Ran To Haiiro No Sekai (Ran Và Thế Giới Màu Xám)
Chapter 1: Nhóc Ran
Mọi chuyện bắt đầu khi thấy một cô bé đang ngủ xong bị ngã xuống giường.
Uruma Ran
Đau, đau quá đi!
Uruma Ran
...khỏi giường nữa rồi...
Sáng hôm sau, Khi cô bé tỉnh dậy.
Uruma Ran
Jin! Anh biết giày của em ở đâu không?
Jin
Đáng lẽ em nên làm những việc khác...
Jin
... Thay vì đi tìm giày mới phải?
Jin
Như là dọn dẹp chẳng hạn...
Thế là cô bé chạy vèo lên phòng rồi tiếp tục tìm đôi giày.
Jin
... Chỉ mong nó đừng lục tung cáu nhà này lên.
Jin
Biết giấu ở đâu đây ta?
(Chuyển sang cảnh của nhóc Ran)
Uruma Ran
Tìm mãi chẳng thấy.
Uruma Ran
Chúng biến đi đâu rồi nhỉ?
Uruma Ran
Nếu không có đôi giày đó...
(những tiếng rầm rầm của nhóc Ran khi ngã trên cầu thang xuống)
Uruma Ran
Không đau tí nào!
(Thế là anh Jin lại gần chỗ của Ran)
(thế là Ran vô tình nhìn thấy đôi giày mà anh Rin giấu)
Uruma Ran
Cái... Cái gì thế này?
Jin
Bề bộn như thể nhà cửa cả năm mới dọn một lần vậy!
(sau đó, anh Jin cầm đôi giày của Ran đi...)
Uruma Ran
Giày của mình...
(anh Jin ngắm đôi giày một lúc...)
Jin
... Mà bới tung lên thì giấu đâu cũng chẳng ăn thua.
(thế là anh Jin giấu vào tủ lạnh)
(chuyển sang cảnh của Ran)
Lúc này, nhóc ran đang bò trên sàn nhà.
Uruma Ran
... Ở chỗ khác rồi.
Thế là anh Jin lại cầm đôi giày để trên nóc tủ lạnh.
Jin
Đảm bảo không thấy được trên này đâu.
Lúc này, nhóc đang ở chỗ tủ giày.
Uruma Ran
Sao ở đây không có?
Lúc này anh đang ngụy trang để che đôi giày.
Jin
Để thêm ít đồ xung quanh nữa.
Jin
Giờ thì lại nổi bật quá.
(với những tiếng bịch từ những đống báo cũ mà nhóc lục tung lên)
Uruma Ran
... Là mốt mới nhất mà.
Thế là anh Jin để trên mặt đèn trên trần nhà
Sau đó anh Jin đi tìm Ran
Jin
Coi bộ em thừa năng lượng quá nhỉ?
Những tiếng cạch từ bẻ khớp ngón tay của anh Jin
Uruma Ran
Không phải em đang tìm đâu!
Ran nói chuyện bới biểu cảm sợ hãi.
Và thế là anh Jin cầm xô nước đập lên đầu Ran.
Jin
Không xong thì nghỉ ăn tối.
Sau đó anh Jin đi vào bếp.
Những tiếng cạch từ con dao đang băm củ cải.
Sau đó Ran đi lau nhà, nhưng vô tình quay lại và...
Cầm chiếc ghế, trèo lên để lấy đôi giày trên chiếc đèn.
Nhưng anh Jin ra đỡ lấy cô bé.
Jin
Dẹp cái đôi giày đó đi!
Uruma Ran
Chúng ở trên kia! Sao anh lại giấu của em?
Jin
Đôi đó quá to so với chân em.
Jin
Chọn đôi nào bình thường mà đi.
Jin
Em vẫn chưa đi được đôi đấy đâu.
Uruma Ran
Anh cứ xem em như trẻ con...!
Uruma Ran
... Em đã lớn rồi!
Thế là đôi giày rơi xuống đầu Ran.
Lúc này... Ran đã xỏ đôi giày đó.
Cơ thể Ran lớn lên và tóc mọc dài như một thiếu nữ xinh đẹp ở tuổi 18.
Uruma Ran
Tối nay có món...
Anh Jin lấy vung đóng mạnh nồi lại.
Jin
(Dám cá nó sẽ ăn sạch hết)
Jin
(Mình không tính tới chuyện nó biến lớn)
Thế là 2 người họ bắt đầu ăn.
Uruma Ran
... Chúng đang tan chảy... Trong miệng em!
Và thế là nhóc ran đã ăn 2/3 nồi canh.
Uruma Ran
Một quá trứng nữa đi!
Ran tự tiện cầm lấy quả trứng.
Uruma Ran
Ăn Oden xong ấm cả người!
Uruma Ran
Lễ chùa đầu năm!
Uruma Ran
Em sẽ đi ngay bây giờ luôn!
Jin
Đã sang năm mới đâu... Đến giờ em đi ngủ rồi.
Uruma Ran
Thế thì em sẽ ngắm mặt trời mọc nữa.
Uruma Ran
Kể cả em phải đi một mình cũng mặc.
Jin
Nói em cũng chẳng nghe... Thôi đành...
Jin
Dọn dẹp xong anh sẽ đi cùng em...
Và Ran đã đợi anh trai mình
Jin
Còn cả đống bát đĩa đây này.
Sau đó... Ran đã thiếp đi.
Những tiếng cạch cạch trên sàn gỗ như ai đó đã vào nhà.
(Bố của Ran và Jin)
Cảm ơn Jin.
(Bố của Ran và Jin)
Ran lại quấy hả?
(Bố của Ran và Jin)
Đầu năm lại phải cho ăn mắng rồi.
Sau đó... Anh Jin chạy nhanh vô phòng ăn và cởi giày cho Ran.
Rồi anh bế Ran lên phòng ngủ.
Nhưng anh vô tình dẫm phải thứ gì đó.
(Bố của Ran và Jin)
Này Jin!
(Bố của Ran và Jin)
Trứng của bố đâu!?
Chapter 2: Shizuka trở về nhà
Những tiếng cạch cạch của các bước chân đi trên sàn gỗ.
(Bố của Ran và Jin)
Cứ tưởng trời trở lạnh chứ.
(Bố của Ran và Jin)
...Không..
(Bố của Ran và Jin)
Không phải.
(Bố của Ran và Jin)
Là cánh hoa rơi.
(Những tiếng xèo xèo đang nấu ăn)
Jin
Lần đầu thấy trứng lòng 3.
Jin
...Trứng lòng 4 cũng là lần đầu luôn.
Chuyển cảnh sang người bố.
Xào xạc những tiếng gió với tán cây
Và những chú chim đang hót trên cành Sakura.
(Bố của Ran và Jin)
Nó đang ngủ.
(Bố của Ran và Jin)
Chẳng chịu báo trước gì cả.
(Bố của Ran và Jin)
Mà bà ấy về làm gì không biết.
Jin
Con chỉ mong bà ấy không gây rắc rối.
(Bố của Ran và Jin)
Đừng mói thế, Jin.
(Bố của Ran và Jin)
Chúng ta là người 1 nhà mà.
Chuyển sang trong phòng Ran
(Lúc này, Ran vẫn còn mơ màng)
(Mẹ Ran lấy tay chạm lên trán Ran)
(Mẹ của Ran và Jin)
Mê ngủ quá.
Tiếng chim chíp chíp hé bên tai Ran.
(Mẹ của Ran và Jin)
Mẹ về rồi!
(Mẹ của Ran và Jin)
Con vẫn ổn đấy chứ...
(Mẹ của Ran và Jin)
... Ran?
Uruma Ran
Phải mơ không ta?
(Mẹ của Ran và Jin)
Con nghĩ thế à?
Bốp (Ran cầm búa đập vào đầu mình và choáng một lúc)
Uruma Ran
Co bị u đầu rồi mẹ ơi!
(Mẹ của Ran và Jin)
Ôi! Ran!
Một lúc sau, khi hai mẹ con ra khỏi phòng.
(Bố của Ran và Jin)
Shizuka!
(Mẹ của Ran và Jin)
Anh vẫn khỏe chứ?
(Bố của Ran và Jin)
Còn em?
(Mẹ của Ran và Jin)
Không, anh trước cơ.
Bịch (Jin làm rơi chùm hoa xuống đất)
(Bố của Ran và Jin)
Kìa, Jin...
Mẹ chạy đến chỗ Jin, cầm đôi bàn tay rồi nói
(Mẹ của Ran và Jin)
Mẹ là mẹ của con.
(Mẹ của Ran và Jin)
Ít ra con cũng phải cho mẹ chúc mừng sinh nhật con chứ.
Jin
Sinh nhật của con từ 6 tháng trước rồi.
(Mẹ của Ran và Jin)
E! Etou...
(Mẹ của Ran và Jin)
Chúc mừng sinh nhật con!
Uruma Ran
Thích quá, cảm ơn mẹ!
Uruma Ran
... Tháng sau cơ!
(Mẹ của Ran và Jin)
Vậy...
(Mẹ của Ran và Jin)
... Chúc mừng sinh nhật tháng sau!
Người mẹ giơ tay phải lên trời
(Mẹ của Ran và Jin)
Giờ...
(Mẹ của Ran và Jin)
... Quà của các con đây!
Một vòng tròn phát sáng dần dần hiện ra...
Nó đã hóa thành những món ăn mà hai anh em yêu thích.
Uruma Ran
... Bánh quá bự!
Ran cầm bánh đưa trước mặt anh Jin
Anh Jin cầm cái bánh khác lên
Lảo đảo (Người Ran mất cân bằng)
(Mẹ của Ran và Jin)
Hồi trước con thích loại đó lắm mà?
Người mẹ lại biến ra một đống bánh
Người mẹ lại biến ra hàng trăm cái
(Mẹ của Ran và Jin)
Con thích cái nào?
(Mẹ của Ran và Jin)
... Thích loại có trang trí hoa quả.
Jin
Con ăn bữa sáng con làm là được rồi!
Jin vô tình làm rơi hộp đựng trứng và...
Chíp chíp (tiếng gà con kêu)
Jin
Con không ăn gà con đâu...
(Bố của Ran và Jin)
Đừng có chọc mẹ giận, Jin.
Người bố đưa cho Jin một rổ bánh dày
(Bố của Ran và Jin)
Ăn tạm cái này đi.
Bộp bộp (những chiếc bánh dày tự dộng nhảy xuống sàn)
(Mẹ của Ran và Jin)
[Đúng rồi đấy, Ran!]
(Mẹ của Ran và Jin)
[Thả lỏng người]
(Mẹ của Ran và Jin)
[Và cảm nhận dòng chảy]
Chuyển sang cảnh người mẹ và Ran.
(Mẹ của Ran và Jin)
Tập trung vào.
(Mẹ của Ran và Jin)
Được rồi.
(Mẹ của Ran và Jin)
Đây, nhìn mẹ này.
Uruma Ran
Con làm được rồi!
Uruma Ran
Con làm được như mẹ rồi!
Ran đã biến ra một chiếc bánh Gato
(Mẹ của Ran và Jin)
Đúng là con gái mẹ có khác!
(Mẹ của Ran và Jin)
Con muốn làm gì cũng được!
Một chiếc bánh dày của chỗ anh Jin phồng ra và...
Người dân xung quanh lại gần xem và có một chú cho thấy lạ liền sủa.
Một gạch mái trên mái nhà rơi xuống đầu Jin.
Sau đó cả căn phòng chỗ anh Jin đổ xụp xuống.
Jin
Lúc nào cũng thành thế này...
Jin
Mẹ lại mang rắc rối về!
Jin
Mẹ phải nghĩ xem mẹ đang ở đâu chứ!
(Bố của Ran và Jin)
Jin...
(Bố của Ran và Jin)
... Con quá lười rồi.
(Mẹ của Ran và Jin)
Không.
Người mẹ chạm đôi tay vào nhau
(Mẹ của Ran và Jin)
Đúng như Jin nói.
(Mẹ của Ran và Jin)
Em gần như...
(Mẹ của Ran và Jin)
... Quên béng mất chuyện quan trọng nhất.
Người mẹ giơ hai tay lên trời
Và một luồng sáng hiện ra ngay trước mắt
(Mẹ của Ran và Jin)
Em phải chia sẻ những món quà của mình...
(Mẹ của Ran và Jin)
... Với mọi người xung quanh nữa.
(Mẹ của Ran và Jin)
Cảm ơn mọi người vì đã quan tâm Jin và Ran!
Người mẹ biến ra hàng nghìn chiếc bánh bay tung tóe trên bầu trời.
(Mẹ của Ran và Jin)
Hì hì.
Jin
Cái mẹ kiểu gì vậy trời!
Những chiếc bánh người mẹ biến ra vô tình dập vào mấy chiếc ô tô đang đi trên đường
(Mẹ của Ran và Jin)
Hình như lần trước về...
(Mẹ của Ran và Jin)
... Mẹ để quên ở nhà.
(Mẹ của Ran và Jin)
Con có thấy nó đâu không? Ran?
Cục tác cục tác (tiếng gà kêu)
Jin lấy tay bóp cổ con gà cho nó ngừng kêu.
Jin
Mẹ làm náo loạn cả thị trấn...
Jin
... Chỉ vì một món đồ để quên.
Anh Jin lấy gương đưa cho mẹ.
Uruma Ran
Em tưởng nó mất rồi!
Uruma Ran
Hóa ra là anh cầm à?
(Mẹ của Ran và Jin)
... Vỡ mất rồi.
Jin
Con lỡ dẫm chân lên nó...
(Mẹ của Ran và Jin)
Cái này thuộc về người bà đã sống 2000 của con đấy...
(Mẹ của Ran và Jin)
À, không.
(Mẹ của Ran và Jin)
Cái này mẹ mua với giá hời hồi 3 năm trước.
(Mẹ của Ran và Jin)
Nhưng mẹ thích nó lắm.
(Mẹ của Ran và Jin)
Jin...
(Mẹ của Ran và Jin)
Đây là hình phạt vì đã làm vỡ nó.
Jin vùng vẫy và thoát khỏi vòng vây
Màn đêm bao chùm lấy bầu trời...
Một hình tròn sáng lạng trên bầu trời, gọi là Mặt Trăng...
... Đang chiếu qua cửa sổ...
... Xuống hành lang của một ngôi nhà...
... Có một người đàn ông đứng đó rồi hút điếu thuốc và ngắm Trăng.
Một cô bé vô tình đi ngang qua và gọi
Cạch cạch (tiếng mở cửa gỗ)
Ran nheo mặt lại và lườm Jin
Jin
Cái mặt đó là có ý gì!?
Jin
Đã bảo là anh không biết!
(Bố của Ran và Jin)
Mẹ có vẻ rất hạnh phúc được gặp các con.
(Bố của Ran và Jin)
... Nhưng mẹ lại phải đi rồi.
(Bố của Ran và Jin)
Chịu khó đi...
(Bố của Ran và Jin)
... Ran.
(Bố của Ran và Jin)
Các phù thủy quyền năng ở làng này...
(Bố của Ran và Jin)
... Phải thay phiên nhau gánh vác một nhiệm vụ quan trọng.
(Bố của Ran và Jin)
Mẹ con không thể vắng mặt quá lâu.
(Bố của Ran và Jin)
... Jin.
(Bố của Ran và Jin)
Mẹ con...
(Bố của Ran và Jin)
... Nhờ bố xin lỗi con.
(Bố của Ran và Jin)
Thị trấn đã trở lại như cũ rồi.
(Bố của Ran và Jin)
Chúc ngủ ngon.
Cạch (tiếng đóng cửa gỗ với lực mạnh)
Jin
Anh đi chạy thêm vòng nữa.
Cạch cạch cạch khựng khựng (tiếng đóng cửa chính)
Uruma Ran
Thế này không đúng...
Uruma Ran
... Mẹ của con kia mà!
Ran lập tức xỏ đôi giày và biến lớn.
Uruma Ran
... Đều ngốc như nhau!
Chapter 3: Jin khởi hành
Một cậu thiếu niên vô tình nhìn lên trần nhà trong phòng cậu
Đột nhiên... Thấy một thứ gì đó được cuộn bằng những sợi xích
Câu thanh niên đã cố gắng kéo nó xuống
Xọc xọc (tiếng các sợi xích chạm nhau)
Rầm (Chiếc hộp được cuộn bằng xích đã rơi xuống sàn)
May thay... Cậu thanh niên có chìa khóa của chiếc hộp đó
Cậu bê hộp lên giường mình rồi mở khóa
Cậu thanh niên đã thấy một chiếc áo khoác được làm bằng lông của động vật
Cậu đã khoác lên người mình với vẻ mặt nghiêm túc
(Bố của Ran và Jin)
Mau lên!
(Bố của Ran và Jin)
Con không mau lên được à!?
(Bố của Ran và Jin)
Đi nhanh đi!
Jin
Nóng vội là con sẽ bị đau người đó!
(Bố của Ran và Jin)
Con chả hiểu gì cả!
(Bố của Ran và Jin)
Ran...
(Bố của Ran và Jin)
... Khéo nó đang đến chỗ mẹ con.
(Bố của Ran và Jin)
Một thân một mình...
(Bố của Ran và Jin)
... Giữa đêm khuya khoắt.
Jin
Lại thêm đôi giày của nó biến cũng biến mất.
(Bố của Ran và Jin)
Bố nghĩ nó sẽ biến to hay nhỏ gì...
(Bố của Ran và Jin)
... Trước mặt người khác, nhưng...
(Bố của Ran và Jin)
... Bố lo lắm.
(Bố của Ran và Jin)
Nó vẫn còn bé.
Jin
Con sẽ đưa nó về ngay thôi.
Jin
Bố phải tính đến cái đầu đất của Ran nữa.
(Bố của Ran và Jin)
Jin...
(Bố của Ran và Jin)
Cảm ơn con.
(Bố của Ran và Jin)
Trông cậy vào con đấy.
(Bố của Ran và Jin)
Jin...
(Bố của Ran và Jin)
... Con thấy gì à?
Jin
Con đường nó đã đi qua...
Jin chuẩn bị tư thế chạy nước rút
Jin
Anh sẽ tóm em về cái một đấy...
Jin bật chạy với một tốc độ cao khoảng 80km/h
Ngang như một con báo đốm
Vèo cái đã đến được chỗ ga tàu mà Ran đang đứng
(Chuyển cảnh sang chỗ của Ran)
(Anh Soát Vé)
... Đây là bến cuối rồi.
Lúc này, Ran đang bên trong toa tàu.
Uruma Ran
Cháu không đến ga Kuramachi được ạ?
(Anh Soát Vé)
... Chuyến cuối cùng của tối nay.
Uruma Ran
Vậy cháu phải làm sao?
(Anh Soát Vé)
... Nếu ngược lại 3 bến thì sẽ có 1 khách sạn.
(Anh Soát Vé)
Và đằng trước vẫn còn Taxi.
Ran cầm ví lắc nhẹ rồi đổ thử
(Anh Soát Vé)
... Không có tiền à?
Ran nhìn anh soát vé với một ánh mắt long lanh đầy lưu luyến
(Anh Soát Vé)
(... Đang nhìn mình.)
(Anh Soát Vé)
... Có muốn ở lại nhà tôi không!?
Ran ngẩng đầu nhìn anh soát vé
Uruma Ran
Thôi, cháu cảm ơn.
Uruma Ran
Cháu đang vội nên xin phép đi luôn đây ạ!
(Anh Soát Vé)
(Mình vừa nói gì thế?)
(Anh Soát Vé)
(Lẽ ra nên cho cô ấy vay tiền mới đúng!)
Uruma Ran
[Vé của cháu đây.]
(Nhân Viên Kiểm Tra Vé)
[Ô!]
(Nhân Viên Kiểm Tra Vé)
[Không ai đến đón cháu à?]
(Nhân Viên Kiểm Tra Vé)
[Liệu có ổn không?]
(Nhân Viên Kiểm Tra Vé)
Đi về cẩn thận nhé.
Lúc này, Ran đã cởi giày.
Ran chạy ra chỗ chiếc sẽ đang đậu ở gần đoa và đi đội giày của mình
Uruma Ran
Cho tôi đi nhờ được không?
2 người tài xế đang trong tình trạng xay xỉn khi uống rượu.
(Tài xế: 2)
Được quá đi chứ!
(Tài xế: 1)
Được quá đi chứ!
Thế là ran lên xe rồi ngồi giữa hai người họ
Xong, hai người họ sán lại gần
(Tài xế: 2)
Bé đi gặp mẹ à?
(Tài xế: 1)
Hiếu thảo quá!
Sau đó, tài xế: 1 đã đi mua thêm đồ uống
(Chủ Quán)
Cảm ơn vì đã mua hàng!
Rồi tài xế: 1 về lại xe đưa đồ cho tài xế: 2
(Tài xế: 1)
Xay rồi, lái bằng niềm tin à?
(Tài xế: 2)
... Bé tên gì?
Uruma Ran
... Tôi muốn được bay như mẹ kìa.
Uruma Ran
Nhưng tôi không biết phải làm thế nào.
(Tài xế: 2)
Ran coi chừng!
(Tài xế: 1)
Nguy hiểm quá!
Chuyển sang cảnh của anh Jin
Lúc này, anh đã biến thành báo.
Và đang đứng trên thành cầu, chỗ ga tàu lúc nãy Ran đứng
Rồi một người vô tình nhìn thấy
Jin với tốc độ cao, đã nhảy qua người đàn ông.
Jin đã chạy liên tục trên đường ray
Bố của Ran và Jin đang cố xiên sợi chỉ vào kim khâu quần áo
(Bố của Ran và Jin)
Hmm...
(Bố của Ran và Jin)
Vào nè!
Với nghệ thuật khâu quần áo điêu luyện của mình, người bố đã khâu lại 1 chiếc áo
(Bố của Ran và Jin)
Cái thằng Jin này....
(Bố của Ran và Jin)
... Đi gì mà lâu thế!
(Bố của Ran và Jin)
Lại còn chưa thấy gọi về.
(Bố của Ran và Jin)
Lẽ nào...
(Bố của Ran và Jin)
... Ran đã gặp chuyện gì...?
Người bố vô tình chọc kim vào tay mình.
(Bố của Ran và Jin)
Bình tĩnh.
(Bố của Ran và Jin)
Bình tĩnh, bình tĩnh.
Thế là người bố đã khâu xong chiếc áo cho Jin
(Bố của Ran và Jin)
Thằng Jin...
(Bố của Ran và Jin)
... Nó và không về sớm khéo lại kiệt sức dọc đường mất.
Lúc nay Jin đang chạy trên những nóc nhà của dân
Jin nhảy xuống đường, rồi chạy qua một người ở gần đó
Và Jin đã chạy một mạch tới đường cao tốc.
Rầm (Tiếng Jin nhảy lên đầu xe ô tô)
Thế là Jin nhảy qua xe của họ
Lúc này, anh Jin đang mau chóng tới chỗ của Ran
Nhòm thấy Ran trên một chiếc xe lạ, anh liền nhảy lên
(Tài xế: 2)
Nhìn này, Ran!
(Tài xế: 2)
Coi chừng đó, Ran!
Uruma Ran
... Con báo to quá!
Jin nhảy xuống xe và chạy vào rừng cạnh đường cao tốc
(Tài xế: 1)
Nguy hiểm quá! Thằng say này!
(Tài xế: 2)
Tỉnh luôn rồi!
Jin dần dần biến lại thành người
Và Ran đã thiếp đi Trên lưng Jin lúc nào không biết
Rồi bấm điện thoại gửi tin nhắn cho bố
Sau đó tháo giày của Ran ra
Jin
Về nhà phải tắm 1 cái mới được.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play