Bóng Trắng Sau Trường
Trường học cuối cùng
Ở phía bức tường bao vàng của trường học, trong con ngõ nhỏ sát khu dân cư
Một đám học sinh đang tụ tập lại
Có đâu khoảng năm nữ sinh trung học, tóc tai kiểu cách, có một hai đứa còn để mái tóc nhuộm nâu vàng rực lên dưới ánh nắng, đang đứng chóng nạnh vây quanh một nữ sinh khác
Bọn bắt nạt
Mày biết tại sao bọn tao hẹn mày ra đây không?
Bọn bắt nạt
Con mồ côi, cứ thích tỏ ra mình ngầu à
Một đứa khác hung hăng đẩy mạnh vai của nữ sinh đứng giữa vòng vây kia.
Nữ sinh đứng giữa có vóc dáng gầy gò, đang chịu đựng những lời lẽ xối xả đầy miệt thị của những học sinh xung quanh.
Mái tóc tém của cô bé cắt ngắn tới gáy, phần mái dày che khuất một bên trán, tới tận mắt.
Nữ sinh đứng đầu đám bắt nạt, có mái tóc màu nâu vàng cất giọng
Trưởng nhóm bắt nạt
Nghe nói mày là đồ con hoang hả?
Trưởng nhóm bắt nạt
Mẹ mày nhục nhã quá khi có mày phải không?
Trưởng nhóm bắt nạt
Mẹ mày cũng do mày ép chết thôi...Ha...ha
Chưa nói hết câu, nữ sinh tóc tém kia đã tung một cú mạnh vào mặt nữ sinh tóc vàng
Cô ta ngã lăn ra đất, máu mũi chảy ròng xuống môi
Trưởng nhóm bắt nạt
MÀY!!!!
Cô gái ôm mũi, tai đỏ gay lên vì tức tối
Nữ sinh tóc tém gằng giọng từng chữ, ánh mắt trở nên sắc lẹm, ngước lên nhìn từ đám tóc mái lòa xòa
Những nữ sinh còn lại bực tức xông vào, nắm áo của tóc tém mà ghì xuống.
Thế nhưng vóc dáng nhỏ nhắn đó lại chứa đựng sức mạnh khó tin, chẳng mấy chốc mà cô gái đã giằng ra khỏi được vòng tay của đám nữ sinh kia.
Những cú đấm,đá tóc tém tung ra đều khiến những nữ sinh còn lại chẳng kịp phản đòn, chỉ phản ứng lại yếu ớt.
Chỉ một lát sau, chúng đã mệt lử, đứng lom khom phòng vệ, không dám tấn công nữ sinh tóc tém kia.
Nữ sinh đầu xỏ lúc này mới bật dậy, lao về phía tóc tém đầy vẻ căm thù.
Thế nhưng cô ta phải khựng lại vì một vật mà nữ sinh kia vừa tung ra.
Cô ta hét lên đau đớn, trên mặt đã có một vết xước rớm máu.
Trên tay tóc tém có một đồ vật đang ánh lên lấp loáng dưới ánh nắng ban trưa
Cả hội nữ sinh kia lùi lại.
Trưởng nhóm bắt nạt
Mày...mày mang dao bên người rồi đến trường ?
Trưởng nhóm bắt nạt
Mày là cái giống gì...
Tóc tém quát lớn, khua dao một đường rất ngọt trong không trung.
Đám nữ sinh ngang ngược kia đành quay lưng bỏ đi
Tóc tém đứng lại một mình, khẽ thở dốc, mái tóc đã rối bù và quần áo đã xộc xệch cả, nhưng là người thắng trận cuối cùng.
Trong văn phòng hiệu trưởng, bầu không khí có phần trĩu nặng, căng thẳng.
Xung quanh bàn nước, có tất thảy ba người đang ngồi.
Một người đàn ông có mái tóc muối tiêu, gương mặt đã có nét đồi nồi sương gió, khẽ cuối đầu, ngồi ở chiếc ghế da đơn bên tay trái.
Nữ sinh tóc tém hôm qua có cuộc ẩu đả với hội nữ sinh ngồi kế bên chú, lưng tựa vào ghế, hai tay buông thõng, đang vân vê tà áo.
Trông khuôn mặt cô không có chút lo lắng nào mà chỉ dâng lên sự chán nản.
Ngồi đối diện hai người ấy là một người đàn ông hói đầu, mặc chiếc áo sơ mi xanh bệ vệ, tay khoanh trước ngực, gương mặt nhăn nhó, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những cốc nước trà trên bàn đã nguội ngắt.
Lúc này, người đàn ông tóc muối tiêu - tên Tín mới cất giọng khẽ:
Chú Tín
Tôi thành thật xin lỗi vì đã không bảo ban cháu cẩn thận...
Chú Tín
Mong thầy chiếu cố, cho cháu thêm cơ hội để ở lại theo học...
Lão hiệu trưởng ngồi đối diện cau mày đáp lời :
Lão hiệu trưởng
Tôi cũng rất hiểu và thông cảm cho nổi khổ tâm của anh, anh Tín ạ.
Lão hiệu trưởng
Nhưng mà quả thực trường tôi không nhận nổi cháu nữa
Lão hiệu trưởng
Trong vòng một tháng, tái phạm hút thuốc ba lần, gây sự với bạn bè bảy lần, thiếu tôn trọng thầy cô giáo, bài học trên lớp không bao giờ hoàn thành đầy đủ...
Lão hiệu trưởng
hôm qua còn gây thương tích cho một bạn khác bằng dao
Lão hiệu trưởng
Các giáo viên cũng đã rất cố gắng, nhưng còn ý kiến của phụ huynh học sinh cùng lớp...
Chú Tín
Tôi...tôi sẽ quản cháu nghiêm khắc hơn...
Lão hiệu trưởng
Ý tôi đã quyết rồi
Lão hiệu trưởng
Mong anh thông cảm
Chú Tín
Lúc xin cho cháu vào học
Chú Tín
Tôi cũng xin thầy chiếu cố
Chú Tín
Vì hoàn cảnh của cháu...
Lão hiệu trưởng
Tôi hiểu! Tôi hiểu
Lão hiệu trưởng
Nhưng giờ tôi không thể giúp được nữa
Lão hiệu trưởng
Anh cũng không cần cố quá sức làm gì
Lão hiệu trưởng
Anh chỉ là người bảo trợ xã hội cho nó, anh đã làm hết trách nhiệm rồi
Lão hiệu trưởng
Thật sự tôi nghĩ cần người có chuyên môn giúp cho nó
Lão hiệu trưởng
Hoặc anh cho nó đi học nghề đi
Lão hiệu trưởng
Thật sự hết thuốc chữa rồi
Lão hiệu trưởng phủi phủi tay ra hiệu không đồng tình
Ánh mắt tóc tém có chút mơ màng, nhìn ra ánh nắng cuối đông nhợt nhạt chiếu ngoài khung cửa sổ
Những lời nói như kịch bản đã viết sẵn nhiều lần trôi khỏi tai cô như bánh xà phòng
Cô gái khẽ nhếch mép,buông một nụ cười nhạt,lẩm bẩm trong miệng
Lão hiệu trưởng
Cái...cái gì cơ...?
Lão hiệu trưởng hướng ánh mắt về phía cô nữ sinh
Chú Tín gằng giọng nghiêm nghị
Ngọc chẳng có phản ứng gì,chỉ tập trung nhìn vào thứ mà cô bé nhìn thấy.Cô đang quan sát làn khói trắng đang lẩn quẩn xung quanh cổ của lão hiệu trưởng,khác hẳn những sợi không khí bình thường đang tản mát khắp nơi.Đôi lúc nó tụ lại thành hình người đàn ông có gương mặt đầy căm giận.Ông ta khẽ rít lên vài câu mà Ngọc nghe câu được câu chăng,nhưng cũng hiểu được đôi phần
Ngụy Huyền Ngọc
Buồn cười vì một người nhân cách không ra gì
Ngụy Huyền Ngọc
Lại bảo tôi là hết thuốc chữa cơ đấy
Ngọc nói, nhìn thẳng vào mắt lão hiệu trưởng
Lão hiệu trưởng
Cái...Cái gì ?
Vành tai lão hiệu trưởng đỏ tía cả lên,chỉ tay vào mặt nữ sinh mà quát
Chú Tín nắm chặt lấy cánh tay cô học sinh mà lay
Chú Tín
Ngọc! Cháu nói cái gì thế hả ?
Chú Tín
Cháu xin lỗi thầy mau lên !
Ngọc vẫn giữ khuôn mặt khinh khỉnh
Ngụy Huyền Ngọc
Nghe nói thầy bị đau vai gáy...Thử về nghĩ lại mà xem,trong quá khứ có làm gì tội lỗi không?Để rồi giờ bệnh tật không yên...
Ngọc tuôn một tràng, khóe môi khẽ giật giật
Lão hiệu trưởng
NÓI CÁI GÌ THẾ HẢ???
Mặt lão hiệu trưởng có chút biến sắc
Dường như cô nữ sinh đã nói trúng tim đen của lão
Ngọc đá cái ghế đẩu sang một bên
Ung dung bước ra khỏi văn phòng
Bỏ lại chú Tín đang gọi tên mình và lão hiệu trưởng đang tức không nói nên lời ở phía sau
Trường học cuối cùng (2)
Chú Tín gọi giật giọng phía sau
Nắm lấy chiếc ba lô sờn rách của Ngọc mà kéo lại
Cô gái chán chường quay lại nhìn
Mặt không có một chút cảm xúc
Chú Tín
Tại sao cháu lại làm như thế?
Chú Tín
Có biết người khác khổ sở như thế nào không ?
Ngụy Huyền Ngọc
Cháu không thích học,chú đừng bắt ép cháu nữa.Đi học gò bó lắm.Với lại,lão già hiệu trưởng đã nhất quyết đuổi rồi thì việc gì phải xin xỏ...
Chú Tín
Là lỗi do mình!Đừng đổ cho ai cả.Chú cũng sắp hết kiên nhẫn với cháu rồi.Trong ba năm chuyển 8 trường!Giờ không đi học thì đi làm thuê cực khổ...Không có bằng tốt nghiệp cấp ba sao có nhiều cơ hội công việc tốt sau này ?
Ngụy Huyền Ngọc
Cháu không thích nghe mấy người đạo đức giả giảng giải
Chú Tín
Lại nói linh tinh cái gì thế hả?Giờ chú phải đi về có việc.Cháu cũng về nhà đi.Chú sẽ nói chuyện với các mẹ của cháu sau!Từ mai ở yên trong nhà chờ tính tiếp
Nói rồi chú Tín phất tay bỏ đi,dáng người gầy liêu xiêu trong gió đông.Ngọc thủng thẳng vác balô xuống sân trường,đi chầm chậm lại khu nhà để xe,cảm giác như vừa trúc bỏ được gánh nặng.Cô lần tìm chiếc xe đạp cũ rỉ của mình trong đống xe của lũ học sinh trong trường.
Trước khi đạp xe rời đi,Ngọc quay lưng lại nhìn ngôi trường mình theo học được ba tháng này lần cuối.Trông nó vẫn nhạt nhẽo vô vị như lần đầu tiên cô tới đây.Nhấn pê đan,Ngọc khẽ huýt sáo.
Chiếc xe vang lên những tiếng kẽo kẹt,lịch xịch của chiếc xích sắt đã lỏng lẻo.Ngọc chưa muốn về ngay,bèn lượn một vài vòng hồ điều hòa,tới sát cuối giờ chiều mới trở về nhà,khi những cơn gió buổi tối ngày một buốt hơn
Ngọc đẩy cổng bước vào,mùi ẩm mốc quen thuộc xộc lên.Bên trong dãy phòng lụp xụp,những tiếng cười nói,pha lẫn tiếng khóc mếu,tiếng bát đũa,nước chảy vang vọng khắp nơi.Đây là một ngôi nhà tình nghĩa,dành cho những đứa trẻ có hoàn cảnh đặc biệt: mồ côi cha mẹ,bệnh tật,nghèo khổ,...Ngọc đã ở đây từ năm lên cấp hai,tới nay cũng gần được bảy năm rồi.Cô chỉ còn ông bà ngoại dưới quê,không có khả năng chăm sóc cô nên đành ở lại đây.
Ở đây có tất cả sáu "mẹ" và "dì" thay nhau chăm sóc những đứa trẻ.Có những đứa vừa mới lọt lòng,đủ mọi lứa tuổi,Ngọc gần như lớn tuổi nhất.Sau bữa cơm đạm bạc như mọi ngày,rửa bát tắm giặt xong,cô ngồi phịch xuống góc giường tối tăm trong căn phòng nhỏ,bấm điện thoại OPPO f11 mà cô dành dụm mấy năm mới mua được để chơi game.
Mẹ Dần lúc đó đi ngang qua, thấy vậy liền gọi cô bé
Cô gái đành đứng dậy đi theo bóng mẹ ra cuối hành lang.Sắc mặt mẹ đã đanh lại.Mẹ Dần là người nghiêm khắc nhất trong các mẹ ở nhà tình thương nhưng cũng là người luôn quan tâm Ngọc nhất.
Mẹ Dần
Ngọc!Mẹ nghe chú Tín nói
Mẹ Dần
Con lại gây sự ở trường phải không?
Ngụy Huyền Ngọc
Con đâu có...
Ngụy Huyền Ngọc
Toàn chúng nó gây sự trước
Mẹ Dần
Mẹ đã nói con bao nhiêu lần rồi cơ mà?
Mẹ Dần
Phải học yên ổn hết năm nay để tốt nghiệp
Mẹ Dần
Sao con không nghe lời mẹ nói ra gì ?
Ngụy Huyền Ngọc
Con xin lỗi
Mẹ Dần
Lần nào xin lỗi xong cũng vẫn như vậy
Mẹ Dần
Con phải biết chú Tín rất thương con và lo cho con rất nhiều lần rồi!Con làm khổ chú ấy quá nhiều!Kiểu này...
Giọng Mẹ Dần có chút trầm xuống
Ngụy Huyền Ngọc
Con không thích đi học...ở đó loạn lắm!
Mẹ Dần
Mẹ cũng không biết nói sao nữa!Kiểu này...mẹ với chú thống nhất là đưa con về trường dưới thị xã học,ở trên thành phố không còn trường nào dám nhận con nữa!Con về ở với ông bà,đỡ đần chăm sóc ông bà thêm!
Nghe tới đây,mặt Ngọc tái hẳn đi,nét ương ngạnh lầm lì cũng tan biến.Cô có những kí ức không hề tốt với những người thân duy nhất còn lại.Ngọc vẫn cứ nghĩ sẽ chuyển đến một trường nào khác trong thành phố này nên chẳng quan trọng.Giờ phải về cùng ông bà,cô cảm thấy sợ hãi.Ngôi nhà đó...cô không muốn về chút nào.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play