[Lichaeng+Nam Hoá] La Phu Nhân Em Trốn Không Thoát
Phản bội(1)
Là nhị tiểu thư của Park gia , nhưng mọi người không ai công nhận điều đó cả.Gia đình ghét bỏ, tất cả người làm trong nhà không ai tôn trọng , xem là nhị tiểu thư của họ cả.
Bởi vì nàng là con riêng của Park Mason và tình nhân của mình Jung Yong Hwa (mẹ nàng) , mẹ nàng qua đời vì tai nạn, vì cũng là con nên ông ta mang nàng về và cho nàng một danh phận là nhị tiểu thư.
mẹ kế và chị cả không ưa gì nàng . Luôn làm khó nàng , nàng cũng tự hỏi là từ nhỏ đến lớn nàng đã bao giờ nhận được sự yêu thương từ cha mình chưa?. Không hề ông ta cũng như họ , chán ghét nàng.
Park Sumon là chị gái cùng cha khác mẹ của nàng , cũng chính là đại tiểu thư của Park gia. Cô ta cũng là một đại minh tinh trong showbiz. Là nữ thần trong lòng của tất cả mọi người.
Nàng và Jung Hanbon yêu nhau rất lâu rồi. Park Gia và Jung gia cũng hợp tác cho cả hai nhưng đến một ngày vì ước mơ nên nàng đã đi du học . Bỏ lại Jung Hanbon ở lại một mình, Jung Hanbon nói yêu nàng và sẽ đợi nàng về...
Vài năm sau , nàng cũng đã 25 tuổi , là người phụ nữ đã trưởng thành và xinh đẹp hơn lúc nàng sang nước ngoài du học.
Chương trình học đã hoàn tất nàng lập tức bay về Hàn gặp người yêu , máy bay vừa đáp xuống nàng liền lấy máy gọi cho Hanbon nhưng lại không nhấc máy.
Nàng quyết định tự bắt xe về tạo bất ngờ cho" anh ấy"....
Chiếc xe dừng lại ngay một căn biệt thự , đó là nhà nàng và Hanbon. Mở cửa bước vào nhà , trong nhà yên tĩnh không một bóng dáng ai cả.
Nhìn xuống dưới nàng thấy một đôi giày cao gót của phụ nữ. Nàng có chút lo lắng trong người...
Tháo giày rồi đi vào trong , bước lên lầu xem. Vừa tới phòng của cả hai. Đưa tay định mở cửa thì nàng nghe thấy tiếng gì đó, là tiếng của một người phụ nữ và tiếng còn lại là của Hanbon.
Park Sumon
Ưm~mạnh lên một chút
Jung Hanbon
Bảo bối cảm giác thế nào?
Park Sumon
Ha~sướng, nhanh lên sướng ưm...a~
Rầm, nàng mở toang cánh cửa ra cả hai con người không mặc quần áo thấy nàng liền giựt mình dừng lại nhìn nàng.
Park Chaeyoung (nàng)
Hanbon,tôi không ngờ anh lại cùng chị tôi làm loại chuyện như này khi tôi không có ở đây!
Park Sumon
Chaeyoung tụi chị....
Hanbon bắt đầu bay ra vẻ mặt dễ thương lẫn áy náy
Nàng nhìn Hanbon một cách tức giận và chán ghét.
Jung Hanbon
Bảo bối , mặc kệ cô ta đi. Cô đi mà cùng với ước mơ của cô đi. Tôi và cô kết thúc đi Park Chaeyoung.
Park Sumon
Hừ! Muốn trở về là bất ngờ à.Thế nào em gái .Món quà này là chị đây dành tặng cho em gái đó, nhìn thấy người đàn ông mình yêu lên giường với chị gái mình, lại ngay chính ngôi nhà và giường của mình có thấy bất ngờ không?..món quà này quá "đặc biệt" đi chứ! hahah
Nàng tức giận.Thật sự rất tức giận, đây là người đàn ông nàng từng yêu sao.Lại phản bội mình lên giường với chị gái mình.Khốn nạn , hắn quá khốn nạn rồi đó! Vậy mà còn hứa hẹn.Cái gì mà chờ đợi cô!Lừa gạt.
Park Chaeyoung (nàng)
Được! Vậy thì kết thúc , chúc hai người hạnh phúc, tân hôn vui vẻ
Cô bỏ ra ngoài đóng sầm cửa lại.Park Sumon vươn tay ôm lấy cổ hắn.
Park Sumon
Chúng ta phải làm sao đây? Em ấy về rồi!
Jung Hanbon
mặc kệ cô ta ,em yên tâm anh sẽ chịu trách nhiệm với em.Bây giờ anh và cô ta không còn quan hệ gì nữa.Cô dâu của anh chính là em!
Jung Hanbon
Ngoan, mặc kệ cô ta đi.Chúng ta bắt đầu công việc còn lở dở nào
Nói rồi Hanbon yêu chiều hôn lên môi Sumon và tiếp tục "công việc" của mình.
Park Sumon trong lòng đắc thắng.Người đàn ông của nàng, cô ta đã thành công chiếm lấy lẫn thân xác cá con tim.Để rồi xem Park Chaeyoung sẽ sống như thế nào tiếp theo.
Park Sumon
*Muốn đấu với tôi?Có trách thì trách tại sao cô không giữ được người đàn ông mình yêu.Park Chaeyoung những thứ gì của cô , Park Sumon sẽ chiếm lấy hết tất cả.*
Trên đường đi, nước mắt nàng cứ rơi từng giọt trên gò má.
Park Chaeyoung (nàng)
*Hanbon tôi hận anh !Hận anh, Park Sumon cô cứ chờ đó đi*
Miệng nàng không ngừng trách mắng Park Sumon và Jung Hanbon
Park Chaeyoung (nàng)
Hanbon anh giỏi lắm! Tôi cũng có thể sống mà thiếu anh!Các người cứ chờ đó đi
Phải bội(2)
*....*=suy nghĩ
/..../=hành động
Park Chaeyoung (nàng)
*Người đàn ông này không đáng để mày khóc.Mày nhất định không được khóc! Phải mạnh mẽ lên*
Nghĩ rồi nàng lấy tay lau những giọt nước mắt.Bây giờ nàng không muốn về nhà.Nàng không muốn về nhà lại bị bà mẹ kế trách mắng này nọ, cứ luôn bị bà ta kiếm chuyện.
Park Chaeyoung (nàng)
Đến khách sạn trước rồi tới thăm mẹ vậy
Nàng tự nhủ ,xong sau đó kéo va li tới khách sạn, nàng thay đồ rồi lập tức đến thăm viếng mẹ mình.....
Đến nơi, nàng đứng trước ngôi mộ nhìn người phụ nữ trong hình đang mỉm cười.Người phụ nữ trung niên xinh đẹp trong tấm hình trên chính là mẹ của nàng
Park Chaeyoung (nàng)
Mẹ, con về rồi.Mẹ có nhớ con không?
Càng nhìn bà nàng càng buồn
Park Chaeyoung (nàng)
/Đặt giỏ trái cây xuống/Mẹ ở đây có lạnh lắm không?
Park Chaeyoung (nàng)
Nếu như mẹ còn sống trên đời này thì có lẽ con sẽ không bị người khác ức hiếp
Nàng định lấy nhang thắp cho bà thì quên mất mình chưa mua
Park Chaeyoung (nàng)
Mẹ,con quên mua nhang rồi,mẹ chờ con một chút con quay lại ngay
Nàng vừa đi thì có một chiếc xe ô tô dừng lại ở nghĩa địa, có một người phụ nữ bước xuống xe,bà tầm khoảng 60
Người phụ nữ đó không ai khác chính là bạn thân của mẹ nàng
Bà La
Lisa theo mẹ vào trong đây viếng một người đi
Người đàn ông ngồi ở ghế sau,trên tay cầm sấp tài liệu, anh đang nói chuyện với một người trong điện thoại, nghe bà nói anh đưa máy ra ngoài
Lalisa Manobal (anh)
Con đang bận việc, mẹ vào trong cùng họ đi!
Nói xong anh tiếp tục nghe điện thoại , thấy con mình bận như vậy bà lắc đầu rồi cầm giỏ trái cây đi vào trong
Đúng lúc đó nàng mua nhang về liền đi vào trong.Nhìn thấy chiếc ô tô đậu bên ngoài nàng không bận tâm
Vùa vào trong nàng thấy một người phụ nữ đứng trước mộ của mẹ mình , nàng vội đi tới.
Park Chaeyoung (nàng)
Xin hỏi?
Park Chaeyoung (nàng)
cô là ai?, đây là mộ của mẹ cháu , cháu đến thăm
Nghe nàng gọi người phụ nữ trên tấm hình kia là mẹ bà quay lại nhìn
Bà La
Cô gọi bà ấy là mẹ? Cô là con gái của Jung Yong Hwa ư?
Park Chaeyoung (nàng)
Ph...phải bà là ai vậy?
Bà La
Ta chính là bạn của Jung Yong Hwa, Jeong Nyeon.
Park Chaeyoung (nàng)
Bạn? Của mẹ tôi?
Bà La
Tên con là gì vậy?Có thể cho ta biết không
Park Chaeyoung (nàng)
Con tên là Park Chaeyoung
Bà La
Park Chaeyoung?Một cái tên rất xinh đó....bây giờ ta không còn thời gian nữa, lần sau có duyên gặp lại ta với con cùng nói chuyện.
Park Chaeyoung (nàng)
Vâng!Chào dì ( nàng lễ phép nói)
Bà nhìn cô khẽ " ừ" một tiếng
"Cô gái này thật lẽ phép, lại còn rất ưa nhìn". Bà nhìn cô thầm nghĩ một chút sau đó đi ra ngoài . Nàng không bận tâm nữa mà thắp nhang cho mẹ mình?
Bà vào xe, anh vẫn ngồi yên một chỗ, dáng vẻ vẫn như cũ , anh hỏi
Lalisa Manobal (anh)
Mẫu thân sao người đi lâu vậy
Bà La
À, ta vô tình gặp được người quen đó mà!
Lalisa Manobal (anh)
Người quen?
Lalisa Manobal (anh)
*Ở nghĩa địa hoang vu không bóng người như thế mà mẹ gặp được người quen ư? Là ai vây?... chẳng lẽ là người phụ nữ đó? Vừa nãy cô gái ấy có đi vào trong . Không lẽ là cô gái đó?
Lalisa Manobal (anh)
Không, không có gì đâu mẹ. Cho xe chạy đi!
Nhân vật nam (nhiều)
Dạ thiếu gia..!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play