Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Mãi Mãi Cưng Chiều Em

Chapter 1: cha mẹ nuôi ác độc

Ngoài trời, mưa rơi không ngừng, màn đêm bao trùm tất cả, lâu lâu lại lóe lên những tia sáng và kèm theo đó là âm thanh vang dội của sấm chớp. Đã gần nửa đêm, mọi người đều chìm vào giấc ngủ, nhưng trong một căn nhà nhỏ ở ngoại thành lại vang lên tiếng đánh đập, chửi bới của một người phụ nữ và tiếng khóc nức nở của một cô bé.
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Đồ tiện nhân, tao nuôi mày bấy lâu nay mày không trả ơn cho tao thì thôi còn dám đi quyến rũ chồng tao. Hôm nay tao nhất định phải đánh chết mày!
Hà Mẫn Nguyệt
Hà Mẫn Nguyệt
Mẹ nuôi ... con không có... con thật sự không có quyến rũ ba nuôi ... là ba nuôi tự vào phòng con...
Chỉ thấy dưới sàn nhà có một cô bé đang quỳ, trên người cô toàn là vết roi đánh, mới có, cũ có, từng vết thương chồng chất lên nhau, đang rỉ máu. Thân hình đứa bé rất gầy, như một que củi, đến mức gió thổi một cái cũng có thể bay, khuôn mặt trắng bệt, đôi môi nứt nẻ bị cô bé cắn đến sắp bật máu. Đôi mắt xinh đẹp, long lanh như một thiên thần bây giờ đang chứa đầy hoảng loạn và sợ hãi, nhưng vẫn mang theo một tia quật cường. Dù còn nhỏ nhưng khi ai nhìn thấy cũng nhất định sẽ biết sau này khi cô bé lớn lên là một đại mĩ nhân. Bên cạnh cô là một người phụ nữ trung niên với thân hình mập ú, khuôn mặt được bôi lên hàng ngàn lớp phấn nhưng vẫn không giấu được những nếp nhăn của bà ta. Hơn nữa, do giận dữ mà khuôn mặt bà ta càng trở nên vặn vẹo kết hợp với mái tóc rối bù khiến người phụ nữ này càng giống như nữ quỷ. Đứng xa xa là một người đàn ông khoảng chừng hơn ba mươi tuổi, khuôn mặt đỏ bừng vì say rượu, đôi mắt ánh lên tia dâm tà khi nhìn cô bé gái quỳ dưới đất, còn khi nhìn đến người phụ nữ kia thì lại chán ghét và giận dữ khi bị phá hỏng chuyện tốt. Ông ta bước lên trước vài bước, cầm tay người phụ nữ lại không cho bà ta tiếp tục đánh
Hà Minh ( cha nu9)
Hà Minh ( cha nu9)
Được rồi, Thu Phương em đừng đánh nữa, đánh nữa con bé sẽ chết thật đó, dù gì thì nó cũng là con gái chúng ta.
Người đàn ông đó chính là Hà Minh, còn người phụ nữ kia là Mai Thu Phương, vợ của ông ta. Đứa bé gái đang quỳ chính là Hà Mẫn Nguyệt, năm nay 8 tuổi, là con gái nuôi được hai vợ chồng kia nhận nuôi lúc 3 tuổi.
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Con gái? Ông còn biết nó là con gái của ông sao? Vậy mà ông còn dám làm như vậy? Ông đúng là cái đồ vô liêm sĩ, không biết xấu hổ ...
Bà ta còn chưa dứt lời thì Hà Mẫn Nguyệt đã lợi dụng lúc bọn họ cãi nhau mà chạy ra ngoài. Vì cô bé biết người phụ nữ được gọi là mẹ nuôi kia nhất định sẽ không tin nó, nhất định sẽ đánh nó chết. Cho nên nó phải chạy, nhất định phải chạy trốn, đằng sau là người đàn bà đó đang đuổi theo, miệng không ngừng mắng
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Con nhỏ đáng chết kia, mày mau đứng lại...
Trong đêm mưa, một thân hình nhỏ nhắn đang chạy không ngừng, cách không xa là người mẹ nuôi tên Thu Phương đó. Bỗng nhiên dưới chân Mẫn Nguyệt dẫm phải mảnh thủy tinh, máu từ chân túa ra đỏ thẫm cả nền đất, hòa với nước mưa và bùn đất khiến cho nó trông càng đáng sợ. Tuy vậy, cô bé vẫn chạy, dù vết thương ở chân rất đau, vết roi trên người bị nước mưa quất vào rất rát, thân thể rất lạnh rất mệt nhưng vẫn không thể dừng lại. Không bao lâu sau, tiếng mắng chửi đằng sau nhỏ dần, bóng dáng Thu Phương mất hút. Dù bà ta có thể chạy nhanh đến mức nào thì với thân mình mập mạp kia cũng không thể chạy lại nổi cô bé gầy gò, mỗi ngày đều phải làm việc vất vả. Mẫn Nguyệt chạy sâu vào trong rừng, đến một ngôi nhà tranh nhỏ, tồi tàn đến đáng thương, mái nhà có vài chỗ hư hỏng nặng khiến nước mưa tràn vào. Trong góc nhà có một cái tấm thảm nhỏ, cô bé đó chỉ có thể lau sạch vết thương trên người và dưới chân, sau đó lấy thuốc do cô bé đã chuẩn bị ở trong nhà thoa lên, rồi dùng miếng vải mỏng băng lại. Căn nhà tranh này là nơi trốn bí mật của Hà Mẫn Nguyệt, được cô bé tìm thấy khi còn nhỏ, mỗi khi bị đánh hay tâm trạng buồn đều tới đây. Xong tất cả, cô lại cuộn mình nằm xuống tấm thảm, nhắm mắt lại, suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra. Cô từ nhỏ đã bị cha mẹ bỏ rơi, sau đó được viện trưởng viện mồ côi tìm thấy và đem về. Trong viện mồ côi, Mẫn Nguyệt luôn bị bắt nạt, điều đó khiến cho cô bé hiểu có một gia đình quan trọng như thế nào. Đến năm Mẫn Nguyệt 3 tuổi, thì gặp vợ chồng Hà Minh, họ quyết định nhận nuôi cô. Lúc đó cô bé rất vui vì cuối cùng cũng cô cũng đã có một gia đình. Nhưng niềm vui đó không kéo dài bao lâu, bởi vì khi về tới nhà, mẹ nuôi luôn bắt cô làm việc nhà, không làm tốt thì bà ta lại đánh đập, chửi rủa đủ điều, lúc tâm trạng bà ta không tốt cũng đánh cô. Còn người ba nuôi kia cũng không can ngăn, hơn nữa từ lúc Mẫn Nguyệt được 6 tuổi ánh mắt ông ta nhìn cô đã bắt đầu thay đổi. Ánh mắt đó cô bé từng tình cờ nhìn thấy khi ba nuôi đè mẹ nuôi trên giường, còn mẹ nuôi thì đang rên rỉ giống như rất khổ sở lại giống như rất thoải mái. Tuy không biết nó có nghĩa là gì nhưng Mẫn Nguyệt vẫn cảm thấy sợ hãi. Ông ta còn thường xuyên mượn cớ say rượu vào phòng cô bé, nhưng đến lúc đó cô đều la lên và mẹ nuôi chạy vào. Tiếp theo đó lại là một màn mắng mỏ và liên tục đánh đập, tất nhiên người bị thương nhiều nhất vẫn là đứa bé đáng thương này. Vì thế trước khi đi ngủ cô bé luôn khóa cửa phòng thật chật. Nhưng tối hôm nay ông ta lại có thể vào phòng cô được, có lẽ do những lần trước nên ông ta đã chuẩn bị chìa khóa. Vừa vào phòng liền bịt miệng Mẫn Nguyệt vì sợ cô bé la lên, sau đó bàn tay ông ta lần xuống dưới muốn cởi áo ngủ của cô. Đôi mắt của ông ta hằn tia máu, lúc này đang nhìn chằm chằm vào Mẫn Nguyệt khiến cô cảm thấy ghê tởm. Đúng, chính là ghê tởm, hơn nữa còn mang theo sự sợ hãi. Mẫn Nguyệt trưởng thành hơn nhiều đứa bé khác nên cô bé biết những chuyện sắp ra nhất định rất kinh khủng nên cô bé luôn tìm cách giãy giụa. Cô bé quơ tay trúng bình hoa đầu giường liền lấy nó đập mạnh vào đầu Hà Minh. Ông ta vì đau mà tức giận, liền tát một cái thật mạnh vào Mẫn Nguyệt. Cái tát khiến cô bé choáng váng, trên mặt hiện lên năm dấu tay rõ ràng, khóe môi lại chảy máu, đầu ong ong, không còn sức phản kháng. Nhưng rất may vì tiếng động lớn như vậy đã đánh thức mẹ nuôi. Thu Phương chạy vào lôi Hà Minh ra mắng chửi một chút rồi lại quay sang trừng phạt cô. Rõ ràng cô không làm gì sai nhưng tại sau lúc nào cũng bị đánh. Cuộc sống như vậy cô bé rất mệt mỏi, rất chán nản, nhiều lúc muốn trốn đi nhưng không thể. Nghĩ đến sáng ngày mai lại phải quay về căn nhà đó Mẫn Nguyệt lại cảm thấy tuyệt vọng, rồi sau đó lại chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Ngoài trời mưa vẫn rơi tí tách giống như đang khóc thương cho số phận của cô bé kia. Lúc này, cái áo vì bị rách nát mà rũ xuống, làm lộ ra đóa hoa anh đào nhỏ màu hồng nhạt trên ngực.

Chapter 2 : Trao đổi

Sáng hôm sau
Trong căn nhà của hai vợ chồng Hà Minh đang xảy ra một tình huống rất kì lạ. Chỉ thấy Hà Minh và Mai Thu Phương đang đứng run rẩy, xung quanh toàn là những người đàn ông mặc áo đen, khuôn mặt dữ tợn, ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ họ là “xã hội đen” , mà thực tế họ cũng chính là như vậy. Chính giữa phòng khách đang có một người đàn ông ngồi trên ghế nhàn nhã uống trà, xunh quanh người đàn ông này được nhiều người áo đen bảo vệ, có lẽ anh ta là lão đại của họ. Anh ta khoảng chừng gần ba mươi tuổi, khuôn mặt không xuất chúng lắm, trên người mặc quần tây đen, áo sơ mi trắng, lại ngồi ở đó uống trà không nói tiếng nào khiến cho người khác cảm thấy anh ta là một 'thư sinh' nhưng từ trên người anh ta lại tỏa ra một loại hơi thở nguy hiểm khiến cho người khác phải sợ hãi. Người đàn ông đó chính là Trần Phong, đại ca của băng Huyết Ưng - một trong những bang phái lớn nhất ở Trung Quốc trong giới hắc đạo. Trước đây anh ta cũng như những tên giang hồ đầu đường xó chợ khác suốt ngày đánh đánh giết giết lung tung. Nhưng những năm gần đây anh ta được một thế lực to lớn nâng đỡ nên đã dần lớn mạnh và phát triển thành bang phái đứng nhất nhì trong cả nước như bây giờ, quản lý hàng loạt quán bar và sòng bạc, thậm chí còn buôn bán ma túy. Do mở sòng bạc nên người thiếu nợ anh ta cũng rất nhiều, trong đó có cả Hà Minh.
Hà Minh ( cha nu9)
Hà Minh ( cha nu9)
Trần lão đại, xin anh hãy tha cho tôi đi, tôi nhất định sẽ kiếm đủ tiền để trả cho anh. Làm ơn hãy tha mạng cho tôi.
Giọng nói của Hà Minh không hề che dấu nỗi hoảng sợ
Trần Phong
Trần Phong
Trả? Ông trả bằng cách nào? Đừng coi tôi như đứa trẻ lên ba dễ bị lừa như vậy. Nếu đã không có tiền trả vậy chi bằng lấy bàn tay của vợ ông làm tiền lãi đi.
Trần Phong liếc qua Hà Minh một cái sau đó cất giọng hờ hững.
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Đừng mà...làm ơn đừng... tôi không muốn bị chặt tay... Trần lão đại, chúng tôi sẽ trả tiền cho anh mà anh đừng chặt tay tôi có được không.
Mai Thu Phương vừa nghe Trần Phong nói xong thì liền quỳ xuống van xin, còn Hà Minh thì chỉ đứng một bên im lặng không nói gì.
Trần Phong
Trần Phong
Vậy mấy người lấy tiền ở đâu trả tôi? Nếu đã không có tiền thì phải lấy thứ khác để trao đổi chứ.
Trần Phong nói nhẹ nhàng cứ như nói hôm nay thời tiết rất đẹp vậy nhưng nội dung trong đó thì làm người ta phải rùng mình.
Hà Minh ( cha nu9)
Hà Minh ( cha nu9)
Tôi...
Hà Minh chưa kịp nói gì thì Mai Thu Phương chen vào
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Tôi sẽ lấy con gái chúng tôi trao đổi với anh.
Hà Minh ( cha nu9)
Hà Minh ( cha nu9)
Thu Phương bà nói cái gì vậy? Đó là con gái chúng ta mà.
Vừa nghe thấy Mai Thu Phương nói như vậy thì Hà Minh liền can ngăn.
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Ông đừng nói nghe tốt như vậy. Ông có bao giờ coi nó là con gái chúng ta đâu, ông có ý đồ gì với nó ông tưởng tôi không biết sao. Hơn nữa, nó cũng chỉ là con gái nuôi không phải ruột thịt, ông xót gì chứ.
Lúc nghe được lời Hà Minh nói bà ta giận run cả người. Trần Phong nói muốn chặt tay bà ta sao không thấy ông ta can ngăn, nghe nói muốn đem con nhỏ chết tiệt đó ra trao đổi thì ông ta đã vội vàng như vậy. Nếu như vậy thì tôi sẽ nhất định mang nó đi, tôi xem ông sẽ làm sao, hứ!
Trần Phong nghe được lời hai người nói thì kinh ngạc ngẩng đầu lên, sau đó là khinh miệt. Hai người này đúng là súc sinh cũng không bằng! Một người là mẹ nuôi muốn mang con gái ra bán để trả nợ, còn một người là cha nuôi lại có ý đồ đen tối với con bé. Nhưng dù họ như thế nào thì hắn cũng không muốn quản, hắn chỉ muốn đòi nợ thôi. Nghĩ vậy anh ta liền nhìn đến hai người đang tranh cãi trước mặt sau đó lạnh lùng nói
Trần Phong
Trần Phong
Vậy cũng được, sáng mai hai người mang con bé tới chỗ tôi. Như vậy đã trả sạch nợ. Nhưng nếu tôi biết hai người dám không thực hiện lời hứa mà trốn đi thì tôi nhất định sẽ cho hai người biết thế nào là địa ngục.
Trần Phong còn đặc biệt nhấn mạnh câu cuối khiến cho hai vợ chồng Hà Minh sợ hãi, chỉ biết vâng vâng dạ dạ, rồi hứa sáng mai sẽ mang người tới. Nghe vậy Trần Phong mới hài lòng ra về, nhưng ra khỏi cửa không được bao lâu thì tiếng chuông điện thoại reo lên. Trong điện thoại, một giọng nói lạnh lùng vang lên
Người lạ
Người lạ
Tôi muốn anh làm cho tôi một việc
Cùng lúc đó, ở một nơi khác
Từng tia nắng sớm mai chiếu vào căn nhà tranh rách nát, nơi đó có một cô bé đang ngủ. Mái tóc suông dài xõa trên nền đất lạnh lẽo để lộ chiếc cổ mảnh khảnh. Khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt nhắm nghiền, đôi môi anh đào hồng nhuận, chiếc mũi cao khéo léo kết hợp với ánh nắng nhè nhẹ của bình minh khiến cho cô bé giống như một thiên thần. Và cô bé đang ngủ đó không ai khác chính là Hà Mẫn Nguyệt. Một lát sau, như cảm thấy chói mắt, bàn tay nhỏ nhắn khẽ giơ lên ngăn chặn ánh sáng đó, lông mi khẽ rung rồi sau đó một đôi mắt từ từ mở ra. Đôi mắt long lanh như viên pha lê vẫn còn mờ mịt sương mù vì vừa mới thức dậy. Mẫn Nguyệt ngồi dậy, thấy trời đã sáng, cũng là lúc cô nên về nhà rồi. Nghĩ đến đó, Hà Mẫn Nguyệt không khỏi cảm thấy buồn bã, có lẽ về nhà cô bé lại bị đánh, có lẽ lại bị bắt làm việc, lại bị ba nuôi nhìn với ánh mắt đáng sợ đó. Nhưng cô bé vẫn phải về vì đó là nhà của cô, cô không còn nơi nào khác để đi. Nghĩ vậy Mẫn Nguyệt liền đứng dậy bước đi, nhưng đi được vài bước lại đụng phải vết thương ở chân khiến cô bé đau nhói. Vết thương do dẫm phải mảnh thủy tinh ngày hôm qua đã ngừng chảy máu, chỉ để lại vết máu khô thật lớn trên miếng vải băng, cả vết roi trên người cũng vậy. Dừng lại một lúc sau đó Mẫn Nguyệt lại bước đi tiếp, cô bé đã quen với những vết thương như thế này từ lâu rồi.
Từ căn nhà tranh về nhà không xa nên chưa đầy hai mươi phút Hà Mẫn Nguyệt đã đứng trước cửa nhà. Cửa mở ra, Mẫn Nguyệt rón rén đi vào, cái đầu nhỏ không quên xem xét xung quanh, bỗng nhiên thấy Mai Thu Phương đang từ trong nhà bước ra. Mẫn Nguyệt lo sợ cúi đầu, nói lí nhí:
Hà Mẫn Nguyệt
Hà Mẫn Nguyệt
Mẹ nuôi! Con về rồi
Sau đó cô bé co rúm người lại chờ mẹ nuôi chửi mắng. Nhưng đợi mãi cũng không thấy mẹ nuôi chửi bới, đánh đập bản thân như thường ngày, đang nghi hoặc thì Mai Thu Phương đột nhiên chạy lại ôm chầm Mẫn Nguyệt, rồi nghẹn ngào nói:
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mẫn Nguyệt, sao giờ này con mới về, làm mẹ lo quá trời. Mẹ xin lỗi, ngày hôm qua mẹ đánh con nặng quá. Mẹ nên tin con mới đúng, cũng chỉ tại lão già chết tiệt kia
Còn chưa hết bàng hoàng, Mẫn Nguyệt lại thấy cha nuôi bước ra với bộ mặt rất 'hối hận
Hà Minh ( cha nu9)
Hà Minh ( cha nu9)
Nguyệt Nguyệt, cha xin lỗi, con tha thứ cho cha nuôi được không?
Hà Mẫn Nguyệt
Hà Mẫn Nguyệt
Cha nuôi, mẹ nuôi... Hôm nay hai người làm sao vậy? Đây là mơ phải không?
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mơ gì chứ, con bé ngốc này, là cha mẹ thấy cha mẹ đã làm sai nên xin lỗi con thôi. Hôm nay con không cần làm gì cả đâu để mẹ làm cho. Hơn nữa, quần áo con sao lại rách rưới hết vậy, hay để ngày mai cha mẹ chở con đi mua đồ mới nha.
Mai Thu Phương nghe Mẫn Nguyệt nói chỉ khẽ cười rồi nhìn cô bé một cách dịu dàng như một người mẹ thật sự rất yêu thương con mình vậy.
Hà Mẫn Nguyệt
Hà Mẫn Nguyệt
Mẹ nuôi... không cần đâu... quần áo của con như vậy được rồi, không cần mua đâu.
Mẫn Nguyệt sững sờ, đây có phải là thật không, cha mẹ nuôi đã thay đổi rồi sao, họ sẽ yêu thương cô như con gái sao, rồi cô sẽ có một gia đình như bao người khác phải không?
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Đừng tiếc tiền, con xem quần áo đã cũ như vậy rồi, nếu như ra đường người khác nghĩ cha mẹ bắt nạt con thì sao.
Hà Minh ( cha nu9)
Hà Minh ( cha nu9)
Đúng vậy, đúng vậy
Hà Minh ở bên cạnh cũng phụ họa theo. Nghe vậy, Mẫn Nguyệt cũng đành đồng ý
Hà Mẫn Nguyệt
Hà Mẫn Nguyệt
Dạ được rồi, sáng mai con sẽ đi với hai người.
Trong mắt Hà Minh và Mai Thu Phương liền xẹt qua tia đắc ý khi gian kế thực hiện được sau đó lại quay về dáng vẻ dịu dàng. Còn Mẫn Nguyệt thì đang đắm mình trong niềm vui mới có nên đã không thấy được.
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Vậy con mau vào phòng thay quần áo đi rồi ra đây ăn cơm.
Hà Mẫn Nguyệt vâng dạ rồi về phòng, sau khi Mẫn Nguyệt đi, Mai Thu Phương liền thay bằng vẻ mặt chán ghét và khinh miệt. Hà Minh liền ngập ngừng hỏi:
Hà Minh ( cha nu9)
Hà Minh ( cha nu9)
Chúng ta làm như vậy có được không? Con bé...
Hà Minh chưa kịp nói xong đã bị Mai Thu Phương cướp lời
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Ông câm miệng lại cho tôi, nếu không muốn bị Trần lão đại đuổi giết thì ông đừng làm hỏng kế hoạch của tôi.
Hà Minh cũng chỉ đành không cam lòng ngậm miệng, dê đã đưa đến miệng nhưng lại bị người khác cướp mất, còn là bản thân tự tay dâng lên nữa chứ. Đúng là con mẹ nó khó chịu mà!
Tối đó, Hà Mẫn Nguyệt ngủ rất ngon, hôm nay là ngày hạnh phúc nhất của cô bé. Dù không biết cha mẹ đang mưu tính cái gì, dù biết đây chỉ là hạnh phúc ngắn ngủi. Nhưng làm ơn, ông trời ơi hãy cho con tận hưởng chút xíu hạnh phúc này, nếu là mơ thì cho con đừng bao giờ tỉnh dậy.

Chapter 3: Bị bán đi

Sáng sớm thức dậy thì Hà Minh và Mai Thu Phương liền vội vàng chuẩn bị cho Hà Mẫn Nguyệt. Ăn sáng xong thì tắm rửa sạch sẽ sau đó lại chọn bộ đồ đẹp nhất để mặc, hay nói đúng hơn là bộ đồ lành lặn nhất, rồi mới xuất phát. Chiếc xe từ từ lăn bánh, bóng dáng ngôi nhà dần khuất hẳn. Bỗng nhiên Mẫn Nguyệt có dự cảm xấu, sao cô lại cảm thấy như đây là lần cuối cùng cô ở đó. Khung cảnh hai bên đường thay đổi liên tục, qua khỏi thành phố ồn ào đến đồi núi hoang vắng. Thấy xung quanh càng lúc càng lạ lẫm, dự cảm trong lòng Mẫn Nguyệt càng mạnh mẽ hơn.
Hà Mẫn Nguyệt
Hà Mẫn Nguyệt
Cha nuôi, mẹ nuôi chúng ta đang đi đâu vậy? Con đường này đâu phải đến trung tâm thành phố
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
...
Hà Minh ( cha nu9)
Hà Minh ( cha nu9)
...
Đáp lại Mẫn Nguyệt chỉ có một mảnh yên lặng trong xe, không ai chịu trả lời. Thấy vậy, cô bé càng gấp gáp hơn
Hà Mẫn Nguyệt
Hà Mẫn Nguyệt
Cha nuôi, mẹ nuôi, sao hai người không trả lời con? Hai người muốn đưa con đi đâu? Con không muốn mua quần áo nữa, con muốn về nhà, con muốn xuống xe!
Cảm thấy phiền toái, Mai Thu Phương ở bên cạnh liền tát Mẫn Nguyệt một cái thật mạnh
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Phiền quá! Mày im lặng đi, sắp tới rồi
Hà Mẫn Nguyệt vì bị tát mà choáng váng, sau đó lại co mình một góc ở ghế sau, im lặng không nói gì, hai cánh tay ôm chặt cơ thể đang run lên, nỗi bất an trong lòng lại càng lớn.
Chiếc xe nhanh chóng ra khỏi rừng cây, lúc này ngay trước mắt lại hiện ra một căn biệt thự rộng lớn. Trước cổng, lại có hai người bảo vệ đứng gác, Hà Minh bước xuống xe nói gì đó với hai người bảo vệ, sau đó chỉ thấy hai người bảo vệ gật đầu rồi mở cổng ra. Hà Minh quay lại xe rồi lái xe vào biệt thự. Căn biệt thự nằm ngay trên đồi núi, lấy màu đen làm chủ đạo, xung quanh luôn có người đi tuần tra. Ấn tượng đầu tiên của Mẫn Nguyệt về căn biệt thự này chính là rất lớn, rất đẹp nhưng cũng rất quỷ dị. Nên cho dù Mẫn Nguyệt thấy căn biệt này đẹp nhưng không hiểu sao lại có loại sợ hãi muốn chạy trốn. Vì thế khi cửa xe vừa mở ra thì cô bé liền xông ra ngoài, Mai Thu Phương tựa hồ đã biết chuyện này sẽ xảy ra nên đã nhanh chóng túm cổ áo Mẫn Nguyệt trở lại rồi lôi vào. Mẫn Nguyệt dù nhanh dù mạnh thế nào cũng chỉ là một đứa bé tất nhiên sẽ đấu không lại người đàn bà mập ú Mai Thu Phương nên chỉ đành để yên bị lôi vào. Trong phòng khách, Trần Phong nhắm mắt tựa vào sô pha, chỉ khi thấy nhóm người Hà Minh bước vào thì mới mở mắt ra. Mai Thu Phương liền bước nhanh tới, đẩy Mẫn Nguyệt đến trước mặt Trần Phong:
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Mai Thu Phương( mẹ nuôi nu9)
Trần lão đại, đây là con gái nuôi của chúng tôi. Tôi giao nó cho anh, như vậy thì nợ của chúng tôi có phải xóa bỏ hết rồi không?
Mẫn Nguyệt đứng hình, sau đó lại cười tự giễu, thì ra là như vậy sao, họ muốn bán cô đi để trả nợ nên mới đối xử tốt với cô, mọi thứ đều là sự giả tạo. Dù biết như vậy nhưng trong lòng vẫn rất đau, rất khó chịu, cô lại bị vứt bỏ lần nữa rồi! Như vậy cũng tốt, ơn nuôi dưỡng bao nhiêu năm nay của họ coi như là cô đã trả hết. Từ nay về sau không còn quan hệ, nếu sau này có gặp lại thì họ đừng trách cô, bởi vì cô nhất định sẽ khiến họ phải trả giá nếu như đụng đến cô. Trong mắt Mẫn Nguyệt chỉ còn lại sự lạnh nhạt và lạnh lùng đến đáng sợ. Trần Phong cẩn thận đánh giá Mẫn Nguyệt, khi bị biết bán đi, khuôn mặt cô bé hiện lên sự ngạc nhiên rồi thất vọng cuối cùng là ánh mắt băng giá không có độ ấm. Khi bắt gặp ánh mắt ấy, cả người Trần Phong thoáng run lên, đến khi nhìn kĩ lại thì lại không thấy gì khác thường. Có lẽ anh nhìn nhầm, một con bé mới khoảng 7, 8 tuổi thì làm sao có được ánh mắt sắc bén như vậy. Thu hồi ánh mắt trên người Mẫn Nguyệt, khi nhìn đến hai vợ chồng kia thì hiện lên sự khinh bỉ nhưng giọng nói vẫn nhẹ nhàng, từ tốn:
Trần Phong
Trần Phong
Được, hai người đã trả hết nợ, từ nay về sau chúng ta không còn quan hệ. A Lôi, tiễn khách!
Người tên A Lôi chính là cận vệ trung thành của Trần Phong, tên đầy đủ là Diệp Phi Lôi. Anh ta hoàn toàn trái ngược với Trần Phong lúc nào cũng là bộ mặt ôn hòa, còn bản thân lúc nào cũng mang bộ lạnh lùng, dữ tợn, khiến cho người khác cảm thấy sợ hãi. Trong Huyết Ưng thì anh ta là người có thân thủ giỏi nhất nên lúc nào cũng đi theo bên cạnh Trần Phong. Khi nghe lời của Trần Phong thì Diệp Phi Lôi nhanh chóng đuổi hai vợ chồng Hà Minh ra khỏi biệt thự rồi lại đi vào với bộ mặt vô cảm.
Triệu Vĩ Thành
Triệu Vĩ Thành
Ấy chà, một bé con xinh đẹp như vậy mà lại bị bọn họ hành hạ tới mức độ này còn bị đem bán đi để trả nợ. Thật đáng tiếc a, nhưng anh nhất định sẽ khiến em trở thành cô nàng quyến rũ vạn người mê. Thế nào, bé con, thích không?
Giọng nói ngả ngớn này không ai khác chính là của Triệu Vĩ Thành, người được coi là 'quân sư' của Huyết Ưng. Bản thân anh ta quản lý toàn bộ quán bar và sòng bạc của Huyết Ưng. Thường đào tạo nhiều cô gái trở thành 'công cụ' kiếm tiền và lấy thông tin. Hơn nữa, anh ta thường đưa ra rất nhiều mưu kế, Huyết Ưng lớn mạnh như ngày hôm nay anh ta có công không nhỏ. Nhưng lúc nào trên mặt cũng mang bộ dáng ngả ngớn, bất cần đời. Anh ta và A Lôi lúc nào cũng bên cạnh Trần Phong nên từ lúc Mẫn Nguyệt bước vào anh ta đã để ý. Cô bé này tuy gầy gò, trên người lại nhiều vết thương, tuy vậy cũng không che dấu được nét đẹp vốn có, sau này nhất định sẽ là một mỹ nữ. Người như vậy nếu như qua tay anh ta đào tạo thì nhất định sẽ trở thành một báu vật. Càng nghĩ Triệu Vĩ Thành càng thấy hứng thú, anh ta vừa nói vừa nắm cằm Mẫn Nguyệt lên xem xét. Hà Mẫn Nguyệt liền cắn vào tay Triệu Vĩ Thành, rồi lùi lại cách anh ta một khoảng. Cô biết những người này không phải là người tốt nên phải cách xa một chút. Đột ngột bị cắn, hơn nữa lại là bị một con nhóc cắn khiến cho Triệu Vĩ Thành rất tức giận. Con nhóc này đúng là dùng hết sức để cắn khiến cho tay hắn đến giờ vẫn còn nhức nhối! Nghĩ đến đó anh ta còn tức giận hơn:
Triệu Vĩ Thành
Triệu Vĩ Thành
Con nhỏ này, mày đúng là không biết điều! Dám cắn tao, mày muốn chết phải không, mày...
Trần Phong
Trần Phong
Đủ rồi, mau đem con bé đó nhốt lại đi! Chúng ta còn có việc quan trọng phải làm đấy.
Đang tính đá Mẫn Nguyệt thì Triệu Vĩ Thành đột ngột bị Trần Phong kêu dừng lại. Tuy không cam tâm nhưng dưới ánh mắt cảnh cáo của Trần Phong anh ta lại không dám làm gì nên chỉ đành nhẫn nhịn. Sau khi Mẫn Nguyệt đi khỏi, Triệu Vĩ Thành bước đến sô pha ngồi tự nhiên, cả người đều quay về bộ dáng ngả ngớn, còn A Lôi vẫn đứng bên cạnh Trần Phong, im lặng không nói gì.
Triệu Vĩ Thành
Triệu Vĩ Thành
Đại ca, nghe nói ba ngày sau cái tên Nam Cung Âu Thần đó sẽ đến địa bàn của chúng ta, thông tin có chính xác không?
Khi nhắc đến công việc thì Triệu Vĩ Thành lại trở nên nghiêm túc, nhưng lần này trong lời nói của hắn có chút lo âu, bởi vì nhiệm vụ lần này rất quan trọng.
Trần Phong
Trần Phong
Chắc chắc không sai đâu, thông tin này do chính 'người đó' cung cấp mà.
Khuôn mặt của Trần Phong cũng trở nên thận trọng, nhiệm vụ lần này chính là bắt cóc. Tuy thấy rất đơn giản nhưng thật ra là rất khó khăn bởi vì đối tượng lần này là.....
A Lôi
A Lôi
Đại ca, đó là nhị thiếu gia của Nam Cung gia tộc đó, nếu như chúng ta bắt hắn có khi nào Nam Cung gia sẽ...
Đến cả người ít nói như A Lôi cũng mở miệng lo lắng, tuy chưa nói hết câu nhưng ý trong đó ai cũng hiểu. Nam Cung gia là ai chứ? Chính là một trong năm gia tộc đứng đầu giới hắc đạo trên toàn thế giới. Năm đại gia tộc lần lượt là gia tộc William, gia tộc Nam Cung, gia tộc Đàm Đài và hai gia tộc lánh đời là Âu Dương gia và Hiên Viên gia.
Trần Phong
Trần Phong
Không sao đâu, bây giờ gia tộc Nam Cung đang rất loạn. Đại thiếu gia Nam Cung Vũ Văn vừa chết khi làm nhiệm vụ, đứng đầu gia tộc là Nam Cung Hạ lại đang bị trọng thương hôn mê bất tỉnh. Lúc này họ làm gì có thời gian quan tâm tới Nam Cung Âu Thần chứ! Hơn nữa, 'người đó' đã nói sẽ thu xếp mọi chuyện cho chúng ta, bọn người đó sẽ không điều tra ra đâu. Mọi chuyện cứ theo kế hoạch mà làm.
Tuy Trần Phong nói vậy nhưng bàn tay lại vô thức nắm chặt thể hiện bây giờ anh ta cũng đang rất lo lắng. Nhưng nhiệm vụ này không thể không làm cho nên chỉ đành 'đâm lao thì phải theo lao' thôi. Triệu Vĩ Thành và A Lôi nghe nói thế cũng đã bớt lo lắng, ngược lại còn cảm thấy hứng thú
Triệu Vĩ Thành
Triệu Vĩ Thành
Dạ, đại ca
Triệu Vĩ Thành
Triệu Vĩ Thành
Dạ, đại ca

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play