Thế giới của con người tồn tại hàng nghìn năm nay và đang ngày càng tân tiến hơn. Con người tự cho mình là giống loài duy nhất mang trí tuệ trong vũ trụ bao la này. Họ xây dựng thế giới bằng khoa học, bằng lý trí, bằng những công trình hoành tráng cao vút tận trời xanh. Trái Đất nơi họ sinh sống trở thành chuẩn mực của sự sống, là minh chứng cho sự tồn tại độc tôn của nhân loại giữa cõi không gian vô tận.
Câu chuyện thế giới song song chỉ là trong những bộ phim, tiểu thuyết hư cấu, hay động vật tu luyện trăm năm cũng chỉ là những lời kể, những huyền thoại xa xôi với thời đại công nghệ bây giờ những câu chuyện đó được coi là phản khoa học và hoàn toàn không có bằng chứng xác thực. Nhưng phía sau những truyền thuyết đô thị ấy lại thật sự tồn tại. Phía bên kia của vũ trụ chính là một thế giới hoàn toàn khác.
Thế giới ấy không có sự tồn tại của con người hay bất cứ thứ gì của thế giới này. Sự thống trị của thế giới bên kia hoàn toàn khác lạ. Thế giới của Yêu Thú, Không con người, không máy móc, không văn minh vật chất như nhân giới. Ở nơi ấy, muôn loài linh vật sống chung với nhau, tu luyện linh khí trời đất để tiến hóa. Một số kẻ đã đạt được hình hài con người điều tối thượng mà bất kỳ yêu thú nào cũng khát khao. Trong thế giới này, kẻ thống trị tối cao không phải thần linh, mà là loài Miêu giống linh thú cổ xưa mang trong mình trí tuệ và sự tàn nhẫn đáng sợ.
Thế giới ấy do loài mèo cai trị. Bọn chúng sống theo bầy đàn số lượng của chúng ngày càng tăng lên, sự tàn bạo của chúng khiến các yêu thú khác phải khiếp sợ khi nghe đến. Thời gian trôi qua mấy ngàn năm bọn yêu thú ở thế giới ấy bây giờ đã có đủ năng lực để sống như một con người thực sự. Nhưng vẫn có điểm yếu vào đêm trăng tròn sẽ hóa nguyên hình để săn mồi. Ở đây còn có một đặc cách, ai luyện được thành con người sẽ được phép sang thế giới loài người để tìm hiểu cách sống và sinh hoạt đến khi về lại thế giới yêu thú thì truyền lại cho thú nhân ở đây. Số lượng tu luyện thành công ngày càng nhiều nên cánh cổng kết nối giữa hai thế giới ngày càng lõng lẽo, thiếu sự canh phòng khiến hai thế giới phải chịu nhiều cảnh náo loạn.
Mấy trăm năm thống trị thế giới, Vương Minh Triệu vị vua đời thứ tư của yêu thú đã đến lúc phải nhường ngôi lại vì ngài đã đến tuổi nghỉ ngơi. Đây cũng chính là qui định của thế giới này. Các vị vua ở đây khi đủ 1000 tuổi sẽ nhường lại chức vị cho con trai trưởng của mình nhưng năm nay thì khác. Hoàng đế Triều Minh không có con trai nối dõi, chính vì vậy ngài phải chọn một trong hai vị cận thần thân thiết nhất của mình để lên nắm quyền tiếp theo. Hắc Miêu và Bạch Hồ là hai nhân vật mà ngài tin tưởng nhất. Ngài luôn luôn suy nghĩ để chọn ra người xứng đáng
Kể từ khi có ý định truyền ngôi cho một trong hai cận thần, cả giới xôn xao bàn tán, có người còn cá cược với nhau xem ai sẽ được nhường ngôi vua. Vương Tử Khâm tộc trưởng của Hắc Miêu và Hàn Kinh Trạc tộc trưởng của Bạch Hồ từ hôm đó mà cạch mặt nhau. Cả hai bây giờ là đối thủ của nhau, đã không còn thân thiết tình huynh đệ như trước nữa. Hàn Kinh Trạc nhẫn tâm tìm mọi cách để giết chết người anh em kết nghĩa từng vào sinh ra tử với mình để cướp ngôi. Thậm chí là còn nói xấu anh mình trước mặt Minh Hoàng đế, dở thói nịnh bợ. Tử Khâm biết rất rõ mọi chuyện mà Kinh Trạc đã làm nhưng vẫn im lặng một kẻ trầm tĩnh, không tham vọng quyền lực, luôn lựa chọn im lặng và nhẫn nhịn điều đó khiến nhiều người càng thêm khâm phục ông.
Thắm thoát cũng đã tới ngày sinh thần của Minh Hoàng đế, hôm nay ông sẽ tuyên bố ai sẽ là Tân Hoàng Đế. Mọi người háo hức đợi chờ, ruột gan nôn nao cả lên. Hoàng đế Minh Triệu thấy mọi người đều đã đông đủ. Ông nhẹ nhàng lên tiếng:
- Hôm nay là ngày sinh thần tròn 1000 tuổi của ta\, cảm ơn mọi người đã bỏ thời gian ra để đến đây dự cùng ta. Nào\, hãy nâng ly vì sự đông đủ ngày hôm nay.
Hoàng đế Minh Triệu ôn tồn nâng ly rượu của mình lên mời tất cả và mọi người cũng hưởng ứng theo mà uống cạn. Thấy mọi người đều ổn định như lúc ban đầu ông lại tiếp lời:
- Chắc mọi người đều đã biết chuyện ta chỉ có công chúa. Nên đành phải ngoại lệ mà truyền ngôi cho người ngoài tộc. Bạch Miêu đời này coi như không thể tiếp tục vì dân thú mà cai trị nữa rồi. Nên ta sẽ chọn ra người mà ta tin tưởng và hiểu ta nhất trong hai vị cận thần của ta sẽ có một người được chọn. Người còn lại\, sẽ tiếp tục công việc của mình chính là cận thần giúp đỡ Tân Hoàng Đế.
Nói đến đây, ông đột nhiên dừng lại, mọi người im lặng để chờ ngài nói tiếp để nghe cho rõ, cho kỹ những lời ngày hôm nay. Không khí căng thẳng bắt đầu. Mọi người không ai dám nói lời nào, cơn gió xào xạc lâu lâu lại vô tình thôi qua để lại những tiếng lá rơi trong bầu không khí im bặt này. Ông nhấc mắt lên, giọng trầm ổn mà sắc bén:
- Người ta chọn chính là Thừa Tướng Vương Tử Khâm - tộc trưởng của Hắc Miêu.
Minh Hoàng đế vừa dứt lời, Vương Tử Khâm lập tức bước ra khỏi hàng. Tấm áo quan phục đen sẫm khẽ lay theo nhịp quỳ, nét mặt điềm tĩnh mà cung kính.
- Thần… tạ chủ Long ân.
Hắn cúi đầu hành lễ, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng, vang lên trong đại điện tĩnh lặng.
Minh Triệu vuốt râu điềm đạm. Lời tuyên bố như sét đánh giữa trời quang. Sắc mặt của Kinh Trạc trở nên tối sầm, ánh mắt hắn bắn ra tia giận dữ đáng sợ. Dù được tha mạng sau nhiều mưu đồ. Hàn Kinh Trạc không cam tâm, tất cả mọi thứ đều giỏi nhưng lại không được chọn. Cả đại điện im như tờ không ai dám thở lớn. Minh Triệu Hoàng đế thấy sắc mặt hắn như thế cũng không nói gì và truyền lệnh tiếp tục buổi tiệc. Cả buổi hôm ấy Vương Tử Khâm đều không thể tập trung, suy nghĩ rất nhiều nhưng phải thoái thác như thế nào mới không mất lòng, ông không phải là người giỏi ăn nói. Còn Hàn Kinh Trạc mặt đen như đáy nồi, trong lòng không phục.
Sau đêm sinh thần ấy vị Vua Minh Triệu cũng băng hà không rõ lý do. Ai cũng nghĩ là do Hàn Kinh Trạc giết chết để trả đũa. Cái chết đột ngột của tiên hoàng Minh Triệu, cả yêu tộc chìm trong một tháng quốc tang nặng nề. Nơi cung điện gió ngừng thổi, trời cũng như sẫm màu hơn hẳn. Dưới bóng cây cổ linh trước đại điện, tấm bài vị của tiên hoàng được đặt trang trọng bên hương án, khói nhang nghi ngút không thể che giấu sự hụt hẫng của cả yêu giới.
Lễ đăng cơ được cử hành sau đó không lâu. Vương Tử Khâm, được sắc phong làm Tân Hoàng Đế vị vua đời thứ năm của yêu tộc. Ngài khoác trên mình long bào dệt từ sợi kim quang, đôi mắt mang theo ánh nhìn sâu như đáy vực, đôi tai mèo giấu dưới mũ miện khẽ rung lên trước cơn gió đầu xuân. Tuy còn trẻ, nhưng khí chất ngài toát ra khiến bá quan đều cúi đầu kính phục.
Ngài trị quốc không bằng gươm giáo, mà bằng trí tuệ và lòng kiên định. Triều đình dưới thời Vương Tử Khâm là một thời kỳ phục hưng hiếm có luật pháp được chỉnh đốn, yêu tộc được chia thành năm vùng cai trị theo các đặc tính của các loài khác nhau, học thuật, dược thuật và khai thác tài nguyên đều phát triển vượt bậc. Yêu thú các tộc bắt đầu mở lòng giao lưu, một thời đại hòa bình tưởng chừng bất khả thi đã manh nha khởi sắc. Kể từ đó tộc Hắc Miêu mạnh càng thêm mạnh. Vương Tử Khâm lên ngôi được vài năm thì thành thân cùng công chúa Tịnh Vân con gái của Vua Minh Triệu và hạ sinh một thái tử là Vương Kiến Phong, cậu rất thông minh nên từ nhỏ đã được vua cha trọng dụng rất nhiều.
Hàn Kinh Trạc cũng được sắc phong làm Tể Tướng nhưng vì sự ganh ghét không được nhường ngôi đã nhiều lần lập mưu giết hại Tân Hoàng Đế để cướp ngôi nhưng bất thành, theo luật sẽ giết chết phản đồ nhưng Tử Khâm nghĩ đến tình xưa nghĩa cũ mà tha mạng cho hắn, chỉ hạ lệnh đài hắn ra biên cương mà sinh sống. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, sau khi được thả tự do tại biên cương, Kinh Trạc cũng đã có gia đình và có 2 cô con gái. Hắn thề với trời sẽ quay lại báo thù trong nay mai.
Khi Bạch Hồ rời đi mọi chuyện đều do Tân Hoàng Đế gánh vác đến thời gian nghỉ ngơi cũng không có, sự chăm sóc cho gia đình nhỏ cũng không còn. Kiến Phong sống cùng mẹ và được bà dạy dỗ. Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ tốt đẹp nhưng sóng gió chưa bao giờ buông tha.
Khi tể tướng Hàn Kinh Trạch bị phát hiện âm mưu tạo phản, cấu kết với các tộc yêu lang vùng Bắc Uyên để chiếm đoạt ngôi vị, triều đình Minh Triệu rúng động. Kinh Trạch bị xử lưu đày đến tận U Cốc, nơi linh lực cạn kiệt, không thể phục hồi tu vi. Nhưng hậu quả hắn để lại thì không thể xóa nhòa chỉ trong một sớm một chiều.
Tân hoàng đế Vương Tử Khâm sau vụ phản loạn phải tự mình xử lý từng đạo tấu sớ, tiếp kiến từng nhóm đại thần, đích thân tuần sát các vùng trọng yếu. Từ một quân vương trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, ngài dần trở nên lạnh lùng, trầm mặc. Gánh nặng triều chính khiến bóng lưng Vương Đế càng lúc càng xa dần mái cung Lăng Vân nơi hoàng hậu Tĩnh Vân cùng thái tử Kiến Phong chờ đợi. Số lần ngài đến thăm hậu cung ít đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay. Một phần vì bận chính sự, phần khác vì trong lòng luôn canh cánh chuyện thiên hạ chưa yên, không dám buông lơi để nghĩ đến tình cảm cá nhân.
Hoàng hậu Tĩnh Vân vốn là trưởng công chúa của tộc Bạch Miêu, con gái tiên hoàng đời thứ tư Vương Minh Triệu, được gả cho Tử Khâm như một minh ước chính trị, nhưng cũng là tình duyên được trời định. Bà xuất thân cao quý, mang trong mình huyết mạch linh căn tinh thuần, là biểu tượng thanh khiết của giới yêu thú.
Sau khi sinh hạ thái tử Kiến Phong, hoàng hậu không màng vinh hoa hậu vị, ngày đêm kề cận dạy dỗ con, tự mình truyền lại thuật pháp, nghi lễ và đạo đức. Kiến Phong lớn lên trong sự bảo bọc và dịu dàng của mẹ một tuổi đã biết ngồi thiền, ba tuổi đã đọc được thiên thư, bốn tuổi đã nắm được sơ lược về cục diện các tộc yêu. Kiến Phong lớn lên trong sự bảo bọc của triều đình. Văn thần dạy cậu chữ nghĩa, võ tướng rèn luyện thân thể, thái y truyền cho cậu thuật cảm nguyên, các đại sư phụ truyền dạy ngôn ngữ yêu tộc và kỹ năng hòa hợp hai giới. Một đứa trẻ được chuẩn bị kỹ càng cho số phận định sẵn. Dù sinh ra trong hoàng cung, Kiến Phong chưa từng có cảm giác mình là kẻ đứng trên vạn dân. Cậu là một đứa trẻ an tĩnh, ôn hòa một phần vì huyết thống Bạch Miêu, phần còn lại là vì cậu học theo nụ cười luôn nhuốm buồn của mẫu hậu.
Hôm nay, triều đình mở đại hội săn bắt sự kiện long trọng chỉ diễn ra mỗi thập niên một lần. Trường săn Hoàng Lâm trải dài ngút tận chân trời, rừng cổ thụ cao vút chắn sáng, đất đá được san phẳng thành từng đường bãi rộng mênh mông. Cột cờ hai bên phấp phới, treo cao những chiến kỳ của từng tộc: Miêu, Lang, Hồ, Điểu và cả láng giếng Long tộc cũng tham dự. Ánh nắng ban sớm chiếu lên những lá chắn và giáp trụ, phản chiếu thành từng vệt sáng chói lọi.
Thái tử Kiến Phong cùng vua cha xuất hiện trên lưng linh thú bạch lộc, dáng uy phong lẫm liệt. Đi phía sau là hàng dài thị vệ hoàng gia, giáp đen viền bạc, khí thế hùng hậu như bức tường thép di động. Mỗi bước chân họ khiến mặt đất khẽ rung, cát bụi như cũng cúi đầu.
Các yêu tộc lần lượt tiến vào khu săn, tạo nên một bức tranh uy nghiêm và tráng lệ. Hồ tộc xuất hiện trước tiên, bộ lông trắng mờ như sương sớm, từng bước đi nhẹ tựa gió thoảng. Toàn thân họ toát lên vẻ thanh lịch, ung dung, khí chất nhu hòa nhưng vẫn khiến người khác không dám xem thường. Lang tộc nối bước phía sau, khoác chiến giáp lam thép lạnh lẽo. Từng đường giáp phản chiếu ánh sáng như vảy bão tố, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao mới tuốt khỏi vỏ, mang theo sự dữ dội đặc trưng của những kẻ săn mồi đầu bảng. Hắc Miêu, hàng quý tộc hùng mạnh bậc nhất Yêu giới, xuất hiện với áo trận đen tuyền như bóng đêm đặc quánh. Dáng người uyển chuyển nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng sợ, chỉ cần một bước chân cũng đủ cảm nhận quyền lực tối thượng. Nhờ địa vị cao quý và sức mạnh vượt trội, Hắc Miêu được sắp xếp ngay bên cạnh Hoàng đế Tử Khâm và Thái tử tại lễ đài trung tâm, khiến cả trường săn im lặng đến mức mọi ánh nhìn đều phải dè chừng. Điểu tộc sải cánh theo gió, đôi lông vũ dài phấp phới như dải lụa trời, dưới ánh nắng lấp lánh như dát vàng. Từng bước đi của họ nhẹ tựa mây, toát lên vẻ cao ngạo, tự do và thanh khiết, như sinh ra để bay lượn giữa bầu trời. Nhìn xuống cả đại hội, mỗi tộc đều cao quý, khí chất ngút trời, hòa cùng nhau tạo nên một cảnh tượng hùng tráng, vừa uy nghiêm vừa đầy sức sống của ngày hội săn lớn nhất Yêu giới.
Bên kia cánh rừng, tinh linh và quỷ thú đã bị phong ấn trong vòng trận từ lúc tờ mờ sáng. Khói tím mờ ảo trỗi lên từ những tấm bia chú, báo hiệu sự hiện diện của các sinh vật cổ đại kẻ mang trong mình sức mạnh nguyên thủy, nhanh nhẹn, hiểm độc và hoàn toàn không thể xem thường. Tiếng tù và dài vang lên, trầm hùng đến mức cả lớp lá trên cao cũng rung động.
Hoàng đế Tử Khâm đứng trên lễ đài trung tâm, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng tộc tham dự. Lớp áo hoàng bào đen viền vàng rực rỡ theo gió nhấp nhô, tôn lên khí thế uy nghiêm của bậc quân vương. Ông giơ tay, ra hiệu cho mọi người im lặng tuyệt đối, và giọng trầm vang khắp trường săn:
— Tất cả các tộc, nghe rõ! Ngày hội săn bắt đã bắt đầu. Mọi hành vi phải tuân thủ luật lệ: không vượt quá ranh giới đã định, không tấn công đồng tộc, không hủy hoại rừng nguyên sinh. Ai vi phạm sẽ chịu trừng phạt theo nghi lễ hoàng gia.
— Hoàng đế bệ hạ anh minh!
Mọi tộc đồng thanh đáp lễ, khuôn mặt nghiêm trang, không ai dám cử động trước sắc uy của Hoàng đế.
Tử Khâm rút mũi tên dát vàng ra khỏi bao, đặt lên cung hoàng kim nặng trĩu sức mạnh. Ông nhắm thẳng về phía cánh rừng phía xa, nơi những tinh linh và quỷ thú đang bị phong ấn, và một nhịp hít sâu, giọng trầm nhưng vang vọng:
— Bắt đầu!
Một tiếng “tách” vang lên khi mũi tên lao đi, cắm thẳng vào tấm bia phong ấn ở rìa cánh rừng, phát ra luồng sáng tím loang ra khắp nơi. Ngay lập tức, phong ấn rung động, ánh sáng lóe lên, báo hiệu tinh linh và quỷ thú đã được thả, sẵn sàng cho ngày hội săn lớn nhất Yêu giới. Khói tím lan tỏa, mùi sương ẩm và hương đất rừng bốc lên, hòa cùng tiếng rên rỉ xa xa của những sinh vật cổ đại. Mọi ánh mắt dồn về phía cánh rừng, sự im lặng tạm thời nhường chỗ cho cảm giác căng thẳng và hồi hộp, khi các tộc chuẩn bị xuất trận, tung ra kỹ năng, tốc độ và sức mạnh vốn có của mình.
Thái tử Kiến Phong đứng bên lễ đài, ánh mắt còn non nớt nhưng đã in hằn sự tò mò và ngưỡng mộ. Ngay từ tấm bé, cậu đã chứng kiến vua cha Tử Khâm uy nghiêm, khí chất vương quyền toát ra từ từng cử chỉ, từng lời ra lệnh. Xung quanh, các tộc yêu thần hùng mạnh bậc nhất Yêu giới Miêu, Lang, Hồ, Điểu, khoác lên mình sức mạnh nguyên thủy, di chuyển uyển chuyển hay dữ dội theo từng đặc trưng riêng, khiến cả trường săn như một thế giới sống động đầy quyền lực.
Lúc ấy, thái tử mới chỉ 6 tuổi, nhưng lòng can đảm và hiếu thắng đã trỗi dậy. Cậu rướn người, giọng nhỏ nhưng cương quyết:
— Bẩm Phụ hoàng… xin cho con vào rừng săn cùng các chúng yêu thần thử sức!
Vẻ dũng cảm, bạo dạng hiếm có của đứa trẻ khiến không ít quan thần phải ngẩng đầu nhìn, còn Tử Khâm, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa có phần khâm phục. Một tia mỉm cười thoáng qua và vua cha biết rằng, thái tử sẽ là người kế thừa không chỉ danh vị mà còn tinh thần chiến đấu mạnh mẽ của Yêu giới. Hoàng đế Tử Khâm mỉm cười ôn nhu, giọng trầm ấm nhưng rõ ràng vang khắp lễ đài:
— Miễn lễ cho thái tử.
Không chần chừ, ông bước tới, bế thái tử Kiến Phong lên trong vòng tay mình. Ánh mắt chứa đầy sự trìu mến, ông nhẹ nhàng giải thích:
— Con còn quá nhỏ để trực tiếp tham gia vào rừng săn. Mẫu hậu cũng đã căn dặn, con chỉ được phép đi theo quan sát, học hỏi, tích lũy kinh nghiệm.
Thái tử cựa mình trong tay vua cha, đôi mắt vừa hờn dỗi vừa tò mò. Tử Khâm khẽ nhếch môi, ánh nhìn vừa nghiêm khắc vừa ấm áp:
— Nhớ nhé, Kiến Phong, sức mạnh không chỉ ở tay chân hay mũi tên, mà còn ở trí tuệ và quan sát. Hãy học cho trọn vẹn, rồi một ngày con sẽ tự tin bước vào rừng săn cùng các tộc.
Những lời dạy của Hoàng đế vang lên giữa không gian hùng vĩ của lễ hội, vừa là sự che chở, vừa là bài học đầu đời về trách nhiệm và sức mạnh cho đứa trẻ hoàng tộc. Tuy nhiên, thái tử Kiến Phong mới 6 tuổi, lòng tự ái và hiếu thắng chưa kịp nguôi khi nhận ra mình không được vua cha đồng ý tham gia săn bắt, cậu buồn bã, đôi mắt trầm xuống, không còn hứng thú nữa, liền đòi trở về tẩm cung đọc sách. Nhìn thái độ của thái tử, Đức Hoàng Long – vị vua láng giềng đại diện cho Long tộc nhẹ nhàng cười, rồi tiến lại gần Hoàng đế Tử Khâm, gợi ý:
— Ta nghĩ bệ hạ nên tổ chức một buổi bắn cung nhỏ cho thái tử giải trí, để ngài khỏi buồn chán và cũng học thêm kỹ năng, thưa bệ hạ.
Tử Khâm nhíu mày, ánh mắt nhìn thái tử rồi lại nhìn Hoàng Long, thoáng mỉm cười ý tưởng vừa hợp tình, vừa có lợi cho sự rèn luyện của đứa trẻ. Một buổi bắn cung đặc biệt cho thái tử Kiến Phong lập tức được định ra, vừa để cậu giải trí, vừa là bài học đầu tiên về sự kiên nhẫn, tập trung và tinh thần chiến binh.
Buổi bắn cung được tổ chức ngây giữa sân, phía xa là những bia mục màu vàng đỏ đánh dấu khoảng cách. Thái tử Kiến Phong đứng giữa vòng tròn các quan vệ và một vài thành viên trẻ của các tộc tham dự, tay còn nhỏ xíu nhưng ánh mắt long lanh đầy quyết tâm. Một vị quan vệ Hắc Miêu đứng cạnh cậu khẽ nhắc:
— Thái tử, giữ chắc cung, tập trung hít thở, rồi thả mũi tên theo nhịp.
Cậu gật đầu, đưa mũi tên lên, kéo dây cung. Lần đầu tiên cầm cung nặng trĩu sức mạnh, Kiến Phong cảm nhận rõ từng mạch lực truyền từ tay xuống vai, trái tim vừa hồi hộp vừa hứng khởi. Mũi tên lao đi, vút thẳng vào bia mục, phát ra tiếng “cạch” vang vui tai. Một vài tiếng vỗ tay nho nhỏ vang lên từ các quan vệ và tộc trẻ, khiến cậu hân hoan cười rạng rỡ.
Không chịu kém, các tộc trẻ khác lần lượt ra mũi tên, tạo ra một không khí cạnh tranh nhẹ nhàng nhưng sôi động. Điểu tộc trẻ sải cánh một cách uyển chuyển, bắn mũi tên chuẩn xác, trong khi Lang tộc trẻ mắt sắc như dao, lực đạo mạnh, khiến mũi tên lao đi với sức nặng đáng nể. Thái tử Kiến Phong, dù còn non nớt, nhưng nhờ sự hướng dẫn của vua cha và quan vệ, lần lượt học được cách điều chỉnh lực tay, nhắm mục tiêu và nhẫn nại chờ thời điểm thích hợp. Mỗi mũi tên bắn ra đều khiến cậu thêm tự tin, nụ cười ngày càng rạng rỡ. Không khí quanh bãi bắn tràn ngập tiếng cười, tiếng reo hò, xen lẫn với tiếng mũi tên vút qua không trung. Đây là lần đầu tiên thái tử thực sự trải nghiệm kỹ năng săn bắn, vừa học hỏi, vừa giải trí, đồng thời cảm nhận được sức mạnh và sự uy nghiêm của các tộc xung quanh.
Ngay khi những mũi tên cuối cùng được bắn đi, tiếng pháo hoa đầu tiên cũng bùng nổ trên bầu trời, ánh sáng rực rỡ phản chiếu xuống cánh rừng và mặt đất trải dài trước lễ đài. Mỗi tộc đều có ký hiệu pháo hoa riêng, mang màu sắc và biểu tượng đặc trưng, khiến bầu không khí trở nên sống động và đầy màu sắc. Lang tộc là người đầu tiên bắn pháo, báo hiệu rằng họ đã săn được chiến lợi phẩm đầu tiên. Những tia lửa xanh lam từ pháo nở rộ, cuộn tròn như sóng bão, khiến tất cả những ai có mặt phải trầm trồ. Niềm vui lan tỏa, tiếng reo hò, tiếng tuyên dương và bàn tán vang lên không ngớt khắp khu trường săn.
Một quan vệ Hắc Miêu thì thầm với đồng đội:
— Nhìn Lang tộc bắn pháo kìa, nhanh thật mới đó mà đã săn được rồi, chẳng hổ danh là tộc săn đầu bảng.
Một thành viên trẻ của Điểu tộc chen vào:
— Pháo vàng của chúng mình đẹp quá! Chắc chắn sẽ không thua Lang tộc đâu!
Hồ tộc nhếch môi cười, nhẹ nhàng nhận xét:
— Pháo hoa tuy rực rỡ, nhưng kỹ năng săn mới là quan trọng.
Các tộc khác cũng nhanh chóng nối tiếp, pháo hoa của Hắc Miêu nổ thành những hình dáng uy quyền, Điểu tộc bắn pháo màu ánh vàng lấp lánh như dải lụa bay, còn Hồ tộc thả những pháo hoa trắng tinh khiết, mờ ảo như sương sớm. Mỗi làn pháo hoa đều không chỉ báo hiệu thành tích săn bắn, mà còn phô diễn khí chất đặc trưng và quyền lực của từng tộc, khiến bầu trời như trở thành một tấm tranh huyền ảo đầy sống động. Niềm vui, sự hứng khởi và tinh thần cạnh tranh nhẹ nhàng tràn ngập khắp nơi, khiến buổi hội săn trở nên vừa uy nghi, vừa rực rỡ, vừa gần gũi. Thái tử Kiến Phong, mắt long lanh, dõi theo từng làn pháo bùng sáng, không khỏi reo thầm:
— Con cũng muốn thử! Một ngày nào đó, con sẽ bắn pháo hoa nhiều hơn như vậy cho phụ hoàng ngắm!
Mặt trời bắt đầu xuống thấp, ánh vàng trải dài khắp cánh rừng, báo hiệu buổi săn bắn chính thức khép lại. Tiếng pháo hoa cuối cùng nổ rực rỡ, tỏa thành những vòng sáng rực trên bầu trời, đánh dấu chiến tích của từng tộc trong ngày hội. Các tinh linh và quỷ thú, sau khi đã thử sức với các tộc, một lần nữa bị phong ấn trở lại, trả lại sự bình yên cho khu rừng. Các tộc lần lượt tụ họp tại lễ đài trung tâm, trình diện chiến lợi phẩm và thành tích săn bắn. Tiếng reo hò, tiếng bàn tán, tiếng cười nói vẫn còn vang vọng, nhưng đã dịu đi phần nào, nhường chỗ cho không khí trang nghiêm khi Hoàng đế Tử Khâm và Thái tử Kiến Phong bước lên.
Tử Khâm nhìn các tộc lần lượt báo cáo. Ông gật đầu hài lòng, giọng trầm ấm vang lên:
— Ngày hội săn bắn kết thúc. Các tộc hãy trở về doanh trai và chuẩn bị cho buổi lễ tổng kết, tuyên dương chiến công. Ai tuân thủ luật lệ, giữ vững phẩm hạnh đều sẽ được khen thưởng.
Thái tử Kiến Phong, mắt vẫn còn long lanh vì niềm vui và hứng khởi, theo sát vua cha. Dù còn nhỏ, nhưng trải nghiệm ngày hôm nay đã gieo trong cậu niềm hứng khởi và khát vọng trở thành một chiến binh dũng cảm và tinh tế trong tương lai. Buổi săn bắn khép lại, nhưng hơi thở, tiếng cười và ánh sáng pháo hoa vẫn như còn vương vấn trên cánh rừng, nhắc nhở mọi tộc về sức mạnh, danh dự và tinh thần cạnh tranh vừa hiền hòa, vừa hứng khởi trong lòng Yêu giới.
Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng treo lơ lửng giữa trời, doanh trại của các tộc được thắp sáng bằng những chiếc đèn lồng long lanh đủ màu. Hơi ấm từ bếp lửa, mùi nướng và hương trà thơm ngát lan tỏa khắp không gian, khiến không khí vừa náo nhiệt vừa thân mật.
Các tộc lần lượt tụ họp, bày biện chiến lợi phẩm, trao đổi câu chuyện hôm nay. Tiếng cười nói, tiếng ly chạm nhau và những lời khen ngợi vang khắp doanh trại, hòa cùng nhịp trống nhỏ từ những nhạc cụ truyền thống của từng tộc, tạo nên một bữa yến tiệc tràn đầy sức sống.
Hoàng Long đứa vua của Long tộc đứng lên, giọng vang khắp doanh trại:
— Hôm nay, các tộc đều xuất sắc như mọi năm, ta và bệ hạ rất hãnh diện. Nhưng chiến thắng cuối cùng thuộc về Lang tộc. Chúng ta hãy cùng nâng ly chúc mừng cho Lang tộc năm nay.
Tiếng reo hò, vỗ tay từ các tộc khác không ngớt, xen lẫn lời trêu đùa, khiêu khích nhẹ nhàng:
— Lang tộc giỏi quá, lần sau chúng ta sẽ không để họ chiếm ngôi đâu!
— Năm nào cũng vậy mà, có bao giờ Lang tộc thua đâu! Chờ đó đi, năm sau Điểu tộc sẽ ghi danh đó nha.
Lang tộc trưởng bước ra, nghiêm trang nhận lời khen, nhưng đôi mắt ánh lên niềm kiêu hãnh:
— Chúng thần chỉ làm tròn bổn phận, chiến thắng hôm nay là nhờ tinh thần đoàn kết và luyện tập không ngừng của các thành viên trong tộc. Mong rằng các tộc năm sau tiếp tục rèn luyện, để ngày hội săn càng trở nên thú vị.
Thái tử Kiến Phong đứng bên lễ đài nhỏ, tay cầm chén nước, mắt long lanh ngưỡng mộ:
— Con sẽ học thật giỏi, để một ngày nào đó cũng được như họ!
Hoàng hậu Tĩnh Vân mỉm cười, xoa đầu nhìn con, ánh mắt chứa đầy trìu mến và niềm tự hào. Hoàng đế Tử Khâm, ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát từng tộc, từng đứa trẻ, lòng vừa thỏa mãn vừa trầm mặc, nhận ra rằng niềm vui hôm nay không chỉ là chiến thắng, mà còn là sự hòa hợp và phát triển của cả Yêu giới.
Qua buổi công bố chiến thắng và ban thưởng, các tộc bắt đầu nhập tiệc rượu mừng. Bàn tiệc trải dài, bày biện các món ngon từ rừng núi và sông hồ, hương thơm lan tỏa khắp doanh trại. Hoàng hậu Tĩnh Vân cùng các phu nhân của các tộc khác thưởng trà, trò chuyện, cười nói thăm hỏi, trao đổi những câu chuyện của ngày hội. Không gian vừa trang nhã, vừa đầm ấm.
Ở sân trước, thái tử Kiến Phong cùng các đứa trẻ của Lang tộc đang chơi đùa, thi bắn cung nhỏ, chạy nhảy quanh những bụi cây và các bia đá nhỏ. Tiếng cười, tiếng reo hò vang khắp không gian, xen lẫn với ánh sáng lấp lánh từ đèn lồng treo cao.
Đột nhiên, từ phía một bụi rậm xa xa, một tiếng động khẽ vang lên, lách cách trong lá cây khô. Ngay lập tức, ánh mắt của đám trẻ bị hút về phía đó, vừa tò mò và vừa sợ hãi. Người lớn đang thưởng trà và trò chuyện cũng không hề để ý.
Con trưởng của Lang tộc, A Hiên, một cậu bé mạnh mẽ, rắn rỏi, bước tới cạnh Kiến Phong, ánh mắt long lanh nghịch ngợm. Cậu nở nụ cười thách thức:
— Thái tử, nếu cậu gan dạ, thì hãy lại bụi rậm đó kiểm tra đi. Không phải ai cũng dám đâu!
Các đứa trẻ xung quanh hứng thú, tiếng xì xào vang lên:
— Thái tử Kiến Phong có dám không?
— Mình không dám, trông ghê quá kìa!
— Sao lại bỏ lỡ cơ hội thử sức, nghe A Hiên kêu là phải đi chứ! A Hiên là sói mà mạnh mẽ lắm! Chẳng lẽ Thái tử sợ hả?
Kiến Phong hít một hơi sâu, mắt lóe lên quyết tâm. Dù chỉ mới sáu tuổi, cậu không muốn tỏ ra nhút nhát trước con trưởng Lang tộc và các bạn. Ánh mắt cậu nhìn về bụi rậm, lòng vừa tò mò vừa hứng khởi:
— Được… đi thì đi, ai mà sợ mấy cái này chứ!
A Hiên cười khẩy, ánh mắt vừa tinh nghịch vừa kỳ vọng, nhảy lên trước Kiến Phong:
— Thế mới đúng, Hoàng đế tương lai của Yêu giới!
Đám trẻ xung quanh reo hò, một vài đứa cầm những cây cung nhỏ, chuẩn bị tinh thần theo sau Thái tử Kiến Phong, khiến không khí sân yến tiệc bỗng nhiên vừa hồi hộp, vừa sôi động, pha chút nghịch ngợm và hiếu thắng. Kiến Phong và A Hiên cùng lao tới bụi rậm, trái tim đập nhanh vì vừa hồi hộp vừa hiếu thắng. Kiến Phong cúi người, tay từ từ vạch lớp cỏ dày, mắt mở to đầy tò mò. Bỗng nhiên, một lực hút cực mạnh bất ngờ kéo cậu xuống, khiến cơ thể lảo đảo.
A Hiên phản ứng ngay, nhanh tay nắm lấy thắt lưng của Kiến Phong, cố giữ bạn khỏi rơi. Nhưng lực kéo mạnh quá, cả hai gần như bị hút vào bên trong bụi rậm. Đám trẻ xung quanh hốt hoảng la hét, một vài đứa chạy tới giúp đỡ, trong khi những đứa khác sợ hãi ôm mặt khóc ré lên.
A Hiên cố gắng ôm chặt Kiến Phong, toàn thân căng ra chịu lực, nhưng lực kéo quá mạnh, chân trượt, tay tuột khỏi hông của Kiến Phong. Một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ để Kiến Phong biến mất hoàn toàn không dấu vết giữa lớp cỏ rậm rạp.
Đám trẻ đứng sững, tim đập thình thịch, ánh mắt hoảng loạn đầy sợ hãi. Một nhóc con run rẩy lên tiếng:
— Nếu các tộc trưởng và bệ hạ biết chuyện này chắc chắn chúng ta sẽ bị phạt nặng đó!
Một cậu nhóc khác quay sang A Hiên, giọng vừa sợ hãi vừa trách móc:
— Không, tại sao lại là tất cả chúng ta chứ? Tại A Hiên… tại A Hiên đã thách đố thái tử mà!
Trong lúc đám trẻ hoảng loạn như giặc, một tì nữ của Hoàng hậu, Tiểu Ân, nhẹ nhàng bước tới. Cô cúi mình, giọng khẽ run run:
— Thưa tiểu chủ A Hiên. Hoàng hậu ra lệnh đưa Thái tử Kiến Phong về cung nghỉ ngơi. Tì nữ đến đón Thái tử thưa ngài.
A Hiên quay sang nhìn Tiểu Ân, ánh mắt vẫn còn lo lắng và hối hận. Cậu vội thuật lại toàn bộ sự việc, từ lúc Kiến Phong và cậu lao tới bụi rậm, đến lúc bị thứ gì đó kéo mạnh, Kiến Phong biến mất giữa lớp cỏ dày. Tiểu Ân nghe xong, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt mở to đầy sợ hãi.
— Chúng ta phải tìm lại ngay! — cô thốt lên, giọng khẩn thiết.
Không chần chừ, Tiểu Ân và A Hiên chạy lại bụi rậm, ánh mắt dò tìm từng khoảng tối, từng tán lá. Nhưng không có bất cứ dấu tích nào của thái tử. Cơn hoảng sợ lan rộng trong tim cô, nhịp thở gấp gáp, tay run run.
Nhận ra tình hình nguy cấp, cả hai nhanh chóng quay lại, chạy về doanh trại để bẩm báo Hoàng hậu và Bệ Hạ. Cả đường đi, Tiểu Ân không ngớt thở dốc, trong lòng vừa lo lắng vừa sợ hãi. A Hiên đứng bên, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết, lời thách đố ban nãy giờ đã trở thành nỗi ám ảnh thật sự.
Khi họ vừa bước tới lễ đài trung tâm, không khí xung quanh vẫn nhộn nhịp, khiến mỗi bước chân của họ nặng trĩu áp lực.
Tiểu Ân run rẩy, mặt tái mét, nước mắt tràn mi. Cô quỳ xuống trước Hoàng đế Tử Khâm và Hoàng hậu Tĩnh Vân giọng lạc đi, khóc nức nở:
— Bẩm bệ hạ… Thái tử…
Hoàng đế Tử Khâm đứng trên lễ đài, ánh mắt sắc lạnh quét qua, từng đường nét nghiêm nghị hiện rõ trên gương mặt. Không gian xung quanh lập tức lặng xuống, mọi ánh nhìn đổ dồn về phía tì nữ. Tiểu Ân, dù nhỏ bé, nhưng nỗi sợ hãi trong cô bây giờ như tràn đầy cả lễ đài, khiến tim Hoàng đế cũng không khỏi chùng xuống.
— Nói… nói cho ta biết, xảy ra chuyện gì với Thái tử? — giọng Tử Khâm dứt khoát, nhưng có nét khẩn trương, vừa là mệnh lệnh, vừa chứa trong đó sự lo lắng của một người cha.
Tiểu Ân nấc lên, cố kìm nước mắt, giọng run run kể lại toàn bộ sự việc từ lúc Kiến Phong và A Hiên chạy tới bụi rậm, lực kéo kỳ lạ khiến thái tử biến mất, đến việc A Hiên bất lực trong việc cứu bạn. Nghe tin, Hoàng hậu Tĩnh Vân không kìm nổi nước mắt, tiếng nấc nghẹn vang lên giữa doanh trại. Bà vội vã lao đi, từng bước chạy thẳng về phía cánh rừng nơi vừa xảy ra sự việc, tay ôm ngực, mắt nhìn quanh với nỗi lo lắng tột cùng:
— Kiến Phong… con của mẹ…!
Hoàng đế Tử Khâm đứng im một giây, ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy quyết đoán. Ông hít một hơi sâu, giọng vang trầm:
— Triệu tập toàn bộ thần tộc và thần vệ! Ngay lập tức truy tìm Thái tử Kiến Phong! Không được bỏ sót một ai và bất cứ kẻ nào cản trở lập tức xử tử!
Tiếng lệnh vừa dứt, các quan vệ và tộc thần lập tức khẩn trưởng di chuyển, các mũi tên, linh thú và thuật pháp lần lượt chuẩn bị, tạo nên một hình ảnh thần tốc đầy uy lực. Những ánh mắt nghiêm nghị quét qua toàn trường săn, khiến mọi sinh vật cảm nhận rõ sức mạnh áp đảo.
A Hiên đứng bên, sắc mặt trắng bệch, run rẩy, cậu biết rằng một trò nghịch ngợm giờ đã trở thành sự việc nghiêm trọng và nỗi hối hận hiện rõ trên gương mặt trẻ con. Không khí xung quanh lập tức căng thẳng, khẩn trương, như cả khu rừng đang nín thở chờ đợi những bước truy tìm đầu tiên, mỗi giây trôi qua đều chứa đựng sự lo lắng tột cùng cho sự an toàn của Thái tử.
Riêng Tộc trưởng của Lang tộc vẫn đứng thẫn thờ ở đó, mắt chạm vào con trai mình, ánh mắt vừa đau xót vừa dâng trào sự tức giận. Mọi lời trách móc trong lòng ông giờ như bùng nổ, cả niềm lo lắng lẫn giận dữ đều hướng thẳng vào A Hiên. Bất chợt, bàn tay ông giáng xuống mặt A Hiên một cái tát mạnh. Tiếng “bốp” vang lên giữa không gian, khiến đám trẻ xung quanh đều giật mình, có đứa thót tim, có đứa bật khóc vì sợ. Đây không chỉ là một cái tát, mà là sự trừng phạt nghiêm khắc của người cha dành cho con trai, lời nhắc nhở cứng rắn rằng hành động liều lĩnh và khinh suất vừa rồi có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng như thế nào. A Hiên cúi mặt, đau đớn, giọt nước mắt lăn dài, nhận ra lỗi lầm của mình. Mọi ánh mắt đều hướng về cậu, trong đó có nỗi sợ hãi, hối lỗi, rằng lần sau, cậu phải biết chịu trách nhiệm cho hành động của mình.
Ngay sau cái tát của cha, A Hiên đứng thẳng lưng, lao nước mắt nét mặt vừa sợ hãi vừa quyết tâm. Cậu hối hận, nhưng giờ không còn thời gian để sợ, điều quan trong bây giờ chính là Kiến Phong đang mất tích trong rừng.
Các quan vệ Miêu, Lang, Hồ và Điểu lập tức triển khai đội hình. Linh thú hùng mạnh được dẫn ra, ánh mắt từng tộc thần sắc bén, dò xét mọi ngóc ngách của khu rừng Hoàng Lâm. Tiếng lá xào xạc, tiếng cành cây gãy nhẹ dưới chân linh thú, tất cả hòa cùng nhịp tim dồn dập của mọi người.
Tộc trưởng Lang tộc, vừa tức giận vừa lo lắng, nhắc nhở A Hiên:
— Con sẽ dẫn đường. Nếu còn dám liều lĩnh, hậu quả sẽ không chỉ là một cái tát đâu! Tập trung truy tìm linh lực của Thái tử.
A Hiên gật đầu, hít sâu, đôi tay run run nhưng ánh mắt căng đầy quyết tâm. Cậu cùng quân vệ tộc Lang, dưới sự giám sát của cha mình tất cả tiến sâu vào khu rừng rậm. Mỗi bước đi, cậu cảm nhận rõ sức nặng của trách nhiệm, cũng như nguy hiểm tiềm ẩn từ những sinh vật còn sót lại trong khu rừng.
Từ phía Miêu tộc, một thiếu niên nhẹ nhàng sử dụng thuật cảm nguyên, thả làn linh khí dò tìm dấu vết năng lượng của Kiến Phong. Ánh sáng mờ ảo chiếu lên tán lá, từng bước như soi rọi hướng đi cho nhóm tìm kiếm. Điểu tộc thì sải cánh, bay lên cao quan sát, đôi mắt tinh như kiếm, phát hiện mọi rung động trong tán rừng. A Hiên bám sát theo hướng linh khí, thầm nhủ: “Mình sẽ không để thái tử gặp nguy hiểm thêm lần nào nữa.”
Tiếng gió xào xạc, tiếng lá rơi, đôi lúc vang lên tiếng rên rỉ xa xa, báo hiệu có quỷ vật vẫn còn ẩn nấp. Mọi người vừa căng mắt quan sát vừa thận trọng di chuyển, từng giây đều trôi qua như bị kéo dài đến nghẹt thở.
Đột nhiên, linh khí của Miêu tộc nhấp nháy mạnh, chỉ về phía một gò đất bị bụi rậm che khuất. A Hiên lao tới, tim đập rộn ràng, hét lên:
— Ở đây! Tôi cảm nhận được năng lượng của Thái tử!
Nhận được thông báo, quan vệ lập tức tiến gần, từng bước cẩn trọng, chuẩn bị mọi vũ khí để ứng phó với nguy hiểm có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Không khí căng thẳng đến mức từng chiếc lá, từng cành cây cũng như nín thở theo.
Bên ngoài khu rừng, Tĩnh Vân suy sụp, nước mắt lăn dài trên má. Hoàng hậu ôm chặt cánh tay của Tiểu Ân, cơ thể run lên theo từng nhịp lo lắng, giọng thều thào gọi tên con:
— Kiến Phong con đang ở đâu…!
Hoàng đế Tử Khâm đứng bên cạnh, dáng vẻ uy nghiêm nhưng ánh mắt lo lắng không ngừng. Ông bước đi tới lui, nắm chặt tay sau lưng, thở dồn dập, vừa lo cho con vừa dằn lòng trước trách nhiệm của một quân vương. Lòng ông trống rỗng đến mức không thể ngồi yên nổi, cảm giác bất lực trộn lẫn giận dữ khi hình dung ra con trai có thể gặp nguy hiểm.
Mỗi tiếng nấc của Tĩnh Vân như dao cắt vào tim ông, ánh mắt sắc lạnh thường trực của Tử Khâm giờ nhuốm vẻ ưu tư và tuyệt vọng. Toàn bộ doanh trại chìm trong một bầu không khí căng thẳng, nơi mà quyền lực và uy nghiêm đều bị đè nén trước nỗi sợ hãi và lo lắng tột cùng dành cho Thái tử.
Các quan vệ, tộc thần đứng xung quanh đều im lặng, không ai dám thở mạnh, bởi một ánh nhìn của Hoàng đế lúc này đủ khiến bất cứ ai cảm thấy tim mình nặng trĩu, hiểu rằng mọi hành động phải nhanh chóng và chính xác để cứu Thái tử khỏi nguy hiểm.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play