Công Chúa Ori ( Hôn Ước 16 Tuổi )
Khởi đầu cho mọi rắc rối
chào mừng các bạn đến với truyện công chúa sinh đôi ( hôn ước 16 tuổi )
Hiền hòa
-Hiền Hoà:(16t) là con gái của 1 gia đình bình thường, cô không có điểm gì nổi bật ngoài tính quậy phá.Tính tình: tinh nghịch, đáng yêu. Có hôn ước với Hê Lô..
Hê lô
-Hê Lô:(16t) là cậu chủ của 1 tập đoàn lớn có danh tiếng trong nước. Là bạn thân của Võ Trạng Nguyên và Ori. Có hôn ước với Hiền Hoà. Quậy phá, biết võ. Đẹp trai nhưng rất lạnh lùng, thông minh, học giỏi.
Ori
- Ori:(16t) cô chủ của 1 tập đoàn lớn, có danh tiếng trong nước. Là bạn thanh mai của Hê Lô và Võ trạng Nguyên, yêu Võ Trạng Nguyên nhưng không thổ lộ, luôn đấu khẩu với Võ Trạng Nguyên. Sau này là bạn thân của Hiền Hoà. Tính tình: tinh nghịch, dễ thương.
Võ trạng nguyên
- Võ Trạng Nguyên:(16t) là cậu chủ của 1 tập đoàn lớn có danh tiếng. Là bạn thân của Ty Ty và Hoá Luân, giỏi võ, có tình cảm với Ty Ty nhưng không nói ra nên luông đấu khẩu với Ty Ty .Đẹp trai, ga lăng, thông minh, học giỏi.
Hiền hòa
"Aaaaaaaaaa, bố mẹ thật quá đáng. Tại sao lại tự ý đăng kí cho mình vào trường Trang Kính chứ? "
- Hiền Hoà vừa đi về phía ghế chờ xe buýt vừa nhăn nhó độc thoại, trên tay vẫn cầm chai nước và giấy báo nhập học.
Hiền hòa
" Mà kể cũng lạ. Học lực như mình mà có thể vào được trường Hoàng Gia sao? Mình sao? Một con nhỏ luôn xếp trung bình? Không thể tin được hơ hơ "
" - Hiền Hoà lại tiếp tục màn độc thoại rồi cười ngây ngô. Đưa chai nước lên làm một ngụm rồi lại ngước đầu nhìn trời than thở.
Hiền hòa
" Trời ơi, tôi không muốn xa nơi này mà "
Hiền Hoà vẫn đang nheo mắt nhìn trời thì có một cô gái bước xuống từ xe buýt lao tới chỗ nó.
Linh chi
" Làm gì lẩm bẩm một mình như con điên trốn trại vậy mày "
Cô nghoảnh đầu sang nhìn người bên cạnh rồi mếu máo đi thẳng.
Linh chi
" Này, đi đâu đấy "
Hiền hòa
" Tao phải đi nhảy sông tự vẫn đây hu hu "
Linh chi
" Địa điểm lí tưởng đấy, trời đang nóng mà nhảy sông thì mát phải biết. Thế mày đi chết vui vẻ nhé. Tao phải đi nhận học bạ đây. "
Hiền hòa
" Mày có phải là bạn thân của tao không đấy "
Linh chi
" Rồi rồi, gớm. Có chuyện gì nói xem "
- Linh Chi cười tươi quay lại kéo cô ngồi xuống ghế chờ xe buýt
- Hiền Hoà đưa tờ giấy báo nhập học cho Chi.
Linh chi
" What??? Trường Hoàng Gia danh tiếng đấy sao? Nơi dành cho các Thiếu gia, Tiểu thư của các gia tộc danh giá đấy sao? Hahahhahaha "
- Linh Chi trố mắt rồi quay qua nhìn Hiền Hoà cười phá lên
Linh chi
" Nếu không phải là danh gia vọng tộc cũng phải là thiên tài mới có cửa bước vào ngôi trường này mày ơi hahaha mà nhìn mày thì biết rồi. Chả được cái điểm nào hết. Cứ yên tâm đi, chắc có sự nhầm lẫn thôi "
- Linh Chi vừa khoác vai bạn an ủi vừa cố nhịn cười đến đỏ mặt
Hiền hòa
" Mày đang an ủi tao đấy sao? "
Linh chi
" Thôi nào, mày chỉ cần về hỏi bố mẹ mày là rõ chuyện chứ gì "
Hiền hòa
" Ừ. Nhưng tao lại có cảm giác rất bất an. "
Linh chi
" Có thể có chuyện gì chứ? Con hâm này. Nhưng mà nếu phải đi học xa thật thì mày sẽ đành lòng chứ "
Hiền hòa
" Tất nhiên là không. Ở đây có gia đình, có bạn bè, còn cả mày nữa. Tao không muốn rời xa nơi này "
Linh chi
" Mày vẫn lưu luyến cậu ta đúng không? Vẫn muốn đợi cậu ta về sao? "
Hiền hòa
" Tao vẫn tin nhất định một ngày cậu ấy sẽ trở về. Cậu ấy đã nói như vậy "
- Hiền Hoà cười buồn rồi đứng dậy chạy về phía xe buýt
Hiền hòa
" A có xe rồi. Tạm biệt "
- Cô vẫy tay chào Linh Chi rồi lại vui vẻ lên xe
- Chi cũng vui vẻ vẫy tay nó rồi khẽ thở dài
Linh chi
" Sẽ không đơn giản như mày nghĩ đâu "
Quay trở lại với Hiền Hoà. Bây giờ trên xe chỉ còn một chỗ trống ở phía dưới cạnh một người con trai đang ngủ gật. Cô bất chợt đứng hình, nhìn chằm chằm vào người con trai đó và nghĩ:
Hiền hòa
* Oh my god! Cậu ta thật đẹp trai *
Bác tài
" Kìa Hoà, mau ổn định chỗ ngồi đi cháu "
- Hiền Hoà giật mình rồi bước nhanh xuống phía dưới. Nhìn chàng trai kia đang ngủ ngon lành, nó phát tâm từ bi không nỡ gọi dậy, đành luồn qua hắn để vào chiếc ghế bên trong nhưng không may cái nơ làm bằng sắt gắn ở trên cặp Hiền Hoà vạch một đường ở trán người con trai đang say sưa ngủ
Hê lô
" AAA tên khốn nào vậy "
- Hê Lô giật mình thức dậy gào lên.
Hiền Hoà trố mắt nhìn người con trai mà nó nghĩ đẹp tựa thiên sứ ấy lại " vô văn hóa " như vậy.
Hiền hòa
" Cái gì? Tên khốn sao? Nhìn người chẳng đến nỗi nào "
- cô khinh khỉnh nhìn hắn
Hê lô
" Còn giám nhìn tôi như vậy à? Cô bị câm sao? Đụng trúng người khác không biết xin lỗi còn nhìn bằng ánh mắt đó sao? Cô có ăn học không vậy? "
- Hê Lô đưa tay lên sờ nhẹ vết thương nó vừa ban cho
Hê lô
" Còn đâu khuôn mặt đẹp trai của tôi nữa chứ?
Hiền Hoà tối sầm mặt lại, khẽ hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười với Hê Lô.
Hiền hòa
" Mắt của tôi, tôi nhìn như thế nào là quyền của tôi. Nếu tôi bất hạnh bị câm thật, ông trời sẽ không để tôi gặp anh hôm nay đâu. Anh biết vì sao không?
Hiền hòa
" Vì những người gặp phải một kẻ bất lịch sự, vô văn hóa như anh là những người quá bất hạnh rồi, sao có thể vừa bị câm vừa vô phúc đến mức trái đất rộng thế này mà để tôi gặp anh chứ, đúng không? "
- Hê Lô mặt đỏ lên vì giận. Anh đường đường là đại thiếu gia của gia tộc Trịnh danh tiếng lại bị một con nhỏ nhà quê xúc phạm trước mặt biết bao nhiêu con người
Hê lô
" Cô không biết tôi là ai sao? "
Hiền hòa
" Tại sao tôi phải biết anh? "
Hê lô
" Tôi là đại thiếu gia của gia tộc Trịnh "
- Hê Lô gằn giọng. Lần đầu tiên có một người làm hắn giận đến như vậy
Hiền hòa
" Vậy Hiền Hoà tôi đây chính là đại thiếu phu nhân của gia tộc Trịnh đấy. Anh nhìn lại mình đi. Đại thiếu gia của gia tộc Trịnh phải đi xe buýt? Hahaha "
- Hiền Hoà cười phá lên. Mọi người xung quanh cũng che miệng cười nhìn hắn như một người có vấn đề về thần kinh
Hê lô
" Cô... cô được lắm "
Hiền hòa
" Cô được bình thường thôi nhé cháu. Không biết sao này ai sẽ vô phúc lấy phải anh. Chắc kiếp trước phải giết người, cướp của, đốt nhà, thất nhân, thất đức lắm lắm luôn mới có thể được vinh hạnh sánh duyên cùng anh kiếp này đấy "
Đến lúc này Hê Lô không nhịn được đứng dậy nắm chặt tay Hiền Hòa trừng mắt.
Hê lô
" CÔ THỰC SỰ MUỐN CHẾT SAO? "
Hiền hòa
" A ĐAU. Buông tôi ra. Anh là con trai sao? "
- Hiền Hoà la oai oái. Mọi người xung quanh xì xầm to nhỏ rồi chỉ chỏ hắn khiến hắn khó chịu hất tay nó ra
Bác tài
" Thôi nào hai đứa. Tới nơi rồi đấy. Tính ra hai đứa cùng xuống một nơi đấy "
Hiền hòa
" Đúng là xui xẻo mà. "
- Hiền Hoà lườm Hê Lô rồi quay lưng đi về phía cửa. Cô còn không kịp được ngồi ghế phải đứng cả buổi trên xe với tên xui xẻo này. Còn giám cầm tay cô nữa chứ
- Hiền Hoà vừa đi vừa xoa xoa cổ tay đang đỏ lên. Vừa định bước xuống xe thì có một lực kéo cô quay lại
- Hê Lô đi sau nó và đã thấy một chiếc xe chạy ẩu đang tiến đến với tốc độ nhanh. Anh chỉ kịp kéo cô lại làm cô mất đà ôm lấy anh
- Hiền Hoà đẩy Hê Lô ra rồi đưa tay lên tát anh
- Hê Lô nhếch môi cười khinh bỉ rồi đút tay vào túi quần bước xuống xe. Như sực nhớ ra gì đó, hắn rút điện thoại ra gọi cho ai đó rồi gằn từng chữ " Trương Hiền Hoà".
Bác tài
" Kìa Hoà, cậu ta vừa cứu con đấy "
- Bác tài xế kể lại chuyện vừa xảy ra
Hiền hòa
" Ơ cháu, cháu đang suy nghĩ nên không để ý "
- Hiền Hoà quay vội xuống xe nhưng không còn thấy bóng dáng của anh ta đâu nữa.
Hiền hòa
* Con người này thực sự là như thế nào? *
- Hiền Hoà vừa đi vừa không ngừng nghĩ về Hê Lô. Lại càng không biết rằng cuộc đời của cô sắp phải sang trang mới. Còn nhiều phiền phức nữa đang đợi cô đối mặt!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play