Tiểu Nương Tử Đừng Hòng Chạy Thoát
Chap 1
Đêm đã khuya, xung quanh yên tĩnh không tiếng động.
Xa xa truyền đến tiếng chuông từ lầu chuông cổ, một chậm hai nhanh, trong đêm yên tĩnh truyền đi rất xa.
Cùng với tiếng chuông kia, phó chủ Quách Phù của điện Thái Hòa hơi ngẩng đầu nhìn về nữ tử đang đứng trong điện, đưa lưng về phía hắn – trên người là bộ bạch y đơn giản, đôi vai mảnh dẻ, thắt lưng bằng tơ trắng, mái tóc đen mềm mại buông xuống, như viên ngọc không tỳ vết, mặc dù chỉ là bóng dáng nhưng cũng đủ làm rung động lòng người.
Nghe được tiếng chuông, nữ tử chậm rãi quay lại, Quách Phù cả kinh cúi đầu, vốn là không dám nhìn nhưng đã không kịp, dung nhan mỹ lệ kia đập vào mắt, chỉ một thoáng liền chỉ cảm thấy mất hồn, mặc dù đã tịnh thân, nhưng vẫn tránh không được cảm giác miệng lưỡi khô nóng.
Thật là một dung nhan khuynh đảo chúng sinh. Dung nhan thanh lệ, đẹp như tiên nữ giáng trần làm cho người ta không dám nhìn gần. Hơn nữa đôi môi nhỏ bé hiện ra ý cười nhẹ nhàng, cả người toát ra khí chất thanh nhã, nụ cười dịu dàng nhưng lãnh đạm, nhưng nhìn chung tỏa ra khí chất thanh nhã cao quý, đôi mắt long lanh như nước nhất là khi cười, đúng là nói không nên lời, làm cho người ta hồn siêu phách lạc.
Quách Phù lập tức cuối đầu, âm thầm kêu khổ. Hắn muốn tìm Hoàng Thượng, nhưng mà Hoàng Thượng cố ý tránh hắn, sáng sớm liền ngủ lại chỗ Vinh tần nương nương, còn dặn riêng không được quấy nhiễu. Chỉ để lại một nô tài như hắn, làm sao có thể ứng phó được vị quận chúa nổi tiếng thiên hạ này?
Người đời đều biết, Dạ Nguyệt Tiêu Linh quận chúa tuyệt mỹ, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, nhưng mà lại có mấy người biết được, tính tình vị quận chúa này cũng là khó có thể nắm bắt được?
Quả nhiên, Dạ Nguyệt Tiêu Linh từng bước một đến gần hắn, khóe miệng như trước là ý cười nhẹ nhàng, khi mở miệng, thanh âm cũng dịu dàng:
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Nếu Quách công công tìm không thấy Hoàng Thượng, vậy để chính ta tìm vậy.
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Trong phút chốc, Quách Phù chỉ cảm thấy da đầu run lên, trên lưng bỗng dưng dâng lên cảm giác mát lạnh.
Quách Phù - Quách công công
Đi lấy nước...... Người đâu, nhanh đi lấy nước tới điện Thái Hòa......
Quách Phù - Quách công công
Chưa đến nửa nén hương, Quách Phù trơ mắt nhìn điện Thái Hòa trước mắt mình bốc hỏa, rất nhanh lửa đã quét toàn bộ đại điện.
Trong đêm khuya, cung đình bỗng chốc trở nên hoảng loạn.
Tiếng la hoảng loạn vang vọng toàn bộ cung điện, Dạ Nguyệt Tiêu Linh lại dường như không có việc gì ngồi trong ngự hoa viên, đưa lưng về phía ngọn lửa lớn, một bên nhấm nháp trà bánh tinh xảo, một bên lẳng lặng chờ đợi.
Cho đến khi âm thanh "Hoàng Thượng giá lâm" truyền đến, Quách Phù nhất thời rơi lệ, khóe miệng Dạ Nguyệt Tiêu Linh bỗng tràn ra một chút ý cười động lòng người.
Bộ dạng Hoàng Đế giống như vừa mới thức dậy, tức giận ngút trời, tóc mai có chút hỗn loạn. Sau khi cho mọi người lui ra, hắn nhìn về phía Dạ Nguyệt Tiêu Linh với ánh mắt vừa phẫn nộ, vừa bất đắc dĩ:
Dạ Nguyệt Phàm Long - Hoàng Đế Tây Càng
Dạ Nguyệt Tiêu Linh, ngươi lại hồ nháo gì nữa?
Dạ Nguyệt Phàm Long - Hoàng Đế Tây Càng
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Dạ Nguyệt Phàm Long, ngươi có thể hạ chỉ đưa ta đi hòa thân, ta lại không thể thiêu một tòa cung điện của ngươi sao?
Dạ Nguyệt Tiêu Linh vẫn giữ nguyên nụ cười, thuận tay đưa cho hắn một khối phù dung tô hương vị cực ngon.
Dạ Nguyệt Phàm Long - Hoàng Đế Tây Càng
Ngươi......
Hoàng Đế trẻ tuổi nghe nàng mở miệng kêu thẳng nhũ danh của mình, trên mặt vừa tức giận lại vừa xấu hổ, rốt cục vẫn là lạnh lùng nói:
Dạ Nguyệt Phàm Long - Hoàng Đế Tây Càng
Đây là ý tứ Hoàng tổ mẫu, ngươi gả cũng phải gả, không muốn gả cũng phải gả.
Dạ Nguyệt Tiêu Linh thu hồi điểm tâm, chậm rãi đưa vào trong miệng chính mình, cười lạnh một tiếng:
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Không phải nói quân vô hí ngôn sao? Thánh chỉ đã hạ rồi, ta làm sao dám không gả? Bất quá......
Hoàng Đế trong lòng chợt dâng lên dự cảm điềm xấu, ninh mi nói:
Dạ Nguyệt Phàm Long - Hoàng Đế Tây Càng
Bất quá cái gì?
Dạ Nguyệt Tiêu Linh vỗ tay nhẹ nhẹ, đứng dậy mỉm cười nhìn hắn:
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Không có gì, phù dung tô quả thật rất ngon, ta có thể mang đi không?
Dạ Nguyệt Phàm Long - Hoàng Đế Tây Càng
.........
Nửa canh giờ sau, cung của Vinh tần được Hoàng Đế sủng ái nhất truyền đến tiếng la kinh hoàng mọi người:
Thị vệ Tây Càng
Đi lấy nước, đi lấy nước......
Chap 2
Ba tháng sau, quận chúa Dạ Nguyệt Tiêu Linh của Tây Càng quốc nổi danh khắp thiên hạ lên đường đi hòa thân đến Bắc Mạc quốc hùng mạnh.
Đường xá xa xôi, thị vệ hộ tống tinh thần lên cao gấp trăm lần, ngược lại các thị nữ đi cùng lại có sắc mặt rất khó coi.
Dạ Nguyệt Tiêu Linh ngồi một mình trong xe ngựa thanh lịch, xa hoa, buồn chán đùa nghịch ngón tay của mình. Lên đường đã gần nửa tháng nhưng người nàng chờ vẫn chưa xuất hiện. Đêm đó, rốt cục đoàn người chậm rãi bước trên lãnh thổ Bắc Mạc.
Dạ Nguyệt Tiêu Linh sớm đã nghe nói Bắc Mạc quốc thế lực cường thịnh, cũng không nghĩ đến nơi biên giới lại có thể nhìn thấy một quốc gia phồn hoa thế này, nhịn không được có chút than thở trong lòng, trong lúc nhất thời lại hoài nghi ý đồ của Thái Hậu khi muốn nàng đến đây hòa thân.
Đến dịch quán, Dạ Nguyệt Tiêu Linh vừa mới chợp mắt, thị nữ cận thân liền vội vàng lui ra, mặc dù nàng ta đã theo hầu bên người Dạ Nguyệt Tiêu Linh nhiều năm, nhưng vẫn không khắc chế được cảm giác e sợ chủ nhân. Đến nửa đêm, trong phòng đột nhiên có động tĩnh, dường như có tiếng vang từ bên cửa sổ truyền đến.
Dạ Nguyệt Tiêu Linh tỉnh ngủ xoay người ngồi dậy, vừa đưa tay thân xuống gối, ánh nến trong phòng lại đột nhiên sáng lên, lòng của nàng chợt buông lỏng xuống, vén màn lên, nhíu mày nhìn về phía thân ảnh quen thuộc đột nhiên xuất hiện trong phòng:
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Nam Cung Ngự, huynh rốt cục cũng chịu xuất hiện?
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Nam tử một thân cẩm phục màu tím, bên hông đeo một khối mĩ ngọc, diện mạo hiên ngang, chiếc quạt trong tay hơi hơi giương lên, khóe miệng gợi lên ý cười tà mị tao nhã:
Cẩn Lạc - Nam Cung Ngự
Như thế nào, sư muội sao nóng vội vậy?
Dạ Nguyệt Tiêu Linh chậm rãi đứng dậy, mỉm cười nói:
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Nói như vậy, mặc dù sư huynh đến trễ, Dạ Nguyệt Tiêu Linh muội cũng nhất định an tâm chờ đợi.
Dứt lời, nàng đi đến bên cạnh bàn, châm chén trà đưa cho Nam Cung Ngự, nhưng ngay lúc Nam Cung Ngự vừa cười vừa đưa tay tiếp nhận, nàng lại bỗng dưng giương tay lên, chỉnh chén nước trà hắt lên khuôn mặt tuấn tú của Nam Cung Ngự.
Nam Cung Ngự ngẩn ra, lập tức lấy ra khăn tay lau nước trên mặt, nhìn về phía Dạ Nguyệt Tiêu Linh, cười nhưng không cười nói:
Cẩn Lạc - Nam Cung Ngự
Như thế nào, thật sự tức giận ta sao? Muội nếu thật sự là không muốn gả, vậy sư huynh mang muội đi lưu lạc thiên nhai thế nào? Từ nay về sau trên giang hồ chẳng phải lại có thêm một đôi phu thê ân ái?
Nghe vậy, Dạ Nguyệt Tiêu Linh buông mạnh cái chén trên tay xuống, vung về hướng hắn:
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Con người này, sao huynh vẫn không thay đổi chút nào vậy?
Trong lòng Nam Cung Ngự biết rõ ràng nàng muốn cái gì, lấy tay sờ cằm:
Cẩn Lạc - Nam Cung Ngự
Muội thật sự muốn đi? Bắc Mạc quốc thế lực cường thịnh, con nối dòng của Hoàng Đế lại đông, bên trong cung đình phong vân biến hoá kỳ lạ, tội gì muội phải ủy khuất chính mình gả đến đó?
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Là ý tứ Hoàng tổ mẫu.
Dạ Nguyệt Tiêu Linh thản nhiên nói.
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Một mình ta ở Tây Càng, hưởng nhiều ân sủng như vậy, đây cũng là lúc nên trả ân cho lão nhân gia?
Cẩn Lạc - Nam Cung Ngự
Một mình? Lời này của sư muội thật sự làm cho kẻ làm sư huynh như tại hạ không còn chút mặt mũi nào.
Hắn chậm rãi kề sát mặt vào Dạ Nguyệt Tiêu Linh:
Cẩn Lạc - Nam Cung Ngự
Chẳng lẽ sư huynh ta nhiều năm làm bằng hữu bên cạnh muội như vậy, ở trong mắt sư muội không đáng giá được nhắc tới?
Dạ Nguyệt Tiêu Linh không chút khách khí cười nhạt:
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Sư huynh nhàn hạ chỉ sợ đều dùng thời gian để làm bằng hữu với các cô nương không phải sao? Dạ Nguyệt Tiêu Linh muội đây lại sao dám tự xưng mình là người được sủng ái của sư huynh đây?
Dứt lời, nàng xoay người đi về giường, nói:
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Ta mệt rồi, sư huynh để đồ lại đó là có thể đi.
Nhìn bóng dáng của nàng, khóe miệng Nam Cung Ngự gợi lên ý cười mị hoặc:
Cẩn Lạc - Nam Cung Ngự
Như vậy sư huynh từ bây giờ sẽ hầu hạ bên người sư muội, bồi thường cho những năm gần đây sư muội bất mãn, như thế nào?
Trong màn, Dạ Nguyệt Tiêu Linh hừ lạnh một tiếng, xoay người ngủ.
Chap 3
Nàng vốn tưởng rằng Nam Cung Ngự bất quá nói giỡn mà thôi, cũng không nghĩ đến bắt đầu ngày hôm sau, hắn lại thật sự đồng hành cùng nàng. Đương nhiên không phải là quang minh chính đại đi cùng đội ngũ đưa dâu, mà là cải trang thành thương nhân cùng đường, khi thì đến gần lúc thì cách xa theo đội ngũ.
Nội tâm Dạ Nguyệt Tiêu Linh trống rỗng nhiều tháng qua, rốt cục có lại tràn đầy cảm giác kiên định.
Từ khi mười tuổi, nàng trở thành môn hạ của phái Thanh Vân, dù sư phụ có y thuật cùng kiếm thuật rất cao minh nhưng đệ tử là nàng nửa điểm bản lãnh thật sự cũng không học được, thu hoạch duy nhất, chỉ sợ đó là cà lơ phất phơ, nhưng không ngờ nàng lại hợp ý sư huynh Nam Cung Ngự.
Hai người cũng có thể được coi là thanh mai trúc mã, nhưng điều mà Dạ Nguyệt Tiêu Linh phản cảm nhất đó là hắn lang thang không kiềm chế được, bởi vậy mỗi khi ở cùng một chỗ, phần lớn là đấu võ mồm với nhau.
Tuy rằng như thế, Nam Cung Ngự cũng coi như là người thân cận và người đáng tín nhiệm duy nhất trên đời này của Dạ Nguyệt Tiêu Linh, bởi vậy có hắn đồng hành cùng nàng, trong lòng nàng thật sự rất ấm áp.
Lại qua gần một tháng trôi qua, đoàn người rốt cục tới quốc đô Bắc Mạc. Đêm trước đó, Nam Cung Ngự cười ý vị thâm trường với Dạ Nguyệt Tiêu Linh nói câu "cẩn thận", Dạ Nguyệt Tiêu Linh cũng hơi hơi biết được hắn ám chỉ gì, cũng không nghĩ đến, vừa mới đến địa giới kinh thành, thì đã có chuyện phát sinh.
Nguyên nhân là không biết từ chỗ nào lao ra một người bất ngờ nhảy bổ vào đội ngũ đưa dâu, làm cho đội ngũ đang chỉnh tề biến hỗn loạn.
Mọi người đều sợ hãi, vì xa phu của Dạ Nguyệt Tiêu Linh cũng hoảng sợ bị té không nhẹ, ngay cả ngựa cũng bị dọa cho kinh sợ, lúc người lạ dừng ngựa lại thì xe ngựa của Dạ Nguyệt Tiêu Linh lại mất đi khống chế.
"Phanh" một tiếng, Dạ Nguyệt Tiêu Linh bị đánh thật mạnh vào vách tường phía trên bên trong xe ngựa, cũng may bên trong xe ngựa đều là đồ trang trí mềm mại, mới không bị làm cho đau lắm.
Nhưng phía ngoài, người chung quanh lại không một dám tiếp cận con ngựa như đang phát điện, nhiều người nóng lòng tiến lên muốn thử khắc chế con ngựa nhưng thất bại.
Trong lúc này, một thiếu niên toàn thân hoa phục sắc xanh ngọc từ tửu lâu phía trên, nhanh nhẹn nhảy xuống, vừa khéo đứng trên lưng ngựa, một tay cầm dây cương, vừa thét to lên, ấy thế mà con ngựa kia ngoan ngoãn ngừng lại.
Khóe miệng thiếu niên nở ra ý cười cười khẽ, nhìn về thoáng phía sau nam tử trong bộ quần áo thị vệ đối diện trên lưng ngựa, liền xoay người đi mở cửa xe ngựa.
Nhưng vào lúc này, phía trước lại đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa đạt đạt, thiếu niên quay đầu, liền gặp mấy cỗ ngựa đứng trước chiếc xe ngựa, nam tử cầm đầu, một thân hoa phục, đôi mắt hoa đào dài nhỏ hơi hơi nheo lại, bộ dáng của hắn rất quen thuộc.
Quan Thượng Thanh Tuyên - Thập Nhị
Lục ca......
Quan Thượng Thanh Tuyên - Thập Nhị
Thiếu niên nghi hoặc thì thào, tựa hồ không ngờ người tới lại sẽ là hắn.
Mà nam tử đối diện lại bình tĩnh giống như không thấy hắn, ý cười tà tứ hiện lên, nhìn về phía xe ngựa Dạ Nguyệt Tiêu Linh:
Quan Thượng Ứng Quân - Lục
Thị vệ không cẩn thận va chạm xe ngựa quận chúa, tại hạ thỉnh quận chúa thứ lỗi.
Quan Thượng Ứng Quân - Lục
Bên trong xe ngựa, Dạ Nguyệt Tiêu Linh vừa nghe thấy, liền biết lần này va chạm rõ ràng là cố ý. Nàng trong lòng cười lạnh, truyền ra thanh âm mềm mại, dịu dàng, dễ nghe cực kỳ:
Nữ9 Dạ Nguyệt Tiêu Linh - Vân Nguyệt
Không biết là thị vệ nhà ai, có thể dạy dỗ tốt như vậy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play