Lãnh Phong nhưng chẳng thấy anh đâu

Vâng, đó là Diệp Hy Nguyệt, cô tiểu thư bị ruồng bỏ của Diệp gia

*Cạch*

Lục Lãnh Phong mở cửa bước vào, vẻ mặt hiện rõ sự chán ghét

Anh nổi tiếng là một tổng tài lạnh lùng, lập dị lại còn thích sạch sẽ, đồ của anh chưa có sự cho phép thì tuyệt đối không được đụng vào

Ở thành phố G này không ai là không biết đến anh, nhắc đến Lục Lãnh Phong chỉ có ba từ "Đừng dính vào"

Thấy cô ngồi trên giường mình, anh tức giận hỏi

-Tôi chưa cho phép sao cô dám ngồi ở đó?

-Tôi tôi xin lỗi

Thấy anh tức giận, cô vội bước xuống giường

Anh không quan tâm cô nghĩ gì, lướt ngang qua rồi nói với cô một câu

-Cô chỉ là một đứa con riêng đừng mơ tưởng một bước trở thành Lục thiếu phu nhân

Nói rồi, anh quay người bước vào phòng tắm bỏ lại mình cô ở ngoài này với những dòng suy nghĩ rối bời

Lẽ ra người kết hôn phải là Hy Tuyết nhưng cô ta không thích lấy người lập dị như Lãnh Phong thế là Diệp gia đẩy cô gả thay

Nhưng mà cũng đã là gì so với những lần cô bị mẹ con Hy Tuyết hành hạ ở Diệp gia. Nhiều lúc cô muốn hận họ nhưng lấy tư cách gì để hận đây? Con riêng ư?

Ngay cả cha cô còn chán ghét cô thì nói gì đến Hy Tuyết và mẹ cô ta. Họ ghét cô có lẽ do mái tóc màu bạch kim không giống một ai ở Diệp gia

Hy Nguyệt vô cùng hợp với mái tóc bạch kim, nó tôn lên nước da trắng của cô nhưng nó cũng khiến ai ai cũng nghi kị liệu cô có quan hệ với gia tộc Diệp? Liệu cô thật sự là con Diệp Hoàng? Vì thế mà chẳng ai công nhận cô là nhị tiểu thư

Bị chà đạp, ức hiếp nhưng chưa bao giờ cô nghĩ đến việc phải tự tử, cô phải sống, phải sống để lấy lại những gì Diệp gia đã lấy của cô

Anh tắm xong bước ra chỉ quấn một chiếc khăn ngang hông, thấy cô vẫn còn ở trong phòng thì anh chậc lưỡi ra vẻ chán ghét rồi bước ra khỏi phòng

*Rầm*

Tiếng cửa phòng đóng mạnh đưa cô về với hiện thực. Trong phòng chỉ còn một mình cô

Sau đó, cô lấy bộ quần áo để thay ra. Quần áo có lẽ vẫn nên để trong va li thì tốt hơn.

*Cạch*

Hy Nguyệt mở cửa phòng tắm bước vào, dòng nước lạnh xối thẳng vào người nhưng cô lại chẳng hề thấy lạnh bởi cô đã quá quen với việc phải tắm nước lạnh từ nhỏ

Bây giờ, cô chỉ có một suy nghĩ đó là phải mạnh mẽ, phải thật mạnh mẽ chờ đến cái ngày lấy lại tất cả từ Diệp gia

...----------------...

Sáng hôm sau

Hy Nguyệt thức dậy từ rất sớm bởi khi ở Diệp gia các công việc của nữ hầu cô đều làm qua vì vậy mà cũng có thói quen này

Sống tại căn biệt thư Anotole ngoài anh và cô thì chỉ có các người hầu ngoài ra cũng không còn ai

Vì muốn xích gần khoảng cách với anh nên Hy Nguyệt đã tự tay nấu bữa ăn sáng

Cô xuống bếp loay hoay với chiếc tủ lạnh tìm nguyên liệu để nấu ăn

Sau đó, Hy Nguyệt tìm kiếm cái tạp dề đeo vào bắt đầu nấu đồ ăn. Cô biết dù là Lục thiếu phu nhân nhưng Lục Lãnh Phong và cả Lục gia đời nào chấp nhận một người con dâu như cô

Chỉ vì cô là con riêng? Một đứa con riêng không hơn không kém

Cô biết từ trước đến nay mọi người đều chán ghét cô. Nghĩ đến đây, lòng cô đầy sự chua xót, nhiều lúc Hy Nguyệt tự hỏi rằng liệu cuộc sống này có quá bất công với cô rồi hay không?

......................

Mười phút sau

Hy Nguyệt nấu xong đồ ăn sáng thì cũng đã bảy giờ cô định gọi Lãnh Phong xuống dùng bữa nhưng không biết anh ở phòng nào

Với con người tính khí thất thường như hắn thì ai biết được nếu như cô lỡ chọc giận hắn có khi nào...hắn sẽ giết luôn cái mạng nhỏ này của cô

Nếu như vậy thì không được, nhất định cô phải sống, phải sống để chứng kiến cảnh những con người máu lạnh, vô tình ở Diệp gia phải trả giá

Một lúc sau thì Lãnh Phong bước xuống lầu, anh ngửi thấy mùi thức ăn từ trong bếp bay ra

Lúc trước, vì tất bật công việc mà anh cũng chẳng có thói quen ăn uống đủ bữa

Bước vào bếp, anh thấy thức ăn đã được dọn sẵn ra bàn nên có chút bất ngờ

-Anh..anh ăn đi cho nóng

Hy Nguyệt nhìn anh

Anh nhìn cô nói với giọng đầy chán ghét

-Cô nghĩ mình một bước mà trở thành Lục thiếu phu nhân?

Nói rồi, anh xoay lưng rời đi bỏ lại mình cô ở dưới bếp

Cô có chút buồn bã vì buổi sáng mình đã cất công nấu mà anh không ăn

Đúng vậy, từ nhỏ đến lớn ai cũng chán ghét cô có thêm vài ba người như anh thì đã là gì cơ chứ

Chương 2: Chỉ Là Diễn Thôi Tất Cả Chỉ Là Diễn Thôi

Ở biệt thự Anotole tuy có các người hầu nhưng cô vẫn luôn muốn tự mình làm lấy các công việc

Anh không ăn bữa sáng cô nấu mà đi thẳng lên lầu chắc là thay đồ rồi đến công ty LCK thế lại bỏ bữa nữa rồi

LCK là tập đoàn thuộc sở hữu của Lục gia, mười tám tuổi Lãnh Phong đã lên chức chủ tịch đến nay chắc cũng đã mười năm rồi. Sở dĩ có tên LCK bởi vì LCK là viết tắt của Lục Cung Khang-người đứng đầu gia tộc Lục và không ai khác chính là ông nội của Lục Lãnh Phong

Sau khi rửa bát đũa, vừa tháo tạp dề ra thì Lâm quản gia bước vào

-Thiếu gia dặn tôi đưa mấy bộ quần áo này cho cô

Cô ngạc nhiên hỏi lại

-Để làm gì chứ?

Anh từ phòng khách hai tay bỏ vào túi quần bước vào lạnh nhạt nói

-Tôi cho cô mười phút để thay quần áo rồi theo tôi về nhà chính

-Tôi biết rồi

Hy Nguyệt cầm lấy bộ quần áo rồi đáp lại anh

Cô biết cô không thể từ chối bởi vì hắn là Lục Lãnh Phong- một người có sức ảnh hưởng, cao cao tại thượng ở thành phố G này nên chỉ đành thuận theo hắn

...----------------...

Mười phút sau

*Cạch*

Cô mở cửa phòng bước ra, bộ trang phục anh chuẩn bị cho cô cũng thật đẹp. Đó là một bộ đầm đen dài tay, đơn giản nhưng nó giúp cô khoe khéo được chiếc eo nhỏ nhắn. Bộ trang phục khi kết hợp với mái tóc bạch kim cũng thật hài hòa

Mái tóc của Hy Nguyệt rất đặc biệt, từ nhỏ sinh ra cô đã có mái tóc bạch kim đó hay nói chính xác hơn đó là màu xanh bạch kim. Một màu tóc mà không thể lẫn đi đâu được

Dù cho cô có cố nhuộm đen bao nhiêu lần thì qua một thời gian nó vẫn về màu tóc ban đầu

Lãnh Phong nhìn cô vẫn là cái vẻ mặt lạnh lùng đó

-Cô định ngủ trong đó luôn hay gì?

-Xin lỗi

Ngoài hai từ "Xin lỗi" thì cô đâu biết phải nói gì với hắn, ai biểu cô yếu thế hơn hắn về mọi thứ: quyền lực, thân phận ngay cả sự tôn trọng từ người khác...nên chỉ đành thuận theo người đàn ông đó thôi

Cô cũng thật ganh tỵ với Lãnh Phong, hắn có trong tay tất cả còn cô thì... Haizz ông trời quả thật bất công mà

-Cô còn đứng ngay ra đó làm gì hay tưởng mình là phu nhân Lục rồi muốn tôi bế xuống à?

Anh nổi cáu lên bởi vì Hy Nguyệt từ nãy đến giờ cứ đứng như chết ở đó nhưng anh đâu biết cô đang nghĩ tại sao anh có tất cả còn mình thì chẳng có gì. Đúng là cuộc đời này thật trớ trêu

Cô vội bước đi sau anh xuống lầu rồi ra xe. Anh lái xe còn cô thì ngồi ở hàng ghế phía sau

-Đến đó, tôi làm gì cô làm nấy đừng khiến tôi mất mặt

Anh nhắc nhở nói đúng hơn là ra lệnh cho cô

-Tôi biết rồi

Nói rồi chẳng ai nói với ai thêm câu nào, im lặng cho đến khi về đến nhà chính

...----------------...

Tám giờ sáng

Từ biệt thự Anotole đến nhà chính Lục gia mất khoảng ba mươi phút

Nhà chính Lục gia cũng chỉ có ba người là nội phong, Lục Lãnh Hàn- ba cô và cô em gái đang du học ở Anh của Lãnh Phong-Lục Giai Lạc, anh vô cùng yêu thuơng đứa em gái này vì từ lúc sinh ra Giai Lạc đã thiếu thốn tình cảm từ mẹ. Còn mẹ anh-Hạ Bích Doanh lúc sinh đã băng huyết nên mất, sau cái chết của bà ấy, anh đã trở thành một người có tính cách như ngày hôm nay

Vừa thắng xe lại, Hy Nguyệt định bước xuống xe thì anh đã nhẹ nhàng mở cửa rồi nở một nụ cười trìu mến với cô, dìu cô xuống xe. Suýt chút nữa cô đã tưởng là thật rồi

Anh và cô bước vào nhà thì thấy mọi người đã có mặt đông đủ ở sofa. Cô cố gắng giữ bình tĩnh

-Bà nội, ba

Lãnh Phong cười nói

-Nào cháu dâu lại đây bà xem thử nào

-Con dâu của ba nhìn đẹp thật

Cô mỉm cười rồi chào hai người, nội Phong nhìn hiền từ vô cùng còn ba anh là một người đàn ông đã ngoài năm mươi lăm nhưng trông cũng phong độ lắm

Hy Nguyệt không hiểu sao nội và ba anh lại tốt với cô như vậy, dù là thương hại hay đồng cảm thì cô cũng rất cảm ơn bởi vì họ là một trong số ít những người đối xử tốt với cô

-Con đưa Hy Nguyệt đến thăm mộ ông và mẹ con đi Phong à

Bà nói với anh

Anh ngạc nhiên hỏi lại

-Dạ sao ạ??

-Dù sao cũng là người một nhà đưa vợ con đến thăm mộ để ông ấy và Bích Doanh còn biết mặt Hy Nguyệt nữa chứ

Lục Lãnh Phong có chết cũng không muốn dắt cô đi thăm mộ ông và mẹ anh vì người như cô không xứng nhưng anh lấy lại thái độ vui vẻ rồi đáp bà nội

-Vâng vậy con xin phép đưa Nguyệt đến thăm mộ

Cô không tin vào tai mình nữa rồi, Nguyệt?? từ khi nào mà anh lại xưng hô với cô thân như vậy thực sự có chút không quen. Thú thật là cô chỉ muốn thời gian dừng lại để đắm chìm vào dáng vẻ dịu dàng này của anh

-Vậy con xin phép

Cô cúi người chào nội và ba rồi cùng anh quay người bước đi

Khi cô và anh đã đi xa hẳn thì Lục Lãnh Hàn nói với nội Phong

-Mẹ không định nói cho Hy Nguyệt biết sao

-Không vội, ta tin Lãnh Phong có thể bảo vệ tốt cho con bé, đến lúc đó nói vẫn không muộn

Đúng như vậy, ngay từ đầu bà đã biết hai người đang diễn như cũng thuận để diễn theo. Một chút chiêu trò của anh và cô làm sao qua mắt của nội được. Đúng thật là Gừng càng già càng cay mà

Quay về phần anh và cô, từ khi bước lên xe anh đã quay về dang vẻ lạnh lùng trước đó, cô ngây thơ hỏi anh

-Anh chở tôi đi thăm mộ ông và mẹ thật sao?

-Từ khi nào người nhà tôi lại thành người nhà cô vậy?

Anh chán ghét hỏi

-Nhưng lúc nãy anh đã.....

-Chỉ là diễn thôi bộ cô nghĩ tôi chở cô đến mộ ông tôi à? Người như cô nửa bước cũng không xứng

Cô nghe rõ từng câu từng chữ anh nói mà chua xót chỉ vì cái mác "Con riêng nhà họ Diệp" mà anh xem thường cô

Cô không nói mà nhìn ra bầu trời ngoài cửa kính xe mà nói vừa đủ nghe

-Chỉ là diễn thôi tất cả chỉ là diễn thôi

Chương 3: Người Hầu Thì Sao Chứ?

Cả một buổi, anh và cô chẳng nói chuyện với nhau dù chỉ nửa lời. Anh chở Hy Nguyệt đi xa nhà chính Lục gia một khoảng rồi dừng lại

-Xuống xe tự về đi

-Hả? à.. ừm

Cô mở cửa bước xuống rồi anh cũng lái xe đi mất

Lục Lãnh Phong cũng thật là, đây là con đường vắng, chỉ lưa thưa vài chiếc xe chạy qua lại thì làm gì có nổi một chiếc taxi nào

Hy Nguyệt đi được một đoạn thì cũng vào đường chính, cô đi một lúc để bắt taxi nhưng mà số cũng đen quá từ nãy đến giờ chẳng có lấy một chiếc

Cô đang đi thì vô tình dưới đất có một tờ giấy vì tò mò nên cô cũng nhặt lên xem là gì

-Bản Hợp Đồng? của ai làm rơi vậy ta?

Hy Nguyệt nhìn sơ qua tờ giấy rồi ngạc nhiên, cô nhìn xung quanh để tìm xem ai làm rơi thì thấy có một người đàn ông chắc cũng trạc 30, mặc vest sang trọng đang bảo trợ lý kiếm gì đó

Cô đoán chắc tờ giấy này là của anh ta nên đi đến rồi nói

-Không biết cái...cái này có phải của anh hay không?

-A đúng rồi cảm ơn cô

Anh ta cầm lấy tờ giấy, vui mừng cảm ơn cô

-À mà khoan đã

-Hình như số liệu ở đây sai thì phải

Hy Nguyệt nói tiếp

Anh ta nhìn qua một hồi

-Quả thật chỗ này bị sai số, cảm ơn cô rất nhiều

Anh hài lòng nói

Dù là con riêng nhưng mà từ nhỏ Hy Nguyệt cũng được cho ăn học đàng hoàng, cô cũng từng học qua ngành kinh tế- tài chính . Tuy cuộc sống không mỉm cười với cô nhưng mà cô luôn phấn đầu và học rất giỏi

-Tôi thấy cô rất có tiềm năng đấy

Anh đưa cho cô tấm danh thiếp

Cô nhận lấy rồi anh ta nói tiếp

-Có gì thì liên hệ với tôi

Cô vẫn không hiểu nên chỉ cười coi như đồng ý lời anh ta nói, sau đó anh bước lên xe rồi tạm biệt cô

Hy Nguyệt nhìn vào tấm danh thiếp thì cũng sửng sốt

-Cố.. cố tổng?

Thì ra anh ta là giám đốc công ty C.M, theo cô biết thì C.M cũng là một công ty có tiếng trong giới kinh doanh

Tầm năm phút sau thì cô cũng bắt được taxi, ngồi trên xe mà cô cứ nhớ về cuộc trò chuyện lúc nãy mà nghĩ

-Chẳng lẽ Cố tổng là muốn mình làm việc cho anh ấy nên mới đưa danh thiếp?

Cô suy nghĩ mãi cho đến khi tới biệt thư Anotole

Trên chiếc ôtô đen sang trọng, Cố tổng đang nói chuyện điện thoại với một người nào đó

-Alo, tôi đã làm như những gì cậu nói rồi đấy

-Cảm ơn anh, Cố Mộc

Người đàn ông bên đầu dây bên kia nói, sau đó cả hai tắt máy

...----------------...

Tối hôm đó

Sau một ngày làm việc thì Lãnh Phong cũng về đến nhà, hình như hôm nay anh có điều gì bực tức lắm. Vừa vào đến nhà, anh đã la mắng các người hầu. Vì ồn ào nên cô nhìn xuống lầu thấy anh như vậy Hy Nguyệt không thể không nói, cô vội đi xuống, bất bình mà lên tiếng

-Này, sao anh khó tính quá vậy? Suốt ngày cứ mắng chửi người khác.

-Cũng chỉ là người hầu, những người thấp kém thôi

Anh chán ghét nhìn cô

Nghe đến năm từ "Cũng chỉ là người hầu" thật sự cô rất nổi điên bởi lẽ ở Diệp gia cô 'đã phải làm những công việc của một người hầu nên rất hiểu

-Người hầu thì sao chứ?

-Anh nói họ thấp kém? Thấp kém thì sao? Chẳng qua cũng là con người sao cứ phải chèn ép nhau?

Có lẽ đây là lần đầu tiên, Hy Nguyệt dám phản bát lại lời anh nói

-Ồ vậy sao?

-Tôi nghĩ là các người không cần làm nữa bởi vì có người phù hợp hơn để thay vị trí đó rồi

-Lâm quản gia, mấy người này làm cũng lâu rồi anh trả tiền lương rồi bảo họ nghỉ hết đi

Anh bỏ hai tay vào quần rồi đi lên lầu, cô vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra

-Thiếu gia xưa nay là vậy, mong phu nhân đừng để ý

Lâm quản gia nói với cô

Cô gượng cười rồi đáp lại lời quản gia

-À không có gì đâu, tôi hiểu mà

Sau đó, cô quay lưng bước lên phòng. Vào phòng, cô ngồi vào bàn lấy tấm danh thiếp ra mà suy nghĩ một hồi sau đó cô cất nó vào rồi tiếp tục sở thích

Cô lấy giấy ra để vẽ đúng hơn là thiết kế. Đúng vậy, thiết kế là sở thích lớn nhất của Hy Nguyệt, cô vẽ rất đẹp, những bộ quần áo cô vẽ đều có cái nét gì đó rất riêng

Phải công nhận rằng cô là người rất tài năng,ngoài những kiến thức về kinh tế thì còn thiết kế thời trang rất giỏi. Nếu cô được sống trong một môi trường tốt hơn thì có lẽ bây giờ đã thành công rồi

Đang vẽ thì đột nhiên hết giấy, cô định đi ra ngoài mua thì sực nhớ ra cô đã... hết sạch tiền rồi. Mấy đồng cuối cùng cô đã dùng để trả taxi thì lấy đâu ra tiền nữa. Haizzz số cô đen thật mà

Sau đó, cô suy nghĩ một hồi thì quyết định qua phòng Lãnh Phong để...... mượn tiền. Dù kết hôn nhưng hai người ở hai phòng khác nhau và anh chưa hề động đến cô

*Cốc,cốc*

Nghe tiếng gõ cửa, anh nói

-Mời vào

Cô mở cửa bước vào, vừa thấy cô anh lập tức chán ghét

-Anh...anh có thể cho mượn một ít tiền có được không?

Cô ngượng ngùng hỏi anh

-Cô cần tiền để làm gì? Nuôi trai bao à?

Anh nhếch mép, lạnh lùng hỏi cô

-Anh đừng có quá đáng, chỉ là..chỉ là tôi đang có việc cần thôi

-Vậy được rồi, tôi sẽ cho cô mượn

-Thật hả?

Cô vui mừng hỏi lại anh

Anh từ bàn làm việc đứng dậy tiến lại gần bóp lấy cằm cô

-Vậy thì cô cởi đồ rồi nằm lên giường phục vụ tôi đêm nay thì tôi sẽ cho cô tiền

Cô như bị anh tát cho tỉnh, chẳng lẽ trong mắt Lãnh Phong cô thực sự là loại gái đó sao. Phải rồi, anh ghét cô như vây thì làm sao có thể cho cô mượn tiền chứ

-Anh.. anh quá đáng đừng hòng..đừng hòng

Hy Nguyệt xô anh ra rồi mở cửa chạy về phòng. Tim anh bỗng chốc đập một nhanh nhưng sau đó, Lãnh Phong cũng không nghỉ nhiều mà tiếp tục làm việc

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play