Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Ly Hôn Rồi Sủng

"Hôn Nhân Này Nên Sớm Kết Thúc

Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Quần của tôi đâu? Ôn Phi Phi!!"
Mới sáng trên người hắn đã không có một mảnh vải, cả phòng chẳng có một chiếc quần. Phi Phi nhào đến ôm cổ hắn, thơm lên má “cục cưng” của cô hai cái, xoa đầu hắn bảo:
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
“Cục cưng, hôm nay không đi làm, ở trong nhà bồi em.”
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Ôn Phi Phi cô làm gì vậy hả? Mau buông tôi ra!"
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
"Em không buông"
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Buông ra!"
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
"Không buông"
"Bốp!” Mông cô đau điếng, ngả chống vó trên giường.Lạc Trạch đường hoàng quấn chăn ngang hông, đẹp trai đi ra ngoài.
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
“Lạc Trạch! Em có thai rồi!!! Nòng nọc nhỏ của anh một lần đó liền làm ổ trong bụng em! Bây giờ em đau bụng quá!”
"....."Lạc Trạch nghe xog tâm tình thoáng động nghi hoặc
Lạc Trạch
Lạc Trạch
“Thật không, cô đừng có giở trò trước mặt tôi.”
Lần trước Ôn Phi Phi cũng ôm bụng kêu đau đớn, giật một giật hai điện cho hắn bảo là cô có thai, kết quả hắn chạy như điên về nhà thấy cô đang ngồi gặm cánh gà ca hát vui vẻ, lúc này hắn mới biết mình đã bị lừa.
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
"Đau quá cứu......cứu ... con của tôi"
Ôn Phi Phi răng cắn chặt môi, mặt khó coi vô cùng. Hắn nhìn Ôn Phi Phi đang ở trên giường, mặt nhăn nhó, thống khổ như vậy chắc không phải gạc người.Nghĩ đến cô thật sự mang thai thì hồn vía đều bay ra ngoài hết, hắn xông tới bế cô lên.
Lạc Trạch
Lạc Trạch
Tiểu tổ tông của tôi, cô muốn chết hả, tại sao không nói sớm?! Bây giờ phải làm sao đây...”
Hắn vội vàng ôm cô lao ra cửa, trong lúc hắn hấp tấp, luống cuống muốn chết Ôn Phi Phi liền bật cười ha ha ha...
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
"Lạc Trạch, anh dễ bị gạc quá! Ha ha......”
Ánh mắt Lạc Trạch liền đông lại, lòng ngực hắn phập phồng, lạnh lùng đẩy cô ra.
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Cô dám lừa tôi"
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
“Ôi dào, biểu cảm này của anh thật đáng yêu. Cứ như là muốn có con với em lắm vậy, nhưng mà em biết anh yêu cô gái kia như vậy thì làm sao có thể thương con của em, em làm sao dám để nó lớn lên trong bụng mình chứ?!”
Ôn Phi Phi chu môi nói, không máu không nước mắt cười đùa về chuyện này.
Lạc Trạch
Lạc Trạch
Ôn Phi Phi, xem như cô thông minh. Tôi liền nghĩ nếu cô thật sự mang thai thì tôi có nên để nó tồn tại hay không?”
Hắn lạnh lùng xoay người. Cô nói vọng theo.
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
"Bảo bối! Anh thật vô tình a...hôn nhân thương mại cũng cần kéo dài mà, anh đừng đáng ghét thế chứ!”
Rầm!!!” Cửa bị đóng lại nặng nề.
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
“Hứ! Sao này anh kết hôn cùng cô ấy em sẽ đem lì xì thật lớn...thật lớn....thật lớn mà...”
Giọng cô nhỏ dần, nhỏ dần, hắn đã đi mất... Lạc Trạch, cuộc hôn nhân hữu danh vô thực của chúng ta sẽ nhanh chóng kết thúc thôi. Anh có biết? Người con gái mà anh yêu đó, đã về rồi.Còn người con gái yêu anh đó, sắp phải đi rồi... Em biết, anh yêu là cô ấy, đâu phải em...thế nên cái kết của đoạn tình cảm này em chúc anh hạnh phúc. Nước mắt. Rơi xuống. Mặn. Đau. Bi ai..Thế rồi một ngày kia. Ngày cô gái hắn yêu thật sự trở về bên hắn. Hắn nói:
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Ôn Phi Phi chúng ta ly hôn đi!"
Cô không kinh ngạc, nhìn bọn họ sóng vai đứng trước mặt cô...vô cùng xứng đôi. Cô nói như giả như thật:
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
Nếu em nói...em không gạc anh, em thật sự mang thai, anh sẽ không ly hôn chứ?”
Lạc Trạch
Lạc Trạch
“Cô thích đùa giỡn thế sao? Nhưng mà...nếu thật sự là như vậy thì hãy phá nó đi! Chỉ có cô ấy mới xứng mang thai con của tôi!”
“...” Lời đó của hắn, cô đang cố tiếp nhận, đáy mắt vẫn không một tia bi thương nhưng ai biết được lòng của ai đã tan thương cực độ, sớm hóa thành tàn tro.Cuối cùng, cô nở nụ cười tươi rói, như những gì bản thân trước nay vẫn thể hiện trước mặt hắn:
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
“Lạc Trạch, anh không có khiếu khôi hài gì cả...”
Cô hơi ngừng một chút rồi nhìn thẳng vào mắt hắn.
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
“...Lạc Trạch, anh là người em yêu nhất trên cuộc đời này. Được! Chúng ta ly hôn đi!”
Cô lại nói tiếp, như giả như thật nhưng nỗi đau trong tim là rõ ràng không thể chối cãi.Chỉ là...hắn không biết cô đau.Mà hắn, thật chất không tin cô thật sự mang thai. Bởi vì hắn biết cô không để hắn ở trong tâm.Hắn căm ghét bộ mặt luôn tươi cười không quan tâm này của cô. Thế nên hắn liền muốn yêu người con gái luôn quan tâm hắn như Tử Vi.Còn Ôn Phi Phi?
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Tài sản chia đôi, tôi và cô ấy sẽ dọn ra ngoài. Căn nhà này, tặng cho cô.”
Hắn đưa tình nhân nhỏ của hắn đi ngay sau đó.Nụ cười của Phi Phi vẫn tươi, cô vẫn vui vẻ nhảy múa ca hát đi lên lầu.
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
Bảo bối ngoan, bảo bối ngoan...khi ba ba về mẹ cùng bảo bảo có bánh ăn...” “Bảo bối a...bảo bối a...ba ba về hôn mẹ cũng là hôn con...”Thế nhưng...Bảo Bảo à, ba của con không bao giờ về nữa rồi...
Cô xoa xoa bụng, vẻ mặt tươi cười nhưng còn khó coi hơn khóc. Và rồi, tiếng nấc nghẹn nuốt chửng lấy căn phòng của hắn và cô.Cô từng bắt hắn chụp với mình rất nhiều hình, cô cầm một khung hình.Trên đó hắn cười...nhưng hôm nay, cô lại khóc...Lạc Trạch, có lẽ...anh luôn nhìn thấy em tươi cười nên đâu biết rằng sau bóng lưng kia chính là em đang khóc...Thế nên, dừng lại ở đây thôi. Tạm biệt.

"Gặp Lại"

5 năm sau...
trợ lý
trợ lý
“Tổng tài...vợ trước của ngài vừa gửi thiệp mời ngài dự đám cưới của cô ấy...”
“...” Lạc Trạch đen mặt. Ôn Phi Phi, người phụ nữ đó thật to gan...5 năm không gặp, hôm nay cư nhiên muốn giở trò khiêu khích hắn.
trợ lý
trợ lý
"Còn.....còn...."
Trợ lý ấp úng...nhận được ánh mắt giết người của hắn.
trợ lý
trợ lý
“Còn có một thằng nhóc...”
Tiểu Lạc Lạc
Tiểu Lạc Lạc
“Ba ba...nòng nọc nhỏ tới tìm người đây, ma ma sắp kết hôn rồi! Ma ma có chồng mới rồi!”
Một thằng nhóc mập mạp, xinh đẹp từ cửa lao đến câu lấy chân của Lạc Trạch, bộ dáng phiền phức hệt Ôn Phi Phi.
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Bảo bảo?"
Hắn khẽ gọi
Tiểu Lạc Lạc
Tiểu Lạc Lạc
“Phải! Con là nòng nọc nhỏ của người, đáng yêu, xinh đẹp đây. Nhưng mà Ôn Phi Phi sắp kết hôn rồi ba ba còn thừ ra đó, Tiểu Lạc Lạc khó lắm mới tìm được người...”
Tâm tình của Lạc Trạch cuồng cuộn nổi sóng. 5 năm, khoảng thời gian năm năm trống vắng, thi thoảng hắn lại thấy thiên kim tiểu thư của tập đoàn Ôn thị - Ôn Phi Phi, cũng là vợ trước của hắn xuất hiện trước giới truyền thông nhưng mà một Tiểu bảo bối mập mạp này chưa từng nhìn thấy, nên càng không ngờ bên cạnh cô lại có một đứa con trai tồn tại. Tiểu Lạc Lạc mặc một chiếc quần sọt dây đai sộc ca rô, áo sơ mi trắng, đeo giày. Thoạt nhìn đánh yêu vô hạn, da trắng mịn màn, mắt to tròn môi nhỏ đỏ hồng gương mặt phúng phính, nhưng quan trọng hơn cả là so với Lạc Trạch hắn thì nó chính là phiên bản tí hon, giống nhau như tạc.Lạc Trạch ngồi xổm xuống, thư ký đứng bên cạnh đổ mồ hôi âm thầm quan sát.
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Mẹ của con là Ôn Phi Phi?"
Nó gật đầu
Lạc Trạch
Lạc Trạch
“Vì sao? Vì sao...cô ấy cho con đến đây?”
Tiểu Lạc Lạc
Tiểu Lạc Lạc
“Bởi vì ma ma sắp kết hôn với người khác rồi. Tiểu Lạc Lạc đương nhiên muốn giành cho ba ba một chút chủ quyền cuối cùng nên trốn đến đây.”
Tiểu Lạc Lạc rất đáng yêu nói
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Sao con ta là ba ba của con ?"
Lạc Trạch không cho rằng là Ôn Phi Phi nói cho thằng bé biết. Cô gái đó lúc trước muốn cắt đứt quan hệ với hắn còn vui không hết nữa là, sao có thể...
trợ lý
trợ lý
“Lạc Thị và Ôn thị liên hôn đến lúc ly hôn tư liệu vẫn còn....”
Trợ lý đứng bên cạnh nhắc nhở thì liền bị “roẹt” một đường cắt đứt qua ánh mắt của Lạc Trạch. Chỉ có nhắc đến hai chữ “ly hôn” thì Lạc Trạch sẽ xuống tâm tình mà muốn giết người. Năm năm qua là vậy, hễ nhắc Ôn Phi Phi và ly hôn gì gì đó thì đối phương là ai đi nữa, Lạc Trạch cũng rất nhanh trở mặt. Trợ lý ngậm miệng, ai oán tiếp tục nhìn một lớn một nhỏ họ Lạc đang cùng nhau âu yếm, nói chuyện. Bỗng dưng “Cạch” một người phụ nữ đi tự tiện đẩy cửa đi vào. Là Tử Vi - Mạc Tử Vi. Mạc Tử Vi nhìn Tiểu Lạc Lạc, cô ta liền trừng to mắt.
Mạc Tử Vi
Mạc Tử Vi
"Tiểu quỷ ai cho mày vào đây?Trạch nó là ai?"
Cô ta nhìn ra Tiểu Lạc Lạc chính là bản sao của Lạc Trạch, lòng cô ta đâm ra hoảng sợ, bất an, vô cùng đề phòng nhìn nó.
Tiểu Lạc Lạc
Tiểu Lạc Lạc
"Cháu đương nhiên là nòng nọc nhỏ của ba cháu!"
Mạc Tử Vi
Mạc Tử Vi
“Im miệng, không được nói bậy! Bảo vệ, bảo vệ đâu?! Tống cổ thằng nhóc này cho tôi!!!”
Tử Vi bỗng dưng hét lên. Có phải Ôn Phi Phi muốn trở lại, có phải cô cho thằng nhóc này đến dụ dỗ Lạc Trạch trở về bên cô không? - Mạc Tử Vi sợ hãi suy đoán. Tuyệt đối không cho phép. Mạc Tử Vi cô ta không cho phép. Tiểu Lạc Lạc nghe Mạc Tử Vi la hét nên hoảng sợ, Lạc Trạch nhìn bộ dáng yếu đuối của cậu bé thì tâm can liền mềm nhũn. Đứa bé này 5 năm trước, chính hắn bảo không xứng làm con hắn. Chính hắn bảo Ôn Phi Phi phá đi...Nhưng hóa ra lúc đó cô không gạt hắn...cô mang thai bảo bảo... Còn hắn lúc đó căn bản không tin cô, còn sau đó...chính là bỏ lại mình cô, mình thì cùng tình nhân rời khỏi. Ai biết được 5 năm sau, vào lúc hắn không ngờ đến nhất một cục bột nhỏ nhắn bỗng dưng xuất hiện bảo rằng hắn là ba ba của nó. Bảo mẹ nó sắp lấy người khác rồi, tất cả dường như đảo lộn hết suy nghĩ của hắn, khiến hắn không biết phải làm sao. Phi Phi, em nói anh phải làm sao với em đây? 5 năm qua, hắn đối với Mạc Tử Vi cũng lạnh nhạt, xa cách. Đối với cô ta hắn nhìn ra sự giả dối, hắn nhìn ra những suy nghĩ ghê tởm trong ánh mắt của cô. Hắn thật chán ghét, nhưng cũng giữ cô ta bên mình để chọc tức ai kia dù chẳng biết cô có để ý hay không. Còn trong lòng Mạc Tử Vi hẳn cũng là ấm lạnh tự biết.Ha ha, hắn thế mà, mấy năm qua lại nhớ đến cô vợ trên danh nghĩa đã ly hôn - Ôn Phi Phi kia. Lại có thể để ý đến cô, lại không bỏ sót các tin tức nào về cô.Nhưng hắn không có đi tìm cô, vì hắn biết, cô không yêu hắn. Hắn hà cớ gì phải tìm kiếm trong vô vọng đó? Hơn nữa, hắn cũng cho rằng bản thân đối với Ôn Phi Phi cũng chỉ là nhất thời thôi! Hắn muốn chờ cô tự động đi tìm hắn. Hắn cũng không biết bản thân mình nghĩ gì nữa, hay là đang khát cầu một điều gì trong sự mơ hồ của tình cảm. Thế nhưng hôm nay một Tiểu Lạc Lạc lại xuất hiện, phá hủy mọi suy nghĩ ngăn cản hắn đi tìm cô. Một Tiểu Lạc Lạc, chỉ cần xuất hiện hắn liền tin nó là con trai của mình. Bất chấp sự cẩn trọng luôn có trong tác phong làm việc vốn là thâm căn cố đế, hắn lần này chỉ dựa vào tình cảm để nhận định tất cả thuộc về Tiểu Lạc Lạc. Bảo vệ lúc này đi vào. Định kéo Tiểu Lạc Lạc ra ngoài thì Lạc Trạch lại lạnh nhạt nói.
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Đưa Tử Vi tiểu thư về!"
Lạc Trạch không nhìn cô ta một lần
Mạc Tử Vi
Mạc Tử Vi
"Trạch!?Tại sao....em không đii.."
Tử Vi mở to mắt, kinh ngạc không nói được gì.Bảo vệ cũng hơi ngơ ngác, không dám động vào Mạc Tử Vi, theo tin đồn đây chẳng phải là vợ sắp cưới của tổng tài sao?
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Tôi không lập lại lần thứ 2"
Hắn lạnh lẽo nhìn vệ sĩ, sau đó bế Tiểu Lạc Lạc lên hiên ngang đi ngang qua cô ta, Tiểu Lạc Lạc nhìn Tử Vi đang cứng ngắc như pho tượng, bộ dáng đáng yêu nở nụ cười của nó đầy hơi lạnh, thậm chí là tàn nhẫn nổi lên trong mắt...Lạc Thiếu Ngôn tôi chính là muốn các người ngày sau sống còn khó coi hơn chết!
Tiểu Lạc Lạc
Tiểu Lạc Lạc
“Ba ba...dì ấy làm Tiểu Lạc Lạc sợ. Tiểu Lạc Lạc không muốn ở đây...không muốn...”
"Nó ôm má Lạc Trạch nũng nịu pha chút non nớt nói
Lạc Trạch
Lạc Trạch
“Được, Tiểu Lạc Lạc cùng ba ba ra ngoài chơi? Được không?”
Tiểu Lạc Lạc
Tiểu Lạc Lạc
“Tiểu Lạc Lạc muốn...muốn ăn kem..kem...”
Hai ngón tay trỏ ngắn củn, trắng trẻo, múp míp của nó chỉ chỉ vào nhau, mắt to tròn lợi hại đoạt hồn người khác khi chớp chớp hai cái khẩn cầu.Lạc Trạch đương nhiên bị nó dụ dỗ:
Lạc Trạch
Lạc Trạch
“Hảo, ba ba bồi con ăn, nhưng mà...”
“Chụt!” Không đợi hắn nói hết Tiểu Lạc Lạc liền hai bàn tay bé nhỏ ra ôm mặt hắn, thơm một cái rõ kêu. “...” Lạc Trạch hơi đơ người, lòng tràn đầy vui sướng nên đâu để ý rằng lúc quay đi ở đáy mắt Tiểu Lạc Lạc cũng không có chút tình thân.

"Cưng Chiều Vợ Cũ"

trợ lý
trợ lý
"Tổng tài....vợ trước của ngài vừa đánh Tử Vi tiểu thư.”
Trợ lý khó khăn báo cáo.Vợ trước đánh vợ sắp cưới, ôi trời ạ!
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Cô ấy có sao không?"
trợ lý
trợ lý
"Tử Vi tiểu thư không sao ạ!"
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Tôi hỏi Ôn Phi Phi có sao không?"
Lạc Trạch quăng cho trợ lý một ánh mắt lạnh lùng.
trợ lý
trợ lý
"A....Ôn tiểu thư không sao ạ!"
Ôi trời, cái gì chứ, hắn lại đi quan tâm vợ cũ?
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Ừ"
Lạc Trạch thở nhẹ nhõm, tiếp tục ký văn kiện.
trợ lý
trợ lý
"Tổng tài vợ trước của ngài nói hôm nay cô ấy rất nhàm chán!"
Trợ lý mất tự nhiên nói
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Nói với cô ấy chiều nay tôi dẫn cô ấy đi dạo"
Hắn vẫn ký tên
trợ lý
trợ lý
“Tổng tài...vợ trước của ngài nói quần áo của cô ấy chật hết rồi...”
Trợ lý toát mồ hôi lạnh
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Được, nói chiều nay tôi dẫn cô ấy đi chọn"
Hắn vẫn bình thản không chút khó chịu
trợ lý
trợ lý
“Còn có...còn có...vợ trước của ngài bảo muốn đi xem mắt để tìm...chồng mới...”
Trợ lý gần ngư sắp ngất xỉu
Lạc Trạch
Lạc Trạch
“Cái gì?! Ôn Phi Phi chết tiệt! Muốn tìm nam nhân khác! Xem anh dạy dỗ em thế nào!”
Hắn lao ra ngoài, điên cuồng đi tìm Ôn Phi Phi.2 tháng sau khi gặp Tiểu Lạc Lạc chính là như thế, hắn vẫn luôn cảm thấy thằng nhóc nhà mình rất kỳ quái, nhưng nhìn chung hắn và Ôn Phi Phi quan hệ lại tiến triển rất tốt.Tên Mộc Dương mà Tiểu Lạc Lạc nói là chồng sắp cưới của Ôn Phi Phi đã bị hắn đánh bật, thành công cướp lại vợ trước. Ôn Phi Phi ban đầu gặp lại hắn có chút bài xích, nhất quyết muốn ở cùng tên nam nhân học trưởng Mộc Dương. Nhưng thật may, lúc nào cũng có sự giúp đỡ đáng yêu của Cục bột nhỏ nên Lạc Trạch cũng coi như thuận lợi vượt qua giai đoạn khó khăn đó.Lạc Trạch bắt được Ôn Phi Phi ở một họp đêm, thấy cô mặc cũng cỡn nhảy nhót cùng đám đàn ông khác thì hắn suýt hộc máu.Lạc Trạch kéo cô về nhà bất chấp sự phản kháng của cô hung hăng đè cô xuống giường...
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Ôn Phi Phi em muốn chết?"
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
"Tránh ra, anh phiền quá!"
Lạc Trạch
Lạc Trạch
“Em chê anh phiền? Em không xem bản thân mình là cái dạng gì đi, đã là phụ nữ có chồng có con mà ăn mặc cũn cỡn thế này à?”
Hắn bực dộc mắng
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
“Ai thèm anh để ý, cũng chẳng ai biết tôi là ai. Đi chơi ở quán bar mà ăn mặc như bà thím à? Hơn nữa hiện tại tôi là sống độc thân, không có ai có thể quản lý quyền riêng tư của tôi!”
Cô đẩy hắn ra nhưng Lạc Trạch túm lấy cô
Lạc Trạch
Lạc Trạch
“Được, không ai có quyền quản em phải không? Em cứ chờ xem tôi quản em thế nào!”
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
"Anh...anh muốn làm gì?Đừng qua đây!"
Ôn Phi Phi thấy Lạc Trạch cởi dây thắt lưng thì hết hồn nhìn hắn, theo phản xạ hai tay che ngực lại.Lạc Trạch cười nham hiểm, chụp lấy tay của cô kéo ra.
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
"Á...buông raa!"
Từ ngày gặp lại hắn, tuy lúc nào cũng ở chung nhà nhưng mà hắn cũng rất ngoan ngoãn không làm gì quá trớn, chỉ tìm đủ mọi cách ôm cô ngủ một mạch đến sáng. Nhưng mà hôm nay ánh mắt đầy dục hỏa vô cùng quen thuộc đó khiến cô vô cùng bất an. Chẳng lẽ hắn thật sự định... “...” Ôn Phi Phi lên gối, đá vào bụng Lạc Trạch trong vô thức.Bị ăn hai cước liên tiếp thì hơi lùi lại. Hắn thật sự tức giận rồi, cô nhóc này đến chồng mà cũng dám đánh?“Xoẹt” Hắn hung hăng xé toạc áo của Ôn Phi Phi.
Lạc Trạch
Lạc Trạch
“Em to gan lắm, càng ngày càng không ai quản được. Chiều em, em lại hư hỏng.”
“Bộp” hắn vỗ vào mông cô một cái.Mông của Ôn Phi Phi ê ẩm, ai oán gào lên:
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
“Đau đấy, cái tên khôn kiếp này, anh có quyền gì mà đánh tôi!”
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Anh là chồng của em!"
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
“Lạc Trạch, anh không thây buồn cười à? Chúng ta đã ly hôn rồi, anh không phải là chồng của tôi! Anh không có quyền can thiệp vào chuyện của tôi!!!”
“Bốp” “Uỵch” Ôn Phi Phi ngả chống vó lên giường, đầu óc quay cuồng, bên mông còn lại bây giờ càng thêm ê ẩm. Cô có cảm giác bị bắt nạt rất dữ dội, anh ta có quyền gì mà tét vào mông cô hết lần này đến lần khác chứ.
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
"Hức...cút đi..."
Cô ném gối về phía Lạc Trạch, hắn dễ dàng tóm được, quăng lại trên giường sau đó ép tới bắt Ôn Phi Phi lại, cố định hai tay của cô ở trên đỉnh đầu một cách dễ dàng.
Lạc Trạch
Lạc Trạch
"Cút đi?Em muốn anh cút đi đâu hả?"
Tay hắn không thành thực mà chọc ghẹo cơ thể Ôn Phi Phi khiến cô tê dại, hô hấp có chút dồn dập.
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
"Anh buông ra"
Lạc Trạch
Lạc Trạch
“Được, anh sẽ buông nhưng sáng mai rồi hãy tính.”
Lạc Trạch u ám nói, trong mắt tà tứ nhìn thân thể Ôn Phi Phi từng chút lộ rõ dưới ánh đèn.Thế là một cuộc vật lộn trên giường diễn ra triền miên suốt một đêm, đến hừng sáng mới không nghe tiếng nức nỡ cầu xin của cô gái nữa. ..... Sáng hôm sau Ôn Phi Phi không thể lếch nổi xuống giường...
Ôn Phi Phi
Ôn Phi Phi
"Buông ra!Không ăn!Không ăn!
Ôn Phi Phi giận dỗi đẩy muỗng canh mà Lạc Trạch đưa đến bên miệng cô. Hắn sáng nay rất chu đáo, ôm cô đi làm vệ sinh cá nhân lại bế đi ăn sáng. Nhưng Ôn Phi Phi nhớ đến tối qua cô kêu cỡ nào hắn cũng không buông cô ra, một hai xông vào khiến cô đau đến sau khi kết thúc cũng không khép chân lại được. Hai chân vô lực nhũn ra mặc cho hắn lau chùi thân thể. Xấu hổ! Xấu hổ chết đi được!
Lạc Trạch
Lạc Trạch
“Được rồi, đừng dỗi nữa, tối qua là anh không đúng, nhưng em nhìn xem không ăn sáng sẽ hại cho thân thể hả?”
Lạc Trạch kiên nhẫn dỗ dành, Ôn Phi Phi cũng đói bụng rồi nên chẳng cớ gì làm khó mình, ngoan ngoãn ăn sáng. Tiểu Lạc Lạc đứng trên cầu thang nhìn ba mẹ của nó, lại nghĩ đến Mạc Tử Vi, nó cười lạnh. Lễ đính hôn thương mại giữa Lạc Trạch và Tử Vi sẽ diễn ra vào tháng sau. Ngày hôm xem ra đó sẽ rất náo nhiệt đây. Năm năm rồi, tất cả sẽ thay ngôi đổi chỗ, lòng dạ con người đã khác xưa. Ai từng khiến ma ma nó đau khô ̉cũng nên ném thử mùi vị đó ra sao rồi.Tiểu Lạc Lạc rất nhanh buông bỏ vẻ mặt vừa rồi, trở lại khuôn mặt búng ra sữa với đôi chân ngắn tủn, lăng quăng chạy đi tìm Lạc Trạch.
Tiểu Lạc Lạc
Tiểu Lạc Lạc
"Ba ba Tiểu Lạc Lạc đói"
### Hôn lễ...Sáng sớm Lạc Trạch chẳng có chút khẩn trương chuẩn bị, thật ra hôm nay hắn cũng muốn tuyên bố rõ ràng với bên ngoài hủy bỏ cái hôn lễ vớ vẩn đó. Năm năm trước Ôn Phi Phi là ngoại lệ mà bản thân hắn cũng không biết tại sao hắn khi nhìn thấy cô liền đồng ý hôn ước không tình yêu đó. Sau đó lại tìm một người phụ nữ khác về làm cô chịu tổn thương.Năm năm sau, Ôn Phi Phi nghiễm nhiên lại trở thành vợ trước. Hắn có thêm một vị hôn thê là Mạc Tử Vi, người phụ nữ năm năm trước chen vào cuộc hôn nhân của hắn và cô, thế nhưng bây giờ cùng cô ta đính hôn, hắn lại không muốn.Phải chăng tình cảm của hắn đã thật sự thay đổi? Hắn cũng không biết. __________ Phòng trang điểm.Mạc Tử Vi không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra, cô ta chuẩn bị thật sớm, thật đẹp để bước lên lễ đường cùng Lạc Trạch. Dù hắn hai tháng qua lạnh lẽo hơn trước rất nhiều nhưng chỉ cần họ đính hôn, cô ta sẽ chính thức trở thành Lạc thiếu phu nhân, không lo sợ gì nữa.Năm năm luôn sống trong sự lạnh nhạt của Lạc Trạch, cô ta luôn bất an nhưng cuối cùng hôm nay cũng đại công cáo thành.
Mạc Tử Vi
Mạc Tử Vi
“Ôn Phi Phi, tôi thắng chắc. Dù là năm năm về trước hay cả hiện tại đều như vậy!”
Đến giờ hành lễ... Trợ lý của Lạc Trạch thật muốn chết cho xong, anh ta run rẩy bước đến nói nhỏ vào tai Lạc Trạch:
trợ lý
trợ lý
“Tổng tài...ngài...vợ trước của ngài nói...nói...cô ấy mang thai rồi...”
“...” Trợ lý cố nhìn biểu cảm trên mặt hắn, anh ta chờ bị hắn giết...thế nhưng:
Lạc Trạch
Lạc Trạch
“Này, cậu nói xem. Phi Phi cô ấy giỏi như vậy tôi có nên chuyển toàn bộ tài sản của mình cho cô ấy không?”
Hắn nghiêm túc suy nghĩ. Quả nhiên Ôn Phi Phi vợ hắn rất giỏi, lại có thể sinh cho hắn thêm một đứa con nữa, hắn phải thưởng!
trợ lý
trợ lý
"tổng tài à, nếu đã sủng như vậy thì hà cớ gì trước đó lại ly hôn? Haiz...."
Tiệc đính hôn hôm đó tất nhiên không thấy nam nhân vật chính xuất hiện.Thế nhưng một tiểu Lạc Trạch lại xuất hiện...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play