Đêm Khuya Minh Hôn
thôn nhỏ minh hôn
Dung Hoa
Ta tên là Dung Hoa, năm nay 20 tuổi, thiếu niên vừa chớm nở.
Dung Hoa
Tuổi thiếu niên cũng không có gì tốt đẹp với ta, nó tràn ngập những cơn ác mộng bất tận, liên tục quấn quanh ta.
Dung Hoa
Quê hương ta là một thôn trang nhỏ hẻo lánh trong núi, nơi đó dựa núi gần sông, nhưng lại lưu truyền những chuyện xưa đen tối, hoàn toàn trái ngược với phong cảnh tuyệt đẹp của thôn trang.
Dung Hoa
Nghe nói, thôn trang nhỏ được tạo nên trên ranh giới giữa hai thế giới âm và dương.
Dung Hoa
Hơn nữa, vừa lúc nằm ở vị trí "Quỷ môn".
Dung Hoa
Trong thôn có lão vu bà (phù thủy già) không ngừng tẩy não thôn dân. Cứ 5 năm một lần, phải đưa đến âm giới cho Diêm Vương một xử nữ (nữ tử còn trinh) vừa tròn 18 tuổi. Nếu không, Diêm Vương sẽ nổi giận và mở rộng quỷ môn, thả quỷ hồn quỷ quái ra ngoài.
Dung Hoa
Thôn dân rất tin vào lời đồn này mà không hề nghi ngờ, trong đó, tất nhiên cũng bao gồm thế hệ cũ nhà ta, đặc biệt là gia gia và nãi nãi ta.
Dung Hoa
Nghĩ lại trước khi một thiếu nữ bị đưa vào một căn nhà nhỏ, khi họ mở nắp quan tài và nâng cô ấy ra, toàn thân bị bao phủ bởi những vết bầm xanh tím, đặc biệt là bộ vị phía dưới của người thiếu nữ, quả thực là thảm đến nỗi không nỡ nhìn.
Dung Hoa
Lúc ấy ta còn nhỏ, vì thế không hiểu về những tình cảnh ta vừa nhìn thấy, nhưng nó đã khắc sâu ở trong đầu ta. Đương nhiên, ta cũng sẽ không nghĩ đến, chuyện này sẽ đến lượt đến trên đầu mình.
Dung Hoa
Minh hôn với Diêm Vương, đây là một tập tục ở thôn trang nhỏ, đã tồn tại hàng trăm năm qua. Thôn dân vì bảo vệ bí mật này, cực kỳ hạn chế lui tới cùng với người bên ngoài.
Dung Hoa
Mà ta, cũng may mắn trở thành lễ vật trăm năm, một người duy nhất sau khi đã kết hôn cùng với Diêm Vương còn có thể sống đến tận bây giờ. Đối với những nữ tử trong thôn, đã từng đính hôn với Diêm Vương, phần lớn đều đã chết ngay trong đêm tân hôn. Ngay cả số ít người còn tồn tại, cũng không ai có thể kiên trì qua một tuần.
Dung Hoa
Sau chuyện này, ba mẹ lập tức đưa ta rời khỏi thôn, đi tới thành thị, tìm mọi cách để che chở cho ta, chiếu cố ta, chỉ ước nguyện ta có thể quên đi sự tình đêm đó.
Dung Hoa
Hai năm trôi qua, ta cho rằng ta có thể quên, có thể sống một cuộc sống của người bình thường, nhưng ta lại trăm triệu không thể tưởng được, sự tình phát sinh đêm đó, sẽ trở thành một cơn ác mộng không bao giờ kết thúc!
Dung Hoa
Cho dù giờ phút này ta đang đang ngủ gật ở trên máy bay, cũng không có may mắn thoát khỏi. Mọi thứ đều rất là chân thật. Giống như một cuốn băng kinh dị bị mắc kẹt, cứ lặp đi lặp lại nội dung trong đó. Cảm xúc dịu dàng mà lạnh lẽo kia, cùng với những trận đau nhức tê tâm liệt phế từ chỗ bí mật trên người ta truyền đến......
Dung Hoa
Trong khi ta đang ở trong quan tài bên trong căn nhà tối tăm kia, những âm thanh ồn ào bỗng nhiên truyền tới.
Dung Hoa
Những thôn dân mê tín đó, hát vang ca khúc quỷ dị. Lúc ấy ta nghe thấy, giọng hát kia thật sự rất khủng bố, kinh hoàng, làn điệu quái dị, tựa hồ còn kèm theo âm thanh của kèn xô na, còn có âm thanh đọc chú ngữ của lão vu bà, còn có tiếng la hét của ba mẹ ta.
Dung Hoa
Cuối cùng, khi máy bay hạ cánh, ta thất hồn lạc phách bước xuống từ máy bay, rời khỏi sân bay, chào đón cái ôm ấm áp của mẹ
mẹ Dung Hoa
Dung Hoa, cuối cùng con cũng trở lại, chuyến đi nước ngoài của con thế nào? Có vui không?"
Dung Hoa
Bà ấy dường như nhận ra điều gì đó, nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của ta, siết chặt tay ta. Biết rằng ta vẫn còn bị ảnh hưởng bởi cái bóng đen tối kinh hoàng của đêm hôm đó, ôm chầm lấy ta vào trong vòng tay của bà.
mẹ Dung Hoa
"Dung Hoa, con phải tin rằng không có ma quỷ nào trên thế giới này. Sự kiện đêm đó... mẹ xin lỗi, đó là lỗi của chúng ta. Lúc ấy chúng ta đã không thể bảo vệ cho con."
Dung Hoa
Ta không biết ai là người đã đặt ra quy tắc này trong làng, tất cả các cô gái sinh ra trong làng, một khi tròn 18 tuổi, họ phải trở về nhà để thực hiện buổi lễ trưởng thành.
Dung Hoa
Ai biết được, nó đã trở thành sự khởi đầu của những cơn ác mộng trong ta. Cha mẹ ta biết về cuộc hôn nhân ma, nhưng bởi vì tại thời điểm đó, trong làng cũng có một cô gái cùng 18 tuổi như ta, họ cũng đảm bảo với ta, sẽ không đến lượt ta.
Dung Hoa
Nhưng cuối cùng, số phận vẫn khiến ta trở thành người không may mắn. Cha mẹ ta bị một nhóm dân làng bắt giữ, và ta, bị một nhóm phụ nữ bắt mặc quần áo lên, mắt được che phủ bằng một tấm màn che màu trắng, gắn liền với chiếc quan tài, được đưa đến căn nhà tăm tối, nơi không biết bao nhiêu nữ tử 18 tuổi đã chết.
Dung Hoa
Thời gian trôi qua, cho đến khi vu bà ngừng tụng thần chú thì dân làng mới buông tha cho cha mẹ ta. Họ vội vã xông vào căn nhà và cứu ta ra khỏi quan tài.
Dung Hoa
Họ nhìn thấy ta trong một chiếc váy cưới màu trắng lộn xộn, cánh tay và đùi vốn trắng đã phủ đầy màu tím, tóc tai rối bù, tấm màn che màu trắng phủ đầy nước mắt, trái tim đau nhức.
Dung Hoa
Khi mẹ ta nhìn thấy ta vẫn còn sống, bà ấy đột nhiên ôm ta bật khóc. Bố ta nhìn người thân và dân làng đầy oán hận, sau đó quyết tâm đưa ta ra khỏi làng mãi mãi, không bao giờ trở lại.
Dung Hoa
Vào lúc đó, ta rất sợ hãi ngớ ngẩn, mắt ta giãn ra, tâm trí bay vào không gian.
Dung Hoa
Trên cổ tay ta, đeo một chiếc vòng tay ngọc bích có màu đỏ tươi, trên ngọc bích khắc hình bông hoa mọc ở của mép con sông ba chiều— hoa Mạn Châu Sa.
làm việc cũng có thể gặp quỷ
Dung Hoa
Sau khi về đến nhà, ta nằm ở trên giường, tay không tự chủ được bắt đầu vuốt ve Hồng Ngọc Trạc trên cổ tay mình.
Dung Hoa
Vòng ngọc này không phải của ta, chỉ biết là sau một đêm minh hôn, khi được ba mẹ cứu ra, trên cổ tay của ta đã được treo lên cái vòng ngọc này.
Dung Hoa
Nghĩ đến giấc mộng ở trên máy bay, cùng với sự xuất hiện của đồ trang sức từ trong không khí này đây, trong lòng ta thực sự hoảng loạn.
Dung Hoa
Lòng ta rất nôn nóng, lập tức rút Hồng Ngọc Trạc trên cổ tay ra, chạy đến bên cửa sổ và đột nhiên ném nó ra ngoài!
Dung Hoa
Chỉ cần ném nó đi, ác mộng vẫn luôn quấn quanh ta sẽ lập tức tiêu tán, nhất định là như thế.
Dung Hoa
Máy bay hạ cánh buổi sáng, buổi chiều ta lập tức vội vã chạy tới làm việc trong quán cà phê. Kỳ nghỉ hè vừa dài vừa ấm áp
Dung Hoa
Ngày mùa hè nắng nóng chói chang, thành thị giống như một cái lồng hấp thật lớn, quả thực như muốn biến người thành chất lỏng và bốc hơi lên. Không biết vì sao, ta cảm thấy có người vẫn luôn theo dõi ở phía sau lưng mình, tầm mắt giằng co ở trên người ta, khiến ta có cảm giác thập phần không khoẻ.
Dung Hoa
Ta nhìn nhìn bốn phía, không hề phát hiện gia hỏa kỳ quái nào, ven đường vẫn là ngựa xe như nước, trên vỉa hè người đi bộ vẫn đi tới đi lui muôn hình muôn vẻ
Dung Hoa
Khi ta đi đến làm việc ở quán cà phê bên cạnh khu dân cư, một bác công nhân bảo vệ môi trường vẫn luôn quét rác trên đường vẫy vẫy tay với ta, chào hỏi ta
???
bác công nhân bảo vệ môi trường:
"Tiểu Hoa à...... cô tới rồi......"
Giọng nói của bác ấy khàn khàn trầm thấp, giống như là có cây kim mắc ở trong cổ họng, bác ấy cố gắng nói chuyện, nhưng chỉ có thể phát ra giọng nói rách nát này.
Dung Hoa
Ta cảm thấy có chút kỳ quái. Ta đã làm việc trong quán cà phê rất lâu rồi, cũng chưa từng nói chuyện với bác ấy trước đây, vì sao hôm nay bác ấy lại chào hỏi ta, còn gọi ta là Tiểu Hoa?
Dung Hoa
Mặc kệ như thế nào, người cao tuổi chào hỏi, ta cũng lễ phép trả lời một câu
Dung Hoa
Không biết có phải ta bị ảo giác hay không, hay là ta quá nhạy cảm, người công nhân bảo vệ môi trường hơi cúi đầu xuống, nghiêng nghiêng một bên nhìn ta, mắt cũng bị nghiêng lệch. Từ góc độ nơi ta đang đứng, chỉ có thể nhìn thấy hai tròng mắt trắng của bác ấy.
Dung Hoa
Trên mặt bác ấy, còn mang theo nụ cười quỷ dị.
Dung Hoa
Nhịp tim của ta đột nhiên đập nhanh hơn, nhanh chóng vỗ vỗ mặt mình, trong lòng cổ vũ bản thân và cố gắng bình tĩnh lại, không cần phải suy nghĩ nhiều.
Dung Hoa
Ta vội vã đi về phía trước, đẩy cửa đi vào quán cà phê quen thuộc. Trong quán rất yên tĩnh. Một nơi vốn luôn mở nhạc du dương, ai ngờ hôm nay lại không có một chút âm thanh nào cả.
Dung Hoa
Khiến người cảm thấy kỳ quái chính là, những khách hàng tốp năm tốp ba ngồi ở trong quán, đều không phải đang uống cà phê. Sau khi thấy ta tiến vào, đều ngơ ngác nhìn chằm chằm xem ta, khiến ta cảm thấy cả người nổi da gà.
Dung Hoa
Ta hồ nghi đi vào khu vực của nhân viên. Vào lúc này, Tiểu Hoàng, một nhân viên khác cùng làm một ca với ta, đẩy cánh cửa và rời khỏi phòng nhân viên. Ta đang định chào hỏi anh ấy nhưng dừng lại khi thấy vẻ mặt quỷ dị trên khuôn mặt anh ấy.
Dung Hoa
Không có tươi cười nhiệt tình khi gặp mặt như trước, ta nghĩ đến biểu tình vừa rồi của bác công nhân bảo vệ môi trường, trái tim đập lạc một nhịp, vội vàng chào anh và nhanh chóng đi vào, chuẩn bị thay quần áo nhân viên.
Dung Hoa
Ta đang lục đồ trong ngăn tủ quần áo của mình, ai ngờ, ta nhìn thấy một chiếc vòng tay màu đỏ thẫm quen thuộc, Hồng Ngọc Trạc nằm ở một góc trong túi ba lô của ta. Trong nháy mắt trái tim ta như ngừng lại, lông tơ cả người cũng dựng đứng lên.
Tiểu Hoàng vốn đã đi ra khỏi cửa, đột nhiên kéo cái đầu nặng nề của mình trở về, từ khoảng cách hẹp nơi cánh cửa, miệng mở ra một độ cong quỷ dị, thể hiện một nụ cười âm trầm nơi đó.
"Hắc hắc hắc...... Hắc hắc hắc hắc......"
Dung Hoa
Ta nhìn thấy hắn cười rất quái dị, trong lòng không ngừng dựng đứng, vội vàng quát hắn
Dung Hoa
"Đi ra ngoài! Ta muốn thay quần áo! Ngươi nhìn xem cái gì!"
Dung Hoa
Bất kể vô số lần mẹ ta đều nói ở bên tai ta, trên thế giới này không có quỷ, phải tin vào khoa học. Nhưng từ sau khi ta mất đi trinh tiết, sau sự kiện minh hôn, ta vẫn tin vào quỷ thần mà không hề có nghi ngờ nào cả.
Dung Hoa
Mẹ đã nói rằng, nhất định lúc ấy có người lẻn vào trong phòng tối, làm bẩn ta, chắc chắn sẽ không có Diêm Vương gì đó. Nhưng ta vẫn nhớ rất rõ ràng tình huống lúc đó.
Dung Hoa
Cho đến hôm nay, ta vẫn chưa từng quên, cảm giác lạnh lẽo lướt qua trên người ta, cưỡng bức lăng nhục ta đều chân thật như vậy, ngay cả hơi thở hắn thở ra đều tràn ngập hàn ý và tử khí.
Dung Hoa
Ta nhìn thấy Tiểu Hoàng vẫn không rút đầu lại, vẫn không ngừng cười hắc hắc hắc đầy âm hiểm đối với ta. Ta sôi máu, nhấc chân đá về phía hắn, định xô đẩy hắn ra ngoài, ai biết, toàn bộ thân thể hắn đổ xuống một cái, ngã trên mặt đất, cổ bị xoắn thành một độ cong kinh người, sớm đã mất hết sức sống.
Dung Hoa
Thân thể lạnh lẽo, chỉ là trên khuôn mặt vẫn duy trì biểu tình khiến người sởn tóc gáy như cũ.
Dung Hoa
Đột nhiên, đầu của hắn bắt đầu kịch liệt lắc lư bên phải bên trái, sau đó là tiếng gào thét "ha ha ha" bắt đầu truyền ra từ trong miệng hắn.
Dung Hoa
Hết thảy phát sinh đột nhiên như vậy, ta trực tiếp bị dọa đến nỗi choáng váng, vốn định nhấc chân chạy về nhà, nhưng lại phát hiện, hai chân mình giống như đã bị ai nắm chặt, kẹt cứng tại chỗ, hoàn toàn không thể di động được.
Dung Hoa
Hàn khí lạnh băng từ lòng bàn chân xông thẳng lên phía đỉnh đầu, trời mới biết lúc ấy sắc mặt của ta, đã xanh mét tới cỡ nào.
thê tử duy nhất
Dung Hoa
Ta nhìn thấy cảnh tượng này, sợ hãi, cầm lấy túi của mình trước khi chạy ra khỏi quán cà phê, cảm giác nếu như chậm hơn một giây, bản thân mình lập tức sẽ bị quỷ bắt sau lưng.
Dung Hoa
Ta cuống cuồng chạy như điên về nhà, mẹ ta đi ra khỏi phòng bếp trong khi vẫn đang mặc tạp dề, nhìn thấy khuôn mặt ta trắng bệch, kinh hoảng lao tới.
mẹ Dung Hoa
Tiểu Hoa, có chuyện gì xảy ra vậy, phát sinh chuyện gì sao? Vì sao sắc mặt lại tái nhợt như thế?"
Dung Hoa
Vừa nói vừa kéo ta vào trong vòng tay ấm áp của bà, cảm nhận được mùi hương quen thuộc nơi chóp mũi, ta nghẹn ngào, nước mắt bắt đầu ào ào chảy xuống.
Dung Hoa
Mẹ...... con đã ném cái vòng ngọc kia, nhưng nó... bằng cách nào đó, nó đã quay trở lại với con mà không thể hiểu được. Mới vừa rồi mọi người trong tiệm cà phê đều trở nên rất kỳ quái...... con còn nhìn thấy Tiểu Hoàng bị vặn gãy cổ, nằm trên mặt đất không ngừng cười ha ha ha với con,con rất sợ hãi."
Dung Hoa
Mẹ ta vừa nghe ta nói, mũi bắt trở nên chua xót, cũng khóc theo ta. Ba tan tầm trở về nhìn thấy hai mẹ con đang ôm đầu khóc rống ở trong phòng khách, lập tức trở nên luống cuống.
ba Dung Hoa
"Tiểu Hoa, lão bà, xảy ra chuyện gì vậy!?"
Dung Hoa
Sau khi hai người chúng ta bình tĩnh lại, ta liền kể hết mọi chuyện đã xảy ra ở trong quán cà phê cho ba mẹ nghe.
Dung Hoa
Sắc mặt của họ lập tức dị thường khó coi, xanh mét. Ba giống như đã sớm biết điều gì, giờ phút này khẽ thở dài một câu
ba Dung Hoa
"Chung quy vẫn không thể trốn thoát hay sao......"
Dung Hoa
Từ sau khi ta minh hôn lúc 18 tuổi, thời gian hai năm qua, ta đều sống một cuộc sống yên ổn, ngay cả sự tình đêm đó, cũng bắt đầu mờ nhạt dần ở trong trí nhớ của ta, vốn tưởng rằng ác mộng kia sẽ biến mất theo thời gian trôi qua.
Dung Hoa
Ai ngờ, một tháng gần đây, những cơn ác mộng liên tục lặp đi lặp lại theo chu kỳ vẫn luôn tra tấn ta, khiến ta một lần nữa khai quật lại đoạn ký ức phong trần kia ra, một lần lại một lần nữa trải nghiệm nó
Dung Hoa
Sau sự việc trong quán các phê, ta không dám quay trở lại làm việc tiếp, cũng không dám gọi điện thoại cho chủ quán. Ta ăn tối một mình và trở về phòng mình sớm hơn, chờ đợi màn đêm buông xuống.
Dung Hoa
Đèn trong phòng khách vẫn bật, ba mẹ đang ngồi ở trên ghế sô pha và xem tin tức buổi tối tên TV. Hai người ghé đầu vào cùng nhau, giọng nói rất nhỏ nhẹ, ta cố gắng dán lỗ tai ở ván cửa, vẫn có thể nghe được cuộc nói chuyện của họ.
mẹ Dung Hoa
"Lão công, làm sao bây giờ, chẳng lẽ Diêm Vương gì đó, thật sự lại tới tìm Tiểu Hoa
ba Dung Hoa
Ài, chúng ta đã mang con nó ra khỏi thôn, đã tới thị trấn này, hai năm qua đều sống rất tốt, vì sao hiện tại lại xảy ra chuyện?."
Dung Hoa
Giọng nói của ba mẹ thở ngắn than dài truyền đến lỗ tai ta, khiến mũi ta ê ẩm, không tự chủ được giơ tay lên sờ Hồng Ngọc Trạc trên cổ tay một lần nữa, các ngón tay từ từ vuốt theo hình dạng chiếc vòng, thong thả phác hoạ nó.
Dung Hoa
Đột nhiên, một luồng khí lạnh không biết từ nơi nào lan tới, trực tiếp xâm nhập vào sau lưng ta, tiếng cười trầm thấp dễ nghe truyền đến.
Diêm Quân
"Dung Hoa, Vương hậu của ta, hai năm không gặp, đang nhớ ta sao?"
Dung Hoa
Ta cảm nhận được đôi bàn tay lạnh băng trượt vào trong áo len của ta, không ngừng dán lên làn da ấm áp của ta rồi vuốt ve lên trên. Cuối cùng, nắm lấy nơi nào đó không nên đụng vào, khiến ta thở hổn hển trong một hơi thở lạnh lẽo.
Diêm Quân
"Nàng đã trưởng thành."
Dung Hoa
Hắn thổi khí ở bên tai ta, trong giọng nói mang theo ý cười, cùng với hơi thở lạnh lẽo. Cũng không biết hắn nói trưởng thành, cụ thể là nơi nào trưởng thành
Dung Hoa
Bất luận giọng điệu của hắn ngả ngớn cỡ nào, ta đều không thể thả lỏng, thân thể căng chặt, cứng đờ giống như cục đá, cảm giác sởn tóc gáy dâng lên từ lòng bàn chân.
Dung Hoa
Môi ta run rẩy, quay đầu lại, nhìn thấy một người nam tử tóc dài đang ôm sau lưng mình. Tóc hắn đen như mực và dài hơn so với tóc của ta, trên mặt mang theo một chiếc mặt nạ giống như mặt nạ ác quỷ Oni Nhật Bản, hai cái sừng nhòn nhọn dựng đứng ở trên mặt nạ.
Dung Hoa
Quần áo đỏ sậm kết hợp màu đen có chút giống thời cổ đại. Nhưng ta không có tâm tình để quan sát hoa văn trên quần áo hắn, ta khóc nức nở, thương lượng với hắn
Dung Hoa
"Cầu xin ngươi, buông tha ta đi, ta không có vật ngươi muốn, ta cũng lớn lên cũng không xinh đẹp." Vì sao cố tình cứ dõi theo ta.
Dung Hoa
Hắn hừ lạnh một tiếng, bàn tay bắt đầu động, ngón tay không ngừng du tẩu ở trên người ta, cho tới khi trượt vòng quanh nơi bí ẩn nhất bên dưới người ta. Ta bị hắn mạnh mẽ ấn ở trên ván cửa lạnh băng, cả người run rẩy.
Dung Hoa
"Cầu xin ngươi......"
Diêm Quân
"Hừ, mạng ngươi đã chú định là Vương hậu của bổn Vương, chỉ cần mang vòng ngọc này vào, cả đời ngươi chính là người của bổn Vương."
Dung Hoa
Ta bị hắn đè chặt nơi cánh cửa, nước mắt chảy xuống từ khóe mắt, cảm thụ được chỗ sâu từ trong thân thể truyền đến xao động quen thuộc, trước mắt phảng phất như đêm sinh nhật 18 tuổi năm đó, nhanh chóng hiện lên ở trong đầu.
Dung Hoa
Đôi tay ta nắm chặt vào ván cửa, bên ngoài phòng khách còn thường xuyên truyền đến tiếng nói chuyện của ba mẹ, giọng nói thở ngắn than dài. Tuy nhiên, một câu ta đều không thể nói nên lời, miệng giống như đã bị nén chặt, chỉ có thể mặc kệ sắc quỷ sau lưng không ngừng khiêu khích thân thể của mình.
Dung Hoa
Mặt nạ lạnh băng dán ở sau cổ ta, một cặp mắt đồng thâm tuý mang theo tử khí chăm chú nhìn chằm chằm vào ta.
Diêm Quân
"Hai năm trước, ngươi đã hiến mình cho ta, trở thành thê tử duy nhất của ta, ngươi cho rằng hiện tại ngươi phản kháng, còn có ích sao?"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play