Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Thuần Ái

CHAP 1 : Giới tính bại lộ

Vu Khải và Khương Lâm vốn là thanh mai trúc mã , gia đình hai người luôn có hợp tác làm ăn suốt nhiều năm.Cộng thêm đó,nhà hai người cùng một tiểu khu, nên quan hệ vô cùng thân thiết.

...----------------...

Vu Khải là con út trong gia đình, nhà còn có một người anh trai tài giỏi, nên ba mẹ trong nhà cũng không gây nhiều áp lực cho cậu lắm.Một phần vì anh hai đã có thể điều hành được công ty, một phần vì ba mẹ cậu cũng rất bận rộn, rất ít khi về nhà nên cậu theo kiểu nuôi thả.Gia đình Khương Lâm thì chỉ có một người con nên rất mực yêu quý Khương Lâm và đặt nhiều sự quan tâm lên anh.

Cậu có một bí mật mà không ai biết, đó là cậu là gay, đã vậy cậu còn thích thanh mai trúc mã của mình - Khương Lâm.

...----------------...

Hôm nay, là một ngày bình thường như bao ngày khác.Khương Lâm vẫn lại nhà của Vu Khải để cùng chờ cậu cùng đi học " Này cậu xong chưa vậy Vu Khải" Khương Lâm đứng ở phòng khách kêu vọng lên.

" Từ từ, mình xuống liền" Vu Khải vừa đi xuống cầu thang vừa nói.Cậu cầm lấy hộp thức ăn mà bác quản gia đưa cho" Chào bác Vương , con đi học". " Cậu đi cẩn thận thiếu gia" Bác quản gia mỉm cười dọn dò.

" Chào bác Vương " Khương Lâm cũng từ từ đi phía sau Vu Khải mà chào tạm biệt với vị quan gia này.Trường học rất gần tiểu khu nhà bọn họ , suốt mấy năm qua cậu và Khương Lâm cũng đèo nhau đi học trên chiếc xe đạp điện

...----------------...

...Vừa mới vào lớp thì cũng đúng giờ vô tiết một "Mai quá , xíu nữa là trễ rồi" Vu Khải thở phào nhẹ nhõm." Còn không phải tại cậu ngủ nướng sau" Khương Lâm mở miệng trêu chọc." Biết rồi mà" cậu bĩu môi trả lời....

...----------------...

Thời gian thấm thoát thôi đưa , hôm nay là ngày mà Vu Khải vừa tròn 18 tuổi .Nhà cậu cũng coi như một gia tộc nổi tiếng, nên ba mẹ và anh trai mời rất nhiều khách hàng quan trọng.Còn bạn bè cậu quay qua quay lại thì cũng chỉ có chưa tới chục người.

8h tối tại nhà Vu Khải.

Khách khứa đã đến đầy đủ , nhưng bầu không khí này khiến cậu cảm thấy ngột ngạt.Sau khi cắt bánh kem, thổi nến thì buổi tiệc cũng bắt đầu, bạn bè cậu thay phiên nhau mời rượu.

Qua mấy tuần rượu , cậu cũng cảm thấy mình đã ngà ngà say, cậu lão đão bước ra khỏi buổi tiệc mà vùi vào toilet rửa mặt cho tỉnh rượu.

Hơn 10h , khách đã thưa dần.

Chỉ còn lại Khương Lâm , ba mẹ và anh trai là còn ngồi tại đại sảnh để tăng quà cho cậu.Ba mẹ cậu thì trực tiếp cho cậu tiền "Nè , con trai muốn mua j thì mua đi nha" mẹ cậu vừa đưa thẻ ngân hàng cho cậu vừa nói.

Còn anh trai thì tặng cậu một bộ máy chơi game mới nhất " Cho em đó, lớn rồi cũng đừng lo chơi game hoài".Món quà của Khương Lâm là món quà mà cậu mong chờ nhất " wow!!! cậu tặng mình đồng hồ à, cũng lãng mạn phết nhỉ".

" Cậu thích là được" Khương Lâm vừa cười cười vừa trả lời." Vậy được rồi, cũng khuya rồi mấy đứa cũng đi ngủ sớm đi , mai còn đi học" Ba Vu cắt ngang, thoáng chốc bầu không khí trở nên ảm đạm.

" Vậy chào hai bác với anh, em về" Khương Lâm trả lời.

...----------------...

Vào phòng tắm rửa , vệ sinh cá nhân xong cậu cũng không nhanh chóng ngủ đi mà chầm rãi nằm trên giường giơ tay lên mà ngắm nhìn chiếc đồng hồ mình thích đã lâu .Chiếc đồng hồ này , vốn dĩ cậu rất thích nhưng cậu lại đắn đo không biết có nên mua không vì giá của nó tận 479 triệu.

Không phải cậu không có tiền mua , tiền ba mẹ cậu cho còn rất nhiều vì cậu không thường mua sắm thứ gì đắt giá.Đây là lần đầu tiên cậu muốn mua một món đồ giá trị như vậy.

Không phải vì niềm ham hư vinh, hay vì kiểu dáng của nó mà tại vì ý nghĩa của cái đồng hồ này.Đồng hồ nằm trong bộ sưu tập của một vị chế tác nổi tiếng, với 520 viên lục bảo đỏ đính kèm phía ngoài với 175 viên kim cương trắng ở phía trong.

Dụng ý của nhà chế tác , chỉ có những người trong cộng đồng LGBT mới biết , vị chế tác này muốn nói rằng những người trong cộng đồng LGBT đều có thể đạt được hạnh phúc của mình.Tình yêu sẽ đến với tất cả mọi người, yêu thì chính là yêu thôi không phân biệt giới tính hay tuổi tác.

Qua đó kể nên câu chuyện tình cùng giới của vị chế tác này , một cuộc tình với kết thúc bi thảm.Cũng nhờ đó mà cậu có dũng khí để có thể chấp nhận giới tính của mình.

Khi mới biết mình là gay , cậu rất lo sợ , cậu cảm thấy mình không được bình thường, cậu cảm thấy mình có thể bị bệnh. Có những hàng tháng trời tối nào cậu cũng khóc , cậu sợ hãi lại không dám nói với ai.

Sau đó , cậu được thấy câu chuyện của vị chế tác kia, và càng tìm hiểu sâu thì cậu càng biết được rằng có rất nhiều người giống như mình , họ vẫn sống , vẫn học tập, làm việc như bao người khác.

Rốt cuộc tình yêu vẫn chỉ là tình yêu mà thôi.

Cậu thoát khỏi suy nghĩ miên man, cậu càng nhìn chiếc đồng hồ này lại càng thấy thích.

...----------------...

Vì hôm qua uống rất nhiều rượu,

nên hôm nay cậu bị muộn 1 tiếc học, sau đó trong thời gian học cậu luôn gật gù mà ngủ trên bàn.Rốt cuộc cũng hết giờ học, cậu lấy hết sức mà kéo tay Khương Lâm về phía sau trường học.

Cậu lấy hết can đảm mà tỏ tình với Khương Lâm " Khương Lâm, mình....mình thích cậu.., cậu có thể làm người yêu mình được không?".Hắn thoáng giật mình, sau một hồi lại nói " Cậu thích mình, không nói đúng hơn cậu... cậu thích nam, cậu là gay à?"

" Đúng .... đúng vậy" cậu ấp úng trả lời.

" Xin lỗi, mình không thích cậu, mình chỉ thích con gái".

Vu Khải nghe xong liền khóc mà chạy thẳng ra khỏi cổng trường, Khương Lâm chỉ kịp kêu cậu một tiếng" Này , Vu Khải".

...----------------...

Sau khi Vu Khải trở về nhà liền đóng cửa phòng , không cho ai vào.Cậu thật cẩn thận suy nghĩ " Có lẽ cậu ấy chỉ cảm thấy bất ngờ thôi , mình chỉ cần theo đuổi cậu ấy là được".

Từ đó về sau sáng nào Vu Khải cũng sẽ dậy thật sớm để có thể học nấu ăn cho Khương Lâm ăn.Đó giờ cậu làm gì phải đụng tới mấy việc bếp núc chứ, tuy ba mẹ cậu không có ở nhà nhưng còn có chú Vương quản gia và dì Lý chăm sóc cho cậu.

Nên cậu học rất lâu , có nhiều hôm bị dao cứa vô tay nhưng cậu cũng không nói gì vì cậu cam tâm tình nguyện.Khương Lâm thì lại rất bực bội vì cậu cứ quấn lấy mình không buông " Cậu có thôi đi không hả, mình đã nói là mình không thích cậu rồi mà" trong lúc tức giận hắn không kiềm chế được mà hét lên.

Mọi người xung quanh lúc này thì lại hiểu rõ vì sau hai người này lại không chơi cùng nhau nữa.

"Vu Khải vậy mà lại là gay"

" Vu Khải vậy mà lại thích Khương Lâm"

" Hèn chi mình thấy thái độ Vu Khải cứ lạ lạ"

"thật ghê tởm cậu ta vậy mà lại là gay"

" Cậu thấy Khương Lâm cáu luôn rồi không, gặp mình chắc kiếm chỗ nào chốn luôn rồi quá". Các bạn học ở xung quanh vừa chỉ chỏ về phía cậu vừa bàn luận.

...----------------...

Đó giờ đây là lần đầu tiên trong cuộc đời cậu cảm thấy mình nhục nhã như vậy.Còn hai tiết học nữa mới hết nhưng cậu lại trốn học, về nhà cậu lao thẳng vô phòng khóa cửa lại.

Cậu nhốt mình trong phòng đến khi ba mẹ cậu bất ngờ trở về " Vu Khải, con ra đây ba có chuyện muốn nói với con" ba Vu lớn tiếng gọi.Cậu chậm chạp ngồi dậy đi về phía phòng khách, lúc này ở đó đã có ba mẹ cậu, anh trai , ba mẹ Khương Lâm và Khương Lâm ở đó.

" Vu Khải con giải thích cho ba chuyện con nói thích Khương Lâm và theo đuổi Khương Lâm là sao?" Ba Vu Khải lớn tiếng chất vấn.Nghe thấy lời này , mọi người trong phòng đều nhìn về phía cậu.

" Con...con" cậu ấp úng.

Mẹ Vu Khải lên tiếng " Chắc tại Vu Khải nó hiểu lầm giữa tình bạn và tình yêu thôi, mình từ từ giáo dục lại nó , anh đừng nóng"." Không có , con thật sự thích Khương Lâm mà" mọi người nghe Vu Khải nói vậy thì đều kinh ngạc.

" Mày...mày nói cái gì , cái thằng bất hiếu này. Đi ... đi ra khỏi nhà này cho tao" Ba Vu Khải lớn tiếng hét lên giơ tay táng thẳng vào mặt cậu, in hằn năm ngón tay lên đó.

Mọi người trong phòng đều xúm lại khuyên can cậu.

" Vu Khải con mau xin lỗi cha con đi , đừng làm ông ấy tức giận"

" Đúng vậy Vu Khải con mau mau xin lỗi ba đi".

Mặc kệ mọi người nói gì cậu vẫn không nghe mà luôn nhìn về phía Khương Lâm , mọi người theo ánh mắt cậu thì đều nhìn chầm chầm Khương Lâm.

" Vu Khải à , mình đã nói mình không thích cậu, cậu mau xin lỗi ba cậu đi" Khương Lâm vừa né tránh ánh mắt cậu vừa trả lời.

Nghe lời nói đó của Khương Lâm, cảm xúc của cậu lúc này thật sự đã bị sự tuyệt vọng bao lấy

" Xin lỗi, ai cũng kêu mình xin lỗi. Các người có quan tâm gì đến tôi không mà nói. Từ đó đến giờ lúc nào ba mẹ cũng chỉ biết công việc, về đến nhà thì quăng tiền cho tui. Các người không thèm quan tâm tới tôi , đều nói là muốn tôi không áp lực nhưng có lúc nào mấy người không so sánh tôi với anh không hả?"

Cậu nói xong câu đó không khí trong phòng khách trở nên yên lặng đến quỷ dị " Đúng vậy tôi là gay , tôi thích con trai, tôi làm mất mặt ông lắm chứ gì , tôi đi" nói rồi cậu lao thẳng về phía cửa nhà để lại mọi người thoáng ngẩn ngơ.

" Tôi không biết... tôi thực sự không biết là con nghĩ như vậy , mẹ xin lỗi ...mẹ xin lỗi" Mẹ Vu Khải khóc rống lên nhìn về phía cửa.

Mọi người lúc này mới hoàn hồn " Mau đi kiếm nó về đây mau lên" ba Vu la lên.

Chap 2 : Thay đổi

Kể từ ngày Vu Khải biến mất tới giờ đã tròn một năm , không ai biết cậu đã đi đâu, dù cho hai nhà Vu, Khương đã lật tung cả thành phố lên vẫn không tìm thấy.

......................

Vào đêm hôm đó , khi chạy ra khỏi nhà , cậu ghé vào một quán bar gay nổi tiếng.Cậu ngồi tại một bàn khuất trong bóng tối , nhưng cũng không thể che đi sự tồn tại của mình.

Khi cậu đi ra khỏi nhà chỉ mặc một cái áo sơ mi trắng, quần jean xanh ống bó , ôm sát vòng eo nhỏ gọn và chiếc mong cong cong.Cộng thêm đó vừa trãi qua một trận khóc kịch liệt nên đôi mắt hơi sưng còn vương lại hơi nước.Mắt cậu to tròn, môi hơi chúm chím , làn da trắng mịn không tì vết, gò má lúc này hơi đỏ lên khiến cho cậu đặc biệt mê người.

Cậu ngồi đó nhưng lại giống như có sức hấp dẫn mạnh mẽ thu hút những người xung quanh.Bỗng nhiên một gả đàn ông cao to bước về phía Vu Khải.

Đã uống gần hết ly rượu nên cũng hơi ngà ngà say.Nhướng mày, có mở to mắt để nhìn rõ người trước mặt. Xong cơn say khiến cậu gục đầu xuống bàn. Chuyện sau đó , cậu không nhớ.Khi mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt là lồng ngực to lớn của một người đàn ông. Người đàn ông này, có gương mặt sắc nét , mắt đã nhắm nhưng cũng không thể che dấu hết sự nghiêm nghị của khuôn mặt.

Cố gắng gõ gõ đầu để nhớ lại những gì xảy ra nhưng bất thành. Cậu chỉ nhớ được tối qua sau khi ra khỏi nhà mình lại một quán bar uống rượu chấm hết.

Nhìn xuống người mình,từng kiện quần áo đã mất sạch.Lại nhìn qua người đàn ông trước mặt hắn cũng không mặc đồ, khỏi phải nói cũng biết tối qua đã xảy ra chuyện gì "Ôi trời " cậu thầm than.

Cố gắng tránh thoát khỏi cái ôm của người đàn ông. Cuối cùng cũng thành công , chưa kịp mừng thì một bàn tay to lớn chằng chịt vết chai kéo cậu lại khiến cậu nằm trọn trong ngực hắn " "Em cứ vậy mà bỏ đi à? Tối qua là ai đã cứu em . Tính rũ bỏ trách nhiệm à?"

Tuy lời nói trách cứ nhưng giọng điệu lại cực kì sủng nịnh.Khiến cho cậu bất giác nhìn về sau " Không có, tôi ... tối qua... Chúng ta... Chuyện này" cậu ấp úng nói , kèm theo đó là đôi mắt long lanh chảy nước.

Nhìn vào đôi mắt long lanh, ánh nước ấy khiến hắn cảm thấy khô nóng hết cả người " Chứ sao? Hử?" âm cuối kéo dài làm cho không khí chợt trở nên ám muội. " Tôi sẽ chịu trách nhiệm mà" cậu vừa chảy nước mắt vừa ấp úng mở miệng nói.

" Cực phẩm thật sự là cực phẩm. Hắn muốn thiếu niên này , cực kỳ muốn" hắn thầm nghĩ. Nở một nụ cười to mà ôm thiếu niên vào lòng hôn hôn xoa nắn" Cục cưng, anh mới là người chịu trách nhiệm ".

Cậu và hắn ở cùng nhau một năm trời. Mới đầu cậu không quen với hoàn cảnh sống ở đây lắm. Khu nhà hắn là khu biệt lập trên núi. Lại lo sợ bị lừa gạt , nhưng cậu lại không có chỗ để đi. Có lẽ biết được nỗi lo của cậu, hắn đặc biệt ân cần , chăm sóc.

Qua thời gian gần ba tháng ,cậu đã quen với việc sống ở đây, hằng ngày hai người cùng nhau ăn uống. Khi rãnh thì hắn dẫn cậu đi chơi , nhiều khi còn dẫn cậu lại công ty của hắn ,không những vậy hắn còn công khai nắm tay hôn hôn cậu giữa chốn đông người , khiến cậu trãi qua những cảm giác mà trước đến nay cậu không thể nào biết được. Cậu cảm thấy mình có phải hay không đã thích người đàn ông tên Bạch Sâm này rồi.

Một hôm, hai người đang ôm nhau ngồi trên ghế sôpha,bất chợt cậu hỏi hắn " Anh không cảm thấy đàn ông yêu nhau là kì lắm à?" đôi mắt to tròn chuyển động cậu nghiêng đầu nghi hoặc nhìn hắn. Bị cậu hỏi của bảo bối trong lòng làm cho bất ngờ " Em nói gì vậy cục cưng ,không phải anh yêu em sao, em có thấy kì không? Chỉ cần hai người yêu nhau thì không có gì là kì cả" ôm thiếu niên vào lòng mà vừa xoa xoa lưng an ủi ,vừa hôn hôn hai má của bảo vật trong lòng mình.

Nghe thấy câu trả lời ngoài ý muốn, nước mắt cậu chảy dài. Cậu giang hai tay ôm chặt lấy người yêu trước mặt " Em cảm ơn anh... cảm ơn.. anh" cuối xuống đặt những nụ hôn vụng về lên đôi môi người đàn ông trước mắt.

" Em đừng khóc ... đừng khóc mà , anh ...anh nói sai gì sao?" Bạch Sâm cẩn thận lau nước mắt cho người yêu dỗ dành.Trước giờ cậu vẫn luôn lầm tưởng người đàn ông tên Bạch Sâm này không thích mình. Chỉ là muốn nuôi cậu như một tình nhân, bấy giờ hắn lại nói yêu mình . Khiến cậu không thể nào tin tưởng được " Anh yêu em không Bạch Sâm?" .

" Yêu , anh yêu em chứ Vu Khải , bảo bối sao vậy?" Bạch Sâm hỏi lại. Hắn muốn biết thiếu niên mà mình yêu đã trãi qua những việc gì, lại lo sợ đụng chạm tới vết thương trong lòng cậu mới kiềm nén không hỏi. Bây giờ cậu lại đau khổ hỏi rằng "mình có yêu em ấy không" khiến cho một vị tổng tài đại danh đỉnh đỉnh như hắn đây cảm thấy bối rối lại thấy đau xót.

Cảm xúc Vu Khải lúc này thật sự mất khống chế, lúc trước giữa hai người luôn có một bức tường vô hình.Nhưng lúc này đây bức tường đó đã được phá vỡ. Vu Khải tĩ mĩ kể lại những việc đã xảy ra cho người yêu nghe, kể cả việc mình từng yêu thầm bạn thanh mai trúc mã, việc bị đuổi ra khỏi nhà như thế nào.

Người mà Bạch Sâm hắn trân trọng, yêu quý lại xảy ra những việc tồi tệ như vậy khiến hắn rất tức giận. Rồi lại cảm thấy may mắn vì thiếu niên không được vị trúc mã kia đánh lại tình cảm " Vậy là trước đó em đã thích người bạn kia , đó là tình đầu của em hửm?" chữ hửm kia đặc biệt nguy hiểm.

"Đúng... đúng vậy ,nhưng bây giờ em chỉ yêu anh" cậu vừa cọ cọ lồng ngực rắn chắc vừa hôn hôn khuôn mặt đang bốc mùi giấm chua hừng hực của Bạch Sâm.

...----------------...

...Một năm sau đại trạch nhà họ Vu :...

Bạch Sâm đã điều tra lịch trình ngày hôm nay của ba mẹ Vu Khải, rồi cùng cậu vào nhà soạn đồ. Vốn dĩ Bạch Sâm không muốn cho cậu về lại nơi đau thương, hắn có thể mua cho cậu hàng trăm hàng ngàn món đồ quý giá hơn nhưng cậu lại một mực muốn về nhà lấy, mè nheo nũng nịu khiến Bạch Sâm mũi lòng mà đi cùng cậu về luôn.

Hôm nay , khi Khương Lâm vừa về đến cổng nhà mình . Nhìn thoáng qua bên nhà Vu Khải như thường ngày ,thì lại thấy một chiếc xe Land Rover màu trắng đang đậu trước nhà cậu.

Bước xuống xe đầu tiên là một người đàn ông trưởng thành hắn nhẹ nhàng đỡ lấy tay của người phía trong xe lại chắng trên đầu cho người bên trong không bị đụng đầu , từng hành động đều chứng minh hai người này có tình cảm vô cùng tốt đẹp. Theo sau đó là người mà hắn cùng hai nhà Vu, Khương tìm kiếm suốt một năm qua. Đúng vậy đó chính là Vu Khải, ngoài ra còn có một vài vệ sĩ đi theo phía sau nữa.

Khi hai người bên kia vừa cười vừa nói bước vào bên trong nhà. Khương Lâm nhanh chóng móc điện thoại liên hệ cho anh hai và ba mẹ của Vu Khải.Phải biết một năm này tất cả mọi tìm kiếm đều không có kết quả chắc chắn là có người ở phía sau giật giây. Mà giây phút nhìn thấy người đàn ông kia hắn đã biết , người đàn ông kia chính là người ra tay.

Bên trong gia trạch, hai người vẫn không hay biết gì. Ở nhà bây giờ chỉ còn chú Vương quản gia và dì Lý mà từ nhỏ đến lớn đã chăm sóc cậu. Chú Vương và dì Lý thấy cậu thì rất bất ngờ " Cậu chủ một năm qua cậu đã đi đâu ? mọi người đều không tìm thấy cậu , cậu có khỏe không?" dì Lý rưng rưng nước mắt hỏi.

" Dạ khỏe , về chuyện con đi đâu xin hai người đừng hỏi, hôm nay con về lấy chút đồ , mọi người hãy như chưa từng thấy con" một năm này cậu theo Bạch Sâm làm ăn dần dần cũng cả được vài phần khí thế giống với hắn.

Câu trả lời này , khiến mọi người giúp việc trong nhà lấy làm kinh ngạc, phải biết một năm trước, cậu chủ nhỏ này chưa từng ăn nói quyết đoán như vậy "Cậu chủ vậy sao được ? mọi người trong nhà luôn tìm kiếm cậu, ông bà chủ với cậu hai mà biết cậu trở về chắc mừng lắm " chú Vương hấp tấp giữ tay cậu lại.

Bạch Sâm vốn đang đứng đằng sau , lúc này bước lên đứng chắn giữa cậu và chú Vương. Rút tay cậu ra , lại lấy khăn ra lau lau sạch sẽ lúc này mới liếc mắt nhìn " Ông là ai mà có quyền ra lệnh cho em ấy " thấy người yêu có vẻ giận dữ Vu Khải chầm chậm vỗ vỗ tay anh, rồi lại ra kéo anh lên phòng mình thu dọn đồ.

Bỏ lại một đám người không biết chuyện gì đã xảy ra và không biết phải làm gì. Chú Vương nhanh chóng lấy điện thoại ra tính thông báo cho ông bà chủ thì lại bị một người vệ sĩ nhanh tay giật lấy điện thoại mặt hầm hầm " Cậu Vũ nói không được điện".

Trong phòng của Vu Khải bây giờ. Bạch Sâm muốn giúp đỡ Vu Khải xếp hành lí nhưng lại bị cậu cản lại nên chỉ ngoan ngoãn ngồi trên giường. Còn Vu Khải thì đang xếp một vài thứ có giá trị như cmnd, bằng lái xe, thẻ ngân hàng.

Hôm nay cậu mặc một chiếc áo sơ mi mà ngày đầu tiên cậu bị đuổi đi. Vừa vặn cậu cúi xuống là lộ vòng eo nhỏ cùng chiếc mông xinh xinh. Bạch Sâm nhìn ánh mắt ngày càng tối , một tay kéo lấy eo cậu khiến cậu giật mình la toáng lên " Anh... anh làm gì vậy ? em còn đang xếp đồ mà~~~" cậu bĩu môi nói.

Giọng nói này giống như độc dược rót vào tai Bạch Sâm vậy , tay hắn luồn vào áo cậu mà nói " Em xếp gì ? Xếp cái đồng hồ mà trúc mã em tặng à?" hắn nghiến răng giận dữ nói. " Em không có ... em không có mà" cậu vội bắt lấy bàn tay hư hỏng đang se se hột đào trước ngực.

" Có phải anh chiều em quá , nên em hư rồi không bảo bối , đồ người yêu cũ mà em cũng dám giữ lấy à . Hôm nay anh phải trừng phạt em mới được" nói rồi không kịp để cậu trả lời hắn đã xoay đầu cậu lại nắm lấy cằm cậu hôn ngấu nghiến. Nụ hôn này nhiễm đầy tình dục, lưỡi hắn khoái đảo mọi ngóc ngách trong khoang miệng cậu, lại quấn lấy lưỡi cậu phát ra âm thanh d*m m* . Tới khi cậu hít thở không thông mới buông lỏng ra, còn chưa thõa mãn cắn một cái lên môi dưới của cậu.

Hắn phát ra âm thanh trầm thấp mà đẩy ngã cậu xuống giường " Anh muốn em , ngay bây giờ" nói xong còn cắn cắn yết hầu cậu một cái, tay thì đã không ngừng lột đi nút áo cậu.Trao cho hắn nụ hôn kịch liệt " Ưm... em ... em ... cũng muốn.. anh... ư~~~hm" cậu vừa rên rỉ vừa nói.

Mặt hắn tối sầm, lúc này đã nhiễm đầy tình dục. Lúc đang chuẩn bị ăn người yêu vào bụng , thì lại bị tiếng hét chói tai ngoài cửa ngăn lại " A... buông Vu Khải ra " .Nhíu mày, cỡi áo khoác , khoác cho cậu mới quay đầu nhìn lại.

Trước cửa phòng bây giờ có rất nhiều người, gồm ba mẹ, anh trai của Vu Khải,có cả Khương Lâm và ba mẹ của vị thanh mai trúc mã này nữa, phía sau còn có một tốp vệ sĩ cỡ chục người. Thầm nghĩ " thật xui xẻo lại về đúng ngay lúc này" Bạch Sâm bực bội mà đỡ lấy người yêu dậy.

Vu Khải khi đứng dậy cũng không thèm quan tâm mọi người ở trước cửa. Lại gần gài nút áo thắt cà vạt,hôn một cái thật vang lên môi của Bạch Sâm lúc này mới quay đầu nhìn lại những người đã đứng trời tròng trước cửa " Xuống dưới nói chuyện" rồi ra lệnh cho các vệ sĩ của Bạch Sâm khuyên hành lý.

Phòng khách đại trạch nhà họ Vu, không khí lúc này đang lạnh lẽo đến thấu sương. Nhưng hai nhân vật chính của sự việc vẫn ngồi thản nhiên uống trà khiến những người giúp việc đỗ mồi hôi hột. Vu Khải mở đầu nói trước " Hôm nay con về lấy đồ xong đi ngay , sẽ không làm chướng mắt mọi người ".

"Hồ nháo!!!Một năm này mày đi đâu?" Cha Vu lớn giọng hỏi.Bạch Sâm nhướng mày,phóng ra hàn khí "Em ấy ở với tôi "

" Cậu là ai ? cậu không có quyền nói chuyện ở đây " Cha Vu lớn giọng nói . "Sao lại không có quyền ,anh ấy là người yêu tôi , anh ấy không có quyền ai có quyền" Vu Khải nắm lấy tay của người hắn yêu , mười đan xen nhau ,ở ngón áp úc của hai người có hai chiếc nhẫn cùng kiểu dáng với nhau.

" Mày...mày cái thằng bất hiếu này, một năm nay là mày đi theo nó à? " Ba Vu vừa chửi vừa chỉ vào mặt Bạch Sâm. Cậu đứng chắn trước mặt Bạch Sâm " sau lại nói là đi theo, phải nói là một năm nay anh ấy cưu mang tôi."

Nói rồi , ra hiệu cho các vệ sĩ khuyên hành lý đi ra phía cửa. Khương Lâm nãy giờ đang ngồi yên lặng quan sát bất ngờ đứng dậy , vung một cú đấm vào mặt Bạch Sâm , Bạch Sâm lúc này đang quay lưng nắm lấy tay của Vu Khải nên không né kịp. Hành động này không chỉ khiến Bạch Sâm, Vu Khải bất ngờ mà đối với tất cả mọi người trong phòng đều lấy làm ngạc nhiên.

" Chết tiệt, mày dám đánh Bạch Sâm " Vu Khải vung nắm tay đấm vào mặt Khương Lâm. Không để cho Khương Lâm kịp hoàn hồn đã lên gối thúc vào bụng đối phương. Ba mẹ , anh hai của Vu Khải thấy vậy liền kéo Khương Lâm lại còn Bạch Sâm thì kéo Vu Khải ôm vào lòng mà xoa đầu " Được rồi mà , không giận, không giận nghe bé cưng".

Vu Khải nhìn gương mặt bị xưng lên của Bạch Sâm mà đau lòng không thôi " Con mẹ nó, anh đụng vào tôi thì được , mà dám đụng vào người yêu tôi thì coi chừng tôi giết anh" cậu hung hăng đi tới trước mặt Khương Lâm hét lớn.Không quay lại xem phản ứng của mọi người, mà nắm lấy tay Bạch Sâm đi thẳng ra cửa.

Vào xe, cậu ghé bên ghế lấy ra một típ kem trị sưng thoa thoa lên má của người yêu. Lại đau lòng hôn hôn môi hắn " Em xin lỗi, đáng lý ra em không nên về".

" Không sao, tại lúc nãy anh không muốn né thôi, anh muốn thấy anh với hắn em chọn bênh ai thôi" Bạch Sâm ấn cậu vào lòng xoa xoa đầu an ủi. Cậu vòng tay qua ôm eo hắn " Anh nói gì vậy chắc chắn là em bênh anh rồi, anh là người yêu của em mà".

" Vậy về nhà em yêu yêu anh được không" hắn mở miệng trêu chọc cậu. Không ngờ rằng cậu lại đồng ý " được". Nghe lời này hắn gấp giọng nói với tài xế " Chạy xe mau lên" .

Chap 3 : Khuyên nhủ

Tại biệt thự nhà họ Vu :

Ba mẹ Vu, cùng anh của Vu Khải đang điều tra về tư liệu của Bạch Sâm. Nhưng tiếc rằng, nhà họ Vu chỉ nhìn sơ qua nên cũng không nhớ rõ khuôn mặt anh.

Đúng lúc này, Khương Lâm cầm một sắp hồ sơ. Trong đó có tên,họ,nghề nghiệp... của Bạch Sâm " Đây là tư liệu về anh ta" đưa tài liệu mình điều tra được cho ba Vu. " Vậy mà lại là hắn ta ... Vậy mà thật sự lại là hắn ta" ba Vu xem xong hồ sơ , tức giận mà vứt xuống bàn.

Mẹ Vu lần đầu tiên thấy chồng mình, vừa lo sợ, lại vừa tức giận như vậy " Sao vậy? Hắn ta là ai?" giật tài liệu từ tay chồng mình bà tỏ vẻ lo sợ hỏi.

Thấy khuôn mặt người đàn ông trên hình, anh hai của Vu Khải cũng lấy làm kinh ngạc " Bạch Sâm hắn ta vậy mà lại là Bạch Sâm ". Mẹ Vu và Khương Lâm vẫn không biết chuyện gì đang xảy ra. Thấy hai người tỏ ra khó hiểu Vu Khoa( anh hai của Vu Khải)mới chậm rãi giải thích " Bạch Sâm là chủ tịch tập đoàn Chu Sâm, nhưng đó không phải là điều đáng sợ của hắn. Mà cái đáng sợ, hắn ta là thủ lĩnh của tổ chức hắc đạo lớn nhất hiện giờ - tổ chức Hắc Sâm".

Mọi người xung quanh hít một ngụm khí lạnh, phải biết rằng tổ chức Hắc Sâm này cực kì tàn bạo, phong cách hành xử lạnh lùng, hành vi quyết đoán, lại vô cùng tàn nhẫn. " Năm ngoái, nhà họ Vương bị hắn quyết phạt từ trên xuống dưới không chừa một ai. Một tập đoàn sừng sững đã lâu, chưa đến một tháng đã biến mất không thấy tâm hơi. Nghe nói là chọc ghẹo người của hắn nên bị vậy" Vu Khoa - anh của Vu Khải mở miệng truần thuật lại.

Một năm trước, không phải là lúc Vu Khải mất tích sao?. Mọi người lúc này mới thấu hiểu, đó giờ làm gì có ai được đích thân Bạch Sâm nói là người của mình chứ.

" Vậy giờ phải làm sao? Vu Khải sao lại dính vô tên Bạch Sâm này chứ?" Mẹ Vu gấp gáp hỏi. " Bây giờ chúng ta khoan hành động đã. Nhìn thái độ của hắn dành cho Vu Khải thì sẽ không làm hại nó. Nhưng cũng chắc chắn không chịu buông tay" Ba Vu vỗ tay vợ mình an ủi. Mọi người trầm mặt, đúng vậy nhìn thái độ cưng như trứng, hứng như hoa kia của Bạch Sâm đối với Vu Khải chắc chắn sẽ không thể nào buông tay được.

Buổi chiều hôm đó

Khương Lâm tìm gặp riêng Vu Khoa "Anh Vu, anh có biết hiện tại Bạch Sâm đang sinh sống ở đâu không?" .

" Em hỏi cái này làm gì? Không phải em muốn đến tìm hắn đó chứ?" Vu Khoa cau mày lớn tiếng chất vấn. Bị đoán ra ý định của mình Khương Lâm cũng không cần giấu diếm "Đúng vậy , em muốn tìm hắn và Vu Khải " . Vu Khoa thật sự bó tay, biết tính Khương Lâm muốn làm gì chắc chắn sẽ làm đến cùng nên cũng không khuyên bảo nữa " Em lên xe , anh và em cùng đi gặp hắn ".

...----------------...

Tại ngôi nhà biệt lập trên núi của Bạch Sâm.

Bạch Sâm vừa mới ăn người yêu vào bụng. Còn đang nằm trên giường, một tay trống cằm một tay vuốt ve khuôn mặt của bảo bối đang nằm trong lòng mình thì nhận được điện thoại của cấp dưới " Chủ tịch, có hai người đang ở phía sườn núi muốn đi vào biệt thự. Nói gì mà anh hai và bạn của cậu Khải, có cho vào không ạ?" cấp dưới thấp giọng hỏi.

Nghĩ tới tên thanh mai trúc mã kia lại cảm thấy chán ghét, đang tính trả lời là đuổi đi. Lại thấy bảo bối trong lòng đang dùng ánh mắt to tròn nhìn mình chằm chằm, không tự chủ mà nuốt nước miếng " Sao vậy bảo bối? lớn tiếng quá làm em thức giấc à?" hôn khuôn mặt non mềm của người yêu, mà nhẹ giọng hỏi.

" Không có, anh hai em ghé à? Cho họ vào được không? Lão công~~~~" Cậu thấp giọng nũng nịu làm nũng . Cụp tiếng điện thoại bị ngắt máy " Em vừa kêu anh là gì? Kêu lại lần nữa anh sẽ cho họ vào " vội kề sát vào tai cậu hôn hôn lại thấp giọng dụ dỗ.

" Lão công ~~~~ cho họ vào đi mà,lúc trước họ đối với em cũng rất tốt" biết rằng sự việc có thể thành công nên cậu cũng chiều theo ý hắn. " Ai đối với em tốt ? Vị thanh mai trúc mã kia à ?" nghe câu nói của cậu sự vui mừng khi được bảo bối kêu tiếng " lão công " kia liền biến mất sạch sành sanh.

" Không phải , chỉ có anh là tốt với em thôi. Lão công ~~~ a... " vươn đầu lưỡi liếm liếm tai của người yêu, chưa kịp nói xong đã bị hắn xoay người đè lên người mình mà điên cuồng cắn mút "Được , em muốn gì cũng được chỉ có đều em phải cho anh ăn no đã ... bảo bối" .

Nhanh tay lấy điện thoại trên bàn nhắn tin cho người bảo vệ kia " Cho họ vào" liền không quan tâm gì nữa mà thảy điện thoại xuống đất.

" Được , nhưng mà họ sắp đến rồi, a...ưm~~~" lời nói biến mất giữa nụ hôn kịch liệt của hai người. Bỏ lại câu "Để họ đợi" Bạch Sâm liền đè người yêu xuống mà yêu yêu cậu.

Vu Khoa và Khương Lâm, đã đợi một tiếng đồng hồ tại phòng khách của Bạch Sâm.Tưởng chừng như họ sắp hóa đá đến nơi thì Bạch Sâm mới bước xuống cầu thang mà đi về hướng này.

Lúc trước,chỉ nhìn phớt qua ,nên không thấy được vẻ mặt của người đàn ông này. Bây giờ nhìn kĩ lại diện mạo của người nọ, liền cảm thấy lạnh sống lưng. Khí thế mà phải trãi qua nhiều sự chết chóc mới có thể có được của người trước mặt này, khiến Vu Khoa và Khương Lâm không biết phải đối diện thế nào , đành phải im lặng không nói gì.

Họ quên đi mục đích khi tới nơi này. Ba người nhìn nhau mà im lặng . Vu Khoa và Khương Lâm là không dám nói , còn Bạch Sâm thì lại muốn thấy vẻ mặt lúng túng, sợ hãi của hai người họ nên cũng không mở miệng.

Tưởng chừng nửa buổi qua đi, thì lại có một giọng nói trong trẻo hướng từ cầu thang vang lên " Lão công à , anh đâu rồi? Em đói" Vu Khải bước xuống trong sự kinh ngạc của ba người. Vì mới vừa trãi qua một trận ái tình kịch liệt nên đôi mắt cậu còn vương một tầng hơi nước, giọng hơi khàn đi, khuôn mặt đỏ bừng, cậu lại chỉ mặc chiếc áo sơ mi của Bạch Sâm che khuất đi chỗ kín đáo. Lại không biết rằng đó là độc dược đối với tất cả mọi người.

Bước xuống cầu thang thì cậu mới nhìn rõ, trong nhà lúc bấy giờ không chỉ có người yêu của mình , mà còn có anh hai và Khương Lâm. Không kịp xấu hổ thì đã bị Bạch Sâm quát lớn " Sao em lại ăn mặc như vậy mà ra đây, đi thay đồ liền" cậu giật mình ,mắt ngấn nước " Anh quát em , không phải bình thường em cũng mặc vậy sao? Em quên trong nhà có người thôi mà . Vậy mà anh lại quát em" không kịp để Bạch Sâm dỗ thì cậu đã khóc lớn chạy lên phòng .

Bạch Sâm nhanh chóng chạy theo" Mở cửa , em mở cửa mau cho anh" hắn tức giận mà đập cửa , nhưng chỉ nghe lại được tiếng khóc nức nở của người yêu. Hết cách, hắn đành kêu quản gia đưa chìa khóa phụ để mở cửa phòng. Cục cưng của hắn đang cuộn tròn trong chăn mà khóc đến nỗi nấc cụt , chỉ chừa lại cái xấy tóc đáng yêu thò ra ngoài , hắn phì cười nhưng lại cảm thấy đau lòng " Cục cưng, bảo bối anh xin lỗi ... anh không nên to tiếng với em. Tại anh có khát vọng chiếm hữu lớn hơn so với người bình thường nên khi thấy em mặc đồ như vậy , anh không muốn ai nhìn thấy mới nôn nóng kêu em thay đồ, lại không kìm được ý độc chiếm nên mới quát em như vậy. Anh xin lỗi... tha lỗi cho anh nha cục cưng " .

Nói một hồi không thấy cậu ừ hử gì hết , hắn lấy làm lo lắng không biết có phải mình làm tổn thương người yêu hay không , nên cương quyết giật chăn của cậu ra. Thấy được bộ dạng của cậu làm hắn phì cười mà suy nghĩ " Em ấy thật là đáng yêu". Vì khóc nên khuôn mặt cậu đỏ ửng, đôi má hồng hồng, bĩu môi " Anh...anh đừng giật chăn của em" cậu vừa nói vừa nấc cụt.

Hắn cười lớn mà ôm cậu vào lòng hôn hôn môi cậu " Sao vậy, em nấc cụt rồi nè ,thay đồ đi rồi anh dẫn em xuống dưới nhà uống nước ". Cậu đỏ mặt, tránh thoát khỏi tay hắn mà chạy lạch phạch đi thay đồ.

...----------------...

Hai người nắm tay song song bước xuống lầu. Ngồi đối diện hai người khách không mời mà đến, Bạch Sâm lên tiếng nói với quản gia " Bác đi lấy cho bảo bối một ly nước ấm dùm cháu" , " Vâng ạ , cậu chủ" quản gia khom người, nhanh chóng đi lấy nước rồi lại duối vào tay của Bạch Sâm.

Bạch Sâm đút nước cho Vu Khải không thèm quan tâm tới, hai người trước mặt đã nhìn chầm chầm về phía mình " Uống nước nè , em bị nấc cụt rồi " hắn cười cười yêu thương xoa đầu cậu. " Được rồi để em tự làm " cậu cầm lấy ly nước chầm rãi uống ,đến khi hết nấc thì mới nhìn anh mình và Khương Lâm hỏi " Hai người đến đây làm gì?" .

Thái độ khác hẳn khi nói chuyện với Bạch Sâm. Vừa nhìn đã biết ai có phân lượng hơn khiến Bạch Sâm được một phen đắc ý mà kéo cậu đến bên cạnh mà ôm eo cậu.

" Em trở về đi , ba mẹ lo cho em lắm " Vu Khoa thở dài nói. Từ sau khi em hắn đi, ba mẹ không lúc nào là không lo lắng. Ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo tìm kiếm tin tức về cậu nhưng lại không tìm thấy gì cả kể cả một cọng tóc của cậu.

" Em về làm gì , về để cho ba chửi thêm à. Anh à, anh không phải không biết ba rất ghét đồng tính luyến ái, em về mắc công lắm" cậu thương tâm mà nói, người yêu cậu thấy vậy đưa tay vuốt lưng cậu an ủi.

" Không đâu, em về đi anh và mẹ sẽ thuyết phục ba , dù sao em cũng là con ba ,ba không nỡ đuổi em đâu" Vu Khoa biết chứ, ba hắn là một người rất ghét đồng tính nhưng không lẽ vì vậy mà ông ấy lại bỏ con của mình sao. Một năm qua nhìn thái độ của ông ấy là hiểu.

" Không đâu , em sẽ không về .Ông ấy chịu chấp nhận giới tính của em nhưng chắc chắn sẽ không để em và Bạch Sâm đến với nhau. Ba mà chịu chấp nhận cho em quen với người trong hắc đạo à ? Anh à , em yêu Bạch Sâm , em không thể từ bỏ anh ấy được".

" Cậu biết thân phận của hắn ta? Vậy mà cậu còn yêu hắn? Cậu có biết hắn ta giết người không gớm tay à?" không đợi Vu Khoa trả lời thì Khương Lâm đã nổi giận mà chất vấn. " Thì sao ? tôi không cần biết anh ấy giết người không gớm tay như thế nào , tôi chỉ cần biết anh ấy chắc chắn sẽ không làm tổn thương tôi là được. " Cậu đặt mạnh cốc nước xuống giận dữ trả lời.

" Cậu... cậu" Khương Lâm ấp úng cả nửa ngày cũng không biết phải nói gì.Đúng vậy , đó giờ Bạch Sâm luôn luôn cưng chiều Vu Khải , mới một năm mà cậu hoạt bát hẵng ra còn ngoại hình thì càng hồng hào hơn so với lúc đầu. Làm hắn thật sự không biết phải bắt lỗi như thế nào.

" Tôi không nên quen em ấy , thì ai có tư cách quen em ấy . Cậu đừng tưởng tôi không biết gì , cậu thích em ấy cậu chỉ là không muốn thừa nhận sự thật rằng mình là gay nên mới từ chối em ấy mà thôi. Nhưng bây giờ em ấy yêu người khác nên cậu muốn đoạt lại em ấy từ tay tôi chứ gì, nằm mơ" Bạch Sâm lớn tiếng nói , chưa kịp để mọi người định thần thì đã giáng một cú đấm vào mặt Khương Lâm " Đây là trả lại cú đấm lần trước" .

Vu Khải ngạc nhiên khi biết rằng lúc trước Khương Lâm cũng thích mình . Nhưng kể cả thích mà cũng không dám nói vậy sao có thể bên nhau cả đời được " Được rồi, lão công à đừng đánh nữa , kệ họ đi bây giờ em chỉ yêu anh , ai cũng không cướp được" dỗ dành lão công đang nóng giận của mình , xong lại quay về phía hai người kia " Các người về đi , tôi sẽ không về với hai người ,còn về thân phận Bạch Sâm tôi đã biết . Với lại tay tôi cũng không nhuốm ít máu hơn Bạch Sâm là bao đâu. Vì vậy đừng để tôi nghe mấy người nói xấu anh ấy thêm một lần nào nữa, nếu không đừng trách tôi" nói rồi kéo người yêu đi thẳng lên lầu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play