Bạn Thân! Giờ Yêu Được Chưa!?
Chào đời
Tháng 11 giá lạnh, những con phố tràn đầy hoa tuyết trắng xóa. Bệnh viện Thiên Ân vào tầm khuya bỗng nhốn nháo hơn hẳn. Bác sĩ thay nhau ồ ạt ra vào phòng sinh, nghe nói, phu nhân nhà này khó sanh.
Dinh dong deng, đồng hồ điểm 12 giờ khuya!
Tiếng khóc chào đời của một tiểu tinh linh bé nhỏ, bên cạnh là nụ cười mãn nguyện của người mẹ. Mộc gia cuối cùng cũng có được một cô tiểu thư sau hai thiếu gia nghịch ngợm, cô ấy là... Mộc Lạc Hi.
Tiếng khóc lại được truyền đến, là một bé trai. Triều gia sau này, sẽ do hắn – Triều Khắc Hàn nắm quyền thừa kế!
Một người phụ nữ khác được y tá đưa vào, vẫn còn vì mệt mà ngủ thiếp đi. Giường bên cạnh cũng có một người khác, ngủ mê man. Căn phòng vì thế mà chìm trong im lặng, chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đặn.
Bà Triều tỉnh dậy sau một hồi sinh mệt mỏi, dáo dác tìm bóng dáng chồng mình. Ông Triều vừa hay bước vào, lên tiếng:
ba Khắc Hàn-Ông Luân
Em tìm anh à?
mẹ Khắc Hàn-Bà Yên
Không tìm anh thì tìm ai? – Cô liếc anh
mẹ Khắc Hàn-Bà Yên
nói nhảm nhí! 😒
ba Khắc Hàn-Ông Luân
Được được, cháo đây, ăn đi.
Anh đổ cháo ra chén, đưa trước mặt cô, còn nhiệt tình thổi rồi đút cho cô. Trên môi cô vô tình lộ ra nụ cười hạnh phúc.
mẹ Lạc Hi-bà Huyên
Hơiiss, nhìn vợ chồng người ta kìa
Bà Mộc ngồi trên giường chán nản nhìn chồng mình, rồi đưa mắt ngưỡng mộ nhìn bọn họ.
ba Lạc Hi-Ông Khải
đúng là vợ chồng son. –chép miệng nói
mẹ Lạc Hi-bà Huyên
Thế hai ta cũng chẳng phải mới cưới năm ngoái còn gì?! – Cô hậm hực.
ba Lạc Hi-Ông Khải
Vậy là già rồi. – Anh cầm đồ điều khiển vừa chuyển kênh vừa lẩm bẩm.
mẹ Lạc Hi-bà Huyên
Anh.. – Cô tức nghẹn họng
mẹ Lạc Hi-bà Huyên
Không thèm chấp anh.
Nói rồi trùm chăn quay vào trong nhắm mắt ngủ. Vợ chồng nhà Triều nhìn họ rồi bụm miệng cười trộm
ba Khắc Hàn-Ông Luân
vợ chồng nhà này thật thú vị.
mẹ Khắc Hàn-Bà Yên
vợ chồng nhà này thật thú vị.
Một khắc sau, ông Mộc quay lại, tay cầm chén cháo, lay nhẹ vợ:
ba Lạc Hi-Ông Khải
Dậy đi cô, ăn cháo!
Bà Mộc nghe gọi lập tức ngồi dậy, cô biết mà, anh chỉ là khẩu xà tâm phật, anh thương nhất cũng chỉ có cô.
Đến khi bà Mộc ăn xong, bà Triều vui vẻ ngồi lại bắt chuyện, hai ông chồng cũng bàn với nhau chuyện trên trời dưới đất. Biết được cả bốn người đều cùng tuổi, chỉ là ông bà Triều cưới sớm hơn một năm. Hai cô vợ đều vừa mới sinh con, vừa hay lại một trai một gái. Càng nói thì càng thân thiết, họ nói rằng nếu sau này có duyên gặp lại, sẽ cho hai đứa con một đường tình duyên thật đẹp.
Duyên phận, là do trời, mà một phần, cũng do chính bản thân tự nắm bắt.
Hai tháng sau, bà Mộc nghe tin, căn biệt thự kế bên có người chuyển đến. Khi cô ra vườn tưới cây, vô tình bắt gặp xe chuyển nhà dừng trước ngôi biệt thự kế bên. Cô tò mò ló đầu qua xem, dù gì cũng là hàng xóm, trước sau cũng phải thân thiết thôi.
mẹ Lạc Hi-bà Huyên
Không thể nào!!_Cô bất ngờ,
mẹ Lạc Hi-bà Huyên
là vợ chồng ông bà Triều, trùng hợp đến thế?
mẹ Khắc Hàn-Bà Yên
Huyên. Nhà cậu ở đây?? –thấy cô đứng ngẩn ngơ liền hỏi.
mẹ Lạc Hi-bà Huyên
Ừ. Nhà tớ. Cậu chuyển đến đây sao?
mẹ Khắc Hàn-Bà Yên
Oa, chúng ta thật có duyên nha.
Yên cười, chạy lại ôm chầm lấy cô, họ thật có duyên, con họ cũng rất có duyên.
Từ khi hai nhà gần sát nhau, hai đôi vợ chồng càng ngày càng thân thiết, gần như một gia đình. Mộc Lạc Hi và Triều Khắc Hàn, từ nhỏ đã dính nhau như sam, một chút thói quen tách rời cũng không có. Trái lại, hai gia đình lại vô cùng thích như thế, Triều gia rất thích Hi Hi, mà Mộc gia cũng rất ưng Khắc Hàn.
Câu chuyện của họ, từ đây sẽ chính thức bắt đầu!
Năm tháng đến trường
Mộc Lạc Hi giống mẹ, gương mặt một tuổi còn búng ra sữa của nó ai gặp cũng phải yêu mến. Khuôn mặt hơi mũm mỉn, chiếc mũi nhỏ xíu trông rất dễ thương, làn da trắng mịn màng. Mái tóc đen huyền xõa trên vai, mỗi lần nó đùa giỡn lại phấp phới trước gió. Bởi vì còn rất nhỏ, nhan sắc còn chưa được phác họa rõ ràng. Nhưng nó có đôi mắt giống ba, màu nâu mọng nước, cực kì động lòng người.
Triều Khắc Hàn mang nét giống ba, tuy còn rất nhỏ nhưng đã vô cùng đẹp trai. Làn da của đứa con nít đương nhiên là trắng. Đôi mắt đen láy giống mẹ, dạo gần đây trông sắc bén mà chứa đầy tia nghịch ngợm. Hắn có hàm răng trắng sữa, đều đặn, mỗi lần cười lại như mặt trời chiếu sáng. Nụ cười thường thấy ở hắn chính là trước lúc bắt đầu trò quậy phá của mình, cười rất nham hiểm.
Lạc Hi quậy phá, cộng thêm Khắc Hàn là quậy muốn long trời lở đất luôn.
Hai người chỉ mới một tuổi, cũng chỉ mới biết đi. Hai đứa bé từ nhỏ đã vô cùng gian xảo, lúc bà Triều và bà Mộc cùng ở đây thì ngoan ngoãn ngồi yên. Họ đi khỏi liền lập tức rượt đuổi nhau
ad dí dỏm
trời ơi! Một tuổi đã biết rượt bắt.
Từng bước đi của chúng dần chững chạc hơn, những lần vấp ngã cũng không còn. Miệng cũng đã nói được những tiếng bập bẹ, có thể gọi ba gọi mẹ và gọi tên nhau. Chúng lại ngày một thân thiết hơn nữa rồi.
Nó và hắn cùng học chung một lớp ở một ngôi trường gần nhà, hằng ngày vẫn cùng đến trường và về nhà.
Tiếng chuông cửa vang lên, ông Mộc đặt tờ báo xuống bước lại mở cửa mà chẳng cần nhìn trước là ai, như là đã quen với việc này lâu rồi.
Triều Khắc Hàn
Cháu chào cô Huyên, chú Khải.
Cửa vừa mở liền nghe tiếng gọi thật to của hắn.
ba Lạc Hi-Ông Khải
Khắc Hàn ngoan, vào đây.
Như là thói quen, hắn chạy vào bếp, kiếm chiếc ghế của mình và ngồi xuống, rất tự nhiên.
Lạc Hi nằm trên chiếc giường êm ái trở mình
Mộc Lạc Hi
ở dưới ồn ào quá.
mẹ Lạc Hi-bà Huyên
Hi Hi, dậy mau, trễ giờ rồi.
Mẹ nó từ dưới lầu gọi vọng lên, mẹ nó là người không thể chọc giận nha, rất dữ. Nó liền bật dậy, dụi dụi đôi mắt, lê thân vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân. Sau khi mọi thứ xong xuôi, nó thay đồng phục rồi xuống lầu. Nó vừa xuống, hắn đã ngồi đó ăn được nửa phần rồi.
Mộc Lạc Hi
Lại đến ăn chực?! – Vẫn còn trên cầu thang nó đã nói.
Triều Khắc Hàn
Ngày nào cũng vậy mà cậu không quen được à? – Hắn ung dung vừa ăn vừa nói.
Mộc Lạc Hi
Tại cậu mà phần ăn của tớ lúc nào cũng bị chia đôi đấy.
Nó tức giận nói, chạy lại nhéo má hắn, trong muệng đang ngậm cơm khiến hắn chẳng biết kêu thế nào. Nó một giây sau tức giận liền trở lại bộ mặt tội nghiệp nhìn bà Mộc.
Mộc Lạc Hi
Mẹ!! Ít thế sao?!
ad dí dỏm
Một trái trứng, một miếng thịt bò, hai thanh xúc xích cùng với chén cơm và ly sữa. Vậy mà ít hả!?
mẹ Lạc Hi-bà Huyên
Ăn đi đừng nói nhiều. – Cô liếc nó
Hắn sau khi ăn xong ngồi chờ nó
Triều Khắc Hàn
con bé này, lại dễ thương thêm rồi
đợi đến khi nó ăn gần hết, còn lại thanh xúc xích, hắn đứng dậy kéo nó lên.
Triều Khắc Hàn
Chào cô chú tụi con đi học. – Hắn lễ phép cúi người.
mẹ Lạc Hi-bà Huyên
Ừ đi cẩn thân nha.
Mộc Lạc Hi
Ế, xúc xíchhhh….
Bị hắn nắm cổ áo nó ú ớ, ba mẹ chẳng ai thèm đoái hoài nhìn ra ngoài này cả.
ad dí dỏm
Xúc xích là món nó thích nhất mà
Mộc Lạc Hi
Khắc Hàn!! Đồ xấu xaaa
Triều Khắc Hàn
Đi thôi. Ăn nhiều rồi.
Suốt quãng đường nó hậm hực, không thèm nói với hắn lời nào. Vào lớp ngồi kế nhau cũng không thèm nói chuyện mặc cho hắn hết sức kêu gào. Nó nhất định sẽ trả thù, trả thù, trả thù!
Bình thường nó rất ít nói, hiếm khi nói chuyện với bạn bè trong lớp, dù là trả lời cũng một hai chữ. Chuyện lạ là hôm nay nó chủ động bắt chuyện với mọi người, đặc biệt là con trai, còn nói rất nhiều.
Nó biết hắn không thích con trai lại gần nó, mà nó không hiểu tại sao nữa. Mà thôi, cứ trả thù trước, rồi tính sau.
Mấy đứa nhóc lớp nó, được nó bắt chuyện thì vui sướng bay lên tận chín tầng mây. Lạc Hi ngày thường chỉ nói chuyện với Khắc Hàn hôm nay lại không thèm nhìn hắn nữa, có biến nha.
Mấy đứa bé lớp nó lại thừa cơ chạy đến cạnh hắn, nói đủ thứ chuyện, khiến tai hắn nhứt chết đi được. Khắc Hàn ngày thường muốn lại gần nhất định phải bước qua xác Lạc Hi đó, bây giờ là cơ hội tốt.
Hắn lên tiếng đuổi đi hết đám con gái, mà tụi con trai cũng bị hù muốn tháo lui. Bọn họ đi hết rồi, lại là hắn, trả thù thất bại, nó trừng mắt nhìn hắn, hắn chỉ cười đắc ý nhìn lại nó.
Cả ngày hôm nay dù làm cách nào cũng không chọc tức được hắn khiến nó tức muốn điên.
Hắn không biết nó là ngu thật hay giả bộ ngu, vậy cũng không biết! Cả ngày nay hắn đã vài lần tức thiếu điều muốn học máu rồi. Nó có nhận ra hay không đám nhóc đó đều thích nó, còn dám chủ động bắt chuyện.
Trên đường về cả hai lại chẳng nói chẳng rằng, nhớ rồi, hắn rất sợ nó khóc. Nó đột nhiên ngồi xổm xuống đất, lớn tiếng nức nở, bởi vì nó hay dùng chiêu này để xin ba mẹ đồ chơi nên đến bây giờ có rất nhiều kinh nghiệm.
Hắn đi phía trước nghe tiếng nó khóc hoảng hồn quay lại. Thấy mặt nó toàn là nước mắt, hắn luống cuốn chẳng biết làm gì. Bỗng nhiên hắn nhớ ra, từ trong cặp lấy ra chiếc kẹo mút, cô bé này rất thích kẹo, nên trên người hắn lúc nào cũng có sẵn.
Triều Khắc Hàn
Nín đi, tớ cho kẹo này. – Hắn huơ huơ cây kẹo trước mặt nó.
Nó thèm đến xém tí chảy nước miếng, nhưng mà phải nhịn, nhịn đi, ăn vạ thêm tí nữa. Nó càng khóc to hơn, khiến hắn quýnh lên.
Triều Khắc Hàn
Nè, nín đi, tớ cho kẹo mà.
Triều Khắc Hàn
Không ăn kẹo sao? – Hắn ngạc nhiên.
Mộc Lạc Hi
Cậu lúc nào cũng ăn hiếp tớ. – Nó nức nở nói
Triều Khắc Hàn
Ừ. Tại tớ xấu, rồi mau nín đi.
Mộc Lạc Hi
Cậu giành đồ ăn của tớ.
Mộc Lạc Hi
Cậu không cho tớ chơi với mọi người.
Triều Khắc Hàn
Từ nay cậu muốn làm gì cũng được. Mau nín đi. – Hắn khổ sở nói.
Nó có nghe lộn không, hắn tự nhiên lại dễ dãi như thế làm nó cảm thấy không quen. Nó im lặng không khóc nữa, ngồi yên trên đường.
Triều Khắc Hàn
Ăn không? – Hắn cười
Nó đưa tay giựt lấy nhưng.....
Triều Khắc Hàn
Không cho. – Hắn giơ kẹo lên cao khiến nó với không tới.
Mộc Lạc Hi
Tớ khóc tiếp. – Nó nói tỉnh queo.
Hắn hốt hoảng đưa cây kẹo cho nó rồi mới ngỡ ra nó chỉ hù
Triều Khắc Hàn
"con bé này ngày càng gian xảo."
Đạt được mục đích, nó cười híp mắt ngậm lấy cây kẹo. Nó chỉ thích một Khắc Hàn thích chọc phá nó thôi, ngoan ngoãn nghe lời nó thì có chút không quen.
Mộc Lạc Hi
Cậu nói rồi đấy, từ nay về sau tớ muốn làm gì tùy tớ đấy.
Triều Khắc Hàn
Tớ không có nói. – Hắn tỉnh queo
Mộc Lạc Hi
Cậuuu… – Nó trừng hắn.
Triều Khắc Hàn
Liuliu. – Hằn lè lưỡi trêu.
Nó rượt hắn suốt con đường về nhà, hoàng hôn ngập trong tiếng cười của hai đứa trẻ.
Ba năm mẫu giáo cứ thế trôi qua, chọc nó là việc của hắn mà lần nào nó cũng không kiếm được cách nào khác để trả thù. Nó cứ dùng lại chiêu cũ, khóc rồi lại khóc, hắn vài lần đầu vẫn còn lúng túng, sau đó biết được nó cố tình thì đã đỡ hơn, vẫn chấp nhận bị lừa mà kiên nhẫn dỗ nó nín khóc.
Năm năm tiểu học cũng không khác nhiều lắm, vẫn chung trường chung lớp. Hắn hằng ngày vẫn qua nhà nó ăn chực rồi cùng đến trường. Đôi lúc nó dậy sớm sẽ qua nhà hắn, lên phòng hắn, leo lên giường hắn làm đủ trò để lôi hắn dậy. Tiểu học chỉ khác một chút là sỉ số lớp tăng kéo theo những người thích nó và hắn cũng tăng.
ad dí dỏm
Nói chung thì đẹp là khổ!😂
Lên cấp hai, có hẳn hai fanclub của Mộc Lạc Hi và Triều Khắc Hàn, và đương nhiên hai bên cực ghét nhau. Nhờ cái fanclub nhảm nhí đó mà tình cảm hai người càng thân thiết.
Họ là bạn thân, nhưng dại gì tiết lộ sớm, mập mờ như thế. Chỉ cần có người theo đuổi hắn, hắn liền đem nó làm bia đỡ đạn. Ngược lại có người theo đuổi nó, chẳng cần nó nhờ, hắn tự động chen vào làm bia đỡ đạn cho nó, không cần biết nó thích hay không.
Cho đến năm cuối cấp hai, có một người con trai, dũng cảm theo đuổi nó, mặc cho hắn xuất quân bao nhiêu lần cũng không ngăn được anh ta. Trong lòng hắn bắt đầu bất an, nó không thể thích người khác được chỉ được thích hắn.
Anh ta theo đuổi, nhận xét nó là một tảng băng, ngàn năm cũng không tan. Anh không hiểu tại sao nó lạnh nhạt với anh nhưng lại thân với hắn như thế, chẳng lẽ lời đồn là thật?
Làm nũng
Đặng Dĩ Hằng
Lạc Hi. Tối nay cậu rảnh không? –gọi nó lại.
Mộc Lạc Hi
Làm sao? – Nó ngơ ngác.
Đặng Dĩ Hằng
Tớ.. Tớ muốn mời cậu đi ăn. – Anh nói có chút ngập ngừng.
Mộc Lạc Hi
Không cần đâu. Cám ơn.
Nói rồi nó liền bỏ đi, nó không có hứng thú với bọn người này, hơn nữa nó còn rất nhiều bài tập. Ngồi vào chỗ mình, nó mở sách ra chăm chú đọc.
Nhiều vai
Ra chơi cũng học? – Người bên cạnh ngóc đầu dậy.
Mộc Lạc Hi
Mày biết trong lớp tao không có học. – Nó trả lời qua loa.
Triều Khắc Hàn
Đi. – Hắn đứng dậy, kéo nó lên.
Mộc Lạc Hi
Đi đâu?? – Nó cố sức giãy giụa.
Triều Khắc Hàn
Mày đói rồi.
Mộc Lạc Hi
Không đóii. – Nó không phục.
Mộc Lạc Hi
Trời đất cái bụng phản chủ, đúng là phản chủ mà
nó cắn răng nghiên lợi nhìn hắn, đánh chết cũng không chịu đi. Hắn lôi xềnh xệt nó ra ngoài, nếu đây không phải ở trường hắn đã bế nó lên rồi, đi học thật phiền phức.
Mộc Lạc Hi
Tên kiaaa!!!! Thả tao ra. – Nó đấm đá túi bụi.
Triều Khắc Hàn
Không thả.. – Hắn vẫn lôi nó đi.
Sức lực nó so với hắn rất yếu, vô lực phản kháng, nó biết điều ngoan ngoãn nghe lời, để hắn tiếp tục lôi đi như thế thật xấu hổ.
Mộc Lạc Hi
Thả ra. Tao tự đi.
Hắn thả nó ra, nhưng vẫn nắm chặt tay nó, mười ngón tay đan xen, hai người đi song song nhau đến căn tin. Dọc đường ai cũng nhìn họ, ai mà chẳng biết hai người nổi tiếng nhất trường này, trai xinh gái đẹp, lại còn học giỏi.
Trong trường còn truyền lại lời đồn, Lạc Hi không bao giờ có quan hệ thân thiết với người khác giới nào ngoài Khắc Hàn, không chừng giữa họ lại xảy ra chuyện gì đó. Có người còn nói, sẽ không ai có thể cua đổ được Lạc Hi đâu, và thế là từ đó một câu chuyện thú vị bắt đầu.
Triều Khắc Hàn
Hi Hi, ăn gì? – Hắn hỏi nó.
Triều Khắc Hàn
Kem không no. – Hắn nhướng mày, nó luôn thích kem.
Mộc Lạc Hi
Sandwich với sữa được rồi. – Nó bĩu môi
Mộc Lạc Hi
Nhưng phải mua cả kem cho tao nữa.
Hắn vừa rời đi, một cô gái có mái tóc màu nâu, đôi mắt bồ câu có chút thâm quầng, làn da trắng và bờ môi hồng hào, cô ấy là Trạc Ly Hân, bạn thân cả quãng đường cấp hai của nó. Cô đi đến ngồi đối diện nó, có chút phẫn nộ
Trạc Ly Hân
Lại đi không rủ tao.
Mộc Lạc Hi
Mày lo đọc hết đống ngôn tình gì gì đó đi. Xem kìa, tối qua lại thức khuya chứ gì!
Nó trừng cô, cô chính là như thế, khiến nó rất nhiều lần lo lắng
Trạc Ly Hân
Ừ, đọc cho hết! –vừa cười vừa nói cho qua chuyện
Mộc Lạc Hi
Khắc Hàn đi mua rồi. – Nó nhún vai.
Trạc Ly Hân
Bởi thế nói. Mày quá sướng.
Mộc Lạc Hi
Sướng khỉ. Mày không thấy nó suốt ngày ăn hiếp tao hả. – Nó bày ra bộ mặt tội nghiệp.
Trạc Ly Hân
Trời! được trai đẹp như thế ăn hiếp mỗi ngày tao cũng tình nguyện. – Mắt cô thiếu tí nữa hiện nên hai trái tim.
Mộc Lạc Hi
Mày bớt đọc ngôn tình, bớt ảo tưởng dùm tao đi. Soái ca là nhân vật hư cấu. Mày cần tao nói bao nhiêu lần nữa hả!? – Nó chép miệng
Triều Khắc Hàn
Đang nói gì?
Hắn từ đâu đi tới ngồi xuống bên cạnh nó, đặt đồ ăn lên trước mặt nó. Nó nhìn nhìn, rồi quay sang hỏi hắn.
Triều Khắc Hàn
Ăn xong đã. Một lát mua.
Trạc Ly Hân
Không có phần tao à? –trợn mắt nói
Triều Khắc Hàn
Tự đi mua. – Hắn đáp ngắn gọn.
Trạc Ly Hân
Đồ ích kỉ. – Cô nhe răng nhìn hắn.
Đặng Dĩ Hằng đứng phía sau, trên tay là hai phần cơm, anh vốn muốn mua cho Lạc Hi, nhưng không ngờ nó được người ta chăm sóc kĩ thế. Liếc mắt thấy cô gái trước mặt đưa lưng về phía mình, hay là mặt dày một chút vào ngồi rồi đưa phần cơm này cho cô ấy?
Đặng Dĩ Hằng
Cho cậu. – Anh đặt phần cơm trước mặt cô, mặt dày ngồi xuống cạnh.
Ly Hân ngước mắt nhìn qua, trai đẹp, da trắng, mũi cao, thoạt nhìn trông men hết sức, cô nhìn đến thiếu chút nữa chảy cả nước miếng.
Mộc Lạc Hi
Lau sạch miệng mày đi, dơ quá. – Nó cố ý chọc cô.
Lãnh trọn nguyên cái lườm sắc nhọn, ánh mắt còn mang theo ý anh ấy là của tao cấm mày giành, nhận được ánh mắt cô, nó chỉ nhún vai không quan tâm lắm. Cái nó quan tâm là tên này vừa nãy còn bảo mời nó đi ăn, bị nó từ chối liền đổi mục tiêu thành bạn thân của nó? Khó trách, Ly hân cũng rất đẹp, những người theo đuổi nó là chín con đường cũng đếm không hết. Lựa chọn của cô rất nhiều, vậy thì tạm thời nó không cần lo lắng cô sẽ thích anh.
Mà bây giờ Ly Hân cô còn ý thức quan tâm đến tên Đặng Dĩ Hằng là một tên háo sắc sao? tâm trí cô bây giờ treo trên mây rồi.
Trạc Ly Hân
Cậu ấy mua cơm cho mình. Cậu ấy đẹp trai quá. Soái ca của mình xuất hiện rồi sao_Cô ngẩn tò te.
ad dí dỏm
Ly Hân ngốc nghếch, anh ta chỉ vì muốn tiếp cận Lạc Hi thôi, cô đâu hề biết, mà cũng chẳng còn tâm trí quan tâm tới nữa.
Mộc Lạc Hi
Hi Hi muốn ăn kem.
Nó ăn xong tự kỉ nhìn mặt bàn nói một mình, lúc này hắn đang ngồi thẳng, nó thì khom lưng ngã người ra sau, vừa vặn bắt gặp khuôn mặt hết sức dễ thương của nó.
Trái tim hắn lệch đi hai nhịp, lâu rồi hắn không để ý, nó đã đẹp đến thế này rồi, không còn là cô bé ngày xưa núp sau áo hắn nữa.
Lạc Hi càng lớn càng đẹp, mái tóc đen huyền xõa dài trên vai, môi hồng đào ướt át, đôi mắt nâu mọng nước. Nó bây giờ là chỉ cần một cái chớp mắt, một cái mím môi cũng hút hồn người đến đờ đẫn. Mỗi một lần chớp mắt là hàng lông mi cong vút lại theo đó rúng động, rất mê người.
Nó ngày càng xinh đẹp, vệ tinh lại ngày càng nhiều rồi, hắn chán nản thở dài, cô bé này chỉ có thể của hắn.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play