"Cạch" một tiếng, cách cửa gỗ nặng nề được đẩy ra. Xuất hiện bên ngoài là một hầu gái có khuôn mặt khả ái và thân hình cao gầy. Theo trí nhớ nguyên chủ thì đây là Alice Nutts, một nữ nô lệ ba Khổng Phỉ Phỉ mua về để chăm sóc cô lúc nhỏ. Alice có tính cách hòa nhã, vui vẻ và năng động. Vì ba mẹ nguyên chủ thường đi công tác xa nên Alice là người duy nhất bầu bạn với cô. Nói ra thì quá khứ nữ phụ chanh chua này trước khi tới cô nhi viện cũng đáng thương không kém. Từ nhỏ đã là người thiếu thốn tình cảm gia đình, đây không phải bảo cô bị ghét bỏ, bạo hành mà nói ở đây là cô thiếu sự yêu thương, săn sóc. Từ nhỏ, Khổng Phỉ Phỉ được cưng chiều như cành vàng lá ngọc. Cô sống trong nhung lụa ấm êm, bất cứ thứ gì cô muốn đều sẽ được về tay mình, nhưng đối mặt với hoàn cảnh luôn phải cô đơn giữa căn biệt thự rộng mênh mông thì việc nhận chu cấp chẳng khác nào một con búp bê xinh đẹp trưng bày trong hộp nhựa mà trước khi bán ra đã được làm tóc, trang điểm, cung cấp hoàn mỹ, đầy đủ những bộ phận và thiết bị cần thiết giúp nó trông bắt mắt, thú vị hơn để rồi được sản xuất hàng loạt, đặt trên kệ người qua kẻ lại ngắm nghía. Số lần ba mẹ Khổng Phỉ Phỉ về nhà là bất chợt và không cố định. Trễ thì một năm, sớm của phải nửa năm mới về. Vì vậy mà nguyên chủ là đối tượng bắt nạt của các nữ hầu trong nhà. Cô bị chà đạp, đối xử tệ bạc và còn chịu đủ mọi hành vi tồi tệ khác. Minh chứng cho điều đó là hai cánh tay chi chít đầy những vết thâm tím do kim gắn trong tay áo gây ra. Nguyên chủ không dám phản kháng, không phải vì sợ ba mẹ sẽ không tin nhưng vì họ quá bận, và cho dù có thay đổi người hầu liên tục thì vẫn còn một vài người cũ sót lại, thù cũ hận mới thế là cô lại bị bắt nạt. Các trò đùa quái ác cứ ngày một gia tăng, mức độ tàn độc cũng nâng cao. Khổng Phỉ Phỉ cắn răng chịu đựng, dù cho cô có thiên phú suất xắc, có là khuynh quốc khuynh thành nhưng cô chỉ là người rơm ngồi trên ngai vàng, xung quanh là ngọn lửa từ từ áp sát, chẳng biết bao giờ mình sẽ bị thiêu cháy cùng chiếc ghế vinh quang hay thương tật thoát ra từ bỏ vị trí. Khổng Phỉ Phỉ từ nghĩ rằng tất cả những gì cô có là dung mạo này, trí óc này, cô kiêu ngạo với những gì cô có đồng thời cũng sợ hãi nó. Một khi cô không còn đứng đầu nữa sẽ không còn ai chú ý, quan tâm cô nữa. Ba mẹ cô sẽ thất vọng, làm thế nào nếu họ quay lưng với cô, nếu họ không còn yêu cô nữa? Đó cũng là phần nào hiểu được vì sao cô lại hiếu thắng như vậy? Ngông cuồng như thế? Thân ảnh cô gái bé nhỏ bị che lấp bởi chấp niệm trong lòng, cuối cùng lại trở nên tha hóa. Nguyên chủ không cho phép việc có người hơn cô, dù chỉ một chút. Không cho phép người khác khinh thường, chế giễu cô. Nguyên chủ kiêu ngạo, hống hách, chèn ép mọi người xung quanh và vĩnh viễn bốn bức tường thành xung quanh luôn luôn ở đó, khóa kín trái tim đầy vết thương lòng lại, giấu mãi tận sâu trong góc khuất nào đó không để người ta lần ra. Tuy tôi không thể nói những việc nữ phụ làm là vô tội nhưng cũng có thể thông cảm phần nào với hành động của cô. Đâu người phụ nữ nào lại trời sinh lẳng lơ đâu chứ!