Tử Vi bỗng dưng hét lên. Có phải Ôn Phi Phi muốn trở lại, có phải cô cho thằng nhóc này đến dụ dỗ Lạc Trạch trở về bên cô không? - Mạc Tử Vi sợ hãi suy đoán.
Tuyệt đối không cho phép. Mạc Tử Vi cô ta không cho phép.
Tiểu Lạc Lạc nghe Mạc Tử Vi la hét nên hoảng sợ, Lạc Trạch nhìn bộ dáng yếu đuối của cậu bé thì tâm can liền mềm nhũn.
Đứa bé này 5 năm trước, chính hắn bảo không xứng làm con hắn.
Chính hắn bảo Ôn Phi Phi phá đi...Nhưng hóa ra lúc đó cô không gạt hắn...cô mang thai bảo bảo...
Còn hắn lúc đó căn bản không tin cô, còn sau đó...chính là bỏ lại mình cô, mình thì cùng tình nhân rời khỏi.
Ai biết được 5 năm sau, vào lúc hắn không ngờ đến nhất một cục bột nhỏ nhắn bỗng dưng xuất hiện bảo rằng hắn là ba ba của nó. Bảo mẹ nó sắp lấy người khác rồi, tất cả dường như đảo lộn hết suy nghĩ của hắn, khiến hắn không biết phải làm sao.
Phi Phi, em nói anh phải làm sao với em đây?
5 năm qua, hắn đối với Mạc Tử Vi cũng lạnh nhạt, xa cách. Đối với cô ta hắn nhìn ra sự giả dối, hắn nhìn ra những suy nghĩ ghê tởm trong ánh mắt của cô. Hắn thật chán ghét, nhưng cũng giữ cô ta bên mình để chọc tức ai kia dù chẳng biết cô có để ý hay không. Còn trong lòng Mạc Tử Vi hẳn cũng là ấm lạnh tự biết.Ha ha, hắn thế mà, mấy năm qua lại nhớ đến cô vợ trên danh nghĩa đã ly hôn - Ôn Phi Phi kia. Lại có thể để ý đến cô, lại không bỏ sót các tin tức nào về cô.Nhưng hắn không có đi tìm cô, vì hắn biết, cô không yêu hắn. Hắn hà cớ gì phải tìm kiếm trong vô vọng đó? Hơn nữa, hắn cũng cho rằng bản thân đối với Ôn Phi Phi cũng chỉ là nhất thời thôi! Hắn muốn chờ cô tự động đi tìm hắn.
Hắn cũng không biết bản thân mình nghĩ gì nữa, hay là đang khát cầu một điều gì trong sự mơ hồ của tình cảm.
Thế nhưng hôm nay một Tiểu Lạc Lạc lại xuất hiện, phá hủy mọi suy nghĩ ngăn cản hắn đi tìm cô.
Một Tiểu Lạc Lạc, chỉ cần xuất hiện hắn liền tin nó là con trai của mình. Bất chấp sự cẩn trọng luôn có trong tác phong làm việc vốn là thâm căn cố đế, hắn lần này chỉ dựa vào tình cảm để nhận định tất cả thuộc về Tiểu Lạc Lạc.
Bảo vệ lúc này đi vào. Định kéo Tiểu Lạc Lạc ra ngoài thì Lạc Trạch lại lạnh nhạt nói.