Căn Phòng Khóa Kín
Chapter 1
Hai đứa đang bị lôi cuốn bởi những câu chuyện hài hước thời tiểu học, bỗng nhiên đèn phụt tắt.
Nguyên hét toáng lên trong khi Huy ngó ngang dọc xem chuyện gì đang xảy ra
Huy
“Từ từ nào em, chắc là nãy giờ bật nhiều nên nó tắt đó mà, để anh xem sao”
Huy bước xuống giường, toan chạy lại công tắc đèn ở gần cửa ra vào thì tự nhiên cánh cửa đóng sầm lại. Nguyên lại la lên lần nữa. Cửa đóng lại, căn phòng trở nên tối thui. Phải mất một lúc Huy mới quen được với bóng tối. Cậu bước lại cửa và bật đèn nhưng bật mãi không lên. Nghĩ là do ổ điện, nhưng khi Huy định mở cửa thì nó như bị dính chặt, không tài nào mở được. Giờ đây, họ lại bị giam lỏng trong một căn phòng khóa kín, chỉ khác ở chỗ, căn phòng này dù sao cũng dễ chịu hơn vì là phòng ngủ của Nguyên.
Nguyên
Vậy h làm sao đây ?
Huy
Anh cũng không biết nữa. Thôi tới đâu thì tới thôi. Với lại, anh sẽ ở cạnh em dù bất cứ chuyện gì xảy ra mà
Vừa dứt câu, một tiếng lục đục phát ra từ bên ngoài phòng. Rồi lại có tiếng bước chân từ xa. Tiếng bước chân nặng nề càng lúc càng tới gần. Nguyên đang nằm ngồi bật dậy, co rúm trong chiếc chăn mỏng. Huy cũng ngồi lên giường cạnh Nguyên, hồi hộp chờ đợi. Tiếng bước chân tới trước cửa phòng, nhưng rồi lại bước qua luôn. Hai đứa thở phào nhẹ nhõm nhưng chưa được bao lâu thì lại có tiếng đập liên hồi từ phía bên ngoài cửa sổ. Cả hai nín thở, riêng Nguyên thì cảm giác đó sẽ lại là bóng ma của Quyên như nó đã xuất hiện ở phòng khách khi nãy.
Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt khiến cả hai đứa đều muốn đưa tay mở cửa sổ, và nếu Huy không đưa tay ngăn kịp lúc, có lẽ Nguyên đã tháo chốt cửa. Căn phòng yên tĩnh trở lại, nhưng rồi cả hai lại nghe tiếng nói phát ra từ xung quanh bốn bức tường. Đó là giọng nữ, chừng mười bảy mười tám.
Tôi buồn quá” – Giọng nữ ấy phát ra nghe rõ mồn một.
Điều đáng nói là những âm thanh ấy nghe như từ một nơi xa thẳm nào đó. Nguyên bịt tai lại nhưng dù có cố gắng cách mấy cũng không thoát được giọng nói ấy.
Đang hoang mang, Huy và Nguyên bỗng giật mình vì tiếng bước chân khi nãy đã quay trở lại, và lần này nó bước nhanh hơn. Nó dừng lại trước cửa phòng ngủ và sau đó là một loạt tiếng đập cửa. Nếu là một bóng ma bên ngoài hành lang thì nó thật hung hãn, đạp đến nỗi cánh cửa suýt nữa bung ra.
Nguyên ngồi chết đứng trên giường với hai hàng nước tuôn ra từ khóe mắt. Cùng với những âm thanh ấy là một cảm giác lãnh lẽo lạ lùng; không phải cái lạnh ngoài da nhưng là một cảm giác âm u như chốn núi rừng.
Nguyên lúc này gần như hết chịu nổi. Tim cô bé có thể vỡ bất cứ lúc nào. Huy tuy mạnh mẽ hơn nhưng cũng không đành lòng nhìn Nguyên chịu đựng như thế. Cậu ta la lên một hồi thật lớn, thật dài, lớn đến mức có thể át cả những âm thanh kia, trước sự ngạc nhiên của Nguyên, mặc kệ cho tiêng hét có vang ra hai bên hàng xóm. Khi cạn hơi, Huy thở hổn hển và không cần suy nghĩ gì hết, cậu ta vươn người tới ôm lấy bạn gái và hôn thật chặt lên môi cô ấy.
Xin lỗi, nhưng thế này sẽ giúp em bớt sợ
Bị bạn trai hôn bất ngờ nhưng Nguyên đón nhận với một niềm vui vì cô cũng đã mong muốn nó. Mắt cô nhắm dần, tinh thần thả lỏng. Rõ ràng là nụ hôn của Huy đang làm cô dần quên những gì đang xảy ra. Và rồi Nguyên chìm trong giấc ngủ.
Nguyên không biết mình đã thiếp đi bao lâu nhưng lúc cô chợt tỉnh, trời vẫn còn rất khuya, ít nhất là cái đồng hồ trong phòng cho cô biết điều đó.
Chapter 2
Nguyên nhìn ngang ngó dọc nhưng không thấy Huy đâu. Cô càng bất ngờ hơn nữa khi thấy cánh cửa ra vào đã được mở. Thật lạ quá, Nguyên nghĩ thầm, vì lúc nãy Huy không thể mở cửa, cả hồn ma bên ngoài cửa cũng mở không ra, vậy mà giờ đây nó mở toang, làm ánh đèn trong bếp rọi vào trong. Rồi Nguyên sực nhớ là hồi nãy hai đứa đã tắt hết đèn bên ngoài, nên cô nghĩ là có thể Huy xuống bếp. Cô lên tiếng gọi nhưng không nghe tiếng trả lời. Lần thứ hai, rồi lần thứ ba, đáp lại tiếng gọi của Nguyên chỉ là một không gian hoàn toàn im lặng.
Nguyên quyết định bước chân xuống giường để xem coi có phải Huy dưới bếp hay không. Đi ngang qua phòng tắm, Nguyên mới nhớ ra, vì lúc nãy quá sợ hãi, cô quên mất việc vệ sinh cá nhân trước lúc đi ngủ. Nguyên nhếch miệng cười rồi bước vào nhà tắm, quên vả việc xuống bếp. Cô chợt thấy vòi nước chưa khóa chặt. Sẵn dòng nước, Nguyên hứng đầy bàn tay rồi vốc nước lên mặt. Nước lạnh làm cô thoát khỏi giấc ngủ. Nhưng lạ thay, khi Nguyên vặn lại vòi nước để khóa, nó gần như không di chuyển. Cô bé cố hết sức vặn, toát cả mồ hôi mới được. Ngẩng đầu lên, Nguyên tự ngắm nhan sắc mình trong gương.
Nguyên
Nhìn kỹ thì mình… đẹp thật
Vừa mơ mộng, Nguyên vừa lấy ngón tay ướt vẽ lên tấm kiếng. Cô cũng không hiểu sao tay cô lại di chuyển như thế, để cô vẽ đại lên tấm kiếng những ký hiệu mà mình không hề biết hay sử dụng tới. Ngắm hàng ký tự “||: : ||” do mình vẽ, Nguyên giật mình khi nhìn thấy trong gương một bóng người đứng trong góc nhà tắm. Cái cảm giác này rất giống với lúc cô đứng một mình trong nhà vệ sinh ở trường. Nguyên quay người lại. Lần này, nó vẫn đứng đó nhìn cô. Nguyên nhận ra ngay đó là Quyên. Cũng vẫn gương mặt ấy, nhưng xanh xao hơn lúc nãy. Cô bạn xấu số đứng yên nhìn Nguyên một hồi lâu, còn Nguyên thì sợ đến bất động. Cái cô nhìn thấy không hẳn là hồn ma, nó nhìn như một cái xác không hồn, một cái xác đang bốc mùi, và từ từ tiến lại gần cô.
Nguyên sợ muốn đứng tim, toàn thân như bị liệt. Cô muốn la lên và chạy đi nhưng cơ thể không theo ý bộ não. Còn Quyên, hay đúng hơn là cái xác của cô ấy, càng lúc càng tới gần bên Nguyên. Cứ mỗi bước đi, từng lớp thịt trên cái xác kia nhão ra và chảy xuống sàn nhà, có chỗ lộ rõ ống xương trắng bên trong. Nó dừng trước mặt Nguyên, hai tay đưa lên nắm chặt Nguyên, miệng có của động như đang muốn nói
Vẫn tiếng nói văng vẳng từ cõi âm ấy nhưng lần này không có Huy bên cạnh, Nguyên cảm thấy cô đơn vô cùng. Cái xác há miệng to khiến một mảng thịt nhão rơi xuống làm lộ rõ hốc mắt đen thẳm của nó; rồi tiến tới như muốn nuốt sống Nguyên.
Chapter 3
HaI người bàn bạc với nhau bước ra ngoài
Huy gật đầu đồng ý và họ bước ra ngoài. Căn phòng kia vẫn mở toang, trong khi không có dấu hiệu gì cho thấy có người bên trong. Lấy hết can đảm, hai đứa bạn bước tới căn phòng kia. Thế nhưng, khi ngó vào bên trong, cả hai vô cùng ngạc nhiên khi thấy nó hoàn toàn trống trơn. Căn phòng này cấu trúc cũng như tất cả những phòng học khác, chỉ khác là trong phòng không có gì trừ bốn bức tường. Vậy thì tại sao căn phòng lại phải khóa kín.
Cả hai cảm thấy yên tâm vì tưởng chừng sẽ nhìn thấy những thứ khủng khiếp trong phòng. Vậy là không phải hiệu trưởng buôn lậu hay giấu thứ gì mờ ám, cũng chẳng có dấu hiệu gì của ma quỷ. Sau một phút ngớ người ra vì những suy nghĩ quá cao xa của mình, Huy chợt cười, vỗ nhẹ vai Nguyên
Huy
Tưởng căn phòng có gì ghê gớm
Huy
Nguyên dám bước vào trong không?
Bước qua cánh cửa phòng, Huy cảm thấy ngột ngạt khó tả. Khác với không gian thoáng mát bên ngoài, đứng trong này khiến cậu ta khó thở. Nguyên bước từng bước tới giữa phòng rồi ngó xung quanh. Trong phòng tối om, chì có ánh trăng mờ ảo chiếu vào làm tăng thêm vẻ âm u vốn có. Quả thật phòng không có gì ngoại trừ lớp bụi bám dày đặc khắp nơi.
Đột nhiên, Huy và Nguyên cảm thấy lạnh buốt và vô cùng sợ hãi mà không hiểu vì sao. Luồng gió lạnh từ ngoài thổi vào làm cả hai nổi da gà. Nguyên nhận ra ánh mắt đã theo dõi cô suốt từ lúc mới vào trường, nhưng lần này, nó đến từ xung quanh cô. Chưa hết bàng hoàng, cả hai lại nghe như có tiếng xì xào bên tai. Nó nghe như tiếng nói, nhưng không phải giọng nói bình thường, mà như là phát ra từ một nơi xa xôi. Cái tiếng ấy nghe thật chói tai. Nguyên đưa cả hai tay lên bịt tai với vẻ mặt nhăn nhó, trong khi Huy liên tục ngoáy tai, cố gắng đẩy những âm thanh kia ra xa. Nguyên từ chỗ đứng im như tượng, giờ đây hai tay ôm lấy đầu còn hai chân run cầm cập khiến cô khụy xuống. Huy cũng không hơn, cả người run lên vì kinh sợ. Những lúc như thế này, đầu óc thông minh sắc bén của cậu ta cũng không thể giúp gì hơn.
Trong phút định mệnh ấy, Huy lấy hết can đảm nắm lấy tay Nguyên kéo bạn vụt nhanh ra ngoài. Không may, phần vì sợ, phần bị kéo đột ngột, Nguyên mất thăng bằng nên vấp vào cửa và bị té chảy máu, nằm sóng soài ngoài hành lang.
Chết thật - Huy nghĩ trong đầu
giờ thì mình không thể bỏ cô ấy ở đây, nhưng nếu không đi nhanh thì chính mình cũng sẽ… - Huy nghĩ trong đầu
Còn Nguyên thì dù chảy máu nhưng vẫn không nói nên lời, khuôn mặt cô vẫn còn in rõ nỗi sợ hãi. Cô vẫn còn nằm trong tay của bạn mình nhưng hầu như không còn cảm nhận được gì nữa. Vừa lúc đó, có tiếng động phía cầu thang. Huy nghĩ là người bảo vệ đi kiểm tra.
May quá bác bảo vệ - Huy nghĩ thầm
Sau những sự việc vừa qua, cậu ta giờ đây thà bị bảo vệ bắt còn hơn là đối mặt với những thứ kinh khủng kia.
Bóng người bước ra từ phía cầu thang, nhưng đó không phải là ông bảo vệ, mà là hai người khác, một nam một nữ. Họ đi tới phía Huy và Nguyên. Theo dáng mạo thì Huy nhận thấy hai người này chỉ bằng tuổi mình, nhưng họ có vẻ trưởng thành hơn nhiều. Huy còn đang băn khoăn về sự xuất hiện đột xuất này thì một trong hai người nọ bước tới cạnh bên lên tiếng
“Bạn bị chảy máu rồi” – Người con gái chỉ vào chân của Nguyên và nói – “để mình băng lại vết thương”
Tuấn
Mình tên là Tuấn. Các bạn cũng để quên đồ sao?
Người kia đưa tay ra chào
Tuấn
Cũng tại Linh để quên sách nên mới nhờ mình cũng quay lại trường để lấy
Hóa ra là hai học sinh cùng trường. Huy thở phào nhẹ nhõm trong khi Linh băng bó cho Nguyên. Ít phút sau, máu ngưng chảy. Nguyên cũng hoàn hồn nhưng dường như vẫn còn chút sợ hãi. Cô bé không nói gì, chỉ nắm lấy cánh tay Huy để bạn mình dìu dậy.
Huy
Cảm ơn hai bạn nhiều lắm
Huy
không nhờ các bạn, bọn mình chẳng biết sao nữa. Thật phiền hai người quá
Download MangaToon APP on App Store and Google Play