(Rimuru X KNY) Mong Ước Của Ta
Chap 1
╰‿╯ℛℐℳUℛU亗|T/G
helo mọi người Đây là lần đầu mình viết truyện nên có gì sai sót mong mọi người thông cảm nha
╰‿╯ℛℐℳUℛU亗|T/G
ờ thì... Rimuru bị đại tinh linh thời gian ghim, nên bị đá vô 1 trục thời gian khác, rồi bonus thêm vụ xuyên vào KNY!
Có lẽ mọi người đã quen với cách viết của tôi... KHÔNG SHIP BẤT CỨ AI!.
Tình cảm gia đình là chân ái( chắc tại tôi ế lâu quá rồi nên nảy sinh hờn dỗi với tình yêu chăng=)
[ vui thôi nhoa~] Nhưng tôi cũng không cấm mọi người ship. vậy nên hãy đưa trí tưởng tượng của bản thân bay cao đi nào~
trong phòng họp chính tại tòa hội đồng Mọi người đang bàn về kế hoạch mở rộng phía Đông thành phố
Rimuru nhìn bảng báo cáo hơi nhíu mày :
Rimuru
làm như thế thì diện tích rừng của
Treyni sẽ bị thu hẹp mất
Geld lập tức lên tiếng trấn an
Geld
Rimuru sama, người không cần phải lo đâu ạ, khu rừng phía đông nhờ có ma pháp tráo đổi không gian đã được đổi vị trí với Khu phía Nam cua Jura
nên ko có thiệt hại đến rừng đâu ạ
Rimuru tựa đầu vào nhẹ nhõm cư dân đến đây Về càng nhiều nên cậu muốn mở rộng đất nước mà không làm ảnh hưởng đến các cấp dưới Dù sao thì đây cũng là nhà của Treyni lãnh thổ của bạn thân-Veldora
Rimuru để tập báo cáo xuống, ngẩng đầu lên xác nhận với mọi người
Rimuru
Rất tốt, vậy thì chuyện mở rộn-
đột nhiên bên dưới chân Rimuru xuất hiện một lỗ hổng không thời gian bí ẩn mọi người chưa kịp phản ứng gì thì Rimuru đã bị lôi vào trong đó bị mất tích ngay lập tức
Rimuru
Rồi... chuyện gì đây?
“...”
không ai chả lời câu hỏi của cậu
Rimuru
«Ciel à? Em có nghe anh nói không Thế?»
Rimuru chậc lưỡi một tiếng, chán nản nói 😦.
Rimuru
chết rồi...mình và cô ấy bị cắt đứt liên lạc rồi
cậu nhìn ngó xung quanh... toàn là một màu đen sâu hoắm.
Rimuru liếc mắt một cái đã nhận ra chuyện này do ai làm, cậu lạnh lùng nói vào khoảng không
Rimuru
lần này anh lại muốn gì đây hả Tinh Linh đại nhân của tôi?
một Đốm sáng bỗng nhiên xuất hiện giữa không gian đen tối Đố mày sáng ấy lan tỏa rồi trở thành một lần sàn nỡ nhìn không ra nam nữ đối với sáng đó cũng dùng giọng điệu gắt gỏng với Rimuru
Tinh linh thời gian
Tôi ghét cậu!
Rimuru
ờ! tôi nghe nghe anh nói câu này dưới trăm lần rồi vậy câu tiếp theo là gì thế!
Vầng sáng càng khó chịu hơn nữa hắn ghét thái độ bình tĩnh của Rimuru hắn đã bao nhiêu lần chơi xỏ cậu thì cậu vẫn cứ nhàn nhạt. nhưng mà cậu lại cứ hay nói chuyện với lão ánh sáng Thậm chí còn đánh nhau với bà cô bóng tối nữa chứ?!
trong khi hắn phá cậu thì cậu vẫn cứ điềm nhiên vượt qua mọi trò?
Tất nhiên là vì Rimuru hoàn toàn nắm bắt được thời không nên lấy trò quậy phá của tinh linh thời gian không có tác dụng
Còn chuyện đánh nhau giao hữu với tinh thần bóng tối chỉ là chơi đùa cho bớt bình lặng thôi
nhưng mà tinh linh thời gian nào có thèm quan tâm đến mấy vụ kỹ năng riêng của Rimuru, nên cứ đinh ninh là cậu coi thường hắn!
Riết rồi tần số chọc phá của hắn ngày càng tăng Rimuru bị hoài thành quen nên không bất ngờ gì. nhưng mà lần này cậu không ngờ .lần này Tinh Linh thời gian lại muốn bỏ hết vốn liếng để phá rimuru đến cùng
Tinh linh thời gian
Rimuru tôi ghét cậu!!
Rimuru hơi nhíu mày lại cậu cảm nhận được lần quậy phá này không bình thường nữa
Rimuru
Tinh Linh thời gian!
cậu đừng có mà ép tôi phải tức giận! mau chả Ciel lại cho tôi!
Tinh linh thời gian
tôi nhất định phải làm đến cùng đấy!! Cậu không được bao giờ coi thường tôi !!
đốm sáng đó đột nhiên vỡ ra ánh sáng trắng bắn khắp mọi người năng lượng từ vụ nổ lớn đến mức đẩy Rimuru bay đi thật xa đến mức cậu không biết mình đang ở thế giới nào nữa
Rimuru chậm rãi mở mắt...
lại là một màu đen nữa.
thân thể cậu đang bồng bềnh trong khoảng không vô định...
cậu ngơ ngác nhớ lại..
ký ức mơ hồ hiện ra... là hành động ngu ngốc của một tên nào đó. tìm đó phá cậu mà không tiếc dùng cả năng lượng thuần chân Nguyên ....
cũng không biết hắn có sao... hay không nữa
Đã bao nhiêu lâu rồi... Rimuru trôi nổi ở đây đã bao nhiêu lâu rồi... 100năm... 1000 năm... hay. 10000 năm...
Rimuru hoảng sợ... chưa lần nào cậu rời xa Tempest lâu đến nhường lần này . Từng phút từng giây ở đây Rimuru x đang phải ôm đầu đau đớn phải gồng mình chống lại sự bào mòn Ký Ức... cậu phải luôn giữ cho bản thân tự táo... tỉnh táo để không quên mọi người...
Rimuru chưa bao giờ thấy bản thân vô dụng như bây giờ..
đã quá lâu rồi...lâu đến mức toàn bộ cảm xúc của cậu đã bị phai nhat... không còn tức giận hay vui buồn...
Rimuru
Tôi là ai...
tôi tồn tại để làm gì...
tôi muốn về nhà...
nhà?
nhà tôi ở đâu...?
làm ơn cứu tôi với...
Rimuru từ từ nhắm mắt lại...
khóe mi tràn ra những giọt nước mắt
Rimuru
Tôi ko muốn quên mọi người
╰‿╯ℛℐℳUℛU亗|T/G
Đây là lần đầu mình viết truyện nếu có vấn đề gì sai sót thì nhớ bình luận để mình sửa nha
Chap 2
╰‿╯ℛℐℳUℛU亗|T/G
helo mọi người chuc mọi người 1 ngày vui vẻ nha
╰‿╯ℛℐℳUℛU亗|T/G
tiếp nối chap trước
╰‿╯ℛℐℳUℛU亗|T/G
góc nhìn của rimuru
Mi cong khẽ rung động ...
Rimuru chậm rãi mở mắt ra....
Rimuru ngơ ngác nhìn khung cảnh trước mắt...
cậu dưới một gốc cây to ,âm thanh ríu rít người trên đầu từng tia sáng êm dịu xuyên qua kẽ lá rồi vào lòng bàn tay cậu ...
Rimuru
đây... là... đâu...?
Rimuru khó khăn thốt ra những câu nói. đã quá lâu cậu không mở miệng ra rồi, giọng nói trở nên khàn nặng yếu ớt
trong đầu Rimuru trống rỗng, đau đớn ập đến như búa bổ, trong lòng dân nên cảm giác hụt hẫng không rõ
Rimuru bỗng giật mình ngẩng đầu lên... muốn tìm kiếm giọng nói đó
Rimuru
Ai...đang....nói...
giọng nói phát ra ra trên đầu cậu
Rimuru vô thức nước lên trên nhưng vì ánh sáng ập đến, đôi mắt vì lâu ngày chỉ có mỗi tối bị ánh sáng trực tiếp chiếu vào...đau sót ko thể tả.
Rimuru bị đau theo phản liền nhắm chặt mắt lại.vùi cả khuôn mặt vào lòng bàn tay
tôi người đó cũng thấy cậu không ổn, liền nhảy xuống chậm rãi ngồi xuống trước mặt cậu, giọng nói ấm áp
Tinh linh thời gian
tôi ớ đây
Nhìn thấy Rimuru vẫn cứ nhắm chặt mắt người kia thở dài rồi chậm rãi kéo tay cậu ta ra
?????
Không sao cả ,không có ánh sáng nữa rồi, nhìn tôi này
Rimuru cũng ngập ngừng mở tay ra nhưng đôi mắt vẫn cư cố gắng là. người đó cũng hết cách rồi . liền mặc kệ cậu, nhỏ giọng hỏi Rimuru :
Rimuru ngơ ngác cố gắng lục lọi ký ức, tìm kiếm trong vô vọng, cái cảm giác trống rỗng càng khắc sâu hồn nữa,thanh âm ru run khản đặc :
Rimuru
không biết.... không biết nữa...
người đó hơ ngẩn ra.nhíu mày hỏi cậu
?????
Sao lại ko biết... lúc tôi nhặt cậu từ dưới sông lên... Tôi cũng đã điều tra, đầu cậu ko có bị thương!
Rimuru bàng hoàng, đầu lại đau đớn
Rimuru... không còn kí ức nữa rồi... thời gian dài đằng đẵng đó là lấy đi toàn bộ quá khứ của cậu.
Lòng Rimuru đau đến quằn thắt những lai ko rõ nguyên nhân. Rimuru biết mình quên một số thứ rất quan trọng... nhưng cậu ko thể nào nhớ nổi... cảm giác đó cứ cào lấy tim cậu đến chảy máu....
nhìn thấy người trước mắt ngơ ngẩn rồi chuyển sang hụt hẫng đến tuyệt vọng ,Yoriichi cũng không đành hỏi nữa Anh chỉ nhẹ nhàng đỡ cậu đứng dậy, Rimuru vẫn thất thần và nhắm chặt mắt
Yoriichi
vẫn không muốn mở mắt ra à...
╰‿╯ℛℐℳUℛU亗|T/G
góc nhìn của Yoriichi
Yoriichi. nhìn cậu rồi suy nghĩ một lát .Cuối cùng liền khăn tay bên người, sẽ ra làm thành một dải dài, rồi băng lên mắt Rimuru
Yoriichi
Rồi... Cậu thử mở mắt ra xem nào ... không cần sợ.... sẽ không thấy ánh sáng nữa
Giọng nói của người trước mắt quá mức điềm tĩnh làm Rimuru cảm thấy yên tâm, vô thức làm theo
anh ta chậm rãi kéo cậu ra khỏi khu rừng cả đoạn đường không nói tiếng nào.Rimuru vẫn đang cố nhớ lại nhưng đều vô ích còn làm cơn đau thêm giữ dội, Bàn tay rịn ra cả mồ hôi Lạnh. người đang kéo cậu đi cảm thấy được điều đó . Anh ta dừng lại rồi nói với Rimuru
Yoriichi
không cần quá cố gắng cứ thuận theo tự nhiên là có thể nhớ lại thôi
Rimuru ỉu xìu gật gật đầu cứ để cho người kia kéo đi . ..
đến một thị trấn nhỏ người xung quanh cứ chỉ trỏ họ, một người đàn ông cao lớn kéo theo một người mù lại trông như con gái thì tất nhiên ai cũng cảm thấy kỳ lạ.
Rimuru vô tri ngu ngốc như một đứa bé sơ sinh không hiểu bất cứ chuyện gì Cậu không biết mình đang đi đâu Hay làm gì.Yoriichi là người với cậu lên cũng không thể bỏ lại cậu giữa khu rừng đó để tự sinh tự diệt nên đưa cậu theo, muốn đến nơi chịu trách nhiệm tìm người mất tích thì sẽ để cậu lại đó
đi suốt cả buổi trưa Yoriichi hỏi cậu có đói hay không Rimuru lắc đầu Vậy là anh cũng không hỏi nữa. đi đến chiều tàn trời sắp tối Yoriichi đại hội cậu có đói hay không ,Rimuru lắc đầu vậy anh ta cũng không hỏi nữa. đi đến chiều tàn trời sập tối Yoriichi lại hỏi cậu có đói hay không Rimuru vẫn lắc đầu anh ta cũng không có ý kiến gì thêm
Trăng lên...
hai người đốt một nhúm lửa nhỏ ở ngoài trấn...
Yoriichi dựa người lên một tảng đá lớn đưa mắt nhìn cậu đang ở một góc
Rimuru
"....." Rimuru lắc đầu
Yoriichi
Vậy cậu không lạnh à
Rimuru thực sự không cảm thấy đói hay lạnh ngay cả cảm giác mệt mỏi cũng không có có
Yoriichi Nheo mắt nhìn cậu chằm chằm rõ ràng là đi gần một ngày trời cũng không Đói cũng không lạnh
Yoriichi
< cậu ta không bình thường cũng không phải quỷ... quỷ không thể đi dưới mặt...>
Yoriichi nhìn xung quanh rồi nói với Rimuru
Yoriichi
không còn ánh sáng nữa đâu cậu có thể mở mắt ra rồi...
Rimuru hơi ngập ngừng nhưng rồi vẫn làm theo vì người này chưa từng có ý muốn làm đau cậu.
Rimuru cũng không biết vì sao mình lại cảm thấy thế, chậm rãi đưa tay gỡ nút thắt ra bằng mắt rơi xuống cậu nhíu mày cố nâng mi mắt lên chút ánh sáng yếu ớt của đám lửa cũng làm cậu hơi khó chịu nhưng rồi Rimuru vẫn cứ cố mở mắt ra
dưới ánh trăng bạc, đôi mắt kim sắc trong vắt như Hồ Thu bao nhiêu sâu xa trên thế gian này đôi mắt đó ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh cuối cùng nhìn lên anh
Trước mắt Rimuru là một người đàn ông có mái tóc dài khuôn mặt góc cạnh như tranh vẽ trên trán có một dấu ấn kỳ lạ đeo một đôi khuyên tai hanafuda mặt trời
Rimuru hơi chớp mắt như muốn nhìn rõ người trước mắt
╰‿╯ℛℐℳUℛU亗|T/G
cảm ơn anh Em đã đọc nếu có ý kiến gì thì anh em bình luận bên dưới để mình cải thiện hơn nha
Download MangaToon APP on App Store and Google Play