Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Đẹp Trai Là Số 1VN

Đẹp trai là số 1

Tai nạn giao thông
Hiện menu doc truyen TruyệnĐẹp Trai Là Số 1Chương 1 ĐẸP TRAI LÀ SỐ 1 1: Tai nạn giao thông JOIN NGAY GROUP REVIEW ĐỒ ĂN CÓ TÂM!GROUP REVIEW CẢ THẾ GIỚI, XEM GÌ CŨNG CÓ! Talk show về mỹ thực “Món ngon chủ nhật” mùa đầu tiên chính thức kết thúc, theo số liệu thống kê, show này đạt được lượng người xem đột phá 7 trăm triệu, bao trùm chủ đề weibo 2 tỷ lượt, dùng phong cách đặc biệt chiếm lấy thị trường giải trí trong nước. Bởi mùa đầu tiên được khen ngợi như thủy triều nên mùa thứ hai nhanh chóng bắt đầu khai máy, một ngày của tuần thứ hai tháng 10 là ngày ghi hình kỳ đầu tiên của “Món ngon chủ nhật” mùa thứ hai. Khách mời kỳ này là thịt tươi Từ Gia Vỹ nổi tiếng gần đây, cậu ấy nhờ vào bộ phim hot cổ trang huyền huyễn mà xuất hiện trong nhiều show truyền hình, show “chủ nhật” đương nhiên cũng không bỏ sót khối bánh bao thơm phức này. Phải nói là, Tô Căng Bắc sẽ không bỏ qua khối bánh bao thơm phức này. Là MC duy nhất của show, Tô Căng Bắc rất có quyền lên tiếng, dù sao thì show này hoàn toàn nhờ phong cách đặc biệt của cô mà nổi tiếng. Khi biết show này muốn quay mùa thứ hai, Tô Căng Bắc không chút do dự đề nghị với nhà sản xuất mời Từ Gia Vỹ. Về phần tại sao phải mời Từ Gia Vỹ… Bởi vì tốc độ đổi “chồng” của Tô Căng Bắc tỷ lệ thuận với tốc độ chiếu phim truyền hình, mấy ngày trước cô mới xem bộ phim cổ trang hot do Từ Gia Vỹ diễn vai chính, thế là dạo này cô say mê cậu ấy. Bảy giờ tối, ghi hình show kết thúc. - Mọi người vất vả rồi, em mời mọi người ăn khuya. Tô Căng Bắc nói với mọi người nhưng ánh mắt đầy ý cười luôn nhìn Từ Gia Vỹ: - Gia Vỹ, đi cùng chứ? Từ Gia Vỹ hơi áy náy: - Chị Căng Bắc, buổi tối em có hẹn rồi. Xin lỗi, hôm khác em mời chị ăn cơm. - Ôi ôi, cậu đừng gọi tôi là chị, tôi hơn cậu có một tuổi thôi. Tô Căng Bắc cau mày, mắt hoa đào xinh đẹp hiện vẻ tiếc nuối: - Có điều đúng là thất vọng, còn tưởng có thể ăn bữa khuya với thần tượng của mình chứ, xem ra mừng hụt rồi. Từ Gia Vỹ: - Chị Căng Bắc đùa… - Không sao không sao, cậu không có thời gian thì cứ đi trước đi. Tô Căng Bắc vỗ vai cậu ấy, xoay người rời đi. Từ Gia Vỹ hơi đứng lại, ánh mắt khẽ dừng trên bóng lưng mảnh khảnh duyên dáng của cô. Đây là lần đầu tiên cậu tận mắt gặp Tô Căng Bắc, lúc nãy trong show cô to gan làm khó cậu, cậu cứ luôn nghĩ phải trả lời câu hỏi của cô thế nào, đúng là không chú ý đến dáng người của cô. Bây giờ trò chuyện ở hậu trường, thấy cô vô tình lộ vẻ quyến rũ thướt tha từ khóe mắt đuôi mày, nói thật, cậu rất ấn tượng. Dù từng hợp tác với nhiều sao nữ nhưng cậu không thể không thừa nhận, ngoại hình của Tô Căng Bắc là thượng phẩm trong thượng phẩm. Quản lý tiến lên nói: - Nhìn gì vậy Gia Vỹ, đi thôi. Từ Gia Vỹ lấy lại tinh thần, gật đầu với quản lý, rời đi. *** - Căng Bắc. Thấy Tô Căng Bắc vào phòng nghỉ, quản lý Hà Địch khoác thêm áo khoác cho cô: - Lát nữa chị đưa em về khách sạn? Tô Căng Bắc ngồi xuống sofa, khép áo khoác lại, chân phải thon dài tinh tế vắt lên chân trái, cả người cực kỳ lười biếng: - Lúc nãy đã nói là mời mọi người ăn khuya, chị đi với họ đi, tự em về được. - Hả? Vậy sao em không đi? - Haiz. Khóe mắt Tô Căng Bắc nhướng lên: - Em nói mời là muốn cùng Vỹ Vỹ nhà em ăn khuya, giờ cậu ấy không đi thì em đi làm gì. - Hey cái con bé này. Hà Địch lườm cô, sau đó lại trêu: - Phụ nữ có chồng phải thu bớt lại chút. Phụ nữ có chồng? Tô Căng Bắc bật dậy khỏi sofa, trừng Hà Địch không chút lưu tình: - Phụ nữ có chồng gì chứ, em vẫn là quý tộc độc thân đấy. - Vậy ai tháng trước đi đính hôn hả? - Đó chỉ là đính hôn thôi! Tô Căng Bắc nhớ tới vụ đính hôn đó thì thấy mình xui xẻo tám đời: - Dù sao chị cũng đừng nhắc chuyện này nữa, để người khác nghe được là em giết chị. - Được được được, chị đương nhiên cũng không mong bị người khác biết, chỉ lúc có hai chúng ta chị mới nhắc chút chút mà thôi. Hà Địch dứt lời thì vô cùng thần bí sáp qua: - Căng Bắc, nói thật nhé, nhà giàu các em đúng là kỳ lạ, em ngay cả đối tượng đính hôn của mình trông thế nào cũng không biết. Tô Căng Bắc hừ lạnh: - Anh ta trông thế nào mắc mớ gì đến em, dù là heo trưởng thành em cũng không ý kiến. Dù sao cuộc hôn nhân này vừa khéo hợp ý em, em có thể tiếp tục duy ngã độc tôn, cùng người kia không can thiệp vào nhau. - Chậc chậc, có điều bây giờ cậu ta không can thiệp vào em, em khẳng định sau này cậu ta cũng sẽ không can thiệp? Chị không tin cậu ta không biết tướng mạo em thế nào, ngoại hình này của em có đàn ông nào không động lòng chứ? Tô Căng Bắc cau đôi mày xinh đẹp, nhắc tới chuyện này là cô tức. Từ nhỏ cô đã biết đến chuyện hôn nhân giữa cô và người đó, tháng trước trong nhà đột nhiên bảo đính hôn. Cô vốn vô cùng không tình nguyện nhưng sau đó đám người trong nhà lại uy hiếp không cho cô vào giới showbiz nữa, vả lại còn nói sẽ đóng băng tất cả quan hệ giao thiệp của cô, cô sao có thể nhịn! Nhưng cô biết, ông lão và bà mẹ tham tiền như mạng nhà cô tuyệt đối có thể làm được. Cho nên, vì tự do và lý tưởng tương lai của mình, cô miễn cưỡng đồng ý đính hôn, dù sao thì Tô Căng Bắc sau khi đính hôn vẫn là Tô Căng Bắc, cô chỉ cần làm chính mình, ngoài ra thì mặc kệ. Nào ngờ, khi cô sắp vào lễ đính hôn thì đột nhiên nghe nói chú rể không hề tới! Không hề tới! Cô còn tới mà anh ta dám không tới! Chu Thời Uẩn! Cô đã nghe cái tên này hơn hai mươi năm, từ khi cô sinh ra nó đã quẩn quanh bên tai cô! Gã đàn ông chết tiệt lại dám cho cô leo cây! Tô Căng Bắc lúc đó giận dữ bỏ đi, lòng tự ái bị đả kích nghiêm trọng. Nhưng, chú rể và cô dâu đều không xuất hiện, vậy mà tiệc đính hôn vẫn tổ chức vừa xa hoa vừa khiêm tốn… Cho nên, Tô Căng Bắc bây giờ đúng là một người phụ nữ đã đính hôn. Có điều ngoại trừ quản lý Hà Địch ra, trong giới này không ai biết. Tô Căng Bắc không kiên nhẫn nói: - Được rồi, đừng nhắc tới người đó, làm thiếu gia nhà giàu đang yên đang lành không làm mà đi làm bác sĩ, em thấy anh ta là một người quái gở. Hà Địch nghẹn: - Không phải em cũng làm đại tiểu thư đang yên đang lành không làm mà đi lăn lộn trong giới showbiz còn gì. Tô Căng Bắc: - …Em có thể giống anh ta sao? Hà Địch liếc xéo cô: - Ừ… không giống sao? Tô Căng Bắc lườm cô ấy, lấy túi xách bên cạnh: - Không nói chuyện với chị nữa, em về trước. - Ôi, em lái xe cẩn thận đấy. - Biết mà. Tô Căng Bắc mở cửa xe, từ trường quay về khách sạn. Cô đang định đưa xe vào chỗ đậu thì bên cạnh chợt có một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, che kín mặt mày đi tới. Tô Căng Bắc hoảng sợ, theo phản xạ liền xách giày cao gót trên ghế lái phụ chuẩn bị đánh người. “Cốc cốc cốc.” Người nọ gõ cửa xe cô. Tô Căng Bắc hơi thu lại sắc mặt, cầm điện thoại di động chuẩn bị báo cảnh sát. Dạo này, bọn người xấu giật đồ cướp của quá nhiều. Vào lúc cô định ấn phím gọi thì người kia gỡ mắt kính xuống: - Chị Căng Bắc, là em. Tô Căng Bắc sững sờ: - Từ Gia Vỹ? Vẻ mặt Từ Gia Vỹ lo lắng: - Mở cửa nhanh. Tô Căng Bắc mở cửa xe: - Có chuyện gì? Từ Gia Vỹ lên xe, vội nói: - Có paparazzi đợi phía trước, chị Căng Bắc, có thể nhờ chị đưa em đến gara không? Tô Căng Bắc tuy hơi khó hiểu Từ Gia Vỹ sao lại xuất hiện một mình ở nơi này nhưng dù sao cũng là thỉnh cầu của tiểu thịt tươi gần đây cô thích nhất, sao cô có thể nhẫn tâm không đồng ý chứ. Thế là, Tô Căng Bắc không nói hai lời đạp chân ga: - Cắt đuôi những người này đúng không, không thành vấn đề, đi! Sau khi cô khởi động xe, quả nhiên qua kính chiếu hậu thấy có xe đuổi theo: - Chiếc xe phía sau? Từ Gia Vỹ: - Có lẽ chính là phóng viên. Tô Căng Bắc khó hiểu: - Quản lý và trợ lý của cậu đâu? Sao chỉ có một mình thế? Sắc mặt Từ Gia Vĩ hơi bối rối, úp mở hồi lâu mới nói: - Em cũng mới biết có phóng viên đi theo cô ấy, suýt nữa đã bị họ chụp được, nếu chụp được thì mai e là sẽ xảy ra chuyện. - Cô ấy? Tô Căng Bắc nhướng mày, ánh mắt hóng hớt: - Ai vậy? - …Kỳ Kỳ. - Diêu Kỳ Kỳ? Tô Căng Bắc nâng cao âm lượng: - Hai người lén lén lút lút, là đang hẹn hò à? - Không có không có. Từ Gia Vỹ vội vã phủ định: - Chỉ là bạn học cùng lớp trước đây thôi, có chút quan hệ cá nhân, nhưng công ty không cho phép em truyền ra scandal lúc này, cho nên vừa biết có phóng viên là em vội vã bỏ đi, may mà gặp chị, bằng không có thể em không đến được gara rồi. Tô Căng Bắc ngẩn người: - Không phải, cậu không truyền ra scandal tình cảm thì tôi hiểu, nhưng cậu không bị chụp với cô ấy mà lại lên xe tôi, thế nếu chúng ta bị chụp thì sao đây? Trong xe yên tĩnh năm giây, Từ Gia Vỹ sững sờ nhìn cô, hiển nhiên còn chưa phản ứng kịp. Ban nãy cuống cuồng chạy, quên mất vấn đề này. Tô Căng Bắc nhìn dáng vẻ trợn mắt há mồm của cậu thì không nhịn được cười: - Được rồi được rồi, tôi mau chóng lái xe cắt đuôi họ, không chụp được là được. Từ Gia Vỹ rất lúng túng: - Làm phiền rồi. - Không phiền không phiền, ai bảo cậu là nam thần của tôi chứ. Phóng viên bám chặt phía sau, xem ra nhất định phải chụp được người hẹn hò với Diêu Tư Kỳ là ai mới được. Tô Căng Bắc vừa lái xe vừa chú ý xe sau, trước đây cô đã cắt đuôi không ít phóng viên, kinh nghiệm rất phong phú. Tăng tốc, ngoặt mấy cái, quẹo đông quẹo tây cho xe phía sau chao đảo. Mười mấy phút sau. - Rốt cuộc không còn bóng dáng rồi, đám phóng viên này đúng là giống như cao da chó vậy. Xe đang hướng về một giao lộ, vì đã cắt đuôi được paparazzi nên tâm trạng Tô Căng Bắc đang sung sướng. Cô định giảm tốc độ xuống, nhưng vào lúc này Từ Gia Vỹ bên cạnh đột nhiên hét lên thất thanh: - Coi chừng! Ánh đèn mãnh liệt từ sườn xe chiếu tới, ngực Tô Căng Bắc nhảy lên, ra sức xoay vô lăng. Nhưng đã muộn. Va chạm dữ dội, xe mất khống chế. Tiếng kính vỡ, tiếng chói tai của bánh xe ma sát với mặt đường trong nháy mắt vang lên kịch liệt. Cơn đau trên người bỗng nhiên truyền đến, Tô Căng Bắc trợn to mắt, chưa kịp nói gì liền mất đi ý thức. Nhánh bệnh viện thứ nhất thuộc Viện Y học Kinh Lập. Y tá vội vã chạy đến cửa phòng trực của bác sĩ buổi tối, đứng ở cửa hít sâu hai cái rồi mới gõ cửa. Được người bên trong cho phép, cô đẩy cửa ra, cung kính nói: - Bác sĩ Chu, có bệnh nhân tai nạn giao thông. Người đàn ông sau bàn làm việc đang cầm bút viết gì đó ngẩng đầu nhìn cô. Anh không biểu cảm gì, ánh mắt đằng sau đôi kính không viền không hề dao động, nhàn nhạt nói: - Được. Anh đứng dậy, cầm áo blouse trắng bên cạnh mặc vào rồi đi về phía y tá. Lúc ngang qua cô, anh không hề dừng lại, chỉ nói: - Đi theo. Y tá gật đầu liên tục, vừa theo sát anh vừa nói tình hình cụ thể của bệnh nhân cho anh. Sau khi y tá giới thiệu ngắn gọn một lần thì vừa đến phòng phẫu thuật, cửa mở, anh bước vào. Y tá hoàn thành xong nhiệm vụ của mình, nhìn bóng lưng anh mà lặng lẽ ngẩn người. Đừng thấy cô vừa nãy có vẻ ung dung điềm tĩnh, trên thực tế, trong lòng cô đang kích động. Khó khăn lắm mới được xếp vào trực cùng ca với bác sĩ Chu, còn được nói chuyện với bác sĩ Chu nữa, cô vui chết đi được. Sơ mi trắng, cà vạt đen, áo blouse trắng, trang phục tiêu chuẩn của bác sĩ được bác sĩ Chu mặc vào y như người mẫu. Y tá cười ngốc nghếch mấy tiếng, thầm nhủ: “Ôi, bác sĩ Chu đẹp trai quá…”

Chap 2

chap 2
Bác sĩ
Lúc Hà Địch nhận được điện thoại vội vàng chạy tới bệnh viện thì Tô Căng Bắc vẫn đang trong phòng phẫu thuật. Sau khi đợi thật lâu ở cánh cửa sáng đèn đỏ, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng mở ra. Hà Địch kéo vị bác sĩ dẫn đầu, lòng như lửa đốt: - Bác sĩ bác sĩ! Thế nào, người bên trong thế nào rồi? Y tá bên cạnh bác sĩ vội nói: - Ôi ôi ôi, cô yên tâm yên tâm, không có chuyện gì lớn cả, chân bị gãy xương, não hơi chấn động, ngoài ra bị trầy da chút chút, không nguy hiểm đến tính mạng. - Có thật không? Hà Địch thở phào một hơi: - Vậy tôi có thể thăm cô ấy chứ? Y tá: - Đợi lát nữa cô ấy được chuyển đến phòng bệnh thì cô có thể đi thăm. - Vậy thì tốt… Hà Địch nhìn quanh quất phía sau họ, quên buông tay ra, vẫn luôn kéo cánh tay của bác sĩ phẫu thuật. - Cô. Giọng nói lành lạnh vang lên. Hà Địch hơi khựng lại, ngước mắt nhìn. Khẩu trang màu lam nhạt che quá nửa gương mặt, nhưng đôi mắt ấy lại khiến cô quên dời mắt đi nơi khác, nó màu nâu nhạt, bình thản không gợn sóng, cực kỳ đẹp đẽ. - Phiền cô buông tay. Anh nhả ra mấy chữ, vẻ mặt không hề không kiên nhẫn nhưng Hà Địch lại cảm thấy xấu hổ: - Xin lỗi xin lỗi, ơ, cảm ơn bác sĩ. - Không cần. Dứt lời, anh đi ngang qua Hà Địch về phía cuối hành lang. Hà Địch quay đầu nhìn, cô không thấy toàn bộ gương mặt người đó nhưng trong lòng bỗng dưng có chút kinh ngạc. Cô cũng không nghĩ lâu, xoay người tìm y tá hỏi thăm số phòng bệnh của Tô Căng Bắc. Bác sĩ gây mê gỡ khẩu trang xuống, vẻ mặt hóng hớt, hỏi: - Cô gái vừa rồi là đại minh tinh trên TV phải không? - Phải đó phải đó, tôi thấy tiêu đề trang nhất ngày mai sẽ bùng nổ cho coi, mọi người nói xem ngày mai sẽ có phóng viên tới đây hay không? Y tá lớn tuổi hơn lắc đầu: - Phải làm tốt công tác bảo mật, không được để phóng viên tới quấy rầy bệnh nhân. - Chuyện này giấu được sao, người được đưa tới chung với cô ấy là Từ Gia Vỹ, tiểu thịt tươi nổi tiếng đấy. - Chậc, xem ra sóng gió sắp nổi lên rồi. - Ôi ôi ôi, tôi vừa… khụ khụ, tôi vừa không cẩn thận nhìn cô ấy nhiều hơn mấy lần, tuy mặt có vết máu nhưng không hổ là đại mỹ nhân nổi tiếng, thật sự quá đẹp… Úi da! Người đang nói chuyện bị một người khác giật tóc sau gáy: - Làm phẫu thuật đó! Cô còn phân tâm! - Tôi không phân tâm! Tôi đã nói là không cẩn thận nhìn nhiều hơn mấy lần mà! Bác sĩ nhìn bệnh nhân là chuyện rất bình thường! Huống hồ, Tô Căng Bắc là nữ thần của tôi, tôi nhất định phải càng chú ý hơn. - Xem tiền đồ này của cô kìa! - Cô nói ai? Bác sĩ hỗ trợ phẫu thuật và các y tá đang nói nhỏ với nhau thì chợt có một giọng nói chưa bao giờ xen vào các cuộc chuyện phiếm của họ vang lên. Mọi người giật mình, nhận ra là Chu Thời Uẩn đi trước họ vài bước hỏi. Vừa nãy họ như vậy có vẻ rất không chuyên nghiệp, có phải đã khiến bác sĩ Chu bất mãn không? Mọi người hơi hoảng hốt: - Ơ, cũng không có gì. Chu Thời Uẩn không hề ngó lơ như bình thường, anh xoay người, vẻ mặt bình tĩnh lộ vẻ bất ngờ hiếm thấy: - Người ban nãy là Tô Căng Bắc? - Hả, phải, phải. Y tá ngượng ngùng nói: - Anh không chú ý à? Quả thực anh không chú ý, đối với anh mà nói, bệnh nhân đều như nhau, anh chưa bao giờ để ý đến tướng mạo của họ. Huống hồ người phụ nữ đó lại máu me đầy mặt… Chu Thời Uẩn im lặng nhìn về phía phòng phẫu thuật ở xa xa, đúng là Tô Căng Bắc ư? Người phụ nữ được Chu gia chọn. - Bác sĩ Chu? Sao thế? Chu Thời Uẩn thu hồi tầm mắt, ánh mắt lại khôi phục vẻ lãnh đạm: - Không có gì. Dứt lời, anh không dừng lại mà xoay người trực tiếp rời đi. Chu Thời Uẩn đi rồi, mấy người phía sau lại xì xào bàn tán: - Bác sĩ Chu đặc biệt hỏi Căng Bắc ư? Aaa! Lẽ nào bác sĩ Chu cũng là fan nữ thần của tôi? - Cô điên à? Bác sĩ Chu mà mê minh tinh như cô sao? Bác sĩ Chu nhà chúng ta không thích thể loại như vậy đâu. - Ê ê ê, ý gì vậy hả? - Không có ý chửi mắng nữ thần của cô, ý tôi là, loại người thanh phong đạo cốt như bác sĩ Chu sẽ thích loại phụ nữ dịu dàng hiền thục, Tô Căng Bắc quá quyến rũ quá nóng bỏng, hoàn toàn không phù hợp! - …. Tô Căng Bắc tỉnh lại đã là trưa hôm sau. Đầu choáng váng, toàn thân ê ẩm. - Ui… Khẽ rên rỉ một lát, Tô Căng Bắc phát hiện cô căn bản không thể nào động đậy. Tầm mắt dần rõ ràng, cô cảm thấy có một người nhanh chóng nhào tới bên giường: - Căng Bắc, Căng Bắc, em tỉnh rồi! Có đau ở đâu không? Có chỗ nào không khỏe không? Giọng Tô Căng Bắc khàn khàn: - Chị nhỏ tiếng chút, tai em sắp điếc đây này. Hà Địch vì sốt ruột nên ban nãy hơi cao giọng hơn bình thường. Thấy cô nói chuyện, Hà Địch rất vui mừng: - Còn chê chị được, rất tốt rất tốt. Ôi! Bác sĩ tới rồi bác sĩ tới rồi, mau để bác sĩ xem cho em. Là Chu Thời Uẩn và hai y tá tới kiểm tra theo thông lệ. Chu Thời Uẩn đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống người trên giường, ngữ khí hoàn toàn giống khi nói chuyện với bệnh nhân thông thường: - Có chóng mặt không? Tô Căng Bắc nhìn vị bác sĩ đeo khẩu trang ấy, không nghi ngờ gì, trả lời: - Có chút chút. - Có muốn ói không? - Không. - Có nhớ tại sao mình ở bệnh viện không? Tô Căng Bắc chớp chớp mắt: - Tai nạn giao thông. Dừng ba giây, cô đột nhiên phản ứng lại, đưa tay kéo Hà Địch bên cạnh: - Đúng rồi! Tai nạn giao thông! Từ Gia Vỹ đâu? Không sao chứ? Hà Địch lườm cô: - Em đã thế này còn nhớ tới cậu ta, cậu ta chỉ bị thương chân thôi, nằm viện vài ngày là không sao. Tô Căng Bắc thở phào nhẹ nhõm: - Làm em sợ muốn chết, còn tưởng em gây ra chuyện lớn cho Vỹ Vỹ nhà em chứ! Hà Địch nghe bốn chữ “Vỹ Vỹ nhà em” thì lườm cô. Hai y tá bên cạnh sững sờ, mím môi nín cười. Chu Thời Uẩn lại nhìn cô nhiều thêm một cái. Khuôn mặt đằng sau khẩu trang của anh vẫn không chút biểu cảm, anh đưa tài liệu trên tay cho y tá bên cạnh: - Lát nữa đưa cho bác sĩ Lâm. - Dạ. - Ê đợi đã. Vào lúc Chu Thời Uẩn định ra ngoài, Tô Căng Bắc vốn đang túm tay Hà Địch lại chuyển sang túm vạt áo blouse trắng của anh. Thấy anh đứng lại, cô mới tủi tủi nói: - Bác sĩ ơi, mặt tôi hơi đau. Chu Thời Uẩn hạ mi mắt nhìn bàn tay đang túm vạt áo mình, bàn tay nhỏ dài trắng trẻo, móng tay sơn màu đỏ tươi sáng bóng. Anh lặng lẽ gỡ tay cô ra, giải thích rất chuyên nghiệp: - Kính quẹt bị thương. - Kính quẹt bị thương? Tô Căng Bắc hoảng sợ: - Nặng lắm không, chừng nào khỏi, có để lại sẹo không? Chân mày Chu Thời Uẩn khẽ nhíu. Hai cái chân bó bột kín mít không thấy cô hỏi một câu có tàn phế hay không, não bị chấn động cũng không hỏi có nghiêm trọng hay không, thế mà trên mặt có mỗi vết trầy xước lại kích động như ngày tận thế. - Chú ý ăn uống, bôi thuốc đầy đủ sẽ không sao cả. - Nghĩa là không để lại sẹo, đúng không? Tô Căng Bắc tha thiết nói: - Bác sĩ, tôi dựa vào mặt để kiếm cơm đấy, hơn nữa tôi còn chưa lấy chồng, bác sĩ tuyệt đối đừng để tôi bị sẹo nha, xin anh đấy. Khi Chu Thời Uẩn nghe đến mấy chữ “tôi còn chưa lấy chồng” thì hơi khựng lại, cuối cùng phun ra một chữ: - Ờ. Chu Thời Uẩn đi ra ngoài. Tô Căng Bắc nhướng mày, buột miệng nói: - Bác sĩ bệnh viện bây giờ đều nghiêm túc lạnh lùng như vậy à? Tốt xấu gì mình cũng rất nổi tiếng mà, nhưng hình như anh ta không hề muốn khám bệnh cho mình. Y tá bên cạnh nghe vậy thì cười: - Cô Tô đừng nói vậy, bên ngoài có rất nhiều bác sĩ muốn khám bệnh cho cô, có điều tối qua cô được bác sĩ Chu phẫu thuật nên ca của cô do anh ấy phụ trách. Hơn nữa, tính cách bác sĩ Chu của chúng tôi vốn là như vậy, đừng thấy anh ấy ít nói, chứ kỹ thuật là đứng đầu bệnh viện chúng tôi đấy. - Thế à? Tô Căng Bắc bĩu môi: - Được rồi, đủ chuyên nghiệp là được. Y tá làm xong việc liền đi ra ngoài. Tô Căng Bắc hơi choáng váng đầu, cần nghỉ ngơi, nhưng cô không yên tâm lắm chuyện sau tai nạn: - Hà Địch, vụ tai nạn bên ngoài nói thế nào? - Vẫn luôn phong tỏa tin tức, nhưng chị thấy cũng không giấu được bao lâu, có điều em đừng bận tâm, mấy ngày này cứ nghỉ ngơi cho thật tốt. - Từ Gia Vỹ thật sự không sao chứ, hay là chị để em gọi một cú điện thoại nhé? - Ôi chao bà cô ơi, cậu ta bị thương nhẹ hơn em nhiều lắm, chị thấy ngày mai là có thể qua thăm em rồi. Hà Địch trừng cô, nói: - Chuyện hôm qua của tụi em sáng nay chị có ghé phòng Từ Gia Vỹ hỏi, chị nói em đấy, sao cứ lo chuyện bao đồng thế hả? Còn đua xe với paparazzi nữa chứ, đúng là không muốn sống nữa mà. Tô Căng Bắc lười nghe cô ấy càm ràm: - Ui da ui da, đầu em đau quá, chị đừng nói nữa, em muốn nghỉ ngơi. - Em! Được được được, em nghỉ ngơi em nghỉ ngơi đi. Hà Địch bó tay: - Chị về khách sạn thu dọn ít đồ dùng hàng ngày cho em, em ngủ đi. - Dạ, cám ơn chị. Tô Căng Bắc nằm trong phòng bệnh hết ngủ rồi tỉnh đến ngày thứ hai. Trưa hôm sau, Chu Thời Uẩn theo thông lệ đến quan sát quá trình khôi phục sau phẫu thuật của cô. - Bác sĩ Chu đúng không? Tô Căng Bắc nhìn đôi mắt xinh đẹp của anh, hứng thú bừng bừng nói: - Nghe nói anh rất lợi hại, vậy, có phải tôi sẽ nhanh chóng bình phục như cũ không, bao giờ tôi có thể xuất viện? Chu Thời Uẩn cầm bút viết gì đó trên tài liệu, mắt không hề ngẩng lên, ngữ khí bình thản: - Bác sĩ không phải thần tiên, không thể giúp cô nhanh chóng bình phuc. - Ừ, vậy có thời gian cụ thể không? - Hơn hai tháng. - Hai tháng! Tô Căng Bắc đột nhiên nhìn Hà Địch đang gọt táo bên cạnh: - Vậy show phải làm sao, em làm sao ghi hình được? Hà Địch: - Bên phía show chị đã nói với đạo diễn rồi, chuyện này cũng không còn cách nào khác. Bây giờ điều chị càng quan tâm là em như thế này thì chị báo cáo với nhà em thế nào, Căng Bắc, chị thấy em vẫn nên thông báo cho người nhà đi. - Đừng, chị! Tô Căng Bắc vội bảo cô ấy dừng lại: - Nếu mẹ em biết em bị tai nạn giao thông thì không khóc trời khóc đất mới lạ, chắc chắn bà ấy lại trách em lo chuyện vớ vẩn. Chị có tin là bà ấy lượn tới lượn lui một hồi là có thể tìm ra cớ xách em về, a, nói không chừng còn tiện thể giúp em kết hôn luôn không? Tô Căng Bắc ho khan, nghĩ trong phòng còn một bác sĩ và y tá thì ngừng lại, chỉ nói: - Dù sao thì chị đừng nói cho nhà em biết. Hà Địch nhăn nhó, cô vốn đặc biệt được cử làm quản lý cho Tô Căng Bắc, trừ cô ấy ra, cô không quản lý bất kỳ nghệ sĩ nào khác. Cô không chỉ giúp cô ấy trong công việc mà còn phải chăm sóc cô ấy thấu đáo trong sinh hoạt, bằng không, người của Tô gia sao có thể bỏ qua cho cô. Bây giờ xảy ra chuyện thế này, cô không biết có nên nói hay không nữa. Chu Thời Uẩn nghe xong lời của Tô Căng Bắc thì hơi khựng lại, ánh mắt nhìn về phía cô có chút hàm ý sâu xa, trong đầu anh hiếm khi dành ra chỗ trống để suy nghĩ chuyện khác ngoài y học. Ừm, xem ra cô ấy rất bài xích cuộc hôn nhân này.

Chap 3

Chap 3
Son môi
Quá trình quan sát chưa kết thúc, một y tá đưa thuốc đến phòng bệnh của Tô Căng Bắc nhỏ giọng nói với y tá trong phòng: - Tôi thấy Từ Gia Vỹ đi về phía này đấy. Y tá kinh ngạc: - Thật à? - Thật à? Giọng nói cất cao này là đến từ Tô Căng Bắc. Y tá đưa thuốc thấy Tô Căng Bắc hỏi mình, nhất thời kích động, mặt đỏ lên: - Phải, hình như nói là muốn tới thăm cô… Tô Căng Bắc chớp chớp đôi mắt hoa đào mỹ lệ, vùng vẫy muốn ngồi dậy. Chu Thời Uẩn hơi nhíu mày, duỗi một ngón trỏ đè vai cô lại, trầm giọng: - Đừng lộn xộn. Tô Căng Bắc đương nhiên biết bây giờ không thể lộn xộn, nhưng, hình tượng bây giờ của cô quá thảm rồi. - Túi xách của tôi đâu? Tô Căng Bắc nhìn quanh quất, phát hiện túi xách của mình đang trên ghế sofa, mà người hiện đang đứng gần cái túi nhất chính là vị bác sĩ áo trắng này, thế là cô rất thuận miệng nói: - Trong túi xách của tôi có túi trang điểm, lấy son môi trong đó ra giúp tôi! Ánh mắt Chu Thời Uẩn cực kỳ lãnh đạm nhìn cô, không thể hiểu nổi sao cô lại đột nhiên sai khiến mình. - Son môi! Son môi! QUẢNG CÁO Em chính là ánh sáng của anh, vạn năm không bao giờ đổi thay, bây giờ và mãi mãi. Hôn nhân không tình yêu, thứ duy nhất giữa anh và cô chỉ là mối hận tận xương tủy Tô Căng Bắc kéo vạt áo của Chu Thời Uẩn. Trán anh khẽ cau, nhìn y tá bên cạnh, ánh mắt đó hiển nhiên là bảo cô ấy lo liệu chuyện này. Y tá ngẩn ra rồi vội vàng xoay người lấy một túi nhỏ màu đen khỏi túi xách, rồi lại lấy một thỏi son môi trong túi nhỏ ấy: - Là… cái này à? Tô Căng Bắc gật đầu khẳng định, cô đón lấy son môi, nhanh chóng thoa lên hai lần. Thế là, đôi môi vốn mất đi màu sắc lập tức trở nên xinh đẹp, màu sắc ấy khiến gương mặt hơi tái của cô tăng lên chút kiều diễm. - Gương. - Đây. Y tá ngoan ngoãn đưa cho cô. Tô Căng Bắc mím môi, đưa tay chỉnh sửa lại tóc, làm xong hết những thứ này, cô mới yên tâm để gương xuống. Hà Địch ở bên cạnh không nói gì, xoa trán theo thói quen. QUẢNG CÁO Bách hóa mùa giãn cách - Shopee vẫn giao hàng nhanh chóng - Ưu đãi giá SALE - click ngay! Sale mùa dịch, hỗ trợ giá cho khách hàng trên Shopee! Giảm đến 50% hàng 1000 mặt hàng bách hóa! Chu Thời Uẩn nhìn cô quậy, suốt quá trình hành động của cô, mặt anh đều không cảm xúc… Một phút sau, Từ Gia Vỹ được trợ lý của cậu ta dìu vào. Thấy Từ Gia Vỹ đi với cái chân bị thương, lòng Tô Căng Bắc tan vỡ, ôi cục cưng đẹp trai của cô sao thành thế này chứ! - Sao cậu lại tới đây? Tô Căng Bắc vờ như mình mới biết: - Mau ngồi mau ngồi, vết thương của cậu vẫn chưa khỏe, sao lại đi lung tung chứ. Trợ lý của Từ Gia Vỹ chuyển ghế dựa đến cho cậu, đỡ cậu ngồi xuống. Từ Gia Vỹ khoát tay: - Em không sao, tới thăm chị thôi. Cậu mím môi, nhìn Tô Căng Bắc thương tích đầy mình thì vô cùng áy náy: - Chị Căng Bắc, lần này là em liên lụy chị, nếu không phải em tìm chị giúp đỡ thì chị cũng sẽ không thế này. Mắt Tô Căng Bắc sáng lên, ánh mắt nhìn Từ Gia Vỹ như sói xám nhìn cừu non: - Chuyện này không trách cậu, có điều, nếu cậu thực sự rất áy náy thì nhớ qua thăm tôi nhiều nhiều, một mình tôi ở đây buồn chết được. - Đương nhiên đương nhiên, ngày mai em bảo trợ lý của em làm nhiều món ngon đem đến cho chị. Tô Căng Bắc cười dịu dàng, khuôn mặt tái nhợt vì nụ cười ấy mà rực rỡ: - Vậy cậu giúp tôi ăn nhé? Cậu xem này, tay phải của tôi cũng bị thương rồi, không cầm đũa nổi. Từ Gia Vỹ nhìn nụ cười của cô, xấu hổ gãi gãi gáy: - Vậy em giúp chị, chị cũng là vì em mới thành ra như vầy, nên làm mà… Chu Thời Uẩn khép tập tài liệu lại, nhìn dáng vẻ cười quyến rũ hút hồn của người nào đó, bình thản nói: - Cô Tô, tay phải của cô chỉ bị thương nhẹ, có thể ăn cơm bình thường. Nụ cười của Tô Căng Bắc cứng đờ, từ từ nhìn chòng chọc vào vị bác sĩ đeo khẩu trang bên cạnh nghe đồn là rất lợi hại. Chu Thời Uẩn hờ hững đối mắt với cô, hoàn toàn không tự giác là mình đang phá hủy tình thú của người khác. Tô Căng Bắc nghiến răng nghiến lợi: - Nhưng bác sĩ à, tôi cảm thấy tay tôi khi cầm đũa sẽ rất đau. - Ồ, vậy cô có thể thử dùng nĩa, dùng nĩa sẽ không đau. Dứt lời, anh hơi dừng lại, sau khi mặt Tô Căng Bắc đen như đêm ba mươi, anh liền bổ sung: - Hơn nữa, khớp tay của cô bây giờ nếu có thể hoạt động nhiều sẽ giúp ích cho việc hồi phục. QUẢNG CÁO Bách hóa mùa giãn cách - Shopee vẫn giao hàng nhanh chóng - Ưu đãi giá SALE - click ngay! Sale mùa dịch, hỗ trợ giá cho khách hàng trên Shopee! Giảm đến 50% hàng 1000 mặt hàng bách hóa! Tô Căng Bắc híp mắt, cười khan ha ha hai tiếng: - …Như vậy à, đúng là cảm ơn bác sĩ. - Không cần. Chu Thời Uẩn hơi gật đầu: - Vậy, cô nghỉ ngơi nhiều. Dứt lời, anh đi về phía cửa phòng bệnh, ra ngoài. Ở phía sau, Tô Căng Bắc trừng anh như muốn ăn tươi nuốt sống. Câu đó không thể đợi lát nữa hẵng nói sao? Nhất định phải nói lúc Vỹ Vỹ nhà cô đang ở đây sao? Như vậy thì bảo cô kiếm cớ để Vỹ Vỹ nhà cô đút cơm cho cô thế nào đây? Từ Gia Vỹ thấy sắc mặt cô không tốt bèn nói: - Chị Căng Bắc? Chị không khỏe à? - Hả? Tô Căng Bắc lấy lại tinh thần: - Không có, tôi bây giờ rất khỏe! - Thế thì tốt thế thì tốt. Từ Gia Vỹ lại ngồi trò chuyện với cô một lát, sau đó sợ quấy rầy cô nghỉ ngơi nên đi về. Đối với người luôn thích điệu đà làm dáng như Tô Căng Bắc mà nói, nằm trên giường nhiều ngày liên tục là một chuyện rất khổ sở. Cô thật nhớ những ngày tháng mang giày cao gót đi dạo shopping trong các cửa hàng, hoặc lên trên bục sân khấu tươi cười rạng rỡ. Một ngày nọ, Tô Căng Bắc vô cùng buồn chán nằm sải lai trên giường nghe điện thoại: - A Ảnh, lúc cậu tới nhớ đem cho mình ít hạt dẻ, bằng không thì bắp rang bơ cũng được. - Không phải cậu sợ mập nhất ư, sao còn ăn mấy thứ này? - Mình rảnh mà, bây giờ nằm trên giường, ăn gì đó giết thời gian, ai da, cậu cứ đem cho mình đi. Tiết Ảnh xách một bao lớn đi đến hành lang phòng bệnh bên này, vừa đi vừa nói: - Mình đến tầng của cậu rồi, mình vào để đồ trước rồi lát nữa xuống mua cho cậu. - Được được, A Ảnh, vẫn là cậu tốt nhất, Hà Địch cứ không cho mình ăn. - Rồi rồi, đừng huyên thuyên nữa, mình đến rồi, cúp máy trước đây. - Ừ. Tiết Ảnh cúp điện thoại, xách túi đồ bước nhanh về phía trước. Lúc quẹo qua một khúc quanh, cô không cẩn thận va phải một người, túi trên tay rơi xuống, đồ bổ mang cho Tô Căng Bắc bên trong rơi ra ngoài. Tiết Ảnh sững người, vội vã ngồi xuống nhặt. QUẢNG CÁO Siêu SALE từ 1- 8/8 - Ở nhà chống dịch săn SALE cực rẻ vô vàn ưu đãi Shopee - Click ngay Giảm 50% + Hoàn xu cả tháng - Click ngay để nhận ưu đãi hoàn xu Shopee cho độc giả **********! - Xin lỗi. Người va phải cô cũng ngồi xuống nhặt giúp cô. - Không sao không sao, tại tôi đi gấp quá. Tiết Ảnh xin lỗi ngước mắt lên nhưng vừa nhìn liền ngây người tại chỗ. Từ góc độ của cô, vừa vặn nhìn thấy hàng mi dài mảnh và cả chiếc cằm tinh tế của người trước mặt. Tiết Ảnh hơi mở to mắt, người này mặc đồ bác sĩ… bác sĩ của bệnh viện này đẹp trai như vậy sao? Chu Thời Uẩn cầm túi lên đưa cho cô trong lúc cô còn sững sờ, vừa đúng mực vừa xa cách lặp lại một lần: - Xin lỗi. - Không sao… Tiết Ảnh vội vàng nhận lấy. Lúc này, y tá ở cách đó không xa gọi với sang: - Bác sĩ Chu, bệnh nhân giường 101 có tình huống. Người đàn ông trước mặt khẽ gật đầu với cô, đi về cuối hành lang. Tiết Ảnh thầm líu lưỡi, trước đây cô luôn thấy trên mạng là bác sĩ nước ngoài nhiều trai đẹp, không ngờ hôm nay ở trong nước cô lại gặp một người rất đẹp, còn ở ngay bên cạnh nữa. Có điều, vị bác sĩ đó đẹp thì có đẹp, nhưng hơi thở người sống chớ lại gần cũng rất rõ ràng, loại khí chất trong trẻo lạnh lùng từ xương tủy ấy khiến cô không dám nói nhiều thêm câu nào. Trong phòng bệnh. Tô Căng Bắc ăn đồ Tiết Ảnh mang đến, hỏi: - A Ảnh, Hạ Lộ có a lô cho cậu không, cậu không nói với cô ấy là mình gặp chuyện đấy chứ? - Mình chưa nói, cậu dặn mình đừng nói mà. - Ừ, vậy thì tốt, mình sợ cô ấy lo, cậu thấy đó, giờ cô ấy đang quay phim ở tây bắc, nếu vì mình mà cô ấy cứ đòi về thì sao đây? Tô Căng Bắc nói: - Bộ phim đó tốt lắm, cô ấy không thể sơ suất được. - Đúng là vậy nhưng khi các phóng viên công bố thì cô ấy cũng biết mà. - Bên đó tín hiệu kém, cô ấy lại bận, không thấy đâu, cậu đừng nói là được. - Được rồi được rồi, nghe cậu hết. Tô Căng Bắc cười thỏa mãn, ánh mắt nhìn Tiết Ảnh rất “từ ái”. Tiết Ảnh và Hạ Lộ đều là bạn thân của cô, Tiết Ảnh là bạn học cấp ba của cô, là người ngoài showbiz. Hạ Lộ là bạn đại học của cô, là một diễn viên. Tiết Ảnh và Hạ Lộ quen biết nhau qua cô, sau đó, ba người họ tạo thành một nhóm bạn thân. Lần tai nạn giao thông này, Tô Căng Bắc không giấu được Tiết Ảnh ở ngay trong cùng thành phố nhưng vẫn có thể giấu Hạ Lộ đang đóng phim ở nơi xa. QUẢNG CÁO Nữ cảnh sát đơn thuần bảo vệ tổng giám đốc mặt lạnh, chuyện dở khóc dở cười gì đây? Bị xuyên thành nữ phụ hàng loạt tiểu thuyết cẩu huyết, Thời Sênh lạnh lùng sát phạt, nhưng có 1 người đã làm cô động lòng... - Nè, cậu nói trong điện thoại là người bị tai nạn chung với cậu là Từ Gia Vỹ? - Phải, Vỹ Vỹ nhà mình bị thương chân, thảm lắm. Tiết Ảnh liếc cô: - Chính cậu thành ra thế này rồi, rốt cuộc ai thảm hơn ai chứ. Tô Căng Bắc nhướng mày: - Chuyện này không thể so sánh được, Vỹ Vỹ bị thương tim mình đau, cậu hiểu không? - Hiểu hiểu. Tiết Ảnh lắc lắc đầu. Cô đã không còn lạ dáng vẻ này của Tô Căng Bắc nữa, từ hồi cấp ba cô ấy đã có thái độ mê đắm đối với những thứ đẹp, đặc biệt là giày cao gót, mỹ phẩm và gương mặt đàn ông. Nhưng sự mê đắm của cô ấy luôn có thời hạn, đẹp đến đâu đi nữa cô ấy cũng chỉ duy trì sự yêu thích trong một thời gian ngắn. Chẳng hạn như nửa năm trước, cô ấy còn thích ca sĩ hip hop nọ của Đài Loan mà bây giờ đã chuyển sang si mê tiểu thịt tươi mới thăng cấp Từ Gia Vỹ rồi. - Nè, Từ Gia Vỹ kia đẹp đến vậy hả? Tô Căng Bắc liếc cô, ánh mắt đó rõ ràng là đang nói “Tiết Ảnh, cậu mù à”. Tiết Ảnh ngó lơ: Bị cô lập trong chính GĐ mình, cô gai góc với thế giới nhưng lại là công chúa nhỏ của riêng anh Nàng tiếp cận hắn, sát cánh hóa giải bao vụ án, đâu ngờ thân thế và mục đích của nàng có nhiều uẩn khúc - Dù sao mình không quá thích người trông trẻ con như vậy. - Phải phải phải, vị Cao kia nhà cậu là tốt nhất. Tiết Ảnh mới kết hôn một tháng trước, đối tượng là bạn trai văn phòng mà hai người quen biết được hai năm, ngày kết hôn, Tô Căng Bắc và Hạ Lộ đều đi làm phù dâu, còn lên cả hot search. Tiết Ảnh nhắc tới chồng mới cưới cũng là vẻ mặt ngọt ngào: - Lão Cao nhà mình ở trước mặt hiệp hội nhan sắc như cậu chắc chắn là không lên nổi mặt bàn. Ôi đúng rồi, vừa nãy ở bên ngoài mình thấy một bác sĩ đẹp trai lắm, cậu thấy chưa? - Mình luôn nằm ở đây, cậu bảo mình đi đâu thấy chứ. - Ha ha, chuyện này đối với cậu mà nói đúng là tiếc nuối, à, bác sĩ kia tên gì nhỉ, hình như nghe người khác gọi anh ấy là bác sĩ Chu. Tô Căng Bắc hơi khựng lại: - Bác sĩ Chu, bác sĩ chủ trị của mình? - Hả, bác sĩ phụ trách ca của cậu họ Chu à, vậy cậu chắc gặp rồi, đẹp trai không? Tiết Ảnh cảm thấy khó mà tưởng tượng. Tô Căng Bắc sờ sờ cằm, nhủ: - Suốt ngày đeo khẩu trang, mình đúng là chưa thấy cụ thể tướng tá
anh ta ra sao.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play