[Đam Mỹ] Trọng Sinh: Tôi Buông Tha Cho Anh.
“Em phiền thật đấy.”
“A Tĩnh, xin lỗi, em sẽ không làm phiền anh nữa đâu.”
Cùng đón xem hiện trường truy thê tá hoả của Tạ tổng nhé.
[ One Piece ] [ Ace ] Ngược Dòng Tro Tàn
Sau khi đỡ cú đấm của Akainu tại Marineford, thay vì tan biến, linh hồn của Ace bị cuốn vào vòng xoáy thời gian và xuyên đến thời điểm 3 năm trước khi Roger bị hành hình.
______________________
Râu Trắng:"Này nhóc, tại sao người lại nhìn ta với đôi mắt đau khổ như thể ta đã chết rồi vậy?"
Ace (cười khổ):" Vì ở nơi tôi đến, ông là người đàn ông vĩ đại nhất đã hy sinh để bảo vệ một kẻ ngốc như tôi."
Roger:"Này Newgate, thằng nhóc lửa đó... nó có nụ cười giống ta, nhưng ánh mắt lại sùng bái ông y hệt cách một đứa con nhìn cha mình vậy. Ta ghen tị đấy!"
______________________________
Nhân vật chính: Portgas D. Ace
Lưu ý: Truyện không ship Ace với ai khác
_____________________________
[All Lâm] Xuyên Không
HTL: Phiền phức! ❄
All các anh: /hơi sợ/
────────────
HTL: Má nó! các người làm ăn kiểu gì vậy hả! ❄
TAH: "thỏ con xù lông nữa"
LDV: ....
NHT: "suốt ngày báo"
MGK:"Thỏ Nhỏ đây sao?🥲"
TCN: a.. anh xin lỗi... /cầu cứu mọi người/
ĐRH: /nhún vai/
───────────
Viết Vui Vuiii
Bình Minh Của Người Dệt Trăng
Paris vào mùa đông luôn có màu tro nhạt. Những mái nhà cổ nằm san sát dưới bầu trời mù sương, ống khói thở ra hơi trắng như linh hồn của một thành phố già nua chưa từng ngủ yên. Buổi sáng, tiếng chuô
0
4
” Tiệm Hoa Không Tên ” [ Song Mỹ ]
Góc phố nhỏ lúc nào cũng thơm mùi đất ẩm sau mưa và mùi của những cánh hoa tươi. Biển hiệu gỗ treo trước cửa tiệm chỉ khắc vỏn vẹn ba chữ: "Tiệm Hoa Không Tên".Đối với Hoàn Mỹ, tiệm hoa này là thế giớ
0
5
Người em yêu vẫn luôn là chị.
Một không gian đen tịch có những con số cứ chạy nhấp nháy.một giọng nói máy móc cứ vang lên trong màn đêm đen tịch . " Ký chủ 09157 hệ thống trước đây kết nối cùng người xảy ra lỗi sự cố bị hệ thống c
0
0
“Kỷ Thâm – Một Đời Người Đi Qua Lặng Lẽ”
Kỷ Thâm sinh ra vào một ngày không có gì đặc biệt. Không mưa lớn, không nắng gắt, không tiếng pháo, cũng không ai ghi nhớ khoảnh khắc ấy ngoài một người mẹ mệt mỏi và một tiếng khóc yếu ớt vang lên t
0
0