[Country] Kiếp Này Yên Bình Mà Sống
chap1: trc khi xuyên không
----tác giả----
tui là tác giả đây!
nói trc là vì truyện này đc lấy lý tưởng từ nhiều nguồn nên nếu trùng chỗ nào thì xl ạ !!😥😥
----tác giả----
để khai chương tác phẩm mới tui sẽ tặng cho cái ảnh nà :))!!
----tác giả----
nhớ ủng hộ tui nha :33
----tác giả----
h vô truyện nào!!
----tác giả----
đây là suy nghĩ //
----tác giả----
các hành động, chú thích, biểu cảm là **
----tác giả----
chuyền âm với nói trong tiềm thức thì là cái này ""
----tác giả----
giờ vô típ nào! :33
Việt Nam
*ra khỏi giường rồi vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân*
Việt Nam
*đi ra khỏi phòng*
Việt Nam
chào buổi sáng mn!
Việt Nam
hôm nay em dậy sớm đó! ngạc nhiên không? 😊😊😁😀
Việt Nam
*bước xuống cầu thang*
Việt Nam
con chào buổi sáng! cha!
Việt Nam
hì chào anh que! anh cộng!
Việt Nam
*chạy đến quyển lịch treo trên tường*
Việt Nam
hôm nay là tết âm lịch ó!! °v° anh phải nấu đồ ăn cho em đấy nhá!😁😁
Việt Nam
*chạy vào nhà bếp*
trong tủ lạnh có rau, thịt, củ quả, ..v..v..
Việt Nam
*cậu lấy một cái bánh mì ra rồi cho thịt, rau và đầy đủ gia vị vào*
Việt Nam
ùm..* cắn một miếng bánh mì*
Việt Nam
bánh mì kẹp buổi sáng vẫn là ngon nhất!!😋
Việt Nam
anh hai có ăn không em làm cho?
Việt Nam
mấy năm nay tay nghề của em tăng lên không ít đâu đó!! 😀😀
nó đã như vậy rất lâu rồi
dù không biết mình đang chờ thứ gì..
lại chứng kiến cảnh ông ấy bị hơn trăm ngòi đạn bắn vào người
ảnh tham gia vào phát xít
cũng ngày ấy anh hai của cậu. Việt Minh lên làm chủ nước
tại sao anh lại bắn chết anh cộng?
chúng ta luôn luôn là gia đình mà đúng không?
mọi người đang tranh luận về việc cậu sẽ làm chủ nước
-boss! ngài sẽ trở về đúng không?-
-ừ, lúc đó chúng ta hãy cùng đón tết nhé!-
-và cả vườn hoa hướng dương nữa-
-nốt hôm nay là mình được gặp rồi! vui quá!-
Boss? Boss??!!!!! ngài đừng vậy mà? BOSSSSSSS...!!!!!!
.. à anh là phát xít mà nhỉ?.
-tại sao anh lại làm như vậy?-
-..khụ!! ..anh..xi..n.lỗ..i!-
đúng vậy! ba Que chết rồi!
nhưng không phải cậu hay phe cậu giết..
mà là do anh đỡ đạn cho cậu
.. giống hệt như cách ba làm năm ấy
-hãy sống! và giúp đất nước chúng ta lớn mạnh!-
.. đó là điều anh ấy nói trc khi chết
bằng hữu cùng chiến hữu tri kỷ cũng đã dần ngã xuống
chap2: Tự tử
Việt Nam
*đang làm việc tại thư phòng*
Việt Nam
/nhân tài kế nhiệm nước đã được huấn luyện xong/
Việt Nam
/việc năm nay cũng xử lý xong hết rồi!/
Việt Nam
/còn lại thì để cho người kia làm tiếp thôi :)/
cậu đứng dậy rời khỏi thư phòng
quay lại căn phòng thức dậy mỗi sáng
từng tràn đầy hạnh phúc giờ đã bám bụi
đồ đạc cũng đã cũ đến muốn hỏng
nhưng cậu vẫn không thay hay dọn dẹp nhà cửa
không phải vì cậu lười nhác hay bừa bộn gì đâu
tất cả mọi thứ ở đây đều được "họ" sử dụng và chạm vào
nhà thì cũng toàn Đại Nam, anh Cộng và Ba Que dọn thôi!
và cậu cũng chẳng muốn thay đổi quy luật của nó
dù sao hơn 300 năm nay cũng chẳng có ai đến nhà cả
Việt Nam
những kỉ niệm đẹp đẽ đó..*đỏ mắt*
Việt Nam
hức...h...* khóc *
chẳng còn gì có thể níu kéo cậu cả
nhìn quanh nhà lại một lần cuối
nhưng lần này không hề có ba Que, cộng hay bất cứ ai đỡ cậu cả
Việt Nam
/kiếp sau ta ước mình đc trở thành cường giả hộ mệnh cho những người thân thương/
Việt Nam
/sẽ có thể giết bất cứ ai làm hại đến họ/
Việt Nam
/và muốn bàn tay nhuốm máu này/
Việt Nam
/có thể an bình một chút/
Việt Nam
/ngủ một giấc thật dài/
Việt Nam
/chơi bời như những đứa trẻ bình thường bên cạnh gia đình/
Việt Nam
/và thực hiện điều mình mong muốn/
Việt Nam
/không phải luyến tiếc thứ gì nữa/
Việt Nam
/không một ai phải chết vì chiến tranh nữa/
Việt Nam
/an bình mà sống/
Việt Nam
/an tâm mỗi ngày/
nhân vật phụ
mong muốn của cậu đã được chấp thuận
nhân vật phụ
chúc cậu đạt được những gì đáng được nhận
nhân vật phụ
dù sao sau tất cả
nhân vật phụ
cũng đều do tôi mà ra...
chap3: xuyên không
năm nay ở thế giới này cậu đã được 14 tuổi
các bạn thắc mắc vì sao lại là 14 tuổi ở đây ư?
là vì thân xác, trí tuệ, sức mạnh lẫn ký ức đều đc cậu mang theo sau khi tái sinh ở thế giới mới
nhưng phải đến 14 tuổi tất cả những thứ đó mới hồi phục hoàn toàn
Việt Nam
/ năm nay mình 12 tuổi rồi/
Việt Nam
/mik đã lấy được toàn bộ tất cả mọi thứ trừ vật chất và sẹo trên người cũng đã không còn/
Đại Nam
con làm gì ở đó vậy? chúng ta mau đi thôi!
Việt Nam
vâng! * nói vọng lại*
Việt Nam
/đúng rồi! ở đây chưa có ai phải chết cả cũng chưa có chiến tranh/
Việt Nam
/mik đã trở thành một đứa trẻ bình thường rồi/
Việt Nam
/đc hạnh phúc với người thân và gia đình!/
Việt Nam
/kiếp này! mình nhất định sẽ bảo vệ họ!/
----tác giả----
Lưu ý là nam mới lấy lại được ký ức nên chưa quen nhá
Việt Nam
/mình nhớ không nhầm../
Việt Nam
/thì ngoài mấy cái bộ sáng màu này thì vẫn còn vài bộ tối/
Việt Nam
/nhưng mà../ *cười nham hiểm*
Việt Nam
*trc tiên vẫn phải làm như thường lệ đã*
----tác giả----
lấy mỗi bộ đồ thôi
cậu điều chỉnh cảm xúc của mình cho hợp lý
kiếp trước sau khi gia đình chết cậu đã bắt đầu tự tạo cho mình một lớp mặt nạ rồi
Việt Nam
xong ! *giọng vui tươi*
Việt Nam
*mở cửa đi ra ngoài*
Việt Nam
chào buổi sáng, cha!
Đại Nam
ừm *cười hiền hậu*
Việt Nam
/nụ cười ấy.. đã rất lâu rồi mới đc gặp lại../
ba Que
ê rùa! mày làm gì mà dậy sớm thế? bình thường gọi mãi mới chịu xuống cơ mà! *chọc ghẹo*
Việt Nam
/đây là.. anh hai ngoài lạnh trong nóng đây mà../
Việt Cộng
ba Que!!! ra đây phụ bê đồ ăn mau lên * gọi vang từ phòng bếp*
ba Que
em biết rồi! *chạy vô*
Việt Nam
*mỉm cười*/ đúng là chỉ có gia đình mình mới có thể khiến tâm mình giao động/
khung cảnh lúc này ấm áp đến kì lạ
đã bao lâu rồi cậu mới đc thấy lại?
nhưng thứ duy nhất cậu đã nghĩ tại kiếp này. là nhất định phải bảo vệ tất cả những người thân yêu của mình!!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play