Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Bách Hợp ] Yêu Lại Vợ Cũ ?

Chap 1 Bị ép kết hôn

Mẹ của Kana
Mẹ của Kana
Kana
Kana
Kana
Vâng ?
Mẹ của Kana
Mẹ của Kana
Chiều nay 3h chiều tại quán xxx
Kana
Kana
Ra quán đó chi á mẹ ?
Mẹ của Kana
Mẹ của Kana
Ra gặp phu thê của con
Kana
Kana
Phu thê ?
Mẹ của Kana
Mẹ của Kana
Con có hôn ước với con của bạn mẹ
Kana
Kana
Con cũng có thể tự tìm ny mà
Kana
Kana
Đâu cần hôn ước
Kana
Kana
Con không đi đâu
Mẹ của Kana
Mẹ của Kana
MẸ NÓI ĐI LÀ ĐI
Kana
Kana
* bỏ lên phòng *
Bên Rina
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Rina
Rina
Rina
Dạ ?
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Chiều nay 3h chiều tại quán xxx
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Gặp phu thê của con
Rina
Rina
Hôn ước á hả mẹ ?
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Đúng rồi
Rina
Rina
Mẹ à
Rina
Rina
Con có người yêu rồi
Rina
Rina
Mẹ bỏ hôn ước đó cho con đi
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Không
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Con đó nó có gì tốt đẹp
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Hay cứ xà nẹo bên mày xin tiền
Rina
Rina
Nhưng con thương cô ấy thật lòng
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Mày thương nó thật lòng nó có thương mày hay không ?
Rina
Rina
C---
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Mày nên nhớ lại trước đây
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Lúc mày nghèo nó đã làm những gì với mày ?
Rina
Rina
Nh---
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Im
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Nói chung chiều 3h tại quán xxx
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Mày cãi tao con HANI không xong với tao đâu
Thì tôi giải thích xíu nè
Hani của cũng thuộc dạng con nhà giàu á
Cái lúc Rina còn nghèo
Hani khinh bỉ , Hại Rina
Và xỉ nhục Rina và mẹ Rina
Nên mẹ của Rina rất ghét Hani
Tua tới chiều
Mẹ của Kana
Mẹ của Kana
Kana
Kana
Kana
Dạ
Mẹ của Kana
Mẹ của Kana
Mặc váy nha con
Kana
Kana
Vâng
Kana
Kana
( cãi là ra ngoài đường ở :((( )
NovelToon
Kana
Kana
* đi xuống *
Mẹ của Kana
Mẹ của Kana
Rồi đẹp rồi đó lên xe đi mẹ chở đi
Kana
Kana
Vâng
Bên phía Rina
NovelToon
Rina
Rina
* đi xuống *
Mẹ của Rina
Mẹ của Rina
Rồi lên xe đi mẹ chở nè
Rina
Rina
* bực bội *
Thôi pai pai
End chap 1
(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤ (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤

Chap 2 Ly hôn

Tác giả
Tác giả
Hí tôi đây
Tác giả
Tác giả
Thì '-' bữa giờ bí quá nay mới có ý tưởng để viết
Tác giả
Tác giả
'-'
Tác giả
Tác giả
Thì mình quá thích caU rồi 😻😻
Tác giả
Tác giả
phải làm sao
Tác giả
Tác giả
phải làm sao
Kana
Kana
* lái xe đến quán hẹn *
Rina
Rina
* lái xe đến quán hẹn *
Rina
Rina
Chào cô
Kana
Kana
Chào
Rina
Rina
Cô cũng biết 2 bên chúng ta bị ép đi xem mắt nên sau khi cưới trong vòng 2 năm sẽ ly hôn
Kana
Kana
Rina
Rina
Cô không có quyền quản tôi , tôi về trễ hay mang đ**m về nhà thì cô không cần bận tâm
Tự nhiên bí quá
tôi bỏ viết truyện lâu lắm rồiiii
tuaaaaa
qua đám cưới luôn nhaaa
Rina
Rina
* về trong trạng thái say xỉn *
Hani
Hani
* người đỡ rina về *
Hani
Hani
*bấm chuông *
Kana
Kana
* ra mở cửa * Cô là ?
Hani
Hani
Vợ của Rina ~
Hani
Hani
Phòng của chị ấy ở đâu ~
Kana
Kana
Lầu 2 quẹo phải phòng 12
tua đến sáng
Kana
Kana
* đang nấu ăn *
Hani
Hani
chị đang làm gì đó ~
Kana
Kana
* không trả lời *
Hani
Hani
* lấy bình nước sôi đổ lên tay mình *
Hani
Hani
HIC HIC
Sau khi nghe tiếng khóc Rina bước xuống
Hani
Hani
c..chị ơi em muốn phụ chị ấy mà chị ấy chửi còn lấy nước sôi đổ lên tay em nữa
Kana
Kana
tôi không có làm
Rina
Rina
đàn em đâu lôi con ả này xuống hầm
Đàn em
Đàn em
* lôi kana xuống hầm *
Hàng ngày cứ tiếp diễn như thế
5 năm sau
Kana
Kana
* đang đi chơi với Nami *
Rina
Rina
* thấy kana *
Rina
Rina
Em là kana đúng không ?
Kana
Kana
Cô lộn người rồi
Kana
Kana
* r...rina *
Có lẽ cô đã rung động với Rina
suốt 2 năm cô lo cho Rina từng miếng ăn giấc ngủ
Còn Rina thì sao
Cô suốt ngày cái gì cũng ả ả
Không có 1 lúc nào rina để ý đến cô
Dù nhà có camera
nhưng rina không hề check
mà lại tin những lời Hani nói
và rồi ngày đó cũng đến
Rina
Rina
2 năm rồi nhỉ
Rina
Rina
Cũng đến cô với tôi ra tòa
Kana
Kana
...
End chap 2
Tác giả
Tác giả
Lâu quá không viết
Tác giả
Tác giả
Tui quên luôn cốt truyện rồii
Tác giả
Tác giả
5/9 trường tui khai giảng và bắt đầu học chính thức
Tác giả
Tác giả
Thôi pai pai mọi người
Tác giả
Tác giả
❤❤❤💞💞💞💞💞

Chap 3 gặp nhau

hi lại là tui đây
Tác giả
Tác giả
NovelToon
Tác giả
Tác giả
chap này dành tặng cho cậu này
Tác giả
Tác giả
cảm ơn cậu vì luôn ủng hộ tui nheeeee
let gooooo
Sau khi ly hôn
tôi cũng có nghe tin cô ta có thai
tua
📞 : gọi điện thoại 📱: nhắn tin
Nami
Nami
📞: Alo đi bar không ?
Violet
Violet
📞: oke
Nami
Nami
📞 : Rủ kana luôn nha
Violet
Violet
📞 : rồi oke
Violet
Violet
📞 : Vợ ơi
Kana
Kana
📞: sao chồng iu
Violet
Violet
📞: đi bar không mày
Kana
Kana
📞 : có
Kana
Kana
📞 : à mà rủ Nami chưa ?
Violet
Violet
📞 : rồi
Tua đến 9h tối
Đồ của kana
NovelToon
bỏ cái áo khoác ra nha
Đồ của violet
NovelToon
Đồ của Nami
NovelToon
Lúc này là đến nơi rồi nhe
Nhân viên
Nhân viên
Chào các quý cô
Kana
Kana
Ch...ủa anh kai ?
Kai
Kai
Chào em kana
Kana
Kana
Anh làm ở đây hả
Kai
Kai
Đúng rồi
Kana
Kana
Cho em 3 chai .....
Kai
Kai
Oke đợi anh trong chốc lát
tôi không biết tên rượu nên mọi người tự suy nghĩ nha
Kai
Kai
* để 3 chai rượu lên bàn *
Kai
Kai
Mời các quý cô
Kana
Kana
Anh ngồi uống chung với em luôn đi
Kai
Kai
Thôi anh còn đi bưng rượu cho các bàn khác nữa
Kana
Kana
Vâng vậy anh đi đi
Kai
Kai
* bỏ đi *
Nami
Nami
* bị lơ *
Violet
Violet
* y chang *
Kana
Kana
Ủa nãy giờ sao bây không nói gì hết vậy ?
Violet
Violet
Mày có cho tao nói đâu
Kana
Kana
À ừ thì
Kana
Kana
Thôi uống đi
Nami
Nami
Loại rượu này mạnh lắm nhắm uống nổi không ?
Kana
Kana
Mày khinh thường tao à ?
Nami
Nami
Mày uống song mày say rồi mày lại ói
Nami
Nami
Tao dọn tao mệt
Kana
Kana
Ờ thì xin lỗi
Kana
Kana
Thôi uống
Violet
Violet
* cầm ly rượu * Dô
Nami
Nami
* cầm ly rượu * Dô
Kana
Kana
* cầm ly rượu * Dô
Tua đến lúc gần về
Mẹ của Kana
Mẹ của Kana
📞: mày có về không thì bảo ?
Kana
Kana
📞: d..dạ c..ó
Mẹ của Kana
Mẹ của Kana
📞: mày lại uống rượu à ?
Kana
Kana
📞: * ngủ *
Violet
Violet
* người uống ít nhất *
Violet
Violet
📞: Dạ cô ơi con là violet bạn Kana ạ
Mẹ của Kana
Mẹ của Kana
📞: tí con rước Kana với Nami về dùm cô nha
Lí do mẹ Kana không ra đón cô là mẹ Kana đang đi công tác ở nước ngoài 4 tháng mới về
Violet
Violet
📞: Dạ vâng cô
cúp điện thoại ròi nhe
Violet
Violet
* thấy kai *
Violet
Violet
* đi lại *
Violet
Violet
Anh kai ơi
Kai
Kai
Sao á em
Violet
Violet
Anh chở Kana về giúp em được ạ
Violet
Violet
Tại xe em chỉ chở được 1 người thôi à
Kai
Kai
Oke em
Kai
Kai
* bế Kana *
Kana
Kana
Tao muốn uống tiếp
Kana
Kana
Kana
Kana
* say *
Tác giả
Tác giả
Tới đây thôi pai pai
Tác giả
Tác giả
Có lẽ ngày mai manga mới duyệt được
Tác giả
Tác giả
Nên mọi người ráng chờ nhe
Tác giả
Tác giả
Còn 1 chap nữa nếu tôi viết được thì tôi sẽ viết nhé
Tác giả
Tác giả
Pai pai
Tác giả
Tác giả
Hẹn mọi người chap 4
End chap 3
Yêu mọi người i ❤

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play