Một cô gái trang điểm xinh đẹp vừa cảnh giác nhìn xung quanh vừa hạ giọng hỏi người đàn ông trẻ đứng trước mặt mình.
Người đàn ông này trông có hơi thấp kém, ngay cả nụ cười cũng rất gian xảo, “Đương nhiên, việc mà cô Lương đây đã giao phó thì tôi nhất định phải làm được. Có lẽ bây giờ cô ta đã bị... Ha ha ha.”
“Im đi!” Cô gái lớn tiếng ngắt lời anh ta, thần sắc có hơi thâm hiểm, “Không phải tôi đã nói rồi sao? Việc này không phải do tôi làm! Anh mà còn nhắc đến tên của tôi nữa thì đừng hòng lấy của tôi một xu nào!”
“Vâng vâng vâng, là tôi đã sơ suất, việc này hoàn toàn không liên quan gì đến cô Lương... đến cô cả, là do cô ta đã uống say thôi.”
Người đàn ông dáng vẻ thấp kém, vừa nhìn đã biết là kẻ mê tiền, lúc này đưa ngón cái và ngón trỏ ra xoa xoa rồi cười ha hả nói: “Yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không hé răng nửa lời. Còn tiền, có phải là cô nên...”
“Việc này không được có sơ hở gì, nếu để người khác biết được thì, hừ, anh phải hiểu rõ, thế lực của nhà họ Lương chúng tôi ở thành phố A này, đến lúc đó tôi chắc chắn sẽ cho anh nếm mùi đau khổ!”
Lương Tịnh Tiêu vừa cảnh cáo vừa rút từ trong túi ra tờ chi phiếu đã chuẩn bị sẵn rồi dúi vào tay anh ta nói: “Anh tạm thời lánh mặt đi, một thời gian sau hẵng quay lại.”
Người đàn ông kia nhận tiền, cười tít mắt: “Cô Lương cứ yên tâm đi, tôi làm việc rất có nguyên tắc mà!”
“Mau cút đi!” Lương Tịnh Tiêu phẩy tay bằng vẻ mặt chán ghét, nhưng sau đó chợt nhớ ra gì đó, “Khoan đã...”
“Cô Lương còn gì dặn dò?”
“Người lên giường với cô ta là ai?”
Người đàn ông cười thô bỉ: “Cô Lương yên tâm, nếu đã muốn chà đạp cô ta thì đương nhiên không thể chọn cho cô ta loại tốt lành gì, chỉ là một kẻ vô danh thôi.”
Nghe thế, Lương Tịnh Tiêu có hơi biến sắc mặt, đôi mày cau lại, nhưng cuối cùng không nói thêm gì nữa, “Anh đi đi, tôi chưa gọi thì anh không được phép quay về, số tiền này đủ cho anh tiêu diêu ở nước ngoài dăm ba năm đấy.”