Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Tokyo Revengers ] Thuốc Phiện

1

....
....
ây da cuối cùng cũng xong việc rồi
Tôi vươn vai cho cơ thể thả lỏng một chút rồi nhanh chống thu dọn đồ để trở về nhà . Tôi là sinh viên mới ra trường , chưa kiếm được công việc nào tốt , tất cả công ty tốt nhất đều đòi hỏi rất cao , vì muốn kiếm tiền để trang trải cuộc sống khó khăn của mình , nên tôi đành cắn răng làm ở một công ty quèn , cái công ty mà lúc nào cũng phải nghe tiếng chửi rủa thậm tệ của lão sếp ỷ quyền
Hôm nay tôi bị hắn bắt phải tăng ca nên về khá trễ , giờ này cũng hơn 10h đêm rồi , công ty mọi người đều tan làm từ rất sớm
Mặc dù khá sợ ma nhưng cũng vì công việc nên tôi bắt buộc phải ở lại để tăng ca thêm giờ . Tôi đi một mình trên đường , hít thở chút không khí trong lành , gió thổi qua làm tôi có chút ớn lạnh , bụng tôi kêu lên vì tăng ca cả ngày mà chưa ăn gì , giờ tôi chỉ muốn về nhà càng sớm càng tốt
Nhà tôi ở một khu chung cư cũng không mấy cao cấp , vì chỉ là một sinh viên mới ra trường nên lấy đâu ra tiền mà thuê nhà ở một chung cư cao cấp hơn được
BV
BV
Cháu về trễ thế , tăng ca à
Bác bảo vệ ở chung cư ân cần hỏi tôi , mặc dù chỉ là một chung cư không mấy cao cấp nhưng ít nhất ở đây vẫn có bảo vệ nên tôi cũng khá yên tâm .
....
....
À vâng, hôm nay cháu tăng ca nên về khá trễ
tôi nhẹ nhàng đáp trả rồi nhanh chân rời đi , giờ tôi chỉ muốn trở về nhà của mình thật nhanh để lắp đầy cái bụng đói meo của mình thôi
BV
BV
À quên mất , thang máy đã hư rồi đấy , cháu chịu khó đi thang bộ đi
....
....
Sao cơ lại hư nữa ạ
đây là lần thứ 8 trong tháng thang máy liên tục hư , tôi ủ rủ đi như người mất hồn , làm việc cả ngày khiến tôi đã đủ mệt giờ lại phải đi thang bộ lên nhà nữa chứ , phải chịu thôi vì ở chung cư như thế này thì chuyện thang máy thường xuyên hư là chuyện hiển nhiên , căn hộ tôi ở nằm ở tầng 4 cũng không xa mấy, nhưng do chưa ăn gì nên tôi không biết mình có đủ sức để lên đó hay không nữa , đành cắn răng đi vậy , Muốn lên tầng để đi thang bộ thì phải đi ngang hầm để xe , nơi đó vốn dĩ lúc nào cũng có đèn sáng nhưng hôm nay lại không có , tôi nghĩ là chúng cũng hư rồi nên bật đèn pin của điện thoại để dễ thấy đường hơn , đi được một đoạn thì điện thoại của tôi lại sập nguồn , chắc là do tôi đã làm việc cả ngày mà quên luôn cả việc sạc nó , tôi chỉ có thể lục lọi trong túi của mình xem có gì hữu ích cho lúc khuẩn cấp như bây giờ không , cũng may là tôi luôn luôn đem theo một cái đèn pin nhỏ để tránh việc bất trắc sảy ra , tôi lấy đèn pin để soi đường rồi từ từ đến cầu thang , đi gần đến cầu thang để lên tầng thì tôi thấy căn phòng trong hầm để xe có hơi chút kì lạ , căn phòng đó tôi chưa từng vào nhưng đã nhiều lần nhìn vào nó , tôi nghe nó căn phòng dùng để cất giữ đồ cho tình huống khuẩn cấp , bình thường thì căn phòng này vào ban đêm không hề bật đèn nhưng đột nhiên hôm nay lại có đèn , tôi chỉ nghĩ thoáng là có người vào đó lấy ít đồ nên cũng không mấy quan tâm , tôi cứ thế đi lên tầng , đến được căn hộ của mình tôi đứng trước đó , rồi lục lọi trong túi để tìm thẻ để vào nhà , tất cả căn hộ ở chung cư này đều cần có thẻ thì mới vào được nhà , kể cả khi ra vào khu chung cư cũng cần phải có thẻ

2

....
....
Đâu mất rồi?
tôi lục lọi khắp túi mà không thấy thẻ của mình đâu , chợt nhớ ra trong lúc trò chuyện với bác bảo vệ của chung cư
....
....
Không lẽ mình để quên nó ở đó?
tôi nghĩ là mình bỏ quên ở dưới rồi .
....
....
Haizzz chết tiệt , cái chung cư khốn nạn này
tôi chỉ có thể chửi trong bất lực , giờ tôi lại phải lếch xuống đó thêm một lần nữa
Tôi đi xuống lầu thêm lần nữa , đến hầm để xe tôi lại ngó xem căn phòng đó , nó vẫn chưa tắt đèn ,tôi cũng hơi có chút tò mò , nhưng việc cần làm bây giờ của tôi là đi lấy thẻ để lên nhà của mình , tôi xách mông chạy thật nhanh ra chỗ của Bác bảo vệ
....
....
Bác có thấy cái thẻ của cháu ở đây không? * thở hổn hển *
BV
BV
Tấm thẻ nào , khi nãy không phải cháu lấy lại rồi sao , ta đâu có giữ cái nào ở đây đâu? * trợn tròn mắt , ngạc nhiên *
....
....
" Gì chứ ở đây không có nó rớt ở đâu được ?"
tôi hơi có chút hoang mang , nhớ lại lúc nãy tôi cũng có vào hầm để xe , chắc chắn là làm rơi trong lúc lục lọi kiếm đèn pin rồi , tôi tính quay người rời đi quay lại hầm gửi xe , nhưng chợt nghĩ tới căn phòng lúc nãy cũng hơi có chút tò mò , tôi quay lại hỏi bác bảo vệ xem ông ấy có biết gì về căn phòng đó không
....
....
* quay đầu * À lúc nãy cháu thấy căn phòng ở hầm gửi xe sáng đèn đấy ạ ở đó có ai vào hả Bác?
BV
BV
Cháu tuyệt đối không được vào đó nghe chưa
nghe xong câu hỏi của tôi Bác ấy liền thay đổi sắc mặt , hình như có hơi chút lo lắng , tôi có hơi chút bất ngờ , vì không biết lí do vì sao bác ấy lại thay đổi sắc mặt nhanh như vậy , thấy Bác ấy có hơi chút hoảng loạn nên tôi không hỏi thêm nữa , mà quay người rời đi
BV
BV
Tuyệt đối cháu không được vào trong đó nghe chưa * Hét lớn *
Upp lại bộ " Thuốc Phiện " đây 🥲 , mình nghĩ làm vậy sẽ tiện hơi cho việc đọc của mng và cũng tiện hơn cho việc mình viết truyện , nên sẽ up lại truyện này từ tiểu thuyết sang truyện chat

3

Tôi vừa đi vừa có chút hơi khó hiểu bởi lời nói cũng như sắc mặt lúc nãy của Bác ấy , rốt cuộc là có gì trong căn phòng đó chứ ? , tôi nhanh chóng quay lại hầm để xe bật đèn rọi sáng xung quanh để tìm thẻ vào nhà
....
....
Aaaa đây rồi * vui mừng*
cuối cùng cũng tìm thấy tấm thẻ , tôi nhanh chân đi đến cầu thang để lên tầng , tôi lại ngó sang căn phòng lúc nãy , nhớ lại lời bác bảo vệ nói, tôi thấy mình tốt nhất không nên vào đó
* Ànhhh *
*Cười lớn *
từ đâu có trong căn phòng phát ra một tiếng động rất lớn
còn có cả tiếng cười , tôi thấy hơi có chút rợn người , nhanh chân đi lên tầng rồi vào nhà khoá cửa thật chật , cất hết đồ đạt rồi vào tắm rửa thật sạch , nhớ lại tiếng cười lúc nãy khiến tôi thấy lạnh sống lưng
....
....
Chẳng lẽ ở khu chung cư này có ma? * lo lắng*
tôi bình tĩnh trấn an bản thân mình
....
....
Chắc mình nghe nhầm thôi
tôi nấu cho mình một bát mì thật to , sau đó bật ti vi để xem phim , lúc này trên ti vi lại chiếu lên tin tức nói về một số cục ẩu đả gần đây có liên quan đến 1 băng nhóm
....
....
Thời buổi nào rồi còn có tụi giang hồ như thế này nữa ? * nhếch mài*
tôi cũng không mấy quan tâm đến tin tức đó , ăn xong rồi thì lại dọn dẹp đóng bừa bộn ở nhà tôi , dọn xong thì cũng đã quá 12h, tôi mệt rã người , tắt đèn rồi chùm chăn đi ngủ , nhưng tôi lại cứ nhớ về chuyện ở căn phòng đó, nó khiến tôi toát hết mồ hôi , tôi sợ hãi chùm chăn kín mít hết cả đầu
Chùm lâu quá làm tôi sắp chết ngạt , tôi cứ bị việc đó làm ám ảnh nên đã thức trắng cả đêm , đến gần 3h sáng mới chợp mắt được . Tôi ngủ đến 7h thì lại bị tiếng chuông báo thức kêu dậy , hôm nay tôi lại phải đi làm , tôi trong cơn ngáy ngủ bật dậy vệ sinh cá nhân , rồi lại mệt mỏi vác xác đi làm.
BV
BV
Trông cháu mệt mỏi thế , mất ngủ à ?
....
....
Vâng
tôi đáp trả bằng giọng nói yếu ớt , mắt tôi bây giờ không khác gì một con gấu trúc , tôi trong trạng thái mệt mỏi đi đến công ty , vì sợ bản thân sẽ ngủ gục trong lúc làm việc nên tôi đã mua một ly cafe giúp để giúp bản thân tỉnh táo hơn một chút
* Tan làm *
....
....
Haizzz cuối cùng cũng xong * thở phào *
cuối cùng thì cũng kết thúc công việc rồi , Tôi hớn hở thu dọn đồ đạc
Sếp
Sếp
Đây cô làm hết cái đóng báo cáo này rồi ngày mai nộp ngay cho tôi
tên sếp chết tiệt tôi ghét cay ghét đắng mang ra cho tôi một chồng báo cáo , không bắt tôi tăng ca thì lại bắt tôi làm đủ thứ
....
....
* ngạc nhiên * Không được đâu sếp , hôm qua tôi vừa mới tăng ca , giờ làm hết đóng này thì ngày mai không kịp đâu
Sếp
Sếp
Tôi không biết cô làm cách nào , nhất định ngày mai phải nộp báo cáo cho tôi * lớn giọng *
hắn bắt tôi phải làm hết nó trong một ngày , nếu không phải vì công việc thì tôi đã đánh hắn cho ra bã rồi . Tôi bất lực ôm đống tài liệu về nhà

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play