Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Khi Em Mỉn Cười

Chap 1

Chap 1
Trần Kim Dương
Trần Kim Dương
[ Dao Dao , mình lại chia tay với Khải Giai rồi. ]
Đồng Dao vừa mở Wechat ra, thấy tin nhắn mà bạn thân Kim Dương gửi tới, đầu tiên cô sửng sốt ba giây, sau đó đưa tay mò lấy túi bánh bích quy trên bàn nhét vào miệng tìm kiếm cảm giác an ủi, suy nghĩ một lát rồi nhắn lại:
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
"Vì sao chia tay ?"
Trần Kim Dương
Trần Kim Dương
[ Trèo cao không tới ]
Bốn chữ chữ ngắn gọn xuất hiện trước mắt, Đồng Dao nhìn chằm chằm vào nó một lúc lâu, sau đó liền
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
'Ồ'
một tiếng, rồi mới nhớ ra, mình có ồ bao nhiêu lần thì người ở bên kia điện thoại cũng nghe thấy.—————————-
Ngả Giai- bạn trai Kim Dương là một game thủ chuyên nghiệp trong Liên Minh Huyền Thoại, cũng chính là “tuyển thủ thể thao điện tử” trong miệng mọi người. Kể từ khi các quốc gia chính thức công nhận thể thao điện tử là một môn thể thao thì tuyển thủ thể thao điện tử bất kể đãi ngộ hay là danh tiếng đều cao thêm một bậc. Tuy rằng thực tế thì đại đa số các tuyển thủ đều là những thanh thiếu niên nghiện Internet với tư tưởng hết sức đơn thuần rằng chỉ cần có máy tính là có thể sống hạnh phúc an nhiên qua ngày. Nhưng nếu bàn chuyện yêu đương cùng bọn họ thì chẳng khác gì hẹn hò cùng với minh tinh. ‘….. Nếu biết trước thì đã không đồng ý với cái tên nghiện mạng kia.’ Đồng Dao lại lấy miếng bánh bích-quy nhét vào miệng, đại khái là vì không biết đến bao giờ bạn thân mới từ trạng thái nóng giận bình ổn trở lại, cho nên cô dứt khoát nhấn vào biểu tượng Liên Minh Huyền Thoại trên màn hình máy tính đặt trên bàn. Trên màn hình đều là chữ Hàn, gần đây cô đều chơi ở server Hàn, bởi vì ngành thể thao điện tử ở Hàn Quốc phát triển rất mạnh, cho nên dưới tác động của hiệu ứng kéo theo thì cao thủ ở server Hàn cũng nhiều hơn, vì thế mà các tuyển thủ có chút đẳng cấp đều tới server Hàn. Đồng Dao cũng từng gặp qua vài người. Đăng nhập vào trò chơi, còn chưa chính thức bắt đầu xếp hàng để chờ xếp đối thủ, trên góc màn hình nền nhảy ra một khung đối thoại, là một ID tiếng Anh, Đồng Dao hơi nheo mắt lại chờ xem người này nói gì, không ngờ người bên kia đã nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề. [ hi, friend. Would you like come to China play game?] (chú ý: mọi sai sót về tiếng Anh đều là chủ ý của tác giả, không phải do lỗi đánh chữ)
Xin chào người anh em. Bạn có muốn đến Trung Quốc làm game thủ hay không? —
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
Wo shi zhongguo ren (tôi là người Trung Quốc)]
Người bên kia trầm mặc 3 giây, sau đó trên màn hình liền xuất hiện một tràng dài—
Hahahahahaha—- [ni. da de bu cuo ( cậu chơi game cũng không tồi) duo da le (bao tuổi rồi), yaobuyao lai da zhiye ( vậy có muốn là tuyển thủ game hay không)? wo shi ZGDX zhan dui de (tôi đến từ đội Telecom China ZDGX).]
Đồng Dao nhìn chằm chằm vào bốn chữ trên màn hình thật lâu, nửa ngày mới ‘
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
A’
lên một tiếng, mẹ Đồng Dao đang làm cá ở phòng bếp ngay bên cạnh hoảng sợ, cầm theo dao thái vọt vào:
Mẹ + Ba Dao
Mẹ + Ba Dao
"Làm sao, làm sao? Có con gián?”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
"Mẹ, có người tìm con đi làm tuyển thủ game.”
Đồng Dao chỉ tay vào màn hình máy tính, nói “là một đội rất có danh tiếng, được Telecom Trung Quốc tài trợ, trụ sở chính tại Thượng Hải”
Mẹ + Ba Dao
Mẹ + Ba Dao
Mẹ Đồng “Ồ” lên một tiếng, không biểu hiện ra bất cứ cảm xúc nào “Cuối tuần trước mẹ cũng nhận được điện thoại nói rằng khi mua cá ở siêu thị trúng được một chiếc xe Rolls Royce.”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao: “…”
Mẹ + Ba Dao
Mẹ + Ba Dao
Con cứ như thế bị lừa? Còn chơi game không đọc sách? Cả ngày ôm lấy cái máy tính, đã làm xong bài chưa?”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
Đại học năm nhất làm gì có bài tập nghỉ hè…” Đồng Dao vừa giải thích vừa nghiêng đầu nhìn màn hình, liền sửng sốt “Họ nói lương một năm sáu mươi vạn (about 210 triệu VNĐ), tham gia thi đấu thì sẽ có thêm, nếu không hài lòng thì có thể đề xuất.”
Mẹ + Ba Dao
Mẹ + Ba Dao
…” mẹ Đồng nói “Con mau cho người ta phương thức liên lạc.”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
"Không phải nói rằng đó là kẻ lừa đảo hay sao?”
Mẹ + Ba Dao
Mẹ + Ba Dao
"Kẻ lừa đảo sẽ nói sáu trăm vạn.”
Mẹ + Ba Dao
Mẹ + Ba Dao
“Có khả năng đây không phải là một kẻ lừa đảo thích phô trương.”
Mẹ + Ba Dao
Mẹ + Ba Dao
“Cho kẻ lừa đảo số điện thoại của con thì con cũng chẳng mất đi miếng thịt nào.”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
"Không phải mẹ bảo muốn con đọc sách hay sao?”
Mẹ + Ba Dao
Mẹ + Ba Dao
“Tạm nghỉ học, kiếm xong sáu mươi vạn lại quay về học tiếp’, Mẹ Đồng vung chiếc dao trong tay, ‘Mau cho anh ta số điện thoại.”
Dường như chỉ cần Đồng Dao dám nói không thì ngay giây tiếp theo chiếc dao kia sẽ yên vị mà nằm ở trên gáy cô, Đồng Dao lắc lắc đầu suy nghĩ, sau đó lại gõ lên máy tính một hàng chữ.
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
[Sorry, wo se nvde (xin lỗi, tôi là nữ) dabuliao LPL (không đánh LPL được) ]
LPL là tên viết tắt của league Liên Minh Huyền Thoại khu vực Trung Quốc, toàn bộ cuộc thi có mười hai đội, ZGDX là đội đứng top đầu, có rất nhiều tuyển thủ ngôi sao, fan trong ngoài nước chiếm số lượng lớn —— so với bạn trai của Kim Dương. Ô, không phải, là bạn trai cũ Ngả Giai ở đội YQCB thì lợi hại hơn một chút.
Đồng Dao cũng rất thích đội ngũ này, những trận đấu nào có bọn họ cô cũng đều chú ý.
Lúc đầu khi thấy người ở đội ngũ này đến liên hệ với cô, cô rất vui vẻ. Hiện tại thì lại có một vấn đề, mà vấn đề là—— Cô là nữ. Ngoại trừ năm ngoái khu vực Bắc Mỹ đã có một nữ tuyển thủ tham gia thi đấu, nhưng nhìn vào tất cả các giải thi đấu trên toàn thế giới, hầu như còn chưa thấy có một nữ game thủ thứ hai đứng ở trên vũ đài chói mắt kia—- khu vực Bắc Mỹ làm như vậy đã tạo nên một chấn động nhỏ.
Đồng Dao vuốt vuốt mặt nhìn phía khung chat đối diện, phát hiện đối phương vẫn chưa đáp lại, cô cũng biết là có khi không có câu tiếp theo, trong lòng liền có cảm giác không rõ là thất vọng hay là cái gì khác. Bỗng nhiên cũng không có tâm trạng chơi game. Cô đang chuẩn bị tắt khung đối thoại thì bỗng thấy người kia nhắn tin.
[Girls is OK. Xiao jiejie (chị gái nhỏ), lai gao ge daoxinwenba (vậy thì cùng làm một cơn địa chấn thật lớn đi)!]
“…”
Dựa vào tâm lý lạc quan “dù là kẻ lừa đảo tốt hay xấu nhưng khiến lão nương vui vẻ lão nương đều thích”. Đồng Dao gửi số điện thoại của mình cho đối phương, sau đó thoát khỏi trò chơi.
Sau đấy cô liền phát hiện cô sắp tự bạo vì số tin nhắn của bạn thân. [Anh ta chỉ biết chơi trò chơi, có mà chơi cái rắm ấy, trò chơi so với bạn gái còn quan trọng hơn. Mình nói hôm nay tâm trạng hôm nay của mình không tốt, cậu đoán xem anh ta nói như thế nào. Anh ta nói, anh ta huấn luyện thi đấu thua, tâm trạng cũng không tốt, (mặt khóc lóc).] [Mình nói mình muốn gặp anh ta, anh ta nói được thôi vợ yêu, tối nay anh sẽ phát trực tiếp, em đến xem đi, nhân tiện gửi cả cá viên đến cho anh (*là quà mà người xem sẽ gửi cho người đang phát trực tiếp) (mặt cười).] [Mình nói mình đi học mệt quá, anh ta nói anh ta chơi game cũng rất mệt.] [Thật là tức chết mình! Cậu nói thử xem, hôm qua mình thấy anh ta mặc một bộ quần áo mà mình chưa thấy bao giờ, trông rất được, nhìn là biết không phải là thẩm mĩ đàn ông, mình hỏi anh ta làm sao có bộ quần áo này, anh ta nói là fan đưa! A a a là fan nữ tặng! Người như vậy mà cũng có fan nữ— mình làm sao có thể nói áo này mặc đẹp, tất nhiên là phải nói xấu muốn chết, kết quả là anh ta lại nói tấm lòng của fan, mặc một chút để biểu thị lòng cảm ơn. Con mẹ nó! Tấm lòng của fan là tâm ý, tấm lòng của mình là cứt chó à?!] [Mình chịu đủ cái loại này rồi, mệt tâm.] [Khó khăn lắm mới có một buổi nghỉ huấn luyện, muốn cùng anh ta đi ra ngoài ăn cơm anh ta cũng không muốn…..nằng nặc đòi ở trong Trung tâm tự huấn luyện. Mình thấy cũng cảm động, một thanh niên cố gắng như vậy mà sao vẫn chưa đoạt quán quân. Lão thiên gia, chắc chắn mắt ông mọc ở sau mông!] [Anh ta còn yêu bàn phím hơn cả yêu mình, quan trọng là cái bàn phím kia là do mình tặng.] [Mỗi lần hẹn hò đều nói về trò chơi, chơi thì thôi đi nhưng anh ta còn dám chê đồ ăn mình làm, làm ơn, con gái chỉ cần xinh xắn đáng yêu là tốt rồi, nếu trên thế giới vừa có người dễ thương lại biết chơi game, vậy thì tại sao lại xuất hiện cái sinh vật nghiện game như bọn họ?] [Thật là tức chết mình.] Đồng Dao vừa xem vừa cười như điên. Cười mãi cuối cùng cô cũng hơi ngượng, lười biếng gõ một hàng vào khung chat:
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
‘Tớ mời cậu đi ăn tiệc, vui vẻ hơn chưa?’ Sau đó, phía bên kia liền nhảy ra một hàng chữ—–
[Dao Dao, nếu là cậu, cậu có chọn yêu đương cùng với tuyển thủ game hay không?]
Đồng Dao đánh một nửa câu liền dừng lại, suy nghĩ một chút, lại xóa toàn bộ, sau đó cô liền im lặng, rồi giống như suy nghĩ đến cái gì, thu lại nụ cười trên khóe môi, cô đánh một hàng chữ—-
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
[Nếu là mình, mình sẽ không yêu đương cùng tuyển thủ. Đã có sự nhẫn nại như vậy mà không để dành để thi vào Bắc Đại hay Thanh Hoa thì thật đáng tiếc]
End
NovelToon

Chap 2

Chap 2
Tục ngữ có nói: Đã thi đấu điện tử thì không thể yêu đương. Đồng Dao đã ý thức rõ điểm này ngay từ khi mới bắt đầu tiếp xúc với trò chơi. Đồng Dao còn nhớ mang máng, hình như lí do mình chơi Liên Minh Huyền Thoại cực kì đơn giản – mà có lẽ cũng là lí do của đa số các cô gái khi chơi game – đơn giản là vì cô trầm mê một người, mà người này lại trầm mê trò chơi. Vào kì nghỉ hè kia, tuy rằng nhà hai người ở cách vách, khoảng cách chỉ có một hành lang, gần như vậy, thế nhưng đến khi kì nghỉ đã qua hơn nửa, cô mới chợt phát hiện ra hình như mình và người kia cũng không kịp nói với nhau mấy câu…. Vì thế, vào một ngày nào đó, cô gõ cửa căn nhà hàng xóm, liền phát hiện cái tên mình thích kia đang điên cuồng nhấn bàn phím, Đồng Dao nói chuyện với người kia, anh ta cũng chỉ hờ hững đáp lại, vì thế cô liền vòng sang bên cạnh chiếc máy tính, nhìn anh ta thi triển một loạt các kĩ năng, thừa dịp lúc anh ta không chú ý liền đưa tay ấn ”D”– Người thanh niên hoảng hốt kêu lên “A a a a”.
Ở giữa màn hình, một nhân vật mà người thanh niên đang điều khiển bỗng ‘Oành’ một tiếng nhảy ra bên ngoài một đoạn, rơi vào một đống màu đỏ đen, sau đó màn hình đang màu sắc sặc sỡ bỗng biến thành hai màu đen trắng.
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
haha
Xấu hổ quá, bạn gái nghịch ngợm.]
Đồng Dao cười đến mức hai mắt híp lại thành một đường thẳng, vươn tay chọc chọc gương mặt đầy bất mãn giận mà không dám phát tác của cậu thiếu niên, nói chậm rãi:
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
Anh Giản Dương bạn chơi vui vẻ như vậy, có nên chỉ dạy cho tớ một chút, chúng ta cùng nhau chơi nha.”
Giản Dương_sunflower
Giản Dương_sunflower
“Hả?” chàng trai tên là Giản Dương quay đầu sang “Cậu cũng muốn à?”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
“Đúng vậy.” Đồng Dao duỗi thẳng thắt lưng, miệng mỉm cười.
Đến tận bây giờ Đồng Dao vẫn còn nhớ rõ về mặt bất đắc dĩ của Giản Dương khi thoát khỏi trò chơi, sau đó dùng tên của Đồng Dao lập một tài khoản mới, anh ta cực kỳ không tình nguyện dịch chuyển cái mông để nhường chỗ cho Đồng Dao, đứng sau lưng cô hết sức ôn hòa và kiên nhẫn giải thích trò chơi. —– “Đó là một trò chơi đấu trường trận chiến trực tiếp, trên bản đồ chia làm 3 con đường, cậu phải nhớ kỹ phá hủy tất cả các trụ qua ba con đường này, sau đó phá hủy nhà chính của đối phương thì thắng.” Trò chơi chuyển sang phần chọn nhân vật—-
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
“Em nên chọn cái nào? Chọn cái đẹp hơn thì có được hay không?”
Giản Dương_sunflower
Giản Dương_sunflower
“Đừng đừng đừng cậu đừng chọn linh tinh, ai nha, cậu chọn nhân vật Hỗ trợ đi — thấy cái tên mặc khôi giáp màu xanh kia hay không, chọn anh ta đi.”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
“Nhưng mà xấu lắm.”
Giản Dương_sunflower
Giản Dương_sunflower
‘Em xinh đẹp là được rồi’
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
“…. Anh cái gì cũng có thể nói, vậy Hỗ trợ là cái gì?”
“Trò chơi này không chỉ chia ra làm 3 con đường đâu mà có 5 nhân vật di chuyển trên con đường khác nhau khác nhau, một người di chuyển ở khu vực rừng đánh quái thăng cấp di chuyển liên tục gọi là khu vực ‘đi rừng’, Một người đi một mình ở con đường phía trên kia gọi là ‘đường trên’, một người ở con đường trung tâm gọi là ‘đường giữa’, còn con đường ở phía dưới _______”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
Là ‘đường dưới’ phải không?’
Giản Dương_sunflower
Giản Dương_sunflower
“Gọi là ADC!”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
“… …”
“Bình thường đường dưới có hai người chơi đi cùng với nhau, bởi vì ADC – Xạ thủ đảm nhiệm nhiệm vụ phát ra vị trí chủ yếu của cả đội, cho nên giai đoạn ban đầu (*) rất quan trọng, nên cần có người bảo vệ, chính là tướng Hỗ trợ.” “Nghe có vẻ như là không có chuyện gì phải làm, có phải chơi ở vị trí Hỗ trợ là có thể treo một chút để lướt Weibo hay không?” “Rốt cuộc là trong đầu cậu nghĩ cái gì vậy, cậu không thấy khu vực đánh quái là một màu đen hay sao? Hỗ trợ chính là đôi mắt của cả đội, sử dụng trang bị của bản thân để chiếu sáng cho toàn đội_____” “Sao lại phiền phức như vậy, vậy có vị trí nào không cần chạy qua chạy lại, chỉ cần nổ tung một phát, cảm giác tồn tại rất mạnh, lại không cần cùng người khác chen chúc trên một con đường, tránh cho bị mắng cản trở người khác?”
Giản Dương_sunflower
Giản Dương_sunflower
“Có đấy!” Giản Dương bĩu môi, chỉ vào chính giữa màn hình ‘Đường giữa’.
Vì thế, Đồng Dao liền trở thành một người chơi ở vị trí đường giữa. Giản Dương là một người đi rừng. Mỗi khi hai người bọn họ chơi cùng với nhau, Giản Dương đi rừng cũng giống như chơi ở vị trí giữa, mặc kệ hai đường khác gửi thư xin cầu cứu điên cuồng, anh ta đều siêng năng lúc ẩn lúc hiện tại vị trí đường giữa, quấy rầy đối thủ, tạo ra lợi thế cho Đồng Dao. ______ Giản Dương gọi cái này là ‘Liên động Giữa Rừng’. Sau khi Đồng Dao đã hiểu được một chút, liền bày tỏ, cái này không gọi là ‘Liên động Giữa Rừng’ mà phải gọi là ‘bước cơ bản khi mang theo bạn gái chơi game’. Khi mới bắt đầu chơi game, Đồng Dao luôn phải nhờ cậy Giản Dương chạy sang giúp cô, chỉ cần Giản Dương bỏ quên, cô liền ngay lập tức ngã dưới móng vuốt của địch, liên tục hô to gọi nhỏ
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
“Em chết” “Em lại chết rồi” “Mẹ nó, thế quái nào tớ lại chết rồi”, “Giản Dương, anh lại đi đánh quái không sang đường giữa, anh ngay lập tức sẽ mất bạn gái” rồi tiếp tục trở thành xác sống, thì cuối cùng cô cũng biết cách chơi–
Ở trong trò chơi, khi đạt đến cấp 30 và có 16 tướng là có thể được sắp xếp thi đấu (**). Hệ thống sắp xếp là một hệ thống quyết định trình độ từ cao đến thấp, các cấp được chia theo thứ tự từ thấp đến cao là Đồng, Bạc, Vàng, Bạch kim, Kim cương, từng cấp lại được chia làm 5 bậc nhỏ hơn… Quy tắc chơi vô cùng đơn giản, sau khi đánh thắng hệ thống sắp xếp thi đấu một lần, thắng sẽ được cộng thêm 30 điểm, nếu thua thì sẽ bị trừ trong số điểm thắng, nếu số điểm thắng là 100, sẽ tiến hành thi đấu thăng cấp, thắng 3 trận trong chuỗi 5 trận sẽ được lên một Bậc mới. Chẳng qua ở Bậc Kim cương khi thi đấu sẽ không thăng cấp nữa mà tính số lượng điểm tích phân để đạt cấp độ ‘Cao thủ’ mà ở từng server, hai trăm người đạt điểm tích phân cao nhất sẽ được mệnh danh là ‘Người thách đấu’. _____ Mà Giản Dương lại là một vương giả mạnh nhất ở khu Eonia, mỗi lần bắt đầu vào chơi là lại có dòng thông báo: “Người thách đấu xxxx xếp thứ 17 ở server đăng nhập vào trò chơi”, cứ như là động vật quý hiếm trong sách đỏ. Cho nên anh ta mới có thể mang theo một Đồng Dao ngốc nghếch ở khu vực đường giữa ngược trời ngược đất ngược không khí. Ngày lại ngày trôi qua. Ngày hôm đó sau khi đạt đầy cấp, Đồng Dao hưng phấn cả đêm không ngủ được, ngày hôm sau mới sáng sớm đã nhanh chóng chạy sang gõ cửa nhà Giản Dương, đòi anh ta dẫn đi đánh hệ thống thăng cấp——nhìn gương mặt Giản Dương lờ đờ còn chưa tỉnh ngủ, Đồng Dao nháy mắt cũng lờ đờ theo, hoảng sợ nhận ra chính bản thân mình cũng đã trở thành một cô gái nghiện Internet…Vì thế, vào kì nghỉ hè ấy, Giản Dương cùng Đồng Dao đều dành toàn bộ vào Summoner’s rift (*tên bản đồ trò chơi). Mấy ngày trước khi nghỉ hè chấm dứt, Đồng Dao cắn một túi sữa chua chạy sang nhà hàng xóm, khi Giản Dương mở cửa, câu đầu tiên cô nói là:
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
“Hôm nay không chơi game nữa, cùng nhau làm bài tập nghỉ hè đi.”
Sau đó cô ôm một đống sách bài tập chui vào trong phòng Giản Dương,còn chưa kịp ngồi xuống thì đã thấy chiếc va li lớn đang mở ở trên giường, bên trong còn có vài bộ quần áo– “?” Đồng Dao không hiểu xoay người hỏi Giản Dương: “Cậu định đi đâu à? Đã sắp khai giảng rồi mà còn đi du lịch sao, bài tập hè cũng chưa làm. Đừng để nước đến chân mới nhảy rồi khóc lóc cầu xin tớ chép bài hộ.”
Giản Dương_sunflower
Giản Dương_sunflower
“Đồng Dao.”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
“?”
Giản Dương_sunflower
Giản Dương_sunflower
Giản Dương im lặng một lát, sau đó như cố gắng lấy hết quyết tâm nói:
Giản Dương_sunflower
Giản Dương_sunflower
“Anh sẽ không trở về trường học nữa.”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
“Hả?” Đồng Dao sửng sốt, cô còn tưởng cái tai mình có vấn đề.
Giản Dương_sunflower
Giản Dương_sunflower
“Có một quản lí trong một đội thi đấu thấy tớ có tiềm năng, muốn cho anh đi huấn luyện ở Thượng Hải, nếu thuận lợi thì sẽ ở lại đó luôn. Bố mẹ tớ đã đồng ý rồi.” Giản Dương hơi nhíu mi, nâng tay xoa bóp trán, “Em cũng biết là tớ học tập không tốt, cố gắng thế nào có lẽ cũng chỉ vào được một trường đại học hạng 3, sau này tốt nghiệp cũng không biết sẽ làm cái gì. Mà tớ thích trò chơi, tớ cảm thấy mình có thể tiến xa hơn nữa ở lĩnh vực này.”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
“…”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
Ồ.
Đó là lần đầu tiên Đồng Dao nghe về tuyển thủ Liên Minh Huyền Thoại, mà cái “lần đầu tiên” này cũng không để lại cho cô ấn tượng tốt đẹp gì– Trò chơi này đoạt đi người trong lòng của cô, bảo cô phải thông cảm cho nó, thật là… excuse me. Đại khái là vài ngày sau, Đồng Dao vẫn khai giảng, Giản Dương vẫn đi Thượng Hải, vài ngày sau, Giản Dương nói cho Đồng Dao biết anh ta đã vượt qua được buổi huấn luyện thử, đầu tiên sẽ được phân làm tuyển thủ dự bị thi đấu các giải trong nước. Sau đó, vào một ngày nào đó, cuối cùng anh ta cũng được chính thức ra sân thi đấu. Lúc đó, trận đấu của Giản Dương không chỉ thắng mà còn thắng đậm, bởi tuyển thủ đi rừng của đối thủ có trạng thái tâm lí không tốt, cho nên Giản Dương dường như ngay lập tức phát huy thế mạnh. Đêm đó anh ta hưng phấn nói chuyện với Đồng Dao cả đêm, Đồng Dao một bên nghe anh ta blah blah, một bên tìm trên mạng những bình luận về Giản Dương, cuối cùng liền ngủ thiếp đi. Trên tieba, weibo, app Khách hàng đều vô cùng khiếp sợ: “Rốt cuộc là túm được ở đâu một tuyển thủ trâu bò như thế?” Đồng Dao liền nghĩ, ô, bạn trai mình sắp trở thành một ngôi sao. Cuối cùng, bạn trai cô trở thành một ngôi sao thật. _______ Mỗi một ngày nếu không phải là trận đấu thì chính là huấn luyện thi đấu (***). Tám giờ sáng nhắn tin thì tám giờ tối mới có tin nhắn lại. Mà lí do là ‘vừa nãy tớ đang huấn luyện nên không nhìn thấy.’ Thời gian hai người nói chuyện với nhau càng ngày càng ít. Ban ngày Đồng Dao đi học, Giản Dương ngủ. Khi Đồng Dao tan học thì Giản Dương mới bắt đầu rời giường, hai người chỉ nói với nhau được dăm ba câu thì Giản Dương lại phải đi huấn luyện hoặc là hoàn thành nhiệm vụ phát sóng trực tiếp (****). Thời điểm Đồng Dao sắp sửa đi ngủ thì Giản Dương lại nhắn rằng đang đi mua bữa tối….. ——-Bởi vậy, Giản Dương liền biến thành ‘Dương thần’ trong miệng mọi người, mà tình yêu của Đồng Dao cũng trở thành tình yêu lệch giờ. Cuối cùng cũng không rõ là ai bắt đầu trước, ai không chịu được ai, nói chung là cãi nhau một trận, chia tay, xong chuyện. Một khoảng thời gian sau đó, Đồng Dao không hề chú ý đến mấy giải đấu league, vùi đầu vào thăng cấp, chậm rãi leo lên, từ Bạc, rồi Vàng, Bạch kim, cuối cùng là Kim cương—– Sau đó Đồng Dao đỗ đại học, cũng làm quen được với vài người bạn, thay đổi một cái ID khác, rồi một ngày nào đó leo lên vị trí Người thách đấu đứng đầu khu điện tín cường giả. Đến tận đây, dường như cái kì nghỉ hè mà cô còn hô to gọi nhỏ với chàng trai ‘Cậu lại đi rừng đánh quái không sang giúp tớ, cẩn thận mất bạn gái’ với cô đã trở thành một hồi ức xa lắc xa lơ…. Cho đến bây giờ———
…… “Đồng Dao!” ‘…’
“Đồng Dao! Hoàn hồn! Đang nghĩ cái gì thế?” Quản lí của đội ZGDX vỗ vỗ tay, đem suy nghĩ đang trôi dạt của Đồng Dao quay trở về. Đồng Dao phục hội tinh thần, liền thấy người kia đã giơ tay, cười nói: “Chào mừng gia nhập ZGDX!”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
“…” Đồng Dao vẻ mặt lờ mờ bắt tay với đối phương. Người đang đảm nhiệm vị trí đường giữa ZGDX là lão tuyển thủ Minh thần, mấy năm gần đây khả năng không còn được như trước, cho nên đánh xong giải mùa xuân năm nay sẽ dứt khoát giã từ khi sự nghiệp còn đang ở đỉnh vinh quang—- nghe nói mọi chuyện sau khi giải nghệ đều đã được sắp xếp tốt, chỉ đợi đến hôm chung kết giải thi đấu mùa xuân sẽ công bố. Vì thế lúc này đội ngũ ZGDX đang gấp rút tìm kiếm một tuyển thủ tài năng mới thay thế, lại tìm đến Đồng Dao——nghe nói trước khi gặp Đồng Dao, ZGDX đã cho chuyên gia phân tích hành động trò chơi theo dõi mấy ngày và đều vô cùng hài lòng về Đồng Dao (*biến thái theo dõi cuồng), thậm chí họ cảm thấy Đồng Dao không cần thiết phải trải qua huấn luyện thử…Về phần người phụ trách ZGDX đi từ Thượng Hải đến thành phố nơi Đồng Dao đang sinh sống, đã gặp mặt bố mẹ Đồng Dao, cuối cùng kí hợp đồng là một năm tám mươi vạn, cam kết đến giải mùa hạ sẽ chính thức sắp xếp vị trí thích hợp. Toàn bộ quá trình kí kết đều được thực hiện trong vòng bí mật.
Tiểu Thụy_quản lý ZGDX
Tiểu Thụy_quản lý ZGDX
Thậm chí ngay cả Đồng Dao, đến tận lúc kí tên vào hợp đồng, cô vẫn cảm thấy không thực. ——- Cô thật sự chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ đứng chung một vũ đài với người kia. Mà vào lúc này. Bắt tay xong, quản lí ZGDX quay trở lại vị trí của anh ta, nhìn Đồng Dao cười nói: “Tuy rằng không cần vội vã gia nhập đội ngũ, nhưng thứ tư tuần sau, đội chúng ta sẽ thi đấu trận chung kết mùa xuân với CK, em có muốn đến xem đồng đội của mình thi đấu hay không, vé máy bay hay là vé vào cổng đều sẽ được sắp xếp…”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
“Thi đấu với đội nào cơ?”
Tiểu Thụy_quản lý ZGDX
Tiểu Thụy_quản lý ZGDX
“CK.”
Đồng Dao_Smiling
Đồng Dao_Smiling
“Được, em đi.”
—-đội CK, chính là đội ngũ của Giản Dương đó—- Đây chính là cái đội ngũ mà cô từng quen thuộc như trong lòng bàn tay đấy, thật muốn đến xem trực tiếp làm cách nào mà đồng đội tương lai dẫm bẹp mấy người kia ở dưới chân nha. Tưởng tượng ra cái gương mặt uể oải kia. Ha. Cứ nghĩ là lại thấy vui vẻ. [thông tin bổ sung] (*) Như mình đã giới thiệu, thì trong một trận LMHT, mỗi người chơi sẽ chọn một tướng, và ở đầu trận đấu sẽ mặc định là đạt cấp 1, sau đó trong quá trình chơi sẽ dần thu thập tiền, đồ đạc…để tăng cấp (nó khác với game nhập vai là bạn chọn một nhân vật và chơi nhân vật đó từ đầu đến cuối, khi PK, đánh phó bản thì level của bạn được giữ nguyên, cái này mình không biết giải thích thế nào cho dễ hiểu ^.^), chính vì thế mà 1 trận LMHT thường kéo dài 45 phút- 1 tiếng. Ngưỡng sức mạnh là khi sức dùng để chỉ một thời điểm nào đó trong trận đấu mà tướng của bạn có sức mạnh cao nhất, và thường thì khi lên level 6 là tướng đã có thể sử dụng tất cả những kĩ năng của mình, và còn có cả “chiêu tủ” nữa, càng lên cao thời gian hồi chiêu càng giảm, và sức mạnh của chiêu lớn hơn (**) Bảng xếp hạng thì dựa theo điểm tích phân, để vào bảng xếp hạng thì bạn phải có cấp 30, 16 tướng và đánh 10 trận với những người thuộc cấp Đồng, Bạc, hoặc bằng mình. Sau khi đánh xong 10 trận thì bạn có vị trí thứ xxx nào đó, để leo lên thứ hạng cao hơn thì phải tiếp tục đánh thêm nhiều trận để lấy điểm. Các cấp độ trong Liên Minh, Đồng I, Đồng II, Đồng III, Đồng IV, Đồng V. Bạc, Vàng, Bạch Kim, Kim Cương. (đồng V đòi hỏi ít điểm hơn đồng IV, Đồng IV<Đồng III<Đồng II< Đồng I nha mấy bạn) Khi đạt Kim Cương I, thì cấp cao hơn là Cao thủ và Người thách đấu. Người thách đấu chỉ dành cho 200 người có điểm cao nhất của server thôi nhé. (***) Huấn luyện thi đấu: huấn luyện = thi đấu, giống kiểu thi đấu giao hữu ấy mấy nàng. (****) phát sóng trực tiếp: live-stream đó ạ, nói chung là các tuyển thủ thi thoảng phải stream, stream cái gì, tất nhiên không phải là tán nhảm, mà là stream mình chơi game, yes, tất nhiên là có người xem. Stream để làm gì đây? thu hút fan, thu hút người xem, bên TQ thì khi live-stream người xem có thể phát quà cho người live-stream, kiểu như hoa hồng gì đấy, mà mất tiền đó, kiểu 1 bông 5 tệ… Nên nếu nàng nào có đọc mấy truyện về phát sóng trực tiếp là hiểu, hoặc nàng lên xem mấy video live-stream của Phùng Đề Mạc, hoặc là mấy người trong Mãn Hán Toàn Tịch ấy, thì sau khi hát xong họ thường sẽ nói “xiexie dajia, xie xie +…” tức là đang cảm ơn người phát quà cho mình. Chắc là quà này có thể đổi thành tiền mặt cho người live-stream.

Chap 3

Chap 3
Kí kết hợp đồng với đội ZGDX xong đã là cuối tuần, Đồng Dao liền an ổn mà bay đi Thượng Hải, khi ngồi ở phòng chờ trước khi lên máy bay, cô chỉ làm có hai việc—-. Mà chuyện đầu tiên là báo tin cho Kim Dương, nói cho cô ấy biết là cô muốn đi Thượng Hải làm tuyển thủ league, cô- Đồng Dao phải làm một Hoa Mộc Lan trong giới tuyển thủ thể thao điện tử. (*Mulan thay cha đi đánh giặc, ý nói đánh giặc thường là đàn ông nhưng Mộc Lan lại có tài năng trở thành tướng quân, thì Đồng Dao cũng sẽ trở thành game thủ giỏi trong thế giới vốn được mặc định là của đàn ông) Chuyện thứ hai chính là đăng tin trên weibo, nói cho nhóm fan vẫn thường xuyên theo dõi trận đấu trực tiếp của cô là cô sắp đi Thượng Hải xem trận đấu chung kết mùa xuân năm nay, cũng nói rõ rằng: Đội ZGDX cố lên! Đồng Dao vừa cập nhật trạng thái xong thì weibo của quản lí đội ZGDX đã đáp lại: [Cảm ơn Smiling “hình trái tim” đã chúc may mắn, rất trông chờ vào lúc gặp mặt bạn!] Phản hồi này đã tạo ra một chấn động nhỏ, khiến cho nhóm fan của Đồng Dao vô cùng hưng phấn, vui vẻ bình luận—– [A a a, đại thần vậy mà có thể làm cho đội ZGDX nhắn lại, đại thần thật là giỏi! Nhất định là có gian tình, gian tình!] [Đại thần đi xem trận đấu thật sao! Em cũng đi đấy! Đến đấy em sẽ đoán xem ai là chị!] [Smiling và em đều cùng thích một đội ngũ này! Đồng ý với em khi đến đấy nhất định phải lấy được chữ kí của Thành ca được không?] [Nhớ phải đề xuất với họ về việc mua vé máy bay cho chị đấy, dù sao họ cũng có tiền, bảo họ thuê luôn cho chị một khoang thương gia đi!…] Vào những lúc không có tiết học hay là được nghỉ, nhàn rỗi cô đều cho live-stream trận đấu, nếu không chơi game thì lại tám chuyện kiếm điểm kiếm tiền tiêu vặt—— tuy rằng cô chưa bao giờ mở webcam không giống với những game thủ nữ khác nhưng mà bởi vì cô là nữ, lại từng đánh bại người đứng hạng cao ở server Hàn quốc nên cũng có một chút fan—nhưng mà fan không nhiều lắm, chỉ khoảng 3 đến 5 vạn. Bình thường số lượng bình luận có thể lên đến vài chục đã được coi là rất nhiều rồi, thế nhưng hôm nay, chỉ nhờ có 1 bình luận của ZGDX, vậy mà trạng thái “muốn đi xem trận đấu chung kết mùa xuân” mới vẻn vẹn mười phút nhưng đã có hơn 300 bình luận… [Chỉ đi xem một trận đấu mà cũng viết trên weibo, có giỏi thì cô tự mình đi thi đi, live stream cũng không dám bật webcam, định làm vampire ra ngoài sáng thì sẽ chết sao?] Đồng Dao: “… …” Cái này vốn cũng có một chút xíu liên hệ với việc không mở webcam. Chỉ vì hồi đầu năm cũng từng có một tài khoản nữ cấp bậc Cao thủ, nhưng mà hoá ra bạn nữ kia thực tế chưa từng đánh một trận nào, đẳng cấp cũng là nhờ người khác chơi hộ, bởi vậy việc này liền trở thành một truyền kì trong giới game thủ, không ai không biết…. Chẳng hạn như hiện tại, có người cười nhạo ác ý…… Phán cứ như thánh, bộ nghĩ mình là thánh thật sao? Đồng Dao bĩu môi, nhìn chằm chằm vào weibo một lúc, sau đó, khi nghe thấy tiếng loa thông báo đã đến giờ chuyến bay của cô bắt đầu mở cửa đăng kí, Đồng Dao cười cười, nhấp vào khuôn mặt mỉm cười, còn nhắn thêm: [Đúng vậy, anh không biết con gái mỗi khi có tin tức gì lớn là đều muốn chia sẻ trên weibo hay sao? Rất là đáng yêu nhé!]. Sau đó bình tĩnh rời khỏi weibo. –Di động kêu, có điện thoại gọi tới…– Cô nhìn số điện thoại, là Kim Dương. Đồng Dao thậm chí có thể tưởng tượng ra toàn bộ những gì mà người ở đầu bên kia sẽ nói, đang cân nhắc xem có nên tự lừa mình dối người rằng bản thân đang đăng kí làm thủ tục lên máy bay nên không nhìn thấy điện thoại hay không, thì điện thoại mới kêu lên hai tiếng đã ngừng. Đồng Dao chưa kịp vui mừng thì có tin nhắn gửi tới— [Cậu mau nghe điện thoại! Đừng tưởng rằng giả vờ giả vịt không nghe là cậu sẽ thoát, ba mươi lăm giây trước cậu vẫn còn ở trên weibo nhắn qua nhắn lại đấy thôi.] Đồng Dao: “……” Sợ rằng khi xuống máy bay sẽ trở thành người không có bạn bè, Đồng Dao chủ động gọi điện thoại, đồng thời hết sức khiêm tốn thành khẩn lắng nghe người kia rít gào— “Cậu vậy mà mẹ nó muốn làm Hoa Mộc Lan thể thao điện tử!” “Khốn kiếp, bạn trai tớ đã muốn làm tuyển thủ game thì thôi đi, đến cả bạn thân tớ cũng muốn làm tuyển thủ là sao? Sau này lúc tớ đi xem thi đấu, họ hỏi tớ xem ai, tớ bảo tớ đến xem chồng tớ và bạn tớ, không bị coi là mắc bệnh thần kinh mới là lạ đấy!” “Bây giờ cậu đang ở đâu? Cậu định lên máy bay đi thật sao? Cậu mau xuống cho tớ. Người đâu, trẫm muốn đi cướp máy bay!” Đồng Dao tốn rất nhiều thời gian mới trấn an được bạn tốt dạo gần đây đang căm thù đến tận xương tuỷ sáu chữ “tuyển thủ thể thao điện tử”, đến tận khi nữ tiếp viên nhẹ nhàng nhắc nhở cô đã sắp đến giờ lên máy bay cô mới chuẩn bị cúp điện thoại. Chỉ là trước khi cúp điện thoại, cô bạn thân vẫn luôn trong trạng thái kích động bỗng nhiên trầm mặc— Đồng Dao bỗng linh cảm sắp có chuyện không hay xảy ra. Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, thái độ bạn thân bỗng nhiên thay đổi 180 độ, nhẹ nhàng từ tốn hỏi: “Cậu sẽ không phải là vì Giản Dương mới đi làm cái tuyển thủ này đấy chứ?” “……Không,” Đồng Dao nói ” Tớ là vì tiền lương một năm 80 vạn mà làm.” “Đồng Dao!” “Ai nha, thật sự không phải! Đã lâu lắm rồi tớ còn chưa nói chuyện với anh ta đâu… gần đây tớ còn nghe trên mạng nói rằng anh ta và một nữ game thủ xinh đẹp nào đó đang bàn chuyện yêu đương đấy—!” “Cái gì? Thế cậu không phải là một nữ game thủ hay sao?” “Xinh đẹp, nữ game thủ.” “Đừng đi, tuy rằng tớ khinh thường tên cặn bã Giản Dương kia, nhưng tớ cũng chưa từng nghe Ngả Giai nhà tớ nói chuyện này, hình như là vì bên chiến đội CK không cho yêu đương vì sợ làm ảnh hưởng…” “Tóm lại không phải là tớ đi tìm anh ta.” “Vậy thì được rồi”, điện thoại ở đầu kia hừ một tiếng, rồi lo lắng nói, “Ngựa khôn thì không ăn cỏ hai lần, cậu còn nhớ rõ hai ngày trước cậu đã nói rằng sẽ không yêu tuyển thủ game đấy!” “Biết rồi, biết rồi.” “Nếu không hay là cậu làm bạn gái của Thành ca đi, như vậy tớ còn có thể suy xét đến tham dự hôn lễ của cậu.” “…….Cậu không cần đến cũng được,” Đồng Dao liền nghĩ đến “Thành ca” trong miệng của bạn thân, liền nói “Mà tớ thấy, với gương mặt của anh ta chắc hẳn sẽ không vừa mắt gương mặt của mấy nhân loại tầm thường như bọn mình đâu!” Ở bên kia, Kim Dương ha ha cười to. Đúng lúc này, tiếp viên bảo cô tắt máy lần thứ hai. Đồng Dao đành phải nhanh chóng cúp điện thoại, quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, lúc này, máy bay dần tăng tốc cất cánh, trời xanh mây trắng lùi lại phía sau, Đồng Dao nhìn thấy một gương mặt ngốc nghếch đang tràn đấy khát khao trở thành một tuyển thủ league hiện lên trên cửa sổ… “Phải rụt rè,” Đồng Dao thở dài vỗ vỗ vào mặt mình, “Phải bình tĩnh.” …… Từ thành phố Đồng Dao sống bay đến Thượng Hải mất khoảng hai tiếng rưỡi. Khi xuống máy bay, Đồng Dao được một chị gái do ZGDX phái tới đón, chị gái này không nói nhiều lời liền đem Đồng Dao đến khách sạn mà các nhóm tuyển thủ sẽ tham gia chung kết vào ngày mai nghỉ ngơi— Đồng Dao còn tưởng rằng họ muốn giới thiệu cô với những đồng đội tương lai nên khẩn trương một lúc lâu, nhưng khi đến khách sạn mới biết hoá ra không phải, thực ra quản lí đội ZGDX sợ một cô gái bé nhỏ một mình đến Thượng Hải sẽ phải chịu ủy khuất, nên mới cố ý sắp xếp cho cô một không gian thoải mái để ăn ngon ngủ yên. Còn về phần gặp mặt cùng với các thành viên khác, cứ để đến bao giờ Minh thần công bố rút lui vào trận chung kết rồi tính sau. “Như thế thật tốt,” Đồng Dao gật đầu như giã tỏi, “Em cũng thấy gặp luôn bây giờ thì quá gấp gáp rồi.” Chị gái tiếp đón cô nhìn thấy bộ dáng này của Đồng Dao cũng không nhịn cười được, “Chị còn tưởng em nóng lòng muốn gặp Thành ca trước, các thực tập sinh xưa nay đến đây đều như thế cả.” “Em cũng rất mong muốn thấy họ.” Đồng Dao trưng ra bộ mặt ngay thẳng, “nhưng mà hôm nay em chưa gội đầu.” “……” “Cả ngày hôm qua cũng thế.” “……” Đồng Dao xấu hổ cười trừ, cũng may lúc này họ đã tới khách sạn, từ phía xa nhìn lại đã thấy một đám phóng viên ôm đồ tác nghiệp bày ra thiên la địa võng, náo nhiệt không kém các minh tinh màn bạc mỗi khi xuất hiện— Chị gái ở phía trước lắc lắc đầu nói,”Không hiểu ai tung tin ra là sau mùa xuân năm nay Minh thần sẽ giải nghệ, đám truyền thông đánh hơi được liền điên cuồng theo dõi hòng tìm ra một tin tức chấn động…” Đồng Dao:”Ô.” Chị gái nhìn thấy vẻ mặt tiếc hận của Đồng Dao qua gương chiếu hậu đắc ý nói: “Nhưng mà cái lũ nhân loại ngu ngốc kia căn bản không biết tin tức lớn đang ngồi ở phía sau chiếc xe này.” “Đừng đừng đừng.” Đồng Dao xua tay nói, “tin tức lớn hôm nay chưa gội đầu.” Hai người vừa nói xong thì một chiếc xe màu đen có in hình China Telecom đi đến, bên cạnh là một chiếc xe bảo mẫu đưa đón. Chiếc xe màu đen kia dừng lại ở trước cửa khách sạn, đến khi Đồng Dao thấy xe của bọn họ đã dừng lại hẳn thì có một vài người mặc bộ đồ nhân viên bảo vệ đứng trước cửa xe, xua đuổi đám phóng viên, tạo thành một con đường. Ngay sau đó, một vài người trẻ tuổi từ trong xe bước ra– Mấy người kia trông vẫn còn rất trẻ, người lớn tuổi nhất còn không vượt quá hai mươi lăm, người đầu tiên bước xuống là một tên béo, anh ta mặc quần áo phối hợp hai màu đỏ đen, mặc chiếc áo có hình “ZGDX” ở phía bên tay áo, mặc một chiếc quần thể thao rộng rãi màu đen. Anh ta bước xuống còn vô cùng thoải mái cười nói, đưa tay vẫy vẫy với đám truyền thông. Sau đó, từ trên xe có thêm vài người nữa bước xuống, nhưng mà đến người cuối cùng, Đồng Dao chú ý thấy máy quay đều không hẹn mà chuyển sang ngắm vào mặt anh ta— Nếu mà những người đi trước chỉ được gọi là “thiếu niên”, thì người này phải được gọi là “chàng trai trẻ”, anh ta dường như so với người khác còn cao hơn một cái đầu. Tuy rằng cũng mặc đồng phục đỏ đen hai màu như những người khác, nhưng anh ta còn khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng bên ngoài… Vào lúc này, hai tay anh ta đặt trong túi áo, hai tai đeo tai nghe điện thoại, mũi cao thẳng, mắt một mí, môi mỏng, gương mặt trông qua không chút thay đổi có vẻ không được tốt cho lắm. Nhưng anh ta thật là đẹp trai. Khi anh ta đang đi thì người đồng đội phía trước quay lại nói chuyện, anh ta liền tháo tai nghe ra, hơi nghiêng đầu một chút tựa như đang lắng nghe vô cùng chăm chú…Lúc này không biết là người kia nói cái gì mà khoé miệng anh ta hơi cong cong— nhưng khi đặt vào cái gương mặt than kia thì thật sự không nhìn ra chút nào có thể gọi là “vui mừng”. Đồng Dao:”……” Đồng Dao đã từng xem qua weibo tuyên truyền về đội ngũ của người này, mọi người đều than thở “gương mặt đó có thể đi làm ngôi sao vậy mà lại cố tình muốn trở thành một tuyển thủ thể thao điện tử”. Mà nay, nhìn thấy người thật chỉ cảm thấy hình dáng bên ngoài so với ảnh chụp chỉ có hơn chứ không có kém— Có phải tên kia khi đi sang Hàn Quốc thi đấu cũng đi đập mặt làm lại luôn rồi? Chẳng lẽ bây giờ những thành phần thiếu niên nghiện mạng đều mang một vẻ bề ngoài điên đảo chúng sinh như thế kia hay sao? Như Đồng Dao, ít nhất cô còn biết không gội đầu để phù hợp với hình tượng thiếu nữ nghiện mạng đây này– “Oa, hãy nhìn Thành ca nở nụ cười “mà như không cười của Tư Mã “, hẳn là hôm nay huấn luyện thi đấu lại thua đội tuyển Hàn quốc.” Từ bên người Đồng Dao truyền đến một tiếng thở dài, người chị gái tiếp đón Đồng Dao lắc đầu thở dài…Đồng Dao không nói chuyện bởi vì lúc này hai mắt của cô vẫn còn chăm chú dõi theo bóng lưng lười nhác đang dần đi xa của chàng trai phía cuối đội hình. Đây chính là tuyển thủ chơi ở vị trí ADC “Chessman” của đội ZGDX mà Đồng Dao sắp ra nhập, chính là “Thành ca” mà người bạn tốt của Đồng Dao tuy rằng đã có chồng nhưng vẫn điên cuồng nhung nhớ. “Chessman” tên thật là Lục Tư Thành, dịch sang tiếng Trung có nghĩa là “Quân cờ”, thế nhưng bản thân Lục Tư Thành lại là người có vị trí không hề vô danh tiểu tốt như là ID của anh ta, đặc biệt là kể từ khi anh ta bắt đầu làm tuyển thủ tới nay, vào mỗi giải thi đấu hàng năm những thao tác của anh ta đều được máy quay ghi lại, chiếm đến hơn nửa màn hình, vượt qua không biết là bao nhiêu hiểm cảnh sóng dữ, đưa đội ngũ đến thắng lợi— Anh ta cũng là tuyển thủ hai năm liên tiếp chơi ở vị trí ADC trong đội tuyển Trung Quốc đi thi đấu quốc tế. Fan phải lên tới hàng ngàn hàng vạn, còn lương của anh ta so với “80 vạn đồng” của Đồng Dao thì lớn hơn không biết bao nhiêu lần, bộ dáng cao, gương mặt đẹp trai, nói ít, không tự cho mình là đúng, khả năng chỉ huy cùng đưa ra chiến lược đều là đứng đầu, chỉ riêng đối với đội ngũ thì anh ta cũng đã là một liều thuốc an thần tốt nhất… Anh ta làm tuyển thủ nhiều năm như vậy, trong khi các tuyển thủ khác đều có scandal bay ngập trời trên các tờ báo thì chỉ riêng “Chessman” là vẫn giữ được lí lịch trong sạch, không ai không yêu, không ai không quý. Tuy rằng tính tình của anh ta không được tốt cho lắm, thế nhưng đối với một người đẹp trai thì “tính tình có vấn đề” chính là một dạng “có cá tính”. Lục Tư Thành chính là toàn bộ linh hồn của chiến đội ZGDX. Thực ra thì nói đúng hơn, phạm vi ảnh hưởng của anh ta đã vượt qua khỏi đội ngũ ZGDX, lan ra toàn bộ nền thể thao điện tử Trung Quốc. Trước kia Đồng Dao đã tưởng tượng ra đến một vạn tình huống nếu lần đầu tiên gặp được nhân vật phong vân này thì nên biểu hiện ra bộ dạng như thế nào. Còn bây giờ thì cô chỉ hi vọng mình sẽ thể hiện là một tuyển thủ thật tốt, tốt nhất là đừng khiến cho khuôn mặt anh tuấn nhăn mày vì cô dù chỉ là một cái, bởi cô thật sự không dám tưởng tượng ra một gương mặt suốt ngày ám khí quanh quẩn như thế này nếu như cô làm việc không tốt nữa thì sẽ mẹ nó khủng bố đến mức độ nào. Đồng Dao:” Là ảo giác của em phải không? Em nhìn anh ấy có cảm giác hơi dữ.” Chị gái tiếp đón:”….Phải sửa một chút, không phải là “nhìn”” Đồng Dao:”…” Rất sợ hãi. Mà vào đúng lúc này khi Đồng Dao đang thất thần thì những bạn bè tương lai của cô đã lần lượt kéo nhau vào khách sạn. “Chúng ta cũng vào đi thôi.” Chị gái tiếp đón bày tỏ về mặt thông cảm vỗ vỗ vai Đồng Dao, mang theo cô vào khách sạn, sau đó lại đi đăng ký ở quầy lễ tân, đưa chìa khóa phòng cho cô. Đồng Dao chạy vào trong phòng thả hành lý xuống, đi tìm quản lý chào hỏi. Sau đó chính là thời gian tự do của cô. Quan sát căn phòng của mình một lượt, Đồng Dao phát hiện ra rằng số lượng nước khoáng miễn phí khách sạn cung cấp thật không đủ uống. Vì vậy Đồng Dao mang theo ví tiền chạy xuống tầng dưới mua nước. Trước khi đi vào khách sạn, cô đã chú ý tới ngay bên cạnh khách sạn có một cái siêu thị. May mắn là khi cô đến còn có một thùng nước. Đồng Dao vui vẻ ôm lấy thùng nước, nhưng tìm đi tìm lại vẫn không thấy chiếc xe đẩy…. Nhưng mà bây giờ cô lại muốn ăn kem cùng với hoa quả. Dù sao thì lương một năm 80 vạn cũng không nên ủy khuất chính mình, Đồng Dao liền chạy đi lấy hoa quả và kem, còn thùng nước sẽ quay trở lại ôm sau….. Hạ quyết tâm xong, Đồng Dao liền quan sát xung quanh, sợ rằng có người nào đó sẽ mang theo sinh mệnh cuối cùng này của cô đi mất. Sau đó cô tìm tìm ra một giải pháp cực kì thông minh— Cô nhón chân, đem thùng nước giấu vào chỗ tối cao nhất ở gian hàng phía trên cao. Như thế thì sẽ không có người ở thấy. Hài lòng vỗ vỗ tay, Đồng Dao đắc ý nhìn thùng nước đã bị che giấu ở trên kệ hàng, sau đó xoay người đi lấy đồ ăn. Nhưng mà cô thực sự không ngờ rằng— Khi cô vừa đi không bao lâu thì có một người thân hình cao lớn từ kệ hàng phía sau đi ra, một tay của người này bỏ vào trong túi áo, qua chiếc áo khoác có thể nhìn thấp thoáng thấy biểu tượng ZGDX nổi bật trên nền áo màu đỏ bên trong. Anh ta tiến đến chỗ kệ hàng có thùng nước bị giấu, một tay vẫn đút trong túi áo, tay kia cầm lấy thùng nước dễ dàng lấy xuống. Xoay người, tính tiền, chạy lấy người. Nhiệm vụ thành công. Khi Lục Tư Thành vừa quẹt thẻ mở cửa phòng thì trong phòng có một cái đầu màu hồng đang chơi trò chơi nhanh chóng ngẩng đầu nhìn lên. Khi anh ta nhìn thấy thùng nước trong tay Lục Tư Thành thì hoan hô chạy tới. “Lần sau tự đi.” Lục Tư Thành thả thùng nước xuống. “Biết rồi biết rồi. Đội Trưởng Đại Nhân vạn vạn tuế!” Người thanh niên nhảy nhót xung quanh như con khỉ, xoay tới xoay lui. Sau đó lấy một chai nước vặn nắp uống. Sau đó liền cảm giác được có người đang trầm mặc nhìn mình— Anh ta có phần hơi sợ hãi, nhanh chóng nuốt mấy ngụm nước xuống, quay sang người bên cạnh vô cùng vô tội hỏi:”Có chuyện gì sao?” “Đây là thùng nước cuối cùng của siêu thị.” “Hả?” “Anh tận mắt nhìn thấy một chú lùn để cái thùng nước giấu ở trên chỗ cao nhất- đó là nơi mà tất cả các chú lùn đều nghĩ rằng đó là nơi giấu đồ tốt nhất, nhưng đối với anh thì chỉ cần dùng cằm cũng có thể thấy được.” “……” Lục Tư Thành tạm dừng lại, buồn bã nói:” Thật là đần độn đến mức anh cũng xấu hổ thay!” Tác giả nói lên suy nghĩ của mình: khi tôi dùng phương thức vô cùng hưng phấn kể với cô ấy (Đồng Dao) chuyện này thì cô ấy bình tĩnh nói: chỉ có những chú lùn mới có thể GET được gương mặt lạnh lùng này. Nói láo. Rõ ràng là vô cùng dễ thương có phải không? Tiểu Vũ p/s: Lúc đăng lại truyện lên wordpress thì mình thấy Lục Tư Thành với Đồng Dao có vẻ giống chiều cao cặp này, đáng yêu vc ý =))))

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play