Tao Yêu Mày Mà?
Giới thiệu
Năm 18 tuổi, tôi "ra đời lần thứ hai", lăn lộn trong vòng xoáy của tiền bạc với ước muốn lo cho một người cuộc sống đầy đủ
Năm 20 tuổi, đúng lúc tôi đang trên đỉnh cao của sự nghiệp ca hát, tôi cũng bỏ lại tất cả để quay về với một người
Là khoảng thời gian mà tôi cho rằng đẹp nhất trong cuộc đời.
Nhưng vốn dĩ loại tình cảm này không nên xuất hiện và cũng không nên phát triển đến mức này
Điều gì nên tới cuối cùng đã tới
Năm tôi 24 tuổi, lần đầu tiên tôi quỳ gối trước một người, khóc lóc cầu xin đừng bỏ tôi đi.
Lúc đó trông tôi tàn tạ kinh khủng
Sau đó tôi quyết định quay lại giới giải trí
Tôi đâm đầu vào nhạc ngày qua ngày, không còn để tâm là phải viết những bài như nào, chỉ biết dồn hết những lời mình muốn nói, những cản xúc chèn nén bấy lâu nay vào từng con chữ
Tôi u sầu, vương vấn mãi trong đoạn tình cảm đó, còn cô ấy lại bỏ tôi một mình mà bước lên xe hoa với một thằng khốn nạn
Dương Ngôn
Đây là người xưng tôi nháa
Cô mang vết xước đầy mình, từ tâm hồn cho đến thể xác
Vết thương chằng chịt, tổn thương chồng chất lên một cô gái bé nhỏ
Tưởng rằng cô đã gặp được người sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của mình
Ai ngờ đó lại là người làm cô đau khổ nhất
Tình cảm là thứ không thể ràng buộc bởi sự hy sinh hay vật chất của một trong hai
Thế nên cho dù cô có làm bất cứ thứ gì, "người đó" cũng sẽ không hiểu được
Liệu cuối cùng sẽ có người mang hi vọng và tình yêu đến cho cô ấy chứ?
Tác giả>33
Lại là 1 bí mật hihi
Theo mn thì tại sao "người đó" lại không hiểu nhỉ????
Chapter 1
Dương Ngôn
Đây là "nó" nhé
Trương Ngọc Linh
Đây là "cô"
Trên con đường rải đầy nắng vàng, có một con xe đạp điện phóng vù vù với tốc độ bàn thờ
Dương Ngôn
Má con lợn Ngọc
Dương Ngôn
Mày ko gọi bố mày dậy làm bố bây giờ phải cong đít lên mà chạy
Dương Ngôn
Xong còn phải đến đón mày nữa
Dương Ngôn
Bây giờ t chỉ sợ pikachu cầm đầu t thôi😭
Dương Ngôn
T mà bị mời đi là t thề vs trời vs đất, t ko chửi m t làm con chó
Trương Ngọc Linh
M đang chửi t còn gì:))
Trương Ngọc Linh
Ở chỗ cái cây trc ngõ nhà t í
Trương Ngọc Linh
Đây đang vẫn tay đây
Dương Ngôn
Lên/ném mũ bảo hiểm/
Trương Ngọc Linh
Người to lù lù ở đây mà ko thấy
Dương Ngôn
Dạ vâng em mù, đi nhờ đứa khác đèo hộ ạ
Trương Ngọc Linh
Thôi đi nhanh muộn giờ
Trương Ngọc Linh
Con điên bay hết váy t!
Dương Ngôn
Nhưng mà m mặc thế này tí nữa trèo tường kiểu gì???
Trương Ngọc Linh
M còn định trèo à?
Dương Ngôn
Ko trèo chả lẽ đứng chơi vs sao đỏ à
Trương Ngọc Linh
Uh thì đứng
Dương Ngôn
M đứng một mình đi
Dương Ngôn
Ôi thôi Linh ơi
Dương Ngôn
Cái mồm m linh quá con ạ
Trương Ngọc Linh
Ơ đâu tại t
Nhân vật phụ nam
Này hai bạn kia!!
Nhân vật phụ nam
Xếp hàng vào đây
Trương Ngọc Linh
Đây là lần đầu mình bạn này đi muộn
Trương Ngọc Linh
Bạn châm chước cho bọn mình đi muộn nh-
Nhân vật phụ nam
Ko nói nhiều
Nhân vật phụ nam
Xếp hàng vào
Dương Ngôn
M xin làm j con ngu
Dương Ngôn
Xin nó tha cho chắc?
Dương Ngôn
Đứng có tí sợ đếch j
Nhân vật phụ nam
Lớp j đây?
Trương Ngọc Linh
À mình và bạn này lớp 11A13
Nhân vật phụ nam
Rồi lên đi/ ghi sổ/
Dương Ngôn
T sợ lần này cô k tha t nữa mày ạ:((
Dương Ngôn
E k nhớ thật mà cô
Dương Ngôn
Ơ k cô ơi bình tĩnh cô:))
Cô giáo
Lần đầu nên cô tha nhé, không có lần sau đâu
Dương Ngôn
Ngày gì hãm thế k bt
Dương Ngôn
K an ủi ngta còn cười, bố mày dỗi
Trương Ngọc Linh
Ừ thui t thưn t thưn
Dương Ngôn
Kêu anh Đức chở về í
Trương Ngọc Linh
Khổ quá ngta có là gì của t đâu:))
Dương Ngôn
Ôm hôn nhau thắm thiết r kêu không là gì
Trương Ngọc Linh
Ôm thôi mà
Trương Ngọc Linh
Ok iu bạn ❤
Về đến nhà, nó nằm phịch xuống giường
Dương Ngôn
Giường ơi t nhớ m lắmmm
(tiếng chuông điện thoại)
Mẹ
📲Sao hôm nay con đi học muộn?
Mẹ
📲Ko biết đường đặt bái thức à?
Mẹ
📲Xong r để cô giáo gọi điện hẳn cho mẹ thế này, mặt mũi mẹ để đâu?
Mẹ
📲Thế đã mẹ đi làm việc đây
Sau cả một ngày mệt nhọc, nó đã hi vọng nghe được một câu hỏi thăm từ mẹ, cho đến khi cuộc gọi ngắt
Tác giả>33
Ko hiểu sao viết đến đoạn cô giáo lại nhớ đại ca lớp 12a của anh Vanh quá:))
Tác giả>33
Ai có góp ý j cmt nhé để mik cải thiện
Tác giả>33
Cho mik xin 1 like luôn
Chapter 2
Mẹ nó bỏ nó lại để đến với một gia đình giàu có khác
Bố mẹ nó ly hôn từ khi nó 12 tuổi
Nó lớn lên dưới những cảnh bạo lực gia đình, những trận đòn roi, những lời chửi rủa mắng nhiếc
Ông bà trọng nam khinh nữ, cổ hủ
Họ hàng khinh thường mẹ con nó
Còn mẹ nó nhu nhược, nhún nhường chịu đựng
Ai cũng nói nó là tai họa, có nó thì gia đình sẽ không yên ấm
Nó là một đứa trẻ nhưng ai cũng bắt nó phải sống, chịu đựng như một người trưởng thành
Nó tưởng sau những nỗi đau ấy, ít nhất nó còn có mẹ
Nhưng đời thì khó mà được như mơ, sau ly hôn 1 năm, mẹ đi bước nữa
Nó biết mình chẳng có tư cách gì để oán trách mẹ cả nên đã để mẹ đi
Hàng tháng mẹ nó vẫn gửi tiền về đều đặn
Một mình sống trong căn hộ đắt đỏ, không thiếu thứ gì
Nhưng thứ nó cần nhất thì lại không có
Đó là sự ấm áp của gia đình
Tác giả>33
Sr vì lâu r mới viết típ:))
Tác giả>33
Mong mn ủng hộ nhaa
Tác giả>33
Xin phép spam một chút
Tác giả>33
K hỉu vì sao nó bắt trên 300 chứ mới dc đăng
Tác giả>33
A a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a. A. A a a a a a a â a a a a â a a a a
Tác giả>33
K k k. K k k. K k k k k k k k k k k k k k k k kk k k
Download MangaToon APP on App Store and Google Play