Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hành Trình Huyền Thoại Phần 3

Hồi kí1

John
John
Hồi kí cuộc chiến lớn được tôi viết thành sách..... đây là cuộc chiến lớn thứ 3 của tôi xin kể lại cho mọi người.
John
John
Chương 1:
John
John
Năm 30 CLE,tại valoran mọi thứ giờ đây đã được trả lại sự bình yên vốn có của nó,mọi người chung sống với nhau hòa bình một cách vui vẻ. Trong người dân đâu đâu cũng lưu truyền một câu truyền thuyết về một người anh hùng-người anh hùng của thế giới Runettera,với những chiến công lẫy lừng đánh bại quân đội hư không,tiêu diệt chúa tể,đem lại hòa bình. Người anh hùng đó được người ta nhắc đến với cái tên john. Ở tại một thung lũng nguyên sơ nằm đâu đó trên lonia,có thể nói nơi đây cảnh đẹp tuyệt trần như trốn bồng lai tiên cảnh,chim hót líu lo,trăm hoa đua nở(cứ tượng tượng như bạn đang ở Bà Nà Hills đi!). Nằm giữa thung lũng có một căn nhà nhỏ bằng tre rất đơn sơ,bình dị nhưng lại không kém phần trang nhã,ngoài sân đám trẻ nô đùa chơi bịt mắt bắt dê rộn lên tiếng cười đùa vui vẻ. -Đố anh bắt được em đấy! Một cô bé xinh xắn với khuôn mặt dễ thương,mái tóc màu đỏ bốc lửa nói. -Bên này cơ mà anh Max,bên này,bên này...! Tiếng trêu ghẹo của những đứa trẻ khác. -Ha!ha! Anh bắt được em rồi Isla. -Anh Max nhường em đi,em không muốn làm đỉa đâu!hu!hu! Ở đằng xa dưới một gốc cây cổ thụ có 3 người đang ngồi xoay quanh bàn cờ,hình như họ đang chơi cờ tướng thì phải. Nhưng thực tế chỉ có 2 người đang chơi mà thôi còn người kia đang ngồi xem họ chơi. Một người mặc bộ quần áo màu tím đặc trưng của hư không,trùm đầu,trên cổ còn quàng 1 chiếc khăn màu tím qủy dị nữa. Khoan đã đây chẳng phải Mazahar sao còn người đang chơi cờ với ông ta là...Kassadin,phải chính là ông ấy ko thể nhầm được,một người toàn thân màu tím bên cạnh lúc nào cũng là thanh kiếm màu tím qủy dị. Còn người thứ 3 kia là ai? Một chàng trai cao 1m80,độ 22-24 tuổi,mái tóc đen,mặc bộ quần áo màu lam,từ người tỏa ra một khí chất kì lạ nhưng không uy áp. Chắc đến đây thì khỏi phải nói chắc ai cũng nhận ra chàng thanh niên này chính là john của chúng ta. Chẳng là sau khi tiêu diệt Kelka thay đổi qúa khứ trở lại như cũ, tất cả mọi người đã sống và ước muốn của hắn là có được cuộc sống bìng yên vui vẻ bên cạnh các cô gái và những đứa con nên hắn đã chọn thung lũng này,một nơi có khung cảnh tươi đẹp ít nguời biết đến,để xây dựng một ngôi nhà đâm ấm,hạnh phúc. Trên bãi cỏ,một con thú nhỏ lông trắng thân hổ đầu sư tử trông rất dễ thương đang nằm ngủ phơi nắng mà nước miếng cứ chảy dòng dòng,tiểu thú Razer đây chứ còn ai mà khi ngủ tâm hồn ăn uống vẫn thức, độ ham ăn thì thôi khỏi nói rồi cứ như kiểu nó bị đói 1000 năm trong qủa trứng nên bây giờ ra ngoài mặc sức ăn cho đã vay. Nhìn john đang trầm ngâm nghi về nó thì chợt tỉnh bởi tiếng nói cười vui ve từ trong căn nhà. Đi ra từ ngôi nhà là 12 người con gái trông xinh đẹp, thướt tha,mỗi người một vẻ,từ sona,miss,nami,kayle,syndra,diana,caitlyn,eliss,aril,irealia,jana và người vợ tưởng như đã chết của hắn Sally. -Mọi người vào ăn cơm đi nào! Tiếng của Janna vang lên.-Mấy đứa mau vào nhà ăn cơm đi,nhớ rửa tay đấy nhé! Giọng nghiêm nghị của caitlyn. Sona tiến về phía John,cất tiếng nói nhẹ nhàng:" Anh john cùng 2 cha vào nhà dùng cơm thôi!". Vậy là cả đại gia đình cùng quây quần bên nhau ăn bữa cơm,nói chuyện vui vẻ. Lúc này đằng sau một đám mây có 2 bóng người đang nhìn xuống căn nhà của john,2 người này xuất hiện từ lúc nào thì không ai biết được ngay cả john đi nữa cũng không cảm nhận ra sự hiện diện của họ." Cha,sự việc đang ngày càng trầm trọng hơn chúng ta có nên nói cho cậu ấy biết không,kẻ đó sắp được thức tỉnh rồi,tai họa sẽ giáng xuống thế giới này một lần nữa! Con sợ...". Người bên cạnh mà người kia gọi là cha đưa tay chặn ngang lời nói của người kia nói:"Bây giờ chưa phải là lúc để nói cho cậu ấy biết sự thật,hãy để cậu ấy tận hưởng quãng thời gian tươi đẹp này đi,còn thứ gì đến rồi sẽ đến,hãy để cậu ấy tự tìm hiểu,những thử thách sẽ chứng minh tất cả xem cậu ta có thực sự xứng đáng với thứ đó hay không,có thể trở thành người gánh vác trọng trách cao cả này hay không. Con không cần tỏ ra quá lo đâu". Người đàn ông kia nghe cha mình nói thế chỉ biết cúi đầu không nói thêm gì nữa rồi 2 người biến mất như chưa từng xuất hiện. ........10 năm sau......... Ngày 17,tháng 3,năm 40 CLE. Hôm nay là một ngày âm u trên khắp valoran,chính ra đây phải là thời gian đẹp nhất trong năm khi mà mùa xuân đang ngự trị vậy mà bầu trời lại âm u một cách lạ thường. Tại căn nhà của john,john cùng với 2 người cha ngồi trên chiếc bàn tre đơn sơ ngước mắt lên nhìn bầu trời đen âm u kia,hiện hữu trên khuôn mặt cả 3 người là sự lo lắng bất an. Tiếng sói tru lên,cùng tiếng thú rừng thét gào càng làm tăng sự sợ hãi,anh em Max ngồi cạnh các cô gái mà khuôn mặt ẩn hiện sự sợ hãi." con có dự cảm không lành 2 cha à!" john là người phá vỡ sự im lặng hàng giờ liền giữa 3 người. Malzahar nhìn người con trai mình một lúc rồi cũng nói"con cũng thấy vậy sao?",kassadin cũng lên tiếng " hình như đây là 1 điềm báo thì phải". "Chẳng lẽ sắp tới sẽ có chuyện lớn gì xảy ra sao?" john tiep tục nói. Kassadin nói với Malzahar:" ông thấy sao?",Malzahar nhìn mọi người nói:" để ta thử sử dụng khả năng tiên tri xem liệu chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai". Malzahar bước tới khoảnh sân trống trước mặt mọi người,từ từ ngồi xuống 2 chân xếp bằng,ông lấy từ trong người ra một qủa cầu thủy tinh to bằng cái đầu người đặt ra trước mặt,Malzahar nhắm mắt lại,không khí xung quanh bắt đầu dao động,từng luồng năng lượng hư không bay xung quanh Malzahar và qủa cầu thủy tinh,cả Malzahar va qủa cầu được nhấc bổng lên không cách mặt đất 30 cm trong tư thế ngồi,lúc này trời không một cơn gió mà quần áo ông lay động thổi phập phồng. Rồi bỗng Malzahar mở bừng mắt ra,đôi mắt màu tím huyền ảo tỏa ra thứ ánh sáng mạnh mẽ,từ đôi mắt một luồng năng lượng hư không bắn thẳng vào qủa cầu,lúc này qủa cầu phát sinh dị biến từ một màu trong suốt nay đã trở thành một màu đen u tối. Mọi người đều im lặng chú tâm nhìn vào qủa cầu kia,ngay cả đám Max va các cô gái. 10 phút sau,năng lượng dần thu hồi lại vào trong cơ thể Malzahar,ông cùng qủa cầu đáp xuống mặt đất nhẹ nhàng,đứng dậy ngồi trở lại bàn mà sắc mặt còn khó coi hơn cả lúc trước:" Ta không nhìn thấy gì cả,chỉ là một màu đen mà thôi!" trong giọng nói của Malzahar có chút gì đó của sợ hãi. John suy nghĩ một lúc rồi nói:"Thôi chuyện này để ngày mai hẵng bàn,bây giờ cũng không còn sớm nữa mọi người nghỉ ngơi đi". Mọi người về phòng,john vẫn ngồi đây trầm tư suy nghĩ về sự việc vừa nãy,thật sự những việc xảy ra ngày hôm nay khiến hắn khá bất an có vẻ như hắn chuẩn bị tham gia vào một trò chơi lớn.
Miss Fortune
Miss Fortune
Nhắc lại chuyện cũ chắc em là người gặp anh đầu tiên rồi

Hồi kí 2

John
John
Cha và con Đêm đã khuya không gian trở nên tĩnh lặng hơn,tất cả mọi thứ chìm vào giấc ngủ ngoại trừ john vẫn ngồi lại trên bàn trà bằng tre trầm tư suy nghĩ về những chuyện xảy ra ngày hôm nay:"Đến cha cũng không tiên tri ra chuyện gì có thể xảy ra trong tương lai,không lẽ sắp tới sẽ có 1 kẻ hay 1 thế lực nào đó sẽ ảnh hưởng đến an nguy của valoran 1 lần nữa như Kefka!". Chẳng thể có câu trả lời,đang suy nghĩ thì"Nhá!" 1 tiếng,1 tia sáng bay vào trong lòng john,cũng may thực lực john bây giờ rất mạnh cho dù 1 khúc gỗ to như tòa nhà vào người hắn cũng không si nhê gì nữa là. Trong lòng hắn là con thú nhỏ tinh nghịch,han ăn nhất qủa đất Razer. Razer cất giọng trẻ con nói"Đừng lo nếu có kẻ làm hại đến TG này thì ta sẽ băm hắn ra,bỏ muối,ớt,tỏi vào xào nấu các kiểu con đà điểu,mà đến lúc đó không biết vị nó ra sao nhỉ?". "Hahaha!" john đành phải bật ra 1 tràng cười,thật chịu với con thú này lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn thôi." Cha,sao cha chưa đi ngủ?" john đang cười khi nghe ai đó gọi mình ngoảnh mặt lại thì nhận ra người đang đi tới là Max con trai lớn nhất của john. John đáp"Ta đang có vài chuyện cần suy nghĩ,còn con sao giờ này còn chưa ngủ?"."Dạ chưa con đang nghĩ về chuyện lúc chiều"."Vậy con nghĩ sao?" john hỏi."Con cũng không nghĩ ra được điều gì cả!"."Max này!" john dừng lại 1 chút rồi nói tiếp" Cha có dự cảm là cha sắp phải xa các con cùng các mẹ 1 thời gian,cha không biết nữa nhưng từ những chuyện hôm nay ta càng cảm nhận rõ hơn". Max tỏ ra lo lắng"Sao cha lại nói vậy,chẳng lẽ sắp tới thực sự có kẻ gây hại cho valoran như chúa tể hư không 16 năm trước sao?". John trả lời"Ta cũng không chắc,ông nội con cũng không tiên tri ra điều gì,nó càng làm ta lo lắng hơn". Hắn lo cũng phải đến 1 nhà tiên tri hư không như ông còn không tiên tri ra nữa là cứ nhớ lại chuyện ông chuẩn bị kế hoạch sau khi tiên tri ra chúa tể hư không sẽ quay trở lại xâm chiếm valoran là biết. Đột nhiên Razer mở mắt ra nói"Đừng lo ta mà gặp hắn thì ta sẽ.... Chưa để Razer nói hết câu thì john xen vào"Ngươi sẽ chiên hắn,xào hắn tóm lại là biến hắn thành 1 món gì đó theo ý của ngươi chứ gì!". Razer 2 mắt mở to tròn nhìn john ngạc nhiên vô cùng" Sao ngươi biết?". Thế là cả John và Max phì cười trước sự ngạc nhiên của nó. Cười được lúc thì john quay qua Max giọng nghiêm túc trở lại" Max à,nếu cha không có ở nhà thì con phải là người người trụ cột của gia đình này,con phải chăm lo cho các em và đừng quyên luyện tập có như vậy mới là đứa con ta tin tưởng nhất!". Max nhìn john nói"Cha đừng lo,nếu cha không ở đây nhất định con sẽ bảo vệ các mẹ và các em,con sẽ cùng các em chăm chỉ luyện tập để có thể mạnh mẽ như cha bảo vệ TG này,cha hãy tin tưởng ở con!". John nhìn con trai mình cười nói" Tất nhiên cha luôn tin tường con,vì con là con trai ta mà!". Max cười đứng dậy" Thôi con đi ngủ đây,cha cũng nên đi ngủ đi,cha đừng suy nghĩ nhiều mà hại đến sức khỏe". John đáp"Được rồi con đi ngủ đi!". Max trở về phòng,john nhìn theo bóng lưng Max mỉm cười,đứng dậy đắt Razer vào chỗ ngủ của nó rồi bước về phòng để lại 1 câu" Thằng con trai mình nó....lớn thật rồi!". Tạm thời chúng ta rời khỏi thế giới Runeterra một chút,tiến ra ngoài khoảng không vũ trụ bao la,rộng lớn kia. Cách nơi này hàng tỷ năm ánh sáng trước mắt là một hành tinh kỳ lạ,nó không giống với bất cứ một hành tinh nào trước đây với màu đen qủy dị và màu đỏ máu,sự kết hợp hài hòa và ăn ý để tạo nên sự tà dị bên trong. Phía dưới lớp khí quyển màu đen âm tà kia đôi lúc còn nghe thấy tiếng thú kêu,sự tàn bạo trong những cơn gió,nơi này thật sự không thích hợp để cho sự sống tồn tại. Tại một tòa lâu đài nằm đâu đó trên hành tinh này và có vẻ như không đơn giản chỉ là tòa lâu đài khi mà xung quanh có rất nhiều lính gác,doanh trại cũng có,chắc đây là tổng hành dinh. Lúc này ở trung tâm của lâu đài nơi sảnh chính có 11 người đang hiện diện,mà nói là người cũng không phải họ có đuôi,người thì có răng nanh,móng vuốt,...trên người mặc những bộ giáp màu đen,bên vai phả có thêu mấy cái vạch màu vàng,trông mặt người nào người nấy khuôn mặt dữ dằn đáng sợ. Họ cứ đứng đấy một lúc lâu như đang chờ một ai đó. Rồi 1 kẻ có gương mặt người sói phá tan bầu không khí"Rika! Khi nào ngài ấy mới đến?". Cái tên được gọi la Rika nói"Đừng nóng vội ngài ấy sắp đến rồi". Hugo nói tiếp "Cũng đã hơn 3 tiếng rồi đấy!". Một tên người rắn nói với vẻ trêu cợt"Hugo ta khuyên ngươi không nên nói chuyện với vẻ dữ tợn đó trước mặt ngài ấy nếu không cái đầu đâu,haha!"."Đúng vậy ta còn nghe nói tổng chỉ huy của chúng ta lần này là ngài Megar,ngài ấy chính em trai của đức vua tôn kính của đế chế Rana chúng ta" tên có dáng hình khủng long bay. Tất cả mọi người nghe đến đây thì đều thốt lên một câu"Điều này là thật sao Matus,ngươi không đùa chứ?"."Tất cả những điều ta biết đều là sự thật 100%" Matus đáp. Rika nói"Ta cũng đã nghe rất nhiều chiến công của ngài ấy,là người được mệnh danh là kẻ đi thu phục các thế giới,không thế giới nào không qùy gối trước bước chân của ngài ấy!". Những người còn lại gật gù" Thật không ngờ lần này đức vua lại trực tiếp chỉ định ngài ấy làm tổng chỉ huy của chúng ta!". Hugo nói" Lời đồn là vậy nhưng không biết thực lực của ngài ấy ra sao nhỉ hay lại chỉ hữu danh vô thực?"."Ta khuyên ngươi nên biết giữ mồm giữ miệng thì hơn đấy" một kẻ có hình dáng giống con cá mập trông rất dữ tợn. Thấy tình cảnh có vẻ căng thẳng Matus bèn lái sang chuyện khác"Các ngươi nghĩ xem lần này liệu chúng ta có thể thành công không?". Rika đáp"Chúng ta đã nghiên cứu lập ra kế hoạch tỉ mỉ này rồi,lại thêm sự chỉ huy của ngài Mega nữa ta tin chúng ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ mà đức vua giao cho!". "Ờ phải!" tiếng tán đồng của từng người. Chợt Hugo lên tiếng"Tuy là kẻ đó cũng đã chết rồi nhưng đừng quyên vẫn còn 1 kẻ khác có thể làm ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng ta!"."Ý ngươi là tên con người mang tên John kia ư?". Hugo nói"Phải,chúng ta phải tiêu diệt hắn ngay khi biết hắn ở đâu". Rika đáp"Được rồi chuẩn bị nghênh đón ngài ấy đi". Nick giờ mới lên tiếng"Ồ ngài ấy đến rồi!"...
Syndra
Syndra
Sức mạnh bóng tối đang lan rộng

Hồi kí 3

John
John
Không gian trước mặt bọn họ vặn xoắn kịch liệt một lỗ hổng không gian dần lộ diện,từ bên trong một kẻ có dáng vóc của một con rồng,đôi cánh rồng khép lại ở sau lưng,khoác lên mình một bộ áo giáp đầu con rồn đang ngoặm lấy ngực và vai phải kết hợp với chiếc áo choàng xõa xuống thể hiện sự uy nghi kéo theo từng luồng khí âm tà hắc ám theo sau mỗi bước đi. Bước khỏi cánh cổng nó tự biến mất,không gian đã trở lại vẻ bình thường nhưng khí thế áp bức vẫn còn ở đây tất nhiên là bắt nguồn từ kẻ mới đến kia rồi. Ngay lập tức 11 người kia qùy xuống cúi đầu đồng thanh"Kính chào tổng tư lệnh!". Vâng kẻ đó chính là Megar-tổng tư lệnh toàn quân đội của đế chế vũ trụ Rana,nhìn quanh một lượt tất cả những kẻ đang qùy gối mà phất tay ý bảo họ đứng lên."Cảm ơn chỉ huy!" tất cả đứng lên xếp thành 2 hàng trước mặt Megar riêng Rika thì đứng ở trước 2 hàng vì đơn giản hắn là kẻ đứng đầu của đám này mà. Megar bước về phía chiếc ghế chỉ huy ngồi xuống rồi nói với giọng trầm trầm đến lạnh cả người"Ta được đức vua cử đến đây làm tổng chỉ huy của các ngươi nhằm mục đích chiếm được cái thế giới đó để có thể thực hiện được ý muốn của đức vua.Tất cả cùng đồng thanh" Chúng thuộc hạ sẽ cố gắng hết sức hoàn thành nhiệm vụ vì đức vua!". Megar gật đầu nói" Tốt lắm! Giờ các ngươi có gì cần thông báo với ta không?". Rika kẻ đứng đầu của 10 người còn lại bước lên phía trước nói" Thưa chỉ huy sau vài tháng tìm hiểu và điều tra thuộc hạ đã có được một số thông tin mà chúng ta cần. Thế giới đó có tên là Runeterra là nơi cư chú của rất nhiều loài sinh vật và loài sinh vật đang ngự trị trên hành tinh đó là loài được gọi là con người!". Megar đáp" Con người sao,thế tiềm lực của chúng như thế nào?". Rika trả lời" Thưa chỉ huy,mặc dù chúng cũng khá là đông nhưng cũng vô cùng yếu ớt,với thực lực của quân đội chúng ta thi việc chiếm được thế giới đó không có gì khó khăn cả!". Megar có vẻ chán nản nói" Vậy sao! Lại là một loài sinh vật thấp kém,thật đáng thất vọng". Rika tiếp tục nói" Nhưng thưa ngài theo như nguồn tin khá chính xác thì ở thế giới này cũng có một kẻ mà theo như thuộc hạ nghĩ thì hắn sẽ là vật cản duy nhất củ chúng ta,hình như hắn tên là john,là kẻ đã cứu thế giới này trước đây khỏi họa diệt vong!". Megar có vẻ hứng khởi trở lại" John ư! Được rồi các ngươi hãy lập ra một kế hoạch đánh chiếm thế giới này đi,nhớ phải thật vẹn toàn và hãy thu thập thêm thông tin về tên john đó rồi báo lại cho ta biết rõ chưa?". 11 người cúi đầu đồng thanh" Rõ!" rồi tất cả biến mất. Megar nhìn lên trời miệng thì cười nói" Trò chơi sắp bắt đầu! John để xem ngươi có phải là người ta đang tìm kiếm hay không,nhớ đừng làm ta thất vọng đấy! Hahaha!".... Sáng hôm sau John thức dậy muộn có lẽ là do cả đêm hôm qua hắn mải lo nghĩ nhiều qúa,rời khỏi phòng trong tình trạng đầu tóc rối bù,mắt nhắm mắt mở,ngáp dài ngáp ngắn,tay chân còn hơi đơ cứng trông bộ dạng uể oải thôi rồi. Không khí buổi sớm mai giúp john tỉnh ngủ nhanh hơn,vươn vai 1 cái,uốn éo tập thể dục 1 lát,đột nhiên từ sâu trong cơ thể của john 1 sự biến đổi đang hình thành nơi dạ dày qúa trình biến đổi diễn ra 1 cách nhanh chóng chốt hạ bằng hàng loạt tiếng kêu đầy man dợ" Ọt...ọt...ọc..ọc..!",phải cái bụng đang biểu tình đòi được ăn john đến khổ quay người phi như bay tới bàn ăn với 1 mục đích to lớn là lấp đầy cái bụng đói. Đến nơi thì thấy Sally đang nấu ăn,thật sự thì bây giờ Sally đã trở thành 1 người vợ đảm đang trong mắt john rồi,không còn cái vẻ thơ ngây không hiểu biết như xưa nữa,cũng nhờ đám Sona chỉ dạy cho cô ấy nên bây giờ học luôn được cái tính trêu ghẹo,tinh nghich của họ rồi nên khi thấy john định cầm lấy cái đùi gà trên bàn ăn thì Sally chạy vèo đến nhéo 1 cái vào hông john kèm theo 1 lời cằn nhằn" Anh john chưa đánh răng,rửa mặt mà đã ăn xấu quá thế là hư!". " Á....Á đau anh...mà anh có phải con nít nữa đâu mà em làm như em là mẹ anh không bằng ấy" john phản lại luôn." Bây giờ em là vợ anh thì chuyện của anh em phải quản,bây giờ ra đánh răng,rửa mặt đi rồi mới được ăn" Sally tiếp tục phán. John không thể để mình bị lép vế được chuyển sang bài nài nỉ" Thôi mà anh ăn xong thì vscn cũng được mà có sao đâu nha...nha...cho anh ăn đi mà vợ yêu ơi!". Sally giơ tay phải lên tư thế chuẩn bị véo john 1 cái đích đáng đe dọa" Bây giờ 1 là anh đi vscn xong vào đây ăn 1 cách ngon miệng,2 là nhịn!". Nghe đến đấy john đành xuống nước kẻo bị bỏ đói thì nguy" Ấy em đừng nóng anh đi ngay,chả biết em học cái sự dữ dằn ấy ở đâu thế không biết?". Sally mắt tinh nghịch nói" Là chị Caitlyn dạy em đó,chị nói chỉ có thế mới trị được anh!". " Ớ đệt! Ngu rồi đáng lẽ không nên để họ học theo mấy trò đó của Cait xem ra khổ rồi đây" john nghĩ như vậy thôi chứ cũng chẳng dám ho he gì. Đột nhiên 1 tiếng hét làm john thoát ra khỏi dòng suy nghĩ" Á....",tiếng hét thất thanh vọng từ trên ngọn núi gần đó làm john và Sally giật mình rồi nhanh chóng chuyển thành lo lắng khi không khó để nhận ra tiếng hét đó là của ai. Sally gấp gáp nói" Anh john mau đi xem có chuyện gì xảy ra với Sona đi,cô ấy đang hái trái cây trên ngọn núi phía Tây thung lũng!". John gật đầu lập tức phóng người bay đi không quyên gọi Razer,lúc này nó đang ngủ thì nghe john gọi ngồi dậy cằn nhằn nhưng khi nghe john nói Sona đang gặp nguy hiễm thì cũng hóa thành 1 tia sáng bay theo john. Thực sự tốc độ của john và Razer rất nhanh vèo cái đã đến chỗ Sona, trước mắt la 1 khung cảnh bất ngờ! Đến nơi thì john phải ngớ người ra suy nghĩ trước thứ đang ở trước mặt. Tình là như thế này,trước mắt john và razer là 1 con hổ-vâng chính là nó"chúa tể rừng xanh",1 con hổ dài tầm hơn 2m,ước trừng cũng phải gần nửa tấn,nó liên tục gào rống nhe ra bộ hàm sắc nhọn,đôi chân trước to khỏe với những chiếc móng vuốt dài độ tấc không khác gì những con dao lam nó đang bước từng bước tới chỗ Sona. Sona giờ đây đang bị con hổ dồn vào 1 gốc cây cổ thụ,khuôn mặt nhợt nhạt vì mất máu do vết thương trên tay phải,từng dòng máu đỏ cứ thế nhiễu xuống chiếc váy xanh dương,vết thương này chắc do lúc nãy vì muốn tránh 1 pha tấn công của con hổ mà đã đưa tay ra ngăn cản 1 đòn tấn công từ nó. John đang mải suy nghĩ trong đầu hắn đang xuất hiện khá nhiều câu hỏi"WTF? Cái quái gì thế này? Sống 16 năm ở đây ta bây giờ mới biết là có hổ trong thung lũng này đấy! Không thể nào có chuyện này xảy ra được,chắc chắn có chuyện gì đó khiến con hổ này mò đến đây!". Đang chiềm trong dòng suy nghĩ thì john mới sực tỉnh ra đây đâu phải là lúc để đứng nghĩ ngẩn ngơ cần phải cứu sona trước đã,suy nghĩ sau nói rồi john quay sang razer nói" Ngươi xử lý con hổ kia đi được không,ta phải qua xem sona thế nào đã!". Razer thì gầm gừ chắc tại nó cũng đang rất tức giận khi nhìn thấy Sona bị thương" Đơn giản! Cứ để đó cho ta,hôm nay ta sẽ cho ngươi thành hổ lúc-lắc luôn,lột da ngươi làm đệm lót mông cho ta ngủ!". Quay trở lại với Sona tình thế đang ngày càng nguy hiểm cho cô khi con hổ đang bước từng bước lại gần hơn ước chừng chỉ cách cô 7m nữa trước sự bất lực của cô,1 phần vì do Sona đang kiệt sức vì mất máu qúa nhiều,phần vì cô không có khả năng bảo vệ bản thân ai chẳng biết Sona đâu biết võ vẽ gì đâu nếu nói về khoản sử dụng phép thuật thì cô còn biết chút chút nhưng với điều kiện là cô có cây đàn bên cạnh nhưng bây giờ có lẽ là không thể khi mà Sona không hề mang theo đàn của mình. Vì sao ư? Đơn giản thôi vì đi hái trái cây thì mang theo đàn làm cái mẹ gì cơ chứ! Tuy biết là cây đàn có linh tính nhưng mọi chuyện xảy ra qúa nhanh không kịp gọi cây đàn đến đây được nữa. Sona hồi tưởng: Trong khi cô đang hái trái cây trên 1 cái bụi cây nhỏ kiểu như cây trè lá ấy nhưng qủa của nó nhìn thì trông giống qủa dâu tây thì đột ngột cô giật mình khi nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ bụi cây gần đó,kế đến là tiéng gầm gừ,ánh mắt Sona sợ hãi nhìn về phía bụi cây,bỗng 1 đôi mắt đỏ kè chớp động giữa bụi cây trợn trừng nhìn cô,Sona hoảng sợ lùi lại vài bước đánh rơi luôn giỏ trái cây vừa hái được xuống đất. Tiếng gầm phát ra,từ trong bụi cây 1 con hổ lao ra tấn công cô,Sona chỉ kịp đưa tay phải lên đỡ và cái giá phải trả là 1 vết thương dài trên cánh tay phải trong lúc hoảng sợ cô chỉ kịp hét lên 1 tiếng rồi chạy. Những thứ tiếp theo thì đã rõ ở trên rồi. Quay trở lại với hiện tại giờ là đường cùng trong mắt cô giờ chỉ mong thấy 1 thân ảnh quyen thuộc xuất hiện mà thôi,đôi mắt mờ dần nhìn con hổ phía trước...
Sona
Sona
May mà a John tới kịp không là em mất mạng khi đó !
John
John
A đã hứa rồi sẽ bảo vệ Sona thật tốt

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play