Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tình Yêu Của Một Badgirl

Chương 1

[...] : suy nghĩ *..* : hành động
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Đáng ghét! Tức chết đi được! Sao mình lại xui xẻo thế cơ chứ!? Đồ chết tiệt! Tại sao chỉ phạt mình mình dọn dẹp nhà vệ sinh? Hơn nữa…hơn nữa còn là một tháng! Đúng là quá đáng thật mà! Rõ ràng không chỉ là lỗi của mình, đều là do cái tên đó hại!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Tất cả là tội của Hàn Đăng Kỳ! Là hắn đã hại mình ra nông nỗi này! Đáng ghét!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Sống trên đời mười bảy năm rồi mà chưa bao giờ nhận được cái “ưu đãi đặc biệt” kiểu này! Hàn Đăng Kỳ, ta không tha thứ cho nhà ngươi!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Ôi mẹ ơi! Tức chết mất thôi! Hu…xui xẻo quá đi!!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Hmu...mình đúng là xui xẻo chết được!
Tôi tức giận đùng đùng dọn dẹp sạch sẽ nhà vệ sinh, trong đầu không dừng được hồi tưởng lại chuyện xảy ra cách đây một giờ…
1 giờ trước:
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
A, mình sắp trễ rồi!
Tôi lảo đảo bò dậy khỏi giường, thấy trên màn hình điện thoại di động hiển thị 7h50', suýt chút nữa là thổ huyết!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Mẹ ơi! Phen này chết chắc rồi!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Đáng ghét! Cái đồng hồ báo thức chết tiệt lại bãi công với mình! Tức chết đi thôi! Bữa sáng cũng không ăn, đến xe buýt cũng không bắt kịp! Càng quan trọng hơn là đến cả đầu tóc cũng không có thời gian chải chuốt cho đẹp nữa! Hmuu…Hình tượng của tôi, hình tượng của tôiiii! Trời ơi! Sao mình lại xui xẻo đến thế!
Chạy chạy chạy!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Đáng chết! Tôi chỉ có thể liều mạng chạy về phía trường học! Ông trời ơi, hãy phù hộ nhất định đừng để con trễ học! Làm ơn làm ơn! Không thì con chẳng biết sẽ bị giáo viên chủ nhiệm đáng sợ răn dạy thế nào nữa!]
Tôi-Doãn Giai Kỳ, năm nay 17 tuổi! Bố, mẹ và em trai đã đi du lịch vòng quanh thế giới rồi, chỉ còn lại mình tôi ở trong ngôi nhà rộng lớn trống trải đó thôi!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Thật ra…họ cũng đã rủ tôi cùng đi du lịch, chỉ có điều…chỉ có điều tôi từ chối họ rồi, là vì có lý do không muốn rời khỏi nơi này…hơn nữa…là một lý do vô cùng quan trọng!]
Hàn Đăng Kỳ
Hàn Đăng Kỳ
Này, Doãn Giai Kỳ!
-Một giọng nói quen thuộc không lẫn vào đâu được vẳng đến từ sau lưng
Nhìn đi nhìn đi, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới, tên đó chính là nguyên nhân mà tôi không muốn rời xa đấy TvT
Hàn Đăng Kỳ
Hàn Đăng Kỳ
Doãn Giai Kỳ, cậu phải đợi tớ chứ! Có nghe không hả? Này! Tai cậu bị chó gặm rồi à?!
-Giọng nói đó từ sau lưng nóng nảy nhe nanh giơ vuốt vọng tới
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Hmu...không phải tôi không muốn quay lại đợi cậu ấy...chỉ là...]
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Tớ sắp trễ học mất rồi, Hàn Đăng Kỳ! Năn nỉ cậu đừng cản trở có được không? Nếu trễ thì tớ phải làm thế nào?
-Tôi vội vàng hét vọng lại, càng tăng tốc độ bước chân chạy nhanh hơn
Không sai! Tên này là Hàn Đăng Kỳ-là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ đến lớn của tôi, cũng là người mà từ nhỏ tôi đã thầm thương trộm nhớ. Chính xác mà nói, cả đến bản thôi tôi cũng không biết rốt cuộc là thích cậu ta từ khi nào nữa. Nói tóm lại, khi tôi phát hiện ra điều này thì tôi đã sóm mơ mơ hồ hồ mà thích cậu ta mất rồi!
Hàn Đăng Kỳ
Hàn Đăng Kỳ
Này...Doãn Giai Kỳ, cậu đứng lại đó cho tôi! Có nghe chưa hả? Dừng lại! Cậu muốn chết rồi phải không?
-Hàn Đăng Kỳ sau lưng tôi vẫn cố chấp gào lớn
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Xin lỗi mà, Đăng Kỳ, cho dù cậu nói gì tớ cũng không thể dừng lại được, vì tớ chết cũng không thể trễ giờ được! Aa…
-Tôi tuyệt vọng kêu lên một tiếng, định thần lại thì phát hiện mình đã bị cậu ta đuổi kịp, nhấc bổng lên
Hàn Đăng Kỳ
Hàn Đăng Kỳ
Doãn Giai Kỳ cậu muốn chết rồi hả? Cậu lại dám bất chấp mệnh lệnh của tôi? Tôi thấy da của cậu lại ngứa ngáy rồi phải không?!
-Hàn Đăng Kỳ nhấc bổng tôi lên lưng chừng hệt như tóm một con chim vậy
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Hmu, thượng đế ơi! Cảm giác mất đi lực hút trái đất quả không dễ chịu tí nào!]
-Hai chân tôi giống như hai cọng mì vùng vẫy tuyệt vọng giữa không trung
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Này...thả tớ xuống thả tớ xuống, tớ sắp trễ rồi! Aaa! Cậu xem cậu xem kìa! Đã đến giờ rồi! Hàn Đăng Kỳ, cậu còn không mau thả tớ xuống!
-Tôi liều mạng chống cự trong tay cậu ta, bị nhấc lên giữa chừng thế này đúng là mất mặt quá!
Thế là...
Hai đứa chúng tôi giữa đường ồn ào lộn xộn như thế đến hơn 20'...
Quay trở về hiện thực:
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Đức mẹ Maria của tôi ơi!
Hừ hừ…cho nên là, chỉ có mình tôi bị trừng phạt dọn dẹp nhà vệ sinh trong thời gian kỷ lục 1 tháng!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Đáng ghét! Đáng ghét! Xui xẻo! Xui xẻo!
Điều càng khiến tôi bực bội hơn là, tại sao cái tên tiểu tử thối Hàn Đăng Kỳ đó lại không bị phạt chứ? Rõ ràng là đều trễ giờ như nhau, tại sao chỉ phạt có mình tôi? Thế đúng là quá không công bằng!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Để nghĩ thử xem…chẳng lẽ mẹ hắn ta lúc Tết đã tống nghẹt phong bao cho cô giáo rồi? Waa…đúng là việc làm bỉ ổi!]
...
NovelToon
NovelToon
NovelToon

Chương 2

Trong những tiết học vô vị, tôi chỉ có thể cùng đám bạn chuyền đi những mảnh giấy nhỏ cũng chán ngắt chẳng kém, may mà sau lưng cô không có mắt, chứ nếu bị cô phát hiện ra những mảnh giấy đáng yêu cứ bay qua bay lại, tôi sẽ liên lụy đến không biết bao nhiêu nhiệt huyết tuổi thanh xuân đây
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Làm việc xấu thì để lại tiếng nhơ vạn năm mà]
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
*nhún vai* ┐(´ー`)┌
Hai tay khoanh lại, thở dài...
Chẳng bao lâu sau, tiếng chuông ăn trưa giống như phát điên reo lên lanh lảnh, phòng học thoắt biến thành một tổ chim sẻ ồn ào
Đúng lúc này, cửa lớp học của chúng tôi ầm một tiếng vì bị một người nào đó đẩy mạnh ra, sự xuất hiện của người đó chính là cảnh tượng gọi là sao chổi Harley đâm vào trái đất, cái tên con trai trăm năm cũng khó gặp được một lần ấy!
Hàn Đăng Kỳ
Hàn Đăng Kỳ
Uyển Đồng, ăn cơm chung đi!
-Đăng Kỳ nhe răng cười ôm hộp cơm trưa chạy đến bên Uyển Đồng
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Haizz...quả nhiên là cậu ta]
Thành Uyển Đồng
Thành Uyển Đồng
Bạn đến rồi, Đăng Kỳ! Được thôi, chúng ta cùng ăn nhé!
-Uyển Đồng đặt cặp mắt kính gọng đen vẫn dùng khi học xuống bàn, mỉm cười đón lấy hộp cơm của Đăng Kỳ
Cắt! Ớn cả da gà đây nè! Nói gì mà khoảng cách sinh ra chân thực đẹp đẽ, đúng là thối hoắc! Người ta hai người ngày ngày gặp nhau đến phát chán cũng chẳng có rạn nứt nào nữa là…hơn nữa tình cảm mỗi ngày mỗi ấm áp thêm. Hây hây…Đăng Kỳ đúng là buồn nôn! Gọi thân mật như thế, sợ người khác không biết được mối quan hệ của hai người hả?! Xì!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Hứ! Tôi không thèm để ý đến cảnh tồi tệ đó nữa, mở hộp cơm của mình ra ăn]
Nhưng…haizz…tôi cúi thấp đầu, vừa nắn nắn lại mấy miếng cơm rong biển trong hộp đồ ăn vừa buồn rầu nghĩ đi nghĩ lại…đành phải thừa nhận một việc, đó là gương mặt của con nha đầu Thành Uyển Đồng ấy rất dễ thương. Tuy không thể coi là mỹ nữ tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành, nhưng có thể tính là ưu mỹ xinh tươi…Một đôi mắt to đẹp như búp bê, hàng lông mi cong rợp uốn nhẹ, sống mũi cao như của các tài tử minh tinh Hàn quốc, đôi môi nhỏ xinh hồng như cánh anh đào, lại còn có mái tóc vừa dài vừa đen nhánh như công chúa bạch tuyết nữa… Điều khiến tôi không thể tin nổi là, bọn Hiền Chu đều nói Thành Uyển Đồng rất giống tôi trước đây, tôi nghe xong suýt tí nữa nôn hết bữa sáng ra ngoài ;-;
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Gì? Thành Uyển Đồng giống tôi?]
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Chà…không thể không thể! Đây căn bản chính là trời đất khác xa nhau! Đúng thật là truyện cười quốc tế! Nếu như thế, chẳng phải nói người Đăng Kỳ thích là “tôi trước đây” à?]
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Xì…có nhầm không đó? Hơn nữa Thành Uyển Đồng rất dịu dàng ân cần với Đăng Kỳ, khi trời lạnh thì mua cà phê cho cậu ta, trời nóng thì mua cho chai coca lạnh! So sánh à? Tôi căn bản đấu không nổi cô ta...]
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Haizz...Chẳng trách Đăng Kỳ thích cô ta đến thế, so sánh với cô ta, cả đời tôi có thể cũng không hi vọng gì nổi!]
-Nghĩ đến đây, tôi hơi buồn phiền thở ra một hơi dài
Hiền Chu
Hiền Chu
Ôi...Giai Kỳ, đồ ăn cậu làm nhìn ngon ghê!
-Đúng lúc tôi đang thở dài, Hiền Chu ngồi bên tròn hai mắt nhìn vào hộp đồ ăn của tôi tò mò, tôi thật rất sợ cô bạn không cẩn thận sẽ rơi cả nước miếng xuống mất!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Hmm...cậu muốn ăn cùng không?
-Tôi vội vã rời khỏi những suy nghĩ để trở về với thực tế, tôi nháy nháy mắt, dùng đũa chấm chấm vào hộp cơm
Hàn Đăng Kỳ
Hàn Đăng Kỳ
Muốn!
Cái đó, không phải lừa gì các bạn độc giả đâu, cái câu “muốn…” ở trên ấy là do cái tên đáng chết Đăng Kỳ nói đấy, còn nhào tới cười với tôi thấy mà ghê, lại đặt mông xuống ngồi trên bàn tôi lựa tới lựa lui trong hộp cơm nữa chứ 🤷
Trời ơi! Món cơm rong biển yêu quý của tôi!!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Này này này! Cậu làm cái quái gì thế hả? Tớ đâu có nói cho cậu ăn đâu! Đủ rồi đó, này! Này! Trời ơi, đũa của cậu có vệ sinh không hả, đừng có bới lung tung trong hộp cơm của tớ chứ! Cậu không biết bệnh sida lây nhiễm từ khoang miệng hả?!
-Tôi giằng lấy hộp cơm yêu quý của mình tránh cậu ta đang thở háo hức vì thèm ra xa
Cái tên này rốt cuộc có ngốc không vậy trời? Quả là ngốc gấp đôi! Tôi đúng là bị cậu ta làm cho tức muốn chết được!
Hàn Đăng Kỳ
Hàn Đăng Kỳ
Doãn Giai Kỳ, cậu đừng có nhỏ mọn thế, ăn có chút cơm thôi mà, có gì ghê gớm đâu? Thật là, chúng ta chẳng phải là bạn sao?
-Vừa nói cậu ta vừa ngoác mồm ra cắn tới cắn để, suýt tí nữa là cắn luôn vào tay tôi đang cầm hộp cơm
Hàn Đăng Kỳ
Hàn Đăng Kỳ
*nhóp nhép nhóp nhép*
Đăng Kỳ tọng một đống vào miệng rồi sau đó còn gắp thêm mấy cái? Chạy đến trước mặt Thành Uyển Đồng, tên này, dám đem đồ ăn của mình cho người yêu hả? Quá đáng thật mà! Huhu... TvT
Hàn Đăng Kỳ
Hàn Đăng Kỳ
Uyển Đồng, mau thử cái này đi, vị được lắm, mình ăn thử rồi, không có độc đâu, yên tâm yên tâm!
-Đăng Kỳ dùng thái độ dịu dàng cực kỳ, chưa bao giờ nói với tôi được như thế
Tôi cảm giác trên đầu mình có bao nhiêu là nộ khí đang bốc lên phừng phừng!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Tức chết đi được! Tức chết đi được!]
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Hàn Đăng Kỳ! Ta nguyền rủa nhà ngươi suốt đời cũng không bao giờ có được tình yêu chân thực! Hứ!]
Thành Uyển Đồng
Thành Uyển Đồng
Được rồi, cảm ơn bạn, Đăng kỳ!
-Uyển Đồng gắp miếng rong biển, híp mắt cười
Hiền Chu
Hiền Chu
Ồ…hà hà…thì ra lúc Đăng Kỳ cười, phía dưới mắt có hai lúm đồng tiền, đáng yêu thật!
-Hiền Chu đập vào đầu như đột nhiên tỉnh ngộ, lộ ra biểu cảm “thì ra là thế!"
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Cắt! Đáng yêu cái gì? Có cái gì đáng yêu nào? Lấy đồ ăn của người ta đem cho người khác, người gì chứ! Đúng là khiến người ta khinh bỉ! Tớ khinh thường hắn! Đáng chết, aaa tức chết mất thôi! Sau này tớ quyết định lên sân thượng ăn cơm!
-Hai mắt tôi tóe lửa, tức giận dùng đũa giày xéo miếng rong biển tội nghiệp!
Tim của tôi, huyết áp của tôi! Chẳng lẽ tôi phải đặt dấu chấm hết cho quãng đời thanh xuân tươi trẻ của mình sớm thế sao? Thượng đế ơi, chủ nhân tôi ơi…
Hiền Chu
Hiền Chu
Đừng thế mà, Giai Kỳ, cậu phải thông cảm cho Đăng Kỳ chút chứ, phải biết là lấy lòng người con gái mình thích là chuyện quan trọng lại rất tốn công, cho dù cậu ấy quả thực rất đẹp trai rất đáng yêu, nhưng cũng đâu thể quá tùy tiện được! Một thằng con trai quá kém thì sao có bạn gái nào thích nổi chứ! Yên nào yên nào, con trai đối với người con gái mình thích đều hết lòng hết dạ thế đấy! Hà hà…cậu có tức chết cũng chẳng làm gì được!
-Hiền Chu thông cảm vỗ vỗ lên vai tôi, còn tiện tay gắp mất tiêu hai miếng cơm nữa
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Đáng yêu? Hàn Đăng Kỳ?
-Tôi nheo mắt hỏi, lại có người dùng danh từ thần thánh như thế để hình dung về tên đó sao?
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Thật là…nha đầu Hiền Chu này có bị điên không vậy? Có nhầm lẫn gì không đó?]
Hiền Chu
Hiền Chu
Ừ ừ! Đương nhiên là đáng yêu!
Hiền Chu
Hiền Chu
Như thế này nè: Woa… miếng rong biển này ngon thật đó! Mua ở đâu thế, đúng là quá ngon!
-Hiền Chu căn bản không thèm để ý đến câu hỏi của tôi, đúng là… làm gì mà tôi hỏi đông lại trả lời tây thế! Ghét!
Cạch!
Lúc này, cửa sau bị mở ra, Mạn Nhu–bạn tôi– như con sóc đất thò đầu vào
Mạn Nhu
Mạn Nhu
Này! Này! Giai Kỳ, Hiền Chu, chúng mình đi đánh bi-a đi!
-Mạn Nhu là người ủng hộ trung thành môn bi-a, trưa nào cũng phải đến phòng chơi bida làm vài ván!
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Được thôi được thôi, cậu đợi chút, tớ đi ngay!
-Tôi gập đũa lại đặt vào trong hộp cơm rồi đứng dậy, cũng may đang không thích nhìn thấy cảnh Đăng Kỳ và Uyển Đồng thân mật thế
Mạn Nhu
Mạn Nhu
Còn cậu, Hiền Chu?
-Mạn Nhu cười xoà hỏi
Hiền Chu
Hiền Chu
A…tớ…các cậu đi đi, tớ không đi đâu, lát nữa tớ phải đi tìm Chính Hạo rồi!
-Hiền Chu cười, lắc lắc tay. Thật là…nha đầu này, có người yêu rồi thì quên cả bạn bè ┐(´ー`)┌
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
[Hứ! Cái đồ háo sắc quên bạn, trong lòng chỉ nghĩ đến mỗi Mẫn Chính Hạo, cũng không chê bai gì!]
Hàn Đăng Kỳ
Hàn Đăng Kỳ
Này, này, cậu đi đâu đó?
-Thấy tôi từ cửa sau trốn ra ngoài, Đăng Kỳ chau mày một cách chán ghét
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Để ý nhiều chuyện làm gì thế? Đương nhiên là đi ăn cơm rồi!
-Tôi chỉ chỉ vào hộp cơm, phóng một tia nhìn thiếu thiện cảm vào cậu ta
Hàn Đăng Kỳ
Hàn Đăng Kỳ
Ăn cơm? Lừa tớ à, tớ thấy cậu lại đi đến phòng bi-a thì có?
-Vừa nói, cậu ta càng tức giận nâng cao giọng hơn
-Á…tên này thật sự nhìn ra sao? Hắn có khả năng đặc biệt à?
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Cắt! Đừng có quan tâm vớ vẩn! Mau đến ăn cơm với Thành Uyển Đồng của cậu đi! Còn để ý đến tôi nhiều thế à! Hay là nói chuyện trên trời dưới đất với cục cưng của cậu ấy!
-Tôi nói như nửa khóc nửa cười
Hàn Đăng Kỳ
Hàn Đăng Kỳ
Đồ ngốc!
-Tiểu tử đó tức giận đùng đùng nhảy nhổm lên khỏi bàn, quay người đầy ác ý đụng vào tôi, ra khỏi lớp học
Cái gì thế này? Hắn ta lại giở trò trẻ con gì ra đây, còn biến bản thân thành bé trai trong vườn trẻ ai thấy cũng yêu à? Hắn ta tưởng tôi sẽ theo hắn suốt đời chắc? Cắt! Nói tôi ngốc nữa chứ, chẳng hiểu ai ngốc hơn ai đây! Tôi giả làm mặt quỷ cực kì lớn đằng sau lưng hắn 🤡
Doãn Giai Kỳ
Doãn Giai Kỳ
Hàn Đăng Kỳ, cậu mới là kẻ ngốc nhất!
...
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play