Nghĩ Về Em Chưa, Dù Chỉ Một Lần?
Mối quan hệ mập mờ
Hôm nay là chủ nhật, cả phòng cùng nhau tổ chức tiệc ăn uống, trò chuyện sau chuỗi ngày học tập
Trong không khí vui vẻ, bỗng có tiếng gõ cửa
Khởi Vân
Đang chơi vui, mất cả hứng.
Uyển Sở mở cửa, một cô cái bước vào
Diễn Linh
Chào các cậu, tớ là Diễn Linh vừa mới đến đây
Khởi Vân
Bọn này có rủ hả?
Ưu Ưu
Này này, có nhầm không đấy? Bọn này xưa nay quen ai đâu.
Uyển Sở
Các cậu bình tĩnh đã.
Uyển Sở
Chào bạn, bạn vừa đến
Khiêm Lãm
Là tôi mời cô ấy.
Doãn Sơ
Ờ thế sao không nói.
Khởi Vân
Chán thế, cũng chả nói.
Ưu Ưu
Lỡ rồi vậy, nào nào vào chơi cùng đi
Uyển Sở lại gần Khiêm Lãm
Khiêm Lãm
Cậu tránh ra để tôi ngồi gần Diễn Linh
Khiêm Lãm và Uyển Sở cùng nhau lớn lên. Họ là hàng xóm mấy năm qua. Ít nhiều cũng cảm mến nhau đôi chút
Trong 17 năm qua, Uyển Sở không biết bao lần thích thầm Khiêm Lãm nhưng tình cảm ấy là quá nhỏ để cậu ấy nhận ra hay quá lớn đến nổi che mắt cậu ấy.
Cứ thế mặc kệ, Khiêm Lãm lại ngồi cùng Diễn Linh, bọn họ vui vẻ cười đùa
Buồn thay cho Uyển Sở, chỉ biết đứng nhìn
Uyển Sở
* Khiêm Lãm mình buồn lắm*
Uyển Sở
*Mình có tư cách gì mà khó chịu nhỉ? lạ thật.*
Uyển Sở đứng im lặng tự tra trấn cảm xúc của bản thân mình
Ưu Ưu
Hơiiii, tớ buồn ngủ quá
Doãn Sơ
Thôi chơi đủ rồi, về thôi
Khởi Vân
Đúng đấy, về thôi
Khởi Vân
Uyển Sở về cùng bọn mình chứ?
Khiêm Lãm
Cậu đừng trẻ con.
Không khí im bặt, mọi người về
Chớm nở
Ra khỏi cửa Khiêm Lãm tỏ thái độ lạnh lùng với Diễn Linh.
Diễn Linh
Cậu nói sẽ đưa tôi về?
Nghe Khiêm Lãm nói Diễn Linh bực tức, uất ức đi về
một lúc sau Uyển Sở bước ra cửa
Uyển Sở
/ ngạc nhiên /Ơ, Khiêm Lãm
Uyển Sở
Cậu không đưa Diễn Linh về sau?
Uyển Sở
Sao thế, lúc nãy cậu còn nói tớ...
Khiêm Lãm bước về phía trước, nói to
Khiêm Lãm
Có về nhanh hay không.
Uyển Sở mỉm cười chạy về phía Khiêm Lãm
Suốt đoạn đường về, cô chuyện trò rối rít như một đứa trẻ, còn Khiêm Lãm vẫn đóng bộ mặt lạnh lùng
Uyển Sở
Có muốn nói gì với tớ không?
Uyển Sở
/ giọng dịu dần/ Vậy tớ vào nhà nhé!
Khiêm Lãm không trả lời, quay đầu về phía nhà mình và đi một mạch
Uyển Sở thấy thế ngậm ngùi bước vào nhà
Có lẽ cô không nhìn thấy được ánh mắt của Khiêm Lãm nhìn cô sau tán cây
Khiêm Lãm
Mai là sinh nhật cô à?
Uyển Sở
/ ngạc nhiên/ Ôi kìa, Khiêm Lãm.
Uyển Sở
*sao mình cảm thấy run nhỉ*
Uyển Sở
Cậu cũng ngủ đi nhé!
Sự lạnh nhạt của Khiêm Lãm khiến cho cô từ vui vẻ chuyển sang buồn bã
Cô tắt đèn, chỉ để lại ánh sáng mờ ảo của quả đèn ngủ
Cô kéo chăn đắp kín cả khuôn mặt xinh xắn
Nhắm mắt lại, Cô nhớ về những chuyện đã xảy ra
Nức nở trong đêm, cô khóc đến mệt rã người, ngủ thiếp đi lúc nào không hay!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play