Sóng Gió Tình Yêu
Chapter 1
Màn đêm buông xuống nhưng anh vẫn chưa về Bạch Y ngồi đợi
Cô đến đỡ anh. Đối với người say, cô rất có kinh nghiệm vì cha dượng của cô hay xảy xỉn
Vệ sĩ
Chúng tôi không dám phiền phu nhân, để chị nghỉ ngơi
Kim Bạch Y
Không sao các anh vất vả rồi
Sau khi hai thuộc hạ ra về, bầu không khí phòng khách cũng rơi vào tĩnh lặng.
Hiện tại, trong biệt thự không có quản gia, mỗi ngày chỉ có người giúp việc làm theo giờ cố định đến quét dọn khắp các phòng.
Thân hình Âu Hàn Thiên to lớn dựa vào ghế sofa
Anh chỉ choàng sơ áo khoác mà không cài cúc, lộ ra bộ vest màu tối bên trong, áo sơmi và cravat cũng là tông màu tối phối với nhau, pha trộn giữa cao quý, thành thục mà khiêm tốn.
Gương mặt anh dưới ánh đèn pha lê xa lạ mà anh tuấn quá mức, bờ môi kiêu hãnh, lạnh lùng ngầm lộ ra khí chất mạnh mẽ. Dù cho anh say rượu, lẳng lặng ngồi đó cũng tạo ra một tư thế cao sang cách biệt như cả ngàn dặm.
Âu Hàn Thiên
Mấy giờ rồi?
Câu nói đó quá bất thình lình khiến cô giật mình
Ngón tay run rẩy khiến suýt nữa đổ tách trà , cô ngây người ra mới nhận ra là Hàn Thiên đang nói.
Bạch Y ngoảnh lại nhìn, thấy anh đang day trán, chắc anh uống rượu nên đau đầu
Đợi một lúc không nghe ai trả lời, anh rốt cục cũng mở mắt, quay đầu về phía cô.
Trong chớp mắt Bạch Y như giần giật
Khi say đôi đồng tử trong mắt anh chẳng những không lờ đờ, mơ hồ như người khác mà ngược lại, ánh mắt ấy càng thêm sắc bén khiến người đối diện không dám nhìn thẳng.
Trong bóng tối, tuy rằng cô không dám nhìn nữa nhưng vẫn cảm nhận rõ ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cô.
Bạch Y chỉ thấy như ngực mình sắp nổ tung
Ánh mắt Âu Hàn Thiên sâu thẳm, nhìn ánh mắt chớp ngoài kia mình làm giật mình.
Cô gái đó đang mặc đầm ngủ màu đen mỏng manh, càng tôn thêm làn da mịn màng, không chút tì vết, tươi sáng gần như hoàn hảo.
Tác giả
Nhớ like,Share, Follow , cốt truyện để góp ý cho mình nha.
Chapter 2
Âu Hàn Thiên
Mấy giờ rồi?
Anh hỏi lần nữa rồi tiếp tục nhắm mắt, tựa đầu vào sofa.
Kim Bạch Y
Gần một giờ sáng
Nói xong, cô lại mang tách trà giải rượu để trước mặt anh,
Kim Bạch Y
Anh uống cái này đi, ít ra thì sáng mai anh không bị đau đầu.
Cô nhìn lướt qua đồng hồ trên cổ tay anh, dưới anh đèn mờ nhạt, xa hoa của đèn chùm, ngực cô thoáng chao đảo, người này quen được hầu hạ sao?
Rõ ràng bản thân chỉ cần giơ tay là có thể biết giờ mà vẫn còn kỳ quái hỏi cô.
Hàn Thiên không màng nhúc nhích, ngay cả mắt cũng không mở
Bạch Y luôn đứng bên cạnh ko nói gì
Âu Hàn Thiên
Khuya rồi, đi ngủ đi, không cần lo cho tôi, làm phiền rồi.
Cuối cùng anh cũng chịu nói, nhìn trán anh cau lại, cô biết anh đang mệt sau khi uống rượu.
Lời nói khách khí, xa lạ làm cô sững sờ. Nhìn gò má dưới ánh đèn kia khiến trái tim cô loạn nhịp, cuối cùng cô vẫn nhẹ nhàng ngồi cạnh anh.
Đây là lần thứ hai cô được gần anh như vậy, gần đến nỗi có thể ngửi thấy hơi thở của anh, hơi thở thơm mùi hổ phách, nhàn nhạt như mùi gỗ.
Tuy rằng hổ phách thường được dùng làm nước hoa cho nam nhưng cô biết rõ, đây là mùi tự nhiên của Âu Hàn Thiên
Song song, cô cũng có thể ngửi được mùi rượu trên người anh, hương rượu thơm mát tuy hòa trộn với mùi hổ phách độc nhất của anh
nhưng cô vẫn có thể biết rõ rượu tối nay anh uống chính là rượu vang đỏ của Louis.
Loại rượu này, chỉ được cung cấp đặc biệt cho yến tiệc của quan chức chính phủ, bởi vì khan hiếm và đắt tiền nên căn bản là không mua được trên thị trường.
Chapter 3
Bạch Y có thể về phòng ngay nhưng cô lại ko làm như vậy
Nhìn anh có vẻ khó chịu, cô cũng không đành lòng.
Dù anh không muốn uống trà giải rượu nhưng ít ra cũng không thể ngồi trên sofa cả đêm được.
Kim Bạch Y
Anh rể, hay là em đỡ anh về...
Âu Hàn Thiên
Em gọi tôi là gì?
Không đợi cô nói xong, Âu Hàn Thiên mở mắt lần nữa nhưng lần này ánh mắt anh nhìn cô không còn là quan sát và đánh giá nữa. Ánh mắt anh lúc này như đang tra hỏi cô một cách nghiêm khắc.
Kim Bạch Y
Xin lỗi, Hàn Thiên….
Đôi mắt sắc bén, chăm chú nhìn gương mặt lúng túng của cô.
Âu Hàn Thiên
Đưa tôi trà giải rượu
Cô đưa tách trà, anh nhận lấy, uống hết rồi hơi cuối người về trước, đặt tách không lên bàn.
Động tác tùy ý này đã để cô ngửi thấy một mùi hương khác, nguyên bản không thuộc về anh.
Nếu cô đoán không sai thì nước hoa này là "GH", thuộc bộ sưu tập mới nhất năm nay của nhãn hiệu YT.
Mùi hương như có như không này, vấn quýt quanh cổ áo sơmi của Âu Hàn Thiên , lại men theo, bay vào mũi Kim Bạch Y.
Trong nháy mắt, cô đau đớn như có người đang dùng kim châm đâm trực tiếp vào lòng cô.
Cô không biết người phụ nữ dùng nước hoa này ra sao, nhưng cô biết một điều, là người phụ nữ đó đã triền miên cả đêm cùng chồng cô...
Ngón tay mảnh khảnh vô thức nắm chặt, móng tay hầu như khảm vào lòng bàn tay, mùi nước hoa vừa mới hít vào phổi đã được thay thế bằng cảm giác đau đớn chưa từng có.
Cô nên tiếp tục bình tĩnh, coi như chưa từng có chuyện gì phát sinh sao?
Đương nhiên là nên như vậy rồi. Với người ngoài, cuộc hôn nhân này là chuyện đáng nói biết bao, đáng tiếc trong mắt anh chẳng qua chỉ là một trò đùa trẻ con, dù cô muốn tranh luận gì đó, anh quan tâm sao?
Từ trước tới giờ, cô luôn yêu anh nhưng hầu như chuyện đó chỉ là của bản thân cô, không liên quan đến anh, mà anh cũng chẳng muốn liên quan.
Âu Hàn Thiên không biết cô đang nghĩ gì có lẽ đã bớt say nên anh liền loay hoay đứng dậy.
Bạch Y thấy vậy cũng lo lắng, vội vàng đứng lên, đưa tay đỡ anh, cô sợ anh mất thăng bằng rồi sẽ ngã.
Sự chủ động của cô cũng không làm anh chán ghét, choàng tay khoát lên vai cô, anh lảo đảo bước đi
Thật sự thì anh rất cao, ít nhất cũng 187 cm, Bạch Y dìu anh nhưng lại giống như anh đang trực tiếp ôm cô vào lòng.
Cô chỉ cao đến ngang ngực anh, vòm ngực anh cường tráng như tảng đá rắn chắc, cô chỉ có thể ngẩng đầu cố sức đỡ lấy cả người cao lớn của anh.
Vất vả thở dốc, cô cũng dìu được anh tới phòng ngủ của hai người trên lầu hai.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play