Ngày 8/5/2020
“Dạo này Tik Tok đăng toàn mấy
video về cái game củ chuối này. Coi phát ngánnnnnnn”
Tôi chán nản buông điên thoại xuống,ngước nhìn cái trần nhà trắng hếu. Bỗng một suy nghĩ chợt loé lên
“Nếu nó hot như vậy hay là thử tải về hướng dẫn edit coi. Biết đâu lại kiếm được ít view trên youtube thì sao”
Nói là làm tôi bật dậy mò mò lên CHplay tải Free Fire về. Sau khi tải về xong thì tôi lên test thử ngay và luôn cho nóng. Nhưng mà đm với cái máy oppo A83 với 32gb thì tôi xin thề nó lag như cái quần đùi ấy. Gắng gượng thì tôi vẫn vô đc cái game đấy. Mỗi tội nó chậm tới mức mỗi khi chờ nó vô trận, tôi có thể xách đít đi tạp hoa mua 2 cây kem với 1 gói bim bim khoai tây. Sau khi mua về thì vô trận là vừa khít luôn. Tôi vô chơi thử được một trận thì thấy cũng không tới nỗi nào. Nên tôi quyết định bắn thêm một trận nữa. Biết đâu tôi vốn là một game thủ thiên tài bắn phát là vô đầu bắn phát là vô đầu. Sau này sẽ rạng danh khắp cái Free Fire này thì sao. Ok tôi vô cùng là hạnh phít với cái suy nghĩ đấy nên quyết định vô luôn. Vì mới chơi tôi cũng ko nghĩ nhiều. Sợ chơi một mình ma nó bắt nên tôi chọn cái team 4 vô cho nó có bạn có bè. Vâng thì với cái suy nghĩ của cô gái mới lớn cũng như tấm chiếu chưa được trải. Tôi mang theo cái quan điểm càng đông càng vui đáp ngay chỗ có hơn chục thằng nhảy. Và tôi chết ngay khi còn đang thong dong suy nghĩ nên đáp chỗ nào cho nó hợp phong thuỷ.
“ĐM”
Thôi không sao tôi có thể nhìn đồng đội bắn mà. Sau khi tôi chết thì 2 trong 3 chiếc đồng đội của tôi cũng ngủm cmnl. Chắc 2 người họ sợ tôi chết một mình sẽ buồn chăng. Tôi ung dung đưa mắt nhìn chiếc đồng đội còn lại của tôi đang bắn địch muốn sml. Tiện tay nên tôi like luôn, hơi đắn đo nhưng tôi vẫn bấm kết bạn. Mặc dù tôi biết thừa người ta sẽ không đồng ý đâu. Nhưng mà kệ, cứ thử mới biết được chứ. Sau khi liếc qua sơ bộ thì tôi đã thầm đưa ra được 1 vài đánh giá về chiếc đồng đội này của tôi.
“Mặc đồ xấu quá đi chắc là đồ Free rồi, tại tôi coi trên tik tok thấy người ta mặc đồ đẹp lắm mà”
Tôi cá với tôi bộ này 100% là hàng Free này. Tên là FriendZone và chơi nhân vật nam. Ha với kinh nghiệm yêu đương và tư vấn tình cảm suốt chục năm qua. Tôi có thể rút là kết luận là thanh niên này tầm 15 – 17 tuổi thích người ta mà người ta lại có người yêu rồi. Nên là đâm ra chán đời quyết định tìm đế game để bầu bạn đây mà. Tôi còn lạ gì mấy thanh niên này nữa. Tôi vừa nghĩ vừa tự cảm động rằng đm sao bản thân mình lại giỏi thế không biết. Mé nó nữa, đúng là em tuy ko xinh nhưng được cái thích suy diễn mà...
Nghĩ một hồi chán chê thì hết trận lúc nào ko hay. Tôi cũng thấy chán chơi game rồi ấy, nên off đi mua tà tữa và bánh tráng trộn thôi. Haizz tấm thân nhỏ bé này cũng ko muốn ăn đâu. Chẳng qua là tôi thương cô bán bánh tráng trộn nên mới mua thôi đấy. Không phải tôi ham hố gì đâu.
9/5/2020
Dạo này thất nghiệp nên tôi ở nhà suốt thôi. Nhìn đồng hồ thì 9h đến nơi rồi, tôi đang phân vân là có nên dậy ko hay là ngủ tiếp. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng thì tôi quyết định là lên game cho đỡ phải mất công suy nghĩ rồi lại phân vân mệt người lắm.
Lên game thì thật bất nhờ cậu bạn FriendZone kia đã đồng ý kết bạn với tôi và đang trong trận
“Ôi dồi ôi người bạn đầu tiên của lòng tôi”
Tôi phi vội đi đánh răng rửa mặt rồi cắm cái tai nghe vô chờ cậu bạn đấy ra để chơi cùng
Chờ chán chê mê mỏi thì cậu bạn đó cũng chịu ra. Tôi liền xin vào để hello cậu ấy phát. Vừa vào chưa để tôi kịp ú ớ câu nào, cậu ấy bấm vô ngay và luôn.
“ừmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm…”
Thôi kệ, dù gì tôi vô game cũng để chơi chứ đâu phải để nói chuyện. Lần này, tôi tự cảm nhận là tôi khôn hơn mấy lần trước. Tôi chọn lẽo đẽo bám đít cậu bạn đấy thay vì xông pha như một con dở người giống hôm qua. Cậu bạn này hình như cũng biết được cái trình độ bắn ngu hơn chữ ngu của tôi. Nên chọn chỗ xa lắc xa lơ ko có ma nào thèm nhảy.
“Ok, xem như cậu biết điều”
Vừa đáp xuống tôi liền lon ton đi lụm đồ, không cần biết cậu bạn đấy có đi theo tôi hay không. Lụm chán chê mê mỏi thì tôi cũng phải quay lại dòm xem cậu bạn đấy đang ở đâu. Chứ nếu vứt tôi ở đấy địch nó tới mlem tôi thì sao. Tôi còn yêu đời lắm. Sau khi dòm lại thì thấy cậu bạn đấy cũng không ở xa tôi lắm. Chả hiểu sao trong lòng lại thấy vui vui. Lúc đó tôi cũng chả hiểu tôi nghĩ cái đếch gì mà lại bật mic lên.
“Hello cậu”
“…..”
Haizz chắc cậu bạn này không mic rồi, tôi nghĩ ngợi một hồi rồi cũng tính đưa tay tắt mic đi
“Chào em”
Wtf, eo ưi giọng hay thật sự. Đúng chất giọng đàn ông mà tôi thích. Vừa dịu dàng vừa dễ nghe. Tôi biết yêu rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii. Ơ ơ mà từ từ đã, nãy cậu bạn đấy mới gọi tôi là gì ấy nhỉ??? Em á……
“Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà gọi tôi bằng em nghe ngọt xớt thế”
Đồng ý là tôi rất thích giọng cậu bạn này đấy. Nhưng tôi ghét ai gọi tôi bằng em lắm ahhhhh
“Anh 25 tuổi rồi em bao nhiêu???”
“Dạ cháu chào chú”
“Em bao nhiêu tuổi rồi mà gọi anh bằng chú nghe già thế”
“Dạ 19”
“….”
Cậu bạn này hình như bị sốc rồi.
Bật mí với mọi người một chút: Đó là cậu bạn trên chính là bạn Hải á.Sau này khi yêu nhau được hơn năm thì bạn Hải mới thú thật với tôi là. Lúc tôi gọi bạn ấy bằng chú. Bạn ấy dỗi lắm luôn, cảm nhận như bạn ấy già đi chục tuổi. Sắp được lên trển ngắm gà khoả thân với chuối xanh rồi
“Thôi em thích gọi như thế nào cũng được”
“Dạ chú”
Tôi ngoan ngoãn nghe lời. Dạ một câu rõ to và rành mạch
“Cháu tên gì”
“Dạ Lâm Anh, còn chú ạ???”
“Hải quay xe”
“Chú đừng có mồm điêu, cháu không tin đâu”
“Ơ hay, chú nói thật mà”
“Thật ko đó”
Tôi nửa tin nửa ngờ hỏi ngược lại
“Thật 100% chú mồm điêu cháu làm gì”
Sau đó, bạn Hải hỏi tôi về nơi ở gia đình bố mẹ. Hỏi kỹ lắm luôn ấy. Đương nhiên bạn Hải hỏi tôi xong thì tôi cũng phải hỏi ngược lại chứ. Nhưng tôi sẽ không viết ở đây đâu. Nhỡ mí người biết chỗ bạn Hải ở. Rồi qua bắt bạn ấy đi thì sao. Bạn Hải của tôi dễ tin người lắm luôn ấy. Mí người bắt bạn ấy đi thì tôi ở với ai.
“Cho anh xin facebook của em đi”
“Cháu không chơi facebook ạ”
Thật ra là tôi mồm điêu đấy. Tại tôi ghét nhất là con trai mới gặp đã xin thông tin liên hệ của tôi. Tôi cứ có cảm giác là họ không đàng hoàng ấy. Haizz viết đến đây tôi bỗng cảm thấy có lỗi với bé Hải nhỏ bé của tôi thực sự.
“À vậy thôi….”
Tôi tin là bạn Hải đủ thông minh để biết là tôi không muốn cho bạn ấy facebook. Mà bạn ấy là kiểu người “không cho thì thôi người ta cũng chả thèm”. Vâng nó là vậy đấy
“Uầy sao chú bắn hay vậy”
Tôi tơn tơn hỏi khi thấy bạn ấy bắn gục mấy thằng địch.
“Có hay gì đâu, lại loot đồ này”
“Dạ”
“Nhưng mà chú chơi lâu chưa vậy”
……
“Mới chơi được 10 ngày thôi”
“Vậy á, vậy chú cứ đi theo cháu. Có gì cháu chỉ chú chơi cho”
“Ok vậy đặt hết lòng tin vào cháu đấy”
Tôi tí tơn khoe là có đủ khả năng để chỉ bạn Hải chơi. Trong khi chưa xét về trình độ. Chỉ xét về thời gian chơi thôi thì bạn Hải cũng chơi hơn tôi được 8 ngày rồi. Tôi cũng chả hiểu sao tôi lại ngu ngơ như vậy luôn chứ
Tôi với bạn Hải chơi đâu đó 4 hay 5 trận ấy. Đa phần là bạn ấy bắn xong kêu tôi ra loot đồ. Tôi phải thừa nhận là càng chơi với bạn ấy tôi càng có cảm tình. Chắc là tại vì cái giọng quá ư là mlem của bạn ấy chăng… Thôi bỏ đi,
cái vấn đề hiện tại là tôi rất rất rất muốn xin info của bạn ấy ahhhhh huhu. Tại sao hồi nãy bạn ấy xin face tôi còn chảnh chó không cho chứ. Húi hận quá đi huhu. Và cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn.
“Chú có việc, hết trận này chú off nhé”
“Dạ vâng”
“Có gì mai chú với cháu chơi nhé”
“Dạ”
Bạn Hải à, sao bạn không xin face của tui lần nữa. Bạn chỉ cần mở miệng một cái thôi mà huhu. Haizzz sau khi bạn ấy off thì tôi cũng off luôn. Chung quy lại là ngày hôm đó tôi rất vui. Ngủ cũng rất là ngon
10/5/2020
Sáng nay tôi dậy rất là sớm. Lên game thì thấy bạn Hải off 5 tiếng trước. Wtf bây giờ là 7h off 5 tiếng trước tức là bạn ấy ngủ lúc 2h….
“Không lẽ chú chơi với gái….”
Tôi vừa nghĩ vừa tức, mặc dù tôi có phải cái gì của người ta đâu.
“Dẹppppppppppppppppppppppppppppppp”
Tôi vứt cái điện thoại lên giường rồi lết ra mò tủ lạnh coi có gì ăn được không. Chứ đói quá rồi. Tôi nấu nước lên pha ly mì tôm cung đình thêm quả trứng ốp la nữa. Chờ mì nở, nên tiện tôi vô đánh răng rửa mặt luôn. Sau khi xong xuôi tôi cầm cái laptop quèn lên mở năm anh em siu nhân xem. Tôi đùa đấy, lớn từng này rồi ai lại coi cái đó chứ. Tôi coi Tom và Jerry cơ, thật sự là tôi thích con chuột trắng lắm ấy. Nó dễ thương kinh khủng, vừa coi tôi vừa ăn. Ăn no rồi thì tôi mới liếc đồng hồ. Mới có 8 rưỡi….. đi ngủ vậy. Nói là làm, tôi leo lên giường đánh một giấc no say tới 1h.
“Ngủ ngon thật”
Tôi với tay lấy cái điện thoại coi giờ. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi thì tôi quyết định lên game ngó xíu coi bạn Hải có ở trên đó hay không. Và đúng như tôi nghĩ bạn ấy đang trong trận. Có nên đợi không taaaaaaaaaaaaaaaaa.
“Đương nhiên là phải đợi rồi”
Tôi nhớ bạn ấy ahhhhhhhh. Nói là làm nên tôi ngồi đợi.
Lần 1: Đảo quân sự
Lần 2: Đảo quân sự
Lần 3: Online
Huhu giờ mới xong trận, tôi chờ muốn héo mòn luôn rồi này. Nhưng chưa kịp xin vào thì…
“Người chơi đang trong trận”
“Wtf bạn Hải không thấy tôi à, hay là do bạn ấy không muốn chơi với tôi nữa”
Thôi vậy, dù gì tôi với bạn ấy cũng mới gặp. Không thân quen gì, bạn ấy quen được bạn mới quên tôi thì cũng là chuyện dễ hiểu. Tôi tự an ủi bản thân như vậy. Cũng lỡ onl rồi nên tôi coi có nhiệm vụ gì không tiện làm luôn. Tôi ngó qua thấy một cái nhiệm vụ giết 5 mạng người bằng súng máy
“Hỏi chấm súng máy, súng máy là súng gì trời”
Vì là một game thủ chân chính nên tôi phải tìm ra cây súng máy là cây súng quần đùi gì. Để hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng tìm mãi vẫn không có cây súng nào đề hai chữ “súng máy” cho tôi làm nhiệm vụ hết. Thôi được rồi, sau một
hồi suy nghĩ. Tôi quyết định bỏ hết liêm sỉ nhắn cho bạn Hải cái tin
“Chú ơi”
“Súng máy là súng gì vậy chú”
“Cháu có nhiệm vụ giết 5 mạng người bằng súng máy ấy”
“Nhưng cháu không biết súng máy là súng gì hết”
Thật ra là tôi muốn kiếm cớ để nhắn tin cho bạn ấy thôi. Chứ không có lí do gì mà nhắn thì mất giá lắm huhu. Nhắn xong tôi chờ hoài không thấy bạn ấy ra. Nên tôi off luôn….
“Nhớ bạn ấy ahhhhhhhhh”
Để vơi bớt nỗi nhớ nên tôi quyết định lấy xe zìn zìn đi mua ly trà sữa matcha trân châu trắng. Với hộp bánh mì nướng muối ớt nhiều xúc xích và chà bông. Nói nhỏ cho mí người nghe cái nì. Đó là mấy cô mấy chú bán đồ ăn vặt
ở gần chỗ tôi quen cái mặt thớt của tôi luôn rồi. Không phải do tôi ăn nhiều nên mấy cô mấy chú đó nhớ đâu. Chắc chắn là vì tôi dễ thương quá nên để lại trong lòng cô chú ấy “ấn tượng khó phai “á hí hí
Khi tới chỗ mua bánh mì nướng. Thì bác bán bánh hỏi tôi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play