Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bên Kia Vong Xuyên

tập 1

- - - - - -Bên Kia Vong Xuyên- - - - - - ___Tập 1. *Hôm nay là lễ thất tịch. Kinh thành những ngày này vô cùng náo nhiệt khắp các con phố đâu đâu cũng treo đèn lồng, hoa tươi được bày bán khắp con phố. Nam nhân, nữ nhân trong kinh thành nô nức đi dạo phố tham gia lễ hội mong tìm được Ý trung nhân cho mình. Phủ Thừa Tướng : - Lãnh công tử tất cả bánh đậu đỏ đã được chuẩn bị xong rồi, chúng ta có thể xuất phát được chưa ? -Tiểu nô thân cận nói. - Được ! vậy chúng ta chuẩn bị xuất phát thôi - cao lãnh đáp - Điểm đến đầu tiên năm nay của chúng ta là Tiểu Nguyệt trấn đúng không, thưa công tử ?- tiểu nô hỏi. Cao Lãnh đáp lại câu hỏi bằng một cái gật đầu, bước lên xe ngựa với nét mặt như mong chờ một điều gì đó khiến y cảm thấy rất vui. Tiểu nô ra hiệu lệnh: - Tiểu Nguyệt trấn, xuất phát ! Nhân Duyên phủ: - Ngọc Nhi, hôm nay ta muốn Xuống phàm gian du ngoạn. Ở trên Thiên giới nhiều, cũng quá nhàm chán rồi. Nhân cơ hội này xuống phàm gian xem thử có mối nhân duyên nào thú vị hay không - lão tiên nói. - Dạ thưa lão tiên, để con đi chuẩn bị - tiểu tiên đồng đáp rồi họ xuống phàm gian. Thế là đoàn người ngựa của Cao Lãnh đi tới Tiểu Nguyệt trấn .Cũng như lễ thất tịch và các dịp lễ khác hằng năm, vị đại công tử của phủ Thừa Tướng luôn đi phát bánh cho những dân đen nghèo để họ đón lễ vui vẻ hơn. Tìm được một quán trà nhỏ ở Tiểu Nguyệt trấn, Cao Lãnh sai tiểu nô trả cho ông chủ một số bạc rồi lấy quán trà làm nơi phát bánh. Tên tiểu nô cầm một chiếc chiêng mặt hớn hở, gõ một tiếng thật lớn: - Phát bánh đậu đỏ đây, các hưng thân phụ lão, mau mau tới đây nhận bánh đón lễ thất tịch cùng gia đình nào. Người dân nghe thấy ai ai cũng đều vui mừng hớn hở đi tới: - Là Cao Lãnh công tử kìa, mọi người nhanh chân tới lấy bánh thôi - dân đen nói. - Nào, nào , mọi người hãy xếp hàng, từ từ, ai ai cũng có phần - tiểu nô nói. -Chúc mọi người thất tịch vui vẻ - Cao Lãnh vừa phát bánh vừa chúc. Từ phía đằng xa lão tiên thấy phía trước có đám đông xếp hàng liền tò mò đi tớ xem thử có gì thú vị. Họ đi tới xếp hàng rồi tiện đó hỏi bà lão đứng phía trước: - Lão bà ở đây có chuyện gì mà náo nhiệt vậy - tiểu tiên đồng hỏi Bà lão liền đáp lại : - Là Cao Lãnh công tử - đại công tử của phủ thừa tướng đang phát bánh đậu đỏ cho dân nghèo chúng ta để đón lễ thất tịch. - Không ngờ quan phủ vẫn còn những người tốt như vậy - lão tiên thốt lên với vẻ đánh giá rất cao vị công tử này. Một người dân phu chen ngang cuộc nói chuyện của họ: - Đúng vậy Cao Lãnh công tử là một người vô cùng tốt. người không chỉ hằng năm vào dịp lễ tết phát bánh cho chúng ta mà còn cứu giúp rất nhiều người dân nghèo khổ . là một người tài đức vẹn toàn. Nghe nói xong rồi lão tiên phất tay áo một cái sau đó lánh mặt quan sát họ nhìn thái độ nhiệt tình của Cao Lãnh lão tiên nghĩ : “ đây đích thị là người rất tốt, tương lai sẽ có tiền đồ rộng mở. Dân đen dưới phàm gian rất cần những người như hắn , há chẳng phải thiên hạ Thái Bình, bách tính muôn dân cũng sẽ bớt phần nào khổ ải “. Rồi sau đó lão tiên và tiểu tiên đồng chen vào đoàn người đông đúc đi dạo ngắm nhìn nhân gian đông đúc nhộn nhịp.* Người dân xếp hàng nhận những chiếc bánh đậu đỏ, mặt ai nấy đều rất đỗi vui mừng, Cao Lãnh sai hạ nhân mang bánh đậu đỏ sang trấn nhỏ khác phân phát, Còn mình và tiểu nô thân cận thì ở lại Tiểu Nguyệt trấn. - Công tử chúng ta đã đứng ở đây cả buổi trời rồi, Bánh cũng đã phát xong rồi nhưng vẫn chưa thấy Tiểu Vy cô nương xuất hiện. Có khi nào... Cô ấy... - Tiểu nô nói - Không đâu! nàng ấy nhất định sẽ tới- Cao Lãnh đáp với ánh mắt đầy hy vọng. Nhớ lại chuyện vào ngày thất tịch năm ngoái khi Cao Lãnh đi lạc trên Linh Sơn không may bị rắn độc cắn. Khi đó vô tình gặp được một cô nương lên Linh Sơn hái thuốc, chính cô ấy đã cứu Cao Lãnh. Do thương tích của Cao Lãnh họ đã mắc kẹt ở Linh Sơn hai ngày : - Cô nương, đa tạ cô nương đã cứu ta mạng này, không biết cô nương muốn ta báo đáp ra sao - Cao Lãnh nói. - Không sao, chỉ là chuyện một chuyện nhỏ, huynh đừng để trong lòng - Minh Vy đáp. Cao Lãnh vừa gặp Minh Vy thì trong lòng đã mến mộ nàng, với nhan sắc tuyệt trần, giọng nói thanh thoát . một nữ Nhi có thể nói là hiếm thấy trong thiên hạ này. Hai hôm sau khi vết thương đã đỡ hơn Minh Vy dìu Cao Lãnh xuống núi, xuống tới chân núi thì gặp được đám hạ nhân vẫn đang hốt hoảng đi tìm chủ tử của mình, trao lại Cao Lãnh cho họ Minh Vy liền rời đi. Cao Lãnh phản xạ thật nhanh mà gọi: - Cô nương xin dừng bước ! Minh Vy liền quay đầu lại nhìn Cao Lãnh: - Cô nương có thể cho ta biết danh tính được không - Cao Lãnh hỏi. - *Ta tên Minh Vy - Minh Vy đáp. - Vậy sau này ta có thể gặp lại cô nương ở đâu - Cao Lãnh hỏi. - Nếu có duyên ắt sẽ gặp lại, công tử cáo từ - Minh Vy đáp. Rồi Tiểu Vy đi mất, Cao Lãnh cứ đứng trông theo hình bóng người nữ nhân ấy cho tới khi không còn nhìn thấy nữa mới quay trở về, Cao Lãnh trở Về phủ ngày nhớ đêm mong người nữ nhân ấy. Trong lòng Cao Lãnh kể từ hôm đó đã có hình bóng của Tiểu Vy. Y luôn cho người dò la tung tích của nữ nhân ấy, nhưng lại không thu được kết quả nào. Mãi cho tơi khi dò hỏi tới một ông chủ tiệm thuốc mới biết được Tiểu Vy cô nương là một người gái thảo dược để đem bán để kiếm sống : - Vậy ông chủ có biết bao giờ cô nương ấy sẽ quay lại đây không? - Cao Lãnh hỏi. - Theo ta đoán thì có lẽ vào dịp lễ thất tịch cô ấy sẽ tới - Ông chủ tiệm thuốc nói. - Đa tạ ông chủ, cáo từ - Cao Lãnh nói rồi trở về phủ.* Cao Lãnh vừa hồi tưởng trong lòng vui sướng tới nỗi không dấu nổi mà thể hiện trên khuôn mặt bằng nụ cười của những người mang trong lòng nỗi tương tư. Chợt tên tiểu nô lay người Cao Lãnh và gọi y với giọng khẩn trương vội vàng : - Công tử ! công tử ! người nhìn kìa là Tiểu Vy cô nương. Cao Lãnh giật mình, nhìn về phía quán mì đối diện : - Chính là nàng ấy ta biết nàng ấy sẽ tới mà - Cao Lãnh nói với giọng điệu vui mừng khôn xiết. Không thể nào kìm nén nổi cảm xúc Y gọi một tiếng thật lớn như toát lên bao niềm nhớ nhung suốt thời gian qua : - Tiểu Vy cô nương!! Ta ở đây. Tiểu Vy nghe thấy tiếng gọi ngơ ngác quay ra : “Thì ra là vị công tử ấy “ Minh Vy nghĩ .

tập 2

- - - - - -Bên Kia Vong Xuyên- - - - - - ___Tập 2. Cao Lãnh nhìn thấy Tiểu Vy cảm giác vui mừng cuống quýt khó tả, không dấu nổi những niềm mong nhớ bấy lâu nay y không chờ cho Tiểu Vy đi tới mà vội vàng đi sang quán mì đối diện: - Nào, nhanh lên, mau cùng ta qua đó - Cao Lãnh nói với tiểu nô. Khi đến gần tiểu vy, chợt y cảm thấy thật ngượng ngùng không biết nên nói gì. Trước giờ y chưa từng có cảm giác này, thứ cảm giác vui mừng, sung sướng nhưng lại ngại ngùng khó tả. Y cứ nhìn Tiểu Vy ánh mắt không rời dù chỉ một chút cũng không, cả thân hình bất động như đã bị đánh cắp mất hồn. Tiểu Vy lên tiếng: - Công tử mời ngồi, huynh có muốn ăn chút mì không ? Tên Tiểu nô nhanh Ý cất tiếng : - Ông chủ, Cho hai tô mì đặc biệt. - Có ngay, có ngay, quan khách chờ một chút - ông chủ quán mì đáp. - *À, lần trước... Ta... Ta chưa giới thiệu với cô nương, ta tên Cao Lãnh- Cao lãnh nói. Giọng y vừa ấp úng, vừa run run vì hồi hộp và cái cảm giác ngượng ngùng ấy. - Công tử nhà ta chính là Đại công tử của phủ Thừa Tướng - Tiểu Hoàng nói thêm.* Tên tiểu nô nhìn thấy bộ y phục của Tiểu Vy cô nương thật đặc biệt Liền hỏi : - Tiểu Vy cô nương, nếu ta nhớ không nhầm thì lần trước cô nương cũng mang trên mình bộ y phục có thêu hình lá trúc rất đẹp. - Vị tiểu công tử này có trí nhớ thật tốt, là do ta thích màu xanh của lá trúc nên đã làm những bộ y phục giống nhau - tiểu Vy nói - Tiểu... tiểu công tử gì chứ, ta chỉ là một hạ nhân thôi mà, cô nương có thể gọi ta là Tiểu Hoàng, hai chữ “công tử “ ta thật không dám nhận - tiểu hoàng vừa nói vừa đưa tay xoa đầu với vẻ ngại ngùng. Thấy họ nói chuyện vui vẻ như vậy trong lòng Cao Lãnh có chút khó chịu như ghen tị liền chen ngang : - Cô nương có tay nghề thật khéo léo, chẳng trách hình thêu lại tinh tế tới vậy. - Thật là ngại quá, chỉ là chút tài mọn tầm thường thôi - Tiểu Vy đáp - Tiểu Hoàng ở đây hết chuyện của ngươi rồi, cho ngươi lui - Cao Lãnh nói. - Vâng, thưa công tử - tiểu nô đáp. Tên tiểu nô vừa đi mới chưa được ba bước thì Cao Lãnh lại cất tiếng: - Khoan đã... - Dạ, thưa công tử có gì căn dặn - tiểu nô đáp Cao Lãnh đứng lên bước tới chỗ Tiểu Hoàng ghé vào tai hắn nói nhỏ có vẻ rất thần bí : - Ngươi đi gom hết pháo hoa màu lục cho ta, rồi đem tới Tiểu Nguyệt trấn, ngươi hiểu Ý ta rồi chứ? - Vâng, thưa công tử - tiểu hoàng đáp rồi đi làm theo lời căn dặn của Cao Lãnh. - Mì tới rồi, xin lỗi đã để cho quan khách chờ lâu - ông chủ tiệm mì nói. Họ cùng nhau ăn mì, ăn mì xong thì Cao Lãnh đã ngỏ lời mời Tiểu Vy đi dạo. Họ đi bên nhau giữa đường xá đông đúc không khí vô cùng náo nhiệt, người người qua lại đồ đạc, trang sức, bánh trái,... được bày bán khắp hai bên đường Cao Lãnh chợt nhìn thấy một quầy bán trang sức bên đường liền cùng Tiểu Vy tới đó xem. Như có thần giao cách cảm cả hai người họ đều đưa tay cầm chiếc vòng ngọc màu lục, Cao Lãnh thấy Tiểu Vy cầm thì đưa mắt nhìn nàng rồi thu tay lại, Tiểu Vy cầm chiếc vòng lên hỏi ông chủ : - Ông chủ chiếc vòng này giá bao nhiêu vậy? - Cô nương thật có mắt nhìn, đây là chiếc vòng là tốt nhất của chỗ ta có, chỉ có một chiếc duy nhất. Nó có giá ba mươi lượng bạc- ông chủ đáp - Đắt vậy sao? ta không có nhiều bạc như vậy - Tiểu Vy đáp với vẻ tiếc nuối rồi đặt chiếc vòng đó xuống Thấy vậy cao lãnh cầm chiếc vòng lên và nói : - Ông chủ ta mua chiếc vòng này - cao lãnh vừa nói vừa đưa ngân lượng cho ông chủ - Tiểu vy cô nương, nào, để ta đeo cho cô nương -cao lãnh nói - Trời, chiếc vòng này đắt vậy ta không dám nhận- tiểu vy đáp - Cô nương đừng ngại,nếu cô nương thấy ngại có thể đồng ý với ta một điều kiện - cao lãnh nói. - Là điều kiện gì vậy? - tiểu vy hỏi - Tạm thời ta chưa nghĩ ra, khi nào nghĩ ra ta sẽ nói cho Cô nương biết - cao lãnh đáp lại. Rồi y cầm lấy tay Tiểu Vy và đeo cho nàng. Cả hai người họ cùng nhau tiếp tục đi dạo tiếp. Trời cũng đã sầm tối lại, họ dừng chân ở một quán trọ nhỏ ngay bên gần chiếc cầu bắc qua một dòng sông nhỏ, ở Tiểu Nguyệt trấn thì có thể coi đây là nơi đẹp nhất và lãng mạn nhất vào buổi tối. Họ vừa thuê xong phòng trọ thì Tiểu Hoàng quay lại tới chỗ hai người Họ và nói: - Thưa công tử tất cả đã chuẩn bị xong - Được, vậy ngươi chờ sau khi ta và tiểu Vy cô nương dùng bữa tối xong rồi kêu hạ nhân chuẩn bị thật cẩn thận - Cao Lãnh nói nhỏ vào tai Tiểu Hoàng. Sau khi dùng bữa tối cùng Tiểu Vy, Cao Lãnh lại cùng tiểu Vy đi dạo và tham gia lễ hội. Cảnh tượng lúc này thật đẹp, đâu đâu cũng là những chiếc đèn lồng thắp sáng đầy màu sắc, có rất nhiều cặp nam thanh nữ tú đi dạo, họ đi thắt dây tơ hồng trên cây liễu ở bên chân cầu và cầu nguyện có thể tìm được ý trung nhân cho mình. Cao Lãnh và Tiểu Vy đi tới đó để cầu nguyện, rồi họ bước lên cầu, phía dưới dòng sông là chiếc thuyền nhìn cũng khá sang trọng, bên trong là một cô nương đang gảy đàn, khúc nhạc du dương vang lên, mọi người đều ở hai bên bờ sông thả đèn hoa đăng xuống nước. Bước tới giữa cầu thì chợt đám tiểu đồng nô đùa chạy ngang qua va vào Tiểu Vy : - Cô nương cẩn thận - Cao Lãnh nói. Cao Lãnh vội đưa tay đỡ lấy Tiểu Vy vào lòng, y và tiểu vy ánh mắt nhìn thẳng vào mắt đối phương, từ phía xa Tiểu Hoàng nhìn thấy vừa cười vừa nói: - Công tử thật là lợi hại, đúng rồi... Đúng rồi... Chính là khoảnh khắc này. Rồi Tiểu hoàng bắn một tiếng pháo ra hiệu, chợt làm cho họ giật mình, Tiểu Vy liền đứng dậy, Cao Lãnh cũng buông tay ra cả hai bọn họ đều e thẹn. Rồi pháo hoa được đốt sau tiếng pháo ra hiệu của Tiểu Hoàng. Khắp bầu trời lúc này đều là sắc xanh mà Tiểu vy thích. Tiểu Vy đứng hướng mắt lên bầu trời, đôi mắt long lanh và nở một nụ cười thật tươi, có lẽ bây giờ cô ấy đang rất vui : - Đẹp thật đó - Tiểu Vy nói Còn Cao Lãnh thì cứ đứng lặng ngắm nhìn khuôn mặt ấy. Cảnh tượng lúc này thật lãng mạn Cao Lãnh nghĩ : “Tiểu Vy, nàng cười thật đẹp, thật là muốn nằm ngắm nhìn dáng vẻ này của nàng hết cuộc đời “ Chợt khuôn mặt của Cao Lãnh có chút luyến tiếc, có chút buồn. Rồi sau đó họ quay về quán trọ. Trên đường đi Cao Lãnh nói : - Đúng rồi, cô nương có thể đáp ứng một điều kiện mà ta nói lúc chiều không - Công tử cứ nói, ta nhất định sẽ làm - Tiểu Vy đáp.

tập 3

- - - - - -Bên Kia Vong Xuyên- - - - - - ___Tập 3. - Cô nương có thể đưa ta tới nơi cô nương sống được không? - Cao Lãnh hỏi với ánh mắt đầy hy vọng mong tiểu Vy đồng ý . - Chuyện... chuyện này ư? - tiểu Vy hỏi với vẻ ngạc nhiên. - Nếu không tiện thì thôi bỏ đi, làm khó cô nương rồi - Cao Lãnh nói với bộ dạng tiếc nuối. Tiểu Vy vội vàng đáp lại : - Không... không... ta không có ý đó, chuyện này rất đơn giản mà. Vậy sáng mai chúng ta xuất phát. Ta phản ứng như vậy là bởi vì ta hơi bất ngờ về điều kiện mà huynh nói thôi. Ánh mắt y bỗng dưng loé lên niềm vui sau khi nghe được câu nói ấy, miệng y nở một nụ cười vui như đạt được một điều gì đó vô cùng quan trọng, vô cùng có sức ảnh hưởng. Có lẽ cảm giác này chỉ có những người mang trong mình nỗi tương tư như y mới có thể hiểu được. Cao lãnh nói : - Thật sao! Vậy ta sẽ kêu người sắp xếp mọi việc, ta còn sợ cô nương sẽ không đồng ý chứ. *Họ trở về quán trọ nghỉ ngơi, sáng hôm sau Cao Lãnh thu xếp mọi việc ổn thoả rồi sai hạ nhân trở về phủ chỉ đưa một mình Tiểu Hoàng đi theo. Vì muốn ở cạnh Tiểu Vy lâu hơn, y quyết định sai hạ nhân đem xe ngựa về viện lí do con ngựa đó đột nhiên đổ bệnh. Sau đó sai Tiểu Hoàng đem tiền đi tới các quầy cho thuê ngựa, buôn bán ngựa đưa bạc cho họ để họ nghỉ bán với lí do đều hết ngựa vì lễ hội đông đúc mọi người đều đã thuê hết. Họ buộc phải đi bộ*, phải leo núi một quãng đường khá dài, chuyện này đối với một tiểu nô yếu ớt như Tiểu Hoàng quả thực có chút khó khăn. Tiểu Hoàng cũng đã thấm mệt không chịu được nữa liền nói : - Tiểu Vy cô nương, còn bao xa nữa vậy? Đôi chân ta đã mỏi lắm rồi, hay là chúng ta dừng lại nghỉ chân có được không? - Ngươi đó, hằng ngày lười biếng mới đi một chút đã mệt rồi sao? - Cao Lãnh nói có vẻ trách móc. Tiểu nô nghe vậy nhíu mày, vẻ mặt phụng phịu của hắn có vẻ khó chịu và không can tâm hắn ngồi xuống hòn đá ngay đó và nói : - Công tử tiểu nhân thật sự mệt rồi, không đi nổi nữa, tiểu nhân đâu có ngày ngày luyện võ như công tử đâu mà có thể đi xa như vậy không mệt - giọng nói hắn như đang than thở. - Thật là hết nói nổi ngươi mà, phản rồi - Cao Lãnh lắc đầu rồi nói . Tiểu Vy lúc này mới lên tiếng : - Nếu vậy hay là chúng ta dừng lại nghỉ chân đi, cũng đã đi khá lâu rồi, chúng ta dừng lại cho đỡ mệt nha. Ba người họ nghỉ chân một lát rồi tiếp tục đi tiếp, tới trưa thì cũng đã tới nơi xung quanh đây đều là những cây trúc, một ngôi nhà trúc nhỏ mang phong cách giản dị, tuy là rừng núi hoang sơ nhưng cũng rất tốt, trong lành gần gũi với thiên nhiên, nơi này cũng tương đối khó tìm lại chỉ có một mình cô nương này sống ở đây chẳng trách Cao Lãnh cho người truy tìm tung tích mà không có kết quả. - Cô nương ở đây sao? - Cao Lãnh hỏi. - Đúng vậy, nơi ta ở hơi đơn sơ, không được cao quý, đại công tử như huynh chắc sẽ không quen lắm, thật là ngại quá nhưng mong huynh thông cảm - tiểu Vy đáp. - Không... ta thấy nơi này cũng rất tốt mà, công tử nhà ta không có kén chọn như vậy đâu cô nương yên tâm - Tiểu Hoàng đáp. - Đúng vậy, ta cũng rất thích nơi này - Cao Lãnh nói. - Thật sao, ta còn sợ công tử sẽ không thích nơi như thế này nữa chứ, xem ra là ta đã nghĩ nhiều rồi - tiểu Vy nói rồi thở phào nhẹ nhõm. “ chỉ cần là nơi nàng sống thì dù có đơn xơ hay tồi tàn hơn như vậy gấp trăm lần ta cũng vẫn sẽ thích “ - Cao Lãnh nghĩ thầm. - Mời hai người vào nhà - tiểu Vy nói . Ba người họ bước vào trong nhà, tất cả các vật dụng đều làm từ trúc và tre, từ bàn ghế, khay đựng trà, trõng tre,... tất cả đều được bày trí rất gọn gàng, mọi thứ nơi đây đều rất yên bình. Đi đường cũng đã mệt mỏi, Tiểu Hoàng liền lấy màn thầu đã chuẩn bị sẵn mang ra để họ ăn lót dạ . - Thật là xin lỗi công tử, ta thật vô ý, không chuẩn bị gì cả. Ta ở đây hái trái cây, bắt thú rừng sống qua ngày nên trong nhà cũng không có sẵn lương thực, không thể nấu cho công tử ăn một bữa đàng hoàng. Mong công tử thứ lỗi - tiểu Vy nói. - Không sao, không sao, tiểu Vy cô nương hãy cứ để ta tự nhiên, đừng lo lắng và căng thẳng quá - Cao Lãnh đáp. Tới chiều Tiểu Hoàng cầm một ống tre đi tới khe suối gần đó lấy nước, chợt nhìn thấy một nấm mộ ngay gần đó, lúc quay trở về liền tò mò hỏi : - Tiểu Vy cô nương, nơi này còn ai khác nữa sao? Vừa nãy lúc ta đi lấy nước nhìn thấy một nấm mộ ngay gần khe suối. - Đó là nơi chôn cất bà bà, người đã qua đời vào năm ngoái vì lâm bệnh nặng, lại thêm tuổi tác đã cao, nên đã không qua khỏi - tiểu Vy đáp với nét mặt buồn. - Thì ra cô nương không sống ở đây một mình, thật là xin lỗi Tiểu Hoàng cũng không cố ý nhắc tới chuyện buồn của cô nương đâu - Cao Lãnh nhẹ nhàng nói . - Không có gì, ta cũng không để trong lòng đâu - tiểu Vy đáp. Sau đó Cao Lãnh cầm theo cung và tên bắn cùng Tiểu Vy vào rừng đi săn và hái một chút hoa quả, còn tiểu Hoàng thì đi nhặt củi. - Nơi này hoang vu, ta sống một mình cũng cảm thấy có chút nhàm chán, có công tử tới đây bầu bạn trong lòng ta cảm thấy rất vui - tiểu Vy vừa đi vừa nói . - Đây... đây... là vinh hạnh của ta mới đúng, có thể cùng Tiểu Vy cô nương ở nơi gần gũi chan hoà với thiên nhiên như thế này ta rất vui, trước đây ta cũng từng mong muốn một cuộc sống bình yên thế này, nhưng con dân bách tính vẫn còn chịu rất nhiều nỗi khổ. Ta muốn giúp đỡ họ để họ bớt đi phần nào - Cao Lãnh đáp. - Công tử đúng là có tấm lòng nhân hậu hơn người - tiểu Vy nói. - Tiểu Vy cô nương đã quá khen rồi - Cao Lãnh nhẹ cười đáp lại . - Công tử! Công tử! Nhìn kìa - giọng nói của tiểu Vy có vẻ khẩn trương . Thì ra phía trước là một con gà rừng, Cao Lãnh rút tên, giương cung lên bắn một cái trúng ngay mục tiêu, sau đó họ hái thêm chút táo rồi trở về. Tiểu Hoàng ngồi đợi cũng đã đói : - Công tử, Tiểu Vy cô nương cuối cùng hai người cũng về rồi, ta đói chết mất - tiểu Hoàng nói với bộ dạng vừa mong ngóng vừa than thở. - Ngươi đó, chỉ biết ăn thôi, mau đi nhóm lửa đi - Cao Lãnh đáp . - Vâng, tiểu nhân đi làm ngay - tiểu nô nói. *Dưới bầu trời chập choạng tối lác đác vài ngôi sao sao, trăng cũng đang lấp ló dần lên. Ba người họ vừa nhóm lửa vừa nướng gà, đúng là một cuộc sống vui vẻ yên bình.* - Thịt chín rồi, nào... nào... mau ăn thôi. Đã để cho hai người phải chờ lâu rồi - tiểu Vy cầm tới vừa đi vừa nói . - Cuối cùng cũng được ăn rồi, wa...a...a... tay nghề của Tiểu Vy cô nương đúng là không thể chê được, đây là con gà ngon nhất mà ta từng ăn đó - Tiểu Hoàng nói với vẻ rất vui và thán phục. Có lẽ hắn đã rất đói. - Tiểu Hoàng ngươi lại quá lời rồi, mau ăn đi - tiểu Vy đáp. - Ta rất thắc mắc về chuyện của cô nương sau ngày từ biệt hôm đó, cô nương có thể kể cho ta biết được không? - Cao Lãnh hỏi. - Ta đi hái thuốc cho lão bà, nhưng khi ta trở về thì cũng là lúc lão bà trút hơi thở cuối cùng. Ta chôn cất lão bà, rồi cứ thế sống một mình trên núi - tiểu Vy đáp. - Vậy cô nương không còn người thân sao? - Cao Lãnh hỏi. - Không, ta là cô nhi được lão bà nhặt về từ bìa rừng, năm đó lão bà vô tình nghe thấy tiếng khóc và phát hiện ra ta, nên ta cũng chỉ có lão bà là người thân. Giờ thì... lão bà đã đi rồi - tiểu Vy đáp với nét mặt buồn, đôi mắt trùng xuống, dáng vẻ cô đơn ấy thật đáng thương . - Đáng thương quá! đáng thương quá ! - tiểu Hoàng đáp. Thấy vậy Y cũng buồn và thương cảm cho tiểu Vy “ nàng yên tâm từ giờ có ta rồi, ta nhất định sẽ bảo vệ nặng, chăm sóc nàng và trở thành người thân của nàng “ - Cao Lãnh nghĩ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play