Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cô Vợ Mất Trí Được Tổng Tài Sủng Tận Trời

Chương 1: Gặp lại

Tác giả
Tác giả
Hi các độc giả (づ ̄ ³ ̄)づ
Tác giả
Tác giả
Đây là truyện chat đầu tiên của mình, nếu có gì mong mọi người góp ý nha (๑˃̵ᴗ˂̵)و
Tác giả
Tác giả
Giờ mình hướng dẫn mọi người nét truyện của mình nhé (ㆁωㆁ)
Tác giả
Tác giả
" .... " lời nói của nhân vật ..... hành động, cảm xúc của nhân vật đó
Tác giả
Tác giả
Thỉnh thoảng mình sẽ xuất hiện thêm trong chuyện để giải thích, hỏi (◠‿・)—☆
Lâm Bác Văn im lặng ngồi nhìn buổi đấu giá được diễn ra, bình thường anh không phải người hứng thú với mấy việc mua đồ cổ thế này, còn lại đi đấu giá với nhau rất mất thời gian. Thế nhưng...
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Tên Mạc Hạc Nhiên đó muốn làm gì đây không biết?"
Người anh vừa nhắc tên là bạn thân từ nhỏ của anh, tên Mạc Hạc Nhiên này tính tình khó hiểu rõ được, thích thì làm không thích thì làm. Sinh ra cái gì anh ta cũng biết, chỉ có biết điều thì say no!
Anh có mặt ở đây cũng là do tên khốn đó sắp xếp, còn cầm chân anh ở lại đây.
" Sau đây là một phẩm đáng giá được ra mắt, chắc chắn các quý ông sẽ rất thích." Tiếng MC trên sân khấu vang to.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn anh đang mất kiên nhẫn, chậc lưỡi một cái, định đứng dậy thì...
Vệ sĩ Mạc gia
Vệ sĩ Mạc gia
" Lâm tổng, Mạc tổng bảo không thể để ngài rời đi trước khi buổi đấu giá kết thúc."
Vệ sĩ Mạc gia
Vệ sĩ Mạc gia
Hai vệ sĩ bên cạnh nhấn Lâm Bác Văn ngồi xuống
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh liền vung tay đẩy hai người đàn ông đó ra.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Tức giận, anh lấy điện thoại ra, định gọi cho Mạc Hạc Nhiên...
Trên sâu khấu bỗng được đẩy một cái lồng sắt lớn ra, trên đó đã được một tấm vải đen lớn che đậy lại. MC đi đến, kéo tầm vải đó ném qua một bên.
" Đây, đây là vật phẩm quan trọng của tối nay."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn liền bật dậy, tròn xoe hai mắt nhìn cô gái ăn mặc thiếu vải ngồi trong chiếc lồng sắt đó
Hai tay đều bị còng lại, ánh mắt rõ đang rất sợ hãi khi mọi người đang nhìn vào mình.
Thời Khiết
Thời Khiết
" Đừng..đừng mà.."
Thời Khiết
Thời Khiết
Thời Khiết sợ hãi lẩm bẩm, nép mình vào một góc, cô chỉ muốn thoát khỏi đây, làm ơn...
Thời Khiết
Thời Khiết
Ai đó cứu tôi với!
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Thời Khiết.."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn nắm chặt điện thoại, tên Mạc Hạc Nhiên đó...cậu ta!!!
" Xin mời mọi người ra giá cho vật phẩm này."
MC lên tiếng, quan sát những ánh mắt của những người đàn ông đang thèm muốn có cô gái trong lồng sắt này.
Lần này có thể kiếm bội tiền từ con nhỏ ngốc nghếch Thời Khiết này rồi!
" 50 triệu ".
" 100 triệu ".
" 200 triệu."
"..."
Mức giá 200 triệu đưa ra, mọi người liền im bặt.
" 200 triệu lần thứ nhất..."
" 200 triệu lần thứ hai..."
" 200 triệu lần thứ..."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" 1 tỷ "
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn lên tiếng, anh từ từ tiến lên sân khấu.
" 1 tỷ? Người đàn ông đó bị gì sao?"
Mức giá anh đưa ra làm mọi người bàn tán, mua một cô gái trong lồng sắt với giá cao như vậy, đúng là anh bị thần kinh thật rồi.
" Ngài..quý khách..chuyện này...sau khi.."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Mở lồng sắt ra ngay và mau."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh quay sang quát vào mặt MC, nhìn cô đang sợ hãi ngồi trong lồng sắt.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Mạc Hạc Nhiên, cậu đã biết chuyện này nên đã đưa tôi đến đây làm trò đồ bại như thế này sao hả?
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Về nhà rồi cậu chết chắc với tôi.
MC sợ hãi với ánh mắt của Lâm Bác Văn, anh ta liền chạy đến dùng chìa khóa mở cửa lồng sắt ra.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn tiến vào, từ từ nhẹ nhàng kéo Thời Khiết ra, anh để cô nép người vào mình, lấy áo vest trên người chùm cô vào bên trong.
" 1 tỷ...đấu giá thành công.."
MC quay sang nhìn các vị quan khách khác lên tiếng chốt giá.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn quay sang ôm lấy Thời Khiết một cái
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh mặc kệ bao nhiêu cái ánh nhìn của mọi người, cũng kệ luôn cả thân phận hiện tại của bản thân là chủ tịch của Lâm thị, ôm cô trong tay...
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Thời Khiết..."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, cô vẫn còn đang hoảng sợ chuyện lúc nãy, cả mặt cũng thay đổi đến trắng bệch rồi.
Lâm Bác Văn ngồi bên, Thời Khiết ngồi bên
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Tiếng còng tay kêu leng keng làm anh khó chịu cả người, thật chói tai!
Thời Khiết được anh đưa ra khỏi buổi đấu giá đó nhanh và lập tức, khi đưa cô lên xe, cô vẫn chưa nói một lời nào với anh.
Đây là Thời Khiết - vợ cũ của anh.
Hai năm trước cả hai nên duyên vợ chồng từ hôn ước của gia đình, thật ra người anh cưới không phải là cô, đáng ra là chị em song sinh của cô.
Nhưng cô ta không chịu kết hôn với anh vì có ý trung nhân trong lòng, Thời Khiết đành gả thay cho chị gái mình.
Sống chung với cô hai năm, ngoài chuyện thỏa mãn chuyện vợ chồng của cả hai, chứ anh và cô đều không có tình cảm gì.
Cũng sống chung lâu như vậy, cô vẫn không có tin vui, nên quyết định li hôn với anh, anh lúc đấy cũng đồng ý.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Nhưng mà...
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh không nghĩ lại gặp sau hai năm ngay tại sàn đấu giá thế này!
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Thời Khiết..."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn chủ động lên tiếng, quay sang nhìn cô.
Sau hai năm không gặp lại cô, cũng không liên lạc gì, trông cô thật sự rất khác.
Thời Khiết
Thời Khiết
" V...vâng..."
Thời Khiết
Thời Khiết
" Ông..ông chủ..."
Thời Khiết
Thời Khiết
Cô run rẩy nhìn anh, hình như đang rất sợ anh.
Người đàn ông trước mắt đã mua cô khỏi đó với mức giá là 1 tỷ, cuộc đời của cô sau này đều phải thuộc về anh ta, trừ khi anh ta buông bỏ cô, nếu không chỉ có chết cô mới rời khỏi anh được.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Ông chủ? Lâu rồi không gặp, em lại dùng kính ngữ với tôi thế này?"
Lâm Bác Văn anh bất ngờ, lúc sống chung, miệng lưỡi của cô anh quả là không đấu lại được.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Bây giờ lại trông có vẻ rất sợ hãi anh?
Thời Khiết
Thời Khiết
" Ông chủ...ông nói gì vậy?"
Thời Khiết
Thời Khiết
" Không phải ông mua tôi về để làm nô lệ cho ông sao?"
Thời Khiết
Thời Khiết
Thời Khiết tròn xoe mắt nhìn anh, vẻ mặt biểu hiện rõ rằng:
Thời Khiết
Thời Khiết
Tôi không có quen biết anh!

Chương 2: Mất trí

Đúng lúc xe vừa về đến Lâm gia, anh cũng không biết phản ứng ra sao với câu hỏi của cô vừa rồi.
Từ từ tìm hiểu chuyện của cô, đưa cô vào nhà trước đã.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh xuống xe, rồi đi sang mở cửa cho cô.
Thời Khiết bước xuống xe, ánh mắt lấp la lấp lánh khi thấy căn biệt thự lớn như cung điện trước mắt, với biểu hiện lần này của cô, làm Lâm Bác Văn càng thấy rõ:
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Cô không nhận ra nơi này!
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Vào thôi..."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh đỡ lấy cô đi vào nhà
Hành động thân mật khiến Thời Khiết ngượng ngùng đỏ mặt, phản ứng thế này lại giúp anh càng lúc càng nhận ra rõ rằng...
Thời Khiết thật sự đã mất trí rồi!
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Ara ara, về rồi sao?"
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên nằm gác chân lên ghế, nhìn Lâm Bác Văn với bộ dạng hết sức thản nhiên.
Thời Khiết
Thời Khiết
" Là...là anh sao?"
Thời Khiết
Thời Khiết
Thời Khiết ngạc nhiên khi thấy Mạc Hạc Nhiên.
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
Anh bật dậy, đi đến chỗ cô và Lâm Bác Văn.
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Tôi đã nói rồi mà, hôm nay cô sẽ thoát khỏi đó."
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên cười bảo.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Mạc...Hạc Nhiên!!!"
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn anh gầm gừ, mặt trông rất khó ở nhìn vào Mạc Hạc Nhiên, tên xảo huyệt này, cậu ta đã biết trước mọi thứ sao?
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Ara ara, trước tiên nên đưa cô ấy đi tắm rửa đi chứ."
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên mỉm cười nhìn anh.
Nhìn thấy còng tay còn trên tay Thời Khiết, Mạc Hạc Nhiên đưa tay chạm vào còng tay đó.
Xoảng
Leng keng
Còng tay trên cô được mở ra, chúng rơi xuống sàn nhà, tiếng kim loại vang lên.
Thật..thật lợi nha!
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Quản gia..."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn lên tiếng gọi lớn
Quản gia từ trong bếp vội chạy ra, thấy Thời Khiết đứng cạnh anh liền giật mình.
Quản gia Lâm gia
Quản gia Lâm gia
Đó...đó không phải thiếu phu nhân sao?
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Đưa cô ấy về phòng, tắm rửa rồi thay bộ quần áo mới đi, đồ của cô ấy...vẫn ở trong tủ."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn đẩy nhẹ cô sang cho quản gia, điềm đạm bảo.
Quần áo của cô để lại trong tủ, anh vẫn luôn giữ lại, cứ nghĩ sẽ không bao giờ có người đụng đến nữa, vậy mà sau hai năm lại...
Quản gia Lâm gia
Quản gia Lâm gia
" Vâng, tôi đã rõ."
Quản gia dìu Thời Khiết lên lầu, cô vẫn đưa mắt nhìn anh và Mạc Hạc Nhiên.
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Đi đi, cô sẽ được ăn no mặc ấm."
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên lên tiếng, coi như là một lời trấn an tâm trạng lo lắng của cô.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn đi đến sofa ngồi xuống, anh đưa mắt nhìn Mạc Hạc Nhiên:
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Kế hoạch đẩy tôi đến buổi đấu giá đó hoàn thành tốt nhỉ?"
Anh đang khó ở đấy...
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Đúng rồi, đúng rồi nha."
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên đi đến, ngồi xuống.
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Tôi biết cậu sẽ về nên đặc biệt đến đây chờ hai người."
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên bảo.
Rầm!
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh đưa tay đập mạnh xuống bàn, khó chịu nhìn Mạc Hạc Nhiên.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Nói, tại sao cậu biết cô ấy ở đó? Còn cố ý sắp xếp đưa tôi đến đó hả?"
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh kích động, sau hai năm không gặp, anh không nghĩ người vợ cũ của mình trở nên khù khù khờ khờ như vậy.
Biểu hiện và phản ứng của cô cứ như một đứa trẻ, lúc thì sợ sệt lúc thì tin tưởng, chẳng giống như Thời Khiết của hai năm trước mà anh từng kết hôn.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Không, hoàn toàn là một Thời Khiết khác...rất khác!
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Cậu thật sự không nhận ra sao? Cô ấy trước kia là người thông minh, còn hết sức độc mồm độc miệng. Cả tôi và cậu chưa từng thắng khi đấu khẩu với cô ấy, thế mà cậu không nhìn rõ phản ứng của Thời Khiết khi nãy à..."
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Hoàn toàn như một cô ngốc mới bước chân vào đời."
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên bắt đầu nghiêm túc nói.
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Hôm qua tôi có chuyện đến tìm đối tác, tình cờ gặp cô ấy ở đó, Thời Khiết đang chạy trốn thì bị bắt lại. Khi ấy hỏi mới biết cô ấy đã bị người nhà bán đến đó, được mua với tư cách là nô lệ sống."
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Khi tôi và cô ấy chạm mặt nhau, Thời Khiết không hề nhận ra tôi, cũng không hề biết tôi là ai. Lúc ấy cô ấy chỉ cầu cứu tôi, muốn tôi đưa cô ấy ra khỏi đó."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Vậy..tại sao cậu không làm vào ngày hôm qua?"
Lâm Bác Văn hỏi ngược lại. Nếu đưa cô ra khỏi đó vào hôm qua, thì cô không phải lọt vào mắt những người đàn ông luôn thèm thuồng nhìn cô khi ấy...
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Tôi muốn cậu đến đó, chứng kiến cảnh Thời Khiết biến thành bộ dạng như thế này. Cũng muốn cho cậu có cơ hội tốt, anh hùng cứu mỹ nhân."
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên nhún vai đáp.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Mạc...Hạc Nhiên!!!"
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Này này, tôi đã nói với cô ấy, đêm nay khi lên sàn đấu giá, nhất định sẽ có người đàn ông đến cứu cô ấy khỏi nơi quái quỷ đó. Tôi chơi chung với cậu bao nhiêu năm trời, biết chắc chắn cậu sẽ đưa cô ấy rời khỏi đó mà."
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Không phải giúp cô ấy thấy rất cảm kích cậu sao?"
Mạc Hạc Nhiên nói tiếp, thật ra đang cố nói lí lẽ để cho Lâm Bác Văn không có đường để phản bác lại hay mắng chửi mình.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn lườm Mạc Hạc Nhiên một cái.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Cái tên này, chỉ giỏi tự tiện làm theo ý mình chứ chưa hề hỏi qua ý anh hay là muốn trao đổi về vụ việc thế này!
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Đúng là Mạc Hạc Nhiên cái gì cũng biết, chỉ mỗi biết điều là không biết!
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Tôi cũng đã thử kiểm tra qua tình hình của Thời Khiết rồi...".
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Cô ấy...đã bị mất trí nhớ!".

Chương 3: Nô lệ

Thời Khiết
Thời Khiết
" Oa...thật đẹp.."
Thời Khiết
Thời Khiết
Thời Khiết đứng nhìn phòng tắm, ở đây thật lớn và sạch sẽ nha.
Thời Khiết
Thời Khiết
Cô đi đến bồn tắm, ngâm mình vào trong nước ấm, thật dễ chịu.
Đã bao lâu rồi cô không được thoải mái và tắm rửa sạch sẽ thế này.
Thời Khiết
Thời Khiết
" Người đàn ông đó...sẽ làm gì mình đây?"
Thời Khiết
Thời Khiết
Cô suy nghĩ đến Lâm Bác Văn.
Thời Khiết
Thời Khiết
Lúc trên xe anh có bảo đã lâu không gặp, trước kia cô và anh từng quen biết nhau sao?
Thời Khiết đưa sợi dây chuyền trên cổ lên, trên đó có một chiếc nhẫn được cô đeo vào để không bị rơi.
Nghĩ lại lúc anh đưa tay lên, cô nhìn thấy ngón áp út của anh có một chiếc nhẫn..
Thời Khiết
Thời Khiết
" Là nhẫn đôi sao?"
Thời Khiết
Thời Khiết
Cô lẩm bẩm một mình.
Dưới phòng khách, Lâm Bác Văn và Mạc Hạc Nhiên vẫn đang nói về cô.
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Tình hình này tôi chưa thể biết rõ, nếu được nên đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra tổng quát để xem thế nào."
Mạc Hạc Nhiên gợi ý, cả hai cũng không phải bác sĩ, chẳng thể thấy rõ được tình trạng của cô ra sao.
Cũng không thể đoán già đoán non là trước kia cô đã xảy ra chuyện gì.
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
" Tôi cũng về đây, nếu có gì hãy gọi tôi biết. Dù sao lâu rồi cậu cũng không gặp vợ cũ, nhớ đối xử tốt với cô ấy một chút.."
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên
Mạc Hạc Nhiên đứng dậy, đưa mắt nhìn Lâm Bác Văn một cái rồi mới ra về.
Mạc Hạc Nhiên vừa rời khỏi Lâm gia, Lâm Bác Văn liền không nhẫn nhịn được, đứng dậy đi về phòng tìm cô.
Lúc nãy Thời Khiết vừa tắm xong, trong phòng không có quần áo, cô đành quấn khăn tắm đi ra ngoài, anh vừa mở cửa phòng ra thì cô cũng mở cửa phòng tắm bước ra.
Cả hai bốn mắt nhìn nhau.
Rầm!!!
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Mau mặc quần áo vào."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh đóng sầm cửa lại, đứng bên ngoài quát lớn vào bên trong.
Thời Khiết bên trong như nai vàng ngơ ngác, cô vội chạy đến cái tủ lớn nhất trong phòng, mở toang ra rồi lục đồ tìm mặc vào.
Thời Khiết
Thời Khiết
Cô quơ đại cũng không biết mình mặc gì trên người, sau khi mặc quần áo xong liền lớn tiếng nói:
Thời Khiết
Thời Khiết
" Tôi...tôi mặc xong quần áo rồi..."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn bên ngoài nghe thấy, anh điều chỉnh tâm trạng, ho vài cái để giữ bình tĩnh và cố gắng điềm đạm, đẩy cửa đi vào trong.
Trời đậu!
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Trước mặt anh đã là một cô ngốc, ăn mặc trông còn ngốc hơn.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
À không, rất chi là bần!
Cô mặc cái quần ngủ, còn cái áo lại là áo sơ mi của anh.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Cái phong cách ăn mặc gì lạ đời thế này?
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Thời Khiết nhị tiểu thư lúc trước hết sức sành điệu của anh đâu rồi?
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh nhìn cô lắc đầu ngán ngẩm, sau đó đến tủ mở ra, trời nữa ạ...
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Cô lục lọi toang hết cả tủ đồ của anh, quần áo cũng văng tứ tung rồi...
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Cao Bác Văn cố nhẫn nhịn, anh tìm cho cô một bộ đồ thoải mái hơn, sau đó đưa cho cô:
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Thay cái này đi."
Thời Khiết
Thời Khiết
" Phải..phải thay đồ nữa sao ông chủ?"
Thời Khiết
Thời Khiết
Cô đầy ngớ ngẩn nhìn anh.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Phải, đi thay đồ đi.."
Thời Khiết
Thời Khiết
" Nhưng mà quần áo trên người tôi rất ổn mà, mặc như vậy rất ấm..."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Tôi bảo em đi thay đồ đi.."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh cắt ngang lời cô nói, anh không biết hai năm qua cô sống ra sao, nhưng bây giờ cô đã thuộc về tay anh.
Mọi thứ của cô, anh phải uốn nắn rồi thay đổi đưa về lúc trước, sau đó sẽ tìm hiểu cô đã xảy ra chuyện gì khi li hôn với anh rồi dọn đi!
Thời Khiết bị anh nói liền đem đồ vào phòng tắm thay ra, sau khi thay đồ xong, nhìn cô trông dễ thương hơn hẳn.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Được rồi, xuống nhà ăn chút gì đi."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh đưa tay ra, nhìn cô bảo.
Thời Khiết
Thời Khiết
" Nhưng...nhưng mà..."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Tôi bảo đi ăn!" Anh nhấn mạnh.
Thời Khiết cuối cùng chịu thua, đưa tay ra cho anh nắm lấy, sau đó cùng anh đi xuống nhà rồi ăn một bữa cơm thịnh soạn.
Đã bao lâu rồi cô mới được ăn cơm ngon ngồi ghế êm thế này, không ai dành thức ăn với cô, không ai đánh đập cô, như vậy thật sự quá hạnh phúc với Thời Khiết rồi.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Từ từ thôi, đùi gà của em đây.."
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh ngồi bên cạnh vỗ nhẹ lưng cô, sau đó đưa cho cô cái đùi gà.
Lúc trước cô rất thích ăn món này, tuy mất trí nhớ nhưng vẫn nhớ khẩu vị của mình nha, thấy đùi gà cái liền sáng mắt lên.
Thời Khiết
Thời Khiết
" Ngon..thật sự rất ngon.."
Thời Khiết
Thời Khiết
Thời Khiết đầy cảm động bảo.
Quản gia và người hầu đứng cạnh nhìn nhau, mọi người đều đang thắc mắc..
Thiếu phu nhân cuối cùng đã bị gì mà thành ra thế này?
Không phải Thời Khiết trước kia họ biết nữa rồi.
Lâm Bác Văn ngồi cạnh nhìn cô ăn ngon lành thế này, anh trầm tư một chút.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Chẳng lẽ sau khi cô mất trí nhớ, cô bị bỏ đói sao?
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Trông cô ăn cứ như lâu ngày không được ăn no vậy...
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Trông rất đáng thương, anh lại rất đau lòng đấy!
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Từ từ thôi, sau này em có thể ăn no rồi, đừng nhai vội như vậy, nghẹn thì làm sao?"
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Anh dịu dàng bảo, đưa tay lấy li sữa đặt trước mặt cô.
Thời Khiết
Thời Khiết
" Thật sao? Không phải ông chủ mua tôi về để làm nô lệ sao?"
Thời Khiết
Thời Khiết
Cô ngây thơ nhìn anh hỏi.
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
" Nô lệ? Ai nói với em tôi mua em về để làm nô lệ cho tôi?"
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn
Lâm Bác Văn cau mày, nghe hai chữ nô lệ thật khiến người khác chói tai.
Thời Khiết
Thời Khiết
" Những người ở đó..họ bảo sau khi tôi bị bán đi, phải làm nô lệ cho người mua mình về..."
Thời Khiết
Thời Khiết
" Bởi vì họ có tiền, nô lệ chỉ được làm theo, không được cãi lời.."

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play