Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(Kanao Và Tanjirou) Hồn Ma

chap 1

vào
Tanjiro Kamado hiện tại đang có một cuộc sống đầu cấp ba an toàn, đến mức nhàm chán vì chẳng có gì để làm. Khác biệt với tưởng tượng của cậu, năm nhất cao trung chắc chắn có rất nhiều việc để làm, rất nhiều sự kiện đặc biệt... Nhưng không, mọi chuyện sảy ra bình thường đến nỗi Tanjiro có cầm kính lúp soi cả ngày cũng chẳng thấy gì khác thường
Dần dà cậu bắt đầu quen với cuộc sống cao trung nhàm chán này, sáng dậy chuẩn bị rồi vác cặp đến trường, múa may quay cuồng trên đó rồi chiều tối về nhà pha mì gói, tay cầm điện thoại và 10 giờ là đi ngủ. Sâu trong Tanjiro vẫn luôn mong muốn có một cuộc sống thú vị, và cầu được ước thấy, cậu chàng dính ngay vào một vụ hỗn độn mà không phải ai cũng gặp được, thậm chí là không có luôn.
Chính xác là một buổi chiều khi tan học về, Tanjiro quyết định đi đường ruộng thay vì đường chính, con đường này hai bên là ruộng ngô, cây nào cây ấy cao hơn cả đầu người. Con đường này chưa thi công xong nên cũng không có đèn đóm sáng sủa. Mặt trời vẫn chưa lặn hết để lại một mảng đỏ nơi chân trời, rọi xuyên qua những hàng cây tia sáng le lói. Tanjiro vẫn ung dung vác cặp đi, đường vắng không một bóng người, nghe nói trước đây từng có người chết ở ruộng này thế nên mọi người ai cũng ngán ngẩm qua đây, chỉ là cậu chàng gan to hơn một chút, gấp rút muốn về nhà.
xào xạc
Tiếng động lạ liên tục phát ra từ phía ruộng ngô khiến Tanjiro tò mò, không biết là con gì lại khiến mấy cây ngô nghiêng ngả như vậy. Trời tuy chưa tối hẳn nhưng không đủ ánh sáng để cậu tiếp tục tọc mạch. Người ta nói, sự tò mò sẽ giết chết con mèo, và trong trường hợp của Tanjiro, điều này hoàn toàn đúng.
Tanjiro từ từ trượt xuống con mương đến chỗ ruộng ngô, tiếng động không dừng lại vẫn tiếp tục làm náo động cả một bụi ngô. Rốt cuộc là có gì mới khiến mấy cái cây như vậy, Tanjiro lại gần, tay định vạch cây ngô ra xem. Một cơn gió lạnh thổi ngược từ phía sau lưng khiến tóc gáy cậu dựng đứng cả lên, cả người nổi lên một trận ớn lạnh. Cậu còn cảm nhận được thứ gì đó đang ở ngay sau lưng cậu. Tiếng động trước mặt dừng lại, Tanjiro toàn thân tê cứng trong chốc lát, lấy hết can đảm quay về phía sau mở mắt nhìn
chít
kamado tanjirou
kamado tanjirou
 Gì chứ, chỉ là con chuột, làm mình sợ muốn chết! 
Tanjiro thở dài nhìn con chuột đồng to bằng nắm tay, trút được gánh nặng xong liền quay đầu lại tập trung vào việc chính.
Hù!
Nhẹ như gió thoảng mà lạnh tựa băng, mồ hôi trên trán Tanjiro chầm chậm chảy xuống, qua cơ mặt đã đông cứng gần hết. Trái tim như dừng lại tức khắc, khi trước mặt cậu, đôi xích quang tử cực hạn co lại đối diện với một đôi nhãn cầu cánh hoa đào nhạt màu. Khuôn mặt cậu đối diện với khuôn mặt một thiếu nữ, khuôn mặt nhỏ nhắn mà trắng bệch không sức sống, mái tóc đen dài xõa xuống áp sát khuôn mặt. Đôi môi tím tái nở nụ cười nhẹ, thứ Tanjiro có thể nghe được trước khi ngất đi là nụ cười quỷ dị của thiếu nữ, giọng nói như có như không cất lên
ai đó
ai đó
chào cậu
Tanjiro tỉnh dậy khi trời đã tối hẳn, vừa mở mắt liền thấy trần nhà quen thuộc. Thở dài một lượt, hóa ra là mơ, giấc mơ quá đáng sợ đi, sau này có chết cậu cũng không đi qua con đường khủng bố đấy đâu. Lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác sợ hãi chân thật như vậy, thật may chỉ là mơ. Tanjiro bước xuống giường , cậu vẫn còn mặc bộ đồng phục, có lẽ là mệt quá mà quên không thay. Tanjiro xuống nhà đi tắm, thấy phòng tắm vẫn mở đèn, còn có cả tiếng nước chảy, gì đây? không lẽ trộm. Tanjiro liền gạt ngay cái rèm cửa rồi xông vào gặp cảnh trước mặt mà đứng hình, cả người bỗng chốc nóng bừng lên, cậu còn cảm thấy có thứ gì nóng nóng chảy ra từ mũi, đưa tay lên quẹt đi liền thấy một màu đỏ chói. Là máu, Tanjiro liền quay ngoắt mặt đi, cố ngăn máu chảy, dùng chút khí thế cuối cùng mà tra hỏi người đứng sau
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Cô...cô là ai? Tại sao lại ở trong nhà tôi?
Thiếu nữ ăn mặc không chỉnh tề, chính xác là chưa quấn xong khăn kia nghe hỏi đến liền thản nhiên trả lời
ai đó
ai đó
Chúng ta đã gặp nhau ở ruộng ngô rồi, cậu ngất đi nên tôi đưa cậu về, tại lâu rồi chưa tắm nên mới... Ai ngờ cậu lại xông vào! 
Tanjiro liền ném cái áo sơ mi đang cầm về phía sau cho cô gái, khuôn mặt vẫn nóng bừng không dám quay lại nửa độ
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Mặc tạm cái này đi, cô là cái gì vậy? Bao lâu rồi không tắm cơ?
ai đó
ai đó
Cỡ ba năm rồi, mà cậu hỏi tôi là cái gì, tôi là ma đó! 
Cô gái vừa trả lời vừa xỏ tay vào chiếc áo rộng thùng thình. Mặc kệ thái độ cực kì ngạc nhiên của người kia
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Ma á, cô bị làm sao không vậy? Tắm xong rồi đi lẹ dùm tôi cái!
ai đó
ai đó
Cậu không tin sao? Quay lại đây tôi cho cậu xem cái này!
Bán tín bán nghi Tanjiro liền quay lại, đứng hình mất năm giây, miệng chỉ chờ mà rớt xuống. Cô gái kia đang lơ lửng giữa không trung, lại lượn đi lượn lại, xuyên qua bức tường phòng tắm rồi xỏ tay qua cái gương treo tường, khuôn mặt vô cùng tỉnh
ai đó
ai đó
Cậu tin chưa?
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Cô...cô...
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Khi còn sống tôi có tên, nhưng tôi chỉ nhớ là Kanao thôi, đừng có cô, gọi tên đi!
Kanao nhún vai, vỗ vỗ lên vai cậu mấy cái, cậu chàng mới bừng tỉnh liền hỏi
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Làm sao tôi có thể chạm vào cô được? Cô không phải ma sao?
Kanao đến gần rồi nhìn một lượt, lại thở dài nói
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Tôi không biết, tôi có khả năng nhập hồn và dị tượng khá nhưng vì sao cậu chạm được vào tôi thì tôi không biết! 
Tanjiro nhìn Kanao một lượt, mặt lại đỏ lên lần nữa. Trên người cô đang vỏn vẹn một chiếc áo sơ mi dài gần đến đầu gối, thân hình trắng trẻo đầy đặn chỉ cách một lớp vải, khuôn ngực khẽ động theo từng di chuyển. Tanjiro nuốt khan một cái rồi quay mặt đi không dám nhìn thẳng, lại tiếp tục hỏi
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Thế cô muốn gì đây?
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Tôi sẽ ám cậu
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Hả, sao lại ám tôi?
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Không phải rõ ràng rồi sao? Cậu là người duy nhất nhìn thấy tôi, cũng chạm được vào tôi, tôi sẽ ám cậu đến khi siêu thoát!
Tanjiro lại thắc mắc.
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Không biết, có thể là ngày mai, hoặc tuần sau, hoặc tháng sau không chừng, tôi cũng không biết nữa!
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Vậy tôi sẽ phải ở với một hồn ma suốt một thời gian?
Tanjiro nói, trong lòng vô cùng hối hận vì đã đi qua ruộng ngô hồi chiều. Trong lòng đang vô cùng bối rối thì hồn ma kia liền lại gần cậu. Mặt đối diện mặt, tay trái đặt lên ngực cậu, tay phải mát lạnh sờ lên khuôn mặt, cả cơ thể thiếu nữ gần đến mức Tanjiro còn ngửi thấy mùi hoa đào không biết từ đâu mà có. Tiếp xúc thân mật lẫn bất ngờ khiến Tanjiro lại một lần nữa nóng bừng mặt, Kanao nhìn cậu mà cười
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Cậu có thể chạm vào tôi không phải sao? Cậu có thể làm bất cứ thứ gì không phải sao?
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Bất cứ thứ gì sao?
Một loạt suy nghĩ không đứng đắn lướt qua đầu chàng trai trẻ, đầu óc viễn tưởng đến mấy cảnh tượng với cô u linh xinh xắn kia. Kanao kiễng chân lên thì thầm nơi vành tai cậu, hơi lạ khiến cậu khẽ rùng mình
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Chẳng hạn như... đấm bóp chăng!
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Hả...
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Cậu có thể thử tay nghề của tôi, không tệ đâu! Đảm bảo có thể giúp cậu xua tan mệt mỏi!
kamado tanjirou
kamado tanjirou
À... Ừ! 
Tanjiro lắc đầu xua tan mây mù trong đầu óc, mệt mỏi quay đi.
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Đừng nói với tôi là cậu nghĩ đến mấy thứ kia nha! Đen tối quá đi! Hắc hắc! 
Kanao cười trộm, không ngừng công kích châm chọc chàng trai trẻ. Cô không biết nếu cứ tình trạng này một ngày nào đó cái người kia tức nước vỡ bờ sẽ đè cô xuống giường làm luôn không chừng. Nhưng Tanjiro là người kiên nhẫn thế nên hiện tại vẫn an toàn.
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Thôi, xuống ăn cơm đi! Tôi đói rồi, nấu quá trời đồ ăn dưới bếp kìa!
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Cô ăn được hả?
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Tại sao không? cậu không ăn tôi ăn hết cho coi!
Kanao vừa nói vừa đẩy anh xuống bếp, coi như ngày đầu tiên của họ trôi qua như vậy đi, ngoại trừ mấy buổi sáng sớm. Vì tư thế ngủ của hai người không được đẹp lắm khi Kanao cứ liên tiếp bò lên người cậu nằm. Như này có ngày nó cục lên nó ăn lúc nào không chừng.
hết

chap2

vào
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Tanjiro, dậy đi học nào!
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Tanjiro, đồ ăn xong rồi, xuống ăn đi!
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Tanjiro đi tắm đi, hay muốn tôi tắm cho?
Mấy lời thoại quen thuộc này đã lặp đi lặp lại hơn một tuần rồi, Tanjiro cũng bắt đầu quen với việc trong nhà có thêm sự xuất hiện của một con ma. Nói thật ra thì rất thoải mái vì cậu gần như không phải làm bất cứ thứ gì trong nhà cả. Sự xuất hiện của Kanao đã làm cho cuộc sống an nhàn của Tanjiro trở nên an nhàn hơn bao giờ hết. Đấy là suy nghĩ của cậu chàng trước khi bước sang ngày tiếp theo, cậu thật sự đã dính vào một rắc rối dị thường. 
Hôm nay là rằm, là ngày giữa tháng âm lịch, theo dân gian ngày hôm nay rất linh thiêng, người từ cõi âm có thể tự do tự tại ở dương gian hơn một chút. Và chính hôm nay Tanjiro cùng đám bạn nổi hứng muốn chơi mạo hiểm, đến ngôi đền hoang ở ngọn núi sau trường để tham quan. Tan học về cả đám liền kéo nhau đến đó, cả đám ba người Inosuke, Zenitsu và Tanjiro, trời trở tối nhanh chóng. Cả đám cùng nhau bước vào ngôi đền, sau một hồi tham quan thì cũng chẳng thấy gì đặc biệt, ngôi đền cũ nát, mặc dù chưa đến nỗi có thể sập xuống nhưng cảnh vật thật tồi tàn, mạng nhện bủa vây bốn bức tường, đến bức tượng phật cũng bị mạng nhện giăng đến trắng xóa.
Cả đám quyết định đi về, nhưng chỉ có Zenitsu và Inosuke về đến nhà, còn Tanjiro vì quên cái áo nên trở lại tìm đồ. Lần đầu tiên không có chuyện gì sảy ra nhưng lần thứ hai thì chưa chắc. Ngay khi cầm được chiếc áo trên tay, Tanjiro phát hiện căn phòng cậu đang đứng không hề có lối ra. Tất cả mọi cánh cửa đều biến mất, ngay cả một cái lỗ cũng không có. Ánh sáng từ đèn đèn pin yếu dần, chết tiệt! nếu hôm nay cậu nghe lời Kanao đem theo điện thoại thì đâu đến nỗi. Trước khi ánh đèn pin vụt tắt phải tìm lối ra, hay ít nhất là thứ có thể giúp cậu thoát được. 
ai đó
ai đó
Con người, con người kìa!
Trong lúc cậu đang loay hoay thì đột nhiên từ phía sau vang lên tiếng nói, giọng nói của một đứa trẻ, bên cạnh còn có tiếng của một người phụ nữ.
ai đó
ai đó
Là nam nhân thể thuần dương, lần này trúng lớn rồi!
Hai bóng đen hình dáng giống hai bóng đen đứng đối diện cậu cười khúc khích, toàn thân giống như một cái bóng cứ đưa qua đưa lại, hai con mắt đỏ ngầu sáng trong đêm. Tanjiro hoảng sợ nhìn hai bóng đen tiến về phía mình, liền rút từ trong túi áo ra một cái túi nhỏ ném về phía chúng. Thứ bột trắng tung tóe từ cái túi nhỏ bám hết lên người hai bóng đen rồi cháy thành vô số lỗ nhỏ lớn khác nhau. Chúng vừa lùi lại vừa thét lên, tiếng hét khiến Tanjiro phải bịt chặt tai lại vì choáng. 
ai đó
ai đó
Muối trừ tà, đau quá, đau quá! Mẹ kiếp, ta phải ăn thịt ngươi!
Bóng người phụ nữ lao đến chỗ Tanjiro từng móng sắc nhọn chĩa ra muốn cắm vào da thịt cậu mà xé nát. Chỉ là nó không ngờ tới, ngay lúc nó lao đến, một bóng đen khác cũng lao lại trước mặt nó:
ai đó
ai đó
Thả ta ra! Ngươi tại sao lại giúp một con người?
Kanao hai mắt sáng rực, một tay cầm cổ ma nữ bóp chặt, khuôn mặt trắng bệch không một biểu cảm nhìn ả, ả ta bị sát khí trên người cô dọa sợ, run rẩy cố gỡ tay cô ra:
ai đó
ai đó
Đừng giết ta, đừng giết ta, ta sẽ đi chỗ khác, ta sẽ không ăn người nữa!
Kanao ngơ một lúc rồi mỉm cười, bàn tay ở cổ nới lỏng ra, ma nữ kia liền mừng rỡ. Nhưng không được bao lâu, Kanao lại mở mắt nhìn ả nói:
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Tạm biệt cô
ai đó
ai đó
Hả...aaaa
Những lời ả ta có thể nói trước khi bị Kanao đưa tay còn lại cầm lấy vai ả xé làm đôi là la hét. Kanao thích thú cầm hai mảnh linh hồn trên tay cho vào miệng nhai ngon lành, lại hướng mắt về phía vong đồng phía bên cạnh, đứa trẻ đó thấy cô liền sợ hãi chạy về phía Tanjiro núp sau lưng cậu. Tanjiro nhìn nó rồi nhìn cô, gãi gãi đầu rồi nói:
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Trông nó không nguy hiểm lắm, tha cho nó có được không? 
Kanao thản nhiên đáp:
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
có thể tha cho nó 5 giây
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Tại sao...ah!
Tanjiro giật mình vì cơn đau nhói nơi ngón tay, vong đồng kia đang cắn chặt lấy tay cậu, từng giọt máu nhỏ xuống. Đứa trẻ đó cố gắng hút nhiều máu nhất có thể, để tà khí đen xì bao trùm cả bàn tay cậu.
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Trẻ hư không thể tha được!
Kanao bóp chặt lấy miệng của vong đồng kia, nó dẫy dụa gào lên. "Rắc" một tiếng giòn dã, Kanao giật đứt đầu của vong linh kia rồi tiếp tục ăn cho đến hết. Tanjiro nhìn cảnh trước mặt có hơi ớn lạnh, mồ hôi chảy đầy trên trán. Kanao miệng còn dính máu khẽ liếm mép, lại quay về phía cậu cười:
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Tanjiro! Đưa tay đây
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Để làm gì? Đau! 
Tanjiro đưa bàn tay về phía cô, Kanao liền ngậm mấy ngón tay đang chảy máu vào miệng. Liếm sạch máu chảy trên tay anh và trả lại một bàn tay lành lặn như chưa từng bị thương:
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Phải thừa nhận cậu có máu ngon lắm đấy, mà mấy ngày nay tránh đi mấy nơi kì lạ dùm tôi cái!
kamado tanjirou
kamado tanjirou
À, ừ!
Tanjiro vẫn còn bị hành động vừa nãy làm cho ngơ ngác đến đỏ ửng mặt, nhìn xung quanh mới thấy cửa ra đã trở lại liền kéo cô đi:
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Về nhà thôi, tôi chết đói rồi
Kanao ừ vài cái rồi bay theo cậu. Mấy ngày tiếp theo đúng như lời cô nói, có rất nhiều người mời cậu đi tham quan mấy nơi kì ảo, dù đã khéo léo từ chối nhưng vẫn mấy lần gặp nguy hiểm. Vì để đảm bảo an toàn Kanao đã đưa cho cậu một thanh trảm yêu đao, Tanjiro trước đây có học qua kiếm thuật nên cũng có bản lĩnh. Chỉ là thỉnh thoảng gặp mấy oán linh lợi hại một chút sẽ không chém trúng được, và lúc đấy Kanao sẽ đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân đi cổ vũ cho cậu solo với chúng.
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Giyuu-san, anh có biết cô gái nào tên Kanao không?
xoảng
Đĩa ly tách trên tay Shinobu rớt xuống lúc cô đi qua phòng khách, vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa chồng mình và người em rể. Giyuu ngay lập tức chạy đến đỡ cô, tiện tay thu dọn đống mảnh vỡ trên sàn nhà, Tanjiro thấy vậy liền hỏi:
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Chị làm sao vậy? Chị biết cô gái tên Kanao à?
kochou shinobu
kochou shinobu
Em ấy là em gái chị, và em ấy đã chết rồi! 
Shinobu cúi mặt xuống, cầm lấy khay đồ mà bàn tay run rẩy đến tội nghiệp. Giyuu liền cầm lấy cái khay rồi tiện đỡ cô dậy:
Tomioka giyuu
Tomioka giyuu
Để anh làm cho
Sau khi thu dọn xong, ba người cùng ngồi ở phòng khách, Tanjiro ngồi đối diện anh họ và chị dâu. Anh họ của Tanjiro là sĩ quan cảnh sát nên cậu nghĩ anh sẽ biết gì đó về cô nên mới đi hỏi, cậu tò mò về cái chết của cô, càng tò mò hơn vì sao cô lại chưa siêu thoát. Nhưng không ngờ cô lại là em gái của chị dâu cậu, tại sao lâu như vậy cậu lại không biết Shinobu còn có em gái lớn như vậy. Ba người ngồi trong phòng, không khí vô cùng nghiêm túc, Giyuu mở lời trước, nhìn thẳng Tanjiro mà nói:
Tomioka giyuu
Tomioka giyuu
Tanjiro, đã hơn ba năm rồi em mới nhắc lại tên em ấy!
Tại sao là lại, anh có từng quen biết Kanao sao? Nhưng cậu không có chút kí ức nào về việc gặp mặt cô ngoại trừ lần đi đường ruộng kia cả. Tanjiro càng hiếu kì, lại càng muốn hỏi thêm:
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Ý anh là sao? Em có quen biết Kanao ạ?
Giyuu nhìn Shinobu một lúc, cô khẽ gật đầu một cái, lúc này Giyuu mới quay về phía Tanjiro rồi nói:
Tomioka giyuu
Tomioka giyuu
Thật ra Kanao, con bé là thanh mai trúc mã của em!
hết

chap3

vào
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Anh nói sao cơ? Kanao là thanh mai trúc mã? Tại sao em lại không biết!
Tomioka giyuu
Tomioka giyuu
Tanjiro kích động đứng dậy, Giyuu thấy vậy chỉ lặng lẽ lắc đầu rồi tiếp:
Tomioka giyuu
Tomioka giyuu
Em không nhớ em ấy cũng phải, ngồi xuống đi, nghe anh nói đã!
Tanjiro im lặng ngồi xuống ghế, Giyuu thấy vậy liền tiếp tục:
Tomioka giyuu
Tomioka giyuu
Kanao là em gái của Shinobu, em ấy cùng em lớn lên từ nhỏ, hai đứa lúc đấy thân hơn cả anh em ruột thịt, ngày nào cũng dẫn Nezuko chạy sang nhà anh chơi!
Nói đến đây Giyuu khẽ cười một cái, cảm giác hoài niệm ùa về trong tâm trí thật khiến người ta nhớ mãi.
Tomioka giyuu
Tomioka giyuu
Kanao em ấy vừa xinh xắn lại giỏi giang, em ấy cũng đã học cùng em từ hồi còn đi nhà trẻ cho tới giữa năm lớp tám!
Giyuu bỗng cúi mặt xuống, giọng nói cũng trầm đi đáng kể, Shinobu ngồi cạnh anh mà lặng lẽ cắn môi, lại tiếp tục:
Tomioka giyuu
Tomioka giyuu
Chỉ là giữa năm lớp tám, em ấy gặp tai nạn, trên con đường gần nhà em đó, lúc đấy đang xế chiều, ba đứa bọn em có chui vào ruộng ngô chơi. Vốn dĩ rất bình thường, chỉ là không ngờ trên con dốc có một chiếc xe tải, tài xế kia bất cẩn mà không khóa xe lại, chiếc xe lao thẳng xuống dốc lúc con bé đang lượm mấy quả cam rơi trên đường và...
Giyuu dừng nói, không nói cũng có thể đoán được việc tiếp theo, Tanjiro bị chấn động tâm lí mà mất trí nhớ. Lời nói vừa dứt cả căn phòng trở nên u uất hơn bao giờ hết. Tanjiro đứng dậy cúi đầu chào hai anh chị rồi ra về. Giyuu gật đầu một cái rồi nói trước khi cậu ra khỏi cửa:
Tomioka giyuu
Tomioka giyuu
Anh biết em vẫn chưa nhớ ra hoàn toàn, nhưng đừng cố gắng quá, sẽ không tốt cho thần kinh!
Tanjiro không nói gì cứ thế đi về, trên đường đi cậu hoàn toàn mơ hồ. Lời nói của Giyuu là thật thì tại sao cậu lại không nhớ ra được kỉ niệm gì cả, tại sao cậu lại cảm thấy có cậu đã bỏ quên thứ gì đó quan trọng, nhưng không thể biết được nó là gì. Bất lực và vô vọng, mãi đến khi về nhà, trước con mắt hiếu kì của Kanao, cậu mới chợt giật mình thoát khỏi suy nghĩ.
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Tanjiro, Tanjiro, cậu làm sao vậy? Không khỏe sao?
Kanao xoay quanh Tanjiro mà hỏi han liên tục. Cậu nhìn cô một lúc, trong lòng bất giác dâng lên thứ cảm giác khó tả. Tanjiro chợt ôm kéo cô xuống ôm chặt, vùi đầu vào hõm cổ mà hít một hồi, Kanao ngơ ngác rồi ôm lại, tay vỗ vỗ lưng cậu an ủi:
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Cậu làm sao thế? Có gì rắc rối à?
Tanjiro lắc đầu, vẫn ôm chặt cô thỏ thẻ:
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Không, chỉ là bỗng nhiên không muốn cô siêu thoát!
Câu nói làm Kanao hơi bất ngờ, đưa bàn tay lên xoa đầu cậu, dịu dàng như một người mẹ dỗ dành con, nhẹ nhàng nói:
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Cậu biết mà, cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, tôi đã chết rồi, siêu thoát chỉ là chuyện sớm muộn thôi!
Tanjiro im lặng, cậu không có gì để nói, dù cho khó chấp nhận thế nào cũng là sự thật. Rằng một ngày nào đó, Kanao thật sự sẽ biến mất, và cậu, người duy nhất biết đến sự tồn tại của cô cũng sẽ quên đi rằng từng có cô bên cạnh. Nhưng Tanjiro không muốn chấp nhận nó, chấp nhận ranh giới quá đỗi rõ ràng giữa sự sống và cái chết. Thế nên, cậu muốn những giây phút như thế này kéo dài mãi.
kamado tanjirou
kamado tanjirou
Kanao, hứa với tôi, đừng tự ý biến mất nhé! 
Tanjiro ngước mặt lên nhìn cô, lời nói đi kèm với một ngón tay chứng minh cho một lời hứa cao cả. Kanao mỉm cười, ngoắc tay với cậu:
Tsuyuri kanao
Tsuyuri kanao
Được, khi nào không thấy tôi, cậu cứ nhắm mắt lại là được!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play