Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Đoản Ngôn

đoãn 1

3 "Em không thích sao?" Thấy Minh Anh không nói gì Thiên Kỳ hụt hẫng hỏi: "Hay em thích anh gọi bằng vợ? hay chúng ta sưng hô là anh em không thôi nhá?" Minh Anh mỉm cười gượng nói: "Chưa có cưới hỏi mà anh." Thiên Kỳ ngớ người, anh định nói thì mẹ anh đã xen vào nói trước: "Chút nữa mẹ sẽ làm một mâm cơm thật to, cả nhà mình cùng ngồi ăn.Đến tối cho hai đứa vào động phòng là được rồi đúng không con dâu, haha." Minh Anh á khẩu nhìn bà. Mẹ chồng của cô thật hài hước mà. Bố của Thiên Kỳ hùa theo nói: "Rồi đẻ cho chúng ta mấy đứa cháu bụ bẫm bà nó nhỉ?" Ông nhìn bà nháy mắt hỏi, bà mỉm cười gật đồng đáp: "Phải, ông nó nói trí phải." Minh Anh khóc không ra nước mắt. Nhà này được cả vợ lẫn chồng luôn, hài hước không chịu được. Thiên Kỳ khuôn mặt sám xịt nên tiếng: "Con phản đối, cô ấy chưa thể có con lúc này được." "Con không muốn cô ấy cũng giống như nhà chúng ta." Minh Anh ngơ ngác nhìn Thiên Kỳ cô hỏi: "Giống cái gì ạ?" Mẹ của Thiên Kỳ trầm mặc hỏi: "Con không hiểu hai từ xác chết à? nếu sinh con cho Thiên Kỳ thì con cũng sẽ..ưm." Thiên Kỳ vội chạy đến bịt miệng mẹ mình lại anh mỉm cười nhìn cô rồi nói: "Em cứ yên tâm, anh không bắt em phải sinh con cho anh bây giờ đâu.Sau này sinh sau cũng được hihi." Minh Anh gật đầu. Nhà này đúng là kì quái, mà thôi mặc kệ họ đi.Chỉ cần có tiền và có trai đẹp là được rồi, hà hà. "Vào ăn cơm thôi em." Nghe thấy tiếng nói của Thiên Kỳ, Minh Anh dạ một tiếng rồi lập tức chạy vào. Ánh mắt Minh Anh liếc xuống chân của Thiên Kỳ thì cô bỗng sững người, khi thấy chân của anh đang đi lướt trên mặt đất. Minh Anh tưởng mình hoa mắt cô liền dụi mắt, nhưng đến lúc nhìn lại thì bàn chân đấy đã lướt đến chỗ cô từ lúc nào. Trên đầu vang nên tiếng nói của Thiên Kỳ: "Đừng nhìn xuống dưới đó, ngẩng mặt nên nhìn anh này." Minh Anh từ từ ngẩng nên, đập vào mắt cô là khuôn mặt đầy máu của anh: Minh Anh hét nên rồi ngất đi, Thiên Kỳ vội đỡ lấy cô lo lắng gọi: "Minh Anh, tỉnh lại đi em."

Đoãn 2

"Có muốn 419 với tôi không?" "Sếp ơi, đừng có dụ dỗ em!" Cô nhìn cấp trên của mình mà nhăn mặt, bước chân lùi ra xa. Hắn nhìn cô rồi lại chuyển xuống vòng 1 cô mà đánh giá. "Chắc chắn là 88 không sai vào đâu được!" Con mẹ nó! Thật chó má quá rồi! Cô chửi thầm trong đầu, cũng âm thầm khen ngợi ánh mắt của hắn. Quả thật là 88 không hơn không kém. Nhưng mà... "Sếp, anh từ khi nào biến thái như vậy. Anh dừng lại, tôi muốn xin nghỉ việc." Hắn cười cười, bĩu môi nhìn xuống mông cô rồi trầm mặc suy nghĩ. Chỉ là ánh mắt kia lập tức khiến cô lạnh cả người ôm tài liệu bỏ chạy. Cô đi rồi, mà mắt hắn vẫn nhìn về phía cửa, cuối cùng kết luận. "Mông 90!" Nói đến đây hắn chợt cười tà mị, âm thầm tính toán cô thư kí của mình. Một hôm, cô vừa tắm rửa xong chỉ mới khoác cái áo choàng tắm vào người thì có tiếng chuông cửa vang lên liên tục, vì thấy chuông cửa cứ dồn dập cho nên Thư Viên nghĩ có việc gấp cũng chẳng suy nghĩ nhiều mà vội vàng bước nhanh ra mở cửa. Không nghĩ ngợi liền cứ để vậy mà ra mở cửa, một bóng đen lập tức ập đến ngã lên người cô. Sếp cô, chính là hắn! "Sếp, say như vậy anh đến đây làm gì?" Cô một thân đỡ hắn vào ghế ngồi, hơi thở nóng bỏng của hắn phà lên cổ cô khiến cô ngứa ngáy khó chịu. Hắn nhìn cô, ánh mắt lờ đờ, nỉ non gọi tên cô. "Thư Viên... Thư Viên..." Lông mày cô nhíu lại, thở dài đáp. "Vâng... tôi đây!" Hắn chụp lấy tay cô, cất giọng trầm đục. "Ngủ với tôi đi..." "..." Sếp, mau nhặt miếng liêm sỉ cuối cùng lên đi! Chỉ là không chờ cô trả lời hắn đã vật cô ngã xuống sô pha cùng hắn, thân hình rắn rỏi đè lên cô. Miệng hắn ngậm lấy cánh môi ướt át kia ra sức mút. Sự chống cự của cô càng lúc càng yếu ớt dưới kích thích của hắn. Hắn đưa cô vào trầm luân khó thể thoát được, nhưng bên tai cô vẫn nghe thấy những lời nỉ non của hắn. "Thư Viên... tôi sẽ chịu trách nhiệm!"

đoãn 3

"Hạ thiếu... tôi... tôi có thai rồi." "Có thai?" "Vâng... vâng ạ..." Hạ Thừa Ân nhíu mày lại sau đó nhẹ nhàng nói ra một câu: "Có rồi thì sinh thôi, vừa hay tôi cũng đang cần một người vợ." Lưu Ý Ý sửng sốt, hiển nhiên cô không lường trước được sự việc sẽ đi theo hướng này. Bởi vì trước đó Hạ Thừa Ân cũng từng nói sẽ không cùng cô tiến đến chuyện xa hơn, giữa hắn và cô ngay từ đầu đã là mối quan hệ tình và tiền. Nhưng bây giờ thấy hắn quay người 180 độ, Lưu Ý Ý đúng là không lường trước được điều này, có nằm mơ cũng chưa từng dám nghĩ đến. Cô chớp mắt, nhìn người đàn ông trước mặt mình, hắn vẫn như thế vẫn đối với cô bằng một bộ dạng hết sức dịu dàng, ấm áp. Rốt cuộc Lưu Ý Ý vẫn khong hiểu được vì sao hắn lại tốt với mình như vậy. Cẩn thận nghĩ lại thì cô thấy sự quan tâm hắn dành cho mình thậm chí còn vượt xa cái mối quan hệ tình và tiền đã định sẵn ngay từ đầu. Chẳng lẽ hắn đối với người phụ nữ nào cũng vậy sao? Nhìn vẻ mặt băn khoan của Lưu Ý Ý, Hạ Thừa Ân không khỏi cười thầm một tiếng, hắn nhướng mày lên, sau đó nói: "Không cần nghĩ ngợi, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô." Đôi môi đang mím chặt của Lưu Ý Ý cuối cùng cũng mấp máy, cô khó hiểu nói: "Chẳng phải trước đó anh đã nói sẽ không kết hôn với bạn giường của mình sao?" Hạ Thừa Ân cười nhạt một tiếng, bộ dạng hết sức bình thản, hắn nhướng mày lên hỏi lại: "Tôi có nói sao?" "Từ bao giờ tôi nói câu đó vậy?" Lưu Ý Ý: "..." Cô cảm thấy, hình như mình bị lừa rồi! ...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play